4.
Tôi gặp Chuột vào mùa thu ba năm trước. Thời gian đó là năm đầu đại học, và chúng tôi đang say bí tỉ. Vì vậy, tôi hoàn toàn chẳng nhớ tình huống nào khiến chúng tôi cùng ngồi lên chiếc Fiat 500 màu đen của Chuột vào lúc 04.00 hơn buổi sớm. Có lẽ do cùng đường về.
Quan trọng là lúc đó chúng tôi đã say thật sự, tệ hơn nữa, kim đo tốc độ chỉ đến con số 80 km. Vì lẽ đó, chúng tôi lái xe lũi vào hàng rào công viên, cán nát dãy hoa đỗ quyên, và theo tôi nhớ cũng đã đâm vào một trụ đá. Vì chúng tôi chẳng xây xát một chút nào, nên không có từ nào chính xác hơn để miêu tả tình trạng của chúng tôi là tốt số.
Khi đã hoàn hồn, tôi đạp tung cánh cửa xe móp méo bước ra ngoài. Mui chiếc Fiat bật văng tới trước chuồng khỉ cách khoảng 10 mét về phía trước, còn mũi xe thì đã lõm vào theo dáng trụ đá. Mấy con khỉ la thét tức giận vì bỗng đâu bị đánh thức.
Tay vẫn nắm chặt vô-lăng, Chuột cúi gập người, nhưng cậu ta không bị thương. Cậu ta chỉ ói hết miếng pizza vừa ăn một giờ trước đó lên bảng điều khiển. Tôi trườn lên trên nóc xe rồi ngó nhìn ghế lái qua sunroof.
“Cậu không sao đấy chứ?”
“Ừ, nhưng chắc tớ uống nhiều quá. Ói gần hết cả rồi.”
“Bước ra được không?”
“Kéo tớ giúp với!”
Chuột tắt máy xe, lấy gói thuốc đặt trên bảng điều khiển nhét vào trong túi, rồi chậm rãi nắm lấy tay tôi trườn lên nóc xe. Ngồi cạnh nhau trên nóc chiếc Fiat, chúng tôi ngước nhìn bầu trời đã bắt đầu rạng, và đốt vài điếu thuốc mà chẳng nói lời nào. Chẳng biết sao tôi lại nhớ đến cảnh phim chiến tranh có Richard Burton thủ vai[3]. Không biết Chuột đang nghĩ điều gì.
“Này, bọn mình may quá nhỉ,” năm phút sau Chuột nói vậy. “Nhìn xem. Bọn mình chẳng xây xát chút nào. Tin nổi không?”
Tôi gật đầu. “Nhưng xe thì nát bét rồi.”
“Nghĩ làm quái gì. Xe có thể mua, nhưng vận may thì có tiền cũng không mua được.”
Tôi nhìn mặt Chuột, sững sờ. “Cậu giàu lắm à?”
“Chắc vậy.”
“Nếu vậy thì tốt rồi.”
Chuột không đáp trả, nhưng cậu ta lắc đầu đôi lần cứ như không vừa ý. “Nhưng điều quan trọng là chúng ta may mắn.”
“Ừ, đúng đấy.”
Chuột dụi tắt điếu thuốc dưới đế giày tennis của mình, rồi búng mẩu thuốc về phía chuồng khỉ.
“Này, bọn mình làm thành một đội thì sao? Hẳn mọi việc sẽ suôn sẽ lắm.”
“Trước hết, chúng ta sẽ làm gì?”
“Uống bia thôi.”
Chúng tôi mua nửa tá bia từ máy bán hàng tự động đặt cách đó không xa, đi về phía biển, nằm dài trên bãi cát, uống hết tất cả số bia, rồi ngắm biển. Tiết trời hôm đó thật trong lành.
“Gọi tớ là Chuột nghen,” cậu ta nói.
“Sao lại gọi vậy?”
“Tớ quên rồi. Thì cũng đã khá lâu. Lúc đầu nghe gọi vậy cũng thấy bực, nhưng giờ thì chẳng sao nữa. Quen rồi.”
Chúng tôi ném hết số lon bia rỗng xuống biển, rồi nằm dựa vào con đê chắn sóng chúng tôi lấy áo khoác duffle[4] chùm kín đầu và ngủ khoảng một tiếng đồng hồ. Khi tỉnh dậy, tôi cảm thấy có một sức sống ngập tràn cơ thể. Một cảm giác kỳ lạ.
“Tớ thấy như mình đủ sức chạy bộ suốt một trăm kí-lô-mét đấy,” tôi bảo.
“Tớ cũng vậy,” Chuột nói.
Tuy nhiên thực tế điều chúng tôi buộc phải làm là đóng phạt cho tòa thị chính chỗ phí tu sửa công viên cũng như vườn hoa trong suốt ba năm.
Chú thích:
[2] Một loại trắc nghiệm tâm lý do nhà phân tâm học người Thụy Sĩ Rorschach tạo ra năm 1917, trong đó người ta dựa vào những hình ảnh mà một người nhìn thấy khi xem những vết “mực loang” đối xứng để rút ra kết luận. Theo ông, những vết mực loang đã tạo nên một “môi trường chân không tri giác” chảy vào các khuynh hướng nội tâm của đối tượng trắc nghiệm.
[3] The Desert Rats (1953) là bộ phim về thế chiến II của đạo diễn Robert Wise, lấy bối cảnh cuộc vây hãm Tobruk ở Bắc Phi. Phim có sự tham gia của Richard Burton trong vai sĩ quan người Anh “Tammy” MacRoberts, Robert Newton thủ vai Tom Bartlett, và James Mason trong vai tư lệnh người Đức Erwin Rommel.
[4] Một loại áo len thô và dày.