Khổng tước rừng sâu

Lượt đọc: 1183 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 3
──────♥────── 21

Vinh An đi bộ đội ngoài đảo, hồi cậu ấy còn tại ngũ chúng tôi chỉ gặp nhau có hai lần. Trong đó có một lần tôi và Vỹ Đình còn mời cậu ấy ăn cơm. Tôi nhớ Vinh An ra sức nói tốt cho tôi, Vỹ Đình còn khen cậu ta dễ thương.

❀❀❀

Vinh An xuất ngũ tới Đài Bắc làm việc, công trường ở gần ga Đài Bắc. Đó là công trình đường cao tốc, nhiệt độ trong đường hầm thường xuyên vượt quá 40 độ. Lúc vẫn còn ở bên Vỹ Đình, đến chỗ cô ấy xong, trước khi về Đài Nam đã từng tiện đường đi tìm cậu ấy. Khi đó nói chuyện với cậu ấy trong đường hầm, nhiệt độ rất cao, hai chúng tôi đều cởi trần trùng trục. Cậu ấy nói có cơ hội sẽ mời tôi và Vỹ Đình ăn cơm, chỉ tiếc là chẳng bao lâu sau tôi và Vỹ Đình đã chia tay.

❀❀❀

“Sao hôm nay lại rảnh rỗi tới đây vậy?” Tôi hỏi.

“Bây giờ mình làm ở công trình Tân Hoá, là công trình đường cao tốc số 2 Đài Nam.”

“Á?” Tôi kinh ngạc, “Cậu không còn ở Đài Bắc nữa à?”

“Trời đất!” Cậu ta còn ngạc nhiên hơn, “Đường cao tốc Đài Bắc năm ngoái đã hoàn công rồi, cậu không biết sao?”

Tôi nhìn Vinh An, nhẩm đếm ngón tay, thì ra tôi và Vỹ Đình chia tay đã được hơn một năm rồi.

“Thời gian trôi nhanh thật, không ngờ đã hơn một năm rồi tớ không màng đến thế sự.” Tôi nói.

“Cậu đang nói gì vậy?” Vinh An trợn tròn mắt đầy nghi hoặc.

“Không có gì.” Tôi nói, “Có đói không? Tớ mời cậu đi ăn đêm.”

“Được thôi.” Cậu ấy nói, “Tiếc là bạn gái cậu không ở Đài Nam, nếu không thì cùng đi ăn luôn.”

❀❀❀

Lần này đến lượt tôi trợn tròn mắt, không ngờ Vinh An vẫn chưa thay đổi được cái tật cứ mở miệng là lại nói linh tinh.

“Tớ và cô ấy đã…” Tôi dựng một cây bút trên mặt bàn, sau đó thổi mạnh một phát, cây bút rơi xuống đất.

“Hai cậu chia tay rồi à?” Vinh An nói.

“Ừ.” Tôi gật đầu.

“Chia tay bao lâu rồi?”

“Hơn một năm rồi.”

“Tại sao chia tay?”

“Cái này phải hỏi cô ấy.” Nói xong tôi húng hắng mấy tiếng, muốn nhắc Vinh An rằng tôi không muốn nói về chuyện này.

“Cậu có quên được cô ấy không?” Vinh An lại vẫn tiếp tục hỏi.

Tôi lườm cậu ta, lạnh nhạt nói: “Chắc là được.”

“Chuyện này rất khó nha!” Vinh An mặc kệ cái lườm và giọng điệu của tôi, “người ta thường nói yêu một người chỉ cần một phút, quên một người lại cần cả đời, vì thế muốn cậu quên cô ấy, e rằng…”

Tôi nhặt cái bút dưới đất, dí vào cổ họng cậu ta, nói: “E rằng làm sao?”

“Không nói nữa.” Cậu ta cười ha ha hai tiếng, vội vã lùi ra đằng sau trốn, nói: “Đi ăn đêm thôi.”

❀❀❀

Tôi tìm đại một tiệm mỳ mời Vinh An ăn mỳ, lúc mỳ được bưng lên cậu ta nói:

“Bủn xỉn quá đấy.”

“Tớ là sinh viên nghèo, chỉ có thể mời cậu ăn cái này thôi.” Tôi nói.

“Cậu còn nhớ cái tên Thi Tường Ích ở lớp mình không?”

”Đương nhiên là nhớ.” Tôi nói, “Sao tự dưng nhắc đến hắn?”

“Hắn bây giờ mở mấy lò luyện thi, làm ông chủ nhớn rồi.”

“Vậy thì đã sao?” Tôi cúi đầu ăn mỳ, không có chút hứng thú nào với cái chủ đề này.

“Hắn ta và cậu đều là người chọn khổng tước, hắn ngon lành như vậy, cậu thì vẫn đang ăn mỳ.” Vinh An nói.

Tôi không đáp, thò đũa gắp một miếng thịt trong bát của Vinh An thả vào bát mình.

“Cái đồ khổng tước sống không ngon lành nhà cậu đang làm gì thế?” Cậu ấy nghi hoặc nhìn tôi.

Tôi lại thò đũa gắp thêm một miếng thịt ở bát của Vinh An.

“Ê!” Vinh An hai tay bê bát, “gắp nữa là không còn thịt đâu.”

“Cậu im miệng đi thì tớ không gắp nữa.”

❀❀❀

Vinh An ngoan ngoãn ngậm miệng lại, cúi đầu hùng hục ăn mỳ, loáng một cái đã ăn xong. Cậu ấy ăn xong còn bê bát mỳ lên, húp sạch sẽ không còn một giọt nước dùng, lại bắt đầu luyên thuyên đủ điều về Thi Tường Ích. Tôi không gắp được thứ gì trong bát của cậu ấy nữa, đành tập trung ăn mỳ, cố không thèm để ý đến cậu ta.

❀❀❀

Thực ra chuyện về Thi Tường Ích, tôi còn rõ hơn Vinh An, bởi vì cậu ta và tôi cùng học nghiên cứu sinh. Nhưng từ sau vụ đi xe hóng gió hồi đại học, tôi đã không muốn đến gần con người này. Thi Tường Ích hồi học nghiên cứu sinh không chú tâm lắm, chỉ chăm chút cho sự nghiệp mở lò luyện thi của cậu ta. Khi đó trên lớp thường có người hỏi cậu ta: nếu đã muốn mở lò luyện thi, thì còn học nghiên cứu sinh làm gì? Cậu ta luôn trả lời: “Tôi phải kiếm bằng cấp cao một chút, lò luyện thi mới dễ chiêu sinh.”

❀❀❀

Sau khi cậu ta tốt nghiệp, sự nghiệp lò luyện thi phát triển rực rỡ, tới nay đã mở khoảng bốn lò rồi. Từng có bạn học đi dạy thêm ở lò luyện thi của cậu ta, nhưng cuối cùng chịu không nổi kiểu tính toán tiền nong chi li của cậu ta mà phải bỏ chạy. Hai năm trước trong lớp có một người kết hôn, ở tiệc cưới cậu ta nói với tôi là quên mang tiền, nhờ tôi bỏ hộ một phong bao hai nghìn tệ, tôi liền giúp cậu ta bỏ hai nghìn. Sau lần đó, trong lớp lại lần lượt có thêm ba người kết hôn, lần nào giáp mặt tôi ở tiệc cưới, cậu ta cũng nói: “Tôi vẫn còn nhớ vụ nợ cậu hai nghìn tệ đấy nhé! Nhưng tôi lại quên mang tiền rồi.” Tuy tôi không tin trên người ông chủ lớn như cậu ta lại không có nổi hai nghìn tệ, nhưng tôi chẳng nói gì.

❀❀❀

Bạn bè mỗi lần nhắc tới Thi Tường Ích đều tỏ vẻ ngưỡng mộ và ghen tị. Nhưng tôi đối với cậu ta không hề có chút ngưỡng mộ hay ghen tị nào, ngược lại chỉ có cảm giác chán ghét. Tôi ghét bản thân mình lại giống với cậu ta, đều là người chọn khổng tước.

      ⊙_⊙

22

❀❀❀

"Cậu không tham dự lễ cưới của Thi Tường Ích à?" Vinh An lại nói, "Tớ có tham gia nha."

"Vậy thì sao?" Tôi hạ nhiệt độ của giọng nói, hy vọng Vinh An không tiếp tục chủ đề này nữa.

"Cậu biết không? Vợ hắn ta cũng là người chọn khổng tước đấy!"

"Vậy thì đã sao?" Giọng nói của tôi đã sắp đóng băng rồi.

"Có khi cậu cũng nên tìm lấy một cô nàng chọn khổng tước…"

Cậu ấy còn chưa dứt lời, tôi nhanh chóng đứng dậy đi thanh toán, rồi dựng cậu ta dậy, kéo thẳng về nhà.

Trên đường về chỉ cần cậu ấy mở miệng nói, tôi sẽ bịt chặt mồm cậu ấy lại.

❀❀❀

"Ê." Vừa vào đến cổng, tôi bèn nói: "Ngày mai cậu còn phải đi làm, về trước đi."

"Từ Tân Hoá đến Đài Nam chỉ mất 20 phút ngồi xe thôi."

"Vậy thì đã sao?" Vừa nói dứt câu, tôi mới phát hiện câu nói này đã trở thành câu cửa miệng của tôi tối hôm nay.

"Tối nay tớ ngủ ở đây, sáng mai dậy đi sớm."

"Không tiện đâu?"

"Cậu xem, tớ mang bàn chải và khăn mặt rồi." Cậu ấy đắc ý mở ba lô, "Cả quần lót cũng mang luôn, cậu đừng bận tâm."

"Tớ không bận tâm chuyện này."

"Chúng ta lâu lắm rồi không gặp nhau, để tớ ở lại một đêm đi mà!"

❀❀❀

Tôi nghĩ thấy cũng phải, bèn nói: "Cậu ngủ ở tầng trên."

"Được lắm!" Vinh An rất sung sướng, vội vàng cởi sạch quần áo rồi nói:

"Tớ đi tắm trước đã."

"Ê? Người cậu giờ ngon rồi, còn có cả bụng sáu múi nữa." Tôi vỗ vỗ vào bụng cậu ấy, "tập thế nào vậy?"

"Hồi trước ở Đài Bắc chung phòng với một kỹ sư, trước khi đi ngủ anh ta thường kể chuyện cười cho tớ nghe."

"Vậy…" tôi thật sự không muốn nói vậy thì đã sao, bèn đổi lại: "Vậy thì thế nào?"

"Chuyện cười anh ta kể rất rất buồn cười, làm tớ cứ nằm trên giường cười mãi cười mãi, lâu dần cười ra cơ bắp luôn."

"Nhố nhăng!"

"Cậu không tin à?" Vinh An kéo tôi nằm thẳng trên giường, "Để tớ kể cho cậu nghe một chuyện cười."

"Cậu có biết tại sao lại nói là Bá Vương biệt Cơ(6) không? Đó là vì sau khi Bá Vương bị Lưu Bang bao vây ở Cai Hạ, vẫn còn ngâm nga mấy câu kiểu lực bạt núi khí trùm trời, Ngu Cơ không chịu nổi, bèn nói: Bá Vương ơi, chàng đừng GGYY(7) nữa, mau chạy trốn thôi." Vinh An vừa cười vừa nói, "Đó chính là Bá Vương biệt G."

❀❀❀

6. Bá Vương biệt Cơ: Hạng Vũ (Sở bá vương) bị quân Hán của Lưu Bang vây ở Cai Hạ, đêm đến cảm thán làm bài thơ “Cai Hạ ca” trong đó có câu “Lực bạt núi khí trùm trời”, vợ ông là Ngu Cơ múa kiếm hoà nhịp ở bên cạnh rồi tự sát.

7. GGYY: Tiếng lóng trong ngôn ngữ Đài Loan, nghĩa là “lèm bà lèm bèm”, chữ G trong tiếng Anh phát âm giống với chữ Cơ (Ji) trong tiếng Trung. Ở đây sử dụng lối đồng âm.

❀❀❀

Tôi nghe xong đến nói cũng chẳng buồn nói, xoay người mặc kệ cậu ấy. Vinh An tự thấy vô vị, cầm lấy quần áo đi vào phòng tắm.

Tôi tiện tay lật một quyển sách cạnh giường, xem vài trang, cảm thấy mình như trẻ ra vài tuổi.

Dường như quay trở lại thời đại học cùng ở chung một phòng với Vinh An.

Từ khi Vỹ Đình ra đi, dường như tôi chưa bao giờ có sức sống giống như buổi tối ngày hôm nay.

Trong lòng tôi rất vui vì Vinh An đến đây, nhưng thực sự không muốn thừa nhận điều này.

❀❀❀

"Tắm xong rồi." Vinh An ra khỏi phòng tắm, "Tớ lại kể một chuyện cười cho cậu luyện cơ bắp nhé."

Tôi chán chả thèm dời mắt khỏi trang sách.

"Cậu có biết người thận yếu thì không thể ăn món gì không?"

"Không biết."

"Đáp án là quả dâu. Bởi vì từ "quả dâu" đồng âm với từ "hại thận".

"Ờ."

"Sao cậu cứ chẳng có phản ứng gì hết vậy? Như vậy làm sao luyện cơ bụng được?" Vinh An lắc đầu. "Lẽ nào người chọn khổng tước đều không có máu hài hước sao?"

"Cút ngay lên tầng trên cho tôi!" Tôi ném quyển sách về phía cậu ta, "Tôi phải đi ngủ rồi!"

❀❀❀

Vinh An không cam tâm bò lên tầng trên, tôi đứng dậy đóng cửa phòng lại.

Còn chưa kịp quay về giường, cậu ấy đã gõ cửa nói là không có chìa khoá phòng.

Tôi mở cửa ném chìa khoá cho cậu ta, tiện thể nói: "Đừng có gõ cửa nữa."

Đóng cửa lại, nằm trên giường, chưa được bao lâu đã nghe thấy ngoài cửa vọng tới tiếng kêu "Không có chăn gối."

Tôi ôm một bộ chăn gối, trèo lên tầng trên, đá cửa phòng ném lên giường.

"Căn phòng này không tệ." Vinh An ôm chăn nằm trên giường, nhìn ra ngoài cửa sổ.

"Mau ngủ đi." Tôi quay người bỏ đi.

"Ê!" Cậu ấy gọi tôi lại.

"Gì thế?"

"Có thật không?"

"Hả?" tôi dừng chân ngoảnh lại, "Thật không cái gì?"

"Cậu và Vỹ Đình có thật là đã chia tay rồi không?" Vinh An quay đầu nhìn tôi.

Tôi thở dài, nhìn cậu ấy gật đầu.

Cậu ấy thấy tôi gật đầu, không nói gì nữa, ánh mắt lại hướng ra ngoài cửa sổ.

Tôi nói chúc ngủ ngon, rồi đi xuống tầng dưới.

❀❀❀

Bước xuống bậc cuối cùng, nghe thấy Vinh An trên lầu nói: "Sau này tớ sẽ thường xuyên tới đây."

"Làm gì?" Tôi hỏi to.

"Chơi với cậu nhiều một chút." Vinh An cũng hét to.

Tôi cảm thấy lồng ngực nong nóng, không nói được câu nào.

Mất một lúc để trở về bình thường, tôi mới mở miệng: "Tuỳ cậu."

Nhưng giọng tôi nhỏ tới mức ngay cả tôi cũng không nghe rõ.

❀❀❀

23

❀❀❀

Vinh An quả nhiên thường đến chỗ tôi, một tuần thậm chí đến sáu ngày. Cứ tan làm là cậu ấy tới thẳng chỗ tôi, hôm sau đến giờ đi làm mới ra khỏi cửa. Tôi đưa cậu ấy một chùm chìa khoá, để cậu ấy tự do ra vào.

Trừ việc cậu ấy ngủ trên căn phòng tầng trên, cách ở chung của chúng tôi giống như đang quay lại thời đại học.

❀❀❀

Thẳng thắn mà nói, sau khi Vỹ Đình ra đi, những ngày tháng của tôi trôi qua rất yên tĩnh.

Thời gian cứ lẳng lặng trôi, tôi không hề hay biết.

Vinh An đến, khiến tôi nghe thấy "ting" một tiếng, mới phát giác ra sự tồn tại của thời gian.

Thì ra tuy tôi cảm thấy cuộc sống của mình như dừng lại, nhưng thời gian vẫn tiếp tục trôi đi.

Cuộc sống của Vinh An rất có quy luật, tan ca ở công trường xong thời gian hoàn toàn thuộc về mình;

Mà chuyện học hành của tôi ở trường khá phức tạp, có lúc phải ở trong phòng nghiên cứu suốt cả đêm.

❀❀❀

Cậu ấy rất thích lượn lờ trong phòng tôi, nhưng nếu tôi bận, cậu ấy sẽ không làm phiền.

Sau này tôi không khoá cửa phòng nữa, tuỳ cậu ấy muốn đến thì đến muốn đi thì đi, cho dù tôi có ở đó hay không.

"Muốn tớ đóng góp tiền thuê nhà không?" Vinh An hỏi.

"Không cần đâu." Tôi trả lời.

"Không được!" Vinh An nói, "Trước tiên cậu phải thử tính toán từng cắc bạc với tớ, sau đó dần dần mở rộng ra các phương diện khác, như vậy cậu mới được tính là người chọn khổng tước."

Tôi không nói nhiều, nhấc chân lên đạp cho cậu ấy một cước.

❀❀❀

Đêm khuya Vinh An thường muốn kéo tôi đến một quán Pub, nhưng tôi luôn từ chối.

Có lần thực sự không thể ngăn được, bị cậu ấy kéo đi.

Đó là một quán pub tên là Yum, mở trong một ngõ hẻm gần kênh đào Đài Nam.

Biển hiệu màu trắng chữ màu đen, bên bờ kênh đêm khuya tĩnh mịch, vẫn hết sức bắt mắt.

❀❀❀

Vinh An kéo tôi đẩy cửa bước vào, vẫn chưa kịp nhìn ngắm cách bài trí của quán, cậu ấy đã chào cô gái trong quầy bar: "Tiểu Vân, anh đưa một người bạn đến."

Ánh mắt cô ta hơi rời khỏi đồ lắc rượu trong tay, sau đó gật đầu mỉm cười nói: "Hoan nghênh."

Mấy người đàn ông ngồi quanh quầy bar quay qua nhìn tôi, ánh mắt đầy dò xét.

Tôi có chút không tự nhiên, miễn cưỡng nhếch một nụ cười, rồi vội vàng kéo Vinh An tìm một chỗ ngồi xuống.

❀❀❀

Quầy bar là kiểu móng ngựa thông thường, ở giữa có thể ngồi được tầm bảy người; hai bên trái phải rất nhỏ, mỗi bên chỉ có hai chỗ ngồi.

Ở giữa quầy bar đã chật cứng người ngồi, tôi và Vinh An đành ngồi bên góc trái sát trong quán.

❀❀❀

"Cậu thường đến đây?" Vừa ngồi ổn định, tôi hạ giọng hỏi nhỏ Vinh An.

"Ừ." Cậu ta đáp.

Cô gái trong quầy bar đang rót dung dịch trong đồ lắc rượu vào cốc, vừa rót vừa nói:

"Anh đã lâu rồi không tới nhỉ."

"Phải đấy." Vinh An trả lời rất sảng khoái.

❀❀❀

Cô ấy đứng cách chúng tôi ba bước chân, hơn nữa ánh mắt không hề nhìn về phía chúng tôi, vì thế tôi bảo cậu ấy:

"Người ta không phải nói với cậu."

Cô ấy như nghe thấy tôi nói, quay đầu về phía tôi, cười cười, gật đầu.

"Cậu nhìn đi." Vinh An nói, "cô ấy nói chuyện với tớ."

❀❀❀

Trong quán tràn ngập tiếng dương cầm, tôi nhìn quanh bốn phía, phát hiện trong góc có đàn dương cầm, nhưng không có ai chơi.

Thì ra tiếng đàn phát ra từ loa, có thể thấy thiết bị âm thanh của quán này rất tốt.

Đương nhiên cũng có thể là tai tôi không tốt.

❀❀❀

Trong quán bày tám cái bàn, ba bàn đã có người ngồi, năm bàn còn trống.

Ngoài cô gái pha rượu ở quầy bar, còn có một cô phục vụ nữa khoảng trên dưới 20 tuổi.

Sau quầy bar buông một bức rèm màu xanh da trời, bên trong có lẽ là phòng bếp đơn giản.

❀❀❀

"Anh uống gì?"

Cô gái pha rượu tên Tiểu Vân đi tới trước mặt bọn tôi, thân thiết hỏi.

"Anh uống Vodka Lime!" Vinh An đáp to.

Cảm giác gọi rượu ở một nơi như Pub, nên dùng âm cổ khàn khàn gọi tên rượu mới đúng, nhưng nghe giọng Vinh An cứ như trẻ con đang đòi nước ngọt, hơn nữa phát âm cũng không chuẩn.

"Được." Tiểu Vân quay sang tôi, "Còn anh?"

"Có cà phê không?" Tôi hỏi.

"Gọi cà phê làm gì!" Vinh An lấy khuỷu tay huých tôi, "Cậu phải gọi rượu!"

Nếu không có Tiểu Vân ở đó, chắc chắn tôi sẽ huých lại, nhưng bây giờ chỉ đành cầm menu lên xem xét.

"Gin Tonic." Tôi nói.

❀❀❀

Tiểu Vân đi rồi, tôi lập tức huých lại Vinh An, sau đó nói: "Sao lại phải gọi rượu?"

"Cậu phải uống chút rượu, như vậy mới có thể chữa lành vết thương lòng." Cậu ấy cười ha ha, "Hơn nữa rượu chính là cồn, có khả năng tiêu độc sát khuẩn nữa."

Đang định cho cậu ta một đấm, Tiểu Vân lại mỉm cười bước tới.

Cô ấy rót vodka, nước chanh vào cốc của Vinh An, bỏ thêm một lát chanh; rót rượu Gin, nước Tonic vào cốc tôi, sau đó cho thêm một lát chanh.

"Dạo này anh bận lắm à?" Cô ấy hỏi.

"Phải." Vinh An nâng ly rượu lên.

"Đây là bạn đại học của anh." Vinh An chỉ vào tôi, "bây giờ đang học tiến sĩ, là nhân tài đấy."

❀❀❀

Giọng cậu ta chẳng hề nhỏ, bên quầy bar lại có mấy người quay đầu qua nhìn, ánh mắt tỏ vẻ xem thường.

"Hân hạnh."

Tiểu Vân mỉm cười, tôi lại thấy hơi xấu hổ.

"Đợt này anh đang chăm sóc cậu ta, nên không đến được." Cậu ấy lại nói.

"Vậy sao?" Cô ấy nhìn tôi, ánh mắt như cười.

Tôi rất muốn đạp cho Vinh An một cái.

❀❀❀

"Vừa rồi có người khách hỏi em một bài trắc nghiệm tâm lý rất thú vị, em rất muốn hỏi hai anh."

Tiểu Vân đặt đồ trong tay xuống, như đang chuẩn bị buôn chuyện, sau đó nói:

"Anh ở trong rừng nuôi vài con vật: ngựa, trâu, dê, hổ và khổng tước. Nếu như có một ngày anh phải rời khỏi khu rừng, nhưng lại chỉ được mang một con vật đi theo, anh sẽ mang con vật nào?"

❀❀❀

Tim tôi thót lại, đặt ly rượu xuống.

❀❀❀

24

❀❀❀

"Chó!" Vinh An lại đáp to.

"Trong này không có chó." Tiểu Vân lắc đầu.

"Anh mặc kệ, anh chính là muốn chọn chó."

"Đâu thế được, anh chơi xấu." Tiểu Vân cười.

Tôi lại không nói một câu nào.

❀❀❀

"Còn anh?" Tiểu Vân quay sang phía tôi, "chọn con vật nào?"

"Khổng tước."

Giọng tôi rất lạnh lẽo, vừa rồi nên dùng ngữ điệu này để gọi rượu mới ra vẻ có cá tính.

Cô ấy hơi sững người lại, sau đó nói: "Các anh có biết những con vật này tượng trưng cho điều gì không?"

"Biết chứ." Vinh An cười cười, "Hồi học đại học bọn anh đã chơi rồi."

"Vậy thì chẳng vui nữa rồi." Giọng nói của Tiểu Vân có phần thất vọng, nhưng ngay lập tức lại cười nói, "vậy bọn anh đoán xem em chọn cái gì? Đoán đúng em sẽ mời khách."

"Chắc chắn em chọn dê." Vinh An nói.

"Đoán sai rồi." Tiểu Vân lắc đầu, sau đó quay sang nhìn tôi.

"Có lẽ cô chọn ngựa." Tôi nói.

"Rượu của anh em mời." Tiểu Vân tươi cười.

"Cảm ơn." Tôi nói, "đối với người chọn khổng tước như tôi, vô cùng có lợi."

❀❀❀

"Sao em lại chọn ngựa?" Vinh An hỏi.

"Em thích tự do tự tại, muốn đi đâu thì đi đó, chỉ có ngựa mới có thể đưa em đi rong chơi khắp nơi." Tiểu Vân nói, "Còn anh, sao lại chọn chó?"

"Chó là trung thành nhất, vĩnh viễn không rời xa anh." Vinh An trả lời.

"Nhưng trong đây không có chó." Tiểu Vân nói, "Nếu không có chó, anh sẽ chọn gì?"

"Anh nhất định phải chọn chó!" Vinh An lớn giọng phản đối.

"Được." Tiểu Vân cười nói, "Em đầu hàng việc nói chuyện với anh."

❀❀❀

Lúc bọn họ nói chuyện, tôi chỉ ở một bên yên lặng uống rượu, bởi vì tôi không thích chủ đề này.

Tiểu Vân quay mặt sang phía tôi, có lẽ là muốn hỏi tôi tại sao lại chọn khổng tước, tôi định sẽ trả lời bừa một lý do.

"Sao anh lại gọi Gin Tonic?" Cô ấy hỏi.

"Bởi vì…" Vừa cất lời, tôi mới phát hiện câu hỏi không đúng, "Gin Tonic?"

"Ừm." Cô ấy gật đầu, "Em hỏi là, sao anh lại chọn Gin Tonic?"

Tôi bị câu hỏi ngoài dự kiến làm cho giật mình, ngẩn ngơ một hồi, mãi lâu không nói ra lời.

❀❀❀

"Gin Tonic thông thường là rượu phụ nữ gọi." Cô ấy thấy tôi không nói gì, bèn mở miệng nói: "Hơn nữa là phụ nữ cô đơn."

"Vậy sao?" Tôi nghi ngờ.

"Chẳng lẽ anh chưa từng nghe nói: Gọi một ly Gin Tonic, cho thấy nàng cô đơn?

"Chưa từng." Tôi lắc đầu.

"Thực ra em cảm thấy đa phần những người gọi Gin Tonic, chỉ bởi vì cái tên tiếng Anh này dễ đọc." cô ấy cười, "Anh cũng vậy chứ?"

❀❀❀

Tôi không hề cảm thấy cô ấy đang móc máy hay chế giễu gì tôi, mà lại cảm thấy rất buồn cười, bèn cười cười rồi nói: "Không sai. Tiếng Anh của tôi không tốt, sợ mất mặt."

Tiểu Vân nghe xong cũng cười rất vui vẻ.

Không biết là do rượu hay do cảm giác mà Tiểu Vân đem lại, tôi cảm thấy trong lòng ấm áp, người bất giác nhẹ nhõm.

❀❀❀

Tiểu Vân đi hỏi han những người khách khác, Vinh An lại bắt đầu nói về quá trình họ quen nhau.

Thì ra khi cậu ấy đến đây nói chuyện với Tiểu Vân lần đầu, phát hiện ra bạn thân của cậu ấy là anh trai của Tiểu Vân.

"Trùng hợp vậy à?" Tôi nói.

"Đúng vậy." Vinh An tiện mồm trả lời, dường như không cảm thấy chuyện này có gì ghê gớm, "sau đó tớ thường tới đây, thỉnh thoảng cũng dẫn đồng nghiệp đến."

"Ờ."

Tôi ờ một tiếng, nâng ly lên mới phát hiện rượu đã hết.

❀❀❀

Vinh An lại gọi một ly Vodka Lime, tôi vì tâm trạng rất tốt, cũng gọi theo một ly.

Tôi và cậu ấy vừa uống vừa nói chuyện, lúc Tiểu Vân không bận cũng sẽ đến tán gẫu cùng.

Tiểu Vân tuy khéo nói, nhưng lại không nói nhiều, hơn nữa mặt lúc nào cũng nở nụ cười.

Là nụ cười thân thiết giữa bạn bè với nhau, chứ không phải nụ cười xã giao giữa chủ và khách.

Nhìn mấy anh chàng ngồi ở trung tâm quầy bar, bọn họ đang cố gắng tìm đề tài, hoặc duy trì một chủ đề nào đấy để có thể được nói chuyện cùng Tiểu Vân.

❀❀❀

Trong thế giới động vật, con đực vì muốn thu hút sự chú ý của con cái, luôn khoe khoang bản thân.

Con người cũng vậy, bất kể là loại đàn ông như thế nào, một khi gặp được người khác phái mà mình thích, đều không giấu được sự khoe khoang trong lời nói và việc làm.

Tôi âm thầm đánh giá Tiểu Vân, phát hiện ra cô ấy thật sự rất thu hút, chẳng trách những người đàn ông kia lại thích cô ấy; cũng chẳng trách khi tôi bước vào đây, lại bắt gặp ánh mắt căng thẳng đầy cảnh giác của bọn họ.

❀❀❀

Tôi và Vinh An càng ngồi càng khuya, cho tới tận khi trên quầy bar chỉ còn lại hai đứa tôi.

Lúc này mới giật mình nhớ ra cậu ấy không giống tôi, sáng sớm mai còn phải ra công trường làm việc.

"Phải về thôi." Tôi nói, "Xin lỗi, quên không để ý thời gian."

"Không sao." Vinh An nói, "Nếu cậu thích, ngồi khuya nữa cũng được."

"Về đi thôi." Tôi đứng dậy.

Vinh An phải vào nhà vệ sinh, tôi ngồi lại quầy bar đợi cậu ấy.

❀❀❀

Tiểu Vân hình như không có việc gì làm, động tác tiện tay dọn dẹp quầy bar trông có vẻ rất thảnh thơi.

Khi cô ấy dọn nốt cái gạt tàn cuối cùng trên mặt quầy, nói: "Tại sao anh lại đoán em chọn ngựa?"

"Đoán đại thôi." Tôi ngại ngùng cười.

"Anh cũng may mắn thật."

"Phải."

Tôi mỉm cười, cô ấy cũng mỉm cười lại.

❀❀❀

Không có Vinh An, tôi cảm thấy một mình tiếp xúc với Tiểu Vân có gì đó không tự nhiên, bèn cầm lấy menu trên mặt quầy, đọc những dòng chữ tiếng Anh trên đó để giết thời gian.

"Rất vất vả phải không?" Tiểu Vân nói.

"Hả?" Tôi nghe không hiểu, ánh mắt dời từ menu tới cô ấy.

"Làm một người chọn khổng tước mà lại không giống như người chọn khổng tước."

❀❀❀

Tôi há mồm định nói gì đó, nhưng nói không ra nửa lời.

Bởi vì tôi đột nhiên cảm thấy tất cả chỗ rượu uống vào bụng tối nay, hình như đang nhất loạt bùng cháy.

Tận đến khi Vinh An đi tới, rượu trong người tôi vẫn chưa cháy hết.

"Phải nhớ đó nhé!" Vinh An nói với cô ấy: "Anh bạn này của anh là tinh anh đấy."

Nghe cậu ấy nói thế, nhiệt độ cơ thể tôi trong phút chốc trở lại bình thường, kéo cậu ấy rời đi.

Khi tay phải tôi đang kéo Vinh An, tay trái đẩy cửa, nghe thấy Tiểu Vân ở đằng sau nói:

"Someone wants a Gin Tonic. It means someone's lonely."

❀❀❀

Tôi dừng chân quay đầu lại, chỉ thấy Tiểu Vân nhẹ mỉm cười.

❀❀❀

25

❀❀❀

Cảm giác mà Tiểu Vân đem lại cho tôi rất tốt, hơn nữa tôi rất cảm kích cô ấy đã không hỏi tôi lý do chọn khổng tước.

Tôi biết cô ấy không phải là quên hỏi, chỉ là không muốn hỏi mà thôi.

Sau này mỗi khi Vinh An nói muốn tới Yum chơi, chỉ cần không quá bận, tôi sẽ đồng ý.

Đến Yum rồi, một là không biết uống rượu lắm, hai là giá rượu khá là đắt, ba là sợ gọi đại một loại rượu kết quả lại phát hiện ra nó tượng trưng cho nhu cầu không được thoả mãn cô đơn khó vượt gì gì đó, vì thế tôi gọi luôn cà phê.

❀❀❀

Tiểu Vân vẫn thân thiết như vậy, luôn tranh thủ thời gian rỗi đến tán gẫu với bọn tôi, nói lâu dần bèn cảm thấy có thể coi nhau như bạn bè.

Cũng biết cô gái phục vụ duy nhất trong quán tên là Tiểu Lan.

Sau này xảy ra một sự cố: Vinh An bị gãy chân.

Chỗ ở của Vinh An ở công trường là cải tạo từ vỏ container để hàng, xếp trên vị trí cao hai tầng lầu.

Khi mưa bão ập đến, container bị thổi rơi xuống đất, sau đó lăn một vòng, Vinh An ở bên trong cứ thế bị gãy chân trái.

Tôi nghe tin đến bệnh viện thăm cậu ấy, ngoài vài vết xây xát trên người ra, chân trái đã bó thạch cao, có lẽ phải nằm trong bệnh viện khoảng hai tuần.

❀❀❀

“Tớ bỗng nhiên bay vọt từ giường lên, vừa mở mắt liền đập ngay vào cái đèn treo trên trần nhà.”

Vinh An nằm trên giường bệnh, chân trái treo cao, tinh thần không những không ủ ê, ngược lại còn hơi bị hưng phấn.

“Sau đó sàn nhà không ngừng rung chuyển, mà càng ngày càng mạnh, ầm một tiếng, tớ lại đập vào sàn nhà.”

❀❀❀

Tôi đưa cho cậu ấy một quả táo vừa gọt vỏ, cậu ấy ngoạm một miếng táo, nhồm nhoàm nói:

“Tớ thấy cuộc đời tớ như một thước phim quay nhanh, từng cảnh từng cảnh vụt qua trước mắt.”

“Hả?” Tôi hiếu kỳ.

“Tuy hình ảnh biến hoá rất nhanh, nhưng mỗi cảnh đều rất rõ rệt, tớ còn nhìn thấy rất nhiều người, có cả thầy giáo hồi cấp 2, cô gái tớ yêu thầm hồi cấp 3 vân vân, đều là những người quan trọng trong cuộc sống của tớ.”

“Những hình ảnh đó là màu hay là đen trắng?” tôi hỏi.

“Đen trắng.” Vinh An cười ha hả, “bởi vì gan tớ không tốt, vì thế cuộc đời toàn màu đen trắng.”

Tôi đột nhiên không muốn thương cảm gì cho cái tên đang nằm trên giường bệnh kia.

❀❀❀

“Cậu có biết tớ còn nhìn thấy ai không?” Vinh An nói.

“Ai?”

“Sau đó tớ nhìn thấy cậu, nhìn thấy bên cạnh cậu không có bạn gái bầu bạn, thui thủi một mình. Tớ bỗng cảm thấy trên vai có một sức mạnh, vì thế cứ bò tới bò tới trong bóng tối, rồi bò ra được.”

“Nói vậy, coi như tớ là ân nhân cứu mạng của cậu nhỉ?”

“Có thể coi là thế.”

Vinh An nói xong, hai mắt nhìn trần nhà, trông rất mệt nhọc.

❀❀❀

Ăn xong quả táo trong tay, cậu ấy quay sang nhìn tôi, lại cười ngố nghế.

“Ăn táo nữa hay không?” Tôi nói, “Tớ gọt thêm cho.”

“Được.” Cậu ấy gật đầu.

❀❀❀

Vinh An nằm viện mấy ngày, mỗi ngày tôi đều đến chơi với cậu ấy, dù sao bệnh viện cũng ở gần trường học.

Có lúc tôi còn mang cả sách đến ở đó suốt một buổi chiều, nếu đọc sách xong không có việc gì để làm, liền lấy bút tính toán công thức trên cẳng chân bị bó bột của Vinh An.

Nói ra cũng kỳ, giải toán trên thạch cao đặc biệt thuận lợi, rất nhiều câu khó hồi trước không tài nào khắc phục được đều đã có thể giải được.

Tôi nghi ngờ không biết liệu có phải Einstein cũng có bạn bị gẫy chân nên mới tìm ra thuyết tương đối.

❀❀❀

Liên tiếp mấy đêm liền không có Vinh An đến phá rối, tôi bắt đầu buồn đến phát chán.

Một mình cưỡi xe máy, đi tới quán Yum bên bờ kênh.

“Ế?” Tiểu Vân ngạc nhiên, “Hôm nay chỉ có một mình anh à?”

“Ừ.” Tôi gật đầu.

❀❀❀

Bên quầy bar tuy chỉ rải rác vài ba người ngồi, nhưng tôi vẫn quen ngồi vào góc bên trái.

Tiểu Vân bưng ra một ly cà phê rồi hỏi: “Vinh An đâu?”

“Cậu ấy bị gãy chân, không đến được.” Tôi nói.

“Á?” cô ấy căng thẳng, “Xảy ra chuyện gì vậy?”

❀❀❀

Tôi giải thích tóm tắt tình trạng của Vinh An, rồi lấy hộp diêm trên mặt quầy vờ làm kho để hàng, sau đó đẩy hộp diêm lăn lông lốc.

“Chân cậu ấy bị gãy như thế đấy.” Tôi bưng ly cà phê lên, uống một ngụm.

“Vậy mà chỉ gẫy chân thôi.” Tiểu Vân nói.

Tay trái tôi bưng ly cà phê, môi dời khỏi miệng ly, trợn tròn mắt không thể tin được nhìn cô ấy, nói:

“Anh cũng cảm thấy chỉ gãy mỗi chân thôi đúng là đáng tiếc.”

“Em không phải có ý này.” Tiểu Vân bỗng tỉnh ngộ, vội vã xua tay, “Ý em là, trong tình huống như vậy, có khi phải bị thương nặng hơn, vì thế chỉ bị gãy chân thì…”

“Ông trời không có mắt?”

“Không.” Mặt cô ấy bắt đầu đỏ bừng, “như thế gọi là trong hoạ có phúc.”

“Thì ra là vậy.” Tôi tiếp tục uống cà phê.

❀❀❀

“Ê.” Sau một phút, Tiểu Vân nói: “Anh biết thừa là em không có ý đó, lại cố tình hiểu nhầm ý của em.”

“Không sai.” Tôi đặt ly xuống, cười.

Tiểu Vân cũng cười theo, cười xong vài tiếng cô ấy nói: “Vị của anh và Vinh An không giống nhau.”

“Vậy sao?” Tôi hiếu kỳ.

“Anh ấy là kiểu người học công trình điển hình, còn một phần nào đó ở anh có mùi vị mà em quen thuộc.”

“Mùi vị gì?” Tôi ngửi ngửi nách.

“Không phải là mùi vị trên cơ thể.” Tiểu Vân cười, “Em không biết miêu tả mùi vị đó, chỉ biết là mùi vị của anh và mùi vị những người ở cạnh em hồi đi học tương tự như nhau.”

“Em học gì?”

“Quản trị kinh doanh.”

❀❀❀

Tôi hơi sửng sốt, cố bưng ly cà phê lên giả bộ ung dung.

❀❀❀

26

❀❀❀

“Nhìn phản ứng của anh, hình như anh có người quen cũng học Quản trị kinh doanh?” Ánh mắt của Tiểu Vân rất sắc bén.

“Ừ.” Tôi ậm ờ.

“Không phải là bạn gái của anh học Quản trị chứ.”

Tôi trợn mắt, chậm rãi gật đầu.

“Anh lại thế rồi.” Tiểu Vân cười, “Tiếp theo có phải anh sẽ nói: hai người đã từng thề non hẹn biển, nhưng bây giờ yến nhạn đôi nơi, vì thế anh đành phải tới pub liếm láp vết thương lòng?”

Tiểu Vân càng nói càng vui vẻ, nhưng mắt tôi càng trợn càng to.

❀❀❀

Cô ấy nhìn thấy tôi trợn to mắt không hề cử động, bèn huơ huơ tay phải trước mắt tôi, nói:

“Đừng đùa nữa, như thế này chẳng buồn cười đâu.”

“Anh không đùa.” Tôi chớp đôi mắt cay cay.

“Chẳng lẽ… trừ phi…” đến lượt mắt cô ấy trợn to, “Em thật sự nói đúng rồi?”

“Ừ.” Tôi cười khổ.

“Xin lỗi.” Cô ấy le lưỡi.

“Không sao.”

❀❀❀

Tiểu Vân dường như hơi ngại ngùng, nở một nụ cười không được tự nhiên cho lắm, nói:

“Hôm nay em mời, nếu không lương tâm em sẽ bất an.”

“Được thôi.” Tôi nói, “nhưng anh còn muốn một ly Martini nữa.”

“Anh được voi đòi tiên.”

“Em quên rồi sao?” Tôi nói, “Anh là người chọn khổng tước mà.”

❀❀❀

Cô ấy đổ rượu gin, rượu vermouth vào đồ lắc rượu đã cho đá, dùng chiếc thìa khuấy nhanh, sau đó lọc bỏ đá, đổ vào ly rượu cocktail vừa lấy trong tủ lạnh ra, cuối cùng cho thêm một quả oliu đỏ coi như hoàn tất.

“Sao lại gọi Martini?” Tiểu Vân hỏi.

“Anh thường thấy có người gọi, vì thế muốn uống thử xem.”

“Martini đích thực là một loại cocktail rất nổi tiếng, thậm chí có thể nói là nổi tiếng nhất.” Tiểu Vân nói, “Nhưng ý của em là: sao anh lại gọi ‘rượu’?

“Nếu đã nhắc đến bạn gái cũ của anh, anh nghĩ rượu có lẽ sẽ phù hợp với tâm trạng của anh hơn.”

Tôi uống một ngụm Martini, chỉ cảm thấy trong miệng mát lạnh.

❀❀❀

Tiểu Vân quay về giữa quầy bar, một người đàn ông thắt cà vạt đeo kính gọng bạc cũng gọi Martini.

“Làm phiền dry một chút.” Anh ta nói.

Cô ấy nửa cố ý nửa vô tình nhìn tôi cười cười, sau đó lại pha một ly Martinin cho anh ta.

Tôi nâng ly Martini không biết là wet hay là dry trong tay lên, chậm rãi uống hết.

❀❀❀

“Martini càng dry, tức là rượu Vermouth càng ít.”

Ngẩng đầu lên, Tiểu Vân đã đứng trước mặt tôi, trên mặt nở một nụ cười.

Trên quầy bar chỉ còn lại tôi và người đàn ông gọi Martini.

Anh ta có vẻ yên tĩnh, thường một mình yên lặng hút thuốc, động tác gảy tàn thuốc cũng rất nhẹ.

Trong quán còn có hai bàn khách khác, tiếng nói chuyện rất nhỏ, có lúc thậm chí đồng thời yên lặng nghe nhạc.

Tiểu Vân ở trong quầy bar tìm vài chuyện vặt vãnh như lau cốc lau ly để làm, lượn trái lượn phải.

Có lúc lượn tới trước mặt tôi, nhưng không hề mở miệng, tôi đoán cô ấy có lẽ vẫn cảm thấy ngại ngùng.

❀❀❀

“Anh không phải đến đây để liếm láp vết thương, chỉ đơn giản là thích không khí nơi này mà thôi.”

Lần thứ ba Tiểu Vân lượn tới trước mặt tôi, tôi mở miệng, thử phá vỡ bầu không khí ngượng ngùng.

Cô ấy không đáp, dừng động tác đang làm lại, xấu hổ cười cười.

“Thề non hẹn biển thì không đến mức ấy, chỉ thỉnh thoảng trước hoa dưới trăng thôi, còn về yến nhạn đôi nơi, yến bay về đông nhạn bay về tây, ý nghĩa thì đúng rồi; nhưng anh là khổng tước, quen bay về phía đông nam.”

Tôi nói xong, phát hiện ra nụ cười trên miệng Tiểu Vân rất tự nhiên, vì thế cũng cười theo.

❀❀❀

“Thực ra cô ấy lên nghiên cứu sinh mới học Quản trị kinh doanh, đại học học thống kê.” Tôi nói.

“Em thì học Quản trị từ đầu.” Tiểu Vân cuối cùng cũng nói, “Nghiên cứu sinh cũng vậy.”

“Hả?”

“Không ngờ phải không?” Cô ấy cười, “Một cô gái pha chế rượu lại tốt nghiệp nghiên cứu sinh.”

“Anh không có ý đó.”

“Em biết.”

Tiểu Vân đặt một đĩa điểm tâm nhỏ trước mặt tôi.

❀❀❀

“Cô ấy giống anh, đều là sinh viên đại học Thành Công.” Tôi nói.

“Em cũng vậy.” Cô ấy nói.

“Vậy có khi em quen cô ấy đấy.”

“Có thể.”

Tiểu Vân nhún vai, tỏ vẻ anh không nói thì em cũng chẳng hỏi.

❀❀❀

“Được rồi.” Tôi nói, “Nể tình ly Martini miễn phí, cô ấy tên là Liễu Vỹ Đình.”

“Chị ấy hơn em một khoá, là đàn chị của em.” Tiểu Vân nói “Bọn em còn thân nhau nữa.”

“Thật sao?” Tôi kinh ngạc.

“Ừ.” Cô ấy gật đầu.

“Trùng hợp thật.” Tôi nói, “Anh trai em là bạn của Vinh An, đàn chị của em lại là bạn gái cũ của anh.”

“Mausolus của học viện MIT(8) thực hiện một nghiên cứu, chọn ngẫu nhiên hai người ở Mỹ, giả thiết bình quân mỗi người quen với một nghìn người, vậy tỉ lệ hai người đó quen nhau chỉ có một phần trăm ngàn, nhưng tỉ lệ hai người đó cùng quen một người bạn nào đó lại cao tới một phần trăm.”

“Giả thiết bình quân quen một nghìn người?” Tôi nói, “Hình như hơi nhiều.”

“Có lẽ vậy.” Tiểu Vân cười cười, “Nhưng trọng tâm của nghiên cứu này là, hai con người hoàn toàn xa lạ nếu tình cờ gặp nhau, kết quả phát hiện ra hai người cùng có chung bạn bè, hình như không khó như trong tưởng tượng.”

“Em nói chuyện kiểu này rất giống giọng điệu của cô ấy.” Tôi cười, “Nếu như cô ấy nói thế, nhất định anh sẽ bảo cô ấy giảm cái giả thiết bình quân quen một nghìn người kia đi, tính lại tỉ lệ rồi thuyết phục lại anh.”

“Vậy chị ấy sẽ phản ứng thế nào?”

“Có lẽ cô ấy sẽ cười, sau đó bảo anh không cần phải quá nghiêm túc.”

“Em cũng nghĩ vậy.” Tiểu Vân nói, “Tính chị ấy rất tốt, ở trong khoa rất được yêu mến.”

”Đúng vậy, cô ấy thật sự rất tốt.”

Nâng ly rượu lên, môi vừa tiếp xúc với vành ly, mới nhớ ra là Martini đã uống hết từ lâu.

Tôi không đặt ly rượu xuống, để mặc cho nó dán vào môi.

❀❀❀

8. MIT (Massachusetts Institute of Technology): Học viện công nghệ Massachusetts, là học viện khoa học của Mỹ nổi tiếng trên toàn thế giới.

❀❀❀

“Hình như em nên mời anh thêm một ly nữa.” Tiểu Vân nói.

“Tại sao?” Tôi đặt ly rượu xuống.

“Bởi vì em lại làm cho anh nhớ tới chuyện anh muốn quên đi.”

“Không sao, đã là chuyện đã qua rồi.” Tôi gượng gạo cười, “Hơn nữa…”

“Hử?”

“Cũng không quên được.”

Tiểu Vân và tôi nhất thời trầm mặc.

Tôi như có thể nghe thấy tiếng rít khói thuốc của người đàn ông gọi Martini kia.

❀❀❀

“Pha thêm một ly Martini cho anh nhé.”

Cô ấy phá vỡ sự im lặng, sau đó rất nhanh đã đặt một ly Martini xuống trước mặt tôi, nói:

“Bắt đầu từ bây giờ, em ngậm miệng lại, một câu cũng không nói.”

Nói xong, cô ấy lập tức dùng tay trái bịt miệng lại.

❀❀❀

Tôi im lặng uống rượu, tốc độ rất chậm, hồi tưởng lại thời gian ở bên Vỹ Đình ngày xưa.

Đó thực sự là những ngày tháng vui tươi thuần khiết, cho dù sau này không được vui vẻ lắm, có đôi chút thất vọng.

Tuy thường cảm thấy những hồi ức này dường như đã là chuyện của kiếp trước, cách tôi của hiện tại rất xa.

Nhưng cảm giác thân thuộc rõ rệt đó lại mãi vẫn không mất đi độ ấm.

❀❀❀

Lẽ ra tôi nên sớm uống hết ly rượu thứ hai, nhưng tay phải lại cứ máy móc nâng ly lên, chạm môi, ngẩng đầu.

Cũng không biết đã qua bao lâu, khi tôi tỉnh lại, quầy bar chỉ còn lại một mình tôi.

Khách ở hai bàn kia cũng không thấy đâu.

Tôi đứng dậy nói với Tiểu Vân: “Anh đi đây.”

Lúc nhấc bước chân hơi loạng choạng, không biết là do rượu, hay là do ngồi lâu quá nên bị tê?

Tiểu Vân vẫn dùng tay trái bịt miệng, tay phải vẫy vẫy tôi tỏ ý tạm biệt.

❀❀❀

27

❀❀❀

Vinh An xuất viện, nhưng phải dùng nạng chống một thời gian.

Hơn nữa trước khi nhà ở ở công trường được cải tạo lại, cậu ấy ở chỗ tôi.

Mỗi buổi sáng tôi phóng xe chở cậu ấy đến công trường làm việc, trở về ngủ một giấc cho hồi sức rồi mới đến trường.

Có lúc đồng nghiệp của cậu ấy tiện đường tan sở đưa cậu ấy về, có lúc tôi đặc biệt đến đón cậu ấy.

Buổi tối ngày thứ ba sau khi Vinh An xuất viện, tôi chở cậu ấy đến Yum.

❀❀❀

Tiểu Vân vừa nhìn thấy Vinh An chống nạng liền giật mình, sau đó phát hiện ra cậu ấy không có trở ngại gì lớn, liền cảm thấy buồn cười.

Tối nay Vinh An và Tiểu Vân đều hay chuyện, tôi thì nói ít hơn.

Còn có một chuyện không quan trọng lắm, tôi lại nhìn thấy người đàn ông lần trước gọi Martini.

❀❀❀

Khoảng bốn giờ chiều ngày thứ năm sau khi Vinh An xuất viện, tôi ở trường nhận được điện thoại của Vinh An.

“Ê, đến đón tớ.” Cậu ấy nói, “Hôm nay không có việc gì, tớ muốn về sớm chút.”

“Còn chưa đến giờ tan ca, cậu lằng nhằng quá đấy.” Tôi nói.

“Dù sao tớ cũng là bệnh nhân, chẳng ai nói gì đâu.”

Tôi cúp máy, gác mọi chuyện đang làm lại, không tình nguyện lắm phóng xe đi đón cậu ấy.

❀❀❀

Tôi mất 20 phút đến công trường của cậu ấy, lại mất 20 phút chở cậu ấy về nhà.

Đến cửa nhà, không tắt máy xe, để cậu ấy xuống trước, bởi vì tôi còn phải quay lại trường.

Lúc cậu ấy xuống xe, cơ thể sẽ hơi vẹo về bên phải, phải để chân phải tiếp xúc với mặt đất trước, đợi đứng cho vững, nách trái chống nạng, tay phải vịn lên yên sau, chân trái mới rời xe.

Mấy ngày nay cậu ấy luôn xuống xe như vậy, lúc nào động tác không thuận tiện lắm tôi mới giúp một tay.

“Ê!” Chân phải của Vinh An vừa chạm đất, tay phải bỗng vỗ mạnh lên vai tôi, “Cậu nhìn kìa!”

❀❀❀

Theo hướng nạng cậu ấy chỉ nhìn về bên trái phía trước, chỉ liếc mắt hai giây, liền nhìn thấy cách đó 20 mét, Liễu Vỹ Đình đang đứng cạnh cột điện.

Hình như cô ấy bị thu hút bởi đóa hoa cúc trong sân nhà ai đó đang vươn ra ngoài, vì thế dừng chân lại ngắm.

Tôi ngây người nhìn cô ấy.

Vốn đặt trọng tâm vào hai chân và cái mông đang ngồi chắc chắn trên yên xe, nhưng bất giác đứng dậy, mông vừa rời yên xe, cả cái xe mất trọng tâm, ngã nhào về bên phải.

❀❀❀

“Á!” Vinh An hét to, vì chân phải cậu ấy vừa mới đứng vững, chân trái còn chưa rời khỏi xe.

Cũng may phản xạ của cậu ấy đủ nhanh, chân phải lò cò nhảy về phía sau để tránh.

Nhưng nhảy được ba bước thì mất trọng tâm, mông ngã phịch xuống đất.

“Ui da!” Cậu ta lại rên lên.

❀❀❀

Tiếng chiếc xe đổ xuống đất và tiếng kêu của Vinh An, làm Vỹ Đình giật mình.

Cô ấy quay đầu về phía tiếng kêu, vừa vặn bắt gặp ánh mắt tôi.

Ánh mắt của cô ấy đầy vẻ kinh ngạc, thậm chí còn không biết phải làm gì.

Tôi cũng không biết phải làm gì.

Tôi và cô ấy chỉ đứng nhìn nhau, không có động tác hay lời nói nào khác.

Động cơ của chiếc xe bị đổ kềnh tiếp tục gầm rú, chỉ có điều âm thanh yếu hơn bình thường.

❀❀❀

Bao lâu rồi? Đã bao lâu rồi nhỉ?

Tôi đã bao lâu rồi không nhìn thấy Vỹ Đình?

Trong giây lát quên mất hiện tại là lúc nào, quên luôn cả thời gian khi cô ấy rời đi.

Đến tận lúc Vinh An khó nhọc đứng dậy được, sau đó đi tới cúi xuống tắt máy xe, âm thanh đột ngột tắt lịm lại khiến tôi sực tỉnh.

❀❀❀

Tôi quay lại nhìn Vinh An, hỏi: “Không sao chứ?”

“Vẫn ổn.” Cậu ta cười, rồi cố nâng chiếc xe lên.

Lúc kéo, chân trái của cậu ta không làm điểm tựa được, nên cố hai lần vẫn không xong.

“Cứ để nó nằm đấy.” Tôi lạnh nhạt nói.

Vinh An nhìn tôi, không nói gì thêm, chống nạng đi tới cổng, mở cửa đi vào.

❀❀❀

Tôi cử động chân, bắp chân bên phải truyền đến một trận đau nhức, có lẽ lúc xe đổ bị quẹt phải.

Mặc kệ cơn đau ở chân, tôi ngồi xuống nâng chiếc xe dậy, chỉ cảm thấy nó nặng hơn thường ngày.

Dùng hết sức bình sinh nâng chiếc xe dậy, gạt chân chống, để nó đứng vững đã.

❀❀❀

“Vẫn ổn chứ?” Vỹ Đình nói.

Vừa ngoảnh đầu, Vỹ Đình đã đến trước mặt tôi.

“Em hỏi xe?” Tôi nói, “Hay là người?”

“Nói thật đi.” Vỹ Đình lại nói, “Anh vẫn ổn chứ?”

“Nói thật nhé.” Tôi trả lời, “Anh vẫn ổn.”

Vốn hai bên đều đang cảm thấy ngại ngùng và xấu hổ, nhưng sau khi cùng nói những câu cửa miệng trước đây, dường như lại đem lại chút cảm giác quen thuộc.

❀❀❀

28

❀❀❀

“Sao em lại ở đây?” Tôi hỏi.

“Hôm nay cùng đồng nghiệp đến Đài Nam công tác, vừa xong việc, em ra ngoài đi loanh quanh một mình.” Cô ấy nói.

Theo những kiến thức thu hoạch được từ những tiết “Tâm lý học tính cách” trước đây, nếu như cô ấy dùng chữ “đến Đài Nam” mà không phải là “về Đài Nam”, điều đó chứng tỏ đối với cô ấy, Đài Nam đã không còn là nhà.

Tôi bỗng rất cảm khái, không biết nên nói gì.

❀❀❀

“Anh ở đây à?” Cô ấy chỉ vào cánh cổng mà Vinh An vừa đi vào.

“Ừ.” Tôi gật đầu, “Sau khi anh dọn tới đây ba ngày thì em tới Đài Bắc làm việc.”

“Ồ.” Cô ấy hơi trầm tư, “Vậy anh ở đây cũng hơn ba năm rồi.”

“Vậy sao?”

“Sao đến mình ở được bao lâu mà anh cũng không biết?”

Vỹ Đình cười cười, nụ cười tuy ngọt ngào, nhưng lại có vài phần khách khí.

❀❀❀

Trong lòng tôi bắt đầu tính toán xem đã bao lâu rồi không nhìn thấy nụ cười của cô ấy.

Tháng bảy trước khi học tiến sĩ năm thứ nhất dọn đến đây, tháng tám trước khi lên năm thứ hai chúng tôi chia tay.

Bây giờ là tháng mười, tôi đang học học kỳ một năm thứ tư, nếu tính như vậy…

❀❀❀

“Thì ra đã hai năm hai tháng rồi.” Tôi thở dài.

Vỹ Đình hơi sững người, sau đó hạ giọng nói: “Đúng vậy.”

Chúng tôi không biết nên nói chuyện gì, chỉ đành im lặng.

Tôi cảm thấy cứ đứng đây mãi cũng không phải là cách, mời cô ấy vào nhà cũng rất đường đột; nhưng nếu cứ thế mà từ biệt, tôi lo sau này sẽ lại ân hận và tiếc nuối.

Đấu tranh một hồi, tôi nói: “Lát nữa em có bận gì không?”

“Có.” Cô ấy gật đầu, “Bảy giờ còn có bữa tiệc.”

“Bây giờ mới năm giờ,” tôi nhìn đồng hồ, “chúng ta đến biển An Bình ngắm mặt trời lặn được không?”

Cô ấy trầm lặng một lúc lâu, nói: “Được.”

❀❀❀

Đang chuẩn bị cắm chìa khoá nổ máy, nghe thấy cô ấy nói: “Có chuyện này em muốn nói trước.”

“Chuyện gì?” Tôi hỏi.

“Chúng ta đã lâu không gặp rồi, có lẽ sẽ có rất nhiều chuyện muốn nói.” Cô ấy nhìn tôi, “nhưng chỉ là nói chuyện, hy vọng… hy vọng anh đừng suy nghĩ quá nhiều.”

Cô ấy nói xong, nở một nụ cười áy náy.

❀❀❀

Tim tôi như bị bóp nghẹt, vô thức nắm chặt chìa khoá trong tay.

Lúc lòng bàn tay bị chìa khoá đâm vào đau nhói, tôi bỗng nhớ ra Vỹ Đình là người chọn dê.

Cô ấy nói như vậy là không muốn tôi vì cô ấy đồng ý cùng đi ngắm mặt trời lặn mà nảy sinh ý nghĩa muốn hàn gắn, vì thế nói rõ ngay từ đầu để tránh tôi thất vọng thậm chí bị tổn thương.

Tôi có thể hiểu Vỹ Đình, cũng biết rằng đó là thiện ý của người chọn dê.

Nhưng dù tôi có mang theo một tia hy vọng muốn hàn gắn nào hay không, cô ấy nói như vậy đều sẽ làm tổn thương lòng tự trọng của tôi.

Tuy tôi chọn khổng tước chứ không chọn hổ, nhưng lòng tự trọng của tôi vẫn rất cao.

Tự trọng bị đả kích, trong lòng ngược lại lại thản nhiên, mới nhớ ra một chuyện muốn hoàn thành.

❀❀❀

“Em đợi một lát, anh đi lấy cái này.”

Tôi mở cửa nhà, chạy lên cầu thang, đến thẳng căn phòng ở tầng trên.

Vinh An đang nằm trên giường đọc sách, thấy tôi đột ngột xông vào, giật bắn cả mình.

Tôi bò rạp người xuống, quét mắt tìm một lượt dưới gầm giường, rồi thò tay phải lấy ra một cái túi.

Vinh An há hốc mồm muốn nói lại thôi, tôi mặc kệ cậu ta, xách chiếc túi chạy xuống dưới nhà.

Tôi nhét cái túi vào trong hộp đựng đồ trên xe, nổ máy.

❀❀❀

“Em phải ngồi thế nào đây?” Cô ấy không lên xe, nét mặt bối rối.

“Ngồi thế nào?” Tôi liếc thấy cô ấy mặc váy, bèn nói: “Cứ ngồi nghiêng một bên.”

“Nhưng ở Đài Bắc ngồi nghiêng sẽ bị phạt.”

“Chị hai, đây là Đài Nam.” Tôi nói, “Hơn nữa hồi trước em cũng hay ngồi nghiêng.”

“Ờ, em quên mất.” Cô ấy cười cười, “Đến Đài Bắc rồi, không ngồi xe máy nữa.”

Nói xong, cô ấy lên xe, lấy ngón tay phải móc nhẹ vào đai quần tôi.

❀❀❀

Xe nổ máy, cô ấy hỏi tôi sao vừa rồi lại gọi cô ấy là chị hai?

Tôi cười cười bảo không có gì, chỉ là buột miệng mà thôi.

Có thể vì tôi là người chọn khổng tước, khi biết dù có làm thế nào cũng không thể níu kéo cô ấy, vì thế “vô dục tắc cương”(9), ngược lại càng tự nhiên tự tại đối diện với cô ấy; còn cô ấy là người chọn dê, để tránh tôi tự mình đa tình, nên hết sức thận trọng duy trì khoảng cách.

❀❀❀

9. Vô dục tắc cương: câu nói trong Kinh Phật, tức là khi không có dục vọng, ham muốn gì thì con người tất sẽ cương nghị, chính trực, không có gì để sợ.

❀❀❀

Như bây giờ, cô ấy chỉ dùng một đầu ngón tay miễn cưỡng duy trì sự tiếp xúc với tôi.

Không nói đến khi chúng tôi còn là người yêu, lúc nào cô ấy cũng ngồi đằng sau ôm eo tôi; cho dù là lần đầu tiên chở cô ấy, ít nhất tay phải của cô ấy cũng đặt trên vai phải của tôi.

Tôi thầm thở dài, nói: “Đến rồi.”

“Cảm ơn.” Cô ấy nói.

❀❀❀

Sau đó cô ấy dẫm chân trái lên ống bô làm điểm tựa, chân phải nhẹ nhàng tiếp đất.

❀❀❀

29

❀❀❀

Trong đầu hồi tưởng lại lần đầu tiên đến đây cùng cô ấy, cô ấy nhảy xuống xe, vội vàng chạy về phía biển.

Tuy trước đây đến đây tổng cộng năm lần, chưa lần nào ngắm được mặt trời, nhưng cô ấy vẫn cởi giày cởi tất, đi chân trần trên bờ cát, để mặc sóng biển đánh vào mắt cá chân và bắp chân.

Tôi liếc nhìn chân cô ấy, cô ấy đi một đôi giầy da màu đen không thể coi là thấp, chân mang tất màu trà nhạt, như thế này có lẽ không thể cởi giày cởi tất được nữa.

Bờ cát vẫn bị nước biển chia thành hai màu đậm nhạt như cũ, cô ấy bước đi trên bờ cát nhạt, bước chân rón rén, như sợ không cẩn thận sẽ làm ướt giày.

❀❀❀

“Cuối cùng cũng ngắm được hoàng hôn rồi.” Tôi quay đầu nhìn về phía tây, vầng mặt trời trên biển đỏ như lửa.

“Đúng vậy.” Cô ấy cũng quay đầu, “Cuối cùng cũng nhìn thấy hoàng hôn rồi.”

Phải rồi, ngắm được hoàng hôn rồi, sau đó thì sao? Có cảm thấy lãng mạn không?

Tình cảm nếu không còn, thì những vì sao khổ công phí sức hái xuống cũng sẽ chẳng toả sáng.

❀❀❀

“Việc học của anh thế nào?” Vỹ Đình hỏi.

“Cũng tàm tạm.” Tôi nói, “Còn em? Công việc thuận lợi không?”

“Lúc mới đến Đài Bắc không thích nghi lắm, bây giờ tốt hơn nhiều, cũng dần dần có cảm giác thành công.”

“Chúc mừng em.”

”Cảm ơn.” Cô ấy cười, “Vậy những chuyện khác của anh thì sao?”

“Những chuyện khác?”

“Bây giờ em có bạn trai rồi.” Cô ấy thấy tôi không hiểu ý, bèn nói.

“Ờ.” Tôi nói, “Nếu là ý này, bây giờ anh không có bạn gái.”

“Không có đối tượng à?” Cô ấy hỏi.

“Trước mắt thì chưa.” Tôi nói.

“Sao không đi tìm?”

“Học hành bận quá.”

“Nhưng mà…”

“Em vẫn thích truy vấn một tràng câu hỏi.” Tôi ngắt lời cô ấy, “Vấn đề này đối với em, lẽ nào có ý nghĩa gì đặc biệt sao?”

Cô ấy sững người lại, sau đó nói: “Xin lỗi. Em không có ý gì khác.”

❀❀❀

Tuy có chút không vui, nhưng tôi đột nhiên nghĩ tới: Ngày hôm nay gặp lại, tôi phát giác trên mỗi phương diện dù ít dù nhiều cô ấy đều đã thay đổi; duy chỉ có phương thức truy vấn một loạt câu hỏi không đúng lúc, vẫn giống như lần đầu tiên chúng tôi nói chuyện với nhau.

Không ngờ tôi lại vì cái cảm giác bị chọc giận này mà tìm được cô ấy của ngày xưa.

Càng nghĩ càng thấy thú vị, không khỏi nhe răng ra cười.

Cô ấy thấy tôi từ đang không vui bỗng trở nên rất vui vẻ, có lẽ cảm thấy rất hoang mang, bèn trừng mắt nhìn tôi một cái.

❀❀❀

“Bạn trai em chắc là lãng mạn lắm.” Tôi ho nhẹ hai tiếng, thử đổi đề tài.

“Cũng coi là vậy.” Cô ấy nói, “Lễ tình nhân anh ấy từng tặng em chín trăm chín mươi chín đoá hồng.”

“Quả là kiệt tác.” Tôi nói.

“Số lượng chỉ là thứ yếu, nhưng anh ấy khiến em cảm thấy anh ấy rất dụng tâm.”

“Dụng tâm?” Tôi đưa tay trái lên tai giả làm điện thoại, “Alô! Xin hỏi có phải tiệm hoa “Đàn ông thì phải trả tiền"(10) không ạ? Tôi là Mr. Chi Tiền Oan đây. Làm phiền anh đưa chín trăm chín mươi chín đoá hồng tới công ty XXX, kèm một tấm thiệp viết rằng: Người nhận: Liễu Vỹ Đình. Tiền tôi sẽ trả sau.”

Tôi hạ tay trái xuống, nhìn đồng hồ, nói: “Chỉ cần có tiền, chưa đến một phút là xong.”

❀❀❀

10. Nguyên văn “削凯子”: tiếng lóng trong ngôn ngữ Đài Loan, chỉ người con trai luôn bị người con gái bắt phải chi trả mọi chi phí trong mối quan hệ yêu đương.

❀❀❀

Cô ấy nghe ra sự mỉa mai trong giọng nói của tôi, sắc mặt trầm xuống, nói:

“Có lẽ anh cảm thấy em nông cạn, nhưng đối với em nhận được nhiều hoa hồng như vậy, em rất vui sướng, cũng cảm thấy anh ấy rất dụng tâm, như vậy là đủ rồi.”

‘Nếu như có một người tốn hết một tuần trời, cắt chín nghìn chín trăm chín mươi chín tấm thiệp nhỏ màu đỏ dài chín cm, rộng bốn cm, trên đó viết: Hoa hồng nhung. Em cảm thấy anh ta có dụng tâm không?”

“Ừm.” Cô ấy gật đầu, “Như vậy đương nhiên rất dụng tâm, lại còn rất lãng mạn.”

“So với chín trăm chín mươi chín đoá hồng thì sao?”

“Điều này không thể so sánh được. Nhưng nếu như em nhận được những tấm thiệp đó, sẽ cảm động hơn.”

“Vậy sao?” Tôi nói, “Em chắc chứ?”

“Em chắc chắn. Nhưng người này chắc chắn không phải là anh, anh từ trước tới giờ chưa bao giờ lãng mạn, trước giờ đều thế.”

❀❀❀

Khi cô ấy nói “trước giờ đều thế”, thậm chí còn nhấn mạnh giọng nói.

“Là vì anh là người chọn khổng tước sao?”

Cô ấy không trả lời, nhưng cũng không phủ nhận.

❀❀❀

Tôi dùng tốc độ chạy một trăm mét chạy tới cạnh xe máy, lấy ra cái túi kia, lại chạy tới trước mặt cô ấy.

Mở túi ra, tay phải thò vào bốc một vốc lớn, sau đó tung lên trời.

Từng tấm thiệp đỏ chậm rãi bay lượn trong không trung, ánh mắt Vỹ Đình đầy vẻ kinh ngạc.

❀❀❀

“Trong này có tổng cộng chín nghìn chín trăm chín mươi chín tấm thiệp, anh mất một tuần để hoàn thành, vốn định tặng em vào lễ tình nhân ba năm trước.” Tôi vừa nói, vừa thò tay bốc thiệp, tung lên không trung.

❀❀❀

“Anh không mua nổi chín nghìn đoá hồng, đành phải dùng giấy bìa màu đỏ thay thế, anh biết như vậy rất ngây thơ, thậm chí là ngu ngốc, nhưng anh chỉ muốn em biết tấm lòng của anh.”

❀❀❀

Tôi càng nói càng gấp, càng bốc càng nhiều, càng tung càng nhanh, giữa tôi và cô ấy là một tầng bóng đỏ.

❀❀❀

Vỹ Đình đứng mãi không nhúc nhích, có khoảng mười mấy tấm thiệp rơi trên tóc và trên người cô ấy.

Có lúc từ trên không, có lúc từ dưới đất, có lúc từ trên tóc, có lúc từ trên người, cô ấy hoặc bắt lấy hoặc nhặt lấy từng tấm từng tấm thiệp, một lần rồi một lần nhìn chữ viết trên đó.

Sau đó cô ấy nhìn tôi, tôi thấy trong mắt cô ấy có nước mắt, vì thế tôi dừng hết các động tác lại.

Khi tấm thiệp cuối cùng đang bay lượn trên không trung rơi xuống đất, cô ấy khóc như mưa.

❀❀❀

Tôi cúi đầu nhìn vào trong túi, có lẽ chỉ còn khoảng mấy chục tấm thiệp mà thôi.

Hai tay bốc lấy chỗ thiệp cuối cùng này, lưng quay về phía cô ấy, mặt hướng về mặt trời đang sắp lặn.

Ngẩng đầu lên, giang rộng hai tay, dùng sức tung lên không trung.

❀❀❀

Trong khoảnh khắc đó, tôi cảm thấy mình giống hệt một con công đang xoè đuôi.

❀❀❀

30

❀❀❀

Mặt trời vừa xuống núi, tôi lập tức đưa Vỹ Đình về cho kịp buổi tiệc lúc bảy giờ.

Trên đường đi chúng tôi hoàn toàn không nói chuyện.

Trước khi lên xe khoé mắt cô ấy vẫn còn đọng lệ; lúc đến nhà hàng tuy ánh mắt hơi hoe đỏ, nhưng không còn nước mắt nữa.

Nhìn đồng hồ, mới có sáu rưỡi, nhưng tôi cảm thấy không khí nặng nề tới mức tôi không thể chịu đựng thêm một phút nào nữa.

Tôi nói bảo trọng, cô ấy nói anh cũng vậy.

Không có không nỡ, day dứt, lưu luyến hay những từ ngữ có thể lay động tâm can.

Nhiều nhất chỉ có vẫy tay, tôi nghĩ.

❀❀❀

Về đến nhà vẫn chưa đến bảy giờ, Vinh An vẫn đang nằm trên giường, nhìn thấy tôi lại giật nảy mình.

“Cùng đi ăn cơm đi.” Tôi nói.

“Tớ không làm kỳ đà thì tốt hơn.” Cậu ta nói.

“Không có kỳ đà, chỉ có tớ với cậu thôi.” Tôi nói.

Cậu ta hơi ngẩn người, đứng dậy cùng tôi ra ngoài ăn cơm.

Ăn xong, Vinh An kiếm cớ ở lì trong căn phòng tầng trên, một mình tôi ở tầng dưới xem tivi.

❀❀❀

Tay phải cầm điều khiển từ xa, chuyển kênh đến Maximum, lại giảm đến Minimum.

Sau đó lại quay lại từ đầu.

Đến khi mắt sắp mở không nổi, mới tắt tivi, bước khỏi phòng đi ra ngoài sân.

Đèn tầng trên đã tắt, Vinh An chắc đã ngủ rồi.

Tôi chỉ do dự ba giây, bèn leo lên xe, phi về phía Yum.

❀❀❀

Tiểu Vân thấy tôi một mình đi tới, không nói một lời ngồi luôn vào góc bên trái quầy bar.

“Vinh An lại xảy ra chuyện rồi sao?” Cô ấy tới gần tôi, dè dặt hỏi.

“Không.” Tôi nói, “Cậu ấy chỉ đang ngủ thôi.”

“Ồ.” Tiểu Vân đáp một tiếng, vẻ mặt hơi kỳ quái.

❀❀❀

Tôi chợt hiểu ra.

Bởi vì tôi luôn cùng Vinh An đến nơi này, trừ lần Vinh An phải nằm viện, nhưng cũng chỉ có một lần đó mà thôi.

Vì thế Tiểu Vân thấy lần này tôi lại đến một mình, mới cho rằng Vinh An có thể đã xảy ra chuyện gì.

“Anh phải nói với Vinh An chuyện em trù úm cậu ấy.”

“Anh đừng có mà doạ em nữa.” Cô ấy cười cười, “Vẫn uống cà phê chứ?”

Tôi lắc đầu, sau đó nói: “Anh muốn hỏi em một chuyện trước đã.”

“Anh hỏi đi.”

“Em còn nhớ em đã từng nói với anh về nghiên cứu của Mausolus ở học viện MIT không?”

“Đương nhiên là nhớ.” Cô ấy nói, “Kết luận của ông ấy là: Khi hai người hoàn toàn xa lạ gặp nhau, kết quả phát hiện ra mình cùng quen những người bạn chung, việc này không hề khó như trong tưởng tượng.”

“Nếu hai người đã từng rất thân thiết mà sau đó lại trở nên xa lạ, tỉ lệ chẳng may gặp lại nhau là bao nhiêu?”

“Em không biết.” Cô ấy nghĩ một lúc, “Nhưng tỉ lệ này có lẽ cũng cao hơn so với tưởng tượng.”

“Em cũng nghĩ vậy.”

“Sao lại hỏi chuyện này?”

“Hôm nay anh gặp lại đàn chị của em Liễu Vỹ Đình.”

Tiểu Vân giật mình, không những không đáp trả, cũng không biết nên phản ứng như thế nào.

“Anh muốn một ly Gin Tonic.” Tôi nói.

“Được.” Cô ấy nói.

❀❀❀

Tiểu Vân pha một ly Gin Tonic đặt trước mặt tôi, cười cười rồi lui bước.

Nâng ly rượu lên uống một hơi, nghe thấy có người nói: “Gin Tonic là rượu của những người cô đơn.”

Tôi quay đầu, lại nhìn thấy người đàn ông gọi Martini kia.

“Đúng vậy.” Tôi nói.

Anh ta nhếch nhếch khoé miệng, tỏ ý mỉm cười, đáng tiếc là hơi cứng nhắc.

Cơ thịt ở khoé miệng anh ta giống như cánh cửa sắt đã han gỉ, vừa kéo đã có thể nghe thấy tiếng ken két.

Ở quầy bar của Pub, tỷ lệ một người đàn ông xa lạ bắt chuyện trước với bạn là bao nhiêu?

Nếu tôi là nữ, tỷ lệ này chắc chắn rất cao.

Nhưng tôi là nam, vì thế tỉ lệ này có lẽ rất nhỏ.

Tôi cúi đầu im lặng uống rượu, Martini tiên sinh (tạm gọi anh ta như thế) cũng không nói gì với tôi.

❀❀❀

Vốn tưởng rằng nghĩ lan man về mấy vấn đề tỉ lệ này có thể phân tán sự chú ý của bản thân, nhưng tỉ lệ và thống kê có liên quan đến nhau, thống kê lại có liên quan đến Vỹ Đình, vì thế tôi vẫn không trốn nổi.

Thử để cho đầu óc trống rỗng, nhưng đầu óc lại càng lúc càng nặng nề, nặng tới mức tôi không thể ngẩng đầu lên được.

❀❀❀

Vừa thở dài một hơi, tiếng dương cầm trong tiệm bỗng ngừng lại.

Tôi chậm rãi ngẩng đầu lên, Tiểu Vân đã đứng trước mặt tôi.

Lại nhìn ra xung quanh, khách trong tiệm đã chỉ còn lại một mình tôi.

“Có muốn nghe tiếng dương cầm tươi không?” Cô ấy nói.

“Tiếng dương cầm tươi?” Tôi hoài nghi.

Tiểu Vân đi ra khỏi quầy bar, đến bên góc để đàn dương cầm, ngồi quay lưng lại với tôi, mở nắp hộp đàn ra.

Thử đánh vài nốt, bèn bắt đầu tấu một khúc đàn.

Giai điệu rất nhẹ nhàng, dịu dàng mát mẻ, cảm giác giống như đang ăn kem đậu vậy.

Đàn xong một khúc, cô ấy vừa ngẩng đầu lên nhìn tôi, tôi lập tức nói: “Encore.”

Cô ấy cười cười, gật đầu, lại quay đầu đi.

Tôi lại được ăn một cái kem đậu khác.

❀❀❀

“Em chơi đàn thế nào?”

Nốt nhạc cuối cùng còn đang bay bổng trong không trung, ngón tay còn chưa dời phím đàn, cô ấy đã hỏi.

“Ngại quá, anh không hiểu đàn dương cầm, chỉ cảm thấy rất hay.”

“Vậy là đủ rồi.”

Cô ấy đứng dậy, đậy nắp hộp đàn lại.

« Lùi
Tiến »