Nắm lấy gói đồ, Penny lao qua cửa trước, khéo léo tránh người công nhân đang làm việc ở lưng chừng cầu thang nhưng lại đâm bổ vào vị giám đốc kinh doanh đang ra khỏi văn phòng cùng với một khách hàng quan trọng. Lắp bắp xin lỗi, cô phóng tiếp lên cẩu thang, rón rén đi qua văn phòng giám đốc và len lét bước vào văn phòng mình.
Cô Piggott, thư kỷ kỳ cựu của giám đốc điều hành, nhìn đồng hồ đeo tay, vẻ mặt bực bội. Cô nói, hơi cao giọng:
- Ba giờ chín phút rồi, cô đi làm hay đi chơi vậy nhỉ?
Penny, thư ký phụ của giám đốc điều hành, liến thoắng:
- Trời ơi... tôi xin lỗi, cô Piggott, chỉ vì tôi thấy cái áo đầm tuyệt vời này rồi tôi lại thấy đôi giày này rất hợp với cái áo trong cửa hiệu đang giảm giá, cũng trong cửa hiệu đó tôi thấy cái kéo tỉa cây này và tôi nghĩ chắc cô thích nó lắm.
Vẻ mặt cô Piggott bớt cau có. Cô nói:
- Cô chu đáo lắm. Bao nhiêu để tôi trả lại tiền cho cô?
- Không, tôi tặng cô.
Penny tuột nhanh đôi giày, buông mình xuống ghế, đổ tung những thứ trong gói đồ trên cái bàn giấy bừa bãi của cô.
- Tôi có mua mấy cái bánh nhân kem đây này, ba cái, để lỡ mà ông ấy...
Cô khinh khỉnh chỉ tay vào cánh cửa từ phòng họ thông qua một phòng khác, tiếp:
- ... trở lại làm việc đúng giờ.
- Ông ấy trở lại rồi và đã cho gọi cô từ lúc hai giờ.
Penny tái mặt.
- Ông McInnes trở lại rồi ư? Chết tôi! Ông ấy có giận dữ không?
- Chưa bao giờ tôi thấy ông ấy xuề xòa như vậy.
Giọng cô Piggott có vẻ khó chịu. Penny thở dài, lấy cái lược trong túi xách chải lại những lọn tóc quăn đỏ hung của mình.
- Tôi ước sao ông Fraser đáng kính vẫn còn ở đây. Ông ấy thật dễ chịu.
Ông Fraser điều hành văn phòng công ty Joshua McInnes ở Luân Đôn này đựợc ít lâu. Ông là người dễ tính nhưng không có năng lực và ông mau chóng được cho về hưu vào mùa thu rồi. Ông già Joshua McInnes, biết tất cả hoạt động của công ty tự bên kia Đại Tây Dương, rất bực bội nên đã phái con trai út của ông, Jake McInnes, đến đây để tái lập trật tự của chi nhánh công ty.
Mới đầu, văn phòng ở Luân Đôn này không hiểu họ bị trừng phạt vì tội gì. Cậu chủ trẻ Jake McInnes mổ xẻ từng công việc của các phòng ban, mổ xẻ khả năng của từng người và chỉ sau sáu tháng, mọi việc đâu vào đấy, mọi người đều răm rắp. Dần dần, họ nhận ra rằng công việc của công ty tiến triển trơn tru hơn trước nhiều. Đơn đặt hàng đến dồn dập, nhà máy hoạt dộng không ngừng nghỉ. Chỉ sau sáu tháng dưới sự điều hành của cậu chủ trẻ, nhân viên văn phòng và công nhân nhà máy có việc làm ổn định ít nhất trong ba năm tới.
Mọi người không còn dựa tường tán gẫu bất cứ lúc nào Jake McInnes bước vào hành lang. Mọi người đi vào nề nếp - mọi người, trừ Penny, chỉ vì cô không có năng lực một cách thảm hại.
Ông Fraser đã giữ cô lại như một người được yêu thích. Một văn phòng kinh doanh phải có một bóng hồng kiều diễm làm cảnh chứ! Ông thấy cô có ích khi nhớ hết ngày sinh nhật của mọi người trong văn phòng công ty, biết những chuyện lặt vặt mà không ai có thể biết. Đôi khi ông giao cho cô những giấy tờ mà ông chỉ ký tên nhưng không đọc.
