Sebastian trải qua phần còn lại của đêm trong một căn phòng nhỏ trên sân sau quán trọ Hươu Đen. Sau khi nhìn qua chiếc giường, anh cởi giày, trải áo choàng lên trên một băng ghế gỗ hẹp rồi nằm xuống. Anh từng trải qua những chuyện tồi tệ hơn trong chiến tranh: những đêm thấp thỏm trên sàn đá lạnh lắng nghe tiếng gián chạy vèo vèo trên nền bẩn thỉu.
Anh không ngủ.
Khi bình minh đến, anh đứng dậy khỏi cái giường tạm và tiến đến cửa sổ nhìn ra khoảng sân đầy rác vương vãi bên dưới. Buổi sáng lạnh lẽo và buốt giá đầy cay đắng, nhưng anh vung cánh cửa sổ mở rộng, lùa không khí cay xè sâu vào phổi và nghĩ về các sự kiện tối hôm trước.
Sebastian thấy rằng những thời điểm như vậy luôn xuất hiện trong cuộc đời mỗi người; những khoảnh khắc quan trọng khi một sự kiện tình cờ hay một quyết định tầm thường có thể lôi một người ra khỏi tương lai đã định sẵn và đưa anh ta lao vút theo một hướng khác hoàn toàn. Tuy nhiên, giờ khó có thể xác định chính xác khoảnh khắc đó diễn ra vào lúc nào trong cuộc đời Sebastian. Vào lúc cơn giận loé lên nhanh chóng và sơ suất của viên cảnh sát? Hay từ đêm trước đó, với lời hứa trao cho một người phụ nữ hoảng loạn, sợ hãi?
Sebastian mím môi và thở dài. Mặc cho mọi chuyện đã xảy ra, anh không hối tiếc vì lời hứa, cũng như không thể phản bội lại người phụ nữ nhận được nó.
Lấy từ trong túi ra cuốn sổ nhỏ, anh xé một tờ giấy và nhanh chóng viết nguệch ngoạc, ‘Xin vui lòng cho Melanie biết sự đảm bảo của tôi, rằng tôi sẽ không phản bội cô ấy. Dù có gì xảy ra, cô ấy cũng không được nói bất cứ điều gì buộc tội chính mình. Cuộc sống của cô ấy phụ thuộc vào nó. D.’ Gấp tờ giấy hai lần, anh viết tên và địa chỉ của chị gái Melanie ở bên ngoài, sau đó nhét mảnh giấy sâu vào trong túi.
Suốt buổi tối dài, anh đã bình tĩnh xem xét các lựa chọn của mình và loại trừ dần xuống còn ba lựa chọn. Anh có thể đầu thú với Ngài Henry Lovejoy tại Queen Square và đặt niềm tin vào một hệ thống vốn quen tuyên các bản án đã soạn sẵn hơn là tìm ra sự thật. Anh có thể trốn ra nước ngoài, hy vọng ai đó sẽ minh oan cho anh trong lúc anh vắng mặt, nhưng nếu điều đó không xảy ra thì anh sẽ phải sống lưu vong.
Hoặc anh biến mất trong bóng tối của thành phố và bắt đầu tự điều tra xem ai đã sát hại Rachel York.
Rachel là một người phụ nữ hấp dẫn bất thường. Anh hay thấy cô tại các rạp hát khác nhau trong thành phố - cả trên sân khấu và ở những cuộc tụ họp chọn lọc chỉ bao gồm những phụ nữ như cô và những quý ông giàu có mà họ tìm cách quyến rũ. Anh đã gặp cô và anh phải thừa nhận là mình ngưỡng mộ cô. Nhưng anh chưa bao giờ coi cô là người tình của mình, chưa bao giờ nếm thử những gì cô đã vài lần mời mọc.
Anh không thể hiểu được lý do tại sao hay như thế nào mà anh biến thành kẻ giết cô. Tuy nhiên, anh không thể mong chờ cảnh sát khám phá sự thật sau những gì đã xảy ra. Khi cảnh sát thành phố được trao thưởng bốn mươi bảng cho mỗi tên tội phạm bị bắt thì công lý đích thực thường trở thành một nạn nhân của lòng tham.
Có những lúc trong đêm dài, Sebastian đã quyết định sẽ không trốn ra nước ngoài, hay đầu thú, tin tưởng một cách ngu ngốc vào động cơ đáng ngờ của nền công lý Anh Quốc. Ngoài kia, ở một nơi nào đó, là kẻ đã giết chết Rachel York; hy vọng duy nhất của Sebastian nằm ở việc phát hiện chính xác hắn là ai.
Năm năm trong tình báo quân đội đã dạy Sebastian rằng điều đầu tiên anh cần là thông tin. Anh cần phải nói chuyện với ai đó quen Rachel; một người có thể xác định được kẻ thù của cô, có thể biết lý do tại sao cô lại một mình đi đến chỗ chết trong đêm đông lạnh lẽo, tại một nhà thờ Westminster nhỏ bé cũ kỹ.
Anh đã quyết định không cố gắng liên hệ với gia đình hoặc bạn bè của cô; chắc chắn họ sẽ bị theo dõi, và anh sẽ không làm điều gì có thể gây nguy hiểm cho họ. Nhưng không ai có thể nghĩ đến việc theo dõi nữ diễn viên đóng vai Rosalind cặp với Celia của Rachel trong vở kịch As You Like It tại Covent Garden. Người phụ nữ làm tan nát trái tim Sebastian sáu năm trước…
Mặt trời lên cao dần, nhưng chỉ có dấu vết ánh sáng mờ nhạt qua lớp sương mù bẩn thỉu. Anh có thể nghe thấy tiếng ầm ầm của xe đẩy và xe chở hàng chợ trên đường đến Covent Garden, và tiếng xoay bánh xe mài dao dưới sân.
Và gần hơn là tiếng rảo bước trong hành lang ngoài phòng anh. Dựa lưng vào bức tường bên cạnh cửa, Sebastian đứng căng thẳng, chờ đợi. Sau đó, anh nghe thấy một tiếng cào lén lút và lời thì thầm của một thằng bé. "Thưa chủ nhân, là tôi, Tom."
Đó là thằng nhóc tối qua. "Tom?" Sebastian nói với vẻ thích thú nham hiểm. "Ta không nghĩ mình quen biết ai tên Tom."
Từ đầu kia của ván cửa xuất hiện một lời chửi thề thiếu kiên nhẫn. "Tên trộm cố gắng lấy cắp ví của ngài đêm qua."
"À. Và ngươi hy vọng ta sẽ mở cửa cho ngươi sao, anh bạn trộm cắp của ta?"
"Chúa phù hộ cho ngài, thưa chủ nhân. Giờ không có thời gian để đùa cợt. Có những người đàn ông ở phố Bow dưới cầu thang ngay lúc này. Hỏi tìm ngài, rằng ngài có phải là gã đã đâm một cảnh sát tại Mayfair và…"
Sebastian mở cửa nhanh đến mức Tom, lúc đó đang dựa vào tấm ván, suýt ngã vào phòng. Trong ánh sáng nhợt nhạt, thằng bé trông gầy và bẩn hơn so với Sebastian nhớ. Nó nhìn Sebastian chằm chằm bằng đôi mắt đen dò xét. "Họ cũng nói rằng ngài đã cắt nhỏ một ả trong một nhà thờ trên phố Peter Vĩ Đại." Nó ngừng lại. "Đúng không?"
Sebastian đáp lại cái nhìn cứng rắn của thằng bé. "Không." Tom gật đầu công nhận lặng lẽ, nhanh chóng. "Tôi đã đánh hơi được điều gì đó lạ lùng. Nhưng ngay lúc này đang có hai gã trong phòng sinh hoạt chung, hỏi tìm ngài, và một gã săn tiền thưởng ở đằng trước."
Ngồi trên mép ghế, Sebastian kéo chiếc ủng đầu tiên lên, sau đó là chiếc còn lại. "Ta cho rằng ngươi đang gợi ý ta nên xuất hành qua cửa sổ?"
"Đúng vậy, thưa ngài. Và phải nhanh lên, nếu ngài lo lắng về việc treo cổ."
Vơ lấy chiếc áo choàng, Sebastian bước đến cửa sổ đang mở và xem xét cái sân bên dưới. Các khuôn cửa sổ mở trên một mái che thấp của một nơi mà anh đoán là nhà bếp. Nhưng lối thoát duy nhất từ sân là đi qua cổng vòm phía trước. Anh sẽ phải đi dọc theo mái xiên đến khu vực tiếp giáp với phần cơi nới của tầng hai nhà trọ, và từ đó leo lên mái nhà chính.
"Tại sao ngươi lại đến để cảnh báo ta?" Sebastian hỏi, dừng lại với một chân trên bậu cửa sổ nhìn thằng bé.
"Thưa ngài. Nếu có gã nào cần sự giúp đỡ, đó là ngài."
"Ha. Sự vị tha của ngươi, mặc dù khá truyền cảm, nhưng chẳng thuyết phục chút nào," Sebastian nói, và rơi xuống mái nhà dốc bên dưới.
Nhẹ nhàng và nhanh nhẹn như một con mèo, Tom đáp xuống bên cạnh anh. "Tôi không biết ngài nói thế chính xác có nghĩa gì. Nhưng đề nghị của tôi vẫn còn: với một si-ling29* mỗi ngày, tôi là người hầu của ngài. Tôi biết rõ khu vực này. Nếu ngài định ra khỏi đây, ngài không thể tìm thấy người nào tốt hơn đâu."
(29)Si-ling (Shiling) là đồng tiền Anh có giá trị bằng 1/20 đồng bảng cũ.
"Ta tưởng giá là mười xu30*?" Sebastian nói, cúi thấp chạy dọc theo mái che.
(30)Xu (Penny) là đồng tiền Anh có giá trị bằng 1/240 đồng bảng cũ.
"Trước đây thì thế. Chỉ có điều, giờ khi tôi biết những con lợn phố Tàu đang đuổi theo ngài, giá đã tăng lên."
Sebastian cười - đúng lúc một tiếng hét vang lên từ cái sân bên dưới.