Lạc Vào Miền Cổ Tích 2 - Phù Thủy Hắc Ám Trở Lại

Lượt đọc: 628 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 16
- bà ngoại bay.

Alex không thấy em trai ở đâu cả. “Anh có thấy Conner không?” cô bé hỏi Froggy. “Em ấy không có mặt trong bữa ăn sáng mà cũng không ở ngoài sân.”

“Anh đã không gặp em ấy từ hôm qua rồi,” Froggy đáp.

“Em đã kiểm tra phòng Conner chưa? Thằng bé bị ốm chăng?”

Alex hy vọng không phải thế, vì hôm nay là ngày họ khởi hành. Cô bé xuống cầu thang vào phòng ngủ Conner để xem qua, hy vọng em trai không bị bệnh.

“Conner?” Alex gọi và gõ cửa. “Em có trong đấy không?”

Không có tiếng đáp lại, nên cô bé xoay nắm đấm và đẩy cửa vào mà không đợi lời mời. Conner đang ngồi thẳng đơ trên giường. Cậu bé dõi mắt vào khoảng không vô định, đắm chìm trong suy nghĩ. Một dòng nước dãi ứa ra từ khóe môi cậu.

“Em ổn chứ?” Alex hỏi.

“Cái gì?” Conner kêu toáng và nhảy dựng lên. Cậu bé không hề trông thấy cửa mở.

“Trông em không được ổn lắm,” Alex nói. “Em ốm à?”

Conner suy nghĩ một lúc. “Không,” cậu quyết định. “Ít nhất là em không nghĩ thế.” Ánh nhìn của cậu bé lại trôi về phía ô cửa sổ phòng ngủ.

“Vậy thì em sao thế?” Alex gặng hỏi. “Trông em như thể mới gặp…”

Conner quay phắt đầu về phía chị. Vẻ mặt cậu toát lên sự kinh hoàng tột độ và cậu không nói một lời. Alex đã tình cờ mà nói trúng sự thật.

“Chờ đã,” Alex nói. “Em thật sự thấy ma sao?”

Conner đưa mắt nhìn khắp phòng. Cậu bé chẳng biết phải giải thích thế nào nữa.

“Chuyện xảy ra đêm hôm qua – em thức giấc và nó đứng đó nhìn em chằm chằm!” Conner kể lại mà tay chân khua loạn lên.

“Ai nhìn em chằm chằm chứ?” Alex hỏi.

“Một hồn ma!” cậu bé đáp. “Bà ta ở ngay đó!”

“Khi nãy chị chỉ trêu em thôi mà!” Alex nói. “Em đang nói rằng em thấy một hồn ma thật sao?”

“Phải!” Conner quả quyết và che tay lên mặt. “Ý em là – bà ta trong suốt, im lặng và biến mất vào trong không khí – tất cả dấu hiệu đều nói lên điều đó!”

“Em có chắc mình không mơ ngủ đấy chứ?” Alex hỏi vặn.

“Mơ thì phải có lúc tỉnh dậy,” cậu bé khăng khăng. “Mà em thì đã thức trao tráo từ lúc đó tới giờ! Em sợ chết cứng.”

Alex cố gắng nghĩ ra một giải thích hợp lý nhưng không thể. Sự hoảng loạn của cậu em làm cô bé khó mà nghi ngờ cậu được.

“Lâu đài này bị ma ám chăng?” cô bé nêu ý kiến.

“Ai lại ám một tòa lâu đài mới toanh chứ? Thế thì khác gì đem lòng thù hận một đứa bé sơ sinh!” Conner phản bác. “Chuyện mới lạ lùng sao chứ. Hồn ma chờ cho em trông thấy bà ta. Và khi em đã thấy, bà ta đến bên cửa sổ và chỉ ra ngoài. Đó là chuyện kinh dị nhất mà em từng gặp đấy.”

“Em không biết bà ta là ai à?” Alex gặng hỏi.

“Không,” cậu bé đáp và lắc đầu. “Nhưng lạ hơn nữa là bà ta trông rất quen thuộc. Em có thể thề đã gặp ở đâu đó rồi.”

Alex ngồi xuống trên giường Conner. Những ngày gần đây đã có quá nhiều điều bí ẩn; thứ cuối cùng bọn trẻ muốn thêm vào mớ bòng bong này là một vụ gặp ma. Một chốc sau, cô hầu của Khăn Đỏ gõ lên cánh cửa mở và ló đầu vào.

“Hai cô cậu đây rồi,” người hầu gái nói. “Nữ hoàng đang tìm cô cậu đấy. Người muốn cô cậu vào phòng người.” Cô hầu rời đi ngay khi dứt lời.

“Nếu là em thì chị sẽ không kể chuyện gặp ma với bất cứ ai đâu,” Alex bảo. “Chị nghĩ mọi người đã có đủ thứ chuyện phải lo rồi.”

Conner hoàn toàn đồng ý. “Tin em đi, em đâu muốn mọi người biết chuyện em trông thấy người chết,” cậu bé nói.

Alex ngồi bên em cho đến khi cậu bé lấy lại can đảm để ra khỏi giường. Cậu bé thay quần áo và bọn trẻ đi xuyên qua lâu đài để đến gặp Khăn Đỏ ở phòng cô.

Phòng ngủ của Nữ hoàng Khăn Đỏ to gấp đôi cái nhà thuê của bọn trẻ. Trên trần treo một chùm đèn bằng kim cương; dọc theo phòng là bộ ghế to tướng, đầy màu sắc và bọc nệm thật êm; và giữa cái bệ ở cuối phòng là cái giường bốn cọc to nhất mà bọn trẻ từng thấy – to đến nỗi đủ cho mười người ngủ thoải mái.

“Hú, bọn ta ở trong đây nè!” Khăn Đỏ gọi vọng ra từ lối đi ở một bên phòng.

Bọn trẻ lần theo giọng nói của cô và thấy mình đang bước vào một hành lang dài treo đầy gương. Nó cũng rộng ngang với phòng ngủ. Hành lang đặc biệt sáng, có nhiều chùm đèn treo và sàn lát gỗ, tường phòng có vẽ một cây liễu rũ thướt tha.

“Đẹp quá, chị Khăn Đỏ!” Alex thốt lên. “Đây là phòng vũ hội của chị à?”

“Phòng vũ hội?” Khăn Đỏ lặp lại và phá lên cười. “Trời ơi, không. Đây là buồng để quần áo của ta.”

Bọn trẻ phải xem kỹ lại lần nữa. Cứ hai tấm gương thì ở giữa có một cái tủ lớn âm tường. Một loạt tủ vàng xếp thành hàng dài phía bên kia phòng. Ở đây ắt hẳn phải có hàng ngàn, hàng ngàn bộ trang phục và các món phụ kiện.

Khăn Đỏ đang đứng trên bục đối diện với một tấm gương, một cái áo khoác lông màu xám to đùng choàng trên vai cô. Người hầu gái của cô đang đo đạc và đính kim gài dọc theo hai bên cái áo, chỉnh cho nó vừa vặn với thân hình thanh mảnh của vị nữ hoàng.

“Áo khoác đẹp đấy,” Conner nhận xét.

“Cảm ơn!” Khăn Đỏ đáp lại. “Trang phục đi đường ấy mà. Ta nghĩ rằng bay vòng vòng trên trời thì sẽ rất lạnh, nhất là ở Vùng Núi Bắc Phương, nơi cư ngụ của Bà Chúa Tuyết. Hai ngươi có mang áo khoác theo chứ?” Alex và Conner lắc đầu.

“May mà ta là người biết nhìn xa trông rộng đấy,” Khăn Đỏ bảo. “Ta đã cho người chuẩn bị gấp hai cái áo khoác cho các ngươi với vải thừa.”

Người hầu gái ném hai cái áo khoác lông cho bọn trẻ và chúng liền mặc thử. Chúng không kiểu cách như cái áo Khăn Đỏ đang sửa nhưng vẫn dùng tốt. Bọn trẻ không thể phủ nhận đó là một nghĩa cử thật tốt bụng – Khăn Đỏ luôn đưa chúng đi từ ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác.

“Cảm ơn, chị Khăn Đỏ,” Alex nói.

Conner nghi ngờ nhìn cái áo khoác. “Cái này là gì?” cậu bé hỏi. “Hay em nên hỏi nó từng là cái gì vậy?”

“Nó từng là cái thảm trải trong thư viện,” Khăn Đỏ đáp. Alex và Conner bỗng nhiên cảm thấy rất không thoải mái.

“Ý chị là chúng em đang mặc Con Sói To Hung Tợn à?” Conner gặng hỏi.

“Phải,” Khăn Đỏ đáp, chẳng có vẻ gì là áy náy. “Êm lắm, đúng không?”

Bọn trẻ đứng chết trân, như thể cái thứ mà chúng mặc vẫn còn đang sống.

“Em không biết nói gì nữa – cảm ơn chị rất nhiều vì đã nghĩ cho chúng em,” Alex lí nhí qua kẽ răng.

“Không có gì,” Khăn Đỏ đáp và bước xuống khỏi cái bục. “Giờ lên đó mà chỉnh lại áo cho vừa đi. Đi cứu thế giới không phải là lý do để ăn mặc lôi thôi.”

Alex là người đầu tiên bước lên bục và người hầu chỉnh lại áo khoác của cô bé.

“Tiện thể nói về những thứ từng sống ở thế gian,” Conner lên tiếng, “cho em hỏi, đã có ai chết trong lâu đài này chưa ạ?”

Alex ném cho em cái nhìn sắc gọn. Conner không nhìn vào mắt chị.

“Không, ơn trời,” Khăn Đỏ đáp. “Sao ngươi lại hỏi cái chuyện như vậy chứ?”

Conner nhún vai vẻ ngây thơ vô tội. “Không có gì,” cậu bé trả lời. “Dù sao đi nữa, nếu có người chết, liệu chị có được biết không?”

Khăn Đỏ ném cho cậu bé cái nhìn kỳ lạ. “Ngươi định trở thành người đầu tiên đấy à?” cô hỏi.

“Dĩ nhiên là không rồi,” Conner đáp. “Em chỉ tò mò thôi. Quên chuyện em vừa hỏi đi nhé.”

Người hầu đã chỉnh xong áo của Alex, đến lượt Conner. Một lúc sau, Goldilocks bước vào. Cô phải ngừng lại để mắt thích nghi với ánh sáng trong phòng.

“Tôi đang ở đâu đây?” Goldilocks hỏi, lấy tay che ánh sáng từ chùm đèn treo.

“Ngươi đang ở trong buồng để quần áo của ta,” Khăn Đỏ vừa nói vừa đảo tròn mắt. “Tội cho cô ta, phải sống như một con vật lâu đến mức không nhìn ra một cái buồng để quần áo nữa,” cô nàng thì thầm với bọn trẻ.

“Ta còn tưởng mình vừa bước lên mặt trời chứ,” Goldilocks bảo. “Con tàu sắp xong rồi, một chốc nữa chúng ta sẽ đưa đồ đạc lên đó. Chúng ta cần một cái tủ. Froggy bảo ta có thể tìm thấy một cái ở đây.”

“Anh ấy nói vậy sao?” Khăn Đỏ hỏi lại, hơi khó chịu khi Froggy chỉ cho Goldilocks phòng của cô. “Ta e rằng anh ấy nhầm rồi. Tất cả tủ ở đây đều đã đầy ắp.”

Goldilocks phớt lờ Khăn Đỏ. Cô thấy dãy tủ ở cuối hành lang và tiến tới một trong số đó. “Tuyệt hảo!” Goldilocks nhận xét. Cô mở tủ và trút đống giày cao gót ra khỏi đó.

“Xin lỗi!? Ta cần cái tủ đó!” Khăn Đỏ bảo.

“Chúng ta cần nó mới đúng,” Goldilocks vặn lại rồi bắt đầu kéo lê cái tủ ra khỏi buồng.

“Để làm cái gì?” Khăn Đỏ gặng hỏi.

Chúng ta sẽ để đồ dùng cần thiết vào đó,” Goldilocks giải thích. “Vũ khí, đèn, dây thừng – những thứ mà chúng ta thật sự cần tới trong chuyến đi. Tạm thời mấy chiếc giày của cô phải chịu cảnh không nhà rồi.”

Goldilocks kéo cái tủ đi mất. Khăn Đỏ nhìn theo sau cô một lúc với vẻ mặt ngơ ngác. “Đôi khi nói chuyện với cô ả làm ta có cảm giác chẳng phải mình đang nói chuyện với một người con gái, mà là một giống loài hoàn toàn khác,” cô nàng bày tỏ.

Chiều hôm đó, bọn trẻ quyết định cùng Jack đi trồng mấy hạt đậu thần. Jack nghĩ tốt nhất nên gieo đậu vào đúng khoảng đất trồng cây trước, vì vậy, họ đi bộ qua ngôi làng và tới ngôi nhà cũ của anh ở vùng ngoại ô. Jack vác một cái xẻng trên vai và cầm chắc túi đậu trong tay.

“Tiến độ đóng con tàu đang rất tốt,” Jack nói. “Nhóm thợ đang hoàn tất vài bước sau cùng, trước khi mặt trời lặn là nó sẽ sẵn sàng.”

“Khi nào chúng ta lên đường?” Conner hỏi.

“Nửa đêm hôm nay,” Jack đáp.

Bọn trẻ nửa háo hức, nửa lo lắng khi nghe vậy.

“Chúng ta phải ngừng lại ở năm chỗ - tính luôn nơi Phù thủy Hắc Ám cất giữ vật quý giá của bà ta nữa là sáu,”

Alex nhẩm đếm. “Chúng ta đi đâu trước tiên ạ?”

“Đường đi của chúng ta nhất thiết phải thật khó đoán,” Jack bảo. “Anh nghĩ sau lần thứ hai hay thứ ba chúng ta đỗ lại thì tin tức về chuyến phiêu lưu nho nhỏ của ta sẽ tới tai Phù thủy Hắc Ám – chúng ta phải giữ kín không cho mụ biết ta đang hướng tới đâu. Ta nên bắt đầu với Bà Chúa Tuyết, bắt đầu chuyến phiêu lưu một cách hoành tráng. Rồi chúng ta sẽ đi về hướng nam, tới nhà bà mẹ kế độc ác. Lúc đó, cây đậu thần hẳn đã lớn rồi, chúng ta sẽ trở lại đây để tới lâu đài của gã khổng lồ. Sau đó, ta sẽ đi về hướng đông bắc để thu thập những mẩu gương vỡ của Hoàng hậu Độc Ác rồi lại đi về hướng nam để lấy mấy món nữ trang của mụ Phù thủy Biển.”

“Ồ, thế thôi ạ?” Conner châm chọc.

“Hy vọng chúng ta kịp khám phá ra vật quý giá nhất của Ezmia là gì trước khi tìm tới mụ Phù thủy Biển,” Alex nói.

“Ừ, hy vọng thế,” Conner đồng ý.

Họ đi thêm một lúc nữa rồi nhà cũ của Jack hiện ra phía trước – cả hai căn. Túp lều bằng gỗ mà Jack từng sống với mẹ khi họ còn nghèo nằm ngay trước tòa nhà to lớn và trang nhã họ đã dựng nên sau khi lấy được của cải từ gã khổng lồ.

Jack ngừng bước khi trông thấy nhà cũ của mình.

“Chuyện gì vậy ạ?” Alex hỏi, quay lại nhìn anh.

“Không có gì,” anh khẽ đáp. “Chỉ là lâu quá anh không về thôi.”

“Chúng em biết cảm giác của anh,” Conner chia sẻ. “Chị Alex và em từng phải đi bộ từ trường về nhà mỗi ngày, băng qua ngôi nhà cũ của chúng em. Việc đó làm chúng em rất buồn…”

“Anh muốn nói chỗ đó đấy,” Jack cắt ngang, và một nụ cười rạng lên trên nét mặt hoài nhớ của anh. “Anh tưởng mình sẽ thấy buồn – anh tưởng gặp lại nó sẽ làm anh rầu rĩ, nhưng ngược lại. Anh nhớ rằng mỗi phút sống ở đây là một phút nhớ nhung hay lo lắng cho Goldilocks. Anh không nghĩ anh có thể coi những chốn vắng cô ấy là nhà.”

