Dó là thời khắc cuối cùng trước rạng đông, những vì sao đang mờ dần khi bầu trời bắt đầu hừng sáng. Froggy và bọn trẻ đã băng Rừng Chú Lùn gần trọn đêm qua, đi nhanh và khẽ khàng hết sức có thể.
Dù đã trải qua bao nhiêu biến cố cùng nhau, bọn trẻ vẫn chưa bao giờ thấy Froggy căng thẳng như vậy. Anh liên tục quan sát con đường phía trước và cứ mỗi bước lại ngoái nhìn ra sau để chắc chắn họ không bị bám theo. “Anh có vẻ căng thẳng quá, bồ tèo,” Conner nhận xét, ngước nhìn người bạn màu xanh của mình.
“Thời buổi này rất đáng lo ngại,” Froggy đáp. “Tiện thể, ‘bồ tèo’ là gì vậy?”
“Conner nhún vai. “Chỉ là một biệt ngữ ở thế giới của em thôi, không có gì quan trọng đâu,” cậu bé giải thích. “Xin lỗi, trong một lúc em đã quên mất mình đang ở đâu.”
Alex xích lại gần Froggy trong khi đi đường, muốn có một cuộc trò chuyện nghiêm túc hơn. “Thật sự thì tình hình tệ đến mức nào hở anh?” cô bé hỏi. “Chúng em chỉ nghe loáng thoáng mọi chuyện từ mấy con thú trong rừng và Mẹ Ngỗng? Ý anh thế nào?”
Froggy thở dài. “Anh không nhớ được có lúc nào tình hình lại nguy kịch như bây giờ,” anh đáp. “Ngay cả khi Hoàng hậu Độc Ác đang tự tung tự tác, người ta vẫn sống bình thường. Giờ, khi Phù thủy Hắc Ám đã trở lại, thế gian này như thể đã ngừng lại. Người người ở lì trong nhà, sợ phải ra ngoài cho đến khi Liên Minh Hạnh Phúc Mãi Mãi làm được điều gì đó.”
“Rồi họ đã làm gì chưa?” Conner hỏi. “Họ có tìm được cách nào để ngăn bà ta lại không?”
“Anh e là không,” Froggy đáp. “Họ đã thử giải lời nguyền trên đám cây cối bao phủ Vương quốc Đông Phương, nhưng không ích gì – phép thuật đó quá mạnh. Ezmia đã trở nên hùng mạnh hơn tưởng tượng của mọi người.”
“Ngoại trừ việc bao phủ Vương quốc Đông Phương trong cây cối, Phù thủy Hắc Ám có tấn công cái gì khác không?” Alex gặng hỏi.
“Hiện tại thì chỉ có thế,” Froggy trả lời. “Điều đó có nghĩa là bà ta hẳn sẽ tấn công ngay thôi.”
“Vì sao bây giờ mọi người đều gọi nó là Vương quốc Đông Phương vậy?” Conner thắc mắc. “Em đã bỏ lỡ gì sao? Chuyện gì đã xảy ra với Vương quốc Say Ngủ vậy?”
“Bởi vì vương quốc đó cuối cùng cũng đã phục hồi lại sự hưng thịnh như trước khi bị ếm lời nguyền say ngủ,” Froggy giải thích. “Nữ hoàng Ngủ Trong Rừng muốn ăn mừng sự phục hồi của vương quốc bằng cách lấy lại tên cũ. Họ đang mở tiệc linh đình vào cái đêm Phù thủy Hắc Ám tấn công. Những con người tội nghiệp, họ không ngờ chuyện đó sẽ xảy ra.”
“Không biết mẹo dây thun của em có tác dụng không nhỉ,” Conner lẩm bẩm một mình.
“Vì sao Ezmia lại chọn đám cây cối đó để bao phủ vương quốc vậy ạ?” Alex thắc mắc. “Nếu Liên Minh Hạnh Phúc Mãi Mãi không thể chặn đứng phép thuật của bà ta nữa, sao bà ta không lặp lại lời nguyền để giết chết Người Đẹp Ngủ Trong Rừng?”
Cũng như những người khác trong thế giới cổ tích, Froggy chỉ có thể phỏng đoán. “Vì tính biểu tượng của nó, anh cho là thế,” Froggy trả lời và xoa xoa đôi mắt mỏi mệt. “Trong khi bị ếm bùa say ngủ, toàn bộ vương quốc bị bụi gai và dây leo mọc đầy vì không ai chăm sóc đất đai cả. Anh chắc là Ezmia lấy làm vui thích khi thấy nỗ lực của người người trở nên vô dụng khi cây cối mọc trở lại. So với gây chết chóc thì bà ta được lợi từ việc bắt con tin nhiều hơn – làm cho con người thống khổ thì tàn nhẫn hơn là giết chết họ, anh nghĩ thế.”
Alex và Conner có chút nhẹ nhõm khi nghe vậy. Nếu con tin là cái Phù thủy Hắc Ám muốn, có lẽ mạng sống của mẹ bọn trẻ không bị đe dọa. Chúng chỉ mong rằng mẹ không phải chịu khổ thôi.
“Và bây giờ thì đám cây cối đang giam giữ tù nhân ở đó, giống như trong Hố Gai vậy,” Alex tự nói với mình, cố làm rõ mọi chuyện.
“Chính thế,” Froggy nói. “Dù chưa ai kết nối liên hệ được hai chuyện đó với nhau.”
“Nữ hoàng Ngủ Trong Rừng và Vua Chase thì sao ạ? Họ có ổn không?” Alex hỏi.