Ông nhấn mạnh mỗi khi cô Payne, trưởng phòng nhân sự, nổi giận đòi đuổi Penny:
- Penny xinh đẹp và cô ấy làm tôi trẻ lại. Đâu có ai ở đây pha cà phê ngon hơn cô ấy? Nhờ cô ày mà phòng họp lúc nào cũng có hoa tươi và cũng nhờ cô ấy mà không khí ở đây thật tuyệt vời.
Nhưng giờ đây ông Fraser đã ra đi, Jake McInnes thay thế và mọi người đánh cá với nhau về thời gian ngắn ngủi mà Penny có thể tồn tại ở nơi này.
Hôm nay Penny quyết định phiêu lưu đến siêu thị một chuyến trong giờ ăn trưa vì cô nghĩ cậu chủ trẻ sẽ trở lại muộn sau bữa trưa.
- Xin chào, cậu McInnes, cậu dùng bữa trưa rồi chứ?
Penny hỏi giọng căng thẳng khi cô bước vào văn phòng giám đốc. Jake McInnes nhìn cô từ trên xuống rồi nói:
- Ngồi xuống.
Jake khoảng ba mươi, dáng người vạm vỡ. Tóc đen dày, mắt nâu sâu thẳm, cằm rộng. Nụ cười bí hiểm thoáng nở trên cái miệng rộng khiến cô nghĩ cậu chủ trông giống găng-tơ Ý hơn một doanh nhân Mỹ.
Họ nhìn nhau qua cái bàn giấy khổng lồ.
- Bây giờ là ba giờ hai mươi phút. Tôi nhớ giờ ăn trưa là từ mười hai rưỡi đến một rưỡi phải không?
Penny lúng lúng:
- Tôi xin lỗi, vì tôi thấy cái áo đầm này quá đẹp và sau dó...
Ông chủ trẻ cáu kỉnh:
- Tôi không muốn nghe lời thanh minh. Tôi đã bảo cô Payne cắt hai giờ lương của cô tuần này.
Cầm tập giấy của Penny, anh tiếp:
- Cô phải làm việc trong lúc tôi vắng mặt. Những bức thư này cô đánh máy và trình bày đẹp lắm.
Penny tươi mặt:
- Ồ, vậy à?
Ông chủ trẻ gật đầu, nhỏ nhẹ:
- Có điều đáng buồn là chúng chẳng đề cập đến những điều cốt yếu tôi đọc cho cô viết.
Penny co rúm người như thể bị chàng trai quất cho một roi. Anh ta tiếp:
- Cô không biết viết tốc ký à?
Penny thú nhận:
- Không, nhưng tôi viết thường cỏn nhanh hơn tốc ký, và viết thường tôi mới diễn đạt được ý chính của vấn đề. Ông Fraser chưa bao giờ phàn nàn tôi cả.
Cô hơi lên giọng ở câu cuối. Jake nói:
- Chuyện đó không làm tôi ngạc nhiên đâu.
Anh ta ngồi xem xét mớ giấy tờ suốt nửa tiếng sau, cho đến khi sự tự tin của cô hoàn toàn tan biến. Jake xé tất cả những tờ giấy rồi ném vào sọt rác.
Mặt đỏ như gấc, Penny đứng dậy. Nhưng Jake chưa buông tha cô:
- Một điều nữa, lần sau nếu có đặt phòng ở khách sạn, cô nhớ lấy phòng đơn nghe chưa. Tôi không muốn suốt ngày hội họp rồi đêm đến phải nằm giường đôi với ông Atwater!
Penny không nhịn được, cười phá lên và vội im bặt vì nét mặt hầm xuống của ông giám đốc trẻ. Anh nói thêm khi cô sắp đến cửa:
- Một điều cuối, đừng đi chân không vào phòng tôi!
* * *
- Ông ấy giận dữ phải không?
Cô Piggott hỏi. Penny đáp:
- Chỉ không bằng lòng chút thôi.
Valerie từ phòng đánh máy vừa đến với khay trà. Cô bưng một tách vào phòng Jake rồi trở ra, mắt mơ màng:
- Có phải anh ấy rất đẹp trai không Penny, nhất là khi nhìn bồ? Tôi thì chẳng hy vọng gì mình có diễm phúc khi quá nhiều đàn bà sành sỏi đến gặp gỡ vả đón anh ta ở phòng tiếp tân. Cái cô nàng Ellerington tuần qua trông cứ như minh tinh màn bạc nhỉ? Mà này... Penny, cứ hy vọng mình có chỗ trong trái tim anh ta một lúc nào đó cũng đâu có hại gì phải không?
Penny đáp cộc lốc:
- Tôi thấy chị cần đi bác sĩ thần kinh rồi đấy!
Valerie vênh mặt, liếc nhìn bức ảnh chàng trai trên bàn Penny, gương mặt rất đẹp trai bị che khuất phần nào bởi bộ râu quai nón khá dài. Cô châm biếm:
- Tốt thôi, từ khi bồ mê cái anh chàng ấm ớ với móng tay bẩn này thì tôi thấy bồ không có cơ hội với tới cậu chủ Jake nữa!
Penny gắt:
- Francis không có móng tay bẩn! Mà chị cũng không được so sánh anh ấy với ông Jake! Frands rất dịu dàng, rất ngọt ngào và không hay công kích người khác!
- Không hay công kích người khác mà tuần rồi lại ném tờ áp phích vào mặt người cảnh sát ở vụ biểu tình trên quảng trường Trafalgar!
Penny khinh khỉnh:
- Đó là chuyện khác. Anh ấy chỉ biểu lộ rằng anh ấy không thích bất bạo động!
- Biểu lộ như thế thì thật kỳ quái đấy!
Cô Piggott xen vào vì chẳng những cô không thích bề ngoài, hay quan điểm chính trị của anh ta mà cô ghét cay đắng thái độ thất thường của anh ta đối với Penny.
Ngay lúc đó điện thoại réo vang. Penny vồ lấy ống nghe.
- Hello... văn phòng McInnes, Francis! Anh yêu! Là anh đấy à? Trời ơi, nghe tiếng anh thật ấm cả lòng!
Cô nhìn Valerie và Piggott, vẻ mặt kiêu hãnh.
Nửa tiếng sau cô miễn cưỡng đặt ống nghe xuống, khẽ nhún vai mê mẩn, vùi mặt vào hai lòng bàn tay nói gọn lỏn:
- Anh ấy gọi đấy.
Cô Piggoti nói ngay:
- Và tôi cũng nghe sếp gọi đấy. Cậu McInnes vào đây hai lần rồi đùng đùng đi ra mà cô có hay biết gì đâu.
Penny thở dài:
- Lại McInnes, cậu chủ hóc búa! Ôi chị Piggott ơi, Francis vẫn còn yêu tôi. Tội cho là anh ấy nguội cái đầu rồi. Có một cuộc biểu tình thứ bảy này và anh ấy muốn tôi tham gia.
Piggott sợ rằng câu chuyện của Penny với anh chàng Francis kia sẽ kéo dài bất tận nên cô cầm lẩy cái bánh nhân kem thứ ba nói là đem cho Valerie để giải hòa Penny và Valerie.
Suốt nửa tháng kế tiếp Penny cố gắng hết sức tỏ ra năng lực trong công việc nhưng cô phạm hết sai lầm này đến sai lầm khác về việc được giao. Cô đặt bàn sai nhà hàng, sắp xếp lịch họp sai ngày và làm đổ nguyên tách cà phê vào bàn phím máy vi tính của Piggott. Cô càng căng thẳng hơn vì Francis không phôn lại văn phòng. Sự an ủi duy nhất là anh ta hứa đưa cô đi xem nhạc kịch tối thứ sáu tới.
Sáng thứ sáu. Sau khi ghé hiệu làm tóc, cô đến văn phòng muộn hơn mọi ngày. Jake McInnes cho gọi cô ngay lập tức. Giọng anh mệt mỏi:
- Penny!
- Vâng, cậu cần gì ạ?
- Tuần rồi tôi có viết hai bức thư, một bức cho cha tôi biết những yêu cầu của Atkinson khó được chấp thuận nhưng chúng ta sẽ giải quyết mọi việc ổn thỏa vào cuối tháng, bức kia cho Atkinson, không đáp ứng ngay yêu cầu của ông ta mà dể dò xét xem thế nào, đúng chứ?
- Vâng, cậu đã ký cả hai bức thư đó.
- Và cô đã bỏ lầm thư này vào phong bì kia. Bây giờ thì đi ra, đi ngay và nhớ là cô Emma McBride có phôn đến thì bảo tôi không có ở đây nghe chưa!
Cuối buổi sáng, điện thoại bàn Penny reo. Một giọng nhỏ nhẹ:
- Làm ơn cho tôi nói chuyện với Jake?
Chết rồi, cậu chủ bảo không muốn nói chuyện với ai nhỉ? Cô thận trọng:
- Ai đấy?
Giọng nói đầu kia nhẹ nhàng:
- Chuyện riêng.
Penny bỗng sáng suốt:
- Con chó nhỏ của cô thế nào rồi?
- Nó khỏe, Penny, cám ơn.
Ắt hẳn là cô Ellerington. Cô ấy có một con chó Bắc Kinh. Penny đành phó mặc
may rủi:
- Vâng, thưa cô Ellerington, cậu McInnes nói không muốn tiếp chuyện với một người mà tôi không nhớ là ai, cô hay cô Emma, hay có thể là cô Lusty... Tôi sẽ hỏi lại cậu ấy nhưng cậu ấy đang rất giận tôi sáng nay. Dạo này cô không còn yêu cậu ấy chứ?
- Còn, nhưng sắp hết rồi.
Giọng nói đầu kia có vẻ bực bội, tiếp:
- Tôi nghĩ cô nên cho tôi nói chuyện với ông ấy thì hơn.
Hai phút sau, Jake McInnes ra khỏi văn phòng. Và đây là lần đầu tiên anh ta mất bình tĩnh vì Penny và cũng là lần đầu tiên cô sợ mất cả hồn vía.
- Liệu mà dẹp bức ảnh bạn trai cô đi!
Anh quát.
- Đây là văn phòng làm việc chứ không phải phòng triển lãm!
Cô Piggott nói sau khi Jake đóng sầm cửa:
- Tôi chưa bao giờ thấy cậu ta đóng cửa kiểu đó. Có lẽ cậu ta dính với cô Ellerington thật rồi!
- Tôi thì thấy mình nên tìm việc nơi khác thì hơn.
Vừa gỡ bức ảnh ra khỏi khung, Penny bơ phờ nói. Piggott gật đầu:
- Như thế có lẽ hay hơn. Tôi thấy báo sáng nay có đăng cần người ở mục rao vặt đấy. À, tôi phải đến nha sĩ, trở về sớm thôi.
- Đi đi, mong chị không đau nhiều.
Nói rồi Penny cắm cúi vào mục rao vặt ở tờ nhật báo. Không có gì gợi sự hiếu kỳ của cô và thình lình:
“Giám đốc điều hành cần một trợ lý kiêm thư ký, làm việc chăm chỉ, thông minh, giỏi tốc ký và vi tính. Lương 8.000 bảng trở lên cho người thực sư có năng lực. Hộp thư 9873.”
Mức lương gấp hai lần hiện nay! Có nghĩa là cô có thể sắm những quẩn áo mà cô vẫn thèm muốn. Hai con mèo cưng của cô sẽ được ăn gan hằng ngày.
Thư xin việc mất vài phút. Cô mường tượng ông chủ mới của mình sẽ như ông Fraser, tốt bụng và biết đánh giá đúng người - một ông chủ đang chờ một người đem lại sinh khí cho văn phòng ông ta. Cô kể lể với ông ta về những bất đồng của cô với ông chủ hiện thời, tự ca tụng khả năng mình. Hài lòng, cô dán phong bì, tự tay đem đến tòa báo trong giờ ăn trưa.
* * *
Quá trưa hôm đó, Jake McInnes phải đương đầu với một trong những cuộc chiến gay go nhất trong nghề nghiệp của anh. Anh dựa người vào lưng ghế, cố thư giãn một chút. Dọc hai bên bàn họp là các doanh nhân người Anh lớn tuổi. Anh đang trình bày những điểm chính của việc cải tổ mà anh dự định tiến hành, những cải cách mà anh phải làm cho họ thấy, tự họ nhận thấy đúng đắn, do chính anh đề ra chứ không phải do ảnh hưởng của cha anh, nếu không thì anh chỉ là con bù nhìn do cha anh đặt vào công ty.
Khi cuộc thảo luận đi sâu hơn, anh thắng thế dần, sự phản đối không còn nữa, thậm chí anh còn nhận được sự tán thưởng. Khi anh vừa đề câp đến vấn đề vận chuyển thì Charles Atwater, giám dốc điều hành thương mại, sửng sốt như không tin vào mắt mình. Qua làn khói xì gà dày dặc, ở cửa cái, một con thỏ nhảy vào. Ông vội vã lấy kính. Đúng là một con thỏ. Ông huých nhẹ vào giám đốc đối ngoại ngồi bên cạnh.
- Nhìn kia!
- Trời đất!
Ông giám đốc đối ngoại dụi mắt, nghĩ thầm từ nay không uống nhiều bia trong bữa trưa nữa.
Jake McInnes nhìn về phía họ, hỏi:
- Các vị có ý kiến gì?
Ông Atwater cười phá lên, chỉ con thỏ lúc này đã đến gần ghế của McInnes.
Huyên náo.
- Hay quá, một con thỏ!
- Ê, dễ thương quá, bắt nó đi!
- Chắc là nó muốn một ghế trong hội đồng quản trị!
- Thì ông nhường ghế cho nó đi!
Họ cứ như một đám học sinh tiểu học, McInnes thầm nghĩ, cố trấn tĩnh, ông Atwater nói:
- Làm sao nó vào đây được?
McInnes nói:
- Tôi biết.
Anh nắm lấy hai tai con vật đang hoảng sợ, tiếp:
- Xin lỗi quí vị, tôi ra ngoài một chút.
Anh thấy Penny đang quì dưới sàn, nhìn vào gầm tủ hồ sơ.
Cô nhìn lên, má đỏ bừng, một vết bẩn trên mũi. Cô kêu lên mừng rỡ:
- Ồ, ông tìm thấy nó, tôi cứ sợ nó chạy ra dường!
McInnes nghẹn họng khi Penny đỡ lấy con vật, vỗ về nó:
- Ngoan, ngoan nhé, bé yêu... mi sợ lắm phải không?
- Penny, ở đâu cô có con thỏ này?
Mắt Penny rưng rưng:
- Ở chợ. Nó là con cuối cùng. Người bán nói sẽ làm thịt nó nếu không có ai mua.
Một nụ cười thoáng qua trên mặt Mclnnes.
- Được rồi, cô nên mua cho nó một cái chuồng thì hơn.
- Hôm nay thứ sáu. Tôi không còn đồng nào cả.
Jake McInnes mở ví đưa cô một tờ hai mươi bảng.
- Hãy mua một cái chuồng ngay đi và tôi muốn tất cả thư từ phải đánh máy hoàn tất khi tôi họp xong.
Nửa giờ sau, con thỏ được thả vào trong cái chuồng xinh xắn màu xanh nhạt, hạnh phúc nhấm nháp mớ rau xà lách trong khi Penny vội vã đánh máy. Chuông điện thoại reo. Francis. Penny la lên:
- Anh yêu, sao lại vậy! Em đã chuẩn bị rồi mà!
Giọng Francis bối rối:
- Anh không thể đi được.
Penny nói như rên:
- Tại sao chứ? Anh đã hứa rồi mà!
Francis nói rằng anh phải nhận nhiệm vụ đứng cản không cho người vào sở làm trong một cuộc bãi công...
- Được, em đi với anh.
- Không, không... chỉ là một cuộc bãi công nhỏ thoi.
Penny tức tối:
- Em không tin! Anh đã có người khác! Đó là con nhỏ tóc vàng! Francis, anh đối với em như vậy sao!
- Em nghĩ sao tùy em, anh sẽ phôn sau.
Tiếng cúp máy. Penny hoang mang. Mọi việc đảo lộn dồn dập. Chỉ trong một ngày, cô sắp mất việc, và sắp mất người yêu. Cô lẩm bẩm:
- Không ai yêu mình... không ai cần mình… trời ơi, Francis!
Cô xé tờ giấy đang đánh máy, lắp vào tờ mới, gõ phím điên loạn.
Anh yêu, anh yêu! Em buồn lắm! Em không nói là em nghi ngờ anh. Em chỉ thất vọng...
Một cái bóng đổ trên trang giấy. Penny nghiêng người tới trước để che những dòng chữ.
- Cô đang làm cái quái gì vậy?
Giọng Jake McInnes như những phát súng. Penny bật khóc. Cô úp mặt trên mớ giấy tờ, khóc rưng rức. Jake không nói gì, lẳng lặng ngồi lên mép bàn cô Piggott, châm một điếu thuốc, chờ cô nín. Cô nói sau khi đã nguôi ngoai:
- Tôi xin lỗi.
- Chuyện gì vậy? Người yêu?
Penny gật đầu buồn bã.
- Anh ấy không đưa tôi đi chơi tối nay. Tôi nghĩ anh ấy có bồ khác, một cô tóc vàng trong nhóm hay xuống đường biểu tình.
Jake McInnes chăm chú nhìn những móng tay mình.
- Tốt, thế thì chúng ta đi chơi tối nay...
Penny hốt hoảng.
- Ồ, không... không phải cậu chủ có hẹn với cô Ellerington sao? Cô ấy có giận tôi vì cú diện thoại đó không?
- Cô ấy “không có khả năng” theo như lời cô Piggott của chúng ta.
Penny cười. Jake tiếp:
- Như tôi nói, chúng ta đã xong việc hôm nay, nhưng còn việc khác hay hơn. Tôi đề nghị chúng ta nên sắp xếp lại những thứ bừa bãi ở đây.
Anh chỉ những giấy tờ và những thứ lẩm cẩm bừa bãi trên bàn và quanh chỗ Penny.
- Khay nào đựng công văn đến của cô?
- Vâng, hai cái phía ngoài cùng.
Cô đáp mà trong lòng tràn ngập sợ hãi mơ hồ. Không biết có chuyện gì sau khi cậu chủ đọc những công văn đó hay không.
* * *
Cuối cùng, cô cảm thấy nhẹ nhõm. Jake McInnes rõ ràng đã dễ chịu với cô hơn và trong lúc cùng Jake thu dọn lại mọi thứ, cô tìm thấy những thứ tưởng đã mất: hộ chiếu của cô, những vé xe buýt tháng và một thanh sô-cô-la.
Hai tiếng sau, những bàn giấy, tủ hồ sơ, kệ sách... được thu dọn gọn gàng. Cô sung sướng nói:
- Sáng mai cô Piggott sẽ giật mình cho mà coi.
Jake nói:
- Hãy cố gắng giữ mọi thứ ngăn nắp như vậy nhé, bây giờ chúng ta đáng được hưởng một bữa tối thật ngon.
- Tôi còn nhiều thức ăn ở nhà.
- Tôi biết. Những hộp cá trong tủ lạnh chứ gì. Đừng có ngây ngô nữa, sửa soạn lại mặt mũi đi.
Penny kinh hoảng khi thấy mặt mình trong gương. Nước mắt làm son phấn nhòe nhoẹt. Một đốm bẩn trên mũi. Cô vội vã lau mặt, trang điểm lại.
Jake McInnes đưa cô đến một nhà hàng cực kỳ sang trọng.
- Mời ông vào bàn riêng, thưa ông McInnes.
Người bồi bàn dẫn họ vào một góc kín đáo. Penny thầm nghĩ có lẽ McInnes rất thường đến nơi này, thoải mái gọi những loại rượu đắt tiền và không tiếc lời ca tụng nàng Clare Ellerington kiều diễm.
Jake gọi thức uống và họ dọn kèm theo với những đĩa củ cải mà cô rất muốn bỏ túi cho con thỏ. Cô nói:
- Tôi thấy đói vì được ăn ở nơi đẹp như vậy... Bấy lâu nay tôi cứ bị rối trí vì Francis... Mỗi khi đi ăn với anh ta thì tôi chẳng ăn được gì cả. Bây giờ thì có lẽ chia tay rồi. Lẽ ra tôi phải biết ngay khi anh ta không thật tình với tôi...
Người bồi bưng lê tàu cho Penny và sò cho Jake. Họ im lặng ngồi ăn. Penny thấy người đàn bà bàn kế bên nhìn Jake đăm đăm. Bà ta nhìn gì mà chăm chú vậy? Cô thầm nghĩ và cô nhìn Jake. Vai rộng, đôi cánh tay vạm vỡ, mái tóc đen dầy. Bỗng anh ngước nhìn cô và thấy cô đang nhìn anh chăm chú.
- Sao?
Anh hỏi, vẫn giọng ông chủ như đang ở văn phòng. Penny đỏ mặt.
- Tôi không ngờ giám đốc đẹp trai như vậy.
- Cô không nên nói điều đó với giọng ngạc nhiên như vậy, có vẻ như tâng bốc.
- À... ý tôi muốn nói là tất cả các cô trong phòng đánh máy đều mụ người vì giám đốc, tôi thì được miễn vì tôi đang yêu Francis. Hơn nữa tôi không bao giờ được người hay bắt nạt tôi quan tâm.
- Tôi hiểu rồi, có vẻ như cô đe dọa tôi. Từ nay tôi sẽ chuyển cô qua phòng đánh máy để cô thích tôi nhé?
- Ồ, không... tôi thích giám đốc rồi... kể từ bữa tối này... tôi rất thích cậu chủ.
Anh nhìn cô một hồi lâu rồi chậm rãi nói:
- Cô làm tôi tưởng cứ như mình vừa đoạt được giải Nobel Hòa bình.
Penny nhìn anh không chớp mắt, muốn quay đi nơi khác mà không được. Hai má cô càng đỏ hơn. Người bồi bàn mang món thứ hai đến giúp họ trở về hiện tại. cầm nĩa, Penny nói:
- Ồ... món này trông hấp dẫn quá.
Nhưng vài phút sau, cô nhìn đĩa thức ăn còn nguyên của mình, nhỏ nhẹ nói:
- Cậu chủ... tôi vô cùng xin lỗi, tôi không ăn được, không hiểu tại sao... tôi đói lắm, nhưng món này đắt quá...
Jake nhẹ nhàng:
- Ăn đi Penny, đừng bận tâm.
Khi anh mỉm cười, cô thấy những nếp nhăn mệt mỏi nơi khóe mắt anh, như thiếu ngủ. Bỗng nhiên cô thấy bẽn lẽn, một cái gì đó làm người cô gai gai. Suốt đường về nhà bằng xe hơi, cô ngồi cách xa anh, chuồng thỏ làm ranh giới giữa họ.
Jake không hôn tử biệt cô khi dừng xe trước cửa nhà cô. Anh chỉ nói:
- Hãy đi ngủ sớm để sáng ra tỉnh táo mà làm việc.
Một mình trong căn nhà nhỏ, cô không ngủ. Cô thơ thẩn trong nhà, trò chuyện với hai con mèo và con thỏ, uống cà phê liên tục và nghĩ không biết giữa Francis và Jake ai đẹp trai hơn? Cô cố xua đuổi cảm giác hạnh phúc mơ hồ len lén đến trong lòng cô.
* * *
- Chào cô Piggott, cái răng thế nào rồi?
- Hãi hùng! Lão nha sĩ đào xới trong miệng tôi cả giờ! Cậu chủ muốn gặp cô ngay đấy.
- Tôi cũng nghĩ thế.
Penny nói với giọng ra vẻ quan trọng. Nhưng Piggott cảnh cáo ngay:
- Liệu mà đi đứng đàng hoàng, tôi thấy mặt cậu ta ngầu lắm đấy.
Mặt Jake lạnh băng khi Penny bước vào. Cô rạng rỡ:
- Con thỏ khỏe lắm. Nó ăn nhiều...
Jake nạt:
- Ngồi xuống. Cô phải giải thích những bức thư này.
Anh ta giơ hai bức thư kẹp giữa hai ngón tay. Penny thở dài:
- Chết rồi! Tôi lại phạm sai lầm gì vậy?
Giọng Jake êm ái:
- Tôi đọc cho cô nghe nhé.
“Thưa ngài, theo như yêu cầu của ngài về việc cần một trợ lý kiêm thư ký, tôi thấy mình hội đủ những điều kiện lý tưởng cho công việc của ngài”'
Penny nói:
- Ồ, cậu chủ đang định tìm một thư ký mới? Thế thì sẽ có những cuộc cãi vã kinh khiếp giữa cô ta, tôi và cô Piggott.
Jake tiếp:
- “Tôi ưa thích những công việc phức tạp và tìm kiếm một việc gay go nhưng hấp dẫn, đầy thử thách mà tôi có thể theo đuổi suốt đời!”.
Penny nói:
- Tôi sẽ đuổi cô ta ngay, cô ta có vẻ quá đáng lắm!
- Vậy à? Tốt, nghe tiếp. “Tôi cực kỳ chu đáo và tỉ mỉ trong mọi việc làm của mình và tôi thường hành động theo sáng kiến riêng mình”.
Vẻ kinh hoảng hiện trên mặt Penny:
- Ồ, không... sao lại thế được!
Jake vẫn nhẹ nhàng:
- Bây giờ đến chỗ hay nhất: “Lý do tôi bỏ công việc hiện nay của tôi là vì ông giám đốc điểu hành (một người cực kỳ hắc ám) mới về thay thế theo lệnh ông tổng giám đốc vốn là cha ông ta đang điều hành tổng công ty ở Mỹ. Thành thật mà nói, ông giám đốc mới này là một người chuyên chế và bạo ngược nhất mà tôi từng thấy. Ông ta đã đuổi thẳng cánh mười hai đồng nghiệp của tôi - những người đáng thương đã nhiều năm cống hiến công sức cho công ty này. Tôi e rằng tôi sẽ là người kế tiếp phải ra đi, vì ông ta thường xuyên gây gổ, bắt nạt và hành hạ tôi không chút xót thương.”
Penny đưa hai tay ôm mặt. Jake nghiêm nghị nhìn cô:
- Bấy nhiêu đó đủ truy tố cô rồi. Toàn lời lẽ bôi nhọ từ đầu đến cuối. May mắn là tôi đọc nó trước tiên vì hôm nay tôi đến sớm nhất. Chưa ai biết cả.
Penny lắp bắp:
- Tôi xin iỗi... thật tình xin lỗi...
