hủ nhật, như đã hẹn trước Hải rủ bạn mình sang Sóc Sơn thăm một người quen là đại gia bất động sản.
Từ ngày phủ Thành Chương hình thành và tiếng tăm của nó lan đi thì không ai bảo ai, những đại gia của Hà nội ai ai cũng mua cho mình một mảnh đất ở những vùng bán sơn địa không xa Hà nội để thành lập một cái trang trại, và tuy không nói ra nhưng hình như bọn họ đều cố gắng làm cho cái trang trại của mình có một điều gì đó nổi bật khiến cho tên tuổi của chủ nhân của nó có thể vượt ra ngoài cái đám bạn hữu nhỏ nhoi. Hình như đó cũng là quy luật của muôn đời. Khi đã thừa tiền người ta muốn mang tiền đi mua lấy danh tiếng. Và Luân, chủ nhân của cái trang trại này cũng không thể thoát khỏi cái quy luật ấy.
Trang trại có một địa thế rất đẹp, vừa có rừng cây trải trên một sườn đồi thoai thoải, vừa có hồ lại vừa có một dòng suối nhỏ róc rách chảy ngoằn ngoèo giữa trang trại. Mấy người thong thả tản bộ dọc theo dòng suối lẩn vào trong những tán cây um tùm. Hải cởi giày,ném nó trên bờ suối rồi cứ thế chân không lội ra giữa dòng nước. Dòng nước mát lạnh khiến cho anh thích thú. Không gian yên tĩnh. Cái nóng hầm hập của mùa hè bị tán cây giữa lại. Cái chói chang của những tia nắng mặt trời bị lá rừng pha thêm vào đó một chút mầu xanh khiến cho ánh sáng trong rừng trở nên huyền ảo, âm u.
Họ dừng lại trên một tảng đá to nằm chính giữa dòng suối. Luân, chủ trang trại, lôi từ trong cái túi mang theo ra một nậm rượu và mấy gói thức ăn bày ra trên tảng đá. Hải vớ lấy nậm rượu, mở nút ngửa cổ tợp một ngụm nhỏ . Anh khà lên một tiếng rồi cầm lấy một miếng thịt lợn rừng nhấm nháp rồi gật gù.
-Thú thật đấy! Uống rượu ở những chỗ như thế này nó mới không phí rượu. Mà sao thiên hạ có lắm thằng ngu đến vậy nhỉ! Mang một đống tiền để ngồi ăn uống trong những nhà hàng .
- Có phải ai cũng có tiền để có một trang trại tuyệt đẹp thế này cho những bữa tiệc rượu đâu.
Anh bạn nói. Hải gật đầu tán thành.
-Công nhận địa thế trang trại của ông Luân đẹp thật đấy. Vừa có núi, có cây, vừa có hồ, lại có cả suối. Đúng là sơn thủy hữu tình. Phủ Thành Chương so với ông chẳng là cái cóc khô gì.
Câu của Hải đánh trúng vào tâm sự sâu kín của chủ nhà.
-Thế ông đã đến phủ Thành Chương bao giờ chưa?
Luân hỏi. Hải cười.
-Tôi lạ chó gì phủ thành chương. Tháng nào tôi chẳng một hai lần uống rượu với vợ chồng hắn. So với trang trại của ông, phủ Thành Chương chẳng là cái gì.
-Thật thế hả! Bộ mặt của chủ nhà tươi rói nhưng chỉ được một lúc sau nó lại ỉu sìu. –Thế nhưng phủ Thành Chương ai cũng biết, trang trại của tôi thì không. Thế mới cú.
Hải đưa mắt nhìn sang người bạn. Bạn anh mỉm cười. Thằng này ma lanh thật! Đúng là dân kinh doanh có khác, hắn có biệt tài tiếp thị. Bạn anh thầm nghĩ.
-Ông có biết vợ chồng Mỹ Linh phải tốn bao nhiêu tiền mới có được sự nổi tiếng ấy không? Ông không muốn bỏ tiền mà lại muốn thành danh ư? Thế thì “ Hãy đợi đấy”
Mặt Luân cau lại.
-Tôi thiếu đéo gì tiền mà phải tiếc. Thế ông tưởng những tảng đã này . –vừa nói, chủ trang trại vừa lấy chân đạp đạp vào tảng đá mà cả bọn đang ngồi. –Nó có sẵn ở đây chắc?
Mắt Hải trợn tròn ra vẻ ngạc nhiên.
-Chẳng lẽ là ông chở từ nơi khác đến?
-Chứ còn gì nữa. Cả cái hòn núi mà chúng ta vừa leo qua cũng là chở từ nơi khác đến. Vùng sóc sơn này đào đâu ra những tảng đá lớn đến vậy.
Lúc này thì Hải đã từ giả vờ ngạc nhiên chuyển sang ngạc nhiên thật sự. Anh biết Luân đang say máu. Kín đáo , Hải đưa mắt cho người bạn. Người bạn hiểu ý . Anh ta vớ lấy nậm rượu, tợp một ngụm rồi thò tay nhón lấy một miếng thịt nhẩn nha nhai.Vừa nhai vừa ngắm nghía xung quanh rồi thở dài đến sượt một cái.
-Tiếc thật!
-Ông tiếc cái gì?
-Trang trại của ông về cảnh quan có lẽ là đẹp nhất Hà nội. Nhưng phong cảnh tự nhiên thì ở đâu mà chẳng có. Chỉ cần đi thêm hai chục cây nữa về phía Tam Đảo thì cảnh sắc thiên nhiên của trang trại ông lại chẳng là cái gì. Mà hai chục cây với ô tô thì chỉ chạy thêm một chục phút. Người ta đến với phủ Thành Chương không chỉ vì phong cảnh mà còn để thưởng thức văn hóa. Đó chính chính là cái mà ông thiếu.
Mắt Luân sáng lên, anh ta túm lấy tay người khách lắc mạnh.
-Đúng rồi .—rồi quay sang nhìn Hải. –Anh đây là…..
Hải tiếp lời ngay.
-Một chuyên gia về nghệ thuật.
-Thế thì anh đúng là người tôi cần rồi. Tôi sẽ thuê anh thiết kế lại toàn bộ trang trại này. Bây giờ anh có thể cho tôi biết sơ bộ ý tưởng của anh được không?
- Vấn đề là ở chỗ mục đích của ông là gì? Ông định lôi kéo tầng lớp nào đến đây. Một ông xe ôm, một vài ông công chức quèn nhân ngày nghỉ bỏ ra một chục nghìn mua vé vào cửa để rồi về nhà có thể khoe với người yêu “Hôm nay anh đi du lịch” cho oai hay là những đại gia dẫn những cô nhân tình chân dài trốn vợ đi nghỉ vài ngày hoặc những văn nghệ sỹ , những nhà văn hóa họ hỏi nhau “Ông đã đến đấy chưa?” và nếu như ai nói một tiếng “Chưa” thì họ cảm thấy ngượng ngùng.
- Tôi cần đéo gì bọn xe ôm biết đến tên tuổi mình. –Luân sôi máu. –Dương danh giữa đám đại gia ai dương danh ở chỗ đầu đường.
- Thế thì hơi tốn tiền đấy.
Bạn Hải nói một cách rất thành thật.
-Thế thì anh không hiểu gì về anh Luân đây rồi. –Hải nói chen vào. –“Nghìn vàng đổ một trận cười như không” chính là đây.
Vừa nói Hải vừa vỗ mạnh vào vai Luân. Mặt Luân nở ra rạng rỡ. Bạn Hải nhìn sang Luân với ánh mắt thán phục khiến cho gã đại gia càng thêm mãn nguyện. Anh ta gật gù.
-Ừ! Mà nghĩ cho cùng giầu thế chứ giầu nữa thì chết cũng có mang đi theo được đâu. Tôi nghe người ta kể ông Nam Cường một đại gia về nhà đất chắc anh Luân đây cũng biết.
Bạn Hải quay sang hỏi ông chủ trang trại. Anh ta gật đầu.
-Trong giới bất động sản ai mà không biết đến Nam Cường. Đáng tiếc là ông ta chết trẻ quá mới hơn năm mươi tuổi. Nhưng sao?
-Tôi nghe thiên hạ đồn: Lúc chết ông ấy bắt vợ con đục hai lỗ ở vách quan tài để tay ông ta thò ra ngoài và ngửa lên trên trời.
-Thật không? Sao ông ta lại làm thế nhỉ?
Không hẹn mà cả Hải và Luân cùng thốt lên.
-Tay trắng! Lại vẫn hoàn tay trắng.
Người bạn trả lời. Cả ba cùng yên lặng. Trong giới đại gia ai mà chẳng biết Nam cường, một người xuất thân từ nghèo khó, tay trắng dựng nên một công ty bất động sản lớn nhất nhì cả nước. Tiền bạc có trong tay hàng nghìn tỷ thế rồi cũng tay trắng ra đi. Và rồi thời gian như một sức mạnh vô hình vùi tất cả vào trong quên lãng. Bây giờ không còn một ai trên thế gian này nhớ đến Nam cường. Có lẽ chỉ đến cái khi gần đất , xa trời những đại gia mới hiểu được sức mạnh của văn hóa, thứ duy nhất trên cuộc đời này có đủ sức mạnh để chống lại thời gian. Ông Nam cường có ân ận không trước lúc ra đi? Chắc là ân hận và phải là nỗi ân hận rất lớn mới khiến ông làm như vậy. Câu chuyện của người bạn Hải kể làm người chủ trang trại chợt hiểu ra rằng: Cái danh hôm nay chỉ là phù phiếm. Cái danh khi đã ra đi mới là cái danh thực của con người. Luân nín lặng trầm ngâm nhìn ra ngoài xa khiến cho hai vị khách mời cảm thấy áy náy. Bạn Hải dè dặt hỏi.
-Anh sao vậy? Chắc tôi nói có điều gì thất thố chăng?
-Không! Không phải đâu .—Luân vội vàng nói. –Cám ơn anh! Câu chuyện anh kể làm cho tôi phải suy nghĩ lại về cuộc đời mình. –Luân ngửa mặt nhìn lên bầu trời, hít một hơi dài rồi từ từ thở ra. Giọng anh ta trầm hẳn xuống . –Tiền bạc của tôi chỉ bằng cái móng tay của Nam Cường, thế mà mới hai năm không còn ai nhớ đến ông ta nữa. Tôi mà chết đi chắc chỉ một tuần thôi là đã chẳng một ai nhớ đến tôi. Nghe anh kể câu chuyện này, tôi mới hiểu tại sao các tỷ phú trên thế giới người nào cũng mang tiền của mà cả đời mình đã đổ bao mồ hôi, tâm trí ra để giành giật lấy mang đi từ thiện và bảo trợ cho các viện nghiên cứa, các công trình văn hóa. Tôi muốn xây dựng cái trang trại này thành một công trình văn hóa. Tôi mong anh giúp tôi hoàn thành cái tâm nguyện này. -- Luân nhìn sang bạn Hải nói giọng chân thành. –Tôi muốn để lại cho vợ con tôi một thứ tài sản vô giá không phải ai cũng có thể làm ra được sau khi tôi ra đi. Chứ còn tiền! Đời luôn có chán vạn người có thể kiếm ra tiền.
- Ở quanh cái Hà nội này tôi biết chỉ có hai trang trại nổi tiếng. Mỗi một trang trại ấy đều có một nét văn hóa đặc sắc riêng. Muốn xây dựng trang trại như anh nói chúng ta phải tìm ra một cách khác không trùng lắp với họ và phải là thứ muôn đời cuốn hút con người. Anh có biết thứ gì luôn luôn cuốn hút những người thành đạt không?
Bạn Hải hỏi rồi chằm chằm nhìn vào Luân đợi một câu trả lời. Luân dè dặt.
-Ông định nói đến gái phải không? Không được! –Luân xua tay. –Ông định biến trang trại của tôi thành một trang trại đèn mờ ư? Nổi tiếng kiểu gì vậy?
-Ông hiểu lầm ý của ông ấy rồi. --Hải vội vàng lên tiếng. –Ý của bạn tôi là hãy biến trang trại này của anh thành một khu bảo tàng chuyên trưng bày những bức tranh khỏa thân nghệ thuật
-Không phải thế!-- Bạn Hải xua tay. --Nếu là một bảo tàng thì người ta sẽ tập trung những bức tranh vào một phòng như vậy sẽ làm mất đi cái lợi thế về phong cảnh thiên nhiên của trang trại. Ta không tập trung tranh vào một chỗ mà ta dựng những ngôi nhà nhỏ hình bát giác hay lục giác theo kiểu một phong đình rải rác trong trang trại làm chỗ cho du khách ngồi chơi. Tại đấy ta chỉ treo một , cùng lắm là hai bức tranh khỏa thân . Mọi người sẽ ngồi tại đấy, ăn uống, ngắm phong cảnh và ngắm tranh.
-Một ý tưởng tuyệt vời! .—Luân kêu lên. –Nhưng ……
-Nhưng làm sao?
Hải lo lắng hỏi.
-Đào đâu ra lắm tranh khỏa thân đến thế?
Hải thở phào nhẹ nhõm. lấy tay chỉ ngay vào bạn mình.
-Cái đó thì ông khỏi lo. Thằng cha này biết một tay họa sỹ có biệt tài vẽ tranh khỏa thân. Xem tranh của hắn ta vẽ ai cũng phải ngơ ngẩn.
-Có thật thế không?
Luân nghi ngờ nhìn bạn Hải.
-Tôi hỏi ông nhé. --Vừa nói anh ta vừa chỉ vào Hải hỏi. --Thằng cha này có vào loại sành nghệ thuật không?
-Mẹ ơi! Luân cười. –Nó mà sành về nghệ thuật thì tôi đây đã vào cỡ chuyên gia về nghệ thuật rồi chẳng việc gì mà phải nhờ đến ông. Hắn chỉ có hai thứ sành thôi đấy là đếm tiền và chơi gái.
-Thế mà ông ấy xem tranh của tay họa sỹ ấy đã phải móc hầu bao ra mua liền mấy bức tranh đấy.
-Thật thế à? Sao tôi không thấy nhỉ?
-Không tin thì hôm nào ông đến nhà hắn bảo hắn cho xem.
-Sao phải đợi đến hôm nào! Ngay bây giờ chúng ta sẽ đi xem.
Luân hăng hái, anh ta kéo tay Hải.
-Đi!
-Còn những thứ này
Hải chỉ vào đám thức ăn vừa bày ra trên tảng đá.
-Vứt mẹ nó đấy . Đi!
Cả bọn kéo nhau ra ô tô quay lại nhà Hải. Khi nhìn thấy bức tranh “Nữ thần hoa cải” Anh ta đờ người ra. Bạn Hải mỉm cười.
-Sao! Nếu bức tranh này được treo ở một quán Phong đình trong trang trại của ông thì sẽ thế nào?
-Thì nửa Hà nội sẽ kéo đến chiêm ngưỡng. –Nói rồi Luân quay sang Hải. –Hay là anh để lại cho tôi bức tranh này đi.
Hải lắc đầu.
-Không được.
-Ông cứ ra giá thoải mái. Bao nhiêu cũng được.
Luân nài nỉ.
-Bức tranh này không thể bán được nhưng tôi sẽ cho ông mượn nó treo ở trang trại khi nào trang trại của ông đã thành danh thì tôi mới lấy về. Mà ông cũng không việc gì phải sốt ruột. Trước mắt ông cứ đặt hàng tay họa sỹ này lấy ba bức tranh . Tôi sẽ cho ông mượn thêm hai bức là năm bức sau đó thỉnh thoảng ông lại đặt hàng thêm một hai bức nữa.
-Sao không đặt luôn một hai chục bức tranh cả thể?
Luân thắc mắc hỏi.
-Không được! Ông làm như vẽ tranh cũng giống như xây nhà chắc. Có thể làm hàng loạt được sao. Nếu ông đặt nhiều một lúc, lập tức các bức tranh ấy sẽ na ná giống nhau thế thì còn đâu cái đặc sắc của nghệ thuật nữa? Cứ cách vài tháng ông lại đặt hàng một hai bức . Chỉ một đến hai bức thôi như thế mới có thể có những bức tranh đẹp được.
Nghe Hải phân tích Luân ngạc nhiên.
-Này! Ông trở thành nhà phân tích nghệ thuật từ bao giờ thế?
Bạn Hải cười trả lời thay.
-Từ khi hắn biết yêu!
-Sao! Yêu!?
Luân chẳng lạ gì Hải. Trong đám đại gia vẫn đi lại chơi bời với nhau, Luân biết Hải là người khinh ghét đàn bà nhất và Luân cũng biết rõ tại sao lại như vậy. Bọn họ vẫn thường xuyên rủ nhau đi chơi gái và những lần như thế Luân lại thấy thương cho những cô gái nào rơi vào tay gã. Gã như một con dã thú cuồng dâm. Gã vần vò đến tơi tả, không hề thương tiếc cô gái của hắn cùng với một thái độ và những lời nói vô cùng khinh bạc. Thế nhưng cô gái nào cũng chỉ muốn đến với gã vì lần nào cũng thế , xong việc, gã móc túi ném một xấp tiền , không thèm đếm, vứt lên giường còn mình lẳng lặng đi vào buồng tắm. Luân cảm thấy gã này đi với gái không phải vì nhục dục mà đấy là một cách gã trút bỏ những khinh bỉ, thù ghét đàn bà của gã. Một con người như thế mà lại có thể yêu !
Luân còn nhớ một lần cả bọn rủ nhau đi Đồ sơn, lúc ngồi trên bãi biển ăn nhậu, một người vẫy chủ quán lại bảo.
- Này! Ông chủ! Kiếm cho mấy em đến hầu rượu cho vui.
Mặt Hải nhăn lại gạt đi.
-Để đến tối. Đang ăn nhậu có lũ ấy làm mất hứng.
Đến tối, cả bọn kéo vào một khách sạn sang trọng bậc nhất khu nghỉ mát. Hải gọi chủ khách sạn ra bảo.
-Tuyển cho mấy con điếm thượng hạng.
Chủ khách sạn đã ngạc nhiên nhìn Hải. Kẻ chơi gái ngày nào gã cũng gặp nhưng chưa bao giờ gã nghe thấy cái giọng khinh bạc đến vậy phát ra từ miệng một gã làng chơi. Một lúc sau gã dẫn năm sáu cô gái vào cho bọn Hải chọn. Hải chỉ vào một cô gái trẻ nhất,xinh nhất, chắc cô gái chỉ chừng mười tám mười chin tuổi đẩy cô gái về phía một người già nhất bọn.
- Con này là phần của anh Lâm.
Cô bé ngúng nguẩy.
- Em đi với anh này cơ.
Vừa nói , cô gái vừa sán vào một người trẻ nhất trong bọn. Lập tức Hải giáng cho cô ta một cái tát lật mặt.
-Mày mà còn cái quyền lựa chọn sao. Con Điếm !
Một người như thế mà đang yêu ?
-Thảo nào đã lâu lắm rồi không thấy ông rủ chúng tôi đi Đồ sơn. –Luân cười quay sang hỏi bạn Hải. –Cô gái nào đã làm mềm trái tim hóa đá của hắn vậy?
Anh bạn định trả lời thì Hải đã gạt đi.
-Ông đừng có lắm mồm
Hải bảo với bạn mình. Anh không muốn một ai biết đến chuyện riêng của mình.
*
* *
Trong phòng chỉ có hai người ,Hải và người trợ lý, họ đang cùng nhau xem xét lại lần cuối cùng hồ sơ dự đấu thầu đường vành đai ba trước khi giao nộp.
-Đơn giá có cao quá không. Hay là ta cho thấp xuống chút nữa cho chắc?
Anh hỏi người trợ lý.
-Anh điên à? --Người trợ lý gắt lên. –Đơn giá này đã thấp hơn giá thành đến năm phần trăm rồi đấy.
Hải không nói gì. Lỗ năm phần trăm là một con số quá lớn. « không biết Hải Yến có thể chịu đựng được mức lỗ như thế này không ? » Anh băn khoăn tự hỏi . Nếu là mình thì sao nhỉ ? Hải tự đặt mình vào vị trí của đối thủ nhưng không tìm được câu trả lời. Hải cắn môi quyết định.
-Giảm đơn giá xuống năm phần trăm nữa.
Người trợ lý không tin nổi vào tai mình. Nhìn bộ mặt sắt đanh của Hải anh ta biết : Không một ai có thể thay đổi được cái quyết định này .
-Ta phải chắc chắn rằng dù cho Hải yến có thắng được ta trong cuộc đấu thầu này thì Hải Yến cũng vẫn cứ phá sản.
-Thế nhưng nếu ta thắng thầu thì sao ? Anh có nghĩ đến hậu quả không ?
Hải không nói gì, dùng hai tay ôm lấy đầu gục xuống bàn. Im lặng ! Chỉ còn tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ treo tường cổ, nhỏ từng giọt nặng nhọc vào nỗi thù hận đang bốc cháy. Một lúc sau, Hải từ từ ngẩng lên hỏi người trợ lí giọng khô khốc.
-Nếu thấp hơn giá thành năm phần trăm thì tổng thiệt hại của chúng ta sẽ là bao nhiêu ?
-Khoảng mười lăm tỷ.
-Sai rồi !Không phải là mười năm tỷ mà là hai mươi tỷ
Một giọng nói vang lên từ cửa phòng khiến cho hai người cùng quay lại nhìn ra cửa. Hảo đang đứng ở trước cửa phòng.
-Hảo !
Hải chỉ thốt ra được một tiếng ngắn ngủn rồi không biết nói gì , anh trân trân nhìn cô gái vừa bước vào. Hảo tránh không nhìn vào mắt Hải, cô bước hẳn vào trong phòng, khóa trái cửa phòng lại giọng điềm tĩnh.
-Lần sau họp bàn những chuyện như thế này cần phải khóa cửa cho cẩn thận.
Nói rồi cô tiến về phía hai người kéo ghế ngồi xuống, nét mặt bình thản.
-Phải cộng thêm lãi suất hai ba phần trăm một năm trong hai năm của dự án và cộng với khoản lỗ khi bán lại toàn bộ máy móc thiết bị sau khi dự án hoàn thành ,phải thêm năm phần trăm nữa vào khoản dự phòng rủi do vì tính không chuyên nghiệp của công ty.
-Sao lại có khoản lỗ bán máy móc thiết bị sau thi công ?
Người trợ lý hỏi. Hảo chỉ tay vào Hải trả lời.
- Vì, với anh ta, đây không phải là một thương vụ mà chỉ là một phi vụ trả thù. Nhưng tôi có một cách khiến cho Hải yến vẫn bị phá sản mà chúng ta không tốn một đồng nào.
-Tuyệt vời. –Tay trợ lý reo lên. --Chị nói đi.
Hải dơ tay ngăn người trợ lý của mình lại, nhìn thẳng vào Hảo
-Và ?
Hảo ngẩng lên cũng nhìn thẳng vào mắt Hải với vẻ điềm tĩnh khiến cho anh lúng túng phải cụp mắt nhìn xuống.
-Không có gì sau chữ « Và » ấy. Anh đừng coi thường tôi thế.
-Không ! Nhưng tôi vẫn không thể nghe chị tư vấn. Chị về đi ! Tôi sẽ cho hạ giá xuống hai phần trăm nữa.
Tay trợ lý ngạc nhìn hết nhìn Hải lại nhìn sang người kế toán trưởng. Anh ta không hiểu đã có việc gì xảy ra giữa hai người. Hảo thở dài một tiếng đứng dậy.
-Nếu vậy tôi xin gửi lại anh hai trăm triệu !
Vừa nói Hảo vừa mở túi xách. Hải ngăn lại.
-Không ! Hai trăm triệu ấy là tiền chúng tôi mua thông tin từ chị. Thông tin chị đã trao nên đó là tiền của chị .
Hảo im lặng nhìn Hải trân trân. Không chịu đựng nổi ánh mắt ấy, Hải ôm lấy mặt gục xuống bàn nói trong thoảng thốt.
-Về đi Hảo ! Tôi xin lỗi.
Hảo nặng nề đứng lên đi ra cửa. Khi cánh cửa phòng khép lại, người trợ lý hỏi.
-Có việc gì giữa anh và chị Hảo vậy.
Hải cáu kỉnh trả lời.
-Không phải việc của cậu. Làm việc đi.
Nói rồi anh cầm lấy tập hồ sơ dự thầu ném về phía người trợ lý giọng đanh lại.
- Cậu cho hạ đơn giá xuống hai phần trăm nữa rồi đưa tôi kí.
Biết tính xếp của mình người trợ lý cầm tập hồ sơ lên định đi thì chuông điện thoại trên bàn làm việc của giám đốc reo. Hải vớ lấy ống nghe giọng gắt gỏng.
-Gì nữa đây ?
Tiếng người thư kí ở phòng ngoài vang lên nghe rất rõ.
-Thưa anh ngoài này có cô gái tên là Vân xin gặp.
-Ai ?
Hải không tin nổi ở tai mình hỏi lại. Chưa bao giờ Vân đến công ty anh. Những lúc có việc cần gặp, cô luôn dùng số điện thoại di động. Chắc có việc gì hệ trọng. Hải thoáng nghĩ . Anh vội vàng đứng dậy thì cánh cửa đã bật mở. Hải bảo người trợ lý.
-Cậu mang tài liệu về đi. Cứ làm theo những gì tôi bảo.
Người trợ lý Vâng một tiếng rồi cầm tập hồ sơ đi ra, khép cánh cửa lại. Đợi cho người trợ lý đi khỏi, Hải mới hỏi giọng lo lắng.
-Có việc gì đấy em ?
Thốt nhiên Vân cảm thấy lúng túng. Bao nhiêu dũng khí trước khi đến đây bị ánh mắt và giọng nói đầy lo lắng của Hải làm tiêu tan hết. Cô gái băn khoăn tự hỏi «Ừ nhỉ ! Sao mình lại đến đây ? Liệu mình làm thế này có đúng không ? » Cô không tự trả lời được nên cứ đứng như trời trồng giữa phòng. Nhìn thấy cái thái độ bất thường của Vân, Hải càng thêm lo lắng. Chắc phải có điều gì hệ trọng lắm nên Vân mới vậy. Tình yêu luôn dẫn hướng cho cảm xúc của con người đến với những trạng thái cực đoan.
-Em ngồi xuống đi . --Hải dịu dàng nói. Anh rót một chén nước mang đến nhẹ nhàng đặt vào tay cô. –Em uống nước đi và cứ bình tĩnh. Không có việc gì mà chúng ta không thể giải quyết được đâu. Em đừng lo lắng quá.
Nghe cái giọng ân cần, lo lắng ấy, lòng Vân lại càng thêm rối bời. Sao tự dưng mình lại can dự vào cái việc này nhỉ ? Cô gái tự trách mình. Cô ngồi xuống ghế hai bàn tay vặn xoắn lấy nhau.
-Em hỏi điều này, nhưng anh đừng mắng em nhé.
Hải mỉm cười độ lượng.
-Em cứ nói đi. Ai dám mắng em mà em lo.
Hình như nụ cười độ lượng của Hải làm cô gái lấy lại được dũng khí. Cô nhìn anh hỏi.
-Có phải dự án đấu thầu đường vành đai ba của công ty anh đã được quyết định ?
Nghe Vân hỏi, Hải giật mình.
-Ừ ! Nhưng sao em biết. Có vấn đề gì liên quan đến em à ?
Nghe Hải hỏi, Vân lại ngồi ngẩn ra chẳng biết trả lời thế nào. Hai bàn tay cô gái càng vặn soắn lấy nhau.
-Em cứ nói đi đừng ngại.
Hải động viên
-Anh này!
-Gì em?
-Anh có thể dừng cái dự án ấy lại được không?
Hải ngạc nhiên.
-Em và anh ta có liên quan đến cái dự án ấy à ?
_Không ! Chúng em thì không . Nhưng……
Cái chữ “Nhưng” ấy đã làm Hải hiểu ra vấn đề. Mặt anh sầm lại, hàm răng nghiến chặt.
-Có phải con mụ khốn nạn đó đã tìm đến em không? Mụ đã nói gì với em?
Giọng anh đanh, gằn làm cô gãi sợ hãi.
*
* *
Đúng là con người khốn nạn đó đã tìm đến cô. Tối hôm đó, sau khi hết phiên hát của mình, Vân xách xe định ra về thì một người tiến đến nắm ghi đông xe của cô giữ lại hỏi giọng thân mật
-Xin lỗi! Em cho chị hỏi : Em có phải là Vân không?
-Vâng! Có việc gì đấy chị?
Vừa trả lời, Vân vừa chăm chú quan sát người phụ nữ hỏi mình. Một quý bà, đẹp, ăn mặc nền nã nhưng gương mặt có vẻ hốc hác. Đôi mắt to, trũng sâu , Hai vết quầng vẫn mờ mờ hiện ra dưới lớp phấn trang điểm . Chắc bà ta đã mất ngủ nhiều ngày. Cô thầm nghĩ.
-Chị là Yến! mẹ của bé Lê.
Vân « À » lên một tiếng trong đầu. Cô hơi nhíu mày. Nỗi ác cảm hiện rõ trong ánh mắt. Hình như bà ta cũng nhận ra ngay điều ấy. Trong đôi mắt tối om ấy, cô đọc được một nỗi sượng sùng .Nhưng rất nhanh, bà ta lấy ngay lại được vẻ mặt tươi tỉnh.
-Chị biết một chuyện rất hệ trọng liên quan đến em. Vì con bé nhà chị rất yêu em nên chị mới đến đây để nói cho em biết điều ấy . Ở quán này có chỗ nào kín đáo để ta nói chuyện không ?
Điều người đàn bà ấy nói khiến cho Vân thấy lo lắng. Cô dựng xe trở về chỗ cũ rồi dắt người đàn bà đi vào phòng thay quần áo. Đóng cửa lại, cô rót một chén nước để lên bàn rồi ngồi xuống chờ đợi. Nhìn nét mặt hơi căng thẳng của Vân, người đàn bà trong bụng mừng rơn. Con cá đã cắn câu. Bà ta uống một ngụm nước nhỏ, rồi ghé sát vào tai Vân ra cái điều bì mật.
-Em có biết không, bố con Lê nhà chị rất mê em đấy. –Vân thở hắt ra. Tưởng chuyện gì . người đàn bà lại nhẹ nhàng nói tiếp. –Vì chị thấy em hiền lành sẽ không làm khổ con Lê nên chị rất ủng hộ em.
Vân đứng dậy.
-Tưởng chuyện gì chứ chuyện ấy thì em biết rồi. Nhưng em không yêu anh ấy chị ạ. Em có người yêu rồi.
Người đà bà ngỡ ngàng khi nghe Vân nói. Bà ta không thể tin được có người có thể từ chối tình yêu của một đống tiền.
- Sao em dại thế ? Chẳng lẽ người yêu của em lại giàu hơn anh ta ư ?
Vân cảm thấy thương hại cho người đàn bà đang ngồi trước mặt mình.
-Không ! Người yêu em nghèo lắm. Nhưng em yêu anh ấy.
-Em đừng có mà ngốc thế. Trời cho em nhan sắc thì em phải biết dùng nhan sắc mà kiếm tiền chứ. Vả lại em đang rất thuận lợi. Anh ta đang say mê em. Chị với con Lê lại rất ủng hộ em. --Mụ bắt đầu chuyển sang giọng kể công. –Em không biết đấy thôi! Anh ta rất thương con Lê. Người như anh ta gái theo cả đống nhưng bao nhiêu năm rồi mà anh ta vẫn không lấy vợ . Em có biết vì sao không?
Hỏi rồi, bà ta nhìn Vân đợi một câu trả lời. Cô lắc đầu.
-Em làm sao mà biết được.
Người đàn bà vội vàng bắt ngay lấy lời cô.
-Tại vì con Lê nhà chị không thích một cô nào cả. Chị dặn con Lê rồi. Nếu bố nó có hỏi thì chỉ nhất định đồng ý một mình em thôi.
Vân bật cười đứng lên.
-Nhưng em không yêu bố bé Lê chị ạ. Em không phải là món hàng để có thể mua được bằng tiền.
Thấy cô đứng dậy, mụ cuống quýt nắm tay cô giữ lại.
-Em cứ ngồi xuống đây đã để chị nói cho mà nghe
Vân kiên quyết lắc đầu.
-Thôi cám ơn chị! Em phải về . Ông em đang ốm nằm nhà.
Nỗi thất vọng hiện ra trong đôi mắt tối om của bà ta. Người đàn bà cắn môi , rất nhanh bà ta thay đổi chiến thuật, nhìn thẳng vào Vân bà ta thẳng thắn.
-Thôi vậy! Bây giờ nếu chị thuê em làm một việc em có nhận lời không?
Vân cảm thấy tò mò. Không hiểu con rắn độc này định giở trò gì đây? Chắc phải là một âm mưu gì đó có hại đến Hải. Mình cần phải biết. Cô nghĩ nhanh.
-Chị định thuê em làm việc gì?
Nghe cô hỏi, người đàn bà như mở cờ trong bụng. Tiền! Sức mạnh của sức mạnh, chìa khóa để giải quyết mọi vấn đề.
-Chị muốn thuê em khuyên anh ta từ bỏ dự án đường vành đai ba. Nếu thành công chị sẽ trả cho em năm mươi triệu.
Năm mươi triệu! Tai Vân ù đi. Số tiền cô không thể ngờ tới. Số tiền lớn thế thì chắc phải là một âm mưu gì hiểm độc lắm muốn làm hại anh ấy đây. Phải cố mà tìm hiểu cho ra. Bài học đầu tiên về kinh doanh do Hải dạy “Trong kinh doanh có cần lắm, thích lắm thì cũng phải làm như không cần, không thích” khi cô thuê cửa hàng tranh đã giúp cô giữ được vẻ mặt điềm tĩnh. Cô nhìn người đàn bà với ánh mắt tỏ ra cho mụ thấy mình rất tinh quái.
-Chị vừa dạy em phải biết dung nhan sắc đi kiếm tiền cơ mà. Định dùng em làm mĩ nhân kế mà chỉ có năm mươi triệu bọ em chẳng làm đâu.
-Thế cô định bao nhiêu?
Mụ vội vàng hỏi.
-Tối thiểu cũng phải là……
Vân ngần ngừ cũng chẳng biết phải là bao nhiêu mới không lộ ra cái ý định của mình. Mụ sốt ruột nói ngay.
-Vậy tôi trả gấp đôi. Một trăm triệu.
Vân gật đầu.
-Thế nghe còn được. Nhưng chị phải cho em biết lý do tại sao chị lại muốn anh ta dừng cái dự án đường vành đai ba lại thì em mới biết đường mà khuyên anh ta chứ?
Vân khôn khéo gợi ý nhưng mụ gạt đi.
- Em không cần phải biết lý do. Chỉ cần tối mai em đến nhà hắn đừng ăn mặc hở hang quá làm hắn kinh. Những người trí thức như hắn ăn mặc hở hang quá là hắn khinh bỉ mình ngay chẳng bao giờ thèm động vào người mình đâu. Nhưng cũng đừng kín đáo quá. Tốt nhất là em đừng mặc đồ lót, Và chị dặn em phải nhớ cho kĩ. Em đừng chủ động động chạm vào người hắn nhưng em phải nhem cho hắn phát cuồng lên. Khi hắn ôm lấy em , định sờ mó em thì em phải giả vờ chống lại để kích thích hắn nhưng cũng đừng chống lại quyết liệt quá làm hắn mất hứng. Lúc lừa cho hắn lên giường rồi, em phải đợi cho hắn đút hẳn vào dập được vài nhát lúc ấy em hãy ghì chặt đầu hắn và thật nũng nịu vào, đòi hắn cho em đi du lịch châu âu nửa tháng. Chỉ cần hắn rời Việt Nam nửa tháng là em hoàn thành nhiệm vụ. Chị sẽ trao tiền cho em ngay.
Nghe lời chỉ dẫn của mụ mà Vân sởn gai ốc. Mụ quá sành sỏi trong nghệ thuật làm tình và đào mỏ còn hơn cả mấy cô gái hát trong quán trà này.
-Thế nhỡ hắn bảo đang có phi vụ làm ăn đợi mấy hôm nữa xong phi vụ rồi đi du lịch thì em còn biết nói gì? Lúc ấy chị có trả tiền cho em không?. –Nghe Vân hỏi, mụ thừ người ra suy tính. --Vậy nên chị phải cho em biết nguyên nhân thật sự thì em mới có thể tùy cơ ứng biến chứ. Nếu chị không cho em biết thì chị phải đưa tiền cho em trước. Không để hắn sơi em rồi lại không đi, chị lại không chịu trả tiền thì em mất cả chì lẫn chài à?
Con này đáo để thật. Mụ thầm nghĩ. Đúng là đồ xướng ca vô loài. Nhưng mà nó nói cũng đúng.
-Thế nếu chị cho em biết nguyên nhân thật thì sao?
Mụ hỏi. Vân cười trả lời một cách đầy tự tin.
-Thì chị không cần phải đưa tiền trước. Kiểu gì em cũng có thể khuyên hắn dừng dự án. Nếu hắn dừng dự án thì chị mới phải trả tiền.
Nghe Vân nói, mụ mừng rơn.
-Thôi được rồi. Để chị nói cho em biết. Thực ra cái dự án đường vành đai ba này hắn dự đấu thầu không phải là vì làm ăn gì đâu mà chỉ là hắn định trả thù vợ chồng chị. Hắn sẵn sàng chịu lỗ để giành bằng được cái hợp đồng này. Còn vợ chồng chị mà không giành được hợp đồng này thì công ty của vợ chồng chị sẽ bị phá sản. Vậy nên em phải cố giúp chị.
Nghe mụ nói, Vân thở phào nhẹ nhõm. Không có gì nguy hiểm cho Hải cả. Cô đứng dậy. Mụ hấp tấp mở túi lôi ra một tập tiền một trăm nghìn mới cứng dúi vào tay Vân.
--Tuy vậy chị vẫn cứ tạm ứng cho em mười triệu.
Mặt Vân đanh lại, cô gạt mạnh tay mụ ra. Tập tiền rơi xuống đất.
-Tôi không cần tiền của chị. Chỉ tưởng ai cũng khốn nạn như chị sao. Tôi chỉ muốn dò hỏi xem chị định hại con chị và chồng cũ của chị bằng cách nào thôi.
Mặt mụ xám ngắt, người run bắn. Vân dợm chân định quay ra thì mụ bỗng nhiên khóc rống lên quỳ sụp xuống ôm chặt lấy chân cô.
-Chị cắn rơm, cắn cỏ lạy em. Xin em nghĩ đến con Lê mà cứu giúp chị. Bây giờ chỉ có em mới có thể chặn anh ta lại thôi.
Nghe mụ nhắc đến bé Lê máu Vân bỗng sôi lên, cô nói gần như quát vào mặt mụ.
-Bé Lê chẳng còn liên quan gì đến chị cả. Chị bỏ nó từ lúc còn đỏ hỏn mà bây giờ vẫn còn dám viện vào nó để cứu mình sao?
-Ối giời ơi!--Mụ gào lên thảm thiết . --Thế này thì tôi chết mất rồi.
*
* *
Vân dừng kể.
-Thế sao bây giờ em vẫn đến gặp anh và muốn anh dừng tay lại?
Vân nắm lấy tay Hải nhìn sâu vào mắt anh giọng buồn buồn.
-Vì bé Lê anh ạ. Đêm qua cả đêm em không ngủ được. Em nghĩ kĩ rồi. Những người như chị ấy chết ngàn lần cũng chẳng ai thương nhưng dù sao chị ấy cũng là mẹ bé Lê. Bây giờ nó còn bé chưa biết gì thì không sao nhưng sau này lớn lên nó sẽ nghĩ gì khi biết chính bố nó đã hại chết mẹ mình? Nó sẽ khổ tâm lắm. Nó đâu có cái quyền phán xét mẹ mình. Đúng không anh? –Cô hỏi Hải bằng một giọng nhỏ nhẹ, nhu mì nhưng có sức nặng kéo trĩu con tim anh xuống. –Và cũng còn vì em nữa.
Cô nói sau một thoáng ngập ngừng. Hải ngạc nhiên.
-Sao lại vì em?
-Đây là chuyện gia đình anh lẽ ra em không có quyền can thiệp. Nhưng giá như em không biết thì không sao. Nhưng khi em đã biết rồi mà em im lặng thì cũng chẳng khác gì em đồng lõa với anh để giết chết mẹ nó. Liệu em còn dám đối mặt với bé Lê được nữa không? Mà em không muốn cả đời này em không được bước chân vào ngưỡng cửa nhà anh.
Con tim Hải rung lên khi nghe câu nói cuối cùng của cô gái. Cái tia hi vọng âm ỉ cháy trong anh được câu nói thổi bùng lên thành lửa.
-Anh!
Vân nắm chặt tay Hải gọi một tiếng nhỏ điềm tĩnh.
-Gì em
-Anh hãy nhìn thẳng vào mắt em đi.
Hải ngẩng lên nhìn thẳng vào đôi mắt đẹp đến mê hồn của cô gái. Một trời thu bình lặng trải ra đến mênh mông. Nhìn vào đôi mắt ấy lòng ta bỗng trở nên yên tĩnh. Mọi vẩn đục trong ta bỗng sợ hãi bỏ chạy và ta muốn thả hồn phiêu du trong cái bình lặng thiên thần. Tình yêu! Đâu phải là ngọn lửa để thiêu đốt con người. Cái tận cùng của tình yêu phải chăng chính là sự bình lặng . Tắm mình trong cái bình lặng ấy ta sẽ lặng im và từ đâu đó rất xa xôi một bản thánh ca ngân lên tẩy rửa đi những cặn bẩn không biết đã tích tụ trong ta từ bao giờ cho ta thực sự làm người.
-Anh có yêu em không?
Một tiếng nói điềm tĩnh hình như từ rất xa vọng đến chứ không phải là tiếng nói của Vân, người đang đứng bên cạnh . Hải gật đầu.
-Có! Anh rất yêu em.
Anh trả lời cô gái của mình và chính anh cũng ngạc nhiên. Một giọng nói cũng điềm tĩnh như câu hỏi. Nó không hề rung lên trong một cảm xúc khát khao.
-Nếu vậy thì đây là lần đầu tiên và cũng là lần cuối cùng em cầu xin anh hãy vì em mà tha thứ cho chị một lần thì anh nghĩ sao?
Vân nói chậm, lời cầu xin khẩn khoản nhưng điềm tĩnh. Trước một lời cầu xin như vậy đến gỗ đã còn tan chảy nói gì đến con người. Hải đã bị khuất phục. Anh thở dài.
-Thôi được! Anh sẽ chiều em. Nhưng anh cũng cầu xin em một điều thì em nghĩ sao?
Nghe Hải hỏi, cái vẻ điềm tĩnh và bình lặng trong cô gái biến mất. Mặt cô trở nên tái xanh. Người cô gái run lên. Ánh mắt cô gái trở nên căng thẳng và lo sợ. Cô cúi mặt không dám nhìn vào mắt Hải.
-Anh nói đi. Nhưng em không hứa
-Anh muốn em thu lại cái phần “Lần cuối cùng” trong lời cầu xin của em. Em hãy hứa với anh khi nào em cần một giúp đỡ nào đó thì người đầu tiên em sẽ nghĩ đến đó là anh..
Vân thở phào nhẹ nhõm .Gương mặt cô bỗng hồng lên. Cô gái buông tay anh ra ngước lên nhìn anh. Trong con mắt ấy mảnh trời thu trong vắt và bình lặng không còn nữa. Một ngọn lửa đang cháy trong con mắt ấy.
Đột ngột, Vân ôm choàng lấy Hải và anh nghe thấy một tiếng thầm thì từ đâu xa lắm vọng về
-Hôn em đi anh!
Đầu chàng trai cúi xuống và khi hai làn môi chạm vào nhau, anh cảm nhận được người cô gái run lên. Đột ngột, Vân đẩy Hải ra và vùng bỏ chạy.