Phù thủy Hắc Ám điên cuồng đi đi lại lại trước ngai vàng. Mái tóc lo lắng tung bay bên trên đầu mụ. “Lặp lại đi!” mụ ra lệnh.
“Nhưng tôi đã lặp đi lặp lại mười lần rồi,” Khăn Đỏ nói, vẫn đang quỳ trước ngọn lửa.
“Ngươi sẽ phải lặp đi lặp lại một trăm lần nếu ta muốn ngươi làm thế!” Ezmia quát to.
Khăn Đỏ làm theo lời. “Tôi, Nữ hoàng Khăn Đỏ của Vương quốc Quàng Khăn Đỏ, giao vương quốc của tôi cho bà,” cô nói.
Ezmia nhìn vào ngọn lửa và chờ đợi một sự thay đổi gì đó, nhưng nó vẫn y như cũ – vẫn bốc cao và cháy mạnh như trước. Phù thủy Hắc Ám đập tay xuống tay vịn chiếc ghế.
“Có chuyện gì vậy, Ezmia?” Đồ Bỏ Xó hỏi.
“Nó không có tác dụng!” mụ gào lên. “Ta không hiểu. Ta đã dồn hết tâm sức của ta để thực hiện nó suốt nhiều thế kỷ rồi! Ta đã có tất cả những thứ ta cần mà!”
Charlotte đang thổn thức tuyệt vọng trong lồng. “Ngươi, sinh vật tồi tệ… tồi tệ… tồi tệ,” bà òa lên. “Làm sao ngươi có thể làm thế với một đứa bé?”
“Ta bảo ngươi câm miệng lại, con ranh!” Ezmia gắt lên. Bà ta không còn suy nghĩ được gì nữa.
Charlotte tiếp tục thổn thức, gào to hơn bất chấp tiếng quát mắng của Ezmia. Theo những gì Charlotte biết, con gái bà đã chết và sẽ không bao giờ trở lại. Kể từ lúc chuyện đó xảy ra, Conner vẫn đang bàng hoàng. Nhưng trong khi quan sát Phù thủy Hắc Ám điên cuồng vật vã, cậu bé bắt đầu cảm thấy lên tinh thần.
Ezmia cần phạm đủ bảy loại trọng tội và có được người kế vị của phép thuật để mở ra cánh cổng dẫn vào Thế Giới Bên Kia. Có lẽ chị cậu đã lấy được niềm kiêu hãnh của mụ ta – có lẽ chị ấy đã hoàn thành chiếc Đũa thần và vẫn đang còn sống!
“Mụ Phù thủy Hagatha khốn kiếp hẳn đã lừa dối ta!” Ezmia gào lên. “Ngọn lửa lẽ ra phải biến thành một cánh cổng dẫn vào Thế Giới Bên Kia sau khi ta thủ tiêu quá khứ, hiện tại và tương lai của thế giới này, đồng thời phạm đủ bảy trọng tội – tà dâm, đố kỵ, lười biếng, lòng tham, phàm ăn, thịnh nộ… và niềm kiêu hãnh.”
Một vẻ lạ lùng hiện lên trên mặt Phù thủy Hắc Ám khi mụ ta nghĩ về những nguyên liệu tạo nên bùa chú. Mụ ta nhìn vào chỗ Alex đã đứng khi cô bé bị bắn vào không trung. Trước sự ngạc nhiên của mọi người, một nụ cười rạng rỡ đột nhiên nở ra trên mặt Conner.
“Có chuyện gì thế, Ezmia?” Conner hỏi. “Một bé gái đã lấy đi niềm kiêu hãnh của bà à?”
Phù thủy Hắc Ám quay phắt đầu về phía cậu bé như một con diều hâu phát hiện con mồi. “Ngươi vừa nói gì?” Ezmia gắt gỏng.
“Conner, em đang làm gì vậy?” Froggy thì thầm với cậu.
“Đừng chọc giận bà ta thêm nữa!” Jack bảo.
Conner phớt lờ họ. “Tôi nói, một bé gái đã cướp đi niềm kiêu hãnh của Ezmia, Phù thủy Hắc Ám!” cậu bé nói to để mọi người trong đấu trường đều nghe được. “Đó là lý do mà bà không thể hoàn thành bùa chú!”
Tiếng rì rầm, thì thào lan ra khắp đấu trường, giữa các vị vua và nữ hoàng. Conner chỉ khích tướng mụ ta hay điều cậu bé nói là sự thật?
“Im lặng!” Ezmia quát lên. “Nếu các ngươi nghĩ niềm kiêu hãnh của ta có thể bị tước đi thì các ngươi đang xúc phạm trí thông minh của mình đấy! Đưa thằng nhóc tới cho ta!”
Đám dây leo đưa Khăn Đỏ trở lại chỗ bức tường và đặt Conner lên trước ngọn lửa.
“Không!” Charlotte thét lên. “Ngươi không được làm tổn thương thằng bé!”
“Butterboy!” Trollbella cũng kêu thất thanh.
Conner không hề sợ hãi. “Bà cũng định giết luôn cả tôi sao?” cậu hỏi.
“Đúng là ta định như thế đấy,” Phù thủy Hắc Ám đáp.
“Ồ, hay đấy!” Conner cay độc nói. “Đúng là một cách hay để bà cảm thấy dễ chịu hơn, Ezmia! Giết thêm một đứa trẻ vô tội nữa đủ để thấy bà kiêu hãnh đến mức nào! Rồi bà sẽ làm gì tiếp – đập chết một cặp hải cẩu con à?”
Phù thủy Hắc Ám thấy thế là quá đủ rồi. “Còn lời cuối cùng nào không?” mụ ta hỏi.
Conner phải suy nghĩ một lúc, cậu muốn làm sao cho tất cả những gì mình nói đều có ý nghĩa. “Bà thật xấu xí và hôi hám,” cậu to tiếng. “Và ở cái nơi mà từ đó tôi tới, mọi người sẽ nghĩ bà là một kẻ đố kỵ nhỏ nhen!”
Ezmia giơ tay chỉ về phía cậu bé. Conner chuẩn bị tinh thần.
“Ezmia! Nhìn kìa!” Đồ Bỏ Xó kêu to và chỉ lên trời.
Đang bay về phía đấu trường là một con ngựa trắng có đôi cánh vĩ đại. Khi nó bay lại gần, tất cả những người trong đấu trường đều hít một hơi thật sâu khi thấy người đang cưỡi nó.
“Alex!” Conner kêu lên.
“Con còn sống!” Charlotte từ trong lồng thốt lên.
Con ngựa đáp xuống giữa đấu trường và Alex nhảy xuống. Cô bé tự tin giơ chiếc Đũa thần Huyền Diệu lên và chĩa về phía Phù thủy Hắc Ám.
“Nhớ tôi không?” Alex cất tiếng nói.
Phù thủy Hắc Ám không thể tin nổi vào mắt mình – như thể ngày hôm nay của mụ ta còn có thể trở nên tồi tệ hơn nữa vậy. Mụ ngoắc tay và đám dây leo lôi Conner lại chỗ bức tường.
“Alex, đừng để mất thời gian!” Conner hét lên khi cậu bị lôi đi. “Hạ gục mụ ta đi! Giết chết mụ ta…” Ezmia vẫy tay lần nữa và đám dây leo bịt miệng Conner lại.
Phù thủy Hắc Ám liếc nhìn Charlotte đang bị nhốt trong lồng và đột nhiên bà ta nhận ra – rốt cuộc, bà không phải là cháu gái của Bà Tiên Đỡ Đầu. Ezmia chậm rãi tiến về phía Alex, nhìn cô bé từ trên xuống dưới như thể em là một tác phẩm nghệ thuật lý thú vậy.
“Vậy ra ngươi là cháu gái thật của Bà Tiên Đỡ Đầu, ta cho là thế, phải không?” Ezmia hỏi, và bắt đầu đi vòng quanh cô bé. Alex không bao giờ hạ thấp cây Đũa thần; cô bé sẵn sàng tấn công Ezmia nếu mụ ta có dấu hiệu làm điều tương tự.
“Thật thú vị, chúng ta có rất nhiều điểm chung,” Ezmia nói. “Chúng ta đều đến từ nơi đó, dòng máu của chúng ta đều là dòng máu phép thuật, và chúng ta đều sở hữu năng lực phi thường…”
“Chúng ta chẳng có gì giống nhau cả,” Alex ngắt lời mụ. “Tôi không bao giờ có thể làm những chuyện kinh khủng như bà.”
Một nụ cười hiện lên gương mặt Ezmia. “Ngươi lầm to,” mụ phản đối. “Ngươi thấy đấy, ta đến với thế giới này cũng như ngươi vậy, ta nghĩ thế - đầy háo hức và hứa hẹn. Ta muốn làm thật nhiều việc tốt, giúp thật nhiều người, và cho đi nhiều nhất có thể cho những người cần đến ta. Nhưng rồi ta học được một bài học vô cùng khắc nghiệt – không phải lúc nào thế giới này cũng đền đáp con người xứng đáng.
“Ta không phải là một ví dụ đau lòng về thế giới này; ta chính là thế giới đó – độc ác, bất công và chẳng hề giống như một câu chuyện cổ tích. Con người không phải sinh ra đã là người hùng hay kẻ xấu; họ là sản phẩm của những người xung quanh. Và một ngày kia, khi con mắt nhìn đời tươi sáng và trong trẻo của ngươi lần đầu tiên nếm trải thực tại phũ phàng, khi nỗi chua chát và tức giận lần đầu tiên tràn lên trong huyết quản, ngươi sẽ nhận thấy ngươi cũng như ta – và nó sẽ khiến ngươi sợ muốn chết.”
Alex lắc đầu và siết lấy chiếc Đũa thần chặt hơn. “Không, Ezmia, tôi sẽ không bao giờ trở thành kẻ như bà,” cô bé đáp trả. “Bởi vì tôi thà không có gì cả ngoài một trái tim nhân ái còn hơn có tất cả mà không có trái tim.”
Cả đấu trường trở nên lặng ngắt. Mái tóc của Ezmia bay phần phật trên đầu mụ ta, mất hết kiểm soát.
“Ui da!” Conner kêu lên. “Ngươi cần chút thuốc giảm đau sau cú đấy chứ, Ezmia!”
Ezmia vẫy tay và đám dây leo lại bịt lấy miệng Conner.
“Ngươi thật can đảm khi có cây Đũa thần trong tay đấy,” Ezmia nói với Alex. “Nhưng ta muốn xem ngươi làm gì được ta khi không có nó trong tầm tay.”
Alex biết đây là thời khắc mà cô bé chờ đợi – nếu cô bé muốn đánh bại Phù thủy Hắc Ám vĩnh viễn, đây có lẽ là cơ hội duy nhất của em.
“Tốt thôi,” Alex nói và vất cây Đũa thần xuống đất.
“Tôi không cần đến nó.” Cả đấu trường hít mạnh.
“Alex, chị điên đấy à?!” Conner gào lên qua đám dây leo đang che miệng cậu. “Cầm nó lên đi! Cầm nó lên đi!”
Phù thủy Hắc Ám phá lên cười trước sự bất cẩn của Alex. “Con bé ngu ngốc!” mụ gằn giọng. “Ngươi chắc hẳn rất muốn chết chứ gì!”
“Tôi không cần một cây đũa thần để đánh bại bà, Ezmia,” Alex nói. “Dù trong dòng máu tôi có phép thuật hay không, bên trong tôi vẫn luôn tồn tại phép màu vĩ đại nhất – lòng yêu thương. Và tôi có đủ tình thương dành cho cả bà nữa.”
“Cái gì?” Phù thủy Hắc Ám thốt lên, thích thú trước sự ngu ngốc của kẻ trước mặt mình.
Alex hít vào một hơi thật sâu, cầu nguyện rằng những lời cô bé sắp nói đây sẽ tước lấy quyền năng của Ezmia vĩnh viễn.
Ezmia, thay mặt tất cả những người trong phòng này, tôi xin lỗi vì những gì thế gian này đã bắt bà chịu đựng, và tôi tha thứ cho bà vì những gì bà đã gây ra cho thế gian này khi muốn chữa lành cho cõi lòng mình,” Alex tuyên bố. “Tôi xin lỗi vì gia đình bà đã bị giết hại khi bà chỉ là một cô gái nhỏ. Tôi xin lỗi vì không có ai ở bên an ủi bà khi trái tim bà tan vỡ hết lần này đến lần khác. Tôi xin lỗi vì các vị tiên không đối xử với bà bằng lòng tốt mà họ đã dành cho những người khác. Và tôi xin lỗi vì bà đã tin rằng trả thù là cách duy nhất để hàn gắn vết thương trong mình.”
Mọi người hết nhìn Alex lại nhìn sang Ezmia như thể họ đang giao đấu tennis với nhau. Conner che mắt lại, sợ rằng lần này, cậu sắp phải chứng kiến chị mình bị giết thật.
Phù thủy Hắc Ám rất kinh ngạc trước những lời nói của Alex – đó là điều cuối cùng mụ trông đợi từ miệng của cô bé này. Ezmia chẳng biết làm gì ngoài phá lên cười. Mụ ngửa đầu phát ra tiếng cười tàn bạo chất chứa bên trong.
“Lời xin lỗi không được chấp nhận,” Ezmia đáp. Mụ ta chỉ ngón tay vào Alex để một lần nữa bắn tung cô bé lên trời – nhưng không có chuyện gì xảy ra cả. Mụ ta chỉ tay lần nữa – nhưng mọi thứ vẫn vậy. Ezmia thử lại bằng tay kia, chẳng có kết quả gì.
Mái tóc của Ezmia dần mất đi màu tím và ngả bạc, từng sợi một rũ xuống mặt. Ngọn lửa trong hố mỗi giây qua lại yếu ớt đi một chút, cho đến khi trong hố chỉ còn lại những cái đầu lâu. Đám dây leo quanh đấu trường quằn quại như những con rắn đang giãy chết, lơi lỏng và thả những người mà chúng đang quấn chặt ra.
“Không!” Ezmia thét lên. “Không – không thể được!”
Cả phòng sững sờ khi trông thấy phép thuật dần rời bỏ cơ thể của Phù thủy Hắc Ám và Ezmia héo hon dần thành một bà lão già yếu và tiều tụy, yếu ớt đến độ không thể đứng nổi trên đôi chân mình. Phù thủy Hắc Ám đã mất đi quyền phép của mình.
Alex nhắm mắt lại, và có lẽ là lần đầu tiên trong ngày, cô bé thở ra. Cô bé quay lại nhìn em trai trong khi cậu bé rũ bỏ mớ dây leo trên cơ thể. Cậu bé, cũng như những người khác trong đấu trường, nhìn cô bé với niềm kiêu hãnh rạng ngời đến mức có thể đánh văng mái nhà nếu ở đây có một cái như thế. Một cô bé mười ba tuổi còn đeo cài tóc đã làm được điều mà không một ông vua hay bà hoàng nào làm được.
Khi Ezmia dần khô héo đi, mụ ta ngã xuống đất và phải bò trên hai tay và đầu gối. Một tiếng cười gằn vang lên khi mụ nắm được chiếc Đũa thần Huyền Diệu đang nằm dưới đất.
“Alex, đằng sau chị kìa!” Conner kêu lên thất thanh.
Alex quay lại và thấy Ezmia đang chĩa thẳng cây Đũa thần vào cô bé. Khi cầm Đũa thần trên tay, cơ thể và phép thuật của mụ dần hồi phục. Mái tóc của mụ lại bồng bềnh trên đầu, ngọn lửa trong hố bừng lên trở lại, đám dây leo bắt đầu rung lên đầy sức sống và lại lôi mọi người lại chỗ bức tường.
Không chần chừ phút nào, Conner chụp lấy thanh kiếm của Goldilocks và chạy về phía chị, chém đứt mớ dây leo khi chúng định tóm lấy cậu.
Ezmia trừng mắt nhìn Alex với nụ cười tàn nhẫn trên gương mặt và trong ánh mắt. “Có lẽ ta đã lầm,” Phù thủy Hắc Ám nói. “Có lẽ sau cùng, ta sẽ có được kết cục hạnh phúc mãi mãi của chính mình!”
Alex đứng chết sững, sợ hãi hết sức. Cô bé không thể tin nổi tình thế đã thay đổi nhanh đến mức nào – chỉ trong vài giây, cô bé từ người chiến thắng đã thành kẻ chiến bại. Một ánh chớp lóe lên từ Đũa thần nhắm thẳng vào cô bé. Alex nhắm mắt lại, biết rằng thế là hết – đây là cách cô bé phải chết.
“Không!” Đồ Bỏ Xó gào lên. Ông từ đâu xuất hiện và nhảy đến chắn trước mặt Alex. Ánh chớp đánh vào ngực ông và ông ngã vật xuống đất.
Ezmia sững sờ khi ánh chớp chí mạng mà mụ định dùng để tiêu diệt Alex đã đánh trúng người duy nhất mụ từng coi là bạn. Conner chạy đến chỗ Phù thủy Hắc Ám và chém chiếc Đũa thần Huyền Diệu gãy đôi. Chiếc Đũa đã bị phá hủy; phép thuật rời bỏ cơ thể Ezmia và bùa phép trong đấu trường một lần nữa tan biến.
Alex khuỵu xuống và đỡ lấy Đồ Bỏ Xó, để đầu ông tựa vào đùi mình. Conner thụp xuống bên cạnh chị, nhưng hai đứa trẻ chẳng thể làm gì nữa.
“Ông đã cứu sống cháu!” Alex nói với người đàn ông nhỏ thó trong vòng tay mình. “Vì sao ông lại làm thế vì cháu?” Đồ Bỏ Xó đang thở hổn hển và mí mắt của ông càng lúc càng trĩu xuống. “Ta chỉ muốn các anh của ta có điều gì đó để tự hào về ta,” ông thì thào yếu ớt. Ông mỉm cười với bọn trẻ, nhắm mắt lại lần cuối cùng, và lịm đi trong vòng tay Alex.
“Ôi không,” Conner thốt lên. “Tội nghiệp ông lão bé nhỏ.”
Một tiếng thở khò khè nặng nề vang lên gần đó. Bọn trẻ nhìn sang bên kia và thấy Ezmia đang bò về phía chúng. Cơ thể mụ suy sụp đi và rệu rã rất nhanh.
“Có vẻ các ngươi đã thắng,” Ezmia thở nặng nhọc.
Alex và Conner nhìn nhau, cảm thấy thật ghê tởm. Trong khi chúng đang giữ lấy cái xác người thân duy nhất của mụ ta, tất cả những gì Ezmia quan tâm chỉ là chiến thắng của mình. Bọn trẻ nhìn xuống mụ với vẻ thương hại sâu sắc nhất mà mụ từng trông thấy.
“Không, Ezmia,” Alex nói. “Chẳng ai chiến thắng khi xảy ra mất mát cả.”
Ezmia lật ngửa ra và nhìn lên bầu trời khói phủ. Với một hơi thở khò khè cuối cùng, cơ thể mụ rữa ra cho đến khi không còn lại gì ngoài ký ức về con người mà mụ đã từng là. Khi cơn giận dữ - cái đã cho mụ ta sức sống – mất đi căn nguyên của nó, cơ thể và linh hồn Phù thủy Hắc Ám đều tan biến – một kẻ thương vong dưới sức mạnh tình thương.
Các vị tiên, nhà vua và nữ hoàng rũ bỏ đám dây leo vấn vít trên người và vui sướng lao vào vòng tay của nhau. Cơn ác mộng đã qua và vương quốc của họ đã được an toàn.
Vua Chance và Lọ Lem nâng niu Công chúa Hy Vọng, và Lọ Lem lau đi những giọt nước mắt hạnh phúc trên đôi mắt mỏi mệt của nàng. Người Đẹp Ngủ Trong Rừng không để Vua Chase xa mình một bước; đó là lần đầu tiên sau nhiều tuần họ được gặp lại nhau. Bạch Tuyết và Vua Chandler giúp Rapunzel rũ bỏ những chiếc lá trên mái tóc, vốn là việc đòi hỏi nỗ lực của rất nhiều người.
Khăn Đỏ trao cho Froggy vô vàn nụ hôn lên khắp cái đầu ếch của anh. Jack định đẩy Goldilocks ngả người ra để trao cho cô một nụ hôn lãng mạn, nhưng với phản xạ tự nhiên của một người quen trốn chạy, cô đã vô tình vật ngã anh.
Trollbella bước đến chỗ Conner.
“Nghe này, Trollbella, tuy rất hãnh diện nhưng tôi thật sự không có hứng thú với chuyện…” cậu bé mở lời, nhưng Nữ hoàng Quỷ Lùn đã lấy một ngón tay che lên miệng cậu.
“Không, Butterboy, để ta nói,” cô bé bảo. “Ta hiểu rằng ngày hôm nay anh đã vất vả nhiều – phải chứng kiến Cô Nàng Yếu Đuối suýt mất mạng và vừa vặn thoát chết. Ta chỉ muốn anh biết là ta không vội đám cưới lắm đâu; dù phải mất hai tuần hay hai tháng, ta vẫn sẽ đợi anh.”
“Cảm ơn.” Conner ngạc nhiên nói. Trollbella nháy mắt với cậu và dời gót, khiến cho cậu càng bối rối tợn.
Hội đồng Tiên bước đến chỗ những chiếc lọ thủy tinh để trước cái ghế vàng và từng người một, họ mở nắp lọ và trả tự do cho những linh hồn bị nhốt bên trong. Bọn trẻ trông theo khi linh hồn của Thợ Làm Bánh, Thợ Khóa, Người Lính sung sướng bay ra khỏi lọ và biến mất vào bầu trời cao – rốt cuộc cũng được tự do. Linh hồn của Nhà Vua và Nhạc Công lơ lửng trên không trung đằng sau mọi người, chờ được nhập bọn cùng các linh hồn khác.
Linh hồn của Nữ hoàng Người Đẹp Đời Trước và Gloria bay lên bầu trời trên đấu trường và đến bên tình yêu đã lâu không gặp của họ. Họ bay vòng quanh, lên trên, xuống dưới và xuyên qua nhau, cuối cùng cũng được đoàn tụ sau nhiều thế kỷ chia ly.
Gloria và Nhạc Công nhìn bọn trẻ và cúi chào chúng đầy cảm kích trước khi biến mất vào bầu trời cao với các linh hồn khác. Linh hồn Nhà Vua và Nữ hoàng Người Đẹp Đời Trước trìu mến nhìn xuống Người Đẹp Ngủ Trong Rừng và Vua Chase, vẫy tay với họ rồi biến mất.
“Ai thế?” Người Đẹp Ngủ Trong Rừng hỏi chồng.
Vua Chase nhìn lên bầu trời và mỉm cười. “Ừm, anh đoán rằng giờ đây họ sẽ là những vị thần hộ mệnh cho chúng ta.”
Jack phá chiếc lồng đang giam giữ Charlotte và bà chạy đến chỗ các con, ôm choàng lấy chúng.
“Mẹ!” bọn trẻ đồng thanh kêu lên.
“Mẹ chưa bao giờ tự hào về các con nhiều như hôm nay,” bà khẳng định mà mắt hoen lệ.
“Cả bà nữa,” một giọng nói vang lên phía sau họ.
Bọn trẻ quay lại và trông thấy bà nội của chúng. Bà vừa được giải thoát khỏi chiếc lọ và trở lại rắn chắc như trước.
Bọn trẻ đứng dậy và ôm chầm lấy bà, cảm thấy thật biết ơn khi rốt cuộc chúng cũng làm được điều này.
Bà cúi xuống và nhìn vào mắt Alex, Conner với vẻ tự hào. “Hai cháu càng lớn càng làm bà phải ngạc nhiên,” bà trìu mến bảo. “Cha của các cháu sẽ rất tự hào vì các cháu.”
Alex và Conner mỉm cười nhìn nhau, biết rằng, dù cha đang ở đâu đi nữa, hẳn cha cũng đang mỉm cười với chúng. Con ngựa có cánh hí lên thật to từ góc bên đấu trường.
“Này, Alex, chị kiếm đâu ra một con ngựa bay vậy?” Conner hỏi.
Nụ cười toe toét của Alex liền biến mất. “Ôi không, chị quên mất chú Bob!” cô bé thốt lên. “Bà ơi, bà có thể biến chú ấy trở lại như cũ giúp cháu không?”
Bà Tiên Đỡ Đầu cất tiếng cười. Bà rút ra cây đũa thần pha lê từ bên trong bộ váy và vẫy nó về phía chú ngựa. Một luồng ánh sáng phát ra từ đầu đũa của bà và cuộn tròn quanh chú ngựa cho đến khi chú ta trở lại thành bác sĩ Bob như trước.
Ông lắc đầu và loạng choạng tìm thế đứng cho vững, vẫn còn chóng mặt sau vụ biến hóa.
“Bob, là anh đấy sao?” Charlotte thảng thốt. “Anh đang làm gì ở đây vậy?”
“Anh đâu thể để mọi người thỏa thích vui chơi mà không có anh, phải không?” ông phá lên cười. Charlotte chạy đến chỗ ông và hôn ông – bọn trẻ phải quay đi chỗ khác.
“Mẹ không thể tin nổi chú ấy đã phải trải qua những chuyện gì đâu,” Conner kể với mẹ. “Chú ấy suýt nữa bị gấu và cá mập ăn thịt, rồi bị Phù thủy Biển bắt, rồi…”
“Và chúng con sẽ để chú ấy kể mẹ nghe mọi chuyện,” Alex nói trong khi lôi cậu em đi chỗ khác. Cô bé nghĩ tốt nhất là cho họ chút riêng tư.
Bọn trẻ và bà nội đi tới rìa đấu trường và nhìn ra Vương quốc Charming. Mặt trời bắt đầu lặn, vẽ lên bầu trời sắc hồng phơn phớt tuyệt đẹp.
“Cháu xin lỗi vì đã bỏ trốn khỏi nhà, bà ạ,” Alex lên tiếng, cố gắng tỏ ra thật lòng hối lỗi nhưng đồng thời phải cố giấu một nụ cười.
“Vâng ạ,” Conner cười phá lên. “Cháu cảm thấy rất tệ về chuyện đó.” Cậu bé thậm chí còn không cố tỏ ra thành thật nữa.
Bà bọn trẻ lắc đầu và nhìn lên bầu trời, cố nén nụ cười. “Bà biết làm gì với hai cháu đây?” bà nói. “Vài bài học phép thuật, bà nghĩ thế, sẽ có ích cho các cháu đấy; như vậy thì các cháu sẽ không đánh chìm thêm ngôi nhà nào nữa.”
“Cháu đã quên bẵng chuyện đó hoàn toàn!” Conner thốt lên. “Xin lỗi vì chúng cháu đã đánh chìm ngôi nhà của bà, bà ơi!”
“Bài học phép thuật?! Thật không bà?” Alex tròn mắt hỏi và nhảy cẫng lên.
“Ta nghĩ các cháu xứng đáng với nó,” bà bọn trẻ nói. “Chỉ cần mẹ các cháu đồng ý là được.”
“Sau tất cả những chuyện này, cháu nghĩ mẹ cháu sẽ không từ chối bọn cháu chuyện gì nữa đâu,” Conner đáp.
“Cái gì thế, Conner?” Charlotte hỏi khi bà và ông Bob tới bên rìa đấu trường nhập bọn cùng họ.
“Ồ, ừm…” Conner ngắc ngứ và mặt cậu đỏ lừ. “Con chỉ nói rằng có lẽ mẹ sẽ khó mà từ chối chúng con điều gì vì chúng con đã cứu sống mẹ.”
Charlotte liếc nhìn cậu bé. “Mẹ đã cho con sự sống,” bà nói. “Con làm thế nào mà vượt qua cái đó được.”
Conner cố gắng cười xòa cho qua chuyện. “Con chỉ đùa thôi mà,” cậu phân trần, nhưng rõ ràng là có chút sự thật trong đó.
Gia đình năm người đoàn tụ cùng nhau trông ra vùng đất xung quanh họ. Khi mặt trời lặn xuống ở phương Đông, nó cũng kết lại triều đại của Phù thủy Hắc Ám, và bọn trẻ nghe được tiếng thở phào nhẹ nhõm của Miền Cổ Tích.
Một lần nữa, vùng đất này đã trở lại là một thiên đường.