- Tôi nhận lời xin lỗi đó.
Và cô bàng hoàng hơn khi Jake ngả người vào lưng ghế, cười phá lên:
- Cô làm việc bằng sáng kiến riêng của cô, với sự chu đáo và tỉ mỉ... Ôi, Penny ơi... Penny!!!
Anh cười rũ rượi.
Xấu hổ, nước mắt rưng rưng, Penny nói:
- Làm sao tôi biết cậu chủ sẽ xem thư ấy... rồi tối qua lại quá tử tế với tôi trong khi lúc nào cậu chủ cũng lăm lăm tìm người khác thay chỗ tôi... nói chung cậu rất tàn...
- Tàn nhẫn, chuyên chế, bạo ngược...
Không nhịn được, Jake tiếp tục cười nghiêng ngả. Penny khóc nức nở:
- Tôi sẽ đi, tôi sẽ rời khỏi công ty đáng ghét này của cậu ngay bây giờ.
Cô đứng dậy nhưng trước khi đến cửa, Jake nắm tay cô:
- Bình tĩnh, trước khi ra khỏi đời tôi thì cô hãy đọc bức thư này. Phòng lễ tân đối ngoại vừa chuyển cho tôi.
Penny nhìn bức thư, hồ nghi:
“Ông Jake thản mến,
Cám ơn bức thư cửa ông. Chỉ để xác nhận thêm rằng chúng ta sẽ nhận cô thư ký xinh đẹp của ông nếu ông thật sự cho cô ta thôi việc - nhưng với điều kiện là cô ta phải đẹp mê hồn như ông đã cho biết. Hiện nay phòng đánh máy của chúng tôi có một chỗ trống và cô ta sẽ kiêm luôn cả việc của phòng tiếp tân chỗ chúng tôi.
Thân ái,
Jim Stokely”
Penny đặt bức thư xuống bàn, chậm rãi nói:
- Vậy ra cậu đã thuyên chuyển tôi.
Jake gật đầu.
- Để tôi có thể yên tâm lảm việc ban ngày và ngủ ngon ban đêm. Tôi nghĩ cô thích hợp hơn nếu tôi chuyển cô qua phòng lễ tân đối ngoại của công ty dó.
Penny vẫn bàng hoàng:
- Đẹp mê hồn... phòng đối ngoại... cậu chủ không đuổi tôi à?
Jake lắc đầu buồn bã:
- Cả đêm qua tôi chỉ nghĩ đến em, nhớ đến hình ảnh em vui đùa với con thỏ đó và tôi nhận ra rằng thật hoài phí nếu cứ để cho em làm thư ký cả đời. Em phải được sống ở một vùng ngoại ô, trông nom một căn nhà đẹp với những thú nuôi xinh xắn và sẽ có con cái với một người đàn ông may mắn.
- Tôi viết bức thư đó vì tôi rất giận cậu chủ. Tôi cứ nghĩ cậu chủ ghét bỏ tôi.
- Ghét bỏ em! Tôi bị choáng ngay từ lúc bước vào văn phòng cũ của ông Fraser lần đầu tiên. Lúc đó giữa trưa, em đang sơn móng tay, nhạc ở radio xập xình bên cạnh vả ánh nắng chiếu dài trên tóc em.
Anh tiến đến cô. Vẻ mặt anh khiến cô lùi lại cho đến khi cô bị dồn đến cạnh bàn anh. Anh ôm chặt lấy cô. Cô hoảng hốt:
- Không... người khác nhìn thấy...
- Tại sao không được? Anh là chủ ở đây mà?
Và anh hôn cô đắm đuối.
- Jake... Jake...
- Anh không muốn em làm việc ở đây nữa vì anh không muốn em làm hại đến quan hệ giữa anh với các nhân viên. Chúng ta sẽ nói chuyện này sau bữa trưa.
Vẫn ôm cô, anh rướn người bấm nút điện thoại nội bộ:
- Cô Piggott, tôi phải đi ăn trưa và không về văn phòng chiều nay. Cô trông nom mọi việc cho tôi, cho cô toàn quyền.
Giọng Piggott the thé:
- Nhưng, cậu chủ, cậu phải họp ở đây mà!
- Hủy bỏ! Tôi có cuộc họp quan trọng hơn!
Anh tắt máy và quay sang Penny. Cô Piggott lao vào phòng như con lốc:
- Nhưng thưa cậu chủ, làm sao tôi thông báo được với từng ấy người đừng đến theo giờ...
Cô chợt im bặt khi thấy Penny trong vòng tay Jake.