Khai Phong chí quái (Bộ 3 Tập)

Lượt đọc: 5823 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 92
Image

Đến lúc này bất cứ ai sáng suốt cũng có thể hiểu ngay, rằng vụ án này đã sáng tỏ tới tám, chín phần.

A Di vui mừng ra mặt, thì thầm nói với Đoan Mộc Thúy: “Cô nương, Triển Chiêu thật thông minh.”

“Thế sao?” Đoan Mộc Thúy không mảy may biến sắc, ngay cả chân mày cũng không nhướng lên, “Chỉ là khôn vặt mà thôi”.

A Di cảm thấy không phục, nhưng ngay lập tức niềm yêu thích mãnh liệt đã nhấn chìm chút không phục đó, ánh mắt nàng ta nhìn Triển Chiêu sáng vô cùng, nơi đáy mắt lóe lên vô số tình cảm khó tả.

Cao Bá Kiển toát mồ hôi lạnh, liên tục kéo Khâu Sơn tiên sinh, giọng nói ép xuống thấp tới mức gần như không thể nghe thấy được: “Tiên sinh, tiên sinh, ngươi chỉ điểm cho ta với...”

Khâu Sơn tiên sinh không phe phẩy quạt nữa, chỉ hận không thể rụt hẳn đầu vào trong bụng, tuy ông ta luôn tự xưng mình thông minh tài trí, nhưng tài trí cũng có lúc không dùng được, đúng không?

Ngón tay Đoan Mộc Thúy nhẹ nhàng vuốt ve hoa văn khắc trên miệng chén trà. Nếu nói đến giận dữ, hẳn lúc nàng giận nhất là khi nghe tin Ngu Đô qua đời, nhiều ngày trôi qua, cơn giận trong lòng nàng cũng đã từ từ nguôi ngoai, có lẽ lúc này nàng đang nghĩ phải làm thế nào để bắt Thành Khất, sự tình dính dáng đến Cao Bá Kiển doanh, nàng phải làm sao để xả giận mà không làm tổn thương hòa khí?

Khi nàng đưa mắt nhìn lên, trong lòng nàng đã có kế hoạch.

“Cao tướng quân.”

Cao Bá Kiển bị ngữ điệu dịu dàng của nàng làm giật mình đánh thót. Trong ấn tượng của hắn, Đoan Mộc Thúy chưa bao giờ khách khí với hắn đến vậy.

“Nói sao thì Thành Khất cũng là bộc xạ trưởng của quý doanh, Đoan Mộc doanh chúng ta không tiện nhúng tay vào...”

Cao Bá Kiển mơ hồ không hiểu: “Thành Khất... hắn đã giết phó thống Ngu Đô, tội không thể tha, chỉ cần Đoan Mộc tướng quân nói một tiếng thì việc xử lý hắn thế nào...”

“Cao tướng quân có điều không biết,” Đoan Mộc Thúy cân nhắc từng câu từng chữ, “Lần này ta tới ấp An là để làm việc do thừa tướng giao phó, thực sự không có thời gian để phân tâm, vụ án giết hại Ngu Đô đã có manh mối, nay ta muốn nhờ Cao tướng quân thay ta giải quyết nốt chuyện này.”

“Nếu... đã như thế thì tại hạ xin nguyện san sẻ cùng Đoan Mộc tướng quân.” Đoan Mộc Thúy đã nói đến nước này, dù Cao Bá Kiển vẫn mù mờ như lạc giữa màn sương nhưng ngoài miệng hắn vẫn trả lời vô cùng dứt khoát.

Khâu Sơn tiên sinh từ từ tỉnh táo trở lại.

Đoan Mộc Thúy làm như vậy là một hòn đá ném hai con chim.

Thứ nhất, nàng cho Cao Bá Kiển một đường lui, tỏ vẻ bản thân không vì chuyện của Thành Khất mà kết thù với Cao Bá Kiển, Cao Bá Kiển có thể hoàn toàn yên tâm, không cần phải chó cùng rút giậu.

Thứ hai, Cao Bá Kiển đã hứa hẹn như vậy, tất nhiên sẽ hết lòng hết dạ với việc xử lý vụ án này. Cuối cùng phải giải quyết thế nào đây, đương nhiên kết cục của Thành Khất càng thê thảm thì Đoan Mộc Thúy càng vừa lòng. Nếu ông ta là Thành Khất thì chẳng thà cam tâm tình nguyện để Đoan Mộc Thúy xử lý còn tốt hơn.

Nhưng Cao Bá Kiển vẫn mù mờ chưa nhìn ra ý đồ ẩn sâu trong đó, Khâu Sơn tiên sinh thở dài: Xem ra sau khi về doanh trại vẫn phải chỉ điểm thêm mới được.

Trong quân trướng rộng lớn còn một người khác cũng nhìn thấy suy nghĩ của Đoan Mộc Thúy.

Triển Chiêu.

☆ ☆ ☆

Triển Chiêu xưa nay vốn không thích loại suy nghĩ mập mờ trong tối ngoài sáng như thế này, tuy y hiểu rằng Đoan Mộc Thúy đã ngồi ở vị trí ấy tất sẽ có nhiều toan tính, nhưng y không kìm được nỗi mất mát đang dần lan rộng trong cõi lòng.

Dù trước đó khi Đoan Mộc Thúy dò hỏi về chuyện “máu đúc Cự Khuyết”, y đã khẳng định người trước mắt chính là người mình muốn tìm, nhưng rõ ràng Đoan Mộc tướng quân này khác biệt khá nhiều so với Đoan Mộc Thúy mà y quen biết.

Cũng chẳng phải là nàng không tốt, trái lại Đoan Mộc Thúy có rất nhiều hành động khiến y tâm phục khẩu phục, nàng hết sức thận trọng, không nhẹ dạ cả tin, lấy đại cục làm trọng, có sự dũng mãnh của một chiến tướng mà lại vẫn rất cơ trí. Nếu y là Khương Tử Nha, hẳn cũng sẽ vui vẻ nhìn Đoan Mộc Thúy nhận chức tướng quân.

Nhưng tất cả những điều ấy đều chỉ khiến y cảm thấy lạ lẫm và thất vọng, khiến y càng thêm nhung nhớ Đoan Mộc cô nương từng cùng mình gần gũi nói cười.

Khóe mắt Triển Chiêu chợt cảm thấy âm ấm, y hơi nhắm mắt lại.

Dường như Đoan Mộc Thúy đang ở trước mắt.

Nàng mặc y phục màu xanh lá, dương dương tự đắc, cậy thế bắt nạt bát nhỏ, Tiểu Thanh Hoa ở bên cạnh nước mắt lưng tròng.

Nàng nhíu chặt đôi mày, vừa cất tiếng đã nói: “Triển Chiêu, đều do cha của hoàng đế nhà mấy người sống không ra gì.”

Nàng cười đầy ẩn ý: “Triển Chiêu, nếu mặt ngài mà đỏ bừng lên thế này thì chắc sẽ làm bao nhiêu cô nương chết mê chết mệt đấy.”

Nàng cầu xin y một cách đầy tội nghiệp: “Triển Chiêu, lần sau khi cứu người ngài có thể đừng ném tới lui như ném quả cầu được không, lục phủ ngũ tạng của ta suýt nữa thì văng cả ra ngoài…”

Triển Chiêu, Triển Chiêu, Triển Chiêu, hết thảy đều là tiếng nàng gọi y...

“Triển Chiêu!”

Một tiếng quát vang lên, Triển Chiêu giật mình, thoát khỏi một thoáng ngẩn ngơ, đưa mắt nhìn Đoan Mộc Thúy đang ở trước mặt.

Vẻ mặt nàng có chút không vui, chỉ lạnh lùng nhìn y.

Y lại nhìn xung quanh, đám Cao Bá Kiển, hai tốp lính, thậm chí cả A Di đều đã đi hết.

Chỉ còn mình y đứng thất thần, ngay cả động tĩnh quanh mình cũng không phát hiện ra, nếu có người nhân cơ hội này ra tay thì chỉ e y đã chết trăm ngàn lần rồi.

Triển Chiêu thầm thở dài, cố gắng đè nén cơn sóng trong lòng, bình tĩnh đón nhận ánh mắt của Đoan Mộc Thúy: “Tướng quân có gì muốn nói sao?”

“Tađang hỏi ngươi,” Đoan Mộc Thúy nói rất chậm, “Rõ ràng đã bỏ trốn, tại sao còn quay lại?”

Triển Chiêu bỗng bật cười.

“Chẳng phải tướng quân cho rằng ta là mật thám sao? Thân là mật thám, tất nhiên sẽ diễn đủ mọi trò để che mắt người khác, lừa lấy được niềm tin của tướng quân, đương nhiên sẽ không bỏ trốn, đúng không?”

Ánh mắt của Đoan Mộc Thúy chợt trở nên lạnh lùng: “Triển Chiêu, không có kẻ nào dám nói với ta bằng giọng điệu này”.

“Đó là vì bọn họ đều sợ cô, cô quyền cao chức trọng, có quyền sinh sát trong tay.”

“Ngươi không sợ sao?” Đoan Mộc Thúy cười khẩy, “Ta biết ngươi đang nghĩ cái gì, ban ngày ngươi trốn thoát khỏi tay ta, tự cho là có thể thoải mái đi tới đi lui không bị ta hiếp bức, vì vậy mới dám làm càn trước mặt ta đúng không?”

Từng câu từng chữ như tỏa ra hơi lạnh, đầy vẻ hăm dọa, Triển Chiêu nhíu mày, y cố đè nén cảm giác không vui trong lòng, hờ hững đáp: “Không dám”.

“Dĩ nhiên là ngươi không dám,” Đoan Mộc Thúy nhìn thẳng vào mắt Triển Chiêu, chậm rãi rút xuyên tâm liên hoa từ bên hông ra, thương xích vắt qua cổ tay nàng, sợi xích khẽ đung đưa, đầu thương màu bạc sáng như tuyết tỏa ra cái bóng chập chờn quái dị, “Bởi vì chuyện như vậy tuyệt đối không xảy ra đến lần thứ hai!”

Dường như Triển Chiêu đã bị chọc giận, ngón tay thon dài nắm chắc chuôi kiếm Cự Khuyết, trên mu bàn tay cũng lờ mờ nổi rõ gân xanh.

Nàng lại còn muốn đánh!

Không phải y không biết cái tính tuyệt đối không chịu nhận thua của Đoan Mộc Thúy, ban ngày cũng từng nghĩ việc y chạy trốn như giáng cho nàng một cái tát vang dội. Trước mắt của bao nhiêu người, đường đường chủ soái của Đoan Mộc doanh lại không bắt được một kẻ vô danh tiểu tốt!

Y chỉ ôm hy vọng chờ mong may mắn, y cứ nghĩ nếu у mình đi rồi quay lại cố gắng tìm mọi cách vì vụ án của Ngu Đô thì có thể sẽ khiến Đoan Mộc Thúy hiểu hơn một chút cho tấm lòng của y, rằng y hoàn toàn không có ác ý, ít nhất cũng không dùng ánh mắt lạnh lùng đầy hoài nghi với thái độ như đang xem diễn trò để đánh giá y.

Trong một khoảnh khắc, y suýt tưởng rằng mình đã thành công, bởi vì nàng bình tĩnh phối hợp với y, cho phép y dẫn người đến Cao Bá Kiển doanh lùng bắt đồng phạm của Thành Khất, khi thẩm vấn Thành Khất nàng không hề can thiệp, để y hành động theo kế hoạch dù kế hoạch này bản thân nàng cũng không biết.

Y cứ ngỡ đây là sự ăn ý hiếm có giữa hai người, thậm chí còn vì lần ăn ý này mà thầm vui mừng, nhưng đến giờ phút này cõi lòng lại lạnh như băng.

Cảm giác phẫn nộ vì bị lợi dụng và trêu đùa như ngọn lửa bùng lên trong nháy mắt.

Đây gọi là gì chứ, vắt chanh bỏ vỏ hay qua cầu rút ván? Vừa rồi vẻ thản nhiên của nàng đều là vì điều tra ra mạnh mối của vụ án Ngu Đô, bây giờ thỏa mãn tâm nguyện rồi mới tính nợ cũ với y ư?

Hay là không phải tính nợ cũ, mà ngay từ khoảnh khắc y chạy thoát, trong lòng nàng luôn canh cánh muốn đòi lại món nợ này cả gốc lẫn lãi? Xuyên tâm liên hoa của nàng đã thèm cắt máu họng của y từ lâu rồi.

Triển Chiêu mệt mỏi chưa từng thấy.

Trước kia y vẫn nghĩ trên đời này không có chuyện gì không thể làm rõ được, thanh giả tự thanh, nếu ngôn ngữ bất lực thì hành động của y cũng có thể che lấp miệng lưỡi thế gian.

Nhưng ở đây dù lời nói hay hành động đều vô ích như nhau.

Triển Chiêu cười thê lương, bàn tay y nắm lấy Cự Khuyết chậm rãi buông xuống: “Ta sẽ không đánh với cô.”

“Ngươi không đánh với ta, chẳng lẽ ngươi muốn ngửa cổ chờ chém hay sao?” Đoan Mộc Thúy cảm thấy thật vô lý, ngón tay thon dài thong thả vuốt ve dây xích, chạm đến đầu thương sắc nhọn cứng rắn, “Triển Chiêu, xuất kiếm đi.”

Triển Chiêu rũ mắt bất động, cổ chợt thấy lành lạnh, đầu thương đã chĩa vào yết hầu của y.

“Ta không có kiên nhẫn đâu,” có thể thấy Đoan Mộc Thúy đang cố nén lửa giận, “Nếu ngươi không xuất kiếm, ta sẽ cắt đứt yết hầu của ngươi.”

“Ta không biết phải làm thế nào mới khiến tướng quân vừa lòng.” Triển Chiêu bỗng lên tiếng. “Đánh thắng thì sao? Đánh thua thì thế nào? Tướng quân không muốn lấy mạng của ta, nếu muốn ta chết thì đã chẳng chờ đến ngày hôm nay, sẽ không hao tâm tổn sức bắt ta uống rượu độc gì đó, sẽ không phí lời khuyên ta xuất kiếm, cứ dứt khoát ra tay chẳng phải sẽ xong hết mọi chuyện hay sao? Vừa không giết ta, lại không cho ta được sống yên ổn, lúc nào cũng nghi ngờ ta, trốn chạy là tội, quay lại cũng là tội, bị tình nghi là kẻ đã giết phó thống, rửa sạch nỗi oan của mình cũng có tội, lúc trước giấu giếm lai lịch của mình là có tội, về sau nói hết thân thế của mình cho tướng quân biết vẫn có tội. Nếu tướng quân thử đứng ở vị trí của Triển mỗ, xin tướng quân hãy để tay lên ngực mà tự hỏi phải giải quyết chuyện này thế nào đây?”

Từng câu từng chữ y nói ra đều mạnh mẽ có khí phách, khiến cho Đoan Mộc Thúy vô cùng kinh ngạc, tay nàng khẽ run lên, đầu thương vẽ ra một vết máu mỏng manh trên cổ Triển Chiêu.

“Ngươi.” Đoan Mộc Thúy nghiến răng, “Lúc trước ngươi bảo vì xúc động trước lời nói của người khác mà muốn kiến công lập nghiệp giữa thời loạn, ta tạm cho rằng ngươi muốn tìm ta làm chỗ nương tựa. Nhưng Triển Chiêu ạ, nếu đã vào dưới trướng của ta thì phải nghe ta chỉ đạo, sao ngươi dám đối nghịch với ta, trước có đao kích giương sẵn, sau có rượu độc đe dọa, vậy mà ngươi lại tùy tiện ra vào quân doanh của ta như không có gì sao?”

Triển Chiêu giận quá hóa cười: “Hóa ra trong mắt của tướng quân, ta có tội chỉ vì ta không nghe lời ư?”

Đoan Mộc Thúy ngây ngươi, xem ra là thừa nhận.

“Triển Chiêu đường đường là một nam nhi đầu đội trời chân đạp đất, cho dù có vào dưới trướng của tướng quân thì cũng phải mài sẵn đao kiếm chờ thời cơ làm nên một sự nghiệp lẫy lừng, tuyệt đối sẽ không vì lấy lòng mà chăm chăm nghe ngóng từng hơi thở của tướng quân để xun xoe, cun cút vâng lời. Lúc trước tướng quân nhốt ta vào cũi gỗ quấn gai, sau đó lại muốn hạ độc ta, tất cả chỉ dựa vào cảm xúc mà không nói lý lẽ, coi Triển Chiêu như kẻ không có mặt mũi cũng chẳng có khí phách, giẫm đạp như ngọn cỏ dại, thử hỏi có tư cách gì mà đòi Triển Chiêu dốc lòng đền đáp? Có lẽ thường ngày có quá nhiều người ngoáy đuôi diễn trò trước mặt tướng quân, nên ngài tưởng rằng thiên hạ rộng lớn này ai cũng như Cao Bá Kiển, khúm núm xu nịnh lấy lòng mình đúng không?”

Mặt Đoan Mộc Thúy lúc trắng bệch lúc xanh mét, từ lúc chào đời tới nay nàng chưa từng bị ai chỉ trích thẳng mặt như vậy.

NGOẠI TRUYỆN

CHUYỆN VỀ TIỂU THANH HOA

1. Chuyện thứ nhất: Tức điên

Như tất cả những người bị lửa giận làm cho mụ mị đầu óc… bát cũng chẳng khác gì, từ đầu tới giờ Tiểu Thanh Hoa vẫn luôn tức giận, giận hết sức, giận cực kỳ, giận đến nghiến răng nghiến lợi, giận tới nỗi trời phải đổi sắc, có lúc tôi còn nghĩ nó có thể giận đến mức trời đất hợp làm một, núi cũng không còn góc cạnh nữa.

Đương nhiên Tiểu Thanh Hoa nổi cơn giận không chỉ đơn giản là gào thét, đập đầu xuống đất, vung nắm tay đấm vào tường hay đập đá trên ngực, cơn giận của nó hàm chứa rất nhiều ý nghĩ, mà những ý nghĩa này có thể tóm gọn lại một câu: Làm thế nào để giết được Triển Chiêu đây?

Tiểu Thanh Hoa đã trù tính những tiết mục sau đây cho Triển Chiêu.

Phần đi đường:

Ví dụ, Triển Chiêu đang đi trên đường, bỗng nhiên có một hòn đá từ trên bầu trời lao xuống...

Hay là, Triển Chiêu đang đi trên đường, bỗng nhiên sấm sét đánh ì ùng giữa không trung.

Hoặc Triển Chiêu đang đi trên đường, bỗng nhiên mặt đất nứt ra một hố to...

Phần ăn uống:

Ví dụ Triển Chiêu đang uống nước, bỗng nhiên họ dữ dội, hai mắt đỏ ngầu, cuối cùng không chữa được...

Hay là, Triển Chiêu đang ăn cá, bỗng nhiên xương cá mắc trong họng, mặt xanh mét rồi lăn ra chết, Công Tôn tiên sinh liên tục lắc đầu, thở dài không ngừng: “Học sinh vô năng”.

Hoặc Triển Chiêu đang gặm màn thầu, bỗng nhiên nghẹn bánh không thể thở được, xung quanh không có trà, trong phạm vi ba mươi dặm giếng nước khô cằn, sông suối tắc nghẽn, trời cũng muốn ngươi phải chết...

Phần giấc ngủ:

Ví dụ, Triển Chiêu đang ngủ say, bỗng nhiên thích khách đột nhập, vung thanh quỷ đầu đao, ánh đao lóe lên, máu tươi bắn lên tường...

Hay Triển Chiêu đang ngủ say, bỗng nhiên thích khách đột nhập, tay cầm một sợi dây thừng, vòng quanh cổ Triển Chiêu trái một vòng phải một vòng rồi lại phải một vòng trái một vòng, sau đó ra tay siết thật mạnh...

Hoặc là Triển Chiêu đang gặp Chu Công, bỗng nhiên thích khách đột nhập, ôm theo một cái gối đầu, đè chặt lên mặt Triển Chiêu, Triển Chiêu giãy giụa lung tung, cuối cùng cũng không cứu được...

Ngoài ra Tiểu Thanh Hoa còn sáng tạo ra nhiều cách chết khác nhau, bị rắn cắn, bị chó đuổi, bị gà mổ, bị ngã xuống mương, bị trúng đủ loại độc không thể chữa khỏi, nhiễm phải bệnh dịch, bị ma dọa chết, bị người ta ngắm nhìn nhiều mà chết như Phan An, mất ngủ nhiều năm dẫn đến chết vì thiếu ngủ, chết vì biếng ăn, chết vì suy dinh dưỡng, chết do khó đẻ ( Ơ này Tiểu Thanh Hoa, Triển Chiêu không có thiên chức này đâu ), chết vì tâm thần phân liệt, làm việc quá sức mà triều đình không cho trợ cấp nên chết, đi đến sa mạc để phá án rồi gặp bão cát, đi ra biển phá án rồi gặp lốc xoáy, phủ Khai Phong bị động đất mà chỉ sập mỗi gian phòng của Triển Chiêu...

Nếu gom tất cả lại quả thực có thể viết thành một cuốn sách ghi đủ mọi cách chết, hơn nữa lật trang sách ra, chúng ta không khỏi thở dài: Triển đại nhân, sao ngài lại xui xẻo thế này...

Nhưng tôi cũng phải thừa nhận rằng để tâm trí bay xa cùng các loại tưởng tượng có thể giúp chiếc bát này giải tỏa nỗi phiền muộn bức bối, cứu nó khỏi cơn giận và nỗi đau khó có thể tự kiềm chế.

Vì vậy đủ loại bất hạnh của Triển Chiêu cùng với tiếng cười ngẩn ngơ rưng rưng nước mắt của Tiểu Thanh Hoa, đã trải qua giai đoạn đầu tiên khó khăn nhất, chúng ta gọi là: tức điên.

2. Đặt giấc mộng vào hiện thực

Tiểu Thanh Hoa không phải một cái bát bình thường, nó là một cái bát có đầu óc có tố chất, vì thế khi cái đầu nóng rực của nó hơi hạ nhiệt, nó bắt đầu ý thức được rằng kế hoạch báo thù của mình khó có thể thực hiện được.

Tuy rằng nó có tư tưởng có cá tính, là tinh hoa trong giới chén bát, nhưng nó không có quyền thế, không có quan hệ, là một cái bát tự mình lăn lộn phấn đấu, không có chỗ dựa, hay nói đúng hơn là chỗ dựa của nó sụp đổ mất rồi. Thế nên nếu cùng Triển Chiêu quyết đấu thì nó chẳng thể chiếm được phần thắng.

Nó tay chân lóng ngóng, kiếm pháp không giỏi, khả năng tư duy logic yếu, cấu tạo não bộ đơn giản, ưu điểm duy nhất của nó là tương đối dẻo mỏ, có thể ngâm nga vài câu thơ lãng mạn làm Bát Xinh, Đĩa Nhỏ vui vẻ, còn có thể làm một bữa tối dưới ánh nến nồng nàn và chân thành, nhưng những điều này không có lực sát thương đủ để giết chết được Triển Chiêu.

Điều duy nhất nó có thể làm là kêu gọi bát toàn thiên hạ, bảo chúng nó quên mình vì nghĩa, tự sát lúc Triển Chiêu ăn cơm, để Triển Chiêu không có đồ đựng cơm mà chết đói, nhưng Triển Chiêu vẫn có thể bốc cơm ăn mà.

Qua thêm mấy ngày quằn quại trong đau đớn, sau khi nhiệt độ não bộ từ từ hạ xuống bình thường, nó bỗng cảm thấy: Kỳ thực không phải tất cả mọi chuyện đều tại Triển Chiêu.

Đương nhiên dù thế nào đi chăng nữa, Triển Chiêu vẫn phải chịu trách nhiệm, lúc đầu Tiểu Thanh Hoa vẫn nghĩ rằng y phải chịu trách nhiệm 100%, sau đó là 80%, rồi 50%, đồ thị cứ dần dần đi xuống, cho đến một đêm gió lạnh thấu xương, trị số đó giảm xuống còn 10%, Tiểu Thanh Hoa đột nhiên cảm thấy thật ra Triển Chiêu cũng là một người đáng thương, thế là nước mắt tuôn rơi lã chã, nó nhìn vầng trăng sáng trên bầu trời và thốt ra một câu danh ngôn thiên cổ: “Cùng là kẻ khổ đau nơi chân trời góc bể, gặp nhau đây sá chi từng quen biết”.

Nản lòng thoái chí, đứt từng khúc ruột (trong trường hợp nó có ruột), ngẫm lại thấy cõi đời này không còn gì để lưu luyến nữa, chẳng bằng sinh ra trong sạch, chết đi cũng trong sạch, một nắm đất tịnh lấp kẻ phong lưu.

Vì thế, Tiểu Thanh Hoa quyết định... tự tử vì tình!

Đương nhiên tầm hiểu biết văn chương của Tiểu Thanh Hoa vốn luôn nông cạn, cụm “tự tử vì tình” này dùng cũng sai bét như từ “nghiệt duyên” lúc trước, nhưng không sao cả, các vị hiểu ý nó muốn nói là được rồi.

Đây là giai đoạn thứ hai, đặt giấc mộng vào hiện thực, có người bắt đầu tỉnh ngộ, quyết định sống một cuộc đời bình thường cơm áo gạo tiền, lên mạng rong chơi, nhưng Tiểu Thanh Hoa là một cái bát cao nhã, nó quyết định chấm dứt tính mạng của mình.

3. Không chết được

Sau khi quyết định tự tử vì tình, Tiểu Thanh Hoa bắt đầu chuẩn bị cho kế hoạch tự sát của mình.

Phải làm thế nào để có một cái chết đẹp đẽ, lãng mạn, oanh liệt, trung nghĩa, có thể diện, thu hút người khác để hậu nhân truyền lại lưu danh thiên cổ?

Đầu tiên nó thử tự thiêu.

Nó chọn nhà tranh Đoan Mộc làm nơi thực hiện, vì nó cảm thấy nơi này vô cùng có ý nghĩa, chứng kiến tình chủ tớ sâu nặng của nó với Đoan Mộc Thúy.

Nó kiếm rất nhiều cánh hoa, lá thông và các loại lá cây, sau đó trải một giường hoa mềm mại trong nhà tranh, rồi tự viết cho mình một câu đối phúng điếu.

Vế trên là: Vì báo ơn tri ngộ lẫm liệt chịu chết.

Vế dưới là: Để nối tiếp tình chủ tớ dưới suối vàng Hoành phi: Chết vì tình với chủ tử không oán than, hối hận.

Viết xong đâu đấy, Tiểu Thanh Hoa vô cùng xúc động, quả là thông minh quá sẽ tổn thương, tình sâu đậm sẽ tổn thọ, nào ai ngờ một chiếc bát tài hoa như thế đêm nay lại lìa đời.

Nó dạo quanh căn nhà tranh một lần cuối cùng, rưng rưng vĩnh biệt từng ngọn cây cọng cỏ thân thuộc ngày nào, sau khi thong thả châm lên mồi lửa, nó đan hai tay trước ngực, bình thản nằm trên giường hoa.

Lửa càng lúc càng cháy mạnh, lách ta lách tách, lưỡi lửa phun ra nuốt vào, ngọn lửa hắt sáng cả khoảng trời, ngay lúc cả căn nhà tranh bị ngọn lửa nhấn chìm, chỉ nghe thấy một tiếng hét lớn như tiếng chọc tiết lợn, Tiểu Thanh Hoa lao ra như mũi tên rời khỏi dây cung, nhanh như chảo chớp, vì toàn thân bị khói hun đen sì nên trông nó như một cục than hình cái bát, rồi nó nhảy xuống con suối dưới chân cầu đánh “tùm” một tiếng.

Nửa canh giờ lúc sau, Tiểu Thanh Hoa bơi lên bờ bằng tư thế bơi chó.

Tất nhiên trải nghiệm kết thúc cuộc đời này đã thất bại hoàn toàn.

Nhưng Tiểu Thanh Hoa cũng không nhụt chí, nửa tháng sau vào một đêm sắc trời mịt mùng, nó lẻn qua lính canh, leo lên tường thành.

Đây là một đêm vô cùng thích hợp để tự sát, gió thổi qua, rừng rậm ngoài thành rì rào nức nở như tiếng ma quỷ khóc đêm.

Đôi chân bé xíu của Tiểu Thanh Hoa khẽ động đậy, nhích lại gần mép tường thành một chút, một chút, lại một chút nữa.

Nó lặng lẽ thò đầu nhìn xuống dưới rồi nhanh chóng rụt lại. Nó cảm thấy đầu váng mắt hoa, bức tường thành này dường như quá cao, hay là tìm một cái khác thấp hơn? Nó do dự, rồi lại thò đầu ra ngoài...

Đúng lúc này, cách đó không xa bỗng nhiên vang lên tiếng vó ngựa dồn dập!

Tiểu Thanh Hoa bị tiếng vó ngựa bất thình lình vang lên dọa sợ giật mình đánh thót, chân nó mềm nhũn ra, trọng tâm lệch về một bên — — phải biết rằng vóc dáng của nó vốn dĩ đã không giống bình thường, đầu chiếm thể tích diện tích cùng trọng lượng lớn, giờ lại bị lệch trọng tâm nên là — —

Như mong muốn, nó ngã chúi đầu xuống...

Thôi thế là xong... Đôi mắt bé như hạt đậu xanh của Tiểu Thanh Hoa đờ ra, đây không phải là cách chết mà nó mơ ước, nhiều lắm chỉ gọi là chết ngoài ý muốn thôi, chân tay Tiểu Thanh Hoa rụt vào trong thân, cuối cùng vào lúc sợ hãi nhất, nó biến về hình dạng ban đầu, bên tai tiếng gió kêu vun vút, bỗng nhiên...

Nó được một bàn tay đỡ lấy một cách vững vàng, ngay sau đó có tiếng quát giận dữ: “Kẻ nào dám ám toán Bạch ngũ gia ta đây?”

Tiểu Thanh Hoa hồn phi phách tán, thân thể đông cứng, trái tim vẫn đang ở giữa không trung quay cuồng theo tiếng gió vù vù, bị tiếng quát của người nọ làm cho da dầu tê rần, nó len lén mở mí mắt ra thật khẽ, chỉ he hé một đường nhỏ không để cho ai phát hiện ra...

Vị đại hiệp trẻ tuổi này sao lại tuấn tú đến vậy? Áo trắng hơn tuyết, tóc đen như mực, sống mũi cao đầy, lông mày dài xếch, con ngươi đen như ngọc ẩn giấu vẻ ngang tàng, ngựa trắng yên bạc phô bày vẻ phong lưu bất kham...

Trong ấn tượng của Tiểu Thanh Hoa, sánh được với người này chỉ có hai người thôi, một là Ôn Cô Vĩ Ngư, vì là nhân vật phản diện nên bỏ qua một bên, người còn lại chính là Triển Chiêu...

Nhưng Triển Chiêu chỉ có vẻ đẹp bên ngoài, y cần phải củng cố xây dựng vẻ đẹp tâm hồn, đâu có trong ngoài đều đẹp như vị “Bạch ngũ giả” đây? (Bực ghê đó Tiểu Thanh Hoa ạ, mày nhìn vào đâu mà nghĩ vị Bạch ngũ gia này trong ngoài đều đẹp vậy?)

Tiểu Thanh Hoa còn đang đắm chìm trong sự rung động từ cái nhìn đầu tiên, thì có người ở phía xa nói vọng tới: “Ngũ đệ, phải đi thôi”.

“Bạch ngũ giả” đáp một tiếng, tiện tay vung lên, ném Tiểu Thanh Hoa cùng trái tim thương mến của nó bay vào bụi cỏ ven đường.

Tiếng vó ngựa đi xa, Tiểu Thanh Hoa sao bay đầy đầu lồm cồm bò ra khỏi bụi cỏ, trên đầu đội mấy khóm cỏ, hai tay khoanh trước ngực, ở nơi đây có một trái tim đang đập thình thịch không ngừng.

Sau đó bằng cả chất giọng ngập tràn cảm xúc, nó vui sướng đọc một bài thơ: “Khách Triệu đeo dải mũ thô sơ, Ngô Câu kiếm sáng tựa sương tuyết, yên bạc soi chiếu lưng ngựa trắng, lấp loáng sáng rỡ tựa sao băng, mười bước vung gươm giết một người, nào kịp đi xa đà muốn dặm. Ví thử hỏi xem ai chăng đó, chẳng ngại đáp rằng Bạch ngũ gia!” [11]

Ở một nơi xa xôi cách trở, dưới mảnh đất không mong ai biết tới, Lý Bạch ở trong mộ bị Tiểu Thanh Hoa nhắc đến cứ trằn trọc trở mình, cả đêm mơ thấy ác mộng.

Đây là giai đoạn thứ ba, sau hai lần tìm chết liên tiếp mà vẫn không đạt được ước nguyện, Tiểu Thanh Hoa đột nhiên không muốn chết nữa: Nếu đã không sợ chết, thì chẳng lẽ lại sợ sống hay sao?

4. Nhìn thấu hồng trần

Không chết, không có nghĩa là phải sống một cuộc đời tầm thường giữa chốn tường hoa ngõ liễu, Tiểu Thanh Hoa tự cảm thấy mình đã khai ngộ trí tuệ, rũ bỏ phiền não, sáng suốt thanh tịnh, sau khi niệm hai câu “sắc tức thị không, không tức thị sắc”, nó tự thấy bản thân đã không còn gì vướng vận, cho nên nó quyết định...

Xuất gia!

Vào một buổi hoàng hôn mưa bay lất phất, Tiểu Thanh Hoa đứng trước cổng chùa Đại Tướng Quốc, thấy được tương lai của mình: gõ mõ niệm Phật, mỗi ngày đều tụng kinh để siêu độ cho vong hồn Đoan Mộc Thúy.

Nó kiên nhẫn chờ buổi niệm kinh tối kết thúc, thừa dịp đóng cửa liền nhanh chân lăn vào, hòa thượng giữ cửa không thấy có gì khác thường liền ngáp một cái rồi đi gặp Chu Công.

Tiểu Thanh Hoa thức trắng cả đêm, nó đi tới đi lui trong chùa Đại Tướng Quốc, tham quan nơi nó sẽ tu tập và sống hết nửa đời sau, cuối cùng nó đi vào chính điện, nhìn Phật Tổ trên tòa sen cao cao, dáng vẻ trang nghiêm, ngồi kiết già, tay kết vô úy thủ ấn, gương mặt hiền hậu, thương xót chúng sinh.

Nhiệt huyết sôi trào trong lòng Tiểu Thanh Hoa, nó chắp tay ôm quyền: “Phật Tổ trên cao, xin người hãy chiếu cố nhiều hơn!”

Phật nghe cũng phải bó tay...

Phật Tổ lo lắng cũng có lý do, nửa đêm về sáng, Tiểu Thanh Hoa chạy quanh phòng của các tăng nhân, chuẩn bị trang phục cho mình, không ai may quần áo cho nó, nó tự lực cánh sinh, nhảy lên một tấm tăng bào, vung kiếm lên cắt cắt xén xén một hồi, miệng lẩm bà lẩm bẩm: “A Di Đà Phật, tội lỗi tội lỗi...”

Vậy là có một khoảng thời gian, tăng nhân ở chùa Đại Tướng Quốc vô cùng phẫn nộ: chẳng hiểu sao tăng bào của họ cứ bị khoét mất một miếng, nhắc tới mới thấy kẻ ra tay thật đáng ghét làm sao, không khoét trước ngực cũng khoét sau mông, sáng ra dậy mặc áo vào thấy trên dưới có hai cái lỗ lớn từ xa trông ngóng về nhau, y phục khoác trên người hở ngực lộ mỗng, còn ra thể thống gì nữa!

Lúc các tăng nhân ôm lửa giận bừng bừng là khi Tiểu Thanh Hoa quấn bộ tăng y tự chế, cuộn người phơi nắng ở góc tường ngoài vườn rau trong sân sau, ánh nắng ấm áp, mơ màng buồn ngủ, nó gà gật niệm “Sắc tức thị không”, rồi trở mình lẩm nhẩm “Không tức thị sắc”, bỗng nhiên nó giật mình tỉnh dậy, tuôn một tràng “Tội lỗi tội lỗi”, sau đó mí mắt lại díp vào...

Cứ như thế lặp đi lặp lại trong nhiều ngày, Tiểu Thanh Hoa vô cùng phiền muộn, người ta cứ nói đi tu kham khổ, từ khi nó vào chùa tính đến nay cũng mười ngày nửa tháng, bụng lại có vẻ bự ra, chưa thuộc được bộ kinh Phật nào nhưng mấy loại rau trồng trong vườn thì nhớ được hết...

Tại sao lại như vậy? Tiểu Thanh Hoa tự xét lại mình, làm một cái bát thanh tâm quả dục, nó đã nhìn thấy hồng trần dốc lòng hướng Phật, lẽ ra với tư chất của nó thì chỉ trong vài ngày là có thể tinh thông Phật pháp, trở thành nhất đại tông sư, vì sao nó cứ uể oải không chịu tiến thủ? Đoan Mộc Thúy ở dưới suối vàng mà biết chắc sẽ thương tâm lắm thay?

Tiểu Thanh Hoa buồn khổ vô cùng, vào một đêm không trăng, nó không biết phải trút nỗi lòng vào đâu nên đã nhổ sạch hành hoa trong vườn rau!

Sau đó nó gối lên củ hành, đắp lá hành, trằn trọc không yên, trong giấc ngủ mông lung, nó mơ thấy một người.

Người nọ mặt trầm như nước, lạnh lùng quát hỏi: “Kẻ nào dám ám toán Bạch ngũ gia ta đây?”

Tiểu Thanh Hoa giật mình tỉnh giấc.

Nó lập tức hiểu ngay, thì ra hồng trần vạn trượng vẫn còn vương vấn một nỗi lòng.

“Bạch ngũ giả” có ơn cứu mạng với nó, cho nó sinh mệnh thứ hai, nó phải báo đáp cái ơn đó, nhất định phải thế! Nếu không Đoan Mộc Thúy sẽ không tha thứ cho nó. Người của Tế Hoa Lưu coi trọng nhất là nhận ơn nhỏ đền đáp to, nó là một trong số những người ít ỏi còn sống sót của Tế Hoa Lưu, phải làm rạng danh môn phong, không thể thoái thác.

Nó cần phải đi báo ân, báo ân xong mới có thể thực sự yên tâm quay về nương nhờ cửa Phật, mang Phật quang chiếu khắp muôn nơi, để Phật hiệu vang khắp thiên hạ...

Vì thế ngày hôm sau, vào sáng sớm khi sương mù còn giăng, Tiểu Thanh Hoa cởi tăng bào, lưng đeo trường kiếm, vác một bao to chứa ít đồ dùng đêm qua nó vừa gom được, bước lên con đường đi tìm ân nhân...

Cái bao rất nặng, lộp bà lộp bộp vỗ vào mông nó, trong tiếng lộp bộp ấy Tiểu Thanh Hoa thầm nghĩ: “Bạch ngũ giả” đó là ai vậy nhỉ? Người kia gọi hắn là “Ngũ đệ”, vậy hắn có bốn vị ca ca ư? Biển người mênh mông, biết đi đâu mà tìm?

Sương mù càng lúc càng dày đặc, như báo hiệu con đường vô định phía trước của nó cũng mờ mịt như sương, kèm theo tiếng lộp bộp, bóng hình của Tiểu Thanh Hoa biến mất sau màn sương mù mịt...

Đinh Quỳnh Anh (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 16 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »