Đã lâu không gặp chú Sở Khanh. Cuối tuần vừa rồi, trong bữa nhậu nhẹt thường xuyên của nhóm bạn, Sở Khanh lại tái xuất giang hồ. Mặt mày chú hớn hở, đầy vẻ đắc chí. Hỏi thăm, chú nói:
- Em vừa cuới vợ!
Mọi người cười ồ. Casanova nói đểu:
- Sở Khanh mà cần có vợ à! Đàn bà nào chú cũng coi là vợ chú cả rồi cơ mà!
Sở Khanh nghiêm trang:
- Nói bậy nào! Cưới vợ thật đó! Vợ thứ bốn!
Hỏi thêm, chú giảng giải:
- Đàn anh biết đấy! Tuổi chúng mình đẹp nhất là tuổi 30. Rồi chúng ta đứng lại, không già đi nữa. Soi gương mấy chục năm sau, thấy mình vẫn là mình ở tuổi 30. Mà năm 30 tuổi, lấy vợ đầu tiên 20 tuổi, là quá đẹp đôi. Nhưng mười năm sau, mình vẫn là 30, nên cần thêm vợ thứ hai 20 tuổi. Hai mươi năm sau cũng thế, nên có vợ thứ ba 20 tuổi. Rồi bây giờ ba mươi năm sau, ta cần thêm vợ thứ bốn 20 tuổi. Các đàn anh thấy có lý không nào?
Các chú Don Juan, Casanova gật gù, nghiệm ra chân lý cuộc đời. Đúng như vậy thật! Casanova ôm ngay cây đàn guitar, từng tưng hát tặng Sở Khanh lấy thêm vợ bốn:
"Năm anh bốn mươi, em mới sinh ra đời. Ngày anh sáu mươi, em cũng vừa đôi mươi...."
Trong lúc Casanova gân cổ với tiếng hát thất thanh, lắc lư theo điệu Twist, chú Don Juan lẳng lặng ra góc phòng, hí hoáy ghi ghi chép chép. Hóa ra chú trổ tài làm bài thơ vịnh Sở Khanh lấy vợ bốn. Casanova hát xong, chú Don Juan ngâm đọc bài thơ vịnh ngẫu hứng vừa sáng tác: