CHÚT PHẬN LINH ĐINH
Vẹt tán lá rừng dày mịt bước ra, Quyên như ngợp mắt trước cảnh không gian khoảng khoát, ngời ngợi bình yên...
Buổi sáng ở đồng bằng, trời xanh, mây trắng, nắng vàng. Bầu trời cao lồng lộng, mây trắng như bông nõn, ngồn ngộn đùn lên trắng xóa cả một góc trời. Biển lúa vàng ngút ngàn trước mặt, trải rộng ra đến tận chân trời.
Mặt trời đã nhô lên nhưng mù sương chưa tan hết, còn la đà mát rượi trên đầu lá cây ngọn cỏ. Từng chùm hoa nắng đong đưa, mặt đất hoe vàng rực rỡ. Lấp ló bên vệ đường, vài vạt hoa dại không tên, sáng bừng lên khoe sắc. Nắng sớm chiếu vào những khuôn mạng nhện mỏng manh còn ướt đẫm sương mai, như có đính hàng vạn hạt kim cương lấp lánh, nằm rải rác đó đây trong đám cỏ xanh um. Đôi con bướm trắng nhởn nhơ, loang loáng cánh chuồn chuồn cõng nắng. Tiếng hót lảnh lót của con chìa vôi nhảy nhót chuyền cành, làm xôn xao cả bụi tre gai. Mùi đất ẩm, mùi rơm rạ mục, mùi cỏ non, mùi lúa thơm đưa lên ngào ngạt... Có tiếng rì rào của con mương nhỏ đâu đây, lẫn với tiếng ve ngân, mơ hồ lúc xa lúc gần, rộn rã.
Quyên đứng tần ngần: về đâu? về đâu bây giờ? Còn ai đâu nữa mà về! Tía! Má! Em Lực! Cả nhà đều đã vùi thây trong bụng cọp hết rồi.
Về đâu? Biết về đâu? Trời đất mênh mang, phía chân trời đầy mây trắng kia, có phải là hướng ngôi nhà sàn thân mến cũ? Ngôi nhà tội nghiệp ấy! Về sao được mà về, về thì ăn làm sao, nói làm sao với bà con, cô bác, với chú Tám, bác Ba, nhứt là với ông già Năm, cái ông già thâm nho hóm hỉnh ấy. Rồi giải thích làm sao cho họ hiểu: rằng thằng Lực vì sao mà chết? Ai giết ông Tư? Còn bà Tư? Gởi xương gởi thịt nơi nao?! Chuyện nầy là phải giấu nhẹm hết thảy mọi người, “sống để bụng, chết đem theo”. Chớ sao! Hổng lẽ nói thiệt. Mà cái tật của con Quyên thuở nay là nói láo dở lắm. Chỉ cần có ai đó hỏi chặn đầu, chặn đuôi vài câu là nó phun ra tách hoạch...
Ờ! Mới có một đêm thôi mà sao bao nhiêu biến cố dồn dập đổ ập xuống đầu con Quyên, tưởng chừng như cả chục năm trường cộng lại. Quyên ứa nước mắt nhớ lại quãng đời thơ ấu đã qua; từ một cô bé vô tư lự, sống yên vui bên mẹ, bên cha, quây quần bên bếp lửa ấm gia đình, mưa không tới mặt, nắng chẳng táp lưng, giờ bỗng chốc hóa ra mình trần, thân trụi, cô khổ linh đinh, như lục bình trôi giữa dòng sông cái...
Trời xanh vẫn xanh trong lồng lộng, nắng vàng vẫn cứ rực rỡ vàng tươi, cỏ hoa thì vẫn mặc sức mà tỏa hương, khoe sắc. Nhưng tiền đồ của con Quyên thì thật là tối tăm, mờ mịt...
❃
Lầm lũi bước đi trên con đường làng quanh co lầy bụi. Trong bụng con Quyên chắc phải suy nghĩ lung lắm nên cái mặt cứ nhăn nhăn nhó nhó, vầng trán cau cau, lông mày hết co lại duỗi. Bước thấp bước cao, cô vấp chưn một cái nhủi đầu. Nhờ cú vấp chưn đau gần sút móng đó, cô bé bất hạnh mới đi đến một quyết định trọng đại, quyết định sau cùng, rất ư là giản dị: “chết phứt cho xong!”.Đã quyết vậy rồi thì đừng có ai hòng mà ngăn cản nổi cô. Cô quyết chết theo cha, chết theo mẹ, theo em. Đã không thể trở về nơi chốn cũ nhà xưa, thì sống làm chi nữa - chết quách cho rồi...
Nhưng mà chết làm sao cho thiệt gọn hơ ngon lành thì trí óc non nớt của cô chưa nghĩ ra được. Nhảy xuống sông ư? Lạnh lắm! Hơn nữa, đã có lần cô thấy thằng chỏng chết trôi rồi, mình mẩy nó trương sình, da dẻ nứt nẻ, tay chưn cà uynh cà oang, đóng rong, đóng rêu xanh lét, tôm nó rỉa lòi hai con mắt ra, lòng thòng như hai trái nho chín mọng, thấy mà phát... ớn.
Còn như treo cổ hả? Cái nút thòng lọng cô còn chưa biết thắt. Hơn nữa, nghe người ta nói, người chết treo thì té đái đọng thành vũng dưới đất, cái bản mặt chừ bự sưng vù, kiểng chân, le lưỡi tím lịm, dài sọc, nhớt nhao thấy mà phát... gớm. Quyên không muốn làm ma le chút nào, chẳng lẽ đã chết rồi mà còn le lưỡi để nhát người khác nữa hay sao? Hay là ta lấy dao ngoáy vô lỗ rún? Hổng được! Nhột lắm! Mà dao đâu có sẵn, giữa đàng giữa sá như vầy.
Mãi lo suy nghĩ để tìm cách chết làm sao cho gọn, đẹp, mà lại không đau, nên cô chẳng thèm nhớ gì tới cái bao tử đã mấy lần nhắc nhở, làm reo, sôi lên ọt ọt. Đói cồn cào, đói mờ con mắt, đói muốn lủi, cô bước quàng bước xiên, lên bờ xuống ruộng như mấy cha say rượu. Định đem cái chết ra để “hù” cái đói thì bỗng văng vẳng đằng xa có tiếng người vọng lại, cô vội vã nép mình vào trong bụi rậm.
Có tiếng cót két của một chiếc xe trâu, khuất sau xe lại có tiếng con gái rì rầm. Hai đứa con gái trạc bằng tuổi Quyên, ăn bận sạch sẽ theo lối đầy tớ nhà giàu. Đứa cắp cái bị, đứa đội thúng đồ, mặt mày đứa nào cũng dớn dác, xanh đờn như chạy giặc, chúng vừa đi vừa nói chuyện thì thào. Tiếng móng trâu nện đồm độp xuống mặt đất nẻ, chiếc xe cót két, đủng đỉnh đi gần đến bên bụi rậm, nơi con Quyên đang núp. Tình cờ chúng đứng lại, gần đến nỗi Quyên nghe rõ tiếng hơi thở hổn hển. Chiếc xe trâu cà xịch cà xạc đi qua, bánh xe lăn trên đất nẻ giòn khô, nó đã đi xa rồi mà tiếng móng gõ vẫn đều đều vẳng lại.
Hai đứa con gái vẫn còn đứng lại. Chúng đang thì thầm bàn tán về những điều bí mật dị thường, đang xảy ra ở ngay trong điền bà Ba nào đó. Ba tháng nay, thay ba đứa ở, một đứa trốn đi, hai đứa kia mất tích. Bữa nay, bà chủ treo giải thưởng, mà đứa nào cũng chạy tét, không mạng nào dám léo xuống “dưới đó” hết. Bả sai người kêu tao xuống đó. Tao nghĩ bụng, trốn đi trước là thượng sách. Cũng hơi tiếc là tiền công cũng khá mà cơm nước cho ăn cũng có thịt cá. Trúng ai nấy chịu, sợ mà khỏi hay sao? Tao đây có khác chi mầy, không có chó thì bắt mèo thay thế, hễ mầy mà trốn thì bả sẽ kêu tao, vì tao cũng là con mồ côi. Bả còn thiếu tao mấy tháng tiền công, mà tao có dám hé răng nhắc nhở gì đâu, trốn đi đặng là phước đức ông bà để lại. Phải tránh cho thiệt xa cái đồ “chúa ôn” đó, càng xa càng tốt.
Thiệt là lạ cho tâm lý của người đời, nhứt là của mấy đứa con gái mới lớn! Ít phút trước đây, Quyên ta còn khăng khăng muốn chết. Vậy mà bây giờ Quyên đã dỏng tai lên, chăm chú nghe ngóng. Cô tò mò dữ, muốn biết coi trong cái nhà bà Ba nào đó, có cái đồ “chúa ôn” gì đó, đã xảy ra cái chuyện chi mà thiên hạ ai ai cũng ớn, đến nỗi lũ tớ gái trong nhà, thảy đều rùng rùng, rủ nhau... bỏ trốn.
Chiếc xe trâu vừa cà xịch cà đụi khuất sau một khúc quanh thì con Quyên cũng vừa quyết định xong: phải mau mau đến đó xem sao. Quyên ta chắc lưỡi nhủ thẩm: “Cọp còn không sợ! Chết còn không sợ. Thì Quyên ơi! Trên thế gian này, còn cái giống chi làm cho mi sợ được nữa đâu! Vậy thì đi! Phải tới đó coi cho biết, nó là cái giống gì! Chết sớm làm chi cho... uổng!”
Thế là Quyên ta quên hết mọi sự, cô mạnh dạn vạch cây, vẹt lá bước ra, hùng hổ chặn đầu hai con nhỏ kia lại.