Lang Thang

Lượt đọc: 72696 | 39 Đánh giá: 9,7/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
56. Chữa mẹo

Tôi có nhiều anh bạn gàn dở. Nhưng gàn đến mức siêu đẳng, phải kể đến anh bạn tên Khải. Anh không thích thay đổi gì cả, dù tốt đến mấy, hay đến mấy đi chăng nữa. Xe anh chạy phải cỡ 20 năm, không việc gì phải đổi xe cả, chạy tốt, ít sửa, cần gì phải xe mới. Mua xe mới, cứ sợ bị quẹt, trầy sơn, đậu xe phải kiếm chỗ vắng, kẻo chúng nó mở cửa, chạm vào làm trầy lớp sơn. Mệt quá! Anh bảo thế! Và xe anh lên đến cỡ hai ba trăm ngàn miles là chuyện thường!

Computer anh xài máy thời Bill Gates mới ra trường. Phone anh xài loại flip phone cổ lỗ sĩ. Tại sao cứ phải xài smart phone? Bộ cứ cầm smart phone vung vẩy là thành người thông minh à! Có lần anh mang chiếc phone ra tiệm sửa, bọn làm trong tiệm xúm xít vây quanh, trầm trồ nhìn chiếc flip phone nhiều năm không gặp. Có đứa còn mang smart phone của chúng ra chụp hình, đưa lên YouTube cho mọi người chiêm ngưỡng!

Vì thế tôi không lạ gì khi có lần gặp anh nói chuyện, anh bảo không bao giờ đi khám bệnh, không bao giờ đi bác sĩ! Anh phán:

Tại sao tôi phải đi bác sĩ, thử tổng quát, khám máu, chụp hình làm gì? Tôi đang khỏe, đi bác sĩ, lỡ chúng nó bảo mình mắc bệnh này bệnh nọ. Rồi làm đủ test này đến test khác, làm mình phải lo âu. Chả dại! Mà ai chẳng phải chết. Rồi cũng phải mắc bệnh này hay bệnh khác mới chết được chứ! Tôi làm chúc thư, last will, cấm tiệt mấy đứa con không được đưa tôi vào nhà thương, không giải phẫu, thở máy, chọc dây này dây nọ vào người. Khi nào đi thì đi, tại sao phải tự hành hạ mình, tự làm khổ mình, khổ lây cả gia đình!

Anh không tin vào y khoa, ghét mấy anh bác sĩ. Nhưng ghét của nào trời trao của đó, hai thằng con trai của anh đều vào học y khoa, ra bác sĩ cả! Anh cằn nhằn:

- Tại sao chúng mày thích học cái nghề phải gió đó? Buổi sáng dậy, trời đẹp, nhìn cây cỏ hoa lá xinh tươi, nghe chim hót líu lo để thấy cuộc đời sao đẹp quá! Lại chui đầu vào nhà thương, thấy toàn người đau ốm, khặc khừ, rên la thảm não. Rồi vào phòng mổ, máu me tùm lum, tanh tưởi, cuộc đời thấy đen xì xì. Chẳng may mổ mà lỡ tay, người bệnh đi luôn trên bàn mổ. Rồi ân hận, lo âu, lại bị kiện cáo. Đời còn gì tươi đẹp nữa! Sao chúng mày ngu vậy! Học cái gì khác không học!

Bà vợ ngồi bên, nguýt chồng:

- Hứ! Anh chỉ nói bậy bạ tầm xàm! May mà mấy con nó giống tôi, không gàn dở như anh! Nghe lời anh thì chỉ đi vào McDonalds chiên hamburger mà kiếm sống. Ở đó mà nhìn cây cỏ xanh tươi, nghe chim hót! Nghe mấy cái chảo sôi mỡ ùng ục thì có! 

Anh bạn tôi không nói gì nữa. Nhưng anh cương quyết rồi! Anh bị bệnh gì, anh tự chữa lấy. Không khiến mấy thằng con trai! Thế là anh nghiên cứu đủ loại cách chữa kiều tự nhiên, theo những bài thuốc của dân gian. Không việc gì uống thuốc Tây, toàn chất hóa học. Anh bảo thế! Hai món anh đắc ý nhất là nước giá và bột sắn! Anh chỉ dùng hai thứ này khi bị bệnh gì làm khó chịu! Cái gì anh cũng chữa bằng nước giá hay uống bột sắn! Anh đặt ra hai câu sau:

Uống nước giá, trị bá bệnh!

Ăn bột sắn, khỏe khoắn con người!

Rồi còn những cách chữa mẹo của dân gian truyền khẩu. Anh nghiên cứu hết, lại còn dự định viết hẳn một cuốn sách về chữa mẹo. Như bị mụt lẹo trên mắt, lấy gấu quần đen của đàn bà quệt vài cái là hết! Hay bị hóc xương cá, xương gà, kiếm người đẻ ngược, gãi ba cái trên cổ, đấm năm cái sau lưng, thế là xương hóc sẽ ho bắn ra ngoài ngay! Bị sa đì hay sa ruột, lấy hạt quít rang, đem hạ thổ một ngày một đêm, sắc lấy nước uống là hết bệnh! Đủ mọi thứ hầm bà lằng. Bệnh gì cũng có thể chữa mẹo được cả. Anh phán như thế! Chỉ cần nghiên cứu những bài thuốc dân gian và chữa mẹo là xong hết!!

Bẵng đi một thời gian tôi ít gặp anh. Một hôm chị vơ anh bạn gọi cho tôi. Nói anh sắp đi rồi, muốn gặp tôi lần chót. Tôi vội đến thăm anh. Và quả tình, anh sắp đi thật. Người chỉ còn da bọc xương. Anh nằm trên giường, thở dốc, nói mãi mới ra hơi:

- Tôi bị ung thư gan! Tôi không đi khám gì, không thử gì. Nhưng con tôi nó đoán chắc là ung thư gan.

Anh lật áo cho tôi xem. Chỗ bụng trên bên phải của anh, mọc bưới to như trái bưởi. 

Anh cười:

- Tôi uống cả tấn nước giá, ăn cả chục bao bố bột sắn. Rồi chữa mẹo đủ kiểu. Mà không ăn thua gì! Hai thằng con chúng nó bảo bố không cho đi khám, đi mổ, ung thư lớn nữa, chạy khắp người thì chỉ còn hai ba tuần là xong rồi! Dĩ nhiên đời nào tôi đi mổ hay chữa nhà thương đâu. Nhưng anh biết không! Tôi còn cách chữa mẹo cuối cùng này. Hy vọng sẽ thành công! Tôi sẽ cho anh biết sau. Anh chờ tôi ít lâu nhé!

Tôi nhìn anh bạn thương cảm. Người gàn dở, đến lúc sắp tịch, vẫn gàn dở như thường. Tôi từ giã anh, tin chắc đây là lần cuối gặp anh bạn Khải của tôi.

Nhưng tôi đã nhầm lớn! Vì cả tháng sau, vẫn không nghe báo tin anh chết! Rồi một buổi tối, có điện thoại gọi đến. Bên kia là giọng anh bạn, qua chiếc flip phone cổ lỗ sĩ:

- Anh đến chơi! Tôi vẫn sống nhăn răng đây. Tôi cho anh xem cái này hay lắm!

Tôi vội đến ngay. Người ra mở cửa chính là anh Khải, đi lại nhanh nhẹn, mặt mày tươi rói, hớn hở, vui vẻ. Như một người chưa bao giờ bệnh hoạn trầm kha nào cả.

Anh mời tôi ngồi chơi. Rồi cởi áo cho tôi xem. Cục bướu ung thư gan của anh không thấy đâu nữa. Chỉ thấy anh đeo một chiếc sì líp mầu hồng, bọc lấy phía bụng trên bên phải, một đầu sì líp nối với sợi dây vòng lên vai, một đầu buộc vào dây thắt ngang bụng. Có nghĩa chiếc sì líp mầu hồng đã che hẳn lá gan của anh, nay đã lành lặn không còn bướu ung thư gì nữa!

Anh cười nói sung sướng:

- Tôi lành bệnh rồi! Nhờ chiếc sì líp này chữa mẹo cho tôi đấy! Anh biết không? Tôi khổ công lắm mới kiếm được chiếc sì líp này để chữa mẹo. Phải là sì líp của một trinh nữ mới công hiệu để trị bệnh. Mà anh biết đấy, xứ Mỹ này con gái chúng nó mới nứt mắt ra là bồ bịch rồi, có đứa nào còn trinh đâu! May sao, cô em vợ tôi có đứa con gái mới dậy thì, quen với bạn gái nó là Mỹ trắng, tóc vàng mắt xanh, lại theo đạo Jehova's Witness, ngoan đạo lắm, nên chắc chắn còn trinh. Thế là con cháu xin được chiếc sì líp này của con bạn học của nó, đưa về cho mẹ. Chúng nó đâu biết là để dùng chuyện gì! Thế là tôi có được sì líp trinh nữ da trắng, tóc vàng, mắt xanh để chữa mẹo. 

Công hiệu như thần! Tôi đeo có vài ngày, đã thấy cục bướu nhỏ dần, nhỏ dần. Rồi biến mất! Rồi tôi khỏe lại, ăn uống như thường. Bây giờ khỏe lắm rồi! Không còn bệnh hoạn gì nữa cả! Anh đừng hỏi tôi sao lại có hiệu quả như vậy! Đã bảo là chữa mẹo mà! Nhưng tôi suy luận là con gái còn trinh, mới dậy thì, sức sống ở chỗ đó mạnh vô cùng. Lại là gái Mỹ nữa, càng mạnh tợn. Nên chiếc sì líp bao bọc lấy chỗ đó phải chứa đựng sinh khí cỡ vô biên. Bao nhiêu ung thư gì cũng sẽ bị diệt sạch trơn. Quả đúng như vậy thật!

Chữa mẹo này tôi sẽ đưa vào sách của tôi. Khi nào in xong tôi sẽ tặng anh. Bây giờ có mấy câu thơ tôi cho anh xem trước:

Sì líp gái trinh

Sức mạnh hiển linh

Nan y chữa hết

Quả thật tài tình !!!

« Lùi
Tiến »