Khai Phong chí quái (Bộ 3 Tập)

Lượt đọc: 5815 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 91
Image

“Chưa chắc”, Đoan Mộc Thúy có phần tự đắc. “Uống xong rượu này ta còn có cơ hội xoay chuyển, nhưng nếu tay của ta hơi đưa về phía trước một chút như thế này...”

Triển Chiêu chợt cảm thấy lưỡi dao lạnh như băng như sắp cứa vào cổ mình, nhưng vẻ mặt vẫn hết sức bình tĩnh: “Thật ư?”

Đang nói y bỗng thu tay về!

Đoan Mộc Thúy bất ngờ không kịp chuẩn bị, lực đỡ bên hông đột nhiên biến mất, không tự chủ được, lập tức ngã về phía sau.

Triển Chiêu... cứ thế thả Đoan Mộc Thúy ra!

Từ xưa đến này chỉ thấy anh hùng thương hoa tiếc ngọc đỡ lấy mỹ nhân, chưa thấy Triển hộ vệ cứ như vậy thản nhiên thả cho người ta ngã, lại còn thả rất dứt khoát, không mảy may chần chừ do dự.

Đoan Mộc Thúy cũng không thể ngờ, vẻ kinh ngạc hiện rõ lên khuôn mặt, nhưng người ta không hổ là chiến tướng, gặp biến không sợ, tùy cơ ứng biến, phản ứng tại trận.

Ngay tại khoảnh khắc nàng sắp ngã xuống đất, một tia ánh sáng bạc lao ra từ thắt lưng của nàng, xuyên tâm liên hoa phóng tới như chẻ tre, đầu thương nhanh chóng quặp lấy cây cột trong lều, Đoan Mộc Thúy mượn lực bật lên, xoay người giữa không trung, mái tóc đen suôn dài như thác, sợi xích vòng thành hình cung, dường như trong chớp mắt đầu thương chuyển hướng, giống một con rắn cạp nong lao thẳng về phía Triển Chiêu.

Triển Chiêu biết uy lực của xuyên tâm liên hoa, tức thì không dám khinh thường, nhìn đầu thương lao tới, hai đầu gối chùng xuống, y ngả người ra sau, thương xích vun vút lướt qua mặt y trong gang tấc, mạnh đến nỗi da mặt y cũng cảm thấy đau, khó khăn lắm mới tránh được chiêu này, dây xích lại kêu leng keng, sợi xích uốn éo như thần rắn, đầu thương vòng trở lại, Triển Chiêu trở mình như diều hâu, vươn tay chộp lấy Cự Khuyết đang nằm dưới đất, không kịp nghĩ ngợi gì, y ném thẳng bình đồng trên tay đi.

Ngay sau đó có tiếng leng keng ngắn ngủi vang lên, tiếng va chạm đinh tai nhức óc, uy lực của xuyên tâm liên hoa phải mạnh tới cỡ nào mới có thể đâm thẳng qua chiếc bình đồng, bình đồng cắm trên đầu thương giống như đầu thương mang theo một quả cầu bằng đồng.

Đoan Mộc Thúy giận không nén được, cổ tay ra lực, đánh bay bình đồng đi, chỉ trong một khoảnh khắc chậm trễ này, khóe môi Triển Chiêu khẽ nhếch, thân hình y vọt lên, như hạc lao qua mây, lướt ra khỏi lều.

Đoan Mộc Thúy hơi chậm một bước, đến khi nàng xông ra ngoài thì Triển Chiêu đã nhảy lên nóc lều, chân mượn lực lao đi cực nhanh, biến cố bất ngờ xảy ra, binh lính bên ngoài có phần lúng túng, Đoan Mộc Thúy như sắp nghiến vỡ cả răng, thấy Triển Chiêu đi tuy nhanh nhưng vẫn trong tầm nhìn, nàng điên tiết quát lớn: “Lấy cung đến đây!”

☆ ☆ ☆

Nếu như trong tầm tay có cung, Đoan Mộc Thúy quả thực có khả năng ngăn được Triển Chiêu.

Nhưng bên ngoài lều toàn là bộ binh cầm kích, muốn kích muốn đạo có thể vơ được một đống, nhưng muốn cung muốn kiếm lại không thể lấy ra ngay được, đến khi tên lính nhận lệnh một tay cầm cung một tay ôm bao tên huỳnh huỵch chạy tới thì Triển Chiêu đã đi mất dạng.

“Tướng... Tướng quân, cung đây ạ!”

Nếu tên lính này biết một chút về Đoan Mộc Thúy thì sẽ lặng lẽ lui ra, có lẽ mọi chuyện rồi cũng qua, phải biết rằng lúc này Đoan Mộc Thúy đang bừng bừng lửa giận, ai đụng phải coi như gặp xui xẻo, ấy vậy mà hắn lại không thức thời mà nói câu: “Cung đây ạ”

Đoan Mộc Thúy chậm rãi quay đầu lại, hắn cũng càng lúc càng sợ hãi.

“Ngươi không chạy nhanh lên được sao?”

Nhanh lên...

Thương thay cho tên lính này, bình thường rất ít khi trực tiếp nói chuyện với cấp trên, đầu óc hơi lơ ngơ, trong lúc ngơ ngác còn biện bạch: “Thuộc hạ đã... cố hết sức...”

“Cố hết sức mà còn chạy chậm như vậy, đến lúc thực sự ra trận giết địch liệu có thể trông cậy vào ngươi được không?” Mặt Đoan Mộc Thúy lạnh tanh.

“Không... Không thể” Tên lính quèn rốt cuộc hiểu ra mình không thể đối nghịch với chủ tướng, chủ tướng nói thế nào thì ngươi phải phụ họa theo như thế đó.

“Đã vậy ngươi còn đứng ngày ra đó làm gì?” Đoan Mộc Thúy chỉ điểm bến mê cho hắn, “Chạy vòng quanh doanh trại này đi.”

“Thuộc hạ đa tạ tướng quân... chỉ điểm.” Tên lính quèn khóc không ra nước mắt, một tay khoác cung lên vai, tay kia ôm chặt bao tên, hự hạ lịch bịch bắt đầu chịu phạt chạy.

Lần này hắn khôn ra rồi, không hỏi Đoan Mộc Thúy là mình phải chạy bao nhiêu vòng nữa, hắn sợ Đoan Mộc Thúy thong thả ung dung mà trả lời: “Một nghìn hay là tám trăm, tự ngươi suy nghĩ đi.”

Mấy tên lính khác đứng gần đó lấy làm buồn cười, có mấy tên không nhịn nổi, cười thành tiếng.

Nhưng bọn họ nhanh chóng ngừng cười, bởi vì Đoan Mộc Thúy đang nhìn bọn họ và cười đầy ẩn ý.

“Buồn cười lắm đúng không.” Đoan Mộc Thúy nói với giọng nhẹ nhàng, “Các ngươi chạy nhanh hơn hắn ư?”

“Không... không bằng ạ.”

“Thế còn đứng làm gì?”

Ngay sau đó có tiếng mảnh áo giáp va chạm loảng xoảng, lại có thêm mấy người gia nhập vào đội hình bị phạt chạy.

Ánh mắt của Đoan Mộc Thúy quét qua trái phải một phen.

Tốt lắm, tất cả lính tráng đều đứng ngay ngắn nghiêm trang, mắt nhìn mũi, mũi nhìn tim, trong lòng không dám phân tâm.

Thế giới thanh tịnh rồi.

☆ ☆ ☆

Đến bữa tối A Di tới hầu hạ Đoan Mộc Thúy dùng cơm, ban ngày nàng ta cũng nghe ngóng được ít nhiều, nhưng ở đây binh lính đều trầm lặng ít nói, đặc biệt là mấy người chạy bộ mồ hôi nhễ nhại như vừa được vớt từ dưới nước lên, hỏi bọn họ thì miệng ai nấy kín như bưng.

Không còn cách nào khác, chỉ đành phải cẩn thận hết sức, nói bóng nói gió với Đoan Mộc Thúy.

“Cô nương.” A Di cắn môi, bưng bát canh đầy trên tay nhưng không đưa tới, “Ta nghe nói, Triển Chiêu đi mất rồi?”

“Ừ."

“Cô nương thả hắn đi điều tra vụ án của Ngu phó thống ư?”

Cái hay không nói lại đi nói cái dở, Đoan Mộc Thúy sầm mặt, không thèm ăn cơm nữa, đập đũa xuống bàn đánh “bốp” một tiếng, đang định mở miệng...

“Ai đó!”

“Có thích khách!”

Trong tiếng huyên náo có tiếng một vật nặng rơi xuống đất, Đoan Mộc Thúy hơi biến sắc, sải bước tới vén cửa ra ngoài, A Di biết có chuyện nên cũng nắm lấy cán phác đao, theo sát phía sau.

Ở giữa sân bãi ngay trước lều, hơn chục tên lính canh xếp thành một vòng tròn, cây kích trong tay chĩa về phía trước, lưỡi dao nhọn nhắm thẳng vào hai kẻ ở giữa vòng vây.

Nói là hai người thì cũng hơi thiên lệch, vì một kẻ trong đó bị trói gỗ lại, miệng bị nhét vải, mặt mũi khó ưa, ú a ú ớ, khắp mặt đầy vết máu, kẻ đó chính là Thành Khất - bộc xạ trưởng dưới trướng Cao Bá Kiển.

Còn người kia...

Gió đêm phần phật, áo lam phơ phất, môi mỏng nhếch lên, mắt sáng như đuốc.

Đoan Mộc Thúy ngoài mặt lạnh lùng nhưng tận đáy lòng đã có niềm vui chầm chậm lan ra.

Triển Chiêu, hắn lại quay về rồi.

☆ ☆ ☆

“Về vụ phó thống Ngu Đô bị sát hại xin Đoan Mộc tướng quân và Cao Bá Kiển tướng quân cùng thẩm vấn tên này.

Giọng Triển Chiêu không lớn nhưng trong sự trầm tĩnh lộ ra vẻ chân thật đáng tin, từng từ từng chữ đều hết sức rõ ràng.

Trong màn đêm, ánh mắt của y vừa sáng trong vừa sâu thăm thẳm, xuyên qua màn sương đêm mỏng manh, quẩn quanh ánh mắt của Đoan Mộc Thúy, mà vừa chạm vào đã lập tức thu về.

Đoan Mộc Thúy cụp mắt xuống, nhỏ giọng bảo A Di: “Đi mời Cao tướng quân”.

A Di tới doanh trại của Cao Bá Kiển, chỉ nói Đoan Mộc tướng quân cho mời, không hề hé răng tiết lộ chuyện gì, có lẽ Cao Bá Kiển tưởng rằng Đoan Mộc Thúy muốn mời hắn ăn cơm, mặt mày hớn hở hào hứng vô cùng trên đường đi cứ liên tục hỏi chuyện A Di, thái độ cực kỳ nồng hậu. Khâu Sơn tiên sinh phe phẩy quạt lông đi theo phía sau, thân là một trí giả, ông ta không lạc quan mù quáng như Cao Bá Kiển, ngay từ đầu đã cảm thấy việc Đoan Mộc Thúy “cho mời” thật kỳ lạ, nhưng cụ thể là lạ ở đâu thì ông ta lại không nói rõ được.

Phải tới tận lúc vào trong lều chính, Cao Bá Kiển mới nhận ra tình hình không ổn, nhưng thấy hai bên binh lính đứng san sát, Đoan Mộc Thúy ngồi ở sau bàn tướng quân, chống má cúi đầu, vẻ mặt hờ hững, nghe thấy tiếng bước chân đến gần, biết Cao Bá Kiển đã tới mà ngay cả mí mắt cũng chẳng thèm nhấc lên.

Lẽ ra dù Đoan Mộc Thúy có địa vị cao hơn nhưng đôi bên đều là chiến tướng, về tình về lý nàng cũng không nên thờ ơ với Cao Bá Kiển như thế, Cao Bá Kiển dường như cũng thấy có điều không ổn, đang định lên tiếng chợt Khâu Sơn tiên sinh huých vào khuỷu tay của hắn, miệng hơi bĩu về phía kẻ đang quỳ trước bàn tướng quân.

Kẻ đang quỳ này...

Cao Bá Kiển trông rất quen, trong chốc lát không nhớ nổi tên họ nhưng nhìn y phục thì có thể biết ngay gã là người dưới trướng hắn, Cao Bá Kiển thầm giật mình: Đang yên đang lành cho mời ta tới đây, trong lều còn có một tên lính của ta đang quỳ sẵn...

Nghĩ tới đây hắn lại nhìn một người khác đang quỳ bên cạnh, thấy người đó khoảng mười ba mười bốn tuổi, đầu bù tóc rối, là một thiếu niên quần áo rách rưới.

A Di rảo bước đến bên Đoan Mộc Thúy, nhỏ giọng nói: “Cô nương, Cao tướng quân tới rồi, chúng ta bắt đầu thẩm vấn chứ?”

Đoan Mộc Thúy lắc đầu: “Chờ Triển Chiêu quay lại đã.”

A Di sửng sốt, lúc này mới phát hiện Triển Chiêu cũng không ở trong trướng, trong lòng lấy làm lạ: Chẳng phải Triển Chiêu đã bắt Thành Khất về rồi sao, còn đi ra ngoài làm gì nữa?

Lúc này không tiện hỏi nhiều, nàng ta đành phải nghe lời lui ra, mời Cao Bá Kiển ngồi vào bàn. Được sự “nhắc nhở” của Khâu Sơn tiên sinh, cuối cùng Cao Bá Kiển đã nhớ ra kẻ đang quỳ dưới kia là bộc xạ trưởng Thành Khất dưới trướng của hắn, trong phút chốc lòng như lửa đốt thấp thỏm không yên, hắn nghĩ: Hôm đó Thành Khất nói hắn biết đầu của Ngu phó thống ở đâu, còn dẫn người đi tìm, đáng lẽ phải là lập công, tại sao lại bị trói gô lại thế kia? Lẽ nào vì đưa tin giả? Tiêu rồi, phen này đúng là mất mặt, một khi đắc tội với Đoan Mộc tướng quân, về sau làm sao được thừa tướng để mắt đến?

Tiền đồ đóng lại, mày nhuộm nỗi sầu, đang thầm than vắn thở dài chợt thấy cửa lều được vén lên, đưa mắt nhìn thì thấy một nam tử áo lam mặt mũi sáng láng sải bước tiến vào, vì trang phục của y trông khá lạ lẫm nên Cao Bá Kiển không khỏi chăm chú nhìn thêm.

Triển Chiêu đi thẳng tới trước bàn tướng quân cách khoảng hơn một trượng, khẽ gật đầu với Đoan Mộc Thúy, nàng hiểu ý, cũng gật đầu đáp lại, thản nhiên nói: “Theo mong muốn của ngươi, ta đã mời Cao Bá Kiển tướng quân tới đây, ngươi khẳng định Thành Khất có liên quan đến cái chết của Ngu Đô, vậy nguyên cớ ẩn đằng sau chuyện này như thế nào, ngươi hãy nói thử xem sao.”

Triển Chiêu hơi mỉm cười, đưa tay chỉ về phía thiếu niên lôi thôi lếch thếch đang quỳ dưới đất: “Thiếu niên này tên Khởi Trạch, là người hầu của nhà Kỳ Mục.”

Nói đoạn y xoay người nhìn về phía Khởi Trạch, nói một cách nhã: “Khởi Trạch, đệ kể hết đầu đuôi mọi việc trong đêm đó đi.”

Khởi Trạch vô cùng sợ hãi, run rẩy kể lại toàn bộ những chuyện xảy ra trong đêm hôm ấy: cậu ta vào phòng của Kỳ Mục Y La giả bộ ngủ thế nào, bị trùm đầu nhét vào bao mang đi ra sao, cả chuyện trên đường bị người ta quát hỏi, sau đó được Triển Chiêu cứu giúp và được cởi trói, tuy không nói quá rõ ràng nhưng lại vô cùng chi tiết, còn người chặn đường quát hỏi kia, tả tướng mạo ra thì đúng là Ngu Đô.

Kể xong, Cao Bá Kiển còn đang hoang mang vô cùng, chỉ tưởng rằng thuộc hạ của mình làm càn bắt người cướp của, phạm phải điều cấm của Khương Tử Nha, nhất thời trán đổ mồ hôi, đang định mở miệng nói đỡ mấy câu lại nghe Đoan Mộc Thúy trầm giọng nói: “Nói vậy thì lúc các ngươi rời đi, Ngu Đô chỉ bị thương chứ chưa chết phải không?”

Khởi Trạch vẫn chưa kịp nhận ra “Ngu Đô” là ai, đang ngơ ngác bỗng nghe Triển Chiêu nói: “Đúng thể”.

“Sau đó thì sao?” Đoan Mộc Thúy không hề đổi sắc, “Vậy vẫn chưa đủ để chứng minh ngươi không giết Ngu Đô.”

Triển Chiêu dường như đã đoán trước Đoan Mộc Thúy sẽ hỏi câu này, ung dung cười nhẹ: “Chuyện xảy ra sau đó có lẽ hỏi Thành Khất sẽ tốt hơn.

Vừa nói vừa tiến lên một bước, đưa tay giật vải nhét trong miệng gã ra.

Trước đó Thành Khất không được nói, người run như cầy sấy, nay vải nhét trong miệng đã được bỏ ra, ánh mắt tràn ngập thù hận, gã vội bò về phía trước mấy bước, hướng về phía Đoan Mộc Thúy mà dập đầu lia lịa: “Tướng quân minh giám, tiểu nhân bị oan.”

Đoan Mộc Thúy cười khẩy, không thèm để mắt đến gã, chỉ nhìn thẳng vào Triển Chiêu: “Ngươi bảo để cho hắn nói, là để cho hắn kêu oan sao?”

Triển Chiêu nhìn về phía Thành Khất, ngữ khí cực kỳ bình thản, không hề tỏ ra tức giận: “Vừa rồi lúc ta hỏi ngươi, ngươi đã khai rõ mình giết hại Ngu phó thống như thế nào, tại sao bây giờ lại thể thốt chối cãi?”

Hai mắt Thành Khất đỏ ngầu, gã nói với giọng khào khào: “Vừa rồi ngươi uy hiếp tính mạng của ta, dưới tình thế bị bắt ép, để giữ được tính mạng ta đây mới giả vờ thú nhận. Bây giờ đã tới trước mặt tướng quân, ta không tin ngươi dám giết người ngay tại đây, đương nhiên phải xin tướng quân chủ trì công đạo”.

Dù Cao Bá Kiển có lù khù tới đâu, giờ phút này cũng nghe ra có gì đó không ổn, tuy Khương Tử Nha không thích chuyện bắt cóc con gái nhà lành, nhưng cũng không coi đó là tội tày đình, nhưng sát hại Ngu Đô tức là đã kết thù kết oán với Đoan Mộc doanh, dù kẻ phạm tội là Thành Khất nhưng trên dưới Cao Bá Kiển doanh của hắn cũng sẽ bị liên lụy, đời nào hắn chịu gánh tội danh này, trong lúc nhất thời lửa giận bừng bừng, hắn tức tối mắng Triển Chiêu: “Ngươi là hạng người gì vậy? Bắt ép Thành Khất nhận tội sát hại Ngu Đô, vu oan giá họa cho Cao Bá Kiển doanh chúng ta, có ý đồ châm ngòi ly gián quan hệ giữa hai doanh, thật đáng giận biết mấy!”

A Di thấy Thành Khất như chó điên cắn càn, Cao Bá Kiển hung hăng dọa nạt, Triển Chiêu lại là một người tao nhã, nàng ta nghĩ mà không khỏi lắc đầu: Triển Chiêu đúng là ít va chạm sự đời, hắn nhẹ dạ cả tin không biết đề phòng như vậy, làm sao có thể đấu lại kẻ thâm hiểm như Thành Khất? Hầy, bây giờ cũng không biết phải làm thế nào để giúp hắn, không biết cô nương tin hắn hay tin Thành Khất đây...

Nghĩ tới đây nàng ta không nhịn được bèn nhìn về phía Đoan Mộc Thúy, Đoan Mộc Thúy đang nâng chén trà trên bàn, chậm rãi kề lên môi, không nhanh không chậm, nhẹ nhàng nhấp một ngụm, tay áo hơi trượt xuống, để lộ một đoạn cổ tay trắng nõn như ngọc, hàng mi dài như phiến quạt, rủ xuống một cái bóng nhàn nhạt, vẻ mặt nàng bình thản hiếm thấy, cũng không biết nàng đang suy nghĩ điều gì.

Triển Chiêu cười khẩy một tiếng, cầm cục vải trong tay nhét vào miệng Thành Khất, Thành Khất ra sức lắc đầu giãy giụa, cổ họng phát ra tiếng ứ ứ, Cao Bá Kiển vô cùng tức giận, gần như nhảy dựng lên khỏi ghế: “Ngươi... ngươi là người phương nào? Sao lại càn quấy như thế, ngươi... ngươi... trong mắt ngươi có chủ tướng hay không?”

Vẻ mặt Triển Chiêu hết sức lạnh lùng, đôi mắt ánh lên nét sắc bén vô cùng: “Tướng quân ngồi xuống đi, sau đây vẫn còn có chuyện để nói!”

Cao Bá Kiển thầm rùng mình, hắn bị sự lạnh lẽo trong mắt Triển Chiêu ép phải thối lui, thấy Đoan Mộc Thúy vẫn ung dung rảnh rỗi thưởng trà, biết mình không nên nói tiếp, chỉ đành lúng túng ngồi về chỗ cũ, không quên căm giận càu nhàu: “Không ra gì, đúng là không ra gì!”

Triển Chiêu nhìn lướt qua hai bên trái phải, lập tức có một tên lính đi tới lỗi Thành Khất vào góc khuất trong lều, còn kéo bức bình phong che khuất gã, chắc hẳn đã có dặn dò từ trước, A Di tưởng rằng Đoan Mộc Thúy đã biết việc này, đến khi nhìn thấy ánh mắt nghi hoặc của nàng thì mới biết đây đều là do Triển Chiêu tự mình sắp xếp.

Thấy mọi thứ đã đâu vào đấy, Triển Chiêu đi mấy bước về phía cửa lều, cất cao giọng nói: “Dẫn vào đây”.

Binh lính ngoài lều nghe lệnh, sau đó tiếng bước chân xa dần, một lát sau tiếng bước chân hỗn loạn càng lúc càng gần, cửa lều được vén lên, lại có mấy người tiến vào.

Đến khi thấy rõ y phục của mấy người này, Cao Bá Kiển liền thấy đau đầu vô cùng: Hôm nay đụng phải thứ gì xui xẻo thế này, sao lại là binh lính dưới trướng hắn nữa?

Mấy người kia ánh mắt bối rối, xô đẩy lẫn nhau, vừa mới tới trước bàn tướng quân chợt nghe thấy Triển Chiêu lạnh lùng nói: “Lũ cuồng đồ to gan, bây giờ bộc xạ trưởng Thành Khất trong doanh trại của Cao tướng quân đã tố cáo các ngươi, còn không mau thành thực khai báo chuyện các ngươi nửa đêm đi bắt cóc dân nữ, sau đó bị phó thống Ngu Đô của Đoan Mộc doanh bắt gặp nên đã giết người diệt khẩu!”

Một tiếng quát lớn, trời long đất lở, mấy người kia như gặp sét đánh giữa trời quang, trong chốc lát chỉ biết trợn mắt há mồm, sau đó sắc mặt xám ngoét, những người khác vẫn im lặng như tờ, chợt có một tên quỳ phịch xuống, dập đầu lia lịa: “Tướng quân minh giám, chuyện sát hại phó thống Ngu Đô đều do một mình bộc xạ trưởng gây nên, bọn thuộc hạ không liên quan gì đâu ạ”.

Đinh Quỳnh Anh (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 16 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »