Khai Phong chí quái (Bộ 3 Tập)

Lượt đọc: 5826 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 93
Image

Đang lúc giằang có thì bên ngoài có tiếng bước chân vọng tới, kèm giọng nói lanh lảnh của A Di: “Cô nương”.

Đoan Mộc Thúy nhanh chóng thu thương xích, ngay sau đó xoay người sang chỗ khác, không để mắt đến Triển Chiêu.

Cửa lều vén lên mang theo chút hơi lạnh phảng phất, A Di bị gió đêm thổi cho má đỏ hây hây, nàng ta đưa mắt nhìn Triển Chiêu, trong đôi mắt sáng long lanh lộ ra ý cười: “Cô nương, ta đã thu dọn quân trướng xong rồi, giờ dẫn Triển Chiêu qua đó chứ ạ?”

Triển Chiêu sửng sốt, bất giác nhìn về phía Đoan Mộc Thúy: Nàng sai người thu dọn quân trướng cho y sao?

“Không cần,” Đoan Mộc Thúy cụp mắt xuống, giọng điệu vô cùng bình thản, “Ta nghĩ tới nghĩ lui, thấy Triển Chiêu không hợp ở lại đây, ngươi đưa hắn ra khỏi quân doanh đi.”

A Di ngẩn ra, không rõ vì sao chỉ trong khoảng thời gian ngắn như vậy mà Đoan Mộc Thúy lại thay đổi ý định: “Đưa huynh ấy ra khỏi quân doanh ư? Thế... Triển Chiêu muốn đi đâu?”

“Làm sao mà ta biết được,” Đoan Mộc Thúy sa sầm mặt mày, “Ấp An lớn như vậy, hắn thích đi đâu thì đi, chỉ cần đừng có lượn lờ trước mắt ta là được!”

Nói đoạn nàng cũng chẳng nán lại dù chỉ một chút, cau mày đi lướt qua A Di, hùng hổ vén màn che lên, khom người đi ra ngoài.

A Di đứng sững tại chỗ, nhìn màn cửa đung đưa rồi lại nhìn Triển Chiêu, vẻ mặt hoang mang không biết phải làm sao, sau một hồi lâu mới ngập ngừng nói: “Triển Chiêu, sao... ngươi lại đắc tội cô nương nhà chúng ta vậy?”

Triển Chiêu không đáp, dừng một chút rồi nhẹ nhàng hỏi: “Tướng quân sai cô đi thu dọn quân trướng cho ta sao?”

“Đúng vậy, vừa nhắc tới chuyện này,” cặp lông mày cong cong xinh đẹp của A Di nhíu lại, “Vừa nãy sau khi đuổi nhóm Cao Bá Kiển tướng quân đi, cô nương bảo ta đi thu thập một quân trướng sạch sẽ, còn muốn xếp hai tên lính cho huynh sai bảo... Ai ngờ chỉ mới chớp mắt mà đã.”

A Di khẽ thở dài, một bàn tay giận dỗi vần vò đai lưng bên hông, chợt thấy sắc mặt Triển Chiêu có gì đó sai sai, nàng ta vội cất lời khuyên giải: “Nhưng tính khí của cô nương nhà chúng ta vẫn luôn như vậy, vừa nói dứt lời c thay đổi được ngay... Triển Chiêu, cô nương bảo ta dẫn huynh ra khỏi doanh trại, tức là thả huynh đi rồi, vậy cô nương cũng không nghi ngờ huynh là mật thám, nhưng... huynh sẽ đi đâu đây?”

Lúc hỏi như thế, trong lòng A Di tự nhiên thấy thấp thỏm không yên, sợ Triển Chiêu nói rằng y muốn rời khỏi ấp An.

Triển Chiêu bị mấy lời vừa rồi của A Di làm cho bối rối, y vẫn tưởng rằng Đoan Mộc Thúy luôn nghi ngờ mình, vì không nén được lửa giận trong lòng nên mới bực tức đến thế, nếu nghĩ theo tính cách của Đoan Mộc Thúy, chắc chắn nàng sẽ nổi giận lôi đình, sau đó còn không biết sẽ sinh ra bao nhiều chuyện, nào ngờ nàng lại kiểm chế được, còn bảo A Di đưa y đi. Nghĩ tới đây lòng Triển Chiêu bỗng trở nên trống rỗng, y nói nặng lời như vậy, chẳng biết Đoan Mộc Thúy có để bụng hay không, nếu còn ở Khai Phong chắc nàng lại rơm rớm nước mắt, trong lúc nhất thời y không biết bản thân cảm thấy bực bội hay là đau lòng, ngẫm lại y tự hỏi vì sau khi vào Trầm Uyên, sự điềm tĩnh bình thản thường ngày biến mất, chỉ còn thấy nôn nóng hấp tấp mà thôi?

Cõi lòng bỗng rối bời trăm mối, ngổn ngang biết bao cảm xúc, A Di gọi y mấy lần y mới lấy lại tinh thần: “Gì vậy?”

“Ta đang hỏi huynh sẽ rời khỏi ấp An ư?” A Di cắn môi, nôn nóng chờ đợi.

“Giờ ta vẫn chưa biết phải đi đâu, tạm thời ta vẫn ở lại ấp An, sau đó mới tính xem tiếp theo sẽ đi đâu.”

A Di nghe thế cũng yên tâm phần nào, nàng ta nhoẻn miệng cười, cực kỳ đáng yêu: “Ta dẫn huynh ra ngoài nhé, Triển Chiêu, huynh định ở chỗ nào?”

Triển Chiêu chẳng quen biết nhiều người ở ấp An, vô thức đáp: “Chắc là ta về nhà Kỳ Mục... Nói nửa chừng chợt nhớ ra gia đình kia, y vội hỏi, “A Di cô nương, tướng quân sẽ xử trí người nhà Kỳ Mục như thế nào?”

A Di thắc mắc: “Triển Chiêu, huynh với nhà Kỳ Mục không thân cũng chẳng quen, tại sao lại nghĩ cho bọn họ vậy?”

Nghĩ một lúc nàng ta lại nói: “Lục soát nhà thu được một số vật chứng cho thấy nhà Kỳ Mục ngầm liên lạc với Triều Ca, chắc chắn bọn họ là mật thám. Chỉ có điều hai lão già kia vô cùng kín miệng, dù có tra tấn thế nào cũng không khai nửa chữ, hẳn cũng đã quyết tâm thí mạng rồi. Nghe ý của tướng quân thì sau này Đoan Mộc doanh sẽ không lo việc này nữa, giao hết cho Cao Bá Kiển tướng quân thu xếp.”

Triển Chiêu do dự một hồi, sau đó không kìm được bèn hơi chắp tay với A Di: “A Di cô nương, Triển Chiêu... có một chuyện muốn nhờ. Vụ án nhà Kỳ Mục bí mật gửi tin cho Triều Ca có lẽ phần lớn đều liên quan đến Kỳ Mục Đinh và Kỳ Mục Điển. Còn những người khác trong nhà Kỳ Mục, như Kỳ Mục Y La cô nương hay đám người làm cho gia đình họ nếu có luận tội cũng không đến đáng chết. Nếu không quá khó khăn thì xin A Di cô nương tiện thể nói đỡ giúp họ mấy câu”.

A Di lẳng lặng lắng nghe, với thân phận của nàng, nếu muốn đến chỗ Cao Bá Kiển nói giúp nhà Kỳ Mục mấy câu thì Cao Bá Kiển cũng sẽ nể mặt vài phần, nhưng...

Kỳ Mục Y La cô nương...

A Di bỗng nhớ tới lúc xuống địa lao áp giải Triển Chiêu, cô gái đứng sau lưng Triển Chiêu tuy rằng mặt mũi thê lương, tóc tai bù xù nhưng nếu nhìn cho kỹ thì cũng là một mỹ nhân, Triển Chiêu lo thân mình còn chưa xong, vậy mà còn xin giúp cô ta ư?

Tự nhiên A Di cảm thấy rất khó chịu, vừa bực tức vừa ấm ức, chỉ cúi đầu không đáp.

Triển Chiêu thấy vẻ mặt A Di khác thường, lại không đoán được tâm trạng của nàng ta, cứ nghĩ A Di chỉ đang khó xử mà thôi, y bèn mỉm cười mà nói: “A Di cô nương, nếu việc này làm cô khó xử thì cứ coi như chưa từng nghe thấy Triển mỗ nói những lời vừa rồi, không cần phải để bụng đâu”

A Di cười đáp: “Triển đại ca, ta sẽ nhớ mà. Để hôm nào có thời gian, ta qua chỗ Cao Bá Kiển nhờ ngài ấy giúp cho chuyện này.”

Nàng bỗng chuyển sang gọi là Triển đại ca, trong lòng Triển Chiêu hơi giật mình, vẻ kinh ngạc lướt qua đáy mắt, y chợt rũ mắt xuống, bình tĩnh nói: “Nếu vậy thì xin nhờ A Di cô nương vất vả một phen”.

☆ ☆ ☆

Đoan Mộc Thúy đêm nay ngủ không yên giấc, nàng cứ trằn trọc trở mình, nhắm mắt lại là thấy Triển Chiêu đang nghiêm nghị chỉ trích mình, từng câu từng chữ sắc bén như dao, khiến cho lòng nàng đau âm ỉ, nàng bỗng cảm thấy hối hận: Biết vậy đã chẳng khinh địch đem thả Triển Chiêu ra, phải treo ngược hắn lên đánh cho một trận rồi tính sau.

Quá nửa đêm khi nàng đang thiu thiu ngủ, sắp sửa chìm vào giấc nồng, bỗng bên tai có người khẽ gọi: “Tướng quân, tướng quân.

Đoan Mộc Thúy cả kinh giật mình tỉnh dậy, xoay người xuống giường, lúc này mới nhận ra trong trong lều tràn đầy sương mù, hơi lạnh ập tới, bên ngoài như có tiếng nức nở nỉ non nghe rất thê lương, khiến người ta sởn gai ốc.

Đoan Mộc Thúy biết trong quân Triều Ca có nhiều kỳ nhân dị sĩ, luyện mấy thuật pháp quỷ quái mê ảo, kỳ thực nàng cũng không sợ hãi, cười khẩy một tiếng, rút xuyên tâm liên hoa ra nắm chắc trong tay, nàng không thèm khoác áo ngoài, đi thẳng tới chỗ cửa lều, chầm chậm đưa tay vén rèm cửa lên.

Bên ngoài không còn dáng vẻ như ban ngày nữa, bầu trời ngả màu vàng đất, những đám mây dày đặc sà xuống thấp, quạ bay thành đàn kêu lên quang quác, ngoài cửa lều ngay cả bóng dáng của lính canh cũng chẳng thấy đâu.

Đoan Mộc Thúy rất bình tĩnh, nàng đang định bước chân đi, bỗng thấy có gì đó khác thường, cúi đầu nhìn xuống thấy trước lều có một hố sâu đen ngòm lớn vô cùng, bùn lầy dưới đấy hố đen như mực, từng cơn sóng cuộn trào không ngớt, ở giữa đáy hố có một cô gái đang nằm.

Khoảng cách quá xa không thể nhìn rõ, nàng loáng thoáng thấy hình như cô gái đó mặc một bộ áo váy màu xanh lam, vẻ mặt có phần quen thuộc, trong lòng Đoan Mộc Thúy gợn lên cảm giác kỳ quái, không hiểu sao nàng lại cúi người xuống.

Chỉ trong khoảnh khắc đó, ở nơi sâu trong đám bùn lầy dưới đáy hố, hai cái xúc tu màu đen đột nhiên vươn ra nhanh như chớp, khiến người ta thấy mà sợ hãi, trái tim Đoan Mộc Thúy thắt lại, nàng toan lui về phía sau thì xúc tu kia như có tri giác, một cái chặn ngang cuốn lấy nàng, cái kia bóp chặt cổ nàng, kéo thẳng nàng xuống hố.

Đoan Mộc Thúy ngã vào đám bùn lầy, trước mắt chỉ thấy đen kịt, bên tai có tiếng ọc ọc, bùn nhão sền sệt âm ấm như quấn chặt lấy người nàng. Nàng liều mạng giãy giụa một hồi, giẫm lên đất bằng, cố gắng đứng dậy, không khỏi ho sặc sụa, hổn hển hớp lấy từng ngụm không khí.

Đến khi hơi thở ổn định lại một chút, nàng đưa tay lau bùn lầy trên mặt, đưa mắt nhìn quanh bỗng như bị sét đánh.

Tại sao cô gái đang lặng lẽ ngủ say giữa đám bùn lầy... lại giống nàng đến vậy?

Hoặc có thể nói không chỉ là giống, mà quả thực phải gọi là giống y như đúc, Đoan Mộc Thúy nhìn nàng ta, cảm giác như đang tự soi mình trong gương.

Trong lúc nàng còn đang sững sờ, tiếng bùn lầy cuộn trào sau lưng đột nhiên dâng lên, Đoan Mộc Thúy bất giác quay đầu lại, thấy một khối bùn đang càng lúc càng nhô lên cao, ngay sau đó dần chuyển thành hình người, nhưng không rõ hình dáng cụ thể, hai cái lỗ sâu trên đầu nhìn nàng chằm chằm.

“Tướng quân...”

Tiếng nói ấy bỗng vang lên, nhè nhẹ như rắn độc phun nọc, nghèn nghẹn khiến Đoan Mộc Thúy túa mồ hôi lạnh.

“Ngươi là ai?”

Người nọ như thở dài: “Tướng quân không nên tới đây.”

Đoan Mộc Thúy lấy lại bình tĩnh, một bàn tay chậm rãi đặt lên xuyên tâm liên hoa: “Hoang đường, nếu không phải vì các ngươi giở mưu ma chước quỷ thì làm sao ta lại ở chỗ này?”

“Lẽ nào tướng quân vẫn thấy chưa hài lòng sao?” Hốc mắt đen ngòm của người nọ sâu không thấy đáy, “Hiện giờ tướng quân muốn gió có gió, muốn mưa được mưa, có người trong bộ lạc dốc sức đi theo, tướng sĩ trong doanh thề sống chết ủng hộ, chẳng lo địa vị cao, không cần nghĩ đến quân công tước thưởng, một thời gian nữa nhất định có thể cùng ý trung nhân nên duyên, trọn đời ở bên người thương, niềm vui ở nhân thế cũng chỉ đến vậy mà thôi, chẳng lẽ tướng quân còn chưa thấy vừa ý ư?”

Đoan Mộc Thúy đáp qua loa lấy lệ: “Tất nhiên là vừa lòng rồi.”

Người nọ cười khẩy: “Vừa lòng sao? Nếu vừa lòng thì tại sao nước đọng dưới Trầm Uyên lại cuộn trào như thế? Cô phải biết trên đời này mọi thứ có thể vẹn toàn, nhưng cũng khó được mỹ mãn. Tướng quân hãy cân nhắc thật kỹ, cô thật sự muốn đánh đổi tất cả những gì cô có ở Tây Kỳ vì một người ngoài không liên quan sao?”

“Nghiệp chướng!” Đoan Mộc Thúy mắng một cách giận dữ, vung thương xích lên, thẳng tay cắt đầu người nọ xuống, chợt nghe mấy tiếng cười khà khà khô khốc, người nọ bỗng hòa vào bùn lầy, nước bùn ở chỗ hắn biến mất sôi trào càng mạnh hơn.

“Tướng quân.”

Đoan Mộc Thúy nghiến răng, xem ra thứ này không thể đánh chết, di hình hoán ảnh, chỉ có thể coi là tà ma mà thôi.

Nàng chầm chậm ngoảnh đầu lại, ở cách đó không xa phía sau lưng nàng, người nọ đứng trông thật quỷ quái, nước đen quanh người tí tách rơi xuống không ngừng, nghĩ tới là lợm giọng.

“Tướng quân...” Giọng nói của người nọ trở nên lạnh lẽo, “chỉ mong tướng quân quý trọng điều trước mắt, đừng nghĩ tới kẻ khác, nếu không sẽ khiến cô ta tỉnh lại, đến lúc đó những thứ thuộc về tướng quân sẽ tan thành mây khói.”

Khiến cô ta... tỉnh lại?

Không biết vì sao, Đoan Mộc Thúy dường như cảm nhận được điều gì đó, ánh mắt từ từ di chuyển, cuối cùng dừng lại ở chỗ cô gái ngủ say dưới đáy đầm.

“Cô ấy là ai? Vì sao ta lại khiến cô ấy tỉnh dậy?” Đoan Mộc Thúy hoang mang, “Phải làm thế nào thì cô ấy mới tỉnh?”

“Cô ta chính là cô, cô chính là cô ta. Sở dĩ cô ta ngủ mãi không tỉnh là vì nơi đây là Trầm Uyên, chỉ cần một mình cô tỉnh là đủ rồi. Cô sống vì Trầm Uyên, vì Tây Kỳ và vì những người cô thương yêu ở Tây Kỳ. Cô không nên phân tâm, càng không nên đặt chân vào dòng suy nghĩ của cô ta, cô bước đi sâu bao nhiêu cô ta tỉnh táo bấy nhiêu, đến một lúc nào đó dù có sức mạnh của Trầm Uyên cũng không thể níu giữ cô ta được nữa, cô đã hiểu chưa?”

Đầu Đoan Mộc Thúy đau như sắp nứt ra, nàng chợt nảy ra một ý nghĩ: “Vậy cô ấy đang ở đâu?”

Người nọ cười ha hả, trên thân bỗng mọc ra một cái xúc tu, uốn éo vươn tới, nhẹ nhàng đặt lên vai Đoan Mộc Thúy, ép tiếng nói xuống cực thấp, giống như một con sâu lạnh lẽo không ngừng nhúc nhích vặn vẹo.

“Ở trong thân thể của cô, cô và cô ta như hình với bóng, chưa bao giờ rời xa.”

Đinh Quỳnh Anh (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 16 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »