“Từ thúc, con biết sai rồi, sau này nhất định sẽ yêu quý bản thân. Sẽ không như vậy, thật sự sẽ không! Tứ thúc, tin tưởng con có được không?” Hai mắt Diệp Phiêu Diêu rưng rưng, cẩn thận từng li từng tí bước qua nắm ống tay áo Diệp lão Tứ, nước mắt liên tục chảy xuống, lướt qua vết sẹo khô rắn.