Khai Phong chí quái (Bộ 3 Tập)

Lượt đọc: 5828 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 94
Image

Đoan Mộc Thúy tỉnh dậy, chỉ cảm thấy đầu óc choáng váng nặng nề, như vừa trải qua một giấc mộng dài, nhưng cũng không nhớ rõ ràng lắm. Nàng vịn thành giường đứng dậy, vừa nhấc chân lên đã suýt hẫng chân ngã khuỵu.

A Di ở bên ngoài nghe thấy có tiếng động, vội mang giáp trụ vào, nào ngờ lại thấy nàng định nằm xuống, khi tới gần mới thấy sắc mặt của Đoan Mộc Thúy không được tốt lắm, A Di lo lắng hỏi: “Cô nương, cô không sao chứ?”

Đoan Mộc Thúy ừ một tiếng, nàng ngừng một chút rồi lại nói: “Hôm nay ta rất mệt, A Di, ngươi đi xem binh lính luyện tập buổi sáng, nếu có chuyện gì thì báo lại cho ta.

A Di vâng dạ, nhẹ nhàng đặt giáp trụ lên đầu giường, đi ra ngoài mấy bước lại ngoảnh đầu nói: “Cô nương, hôm nay khẩu vị của cô thế nào, có muốn ăn món gì không?”

Đợi một hồi mà chẳng thấy Đoan Mộc Thúy trả lời, A Di le lưỡi, bước chân thật khẽ, nàng ta đang chuẩn bị ra ngoài chợt Đoan Mộc Thúy ngồi dậy: “A Di, lấy ngọc bài và chủy thủ cho ta.”

A Di đáp “vâng” rồi đi ra ngoài lấy đồ, lúc nàng ta mang đồ tới thấy Đoan Mộc Thúy đã khoác áo lên, tay trái nâng ngọc bài, tay phải cầm chủy thủ khắc chữ lên ngọc bài, A Di ở bên cạnh cẩn thận đỡ lấy, thỉnh thoảng lại thổi nhẹ cho bay mạt ngọc trên ngọc bài.

Thuở ấy chữ viết hết sức phức tạp, cũng không thông dụng, tuy biết Đoan Mộc Thúy đang khắc chữ nhưng A Di cũng chẳng biết nàng đang khắc chữ gì. Khi Đoan Mộc Thúy khắc xong, ngón tay thon dài vuốt ve ngọc bài, tiện tay lấy bên gối một mảnh lụa bọc lấy nó rồi nói với A Di: “A Di, sau giờ luyện tập ngươi hãy thay ta đến chỗ thừa tướng, giao miếng ngọc bài này cho Dương Tiễn tướng quân.”

☆ ☆ ☆

Gần giữa trưa A Di mới đem ngọc bài tới nơi, lúc ấy Dương Tiễn đang cùng phó tướng luyện tập trước doanh trại, nghe tin có người từ Đoan Mộc doanh tới, hắn hơi giật mình, ném thanh đạo Tam Tiêm Lưỡng Nhận bằng đồng đen trong tay cho phó tướng, trầm giọng: “Mời vào”.

Tuy rằng A Di hay cợt nhả với Đoan Mộc Thúy, nhưng cũng không dám suồng sã với Dương Tiễn, sau khi gặp mặt vội dâng ngọc bài lên, Dương Tiễn nhận ngọc bài, lúc mở lớp lụa ra chợt “ổ” lên một tiếng, ngạc nhiên nói: “Trầm Uyên?”

Khi nói ra những lời này, đôi mày của hắn nhíu lại, không khỏi nhìn về phía A Di, A Di vội cất lời: “Ta không biết gì hết, hôm nay cô nương tỏ ra rất kỳ lạ, cũng chẳng nói là có chuyện gì, chỉ sai ta đưa nó đến cho ngài.”

Dương Tiễn cười nhẹ: “Ta biết rồi, ngươi cứ về trước đi.”

A Di hành lễ lui ra, vừa tới cửa lều lại nghe thấy bên ngoài có tiếng bước chân lộp cộp đến gần, nàng ta vội lùi sang bên cạnh, cửa lều được vén lên, một nam tử cao lớn tuấn tú, đường nét khuôn mặt như dao khắc xuất hiện, người đó chính là Cốc Xương.

Cốc Xương không ngờ lại gặp A Di ở đây, hắn vô thức nhìn vào trong trướng, A Di nhoẻn miệng cười: “Chỉ có ta tới thôi, không có cô nương nhà ta đâu”.

Cốc Xương đột nhiên bị A Di nói toạc suy nghĩ trong lòng ra như thế, hắn chỉ có thể nhìn trước ngó sau khẽ hỏi nàng ta: “Sao cô lại tới đây, tướng quân nhà cô có khỏe không?”

A Di lặng lẽ chỉ phía sau: “Cô nương sai ta tới truyền tin, nếu ngài muốn biết thì cứ hỏi Dương Tiễn tướng quân là được.” Vừa nói vừa cười hì hì, vén màn che đi ra ngoài.

Cốc Xương cười bất đắc sĩ, sải bước đi vào trong lều: “Đoan Mộc gửi thư tới sao? Bên ấp An có chuyện gì à?”

Dương Tiễn lắc đầu: “Thư Đoan Mộc gửi tới rất kỳ lạ, đang yên đang lành tại sao muội ấy lại hỏi tới Trầm Uyên chứ?”

“Trầm Uyên?” Xương hơi thắc mắc, “Đó là thứ gì?”

“Không có gì quan trọng, Trầm Uyên không phải vật ở nhân gian, người tu hành chúng ta cũng chỉ được nghe qua mà thôi, không biết Đoan Mộc lại bày trò gì mà vội sang người đến hỏi thăm việc này”.

“Vậy huynh đáp thế nào?”

“Dù sao hôm nay cũng nhàn rỗi, ta bảo A Di về quân doanh trước, lát nữa ta đi một chuyến đến Đoan Mộc doanh, tiện thể thăm nha đầu kia”. Nói đoạn lại nhìn Cốc Xương đầy ẩn ý: “Chẳng hay huynh có muốn đi cùng không?”

☆ ☆ ☆

A Di quay trở về doanh trại, định báo cáo cho Đoan Mộc Thúy chuyện Dương Tiễn sẽ tới, ngờ đâu vừa vào lều đã thấy giường trống không, giáp trụ vẫn đặt ở đầu giường mà chẳng thấy bóng dáng Đoan Mộc Thúy đâu.

Kiểm tra lại một hồi, thấy thiếu một thường phục mà Đoan Mộc Thúy vẫn hay mặc, trong lòng nàng ta cũng đoán được phần nào, khi ra khỏi lều hỏi lính canh thì mới biết Đoan Mộc Thúy vừa rời đi ngay trước khi nàng ta trở về, cũng không nói là muốn đi đâu, chỉ bảo vào trong ấp An đi dạo một lúc.

A Di không còn cách nào khác, đành phải sai người đi chuẩn bị cơm nước, bản thân nàng ta cũng không dám đi lung tung, sợ sau khi Dương Tiễn đến Đoan Mộc doanh thấy ngay cả một chủ sự cũng không có mặt thì lại thiếu lễ nghĩa.

Về phần Đoan Mộc Thúy, nàng ở trong lều nghỉ ngơi một lát, nhưng càng nằm nghỉ lại càng buồn chán, vì vậy nàng mặc y phục vào, vốn định mặc áo giáp nhưng nghĩ lại chi bằng ra ngoài đi dạo một lát, đi dạo mà mặc áo giáp sẽ gây chú ý, nàng bèn chọn một bộ thường phục, búi tóc lên, trông cũng không gây chú ý cho lắm.

Trên đường đi, nàng thấy ấp An thực sự rất nhỏ bé, không biết có phải vì dạo gần đây Tây Kỳ đóng quân ở đây hay không mà dân trong ấp ai cũng sợ sệt, trông rất rụt rè e ngại. Đoan Mộc Thúy thong thả đi qua con phố chính, khi đi tới một ngôi nhà lớn, nàng nghĩ: “Ngôi nhà này cũng rất khí phái, hẳn là một nhà giàu có ở ấp An”.

Tình cờ có người đi ngang qua, Đoan Mộc Thúy nửa tò mò nửa rảnh rỗi nên mới hỏi người đó xem ngôi nhà này thuộc về gia đình nào, nhưng sắc mặt của người đó đột ngột thay đổi, chỉ quăng một câu “nhà Kỳ Mục” rồi vội vàng bỏ đi, chẳng nói thêm câu gì.

Đoan Mộc Thúy vẫn chưa hiểu tại sao, ngây người một lúc mới vỡ lẽ: chẳng trách hai chữ “Kỳ Mục” lại nghe quen đến vậy, thì ra chính là đám mật thám mà nàng đã đẩy cho Cao Bá Kiển xử lý.

Nghĩ tới đây, nàng không khỏi liếc mắt nhìn về phía ngôi nhà của nhà Kỳ Mục, càng nhìn càng thấy có gì đó không ổn, cớ sao lại thấy khói bếp lượn lờ tỏa ra từ ống khói trong sân nhà.

Đoan Mộc Thúy thầm giật mình: Chẳng phải toàn bộ nhà Kỳ Mục đã bị tống vào ngục rồi ư? Chẳng lẽ còn có cá lọt lưới?

Giữa ban ngày ban mặt, Đoan Mộc Thúy cũng không sợ kẻ trong nhà dám làm gì động, nàng thoải mái đẩy cửa đi vào, cánh cửa kia lại chỉ khép hờ, chẳng hề cài then.

Trong nhà tan hoang bừa bãi, đều là kết quả sau cuộc đánh úp của quân Tây Kỳ hai hôm trước, Đoan Mộc Thúy cẩn thận đi qua đồ đạc rơi tán loạn trong sân, đi thẳng vào nhà bếp.

Trong bếp không có ai, lửa trong bếp lò cháy hừng hực, củi gỗ cháy lách tách, trên bếp đặt một cái niêu đất đang xình xịch bốc hơi nóng. Đoan Mộc Thúy cảm thấy tò mò, không nhịn được bèn nhấc nắp niêu lên, hoàn toàn quên mất nắp niêu cũng bị đốt nóng phỏng tay, liếc nhìn bên trong thấy cháo hoa đang sôi lục ục, nàng ngẩn người nhìn một lúc, bấy giờ chợt nhận ra năm ngón tay nóng giãy, nàng đau đớn kêu lên một tiếng, vội thu tay về.

Cúi đầu nhìn xuống thấy ngón tay bị phỏng đỏ bừng, Đoan Mộc Thúy rối rít vẩy tay, đau đến mức thở hổn hển, chợt nghe ngoài cửa có tiếng bước chân, một người ôm củi đã chẻ sẵn đi vào, trên người mặc y phục màu lam sạch sẽ, dáng người cao dong dỏng, mặt mũi sáng sủa, đôi mắt đen sâu thẳm thấu triệt, đó chính là Triển Chiêu.

Cả hai không ngờ mình sẽ gặp người kia ở đây, đôi bên đều sửng sốt ngạc nhiên.

Triển Chiêu quét mắt nhìn một vòng, thấy nắp niêu bị rơi trên mặt đất, lại trông Đoan Mộc Thúy vẩy tay không ngừng, y lập tức đoán ra đầu đuôi, nhanh chóng ném củi trong tay xuống, sải chân bước tới, nắm lấy cổ tay Đoan Mộc Thúy và nói: “Lại đây”.

Đoan Mộc Thúy bất ngờ không kịp đề phòng, bị y kéo đi, trong lòng nảy ra một ý nghĩ kỳ quái: Lẽ nào Triển Chiêu tưởng mình ăn vụng cháo của hắn ư?