“Theo những gì người ta biết thì Vua Chase vẫn còn kẹt lại ở Vương quốc Đông Phương,” Froggy đáp. “Nữ hoàng Ngủ Trong Rừng chỉ vừa vặn thoát được. Cô ấy bị tấn công trong khi trốn chạy qua biên giới. Tất cả lính hộ vệ cô ấy đều bị giết, nhưng cô ấy sống sót, ơn trời. Quân lính của Vương quốc Charming tìm thấy cô ấy trong rừng và đưa nữ hoàng về Cung điện Charming.”
“Thật tồi tệ,” Alex nói và thở dài. “Mặc dù mụ ta đã bắt mẹ chúng em, nhưng từ chuyện của Hoàng hậu Độc Ác, em đã cố nghĩ ra một lý do nào đó cho thấy Phù thủy Hắc Ám có lẽ cũng bị hiểu lầm. Nhưng thật là khó quá.”
Conner gầm gừ. “Em thì không,” cậu quả quyết. “Em chẳng quan tâm lý do của mụ ta là gì – nếu mụ ta làm tổn thương mẹ bằng bất cứ cách nào, em đảm bảo đó sẽ là hành động cuối cùng của mụ.”
Mặt trời bắt đầu nhô lên và cảnh vật xung quanh bọn trẻ hiện ra rõ nét hơn. Chúng kinh ngạc khi thấy trải dọc chân trời đằng xa là bức tường quen thuộc làm từ gạch xám.
“Đó chẳng phải là bức tường bao quanh Vương quốc Quàng Khăn Đỏ sao?” Alex ngạc nhiên.”
“Ơ, phải rồi,” Conner thốt lên, cậu cũng nhận ra nó. “Chờ đã – Vì sao chúng ta lại đi tới đó? Em tưởng anh đang đưa em về nơi ở của anh, Froggy?”
“Thì anh đang làm thế đây,” Froggy trấn an cậu.
“Chuyện gì đã xảy ra với cái hốc dưới lòng đất rồi?” Conner thắc mắc.
“Anh đã chuyển chỗ ở,” Froggy đáp. “Giờ anh đang sống trong lâu đài… với Nữ hoàng Khăn Đỏ.”
Mặt Froggy ửng lên màu xanh lục sẫm và anh im bặt. Alex và Conner nhìn nhau, câu hỏi chị/em có nghe anh ấy nói không vậy? in rõ trên mặt. Froggy đi lên phía trước bọn trẻ, qua cổng phía tây của dãy tường thành nổi tiếng bảo vệ Vương quốc Quàng Khăn Đỏ.
“Chào buổi sáng, anh bạn!” Froggy vừa cất lời vừa gật đầu với những người lính gác cổng.
“Xin chào, thưa ngài,” họ đáp lại, hơi cúi đầu khi anh đi qua.
Bọn trẻ chạy qua cổng và đuổi kịp Froggy ở phía bên kia.
“Chờ một phút,” Conner vừa nói vừa cười khúc khích. “Anh đang sống với Khăn Đỏ sao? Hai người là một cặp hay gì vậy?”
Froggy ửng lên xanh sậm hơn nữa. “Ừ thì, anh cho là thế,” anh trả lời, quá ngượng ngùng nên không nhìn vào mắt bọn trẻ.
“Em không hề nghĩ ra chuyện đó đấy,” Alex vừa nói vừa nhướng mày.
“Làm thế nào mà chuyện đó lại xảy ra vậy ạ?” Conner gặng hỏi, cậu toe toét cười với vẻ bối rối. “Ý em là, anh thì thật là lịch lãm còn chị ấy thì… không.”
“Conner, không được thô lỗ!” Alex trách và đẩy nhẹ cậu.
“Không, không sao,” Froggy nói. “Chuyện xảy ra rất đơn giản. Chẳng bao lâu sau khi anh được bà của các em biến trở lại thành người và lâu đài của Nữ hoàng Khăn Đỏ được xây lại sau vụ cháy, cô ấy mời anh đến dùng trà vào một chiều nọ. Cô ấy muốn cảm ơn anh lần nữa vì đã cứu mạng cô trong cuộc chiến chống lại Hoàng hậu Độc Ác và Bầy Sói To Hung Tợn. Lẽ ra cuộc gặp gỡ chỉ kéo dài một giờ thôi, nhưng rốt cuộc bọn anh lại trò chuyện cả ngày - ừm, cô ấy nói còn anh nghe – nhưng bọn anh thật sự hợp nhau. Và từ đó, tình bạn của bọn anh đã chuyển sang hướng lãng mạn hơn.”
Miệng bọn trẻ há hốc, phản ứng này chẳng giúp ích cho Froggy chút nào.
“Và chị ấy nghĩ sao về việc anh biến lại thành ếch?” Alex băn khoăn.
“Ban đầu thật khó khăn – cô ấy sợ phải chạm vào anh và không để anh ngồi lên ghế - nhưng cô ấy đã tiến bộ nhiều và biết rằng đó là vì lợi ích lớn lao hơn, ngay cả khi nó làm mối quan hệ của bọn anh tạm thời gián đoạn,” Froggy kể. “Khăn Đỏ thật sự là một cô gái đặc biệt; các em chỉ cần quen được với cô ấy thôi.”
“Chị ấy có còn quyến luyến Jack không?” Conner dọ hỏi.
Alex ném cho cậu cái nhìn trách móc.
Màu xanh sẫm tan biến khỏi gương mặt Froggy. “Về khoản đó thì bọn anh vẫn đang cố gắng,” anh đáp. “Anh không nghĩ ta có thể thôi yêu ai đó hoàn toàn. Đôi khi tình yêu biến thành lòng căm giận, nhưng anh không chắc có bao giờ ta lại giết chết được tình cảm dành cho họ. Dù cho cô ấy còn dành cho Jack tình cảm gì đi nữa, anh không nghi ngờ gì về tình cảm của cô ấy đối với mình.”
Froggy mỉm cười và tự gật gù với chính mình. Alex và Conner nhìn nhau nhún vai. Với chúng, những chuyện yêu đương bao giờ cũng có vẻ phức tạp, nhưng trong hoàn cảnh bây giờ, chuyện đó càng có vẻ không hiểu nổi.
“Thế nhưng chuyện đó có làm anh bận tâm không?” Alex thắc mắc. “Biết rằng trong quá khứ, chị ấy từng quan tâm đến ai đó rất nhiều?”
Froggy lắc đầu tự tin. “Anh cho rằng nếu Khăn Đỏ sẵn lòng chấp nhận anh, đầy khiếm khuyết với hình dáng một con ếch, thì anh có thể làm điều tương tự cho cô ấy, bất kể quá khứ cô ấy thế nào,” anh nói. “Vào lúc này, Jack và Goldilocks càng lâu không xuất hiện thì càng tốt cho cô ấy. Xa mặt cách lòng.”
“Ừ hử,” Conner ậm ừ và khịt mũi, nhìn anh qua khóe mắt. “Chuyện gì đã xảy ra với Jack và Goldilocks vậy? Có ai nghe tin gì từ họ không?”
“Rất ít, thật sự là thế,” Froggy đáp. “Thỉnh thoảng, người ta bắt gặp họ ở vùng ngoại ô một vương quốc nào đó và một người dân sẽ báo tin cho lính canh ở lâu đài, nhưng họ khá im hơi lặng tiếng, vì lợi ích của anh và Khăn Đỏ, anh cũng chẳng phàn nàn gì chuyện đó.”
Bọn trẻ rất vui khi được biết Jack và Goldilocks vẫn đang phiêu bạt cùng nhau, nhẹ nhõm vì ít ra vẫn có một chuyện ổn định trong khi mọi thứ khác trên thế giới đã rối tung lên cả.
Chúng đi qua ngọn đồi mấp mô, nơi tọa lạc Trang trại Gia Đình Bo Peep và chẳng mấy chốc đã đến thị trấn đẹp như tranh ở trung tâm vương quốc. Bọn trẻ vui thích khi gặp lại những túp nhà nhỏ xinh xắn và các tòa nhà gạch có mái nhọn bằng cỏ khô. Chúng mỉm cười khi trông thấy Ngân hàng Henny Penny, Quán trọ Chiếc Giày, và các cửa hiệu như Hiệu Bánh Pat-a-Cake và Tiệm Bánh Nướng của Jack Horner hệt như lần trước.
Chỉ có một điều khác biệt rõ rệt. Thị trấn có lúc từng nhộn nhịp nông dân và người chăn cừu dắt lũ súc vật qua lại giờ không một bóng người.
“Vắng vẻ quá,” Alex nhận xét.
“Chị còn nhớ lần trước thị trấn đông đúc thế nào không?” Conner thốt lên. “Hôm ấy giống như Ngày Dắt Dê Đi Làm vậy, nếu em nhớ chính xác.”
Froggy để vuột ra một tiếng thở dài buồn bã. “Anh e rằng đó là đặc trưng của thời buổi này rồi,” anh bảo. “Tại các vương quốc khác, ngôi làng nào cũng thế này. Không ai rời khỏi nhà trừ khi có việc vô cùng cần thiết.”
Họ đi qua công viên ở trung tâm thị trấn và vui lên khi thấy đài tưởng niệm Humpty Dumpty và Cậu Bé Chăn Cừu cùng ngọn Đồi Jack và Jill. Bọn trẻ không thể ngăn mình nhìn những thứ đó hơi khác đi, từ những thông tin mà chúng biết được từ Mẹ Ngỗng.
“Chà,” Conner thốt lên, nhìn quanh công viên. “Hãy xem sự đổi mới kìa.”
Bên rìa công viên, đối diện với bọn trẻ, là lâu đài của Quàng Khăn Đỏ - lâu đài mới của nữ hoàng. Nó cao và rộng hơn cái cũ gấp đôi, có nhiều tòa tháp, cái sau lại cao hơn cái trước, một mái vòm lớn ở giữa và một cái đồng hồ khổng lồ ngay bên trên bậc thang vào cổng.
Cả Alex và Conner đều nghiêng đầu và nheo mắt ngắm nghía lâu đài mới; có điều gì đó rất đặc biệt ở nó.
“Nhìn quen quen,” Alex nhận xét.
“Đúng là thế,” Conner hùa theo. “Nó trông giống như tất cả các lâu đài và cung điện khác trộn chung lại, phải không nhỉ?”
“Hãy chờ cho đến khi hai em nhìn thấy bên trong,” Froggy giới thiệu. “Khăn Đỏ đã xây cho anh một thư viện của riêng mình! Nó vô cùng tráng lệ! Có hàng trăm, hàng trăm quyển sách và tất cả đều là của anh.”
“Tuyệt quá!” Alex thốt lên, chia sẻ nụ cười phấn khởi của anh.
“Đừng lo,” Froggy bảo. “Anh vẫn giữ tất cả những quyển sách em cho anh. Chúng có hẳn một khu vực riêng cho chúng.”
Anh nháy mắt với cô bé và Alex cười toe. Cô bé vẫn nhớ những quyển sách đã gắn kết họ với nhau ngay lần đầu gặp gỡ.
Bộ ba dấn bước lên những bậc thang trước tòa lâu đài và hai người lính gác mở toang cánh cửa màu đỏ có kích thước cực kỳ ấn tượng cho họ đi vào.
“Buổi sáng tốt lành, thưa ngài,” những người lính gác chào Froggy và cúi chào như những người trước đó.
“Chào buổi sáng, các quý anh,” Froggy đáp lại.
“Lính gác ai ai cũng biết anh à?” Conner hỏi anh.
“Ừ thì, anh không hẳn là dễ cho người ta quên,” Froggy trả lời. “Anh không thể hòa hợp với mọi người khi sống ở đây trong hình dạng này. Anh mừng là dân làng đã thôi ngất xỉu khi trông thấy anh, hầu hết bọn họ, ít nhất là vậy.”
Họ đặt bước chân đầu tiên vào trong lâu đài và bọn trẻ phải hít một hơi. Dưới chân chúng là sàn nhà cẩm thạch, bên cạnh là những cột chống vàng, và trước mặt là dãy cầu thang khổng lồ. Không ai lấy làm ngạc nhiên khi thấy bức tường nào cũng treo đầy chân dung Nữ hoàng Khăn Đỏ trong các tư thế kiểu cọ khác nhau.
“Chị ấy đúng là chẳng từ cái gì nhỉ,” Conner nói, dán mắt vào mọi thứ xung quanh. Cậu bé nhìn xuống sàn và trông thấy gạch lát hình những chiếc giỏ nhỏ xíu nối vào góc những mảng đá lát cẩm thạch.
“Cái này gợi cho chị nhớ tới phòng vũ hội của Lọ Lem,” Alex nói. “Chỉ khác là đã được Khăn Đỏ-hóa.” Một người hầu gái thấp bé và đầy đặn đang xuống cầu thang, tay cầm một khay trà đã hết. Gò má của cô ửng hồng và các cử động này khiến cô thở nặng nhọc. Alex và Conner nấp sau Froggy, nhớ rằng lần gặp gỡ trước của đôi bên không mấy dễ chịu.
“Chào mừng ngài đã về, Hoàng tử Charlie,” người hầu gái gọi với đến chỗ Froggy. Bọn trẻ cảm thấy thật lạ khi nghe người ta gọi anh bằng tên thật. “Nữ hoàng đang ở trong thư viện; thần vừa dọn bữa sáng cho người.”
“Cảm ơn cô, ta đang qua đó đây,” anh gọi to đáp lại.
“Người có muốn thần mang cho người ít trà lá sen không ạ?”
“Thế thì tuyệt lắm, cảm ơn cô. Cho ba con ruồi vào tách của ta nhé, làm ơn. Các em có muốn dùng ít trà không, Alex? Conner?”
“Chắc chắn rồi, sao lại không?” Conner quả quyết. “Không dùng trà lá sen là uổng cả chuyến đi còn gì.”
Bọn trẻ theo Froggy lên cầu thang, bước qua người hầu gái, chị này dừng lại và nhìn chúng chằm chằm, không thể nhớ được chị đã gặp chúng ở đâu, nhưng rõ ràng đó không phải một trải nghiệm tốt lành.
Họ đã lên hết các bậc thang, rẽ phải, và đi xuống một hành lang khác cũng được trang hoàng không chê vào đâu được, với chân dung Nữ hoàng Khăn Đỏ treo dọc lối đi. Họ tìm thấy một cánh cửa vàng với dòng chữ Thư viện, Nơi để sách tạc vào tường.
Conner chỉ cho chị dòng chữ khắc. “Em cá bất cứ gì rằng đó là cách để chị ta không quên mất cái gì ở trong đó!” cậu bé khúc khích khẽ vào tai chị.
“Chúng ta tới rồi!” Froggy thông báo và đẩy cửa mở ra.
Bọn trẻ bước vào trong và được dịp sửng sốt thêm lần nữa. Đó là thư viện thanh nhã nhất mà chúng từng thấy, hơn cả thư viện ở cung điện của Bạch Tuyết. Alex suýt nữa đã rơi nước mắt; Conner gật đầu và nhướng mày.
“Thật lộng lẫy!” Alex thốt lên và đặt một tay lên trái tim.
“Không tệ,” Conner tấm tắc.
Những hàng kệ chạm đến tận trần nhà cao ngất, có thang và ban công ở nhiều tầng. Một bộ ghế bành và sôpha được đặt giữa phòng gần cái lò sưởi to tướng với một tấm thảm da sói khổng lồ (một thời từng là Con Sói To Hung Tợn) trải trước mặt. Một chùm đèn lộng lẫy treo giữa phòng, tỏa ánh sáng hoàn hảo cho việc đọc.
Có rất nhiều chân dung Nữ hoàng Khăn Đỏ treo quanh thư viện, nhưng một bức tranh đặc biệt lớn được treo bên trên lò sưởi, vẽ một nàng Khăn Đỏ ngồi tựa vào ghế bành đọc sách. Bọn trẻ phải nhìn lại lần thứ hai, vì ngay bên dưới bức tranh là Nữ hoàng Khăn Đỏ bằng xương bằng thịt ngồi trên ghế bành đọc sách trong tư thế tương tự bức họa.
Cô ngẩng nhìn lên ngay khi nghe cửa mở. “Anh về rồi!” Khăn Đỏ reo lên khi thấy Froggy. Cô vất quyển sách sang một bên, nó mỏng lét và toàn là hình, rồi chạy tới chỗ bạn trai. Họ lao vào vòng tay siết chặt của nhau.
Nữ hoàng Khăn Đỏ là một cô gái xinh đẹp với mái tóc vàng óng và đôi mắt xanh da trời rực sáng. Cô luôn ăn diện hết sức đỏm dáng trong đầm đỏ và áo choàng có mũ trùm đầu, nhưng bọn trẻ nhận thấy có gì đó khang khác ở Khăn Đỏ. Cô không trang điểm và đeo trang sức nhiều như trước. Có lẽ mối quan hệ với Froggy đã làm giảm bớt nhu cầu gây ấn tượng của cô.
Froggy định hôn cô thì Khăn Đỏ lùi lại. “Không được hôn, anh nhớ chứ?” Khăn Đỏ bảo. “Em yêu anh đến chết được, anh yêu à, chỉ là lúc này em thấy anh thật đáng sợ. Không có gì tệ hơn là một nụ hôn lạnh lẽo và ẩm ướt – là hai ngươi à!”
Toàn bộ sự chú ý của Khăn Đỏ chuyển sang bọn trẻ ngay khi cô trông thấy chúng. Cô nhìn chúng chằm chằm như thể Froggy đã mang một con rắn độc vào trong lâu đài.
“Khăn Đỏ, em còn nhớ Alex và Conner không?” Froggy hỏi.
“Nhớ à? Làm sao em quên nổi?” Khăn Đỏ nói, không rời mắt khỏi bọn trẻ.
“Chào chị, Khăn Đỏ,” Alex lịch sự chào.
“Dạo này chị sao rồi?” Conner bắt chuyện một cách đúng mực.
“Thứ lỗi cho ta, ta không có ý tỏ ra bất lịch sự,” Khăn Đỏ nói với bọn trẻ. “Chỉ là mỗi lần gặp hai ngươi, hoặc là tim ta tan nát, hoặc là ta bị bắt cóc, hoặc mất đi nhà ở của mình.”
Bọn trẻ không thể chối cãi. Cô ấy nói đúng.
“Không cần bận tâm đâu,” Conner bảo.
Khăn Đỏ lo lắng nhìn chúng một lúc trước khi nói thêm bất cứ điều gì. “Vậy cái gì đã đưa hai ngươi tới thế giới này?” nàng hỏi. “Đi nghỉ mát? Hay ghé thăm bà các ngươi?” “Không hẳn thế,” Alex đáp.
“Chúng em bị lạc trong rừng,” Conner trả lời. “Ngạc nhiên chưa, ngạc nhiên chưa.”
“May thay, chúng em gặp Froggy trong ấy, không thì ai biết chúng em đã lạc tới chốn nào rồi,” Alex nói thêm.
Khăn Đỏ nhìn hết đứa này đến đứa kia rồi sang Froggy. “Vậy là anh đã mang chúng tới đây à?” cô vừa nói vừa cười gượng. “Đáng yêu quá.”
“Bọn trẻ không có nơi nào khác để đi cả,” Froggy phân trần. “Anh không thể để chúng đơn độc lang thang ngoài kia vào thời buổi này được.”
Khăn Đỏ quay lại nhìn bọn trẻ, vẫn còn căng thẳng. “Không thể, em cho là thế,” cô lẩm bẩm.
Bọn trẻ cố gắng phá vỡ bầu không khí gượng gạo. “Lâu đài mới của chị rất đẹp,” Alex nhận xét.
“Em cảm thấy như đang ở nhà vậy – thực ra là nhiều ngôi nhà,” Conner bày tỏ. “Chị có hướng tới chủ đề nào không?”
“Nguồn cảm hứng, chủ yếu là thế,” Khăn Đỏ trả lời lạnh nhạt.
“À,” Conner thốt lên. “Vâng, đúng là có vẻ… cảm hứng.” Người hầu gõ cửa và bước vào thư viện, mang trà cho Froggy và bọn trẻ.
“Ồ, tuyệt lắm, sao chúng ta không kể chuyện cho nhau bên bàn trà nhỉ,” Khăn Đỏ nói. Giọng cô không tương xứng với lời nói hào hứng chút nào.
Người hầu gái đặt khay trà xuống cái bàn bên cạnh bộ ghế bành rồi ra khỏi phòng. Bọn trẻ ngồi xuống đối diện Froggy và Khăn Đỏ rồi buổi tiệc trà ngẫu hứng bắt đầu. Froggy âu yếm cầm tay Khăn Đỏ.
“Thế này có được không?” Froggy hỏi nàng.
“Dĩ nhiên là được; em đang mang găng tay mà.” Khăn Đỏ đáp.
Mọi người lặng im trong giây lát, chỉ có tiếng muỗng chạm vào tách trà lanh canh lấp đầy bầu không khí gượng gạo trong phòng.
“Vậy giờ hai ngươi mấy tuổi rồi?” Khăn Đỏ hỏi. “Hai ngươi trông lớn hơn đấy.”
“Chúng em mười ba tuổi rồi,” Conner trả lời.
“Ồ, tốt đấy,” Khăn Đỏ nói. “Ta cũng bằng tuổi đó khi được bầu lên làm nữ hoàng. Dĩ nhiên, ta đã nhờ bà giúp đỡ ta.”
“Bà của chị sao rồi ạ?” Alex hỏi thăm.
“Thật ra thì bà về hưu rồi,” Khăn Đỏ đáp. “Giờ bà sống tại Quán trọ Chiếc Giày. Vì vậy, ta đã gánh lấy tất cả trách nhiệm của một nữ hoàng.”
Chị thấy cuộc sống nữ hoàng thế nào?” Conner hỏi. Cậu bé nhấp một ngụm trà lá sen và phụt ra ngay lập tức.
“Công việc khá vất vả,” Khăn Đỏ đáp. “Một nữ hoàng phải làm nhiều việc hơn mọi người tưởng – không phải chỉ có trang sức, những bộ váy lộng lẫy và dư dả tình thương thôi đâu. Ngày nào cũng có nhiều điều phải quyết định về người dân và nông dân, về nhu cầu của họ và gì gì nữa. May mắn là ta có Charlie giúp đỡ.”
“Hay quá,” Alex nói. “Chị có thông qua luật lệ nào mới hay làm chuyện gì đáng kể gần đây không?”
Khăn Đỏ nhìn lên trần nhà, cố gắng nhớ lại hành động gần đây nhất của mình trong cương vị nữ hoàng. “Ta đã tăng thuế,” cô vui vẻ kể, nhưng rồi nụ cười của cô mờ đi và biến thành cái cau mày. “Nhưng người dân không thích thế chút nào nên ta đã nhanh chóng giảm thuế - lỗi của ta, ta không biết họ sẽ coi đó là hành động hiềm thù cá nhân. Có vẻ là vương quốc của ta có nền sinh thế vững mạnh, nên việc đó cũng chẳng cần thiết.”
“Em yêu à, phải là nền kinh tế vững mạnh chứ,” Froggy sửa lời cô.
Ồ phải, nền kinh tế, thứ lỗi cho ta,” Khăn Đỏ đáp. “Chúng ta đã trồng được nhiều lương thực và sản xuất ra nhiều len nên công việc kinh doanh với các vương quốc khác rất phát đạt. Vương quốc Quàng Khăn Đỏ là cái giỏ bánh mì của thế giới này, không có ý chơi chữ đâu nhé.”
Bọn trẻ lịch sự gật gù nhưng rất kinh ngạc khi một người như Khăn Đỏ mà lại được quyền đứng đầu một vương quốc. Froggy gỡ cho bọn trẻ thoát khỏi cuộc trò chuyện và dẫn chúng sang một góc phòng.
“Anh muốn cho các em thấy một thứ rất đặc biệt,” Froggy bảo và chỉ về phía một cái kệ đặc biệt, nơi cất giữ tất cả những quyển sách cũ của Alex. “Đây là nơi anh giữ sách của em, Alex.”
“Ở đó, trông chúng có vẻ hạnh phúc,” cô bé mỉm cười nói. Ánh mắt cô bé rơi xuống chạm phải tựa của những quyển sách ở ngay bên dưới.
“Vòng quanh Thế giới trong Tám mươi Ngày, 20 vạn Dặm Dưới Đáy Biển, Frankenstein…” Cô bé phát hiện với niềm vui sướng. “Froggy, đây là các tác phẩm kinh điển trong thế giới chúng em! Từ đâu mà anh lấy được chúng thế?”
“Từ bà của các em đấy,” Froggy đáp. “Bà muốn cảm ơn anh vì đã giúp đỡ các em lần trước. Anh phải nói, những người trong thế giới của các em rất biết cách kể chuyện đấy!”
Alex mỉm cười với ý nghĩ đó, cô bé biết rằng hầu hết các nhà văn ở thế giới của em đều lấy cảm hứng từ những câu chuyện trong thế giới của Froggy.
“Chính ta cũng đã đọc vài cuốn,” Khăn Đỏ nói, cố gắng chứng tỏ sự hiện diện của mình trong phòng. “Cái cuốn sách nặng mà em thích là gì ấy nhỉ, Charlie? Cái cuốn viết bằng ngôn ngữ buồn cười ấy? Trọn bộ Tác phẩm của Shakeyfruit, có phải không?”
“Trọn bộ Tác phẩm của Shakespeare, em yêu,” Froggy sửa lại.
“Ồ phải, là cuốn đó đấy!” Khăn Đỏ reo lên. “Đọc nó mới thú vị làm sao – một truyện thì thật dễ thương còn truyện tiếp theo thì thật bi thảm – ta mất gần cả năm mới đọc qua hết đấy. Ta hy vọng ông ta vẫn còn sáng tác; theo ý ta, ông ta có nhiều tiềm năng đấy.”
Conner bật cười nhưng làm như đó là tiếng hắt hơi. “Đừng lo, ông ấy vẫn còn,” Conner đáp. Cậu bé tự hỏi Shakespeare sẽ nghĩ gì về sự công nhận của Khăn Đỏ.
Alex lướt mắt qua tất cả những tựa sách khác trong thư viện. Một vài cái tên thu hút ánh mắt cô bé là Tình yêu trong giới hoàng tộc qua các thời kỳ, Lịch sử của Thời đại Phép thuật, Động vật hữu nhũ của Vương quốc Bắc phương, và Sự tuyệt chủng của Rồng. Cô bé biết mình có thể dễ dàng dành cả tháng trời ở trong thư viện của Froggy để đọc tất tần tận mọi thứ.
“Xem quyển này này,” Froggy đề nghị, rút ra một quyển sách từ một ngăn kệ cao. “Anh nghĩ hai em sẽ thích nó đấy.”
Anh đưa nó cho bọn trẻ và chúng cùng nhau đọc tựa sách. Quyển sách có bìa màu đỏ thẫm và hình minh hoạt dán lên các trang bên trong.
“Thần thoại, Truyền thuyết, và Tập hợp Bùa chú,” Alex đọc trong nỗi bất ngờ. “Nó viết về Bùa Ước ạ?”
“Bùa Ước và nhiều thứ khác nữa,” Froggy đáp. “Có đủ loại truyện dân gian trong đó. Anh không hề biết có nhiều truyện đến thế, nhưng ai biết được truyện nào có thật và truyện nào không chứ?”
Bọn trẻ lật qua những trang sách, bỏ qua các chương nói về vô số truyền thuyết của thế giới cổ tích. Một vài thông tin làm chúng phải chú ý: Thanh Gươm Phù Thủy là một món vũ khí được coi là có thể chém đứt bất cứ thứ gì và nó đã biến mất vào Thời Đại Rồng. Đũa thần Huyền Diệu là cây đũa thần được làm nên từ bảo vật của những kẻ bị người đời căm ghét nhất thế gian và người sở hữu nó sẽ trở nên vô địch. Vương Miện Phù Hoa được làm từ những viên đá quý hiếm nhất trong tất cả các vương quốc và người ta đồn rằng nó có thể biến người đội nó trở nên hấp dẫn nhất trần đời.
Bọn trẻ tìm được một chương riêng bàn về Bùa Ước, Alex đọc to nó lên còn Conner lắng nghe.
Bùa Ước là một bùa phép trong truyền thuyết, thông thường, người ta kể về nó cho trẻ em nghe để dạy cho trẻ biết ý nghĩa của lao động, ai thu thập được một nhóm vài món đồ đặc biệt sẽ được ban cho một điều ước thành hiện thực. Nhiều người đã chết trong khi cố gắng kiểm tra thực hư của giả thuyết về Bùa Ước, nhưng vì còn nhiều điều không rõ về bùa chú này, rất có khả năng là nó không tồn tại, và người ta cho rằng đó chỉ là một chuyện trẻ con.
“Nếu em được một đồng cho mỗi lần chúng ta chứng minh được một câu chuyện trẻ con là sự thật…” Conner thì thầm.
Có tiếng gõ cửa và người hầu gái ló đầu vào thư viện.
“Vương quốc Charming vừa gửi đến một lá thư cho người, thưa Nữ hoàng tôn quý,” cô gái thông báo.
“Ồ?” Khăn Đỏ thốt lên. “Đưa ta xem nào.”
Người hầu gái bước vào và đưa Khăn Đỏ lá thư. Ở mặt sau bì thư trắng toát có dấu niêm phong bằng sáp hình một chiếc giày thủy tinh ánh vàng.
“Không biết có chuyện gì nhỉ,” Khăn Đỏ lẩm nhẩm khi mở lá thư ra. “Ta không nghĩ Chance và Lọ Lem lại đi mở vũ hội vào thời buổi thế này.” Cô đọc lá thư và mở to mắt, tay ấp lên miệng. “Ôi trời…” cô thốt lên.
“Có chuyện gì thế, em yêu?” Froggy hỏi.
Ngục Pinocchio đã bị Phù thủy Hắc Ám tấn công,” Khăn Đỏ ngước lên, rời mắt khỏi lá thư và thuật lại. “Gia đình Charming sẽ tổ chức cuộc họp Liên Minh Hạnh Phúc Mãi Mãi.”
Khăn Đỏ đưa cho anh lá thư và Froggy cúi đọc, bọn trẻ ghé mắt nhìn qua vai anh.
Gửi Nữ hoàng tôn quý, Nữ hoàng Khăn Đỏ,
Chúng tôi rất tiếc phải thông báo với người rằng hôm qua, vào lúc chiều muộn, Phù thủy Hắc Ám đã tấn công Ngục Pinocchio, bao phủ nó bằng lũ cây cối có phép thuật của bà ta. Hiện tại chưa có thông tin gì về người sống sót.
Người được yêu cầu có mặt tại Cung điện Charming vào chiều mai, tại đó, một cuộc họp sẽ được tổ chức với sự tham dự của những người đứng đầu vương quốc và Liên Minh Hạnh Phúc Mãi Mãi để thảo luận về tình hình hiện tại. Chúng tôi trông đợi sự có mặt của người, trừ khi có thông báo khác.
Kính thư,
Hoàng thân,
Đức vua Chance và Hoàng hậu Lọ Lem
Khăn Đỏ thở dài rồi gật đầu. “Ta phải đi ngay thôi,” Khăn Đỏ bảo người hầu gái. “Hãy chuẩn bị một cỗ xe ngựa cho chúng ta di chuyển và một cỗ khác để chở hành lý qua đêm của ta.”
Người hầu gái gật đầu và vội vã ra khỏi thư viện, làm theo lệnh nữ hoàng. Alex và Conner nhìn nhau, biết rằng người kia cũng đang nghĩ như mình.
“Chúng em phải tới dự cuộc họp này, Froggy à,” Alex lên tiếng. “Chúng em phải biết chuyện gì đang diễn ra.” “Vì sao vậy?” Khăn Đỏ vặn hỏi.
“Phù thủy Hắc Ám đã bắt mẹ chúng em,” Conner giải thích. “Chúng em cần phải tìm ra cách cứu mẹ.”
“Tốt thôi, vậy bà các ngươi nói gì về chuyện này?” Khăn Đỏ hỏi tiếp.
Alex và Conner nhìn nhau lo lắng, muốn cho Khăn Đỏ biết chuyện một cách thật nhẹ nhàng.
“Bà không biết chúng em ở đây,” Conner đáp.
“Bà không muốn chúng em biết gì hết,” Alex thêm vào.
Khăn Đỏ quay đầu lại và trừng mắt nhìn Froggy. “Chờ đã,” cô gắt. “Ý anh là mấy đứa cháu bỏ trốn của Bà Tiên Đỡ Đầu đang trốn trong lâu đài của em đó hả?!”
Froggy chuyển sang màu xanh nhạt. “Như anh đã nói… Anh không thể để bọn trẻ đơn độc lang thang trong rừng,” anh trả lời với tiếng cười áy náy.
Khăn Đỏ chuyển sang cùng màu với phục trang của mình. “Anh có biết chúng ta sẽ gặp bao nhiêu rắc rối nếu Hội đồng Tiên phát hiện chúng ở đây không?!” Khăn Đỏ hét lên.
“Chẳng sao đâu chị, vì sẽ không có ai cho bà biết chúng em ở đâu hết,” Conner nghiêm nghị nói.
“Xin lỗi, nhưng có ai đã chết và ngươi được lên làm người kế nhiệm ta đâu?” Khăn Đỏ quát. “Ta nên tống khứ cả hai ngươi ra khỏi đây mới phải!”
Conner nhướng mày và khoanh tay lại. “Nhưng chị sẽ không làm thế,” cậu bé nói với vẻ chế giễu. “Bởi vì chị biết điều gì tệ hơn vô tình chứa chấp mấy đứa cháu bỏ trốn của Bà Tiên Đỡ Đầu không? Là cố tình tống khứ mấy đứa cháu bỏ trốn của Bà Tiên Đỡ Đầu đấy!”
Khăn Đỏ thốt lên vài tiếng làu bàu the thé khi hết nhìn bọn trẻ lại quay qua Froggy. Cô ghét bị buộc phải thỏa hiệp ngay tại nhà mình.
“Làm sao các em vào cuộc họp được?” Froggy hỏi bọn trẻ. “Nó chỉ dành riêng cho những người đứng đầu vương quốc – người ngoài không được vào. Hơn nữa, bà các em sẽ ở đó. Làm sao các em tránh được bà?” Alex thở dài, nghĩ cách xoay xở.
“Chúng em phải trốn vào chỗ nào đó,” cô bé quyết định. “Chỗ nào đó đủ lớn để cho hai chúng em nấp vào, nhưng không có vẻ đáng ngờ.”
Mắt Conner sáng lên và cậu bé nhìn quanh phòng, tìm một thứ gì đó mà cậu đã trông thấy khi chúng đi vào. Cậu băng ngang phòng, gỡ một bức chân dung của Khăn Đỏ xuống và đưa nó lại chỗ cô.
“Này, chị Khăn Đỏ,” Conner hỏi, “chị vẫn còn cái váy này chứ?”
Alex và Froggy đi tới bên ghế của Khăn Đỏ để xem cậu bé đang nói tới cái gì. Trong bức chân dung, Khăn Đỏ mặc một bộ váy dạ hội cồng kềnh, phồng ra từ eo và phủ đến tận sàn.
“Ta tin là thế,” Khăn Đỏ đáp. “Đó là một trong những chiếc váy được cứu lấy từ vụ hỏa hoạn – chờ đã, các ngươi không phải đang nghĩ cái điều mà ta nghĩ các ngươi đang nghĩ chứ?”
Conner ngước nhìn Froggy và chị cậu với một nụ cười toe toét trên mặt. Họ chẳng mất nhiều thời gian mới hiểu ra cậu bé đang dự tính chuyện gì, nụ cười toe toét tương tự cũng nở ra trên mặt họ.
“Thế thì thật hoàn hảo!” Alex reo lên.
“Anh phải công nhận rằng kế đó rất tài tình,” Froggy nhận xét.
Khăn Đỏ nổi giận đùng đùng.
“Các người điên hết rồi sao?” Khăn Đỏ quát. “Các người muốn ta bước vào phòng họp cùng Liên Minh Hạnh Phúc Mãi Mãi với hai đứa nhóc nấp dưới váy à? Tuyệt đối không! Ta không dự phần vào cái trò này đâu.”
Alex và Conner nhìn nhau và nụ cười của chúng biến mất. Cả hai ra hiệu bảo người kia hãy làm gì hay nói gì đó để thuyết phục cô.
“Chị Khăn Đỏ,” Alex thỏ thẻ, cúi xuống bên cạnh cô. “Mẹ của chúng em đang gặp nguy hiểm. Chúng em cần phải biết chuyện gì đang xảy ra để tìm cách cứu mẹ.”
Conner cúi xuống bên Khăn Đỏ từ phía bên kia, theo hướng dẫn của chị.
“Mẹ là tất cả của chúng em, chị Khăn Đỏ à,” Conner thuyết phục. “Nếu có chuyện gì đó xảy ra với mẹ, chúng em sẽ thành trẻ mồ côi.”
Khăn Đỏ xiêu lòng vì vẻ khẩn nài của bọn trẻ. Cô biết mình không thể nói không với chúng – cô đâu có ích kỷ thế.
“Được rồi, được rồi, được rồi!” Khăn Đỏ nói. “Ta sẽ giúp các ngươi một lần này, nhưng sau đó là thôi nhé!”
Nụ cười rạng rỡ bừng lên trên mặt bọn trẻ. Khăn Đỏ xoa hai bên thái dương, tự hỏi làm sao mà mình lại bị kéo vào chuyện này dễ dàng thế - hôm nay đã là một ngày rất bình yên cho đến khi bọn trẻ xuất hiện.
“Cảm ơn, chị Khăn Đỏ,” Alex nói.
“Chị sẽ không hối tiếc đâu,” Conner thêm vào.
Khăn Đỏ ngồi thụp xuống ghế. “Các ngươi có thể cam kết trên giấy trắng mực đen chứ?” cô hỏi.