Anh chàng tiếp tục đi tới với bước chân nhún nhảy tươi vui, vỗ lên vai bọn trẻ khi vượt qua chúng. Alex mỉm cười một mình, em biết Goldilocks sẽ vui sướng biết bao khi nghe vậy.

Jack bước đến rìa cái hố lớn mà cây đậu trước từng mọc ra từ đó.

“Anh sẽ gieo mấy hạt đậu ở đây,” Jack nói. Anh đào một cái lỗ nhỏ và thả ba hạt đầu thần xuống đó. “Cây đậu trước chưa đầy một ngày là đã mọc lên rồi.”

“Có nên nhờ ai trông chừng nó khi chúng ta đi xa không ạ? Để đảm bảo không có gì ngăn trở sự phát triển của nó?” Alex gợi ý.

Jack suy nghĩ một lúc. “Anh biết có một người vô cùng thích hợp với công việc đó,” anh nói rồi tiến tới tòa nhà.

Trước khi anh kịp tới ngôi nhà lớn, hai cánh cửa sổ ở mặt trước đã bật tung ra. Đang đứng đằng sau là cây đàn hạc thần bằng vàng xinh đẹp. Nàng hát bằng một giọng nữ cao vút và những sợi dây sau lưng nàng hòa theo giọng hát ấy.

“Ôi, cuối cùng một ngày khác cũng đã đến rồi,

Cái ngày từng là hôm nay giờ là quá khứ,

Khi mặt trời lặn xuống và khuất phía chân trời,

Bên cửa sổ này, nhiều năm ta vẫn đứng – Jack!”

“Xin chào, Harper!” Jack reo lên vui vẻ khi gặp lại người bạn cũ.

“Ôi trời ơi, trời ơi!” đàn hạc kêu lên, ngập tràn cảm xúc.

“Có thật là cậu đấy không, hay đôi mắt đang đánh lừa tôi?!”

“Là tôi đây, Harper,” Jack áy náy nói. “Tôi xin lỗi vì không viết thư hay ghé thăm chị. Tôi không thể mạo hiểm để người ta bắt gặp.”

Đàn hạc lập tức cất lên một bài hát ăn mừng.

“Ôi, Jack, Jack của ta, chính Jack đã trở về,

Cậu suýt làm cho cây đàn hạc này đau tim đấy,

Nhưng giờ ta chẳng cần lo lắng nữa,

Vì Jack, Jack của ta, chính Jack đã trở về.”

Bọn trẻ không thể làm gì khác ngoài vỗ tay tán thưởng – đàn hạc thích tự biên tự diễn như thế.

“Chị vẫn nhớ rõ hai em lắm!” đàn hạc reo lên. “Lâu lắm rồi mới gặp lại các em!”

“Một năm rồi ạ,” Conner nói.

“Mới chỉ một năm thôi sao?” đàn hạc thảng thốt kêu. “Chị có thể thề là đã hàng thế kỷ rồi! Thời gian trôi qua chậm hơn khi ta không có gì để nhìn ngắm ngoài cỏ và một túp lều cũ nát, chỉ có mấy con sóc làm bạn.”

Một bên mắt đàn hạc bắt đầu giật giật. Alex và Conner đã có lúc thấy tội nghiệp nàng khi phải sống chung một nhà với Jack – chúng không thể tưởng tượng nổi sự cô độc hoàn toàn kinh khủng thế nào.

Những sợi dây đàn hạc tấu lên hợp âm dạo đầu một khúc ballad buồn.

“Ta sống một cuộc đời cô đơn, cô độc,

Cô đơn, cô độc như một hạt cây,

Cô đơn, cô độc những chiếc lá cây,

Nhưng cô đơn dường nào, ai mà hay biết!”

Alex và Conner lại vỗ tay, nhưng không to như trước.

“Trông chị rất tuyệt mà!” Conner lên tiếng, cố gắng phá tan bầu không khí buồn bã.

“Tôi xin lỗi vì đã để chị buồn đến thế, Harper. Thật lòng đấy. Nếu được an toàn ghé thăm chị, tôi đã làm rồi,” Jack phân trần.

“Thôi quên hết đi, em trai thân yêu,” đàn hạc nói. “Hôm nay là một ngày hạnh phúc! Cuối cùng cậu cũng đã về nhà! Tôi rất buồn khi phải nói với cậu rằng trong nhà rất lộn xộn. Tôi hẳn đã dọn dẹp nhà cửa nếu biết cậu sắp về – và nếu tôi có chân.”

“Tôi không về ở luôn đâu, tôi e là thế,” Jack nói. “Chúng tôi chỉ ghé qua một lúc thôi.”

“Ồ, tôi hiểu,” đàn hạc vỡ lẽ. Dây đàn của nàng chơi một điệu buồn ngắn ngủi khi nàng xuống tinh thần.

“Nhưng chúng tôi tự hỏi liệu chị có thể giúp chúng tôi một việc không,” Jack ướm hỏi.

Điệu đàn nhanh hơn khi hy vọng trở lại với đàn hạc.

“Giúp việc gì?” đàn hạc hỏi với đôi mắt chớp chớp. “Cậu yêu cầu điều gì, em trai? Có một bữa tiệc cậu muốn tôi tới biểu diễn à? Hay cậu muốn tôi hát ở một lễ hội? Có một tang lễ cậu muốn tôi đến hát chia buồn chăng?”

“Không hẳn,” Jack lí nhí đáp. “Tôi vừa gieo vài hạt đậu thần. Chị có thể để mắt đến cây đậu trong khi chúng tôi đi xa vài ngày không?”

Giai điệu lạc quan của đàn hạc khựng lại đột ngột.

“Xin lỗi?” đàn hạc hỏi lại và mắt nàng bắt đầu giật giật nhiều hơn.

“Chúng em hy vọng chị có thể để mắt trông chừng cây đậu,” Conner lặp lại.

Hai cánh mũi đàn hạc phồng lên và chân mày bên trên đôi mắt đang giật của nàng nhướng lên cao đến nỗi gần chạm vào chân tóc.

“Ta đã biểu diễn cho các vị vua, nữ hoàng và giới quý tộc!” Đàn hạc nói, cảm thấy bị xúc phạm nặng nề. “Thế mà các người lại bảo ta trông một cái cây mọc cho các người sao?!” Ba kẻ kia lùi xa khỏi nàng một bước.

“Chị có chuyện gì khác hay hơn để làm à?” Conner hỏi. Cậu bé chẳng vãn hồi được tình thế chút nào. Những sợi dây đằng sau đàn hạc bắt đầu chơi một điệu nhạc nhanh và giận dữ.

“Harper, chị có biết chuyện gì đang xảy ra trên thế giới không?” Jack hỏi.

“Trừ phi nó xảy ra ngay trước cái nhà này, không thì ta chẳng biết gì hết,” đàn hạc đáp và khoanh tay lại.

Jack thở dài và gãi cổ, không biết phải bắt đầu như thế nào.

“Ừm, tôi không có ý làm chị lo lắng, nhưng thế giới đang rơi vào tình trạng khủng hoảng,” anh giải thích. “Chúng tôi đang thực hiện một chuyến đi hòng khắc phục tình trạng đó. Vì vậy, nếu chị có thể trông chừng cây đậu trong khi nó mọc lên, chúng tôi sẽ rất biết ơn.”

Đàn hạc khịt mũi và quay mặt đi, không nhìn họ. “Vậy ra đây là cuộc sống mới của ta,” nàng nói với vẻ kịch tính thái quá. “Nghệ sĩ biểu diễn nổi tiếng một thời trong giới hoàng gia và quý tộc giờ chỉ là một người trông cây. Ôi, ta đã sa sút thế sao.”

Một nụ cười láu lỉnh nở ra trên gương mặt Jack khi một ý tưởng lóe lên trong đầu anh. “Để đáp lại,” Jack nói, “tôi sẽ đưa chị đến lâu đài của Nữ hoàng Khăn Đỏ. Chị có thể biểu diễn cho nữ hoàng và tùy tùng của nàng cả ngày.”

Conner bụm miệng cười, giả vờ như đó là tiếng ho nhưng không được khéo lắm. Đàn hạc cố hết sức để nén nỗi phấn khích, nhưng rõ ràng đó là lời đề nghị hấp dẫn nhất mà nàng nhận được trong cả thập kỷ nay. Một khúc giao hưởng vui tươi vang lên từ dây đàn.

“Chị phải suy nghĩ đã,” đàn hạc đáp với một nụ cười nửa miệng, nhưng họ đều biết tỏng câu trả lời của nàng. “Khi các em về, chị sẽ cho các em biết có quyết định chuyển vào lâu đài của Nữ hoàng Khăn Đỏ không, nhưng tạm thời, chị sẽ để mắt tới cây đậu của các em. Giờ thì các em cho chị cáo lui nhé, chị phải luyện tập vài bản nhạc!”

Đàn hạc nhanh chóng đóng cửa sổ lại và chuyển sang luyện giọng.

“Hay lắm,” Conner nói và vỗ lên lưng Jack.

“Ngoài việc cứu lấy chị ấy khỏi gã khổng lồ, vừa rồi anh đã cho chị ấy niềm vui của cả một thế kỷ đấy!” Alex tán dương.

Jack khúc khích cười một mình. “Anh không chắc nên tội nghiệp ai hơn,” anh nói. “Harper, vì đã để chị ấy ở một mình lâu thế - Khăn Đỏ, vì gửi Harper đến sống với cô nàng.”

Bọn trẻ phá lên cười và ba người tiến về lâu đài.

Vào nửa đêm, bọn trẻ sắp xếp đồ đạc rồi xuống tầng dưới gặp những người khác trong sân. Conner quá sợ phải ở một mình, nên cậu chẳng lúc nào để Alex rời khỏi tầm mắt. Cậu bé sợ nếu không có ai khác ở bên, hồn ma sẽ lại đến thăm cậu.

Bản vẽ trong thư viện ban đầu giờ đây đã thành hình. Con tàu khổng lồ nằm choán gần hết sân trong, làm từ những mẩu gỗ kết lại – nó trông giống một cái giỏ hình con tàu to tướng. Những người thợ mộc đã để con tàu nghiêng sang bên và đang lắp khí cầu cùng buồm lên trên nó.

“Ôi, Bà Ngoại! Cái khí cầu và những cánh buồm trông tuyệt quá!” Khăn Đỏ reo lên. Cô nói đúng: Mặc dù nó đang xẹp, bọn trẻ vẫn không thể phủ nhận rằng Bà Ngoại và Bà Lão Nhỏ Bé đã khâu được một quả khí cầu bền chắc phi thường. Thật ra, quả khí cầu trông còn chắc chắn hơn con tàu nữa.

“Ôi, cảm ơn, cháu yêu,” Bà Ngoại nói. “Chúng ta rất vinh dự khi được dự phần làm ra nó.”

“Ai cù lần hả?” Bà Lão Nhỏ Bé hỏi.

Khi đã gắn xong quả khí cầu và buồm, những người thợ mộc thắp lên một vật trông giống một cái đèn lớn ở giữa tàu. Thật cẩn thận, dưới sự điều động của Jack, quả khí cầu và cánh buồm được bơm đầy khí nóng và con tàu bốc lên cao.

Goldilocks kéo cái tủ đã được nhét đầy đồ đạc lên tàu. Khi đến boong, cô ngạc nhiên khi thấy trên này đã chất đầy hàng tá tủ và rương.

“Cái đống này là gì thế?” Goldilocks gọi với xuống hỏi. “Đó là đồ đạc của Nữ hoàng Khăn Đỏ,” chú Heo Út đáp.

“Đồ đạc gì chứ?” Goldilocks gặng hỏi và trừng mắt khó chịu.

“Ôi, bình tĩnh đi, Goldie,” Khăn Đỏ thét với lên. “Ta không biết chúng ta sẽ đi bao lâu nên để chắc ăn, ta đã đem theo nhiều lựa chọn về trang phục.”

Goldilocks cắn môi nuốt giận và đảm bảo mọi thứ được buộc lại chắc chắn cho tàu cất cánh. Froggy không đem theo cái gì ngoài một chồng sách cao, toàn là những quyển anh thích nhất trong thư viện.

“Chỉ là một vài thứ để giết thời giờ thôi,” Froggy giải thích. “Mọi người cứ thoải mái đọc nếu có nhã hứng.”

Trời khuya dần và sự háo hức càng lúc càng tăng. Bọn trẻ và Jack nhập bọn cùng Froggy và Goldilocks trên tàu.

“Khăn Đỏ đâu?” Jack hỏi sau khi điểm danh.

“Chỉ một giây nữa thôi, một giây thôi,” Khăn Đỏ kêu lên. Cô vội vã chạy ngược lại phòng để thay đồ lần thứ ba trong đêm đó – cô muốn trang phục phải thật hoàn hảo cho chuyến hành trình tuổi thanh xuân. Một chiếc giỏ toòng teng trên tay cô như một cái ví và cô lấy từ trong đó ra một chai sâm-panh.

Khăn Đỏ húng hắng giọng. “Ta muốn phát biểu một lời,” cô nói. “Mọi người có phiền không?”

Trước khi được cho phép, Khăn Đỏ đã trèo lên người chú Heo út để có thể nhìn rõ mọi thợ mộc trong phòng.

“Nhanh đi, Khăn Đỏ, chúng ta phải đi càng xa càng tốt trước khi mặt trời mọc,” Goldilocks bảo cô. Khăn Đỏ lấy tay xua Goldilocks như thể cô là một con côn trùng phiền nhiễu.

“Ta muốn cảm ơn tất cả đàn ông, phụ nữ, và cả heo nữa vì đã làm việc ngày đêm không mệt mỏi để đóng xong con tàu này. Các bạn đã làm cho vương quốc và nữ hoàng của các bạn tự hào. Thật là một vinh dự được sống giữa các công dân dũng cảm, mạnh mẽ, can đảm và có tinh thần như các bạn!” Khăn Đỏ nói và cả sân bùng nổ trong tiếng vỗ tay.

“Không thể coi đây là một cuộc khởi hành trọn vẹn nếu không có một lời chúc phúc ý nghĩa,” cô tiếp tục, nâng chai sâm-panh lên. “Ta muốn ban cho con tàu này tên bà ngoại ta. Mong rằng nó sẽ mãi mãi được nhớ đến với cái tên Con Tàu Hoàng Gia Bà Ngoại.”

Cô đập cái chai vào thành tàu và nó tung bọt vỡ tan. Bà Ngoại mỉm cười, cảm động với tình cảm của cháu gái.

Khăn Đỏ chùi tay vào chú Heo Út. “Ai đó làm ơn lau dọn chỗ rượu đổ giùm đi,” cô ra lệnh và cuối cùng cũng chịu lên tàu.

“Mọi người chuẩn bị cất cánh nhé!” Jack hét lên. Anh kéo một cái cần gạt gần ngọn lửa và nó bùng lên to gấp bốn lần. Goldilocks và bọn trẻ nắm chặt lan can. Froggy giữ lấy bánh lái to lớn. Anh nuốt nước bọt và đôi chân ếch khẳng khiu run rẩy, nhưng anh đã sẵn sàng.

Chiếc Bà Ngoại, như Khăn Đỏ vừa tuyên bố, êm ái bốc lên cao, rồi cao hơn nữa bên trên sân. Những người thợ mộc reo vang bên dưới. Bọn trẻ nín thở, hy vọng không có chuyện gì xảy ra vào buổi cất cánh đầu tiên. Trong khoảnh khắc, họ đã vượt qua khỏi ngọn tháp cao nhất của tòa lâu đài và bay vào bầu trời đêm rộng mở.

“Chúng ta làm được rồi! Chúng ta làm được rồi!” bọn trẻ reo vang. “Chúng ta đang bay! Chúng ta đang bay!”

Mọi thứ thật yên tĩnh và thanh bình. Một ngọn gió đêm mát lành thổi qua họ khi Vương quốc Quàng Khăn Đỏ nhỏ lại, nhỏ lại mãi.

Froggy nhẹ nhàng xoay bánh lái và cánh buồm xoay con tàu hướng về phía bắc. Bọn trẻ không thể ngăn nổi nụ cười hãnh diện rạng ngời với những người khác. Ước vọng của họ đã thành hiện thực, và chuyến bay của họ chính thức bắt đầu.

« Lùi
Tiến »