Kỳ Ảo Đất Phương Nam

Lượt đọc: 6435 | 4 Đánh giá: 8,5/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
HỒI THỨ MƯỜI BỐN
nghĩa trọng tình sâu, chồng đâu vợ đó, họa vô đơn chí, thọ nạn toàn gia.

SẢY ĐÀN TAN NGHÉ

Vô tới cửa rừng thì mặt trăng đã nhô lên cao. Trời lạnh căm căm, mưa bay lất phất, gió nổi đều trời. Tắm dưới ánh trăng xanh bàng bạc, khu rừng lạnh lẽo kéo dài chập chùng như vô tận. Chỉ một ánh lửa đuốc lẻ loi nhỏ bé, yếu ớt, trôi nổi bềnh bổng giữa biển tối âm u của cây rừng lớp lớp...

Bà Tư chạy như người mộng du, gió tạt rát mặt. Giữa biển rừng mênh mông ngút mắt, biết ông Tư ở đâu mà tìm? Đông Tây? Hay Nam Bắc? Thiệt là tấn thối lưỡng nan! Nhưng tình thương chồng vẫn mạnh. Không phải bà đi, hay bà chạy, mà là bà lướt đi trên đầu lá cây ngọn cỏ như trong một giấc chiêm bao. Một sức mạnh vô hình, thần bí dường như đã nhập vào cơ thể yếu đuối của bà. Đó chính là sức mạnh của hai mươi năm tình nghĩa vợ chồng, của tâm ý tương thông, sức mạnh đó đã xốc bà lên, lôi tuột bà phăng phăng lướt về phía trước. Rẽ cây, vẹt lá, lên gò, xuống nồng, sức mạnh đó đã hướng dẫn bà, nâng đỡ bà, che chở cho bà, một sinh linh nhỏ bé, yếu ớt, trước oai linh của rừng thiêng hùng vĩ.

Con Quyên cắm đầu chạy theo, tóc xổ tung, bay xấp xải, mắt lúc nào cũng đau đáu dòm theo ánh đuốc, nó không dám dòm xuống đất, gò nổng nó không kể, suối khe nó bất chấp, chẳng nệ cỏ quấn lấy chưn. Nó cũng không nhớ nổi đã té lăn cù mấy bận, cụng đầu vô gốc cây mấy lần, chưa kịp lồm cồm bò dậy thì ánh mắt đã phải lật đật dõi theo tìm ánh đuốc. Quần áo bị nhánh nhóc, gai góc quào cho tơi tả, tét thịt, rách da, thân thể rỉ máu xây xát, nó cũng chẳng màng. Nó chỉ biết có chạy, mải miết chạy, bất phân phương hướng, thượng hạ tây đông,...

Cánh rừng tối om một cách bí mật. Ánh trăng lạnh lẽo không thể xuyên thấu qua tàng lá rừng dày cộm, nên đành để mặc cho bóng tối đe dọa bao trùm. Chỉ ở đôi chỗ tán lá rừng thưa thớt, ánh trăng mới dám hé lộ đôi ba vệt sáng yếu ớt, mong manh. Trên cao, gió hú và rền rĩ hoài những tiếng rên buồn thảm...

Kẻ trước người sau, hai bóng người len lỏi dưới những tán lá tối đen như mực, khoảng cách lần lần được thu ngắn lại. Mặt trăng lại núp sau những đám mây đen, rừng đêm âm u đầy đe dọa nầy thật khác xa với mảnh rừng hiền hòa ban ngày biết mấy.

TRONG HANG CỌP

 

Chưa kịp định thần nhìn lại, bà Tư đã thấy mình đứng sững trước gò Hang Cọp.

Sao gọi là gò Hang Cọp? Vì ngày xưa gò nầy có cái hang nhiều cọp lắm. Không ai biết hiện nay trong hang có còn cọp nữa hay không, nhưng người ta đã quen miệng kêu, thét rồi chết danh thành gò Hang Cọp.

Miệng hang loe rộng ra toác hoác như cái họng của một giống quái vật khổng lồ thời tiền sử. Một cây da cổ thụ xum xuê, tán lá vươn cao, lấn lướt hết thảy những lùm con bụi nhỏ xung quanh. Bao nhiêu cành to, nhánh nhóc, rễ phụ lòa xòa của nó tỏa bóng xuống rậm rịt chằng chịt như muốn phủ kín miệng hang. Bọn dây leo, dây choại, bòng bong, ô rô, cóc kèn cũng nương theo đó mà đu đưa lòng thòng, toòng teng như treo rèm cửa.

Tay trái quơ cây đuốc chai, tay phải vung cao ngọn mác thong, vẹt những nùi dây leo lòng thòng rũ xuống, bà Tư thu hết can đảm bước vào hang.

Gió mưa cuồng nộ vụt tắt đi, một sự im lặng nặng nề như một cái chuông khổng lồ phủ chụp lấy bà. Trong hang yên tĩnh hoàn toàn, mọi tiếng động, bao sinh hoạt nhộn nhịp của rừng đêm đều bỏ lại hết bên ngoài. Mọi vật dường như nín thở trong một bầu không khí đặc quánh vây quanh.

Trong hang, ngoài mùi ngai ngái của rêu mốc, còn xộc thẳng lên mũi cái mùi thum thủm của phân khô và nước tiểu cọp lâu ngày quyện lại khai nồng. Hang yên tĩnh và khô ráo, chỉ có tiếng lá khô cựa mình xao xác dưới mỗi bước chân. Lần theo vách đá mà đi, bà Tư không ngờ rằng, có cái bóng đen nhỏ bé, nãy giờ vẫn mon men theo bà. Càng đi sâu vào trong, hang càng nở hậu. Cuối cùng, hang loe rộng ra thành một cái vòm rộng lớn, âm u, ánh đuốc chai yếu ớt không xuyên thấu được đến cuối hang.

Tít trên cao, lơ lửng một vầng trăng tròn vành vạnh. Ánh trăng rằm bàng bạc xuyên qua cái giếng trời trên nóc vòm rồi gom tụ xuống đáy hang, tạo thành một quầng sáng xanh mờ ảo. Và ở ngay chính giữa cái quầng sáng mờ ảo ấy, đã thấy chễm chệ một khối đen khổng lồ, lù lù bất động.

Đất ở giữa hang trồi lên, giật cấp thành một cái ngai, và khối đen khổng lồ quái dị kia như đang ngự trên cái ngai tròn ấy. Ánh đuốc chập chờn phóng to hình ảnh khối đen ấy lên trần, làm rợp tối một khoảng trần hang.

Có tiếng xì xào, gầm gừ, xao xác. Mỗi khi ánh đuốc quét ngang, những đốm sáng xanh lè tụ tập ở cuối hang bỗng nhiên đổi màu, ửng đỏ lên như đe dọa. Khối đen khổng lồ kia, bỗng cựa mình rống lên một tiếng to giận dữ làm rung rinh mặt đất, những tiếng xì xào im bặt, những ánh mắt đe dọa cụp tắt.

Đờ người ra, không dám nhúc nhích, bao nhiêu dũng khí đã đưa bà Tư đến đây, dường như đang từ từ rời khỏi người bà. Trong đời mình, người đàn bà nầy chưa từng trông thấy một sinh vật nào vừa khôi vĩ, vừa tà ác như con vật đương hiển hiện ngay ra trước mắt bà.

Bà Tư sắp sửa ngất đi, giao phó tính mạng của mình cho số phận thì bỗng nhiên bó đuốc trên tay nổ lên lách tách, tàn lửa bắn ra soi sáng một phần con vật. Giương to đôi mắt sững sờ gần như rách khóe, bà Tư trừng trừng chăm chú nhìn thẳng vô cổ con quái.

Cái cổ khổng lồ đang hồng hộc thở và... Trời ơi! vẫn còn lại dấu tích một cổ áo bà ba, như một vòng cổ dề da mà người ta vẫn thường đeo cho chó, ôm khít rịt quanh cái cổ đang bạnh ra như cổ trâu cày đó. Tàn tích của cái áo vải ú đen mà bao đêm dưới ánh đèn chong leo lét, bà Tư đã chăm chỉ vá may, đường kim mũi chỉ nhỏ rức, bằng tất cả tình thương của một người vợ rất mực yêu chồng.

— Mình... ơi! Phải mình đó... không!? Ông Tư... ơi!

Đáp lại chỉ có tiếng thở dài nặng nhọc, đầy đe dọa.

Tiếng kêu của bà Tư càng lúc càng bi ai, càng thảng thốt, càng thống thiết đến xé lòng:

— Mình ơi! Phải mình đó không? Ông Tư... ơi! Ba con Quyên... ơi!!!

Đáp lại những tiếng kêu xé ruột, xé gan đó cũng chỉ có sự im lặng nặng nề. Con quái vẫn cứ ngồi đó trơ trơ bất động, từ trong cổ họng nó, dội ra những tiếng rò rò như đáp lại.

Tiếng bà Tư trở nên ai oán, rền rĩ:

— Mình ơi! Em đây mình ơi. Nhạn đây mình... ơi! Ba Nhạn xóm Chùa đây mình ơi! Anh Tư Yến ơi!!! Ba con Quyên ơi! Anh không còn nhìn ra em nữa sao!?

Cái tên cô Ba Nhạn - hoa khôi xóm Chùa - đã chôn vùi trong dĩ vãng hơn hai mươi năm qua, giờ bỗng dưng đội mồ sống dậy. Quây mòng mòng giữa những cái tên: Tư Yến - Ba Nhạn - xóm Chùa - Tư Yến - nhưng thống thiết nhứt vẫn là tiếng kêu đến xé ruột: “Ba con Quyên... ơi!”.

Những ký ức âm thanh mắc kẹt xà quần ở một góc tối tăm nào đó trong óc não con quái, giờ được gỡ ra từ từ, như phăng lần theo một cuộn chỉ rối. Tiếng dội của những nhát búa ký ức đang gõ mạnh boong boong vào trong tiềm thức, khiến cho con vật - người, giờ đây đã lần hồi biến trở lại thành con người - vật.

Thiên lương[52] đang trở lại từ từ... . Con quái bỗng thụt lùi, thở hồng hộc, nó co rúm mình lại.

❃ 

Bà Tư run run huơ đuốc lại gần. Lửa đuốc bập bùng chiếu thẳng vào đôi mắt to đang mở rộng trừng trừng hoang dại, ánh lên một thứ ánh kim, giống như đồng sôi nóng chảy trong lò. Đồng tử con ngươi đang tròn xoe mở rộng, trước ánh sáng của bó đuốc, vụt khép lại thình lình, khít lại thành một vạch đen thẳng đứng, hệt như đổng tử của loài mèo. Và trời hỡi! Trên vầng trán trước kia mênh mông vĩ đại, nay đã co ngắn lại rồi, hằn đủ ba nếp nhăn sâu hoắm, đen ngòm tựa như ba vệt mực tàu, xếp lại thành hình một chữ vương[53] to tướng. Vảnh ngược ra sau đầu là hai vành tai nhọn hoắt. Môi trên nhăn nhở chành ra, phô bày một hàm răng nanh chơm chởm, trắng nhởn, nhọn hoắt. Một cái rãnh sâu, tựa như bị chém bằng búa đẽo, tách nhân trung ra làm hai phần bằng nhau, gồ lên tua tủa những cọng gì trăng trắng, cứng còng tựa như râu kẽm. Từ trong cái đám rậm rạp giống tựa râu ria kia, rớt rải trào ra, nhểu nhão thành dòng, lòng thòng trắng xóa.

Thét lên một tiếng kinh hoàng, bà Tư dội ngược trở lại. Con quái đưa tay ra xua xua, ý chừng như muốn trấn an: “Bà đừng có sợ, tôi không làm hại gì bà đâu”. Nhưng nó không xua tay ra thì còn đỡ, đằng này trên hai bàn tay đang vung ra loạn xạ đó, đã thấy xuất hiện những móng vuốt nhọn lễu gớm ghê và ròng ròng máu tươi. Máu của ai đây!?

Thấp thoáng một đống lù lù không ra hình thù gì hết, nằm khuất trong một góc hang, giờ bà mới thấy. Nhanh như cắt, bà Tư lao lại, đưa bó đuốc ra soi. Ánh đuốc chiếu sáng một dáng người nhỏ bé, trắng toát nằm im không cục cựa, không biết còn sống hay đã chết. Bà sững sờ, thảng thốt kêu lớn:

— Lực! Thằng Lực! Con tôi! Ối! Ông ơi là... ông ơi! Hùm dữ còn không nỡ...

Thằng nhỏ đã lạnh ngắt, xanh lè, tím tái từ lâu. Cái đầu nó lặt lìa, lặt lọi, ngật ngưỡng trên tay bà, chỉ còn dính với thân mình bằng một miếng da mỏng dính. Cổ họng bị cắn đứt tiện, hả bung ra toác hoác, tựa như một nụ cười mỉa mai, chua chát, gân cổ lòi ra ngoài giống tựa một đóa hoa kỳ dị. Máu tươi đọng lại thành vũng, lênh láng dưới mặt đất.

Bó đuốc rớt xuống đất, hắt chút ánh sáng leo lét lên trần hang, soi rõ hai cái bóng đen kì dị. Cái bóng bốn chân khổng lồ, choáng hết trần hang, kềnh càng lết tới được bao nhiêu thì cái bóng nhỏ bé hai chân, thoăn thoắt lùi ra xa bấy nhiêu. Trong hang nãy giờ vẫn yên lặng, bỗng rộ lên một tràng lao xao của bầy cọp đói. Cái bóng khổng lồ quay đầu lại, nạt một tiếng lớn. Cả đàn xếp re, im thít.

Xương hàm hắn chuyển động khó nhọc, phát ra những âm thanh khùng khục. Cái quai hàm trễ xuống tận cổ, trẹo qua trẹo lại, còn lỗ miệng thì toác ra thành một cái hang đen ngòm. Từ trong cái hang tối tăm, hôi hám đó bỗng phát ra một tràng âm thanh khàn đục, không giống tiếng người mà cũng chẳng ra tiếng vật. Hai mươi năm tâm đầu ý hiệp mới giúp cho bà Tư hiểu được con quái muốn diễn tả điều gì:

— Bà ơi bà! Mình ơi mình! Làm ơn giết tôi đi mình ơi! Tôi lạy mình mà. Tôi không còn mặt mũi nào nhìn ai nữa đâu mình ơi!

Cặp mắt đã ráo hoảnh, bàng hoàng tê tái đến dại khờ, bà Tư đờ đẫn thối lui, thối lui mãi cho đến lúc lưng bà chạm bịch vào thành hang, tiếng bà vang lên nức nở:

— Ông ơi ông! Tôi không... nỡ! Tôi không làm được... ông ơi! Trăm ngàn lần không được... ông à!

Con quái vẫn rền rĩ:

— Còn bà con! Còn lối xóm! Còn con Quyên nữa... mình ơi! Con mình nó lớn rồi... mình à! Ăn làm sao, nói làm sao với nó bây giờ! Phải thương lấy nó! Xuống tay giùm tôi đi... mình ơi!

Thời gian trôi qua không biết là bao lâu, không có gì để nói, không còn gì để làm nữa hết...

Bà Tư ngưng ngang tiếng khóc, mắt ráo hoảnh, dường như bà đã quyết định xong. Gạt nước mắt, cái bóng đen hai chân vươn dài lên tới sát trần hang, ánh mác thong lóe lên sáng giới, rồi đột nhiên xắn mạnh xuống. Một tiếng “phụp” vang lên ngọt xớt đến rợn người, cùng với tiếng kêu nghèn nghẹn rồi tắt lịm.

Con Quyên thổn cả bàn tay vào họng, để ngăn không phát ra một tiếng thét kinh hoàng... Mắt vẫn mở lớn trừng trừng gần rách khóe, con bé đã mụ mẫm hoàn toàn, các đầu mút thần kinh tê điếng, nó cắn chặt hai hàm răng đến ứa máu. Trái tim dộng ành ành trong lồng ngực, cố lấy hết sức tàn, nó khao khao gọi mẹ, nhưng không có một âm thanh nào thoát ra khỏi đôi môi đã se lại, phồng rộp và khô khào như hai miếng da trâu thuộc.

Cái bóng nhỏ bé hai chân vẫn nằm phủ phục lên mình cái xác to lớn, mà giờ đây đã hiện nguyên hình trở lại thành một người đàn ông vạm vỡ, lù lù bất động. Cuối hang bỗng rộ lên một tràng những tiếng lao xao, gầm gừ của bầy cọp đói. Tiếng móng nhọn khua ràn rạt trên nền đá tảng mỗi lúc một gần. Cái bóng nhỏ bé như sực tỉnh, nó vươn dài lên trần hang lần nữa, cây mác thong vẫn còn trong tay sáng lóe, trong hang bỗng vang lên tiếng cười ngặt nghẽo, điên loạn. Lưỡng lự vài giây, cái bóng bỗng đột ngột xoay ngược lưỡi mác, kê sát vô cổ họng, rồi lấy hết sức tàn, bằng một động tác mạnh mẽ và dứt khoát, cứa mạnh ngang một nhát.

Một tiếng thét kinh hoàng vang lên, con Quyên nhào lăn ra bất tỉnh. Ngọn đuốc chai tắt ngấm, trong hang lúc này tối đen như mực. Chỉ còn lại những tiếng thở hồng hộc, tiếng gầm rú, khinh khịt xâu xé của bầy cọp đói đang say máu tranh mồi...

Trời đất tối sầm, mặt trăng lật đật chạy núp sau một vầng mây đen đang cuồn cuộn kéo tới. Tuốt trên trời cao, một con vạc ăn đêm đang thong thả lượn, uể oải thả rơi từng thanh âm oang oác rời rạc, không gợn chút dư âm, giữa từng không hiu hắt...

Một lúc sau, mây tan, mặt trăng ló ra, vẫn lạnh lùng rải nhẹ xuống cảnh vật một thứ ánh sáng mơ hồ vàng vọt. Trăng rừng đêm nay, sao huyền ảo đến dị thường...

NHÀ HOANG

Ngôi nhà sàn sát mí rừng, khuất trong lau lách bạt ngàn, không người lai vãng kể từ ngày ấy. Khói bếp buồn bã chẳng còn thấy la đà bay lên từ mái lá nữa. Và khung cửa hẹp trên gác cao, mỗi buổi sáng mù sương cũng thôi không còn hắt ra những ánh lửa bập bùng lấp lánh reo vui, chúng đen ngòm lại như hốc mắt của anh thầy bói mù tăm tối. Nhà hoang nào cũng nhuốm đầy vẻ buồn bã và tội nghiệp, nó gợi cho người ta một cảm giác thương cảm rưng rưng...

Căn nhà ấy, hệt như cái ổ chim xơ xác mà chim trong ổ đã bị người ta bắt mất hết rồi. Cỏ tranh lúc đầu còn e dè, sau chúng mọc lấn vào trong, lấp kín thềm hoang. Loài cầy cáo ung dung đào hang làm tổ ở ngay trong nhà.

Ánh trăng suông lạnh lẽo, mỗi tháng ghé thăm, tò mò dòm qua khung cửa sổ đã mất cánh, tự hỏi đứa con gái nhỏ, mặt mày sáng rỡ như trăng rằm ngày xưa đâu rồi, trôi dạt về đâu giữa biển đời mênh mông chìm nổi...

Những ngày cuối năm, gió chướng thốc từng cơn, rứt từng cọng lá dừa mục nát, thổi tung lên trời, cho đến khi cả cái mái nhà trọc lóc, chỉ còn trơ lại cái sườn tre còi cọc, rệu rã, phơi trần ra dưới ánh mặt trời. Mà hễ nắng dọi tới đâu thì cỏ mọc lan theo tới đó.

Bước chân của thời gian tuy chầm chậm, nhưng sự tàn phá của nó thì thấy rất rõ. Cái cảnh nhà hoang chết chủ, nó hoang phế mau lắm, nào nắng, nào mưa, nào sương, nào gió. Trải qua bao mùa mưa nắng thất thường, kèm thêm mấy cơn mưa rừng bão lũ, căn nhà sàn đổ sụm hoàn toàn... coi như chưa từng tồn tại. Còn lại chăng một khuỷnh đất hoang, cỏ mọc tốt tươi, phủ đầy bìm bìm hoa tím...

Triền núi, hoa lau vô tình vẫn trắng xóa cả một góc trời.

Chú thích:

[52] Thiên lương: lương tâm tự nhiên do trời phú.

« Lùi
Tiến »