Đang nghĩ lung tung, chân nàng vấp một cái, suýt va phải Triển Chiêu, nhưng Triển Chiêu đã dừng bước, nâng nắp lu nước trước mặt lên, nắm lấy tay Đoan Mộc Thúy dúi thẳng vào trong.

Nước trong lu lạnh ngắt, không ngập tới khuỷu tay, chỗ bị phỏng chợt chạm vào nước lạnh lại trở nên râm ran khó chịu, Đoan Mộc Thúy rút tay về một cách vô thức, nào ngờ cổ tay bị Triển Chiêu giữ chặt, không rụt lại được.

Nước trong lu dao động bốn phía, gợn sóng không ngớt.

Chợt nghe Triển Chiêu dịu dàng nói: “Cũng may không bị phỏng nặng, chưa bị nổi bọc nước, cô cứ ngâm tay vào nước, tuyệt đối không được băng lại, dù ngứa cũng đừng có gãi, qua một hai hôm là sẽ ổn thôi”.

Đoan Mộc Thúy kinh ngạc chỉ biết ngây người, quên cả nỗi đau trên tay mình, ngơ ngác nhìn Triển Chiêu, mặt nước dần trở nên tĩnh lặng, phản chiếu hình ảnh hai người kề sát như đang tựa vào nhau.

Tâm trí Triển Chiêu nổ “uỳnh” một tiếng, lập tức nhận ra: Y đã quên nàng là Đoan Mộc tướng quân!

Ngay cả Đoan Mộc Thúy cũng cảm nhận được thân thể Triển Chiêu bỗng cứng đờ, y chầm chậm thu tay lại, xấu hổ cực điểm: “Tướng quân... cứ ngâm thêm một lúc nữa nữa, bao giờ thấy khá hơn một chút... thì nói tiếp.”

Chỉ có mấy câu ngắn ngủi mà y phải chật vật mãi mới nói xong, y đứng lặng người một lúc rồi trở ra cửa, cúi xuống nhặt đống củi rơi vương vãi, sau đó đi tới cạnh bếp, khuỵu gối ngồi xổm xuống, thêm củi vào trong lò, chẳng mấy chốc ngọn lửa lại bùng cháy, trên mặt Triển Chiêu thoáng hiện lên bóng lửa chập chờn lúc sáng lúc tối.

Cháo rau trong niêu đất sôi ùng ục, hương thơm mằn mặn của cháo dần dần tỏa ra khắp căn nhà.

“Tướng quân dùng bữa chưa?”

Đoan Mộc Thúy không nghĩ y sẽ hỏi câu này, thuận miệng đáp: “Vẫn chưa.”

“Nếu không chê nơi này đơn sơ, chi bằng... dùng bữa ở đây đi?”

“Hả?” Đoan Mộc Thúy vẫn chưa phản ứng kịp, “Là... ăn cháo ấy à?”

Triển Chiêu mỉm cười: “Nếu chỉ có một mình Triển Chiêu thì húp cháo thôi cũng đủ rồi. Nhưng nếu muốn giữ tướng quân ở lại dùng bữa, dĩ nhiên không thể đạm bạc như thế. Tướng quân chờ ở đây, Triển Chiêu đi một lát rồi sẽ về ngay.”

Không đợi Đoan Mộc Thúy đáp lời, y đã phủi áo đứng dậy, để Cự Khuyết dựa nghiêng vào cạnh bếp, sau đó đi ra cửa.

Đến khi Triển Chiêu đã đi xa, Đoan Mộc Thúy mới ý thức được mình vừa đồng ý làm gì.

Chuyện gì thế này? Mới hôm qua còn đánh nhau đến một mất một còn, thế mà hôm nay nàng lại chạy đến chỗ của Triển Chiêu... Bây giờ hai người bọn họ cứ yên ổn hòa thuận mà ăn cơm trưa với nhau ư?

Đinh Quỳnh Anh (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 16 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »