LIÊN HOA LÂU - Tập 1

Lượt đọc: 20335 | 8 Đánh giá: 8,5/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
PHẦN SÁU
chảo dầu

Lúc Vân Bỉ Khâu và Lý Liên Hoa ăn mì, Quách Họa đang khổ sở suy nghĩ về địa đạo trong Bách Xuyên Viện. Có một chuyện mà gã nghĩ mãi không thông: Người trong địa đạo bị tưới dầu toàn thân, bốc cháy, trên người nổi đầy nốt phồng nên da mới bị tước rách, vậy dầu từ đâu mà ra? Gã tìm kiếm trên dưới địa đạo cả mười lần, vẫn không tìm thấy chảo dầu ở chỗ nào. Nếu không có chảo dầu, vậy dầu từ đâu mà có? Phụ Nam Phi mất kiên nhẫn đứng trên gọi gã mấy lần, nhưng Quách Họa vẫn không nỡ rời đi, cho tới tận khi sắc trời tối sẫm, Phụ Nam Phi bỏ đi rồi, gã vẫn cầm đuốc lần sờ trong địa đạo.

Mặc dù Quách Họa chẳng thông minh nhưng tuyệt đối không phải kẻ dễ nản chí, trong suốt mấy canh giờ tìm kiếm, gã đã tìm thấy một thứ mà bọn Kỷ Hán Phật không tìm thấy. Đó là một thứ bị cháy đen to bằng một bàn tay người, Quách Họa nhận thấy nó không phải hòn đá bởi vì khi gã giẫm lên, nó rất mềm. Lúc Quách Họa đang ngẩn người nhìn thứ mình nhặt được thì sau lưng có tiếng nói:

- À…

Quách Họa giật mình, quay phắt người lại, hai tay bày tư thế Ác Hổ Phác Dương (*).

(*): Hổ rình vồ dê

- Là người hay là ma?

Người đứng sau gã cũng giật mình kinh hãi, quay ngoắt người lại theo Quách Họa, ngó quanh ngó quất.

- Ở đâu? Là người hay ma?

Quách Họa thấy bộ dạng đó của hắn thì thở ra, thu thế lại.

- Lý Liên Hoa!

Kẻ không biết đứng sau lưng Quách Họa từ bao giờ kia chính là Lý Liên Hoa. Thực ra Vân Bỉ Khâu vừa rời khỏi, Lý Liên Hoa đã chui ngay vào địa đạo này, kiểm tra lại một lượt cái nơi ban ngày hắn đã muốn kiểm tra nhưng lại không tiện, có điều không ngờ Quách Họa lại đăm chiêu suy nghĩ vì một cục than, đúng là khiến hắn khâm phục.

- Này! Lý Liên Hoa, Lý tiên sinh… - Quách Họa gọi. – Sao tiên sinh lại ở đây?

- Sao ngươi cũng ở đây? – Lý Liên Hoa mỉm cười.

Quách Họa sờ đầu.

- Ta xuống tìm chảo dầu.

- Ta cũng vậy. - Lý Liên Hoa nghiêm túc đáp.

Quách Họa hoang mang.

- Nhưng không tìm thấy.

- Đừng nói chuyện này vội. Sau khi quay về, Kỷ Hán Phật đã bắt đầu kiểm lại quân số, tìm xem có kẻ nào mất tích trong Bách Xuyên Viện hay chưa? – Lý Liên Hoa nói.

Quách Họa gật đầu.

- Đại viện chủ lập tức kiểm tra rồi, không có đệ tử nào trong viện mất tích cả, chỉ có một nha đầu làm việc trong nhà biếp biến mất từ mấy hôm nay, có lẽ về thăm nhà một chuyến.

- Thế thì lạ thật đấy, lẽ nào đây chính là nha đầu giúp việc trong nhà bếp đó? – Lý Liên Hoa lấy làm lạ.

Quách Họa hoang mang lắc đầu.

- Không biết nữa.

Lý Liên Hoa giật lùi tới vị trí buổi sáng nhìn thấy người chết. Lùi được mấy bước, hắn tỉ mỉ quan sát dấu vết dưới đất, lẩm bẩm tự nói một mình:

- Bếp… buổi sáng ở đây có đặt một bếp đựng chảo dầu, có hai người gặp nhau ở đây, người đứng ở vị trí của ta giơ chân đá, - Hắn bắt chước đá một chân về phía trước – khiến chảo dầu đổ xuống đất, dầu chảy bắn lên người đối diện, người đó ngã, dầu chảy ra cửa bắt lửa cháy lớn, đường thoát của “ta” bị bịt, bèn quay người chạy ra đầu kia của địa đạo…

Quách Họa nghe mà gật đầu lia lịa.

- Ta cũng nghĩ thế.

Lý Liên Hoa thở dài.

- Thực ra ta chỉ đang nói bừa mà thôi…

Quách Họa ngẩn người, đầu óc gã vốn hỗn loạn giờ lại càng rối như bòng bong. Lý Liên Hoa đi đi lại lại quanh địa đạo vài vòng, Quách Họa cầm đuốc theo sau hắn.

Là kẻ nào đã giết cô gái này tới bốn lần? Ngực nàng bị một thanh kiếm dài lưỡi sắc mỏng đâm một nhát, trán lại đập vào đâu đó gây ra vết thương không nhỏ, tay phải bị chặt từ cổ tay, còn bị tưới dầu thiêu chết, tuột mất một lớp da. Kẻ nào đối xử tàn nhẫn với nữ nhân như thế? Cây đuốc trên tay Quách Họa khua khua ở cửa địa đạo một lúc, mấy viên đá vụn rơi xuống suýt thì rơi xuống đầu Lý Liên Hoa khiến hắn gật mình nhảy sang bên tránh.

- A di đà phật… - Đột nhiên thấy một viên đá rơi xuống cục than mà vừa rồi Quách Họa nhìn chằm chằm, hắn hỏi bằng giọng kỳ lạ. – Đây là cái gì?

Quách Họa đáp:

- Hình như là một bàn tay…

Lý Liên Hoa giật nảy mình.

- Tay gì? Bàn tay bị chặt đấy à?

Quách Họa gật đầu.

- Bị dầu chiên rồi.

Lý Liên Hoa hít ngược một hơi. “Bàn tay” đã bị dầu chiên co quắp giống như đang nắm thứ gì đó, hắn nhặt hai cành cây khô bị gãy dưới đất thò vào bàn tay khều khều, thứ bàn tay đó nắm khiến hắn dựng hết lông mai. Trầm ngâm một lúc, hắn thận trọng thu “bàn tay” đó đặt vào góc địa đạo, đón lấy bó đuốc trong tay Quách Họa soi xung quanh, thấy trên vách đá có rất nhiều dấu vết, có vài vết đã mờ, rất nhiều vết chỉ là do tiện tay vạch lên, vẽ gà vẽ vịt, nhưng có một câu được viết lặp lại hai lần, chữ xiêu vẹo, rõ ràng là người không học hành nhiều viết, đó là bốn chữ “Ái Hỉ Sinh Ưu”(*)

(*) Yêu ghét sinh buồn phiền.

- Quách đại công tử, ngươi có thể mời người nào trong Bách Xuyên Viện quen biết cô nương này xuống nhận xem có phải cô ấy không? – Lý Liên Hoa ngẩn ngơ nhìn bốn chữ “Ái Hỉ Sinh Ưu” kia. – Sau đó hỏi xem sư phụ trong bếp ăn của Bách Xuyên Viện hôm qua và hôm nay, ba bữa trong Bách Xuyên Viện ăn những gì?

Quách Họa đột nhiên nhớ ra một chuyện:

- A Phát nói hôm qua nó nhìn thấy một nữ quỷ chỉ có nửa người trong này, Vương đại tẩu và A Phát chắc biết A Thụy.

Lý Liên Hoa gật đầu.

- Tối nay Phương trượng Vô Liễu mời ta tới ăn cơm…

Quách Họa hoàn toàn chẳng nghi ngờ.

- Ta sẽ tới Phổ Độ Tự tìm tiên sinh.

- Ta có thể ở trong bếp… - Lý Liên Hoa áy náy.

Quách Họa kiên định:

- Ta sẽ tới bếp tìm tiên sinh! – Rồi quay người bỏ đi.

Nếm Thử

Trong thiền phòng của Phương trượng Phổ Độ Tự.

Phương trượng Vô Liễu đang bưng bát cơm trầm ngâm thì bên ngoài có người gõ cửa hai tiếng, người đó mỉm cười.

- Đám tiểu hòa thượng đang ăn như hổ đói ở nhà ăn, lão hòa thượng lại ngồi ngắm cơm, vì sao thế?

Phương trượng Vô Liễu đột nhiên cười.

- Lý thí chủ.

Cửa sổ mở, Lý Liên Hoa đứng bên ngoài.                                     

- Lão hòa thượng, ta đã qua nhà ăn rồi, đồ ăn trong miếu không tốt lắm, ngoài lạc, rau và đậu phụ ra, chỉ có cơm trắng lẫn muối, vậy mà ban ngày Phương trượng còn bảo cơm chay trong chùa vô địch thiên hạ…

Phương trượng Vô Liễu nghiêm sắc mặt.

- Nếu Lý thí chủ muốn ăn, lão nạp sẽ mời Cố sư phụ chuẩn bị cho thí chủ một mâm. Cố sư phụ rang lạc, nhào bột, làm bánh, ớt, mì không món nào là không ngon…

Lý Liên Hoa đột nhiên nhìn ngài cười.

- Vậy ông ấy có biết rán chết người khác không?

Phương trượng Vô Liễu sững lại, mãi không nói được gì, một lúc sau mới hỏi:

- Rán chết người?

Lý Liên Hoa nho nhã vén vạt áo, chậm rãi nhảy qua cửa sổ vào trong, ngồi trên chiếc ghế mà ban ngày hắn đã ngồi.

- Ừm…

Phương trượng Vô Liễu  cũng nghe nói tới việc hôm nay phát hiện một xác chết trong địa đạo của Bách Xuyên Viện, vừa rồi ngài còn đang lo lắng vì địa đạo đó thông sang Phổ Độ Tự. Lý Liên Hoa kể cho ngài nghe một lượt chuyện xảy ra trong địa đạo rồi buồn bã bảo:

- Cố sư phụ của Phổ Độ Tự không biết có biết làm món ăn từ thịt người chết cháy không…

Phương trượng Vô Liễu chậm rãi hỏi:

- Vì sao nói thế?

Lý Liên Hoa biết lão hòa thượng thận trọng, mỉm cười.

- Giữa Bách Xuyên Viện và Phổ Độ Tự có thông đạo, địa đạo này thông đến tháp Xá Lợi và phòng chứa củi, đoạn gần Bách Xuyên Viện phát hiện một thi thể, sáng nay cái cây lớn trong Phổ Độ Tự đột nhiên đổ. Đầu tiên, buổi sáng không có gió, việc cây gẫy rất lạ, lão hòa thượng tâm tư tinh tế, chắc sáng nay đã phát hiện ra cái cây bị ai đó chặt bằng một chưởng mà gãy. Có thể lẳng lặng chặt gãy ngọn cái cây cao năm trượng mà thân cây lại không đổ, chỉ có thể đứng trên tháp Xá Lợi có cùng độ cao năm trượng để ra tay, có nghĩa là sáng nay có người ở tháp Xá Lợi. Tạm thời không nói tới mục đích khiến y ra tay chặt gãy ngọn cây, ít nhất y có mặt trong tháp, ở đoạn địa đạo ấy có xác người, vì vậy y có liên quan tới cái xác chết cháy. Đấy là điều thứ nhất.

Phương trượng Vô Liễu gật đầu.

- Hôm qua trong tháp có người, đúng thế thật.

Lý Liên Hoa chậm rãi nói:

- Lão hòa thượng có biết là ai không?

Phương trượng Vô Liễu lắc đầu.

- Lão nạp võ công có hạn, chỉ nghe thấy hôm qua trong tháp có người.

Lý Liên Hoa yên lặng một lúc, mới chậm rãi nói:

- Lão hòa thượng không thật thà… người trong tháp hôm qua là ai, sao ngài có thể không biết…

Phương trượng Vô Liễu cười khổ.

- Ồ?

Lý Liên Hoa nói:

- Hôm qua lúc ta tới, Phổ Độ Tự đang tụng kinh sáng, theo lý mà nói, chúng hòa thượng đều phải đi niệm kinh, lão hòa thượng không có mặt vì ngài đang bệnh, nhưng vẫn còn một người nữa không đi sáng đó.

Phương trượng Vô Liễu hỏi:

- Ai?

Lý Liên Hoa từ tốn.

- Hòa thượng Phổ Thần. – Hắn ngập ngừng. – Ngài nói, “Mời sư chất Phổ Thần tới thiền phòng của ta”. Tiểu sa di nói hắn đang ngồi thiền trong phòng, vì vậy hắn không đi tụng kinh.

Phương trượng Vô Liễu  thở dài, sau đó mỉm cười.

- Lý thí chủ quan sát tỉ mỉ, lão nạp thật vô cùng khâm phục.

Lý Liên Hoa cười.

- Hắn không đi tụng kinh sáng không có nghĩa người dưới địa đạo là hòa thượng Phổ Thần, chỉ có thể cho thấy lúc sáng khi cái cây đổ, không ai thấy hắn ở đâu mà thôi. Nếu ta nói tới Phổ Thần thì phải bắt đầu nói từ thi thể bị chết cháy. Thứ nhất, trên thi thể đó có một vết thương từ kiếm ; thứ hai, kẻ giết chết người đó không phải người ở Bách Xuyên Viện ; thứ ba, địa đạo chỉ thông từ Bách Xuyên Viện tới Phổ Độ Tự ; thứ tư, trong Phổ Độ Tự có kiếm thuật mà Phổ Thần tinh thông. Vì vậy, kẻ đâm chết người là hòa thượng Phổ Thần. Đó là điểm thứ hai.

Phương trượng Vô Liễu  mỉm cười.

- Sao thí chủ biết kẻ đâm chết người không phải người của Bách Xuyên Viện?

Lý Liên Hoa cũng mỉm cười.

- Chỗ mà thi thể bị đâm là ở ngực, có thể thấy kẻ đâm đứng đối diện với người này, nếu không quen biết, sao có thể mặt đốt mặt? Hơn nữa vết thương ở ngực không phải vết thương lấy mạng người đó, lão hòa thượng không phát hiện ra có một chuyện rất lạ à?

Bên ngoài có người đột nhiên trầm giọng hỏi:

- Cái gì?

Lý Liên Hoa và Phương trượng Vô Liễu đều ngẩn ra, người bên ngoài lại rất bình thản.

- Tại hạ Kỷ Hán Phật.

Một người nữa cười hi hi, nói tiếp:

- Bạch Giang Thuần.

Kẻ tiếp theo âm trầm:

- Thạch Thủy.

Cuối cùng điềm đạm:

- Vân Bỉ Khâu. Bốn người Phật Bỉ Bạch Thạch trong Bách Xuyên Viện muốn vào thiền phòng của Phương trượng ngồi một lát.

Phương trượng mở cửa lớn.

- Bốn vị đại hiệp đến chơi, Phổ Độ Tự thật quá vinh hạnh.

Thạch Thủy “hừ” một tiếng cười nhạt, Phương trượng còn chưa kịp nói xong những lời khách sáo thì bốn người bọn họ đã ngồi, tự nhiên như ở trong nhà mình. Phương trượng Vô Liễu thầm cười khổ trong lòng, liếc xéo Lý Liên Hoa, thầm nghĩ năm xưa ngươi tùy tiện ngông cuồng, khiến bọn họ giờ mới thế này. Lý Liên Hoa lại ngồi ngay ngắn, tiếp tục nói giọng rất nghiêm túc:

- Trên nóc địa đạo có lớp đá, lửa lớn cháy khiến nó bị nứt, có thể thấy lớp đá này khá mỏng. Nhát kiếm không gây ra vết thương chí mạng, chỉ cần nàng ta không phải người câm thì sẽ kêu cứu, nhưng trong Bách Xuyên Viện không ai nghe thấy tiếng kêu cứu cả.

Mấy người kia cùng gật đầu, Lý Liên Hoa lại nói:

- Nếu thi thể chết cháy là tiểu nha đầu Ngọc Lâm Thụy giúp việc trong bếp thật, nàng không phải người câm, tại sao nàng không kêu lên? Kẻ đâm nàng một kiếm đứng đối diện nàng, có thể thấy y không sợ nàng biết mặt mình. Trên vách đá của cửa ra vào bị vạch vẽ linh tinh, có thể thấy tiểu cô nương đang đợi ai đó, và kẻ đâm nàng ấy không chừng chính là người nàng đang đợi. Nàng ấy biết người này, vì vậy sau khi đâm một kiếm, vì lý do nào đó mà nàng không gào thét thảm thiết.

Mọi người đều chau mày, suy xét kĩ về những gì Lý Liên Hoa nói, Lý Liên Hoa tiếp tục:

- Nếu người nha đầu đó hẹn là đệ tử của Bách Xuyên Viện thì tại sao canh ba nửa đêm lại hẹn gặp nhau trong địa đạo? Điều đó cho thấy người nàng hẹn gặp là người không thể gặp. Nàng ấy chui từ lầu sách xuống, lúc mới xuống được một nửa người, bị A Phát bắt gặp, bèn coi nàng ấy là “nữ quỷ chỉ có nửa thân người” . Đương nhiên còn một khả năng nữa, nàng ấy hẹn gặp một người còn kẻ đâm nàng ấy lại là người khác, nhưng nếu thế tại sao nàng ấy không kêu cứu? Nếu đệ tử Bách Xuyên Viện đâm, lại không đâm chết mà chạy ra ngoài đóng hết các cơ quan, coi như không có chuyện gì xảy ra thì điểm này không hợp tình hợp lý, bởi vì Lâm Ngọc Thụy không bị đâm chết, nàng ấy có thể nhận ra hung thủ, vì vậy khả năng “chạy ra ngoài và đóng mọi cơ quan, vờ như không có chuyện gì xảy ra” và “không đâm chết nàng ấy” không thể cùng tồn tại. Do vậy, ta đoán kẻ đâm chết nàng ấy không phải là đệ tử Bách Xuyên Viện, mà rất có thể là người hẹn nàng. – Lý Liên Hoa mỉm cười. – Vì vậy, từ vết thương có thể đoán định kẻ đâm nàng ấy không phải đệ tử Bách Xuyên Viện, trong Phổ Độ Tự chỉ có Phổ Thần là tinh thông kiếm thuật, vì vậy người nàng hẹn gặp là hòa thượng Phổ Thần. Hòa thượng không thể ở cùng đàn bà con gái, nên người mà Lâm Ngọc Thụy gặp là người không thể gặp.

Mọi người trầm ngâm một hồi, Vân Bỉ Khâu gật đầu đầu tiên. Lý Liên Hoa mỉm cười, rất hòa nhã.

- Huống hồ, còn có một chứng cứ khác chứng minh người nàng ấy hẹn gặp là hòa thượng. Mọi người nhìn thấy bốn chữ “Ái Hỉ Sinh Ưu” trên vách đá không?

Kỷ Hán Phật gật đầu. Lý Liên Hoa nhìn Phương trượng Vô Liễu một cái.

- Lão hòa thượng…

Phương trượng Vô Liễu tiếp lời:

- Đó là thi kệ trong “Hảo Hỉ Phẩm” ở “Pháp Cự Kinh” . – Ngập ngừng, ngài chầm chậm đọc. “Ái hỉ sinh ưu, ái hỉ sinh úy, vô sở ái hỉ, hà ưu hà úy? (*)

(*) Yêu thích sinh sầu ưu, yêu thích sinh sợ hãi, không yêu không thích, sao có lo có sợ.

- Đây là một bài thi kệ của Phật gia. – Lý Liên Hoa nói. – Nếu người nàng ấy hẹn không phải hòa thượng…

Hắn chưa nói xong, Bạch Giang Thuần đã nặng nề “hừ” một tiếng.

- Lão tử quen biết rất nhiều hòa thượng, nhưng chưa bao giờ nghe thấy câu này.

Lý Liên Hoa gật đầu.

- Đúng thế đúng thế, nếu người nàng ấy hẹn không phải là hòa thượng, thì nàng sẽ không thể viết ra được câu này. Nếu người nàng hẹn là hòa thượng, trên ngực lại bị kiếm đâm, rất có khả năng chính Phổ Thần hòa thượng làm, huống hồ sáng nay Phổ Thần hòa thượng không tham gia đọc kinh sáng, tóm lại… Phổ Thần hòa thượng rất đáng ngờ.

Phương trượng Vô Liễu thở dài.

- Lý thí chủ, lão nạp xin được nói thẳng, lão nạp nói sai ắt phải xuống địa ngục, người đâm bị thương nữ thí chủ chính là sư chất Phổ Thần.

Bốn người Phật Bỉ Bạch Thạch đều “à” lên một tiếng, vô cùng kinh ngạc, thì ra Phương trượng Vô Liễu biết hung thủ là ai. Phương trượng Vô Liễu chậm rãi nói tiếp:

- Sáng nay sau khi Lý thí chủ rời đi, trong Xá Lợi Tháp khói bốc nghi ngút, việc hắn tự ý hành động đã không thể che giấu, tới thiền phòng của ta cúi đầu nhận tội với Phật tổ, chỉ là… Sư chất Phổ Thần tuổi còn trẻ nên nhất thời kích động, đâm nữ thí chủ một kiếm chứ chưa giết người, hắn không phải hung thủ giết nữ thí chủ.

Đang nói tới đây, một người đột nhiên nhảy từ ngoài cửa sổ vào, ném bộp vật gì đó xuống đất, lớn tiếng hét:

- Ta không tìm thấy tiên sinh ở bếp, lúc ra ngoài thấy tên này lén lút đứng nghe trộm, tiện tay tóm luôn, mọi người quả nhiên ở đây! Hại ta phải chạy tìm khắp nơi!- Gã trừng mắt nhìn Lý Liên Hoa. – Vương đại thẩm đã nhận ra A Thụy, còn thực đơn của Bách Xuyên Viện là thịt xào măng.

Lý Liên Hoa nhìn hắn cười.

- Ta chỉ muốn biết hai hôm nay Bách Xuyên Viện có làm món đậu rán hay không thôi?

Người xông vào từ cửa sổ chính là Quách Họa, nghe vậy thì lớn tiếng đáp:

- Không có!

Lý Liên Hoa cười.

- Thế thì đúng rồi. – Hắn nhìn kẻ đang run lẩy bẩy dưới đất, dịu giọng bảo. – Cổ sư phụ, mùi vị thịt người có ngon không?

Tất cả những người có mặt trong thiền phòng của Phương trượng đều im lặng, chỉ có tiếng răng va vào nhau của kẻ đầu trọc kia, đột nhiên hắn run rẩy lên tiếng:

- Ta cũng… cũng chưa… chưa giết người…

Lý Liên Hoa thở dài.

- Khi sư phụ nhìn thấy nàng, trông nàng thế nào?

- Khi ta thấy nàng… Nàng ấy… Nàng ấy đã chết rồi. – Cố sư phụ đáp.

- Ngoài nhát kiếm ở ngực ra, trên người nàng ấy có vết thương nào khác không? – Lý Liên Hoa lại hỏi.

- Đầu nàng ấy đập vào vách đá nên bị vỡ một mảng lớn, máu chảy đầy đất, ngực cũng chảy rất nhiều máu, đã chết rồi.- Cố sư phụ đáp.

- Sau đó… bỏ dầu vào rán bánh, ngươi rán chết người ta luôn? – Lý Liên Hoa hỏi.

Cố sư phụ toàn thân run rẩy.

- Ta… ta… ta chỉ là…

Lý Liên Hoa nhìn hắn bằng ánh nhìn tò mò.

- Ta… ta… ta… ta từng… - Mặt Cố sư phụ mướt mồ hôi, hắn lắp ba lắp bắp nhìn Lý Liên Hoa. – Ta từng gặp nhìn thấy một người phụ nữ… chặt đứt bàn tay của gã đàn ông chung chăn gối với mình, còn… ăn ăn ăn nó luôn…

Vân Bỉ Khâu chấn động toàn thân, Lý Liên Hoa “à” một tiếng.

- Là ai?

Cố sư phụ lắc đầu.

- Ta… không không không không… không biết… đẹp tới khiến người khác… khiến người khác… - Cổ họng hắn phát ra tiếng gần như dã thú. – Khiến người khác muốn ăn…

Lý Liên Hoa rụt rụt cổ.

- Ngươi nhất định là thấy nữ quỷ rồi!

Cổ sư phụ lắc đầu nguầy nguậy.

- Không, chính trong trấn dưới núi Thanh Nguyên, tám tháng trước… nửa đêm ta tỉnh dậy định ra ngoài đi tiểu tiện, trong khách phòng bên cạnh…

Sắc mặt Vân Bỉ Khâu trắng nhợt, Kỷ Hán Phật “hừ” một tiếng.

- Giác Lệ Tiếu!

Bạch Giang Thuần tức giận nói:

- Ngoài nữ yêu này ra, còn ai có khả năng ấy… còn Lý Liên Hoa, tại sao ngươi lại biết lão huynh bị nữ quỷ kia nhập đổ dầu nướng cháy A Thụy?

Lý Liên Hoa “à” một tiếng.

- Bởi vì chảo dầu đấy. Trên đất có bếp, có củi, thậm chí có xương gà xương vịt, có dầu, vậy mà không có chảo dầu… Nhìn đống xương dưới đất, rõ ràng có người từng mang dầu vào địa đạo nấu nướng ăn vụng, nhưng không có chảo dầu… Điều đó cho thấy người dựng bếp trong địa đạo nếu không dùng một thứ khác thay thế  chảo nồi để nấu thức ăn, thì nghĩa là mang chảo đi đi về về, đấy là điểm thứ nhất. Trong địa đạo này rõ ràng không thể có cây cối mọc, chỗ củi ấy là bị lấy trộm từ phòng chứa củi của Phổ Độ Tự, hơn nữa bị lấy rất nhiều, vậy mà Phổ Độ Tự chẳng thấy động tĩnh gì, người coi kho củi chắc chắn có vấn đề, đấy là điều thứ hai. Người tưới dầu phóng hỏa không phải là người trong Bách Xuyên Viện, nếu không sẽ biết ngay đá trên trần địa đạo khá mỏng, hễ lửa cháy lớn là sẽ bị nứt, đồng thời lửa sẽ lan ra tới cửa địa đạo, người đốt lửa trong địa đạo ra khỏi đó ở cửa nơi Phổ Độ Tự, đó là điểm thứ ba. Còn nữa… - Hắn ngập ngừng. – Bàn tay rời ra của A Thụy, cầm một miếng đậu phụ rán. Ta nghĩ… có thể khi bỏ bàn tay bị chặt đứt vào chảo dầu, gân cốt co rút, bàn tay co quắp lại, vừa khéo buổi sáng ngươi rán đậu phụ, sót một miếng trong chảo. Ngươi không chú ý nên tay A Thụy co vào, nắm luôn cả miếng đậu phụ ấy. Mà mấy hôm nay Bách Xuyên Viện không ăn đậu phụ rán, suốt cả tháng ngày nào Phổ Độ Tự cũng ăn đậu phụ rán, ngươi là người cai quản việc ăn uống củi lửa của chùa này, lại có thể tùy tiện mang chảo nồi ra ngoài, cửa địa đạo thông lên phòng chứa củi, nếu không phải là ngươi, chẳng lẽ người chết tự trèo lên bếp của ngươi? – Lý Liên Hoa trừng mắt. – Chuyện như thế đáng sợ lắm, ta sợ ma…

Cổ sư phụ ôm đầu.

- Ta chỉ nhất thời hồ đồ… ta sợ vô cùng… Không ăn, ta không ăn thịt nàng ấy…

- Vậy sáng nay thì sao? – Lý Liên Hoa hỏi.

Cổ sư phụ run rẩy.

- Sáng nay, ta sợ chuyện ăn vụng thức ăn mặn và chuyện ấy bị phát hiện, nhân lúc mọi người còn đang đọc kinh bèn lén vào địa đạo, đun dầu sôi sùng sục, định hủy dấu vết. Sau đó ta chạy về phòng chứa củi, dùng củi bịt chặt lối ra vào, không dám xuống nữa.

- Ngươi không biết địa đạo còn một lối ra khác? – Lý Liên Hoa truy hỏi.

Cổ sư phụ lắc đầu.

- Không biết, ta chỉ biết phía dưới phòng chứa củi có một đường nứt rất dài, trước kia… Ta thường trốn trong đó nấu thức ăn mặn.

Phương trượng Vô Liễu thở dài.

- Chắc sáng nay sư chất Phổ Thần đã xuống địa đạo, tới xem nữ thí chủ đó, bị ngươi chặn lối ra, hắn đành ra bằng cửa ở tháp Xá Lợi, A di đà Phật…

Ngài đứng dậy, tâm trạng bỉnh thản bước ra ngoài, một lúc sau, một hòa thượng trẻ tuổi thân hình cao ráo, tướng mạo thanh tuấn bị ngài dẫn vào. Phương trượng Vô Liễu gật đầu với Kỷ Hán Phật.

- Giao cho thí chủ toàn quyền xử lý.

Kỷ Hán Phật gật đầu.

- Phật Bỉ Bạch Thạch sẽ tiến hành điều tra hòa thượng Phổ Thần và Cổ sư phụ, trong bảy ngày sẽ có quyết định, hoặc đem giam, hoặc phế bỏ võ công, hoặc tống vào Cái Bang ba năm… Căn cứ tội của từng người mà có hình phạt tương thích.

Sắc mặt Vân Bỉ Khâu tiều tụy nhợt nhạt, y nghĩ tới chuyện Giác Lệ Tiếu ăn thịt người. Người phụ nữ ấy dung mạo như tiên, ăn nói dịu dàng, hành sự quỷ dị… dù là chuyện tà ác tới cực độ hay là chuyện lương thiện vô cùng, nàng ta đều thản nhiên làm như không có gì… Lý Liên Hoa nhìn hòa thượng Phổ Thần, hòa thượng này chỉ mới hai mươi, khuôn mặt anh tuấn ngời ngời, giống như một thiếu niên võ lâm tâm trí cao vời vợi.

- Tại sao ngươi lại đâm nàng ấy một kiếm?

Phổ Thần lắc đầu, ngập ngừng, rồi lại lắc đầu, không nói gì cả, thần sắc thê lương. Lý Liên Hoa không hỏi nữa, buồn bã thở dài, dù là vì lý do gì, dù hắn không cố tình giết A Thụy, nhưng cuối cùng A Thụy vẫn vì hắn mà chết… Không biết nhát kiếm ấy khiến A Thụy mất máu mà chết, hay A Thụy tự đập đầu vào đá mà chết… Tóm lại, chuyện chính là như thế… Cuộc đời mà, chuyện này chuyện kia, những chuyện mình cho rằng sẽ không bao giờ xảy ra, tin rằng không bao giờ thay đổi… thực ra… đều rất khó nói… Đột nhiên hắn nhận thấy mặc dù chuyện đã rõ ràng, nhưng bốn người của Phật Bỉ Bạch Thạch vẫn đang trừng mắt nhìn mình, vội vàng nhìn lại bản thân một lượt, không thấy có gì khác lạ, đành nhìn bốn người cười.

- Cuộc đời mà, lại đến giờ ăn cơm rồi… - Hắn đứng dậy vươn vai, rồi túm lấy Phương trượng Vô Liễu. – Lão hòa thượng, ngài nói muốn mời ta ăn cơm chay.

Phương trượng Vô Liễu đáp:

- Việc này… việc này… Hình như Cổ sư phụ giờ không tiện vào bếp…

Lý Liên Hoa nghiêm mặt:

- Người xuất gia không được nói dối…

Thấy hai người họ đi vào bếp, bốn người Phật Bỉ Bạch Thạch quay sang nhìn nhau, Bạch Giang Thuần sờ sờ cằm.

- Ta thà tin hắn không phải Môn chủ.

Thạch Thủy nhắm mắt, lạnh lùng nói:

- Quyết không phải.

Kỷ Hán Phật chau mày không nói gì. Vân Bỉ Khâu lắc đầu, y sớm đã hồ đồ từ lâu rồi.

CÓ QUỶ CỤT TAY

Thấp thoáng sau bóng tường đỏ ngói xanh là một đình viện. Đình viện này nằm giữa những bụi hoa và cây cối tươi tốt, văng vẳng tiếng chim hót véo von.

- Tú Tần? – Có tiếng một thiếu phụ vọng qua rặng liễu. – Tú Tần! Con ở đâu? Tú Tần?

Trong đình viện sâu tít, tiếng người thiếu phụ vọng qua nghe trong vắt, dịu dàng, không kinh động cả một chiếc lá rơi. Một giọng nói vọng ra từ sâu trong viện:

- Mẹ! Con ở đây!

- Tú Tần? – Thiếu phụ kinh hãi, vội vàng chạy qua đình viện. – Con lại ở trong phòng của hắn? Con… a…

Nàng bỗng che mặt hét lên một tiếng. Đứa bé chừng bảy, tám tuổi đứng sau cánh cổng vòm thấp thoáng giữa đám cây cối xanh um, từ trên người nó… từng giọt máu nhỏ xuống tí tách.

- Tú Tần? Tú Tần… - Nàng vừa hét lên vừa chạy tới ôm lấy đứa bé. – Sao lại thế này?

Đứa bé tên Tú tần đưa bàn tay nhẹ nhàng vuốt ve lược cài tóc của nàng rồi nói nhỏ:

- Mẹ! Lạ lắm! Lưu thúc thúc chỉ còn lại một cánh tay.

Thiếu phụ chợt ngẩng đầu lên. Trên vầng trán trắng muốt có một vết máu kéo dài do Tú Tần bôi lên. Nàng mở to đôi mắt đầy vẻ kinh hoảng, giọng nghe có chút đáng sợ:

- Cái gì? Chỉ còn một cánh tay?

Tú Tần nói rất khẽ:

- Ngoại trừ một cánh tay ra, Lưu thúc thúc… không còn gì nữa hết…

Thiếu phụ há hốc miệng, sắc mặt trắng bệch ra rồi ngã ngồi xuống đất.

- Không thấy gì khác?

Tú Tần đáp thật chậm rãi:

- Vâng ạ! Không thấy gì khác…

Sau bóng ngói xanh tường đỏ, giữa ngôi viện rợp bóng cây và các loại hoa xen lẫn tiếng chim hót thánh thót, con chim sẻ đậu trên thành giếng, nghiêng đầu lẳng lặng nhìn dòng máu tươi chầm chậm chảy ra từ căn phòng nọ. Một con thằn lằn nhuốm sắc đỏ từ từ theo dòng máu bò ra, dừng lại ngay dưới cánh cửa.

Mã Gia Bảo

“Binh!” Trong quán nước, đột nhiên có người vỗ bàn đứng dậy. Đám thực khách trong quán ngẩng đầu lên định trợn mắt quát chợt câm như hến. Trong tay người vừa mới vỗ bàn cầm một thanh trường kiếm. Ông nội ơi, y đúng là vừa nện vỏ thanh kiếm xuống, tức thì mặt bàn xuất hiện một cái lỗ. Nhất thời trong quán im ắng đến mức có thể nghe thấy tiếng kim rơi. Lại thấy người đó túm lấy tiểu nhị trong quán, hét lên:

- Lưu Như Kinh đã chết? Hắn chết như thế nào hả?

Tất cả mọi người trong quán đồng loạt nhìn về phía tiểu nhị. Gã lắp bắp đáp:

- Khách quan không biết sao? Lưu Như Kinh của Mã Gia Bảo chết hôm qua. Nghe nói chết rất lạ, chỉ còn lại một bàn tay và nhúm tóc ở trên giường, tất cả các bộ phận khác đều biến mất. Trong phòng toàn máu là máu. Lạ nhất là thằng bé ngốc của Mã gia ở trong phòng của Lưu Như Kinh bị máu dính đầy người. Việc này tất cả mọi người đều biết…

- Lưu Như Kinh  một thân võ công, chưa nói y còn biết thương pháp. Thương là thứ binh khí dài, làm sao bị người ta chém đứt cánh tay được? – Người nọ vẫn nói lạnh lùng như cũ. – Đường đường là một trong “Tứ Hổ Ngân Thương” như y tại sao… tại sao…

Nói tới đây giọng gã trở nên nghẹn ngào không thốt nổi nên lời. Trong đám khách có người khẽ thở dài. Người ngồi cùng bàn với gã chợt lạnh lùng lên tiếng:

- Người đã chết thật rồi.

Người nọ buông áo tiểu nhị ra, ngồi phịch xuống ghế. Tiểu nhị kia như được ân xá vội vàng lùi vào bếp thật nhanh, có lẽ không dám thò mặt ra nữa. Lúc này, hai người một áo xám một áo tím ngồi cạnh nhau. Người áo xám vừa mới túm áo tên tiểu nhị hồ như đã bị câu nói của người áo tím kéo phịch xuống ghế.

Người áo xám họ Vương, tên Trung. Người áo tím họ Hà, tên Chương. Bọn họ cùng Lưu Như Kinh và một người nữa làm nên cái gọi là “Tứ Hổ Ngân Thương” . Mười năm trước, bọn họ được xưng tụng là bốn viên mãnh tướng số một của Tứ Cố Môn, ra tay với người khác chỉ biết tiến chứ không biết lui. Một người đã chết trong trận quyết chiến giữa Tứ Cố Môn và Kim Loan Minh. Ba người còn lại ly tán sau khi Tứ Cố Môn tan rã. Vương Trung bỏ thương học kiếm, khai sáng ra môn “Chấn kiếm” . Hà Chương trở thành một viên quan bình thường dưới trướng Hoa Nhị Thanh Thiên, làm bổ đầu chuyên đi bắt người. Lưu Như Kinh trở về nhà họ Mã ẩn cư, trong mười năm qua rất ít khi xuất hiện. Gần đây, Vương Trung Hà và Hà Chương nghe giang hồ đồn đại, nói Môn chủ Lý Tương Di của Tứ Cố Môn và Minh chủ Địch Phi Thanh của Kim Loan Minh biến mất sau trận quyết chiến nhưng chưa chết. Nhận được tin này, cả hai đều kích động. Ba người hẹn gặp nhau tại Mã Gia Bảo, bàn cách tìm kiếm Môn chủ. Không ngờ ba huynh đệ còn chưa gặp mặt nhau thì Lưu Như Kinh đã bị người ta hãm hại.

- Đi Mã Gia Bảo!

Uống xong chén trà, người áo tím tên Hà Chương bỏ lại một thỏi bạc rồi bước thẳng ra ngoài. Vương Trung cầm kiếm đi theo, liếc nhìn lại ấm trà một cái. Trà ngon còn đến hơn phân nửa. Hai người nhanh chân thúc ngựa lao đi. Mọi người trong quán trà nhìn theo, thở phào một hơi. Đúng lúc đó có người lên tiếng:

- Gần đây Mã Gia Bảo náo nhiệt thật. Lúc trước vì tiểu ông tử Tú Tần, Mã Gia Bảo đã dốc sức tìm kiếm thần y. Bây giờ, Lưu sư phụ vừa mới chết lại có hai hung thần tới đó…

Một người khác che miệng nói thật nhỏ:

- Ngươi không biết gì cả. Nói không chừng trong bảo có người ghen ghét Lưu sư phụ nên mới tìm thầy thuốc vào kê đơn giết chết y… Nay hai viên ôn thần này tới đó, chỉ cần bắt được viên thầy thuốc kia là sẽ biết được kẻ nào đứng đằng sau sai khiến…

Mã Gia Bảo.

Sáng sớm ngày hôm trước.

Bảo chủ Mã Hoàng của Mã Gia Bảo cúi xuống nhìn đứa con đang mút ngón tay, khẽ nhíu mày.

- Lý Liên Hoa chưa tới?

Một tên hộ vệ của Mã Gia Bảo vội lên tiếng đáp:

- Vẫn chưa tới ạ.

Mã Hoàng mặt cau mày có nhìn Mã Tú Tần.

- Không biết đệ nhất giang hồ thần y nổi tiếng có tài cải tử hoàn sinh này có thể chữa khỏi bệnh cho Tú nhi không…

Mới nói tới đó, từ ngoài cửa có âm thanh vọng nào:

- Lý thần y tới… Lý thần y tới…

Mã Hoàng mừng rỡ đứng dậy phủi tay rồi nói liên hồi:

- Ngưỡng mộ từ lâu… ngưỡng mộ từ lâu…

Ngoài cửa có một đám người chen chúc nhau đi vào. Một đại hán mồ hôi đầm đìa lên tiếng:

- Lý thần y đến…

Mã Hoàng ngạc nhiên hỏi:

- Người đâu?

Trong đám đông bỗng có người thét to:

- Một, hai, ba… Thả.

Trong đám người đột nhiên có một bao tải rơi xuống. Trong bao có người kêu một tiếng, giãy giụa như tìm không ra miệng bao. Một người đứng cạnh liền xé rách cái bao. Người bên trong thò đầu ra cười khổ.

- Xấu hổ quá… Xấu hổ quá… Tại hạ là Lý Liên Hoa…

Mã Hoàng nghẹn họng trân trối nhìn cảnh tượng trước mặt rồi run run chỉ đám thủ hạ của mình.

- Tại sao lại đối xử với Lý thần y như vậy? Lôi ra đánh hai mươi trượng! – Nói xong y vội vàng chắp tay với Lý Liên Hoa. – Đồ tôn hành động thiếu suy nghĩ với thần y. Mời ngồi… mời ngồi.

Y liếc mắt nhìn vị Lý thần y tiếng tăm lừng lẫy, thấy hắn chừng hai mươi bốn, hai lăm tuổi, phong thái có phần văn nhã, dáng vẻ rất giống thần y thì cũng khá vừa lòng.

- Bẩm Bảo chủ, Lý thần y ôm chặt lấy cột kiên quyết không chịu đến xem bệnh. Thuộc hạ mang vạn lượng vàng tới lại bị thần y bất cẩn đá thẳng xuống sống. – Một gã thanh niên cao to lên tiếng. – Thuộc hạ nghĩ tiền đã mất nên người nhất định phải mời về, cho nên… cho nên…

Mã Hoàng tức giận nói:

- Cho nên ngươi nhét Lý thần y vào bao tải sao? Ở đâu ra cái cách mời khách như vậy?

Lý Liên Hoa ho khan một tiếng, sắc mặt hơi có phần xấu hổ. Tên đại hán kia vội vàng lên tiếng kêu oan:

- Tại Lý thần y trốn vào trong bao tải chứ thuộc hạ nào dám… Thuộc hạ chỉ cùng với mọi người đưa bao tải về phủ mà thôi.

Mã Hoàng ngẩn người rồi phất phất tay.

- Ra ngoài đi.

Y quay lại nhìn vị “thần y đệ nhất giang hồ” Lý Liên Hoa, nở nụ cười thật thân thiết.

- Lý thần y! Đây là “tiểu khuyển” . Mất bao công sức mời thần y đường xa tới đây chính là để chữa bệnh cho “tiểu khuyển”.

Vừa mỉm cười vừa hơi khúm núm với Lý Liên Hoa mới chui ở trong bao ra, Mã Hoàng kể lại chứng bệnh của nhi tử nhưng không thấy thần y đặt câu hỏi. Y thầm nghĩ, Đúng là thần y, thoáng cái là hiểu rõ ngay tình trạng bệnh tật của Tú nhi. Xem ra ta nói nhiều quá rồi.

Năm nay đứa con Mã Tú Tần của Mã Hoàng được bảy tuổi nhưng tính cách vô cùng kỳ lạ. Từ năm hai tuổi cho tới giờ thằng bé không hề thích nói chuyện với người khác, chỉ thường xuyên ở một mình trong phòng gấp giấy. Thằng bé có thể gấp một tấm giấy trắng cả ngàn lần mà không hề thấy chán. Nó rất thích Lưu Như Kinh, thi thoảng có nói một hai câu với Lưu thúc thúc, thường xuyên ở trong phòng của y để chơi chứ ít khi ở cùng Mã Hoàng. Mã Tú Tần liếc nhìn Lý Liên Hoa rồi nhẹ nhàng đưa tay chỉ chỉ đỉnh đầu nó. Lý Liên Hoa sờ thử đầu mình, phát hiện trên đỉnh đầu hắn có một sợi vải liền vội vàng nhặt xuống. Hắn chực mở miệng nói thì Mã Tú Tần đã quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, không biết đang quan sát cái gì.

Đó là lần đầu tiên Lý Liên Hoa và Mã Tú Tần gặp nhau. Buổi chiều hôm đó, Lý Liên Hoa và Mã Hoàng ngồi uống trà còn Mã Tú Tần tới phòng Lưu Như Kính chơi đùa. Mã phu nhân đi tìm con, phát hiện Mã Tú Tần người đầy máu đứng ở cửa phòng của Lưu Như Kinh. Trong phòng máu tươi dính khắp nơi, bên mép giường vẫn còn nguyên cánh tay phải, nhưng Lưu Như Kinh đã hoàn toàn biến mất.

Buổi chiều ngày hôm sau, bằng hữu tốt nhất năm xưa của Lưu Như Kinh là Vương Trung và Hà Chương tới Mã Gia Bảo. Lý Liên Hoa nói hắn bị hoảng sợ, phát ốm phải nằm trên giường. Trong lúc này, Mã gia đang bận rộn túi bụi. Một thứ cảm giác hoảng sợ và nghi ngờ bao trùm lên tất cả mọi người. Cả ngôi viện trang nhã như ngập chìm trong một làn khí quỷ quái khiến người ta lo lắng không thôi.

Trong ngày Vương Trung và Hà Chương tới Mã Gia Bảo, khi màn đêm buông xuống, Mã phu nhân đột nhiên ngã bệnh, hôn mê bất tỉnh. Lý Liên Hoa cũng bị ốm nằm trên giường nên không thể cứu chữa. Mã Hoàng vội vàng cho mời thầy thuốc tới xem bệnh thì được biết là trúng độc, nếu không có thuốc giải sẽ rất nguy kịch. Người của Mã Gia Bảo còn chưa kịp thở ra, sáng sớm ngày hôm sau, tỳ nữ phát hiện Mã Hoàng cũng Mã phu nhân sóng vai nằm trên giường và… cả hai đã tắt thở. Toàn bộ đồ vật trong phòng còn nguyên vẹn, cửa phòng đóng chặt. Chỉ có điều cánh tay phải của Mã Hoàng bị người ta dùng dao sắc chém mấy nhát nhưng chưa đứt, vẫn dính vào người. Trong phòng đầy máu, giống hệt khi Lưu Như Kinh bị hại. Điều lạ là chỉ có Mã bảo chủ bị chém còn Mã phu nhân hoàn toàn không bị thương tổn chút nào. Hơn nữa, nhìn tình hình có thể đoán Mã Hoàng bị người ta chém lúc đã hôn mê, vì không hề có dấu vết chống cự.

Từ lúc sáng sớm, Mã Gia Bảo đã rối loạn. Nếu hôm qua chỉ là sợ hãi thì hôm nay đã biến thành kinh hoàng. Thậm chí có một vài tôi tớ chạy ra khỏi bảo. Một số đệ tử của Mã Hoàng liền tiến hành tranh quyền đoạt thế khiến cho yên bình mấy chục năm nay của Mã Gia Bảo hoàn toàn biến mất. Trong vòng ba ngày, Lưu Như Kinh, Bảo chủ, phu nhân Bảo chủ đều thiệt mạng với tình trạng giống hệt nhau. Chẳng lẽ sau khi hóa thành ác quỷ, Lưu Như Kinh ra tay lấy mạng vợ chồng Bảo chủ sao? Việc này truyền ra ngoài, lập tức người trong giang hồ đồn đại rằng Mã Gia Bảo có quỷ cụt tay. Chỉ trong vòng mấy ngày ngắn ngủi, khắp giang hồ đã xôn xao đủ mọi giả thuyết.

Ruồi Không Đầu

- Tam ca! – Vương Trung đứng rất lâu trong căn phòng nơi phu phụ Mã Hoàng chết đột ngột. – Huynh nói nhị ca đã chết thật chưa? – Gã nhìn chiếc giường đầy máu rồi nói. – Không thấy xác, chỉ có một bàn tay thì làm sao biết được huynh ấy còn sống hay chết? Đệ không tin nhị ca đã chết.

Hà Chương thản nhiên đáp:

- Ngươi định nói lão nhị không chết và ra tay giết phu phụ Mã Hoàng?

Vương Trung ngập ngừng nói tiếp:

- Năm đó huynh ấy bất hòa với Mã Hoàng…

Hà Chương bật cười.

- Cho dù huynh ấy và tiểu sư đệ của mình bất hòa thì vẫn trung thành và tận tâm với sư phụ, chắc chắn không thể gây ra chuyện thảm khốc như vậy được. Ngươi không tin lão nhị đã chết, lại còn muốn lấy cái chết của Mã Hoàng để chứng minh huynh ấy còn sống à? Mười năm qua đúng là ngươi càng sống càng thoái hóa mà.

Vương Trung biết mình suy nghĩ sai lầm nên cũng có chút hổ thẹn. Với tính cách trung liệt của Lưu Như Kinh, nếu có người muốn giết Bảo chủ của Mã Gia Bảo này, y sẽ liều chết mà cứu chứ không bao giờ có chuyện đích thân ra tay. Mã Gia Bảo đang chìm trong hỗn loạn nên chẳng có ai để ý tới hai người họ. Chưa nói, Hà Chương là bổ đầu chuyên đi bắt người, xem xét nơi xảy ra hung án đương nhiên chẳng ai dám cản trở. Cả hai người quan sát kỹ mọi thứ trong phòng nhưng không thấy có gì khác thường. Hà Chương nói:

- Nếu thật sự hung thủ gây án không hề động tới bất cứ thứ gì trong phòng, chứng tỏ đó là một người rất quen thuộc với phòng này…

Mới nói tới đó, chợt có tiếng người vang lên ngoài cửa:

- A… Cái ngăn kéo kia…

Hà Chương quay đầu lại, thấy một người đang đứng ngoài cửa nhìn mình với ánh mắt ôn hòa vẻ như xin lỗi.

- Cái ngăn kéo kia…

Hắn còn chưa dứt lời, Hà Chương và Vương Trung đã cùng thốt lên:

- Môn chủ?

Người đó nghe vậy thì áy náy xoa xoa mặt mình.

- A… tại hạ là Lý Liên Hoa! Nghe người ta nói tạ hạ rất giống Môn chủ Lý Tương Di của Tứ Cố Môn. Thật ra khi còn nhỏ gương mặt của tại hạ không như thế này.

Hắn đi vào trong nhìn vết máu vương đầy phòng mà sởn tóc gáy.

- Năm mười hai tuổi, tại hạ bị rơi từ vách núi xuống, được một lão nhân vô danh cứu. Bị ngã núi nên tướng mạo tại hạ bị phá hủy. Lão nhân đó sử dụng y thuật tuyệt thế biến gương mặt tại hạ thành như thế này. – Hắn thở ra một hơi rồi mỉm cười. – Y thuật của tại hạ cũng là học từ lão nhân đó. Bình sinh Lý Liên Hoa chưa hề nói dối.

Vương Trung và Hà Chương nghe vậy thì bán tín bán nghi. Tuy người này rất giống với Môn chủ Lý Tương Di nhưng không tuấn tú bằng, mà khẩu khí và phong thái cũng khác quá xa. Có điều cả hai không hề biết mấy tháng trước Lý Liên Hoa từng giải thích về sự giống nhau của hắn với Lý Tương Di rằng: “Tại hạ và Lý Tương Di là huynh đệ song sinh đấy. Lý Tương Di vốn tên là Lý Liên Bồng, được lão nhân vô danh nhận làm nghĩa tử từ nhỏ.”

Hà Chương nhìn gương mặt của Lý Liên Hoa một lúc lâu, cho tới khi nhận thấy quả thật có điểm khác với Lý Tương Di, y mới nói bằng giọng thản nhiên:

- Ngươi vừa nói gì?

Lý Liên Hoa nói:

- Trên ngăn kéo kia có sáu chữ khớp nhau…

Hà Chương nhìn theo ánh mắt của Lý Liên Hoa thì thấy cái tủ bên chiếc giường trong phòng có một loạt ngăn kéo, trên mặt đều là khóa xoay. Thứ khóa đồng đó có dạng trục lăn hình tròn, bề mặt có bảy cái vòng. Mỗi cái vòng có bốn chữ khác nhau, nếu như ghép đúng cả bảy cái vòng thì có thể tạo thành một câu thơ khiến cho khóa mở ra. Đây là một loại khóa rất khéo được lưu hành vào thời này. Tại cái ngăn tủ thứ hai, trên khóa đã xoay được sáu chữ. Chỉ cần nhìn qua cũng có thể nhận ra đó là một khổ thơ đầu trong bài thơ “Thường Nga”.

Vân mẫu bình phong chúc ảnh thâm

Trường hà tiệm lạc hiểu tinh trầm.

Thường Nga ứng hối thâu linh dược

Bích hải thanh thiên dạ dạ tâm(*)

(*) Bản dịch thơ của Trần Trọng San:

Nến in bình đá đêm dài

Sông trời dần thấp, sao mai lặn chìm

Thường Nga hối trộm thuốc tiên

Trời xanh biển biếc đêm đêm tỏ lòng.

Mà tại cái vòng thứ tư có bốn chữ “Phong”, “Lạc”, “Hối”, “Thiên” không hợp với sáu chữ khác nên khóa chưa mở ra.

Hà Chương bước tới quan sát cái khóa thật cẩn thận, còn Vương Trung là người thiếu tinh tế nên nhìn mãi vẫn không hiểu là cái gì.

- Ngươi nói có người muốn mở ngăn kéo này?

Lý Liên Hoa vội nói:

- Ta không nói vậy. Ta chỉ nói là bảy chữ đó thì đúng sáu.

Hà Chương nói thật chậm rãi:

- Cũng khó khẳng định là có người muốn mở cái khóa này hay là đã mở nhưng không kịp thay đổi… Có điều bảy chữ đã đúng được sáu mà nói là chưa mở được khóa là điều rất khó xảy ra. Ta nghĩ người mở khóa này đã lấy thứ gì đó từ trong cái ngăn kéo đó…

Y nhẹ nhàng mở ngăn kéo, bên trong có một chồng giấy trắng dùng để viết thư, quả nhiên cũng không có gì khiến cho người ta phải để ý. Lý Liên Hoa ngắm nghía cái ngăn kéo kia một chút. Hắn định nói gì đó thì Hà Chương thò tay vào lấy ra một từ giấy nhăn nhúm nhưng trắng tinh. Đó là một tờ giấy hãy còn mới. Vương Trung quan sát khắp căn phòng, phát hiện khi chuyện xảy ra cánh cửa được khép hờ, chứng tỏ hung thủ ra ngoài theo cửa chính, nhưng không hiểu sao lại chẳng có ai phát hiện.

- Lý thần y có nghĩ… - Hà Chương nói thật chậm rãi. – Chuyện Mã phu nhân trúng độc hôm trước có liên quan tới việc bị giết hay không?

Lý Liên Hoa cũng đang từ từ quan sát căn phòng, nghe thấy vậy liền nói:

- Có liên quan. Phu phụ Mã bảo chủ chết trong tình trạng thế này mà Mã phu nhân lại bị trúng độc hôn mê vào hôm trước, ta thấy sở dĩ Mã bảo chủ để mặc cho người ta chém có lẽ cũng vì nguyên nhân tương tự.

Sắc mặt Vương Trung liền thay đổi.

- Trúng độc?

Hà Chương gật đầu.

- Cùng một phương thức, cùng một loại độc đã hạ với Mã phu nhân. Sau khi y hôn mê liền có người chặt tay nên mới không thấy dấu vết giãy giụa.

Lý Liên Hoa đứng bên gật đầu liên tục rồi hỏi:

- Không biết là trúng loại độc gì nhỉ?

Hà Chương ngẩn người.

- Người không nhìn ra sao?

Lý Liên Hoa nghe vậy thì hơi nghẹn lời, chỉ thốt lên được một tiếng “a” nhưng không biết “a” cái gì. Vương Trung ngạc nhiên nhìn hắn:

- Người là thần y mà không nhận ra bọn họ trúng độc gì à?

Lý Liên Hoa ngừng một chút mới nói:

- Đó là một loại kỳ độc tuyệt thế…

Hà Chương gật đầu.

- Nếu không phải là loại kỳ độc tuyệt thế thì không thể hạ gục được Mã Hoàng. Chỉ có điều lạ là kẻ nào muốn hạ độc với phu phụ Bảo Chủ, kẻ nào có phương pháp ra tay thành công tới cả hai lần như vậy!

Lý Liên Hoa chậm rãi lên tiếng:

- Không phải hai… nói không chừng là ba lần luôn đấy…

Vương Trung rùng mình.

- Đúng vậy!

Lý Liên Hoa thì thào:

- Chuyện này… thật sự rất lạ…

Hắn nhìn vết máu còn trên vách tường vẫn chưa được lau. Vết máu theo đao vung lên kéo thành một đường từ phải qua trái trên bức tường trắng. Trong lúc hắn đang ngẩn người thì ngoài cửa chợt vọng vào tiếng trẻ con hát.

- … bọ ngựa bắt chuồn chuồn, chuồn chuồn ăn ruồi nhặng, ruồi nhặng thịt ốc sên, ốc sên ăn hoa cải… Bọ ngựa chẳng thấy đâu, chuồn chuồn chẳng thấy đâu, ruồi nhặng cũng không thấy, ốc sên càng chẳng thấy…

Chẳng biết tại sao tiếng trẻ con nghe như tiếng thở, khiến cả ba người trong phòng cảm thấy sởn tóc gáy. Không chừng đứa bé ngơ ngác ngốc nghếch mới chỉ bảy tuổi của Mã gia còn thấy được nhiều thứ hơn cả người lớn, chỉ có điều là nó không hiểu…

- … Bọ ngựa bắt chuồn chuồn, chuồn chuồn ăn ruồi nhặng, ruồi nhặng thịt ốc sên, ốc sên ăn hoa cải… Bọ ngựa chẳng thấy đâu, chuồn chuồn chẳng thấy đâu, ruồi nhặng cũng không thấy, ốc sên càng chẳng thấy…

Mã Tú Tần thơ thẩn chơi một mình bên ngoài cửa phòng phụ mẫu, vẫn chưa ai nói cho nó biết rằng phụ mẫu của nó đã chết. Chỉ có một tiểu tỳ áo đỏ đi theo cố gắng khuyên nó ăn cơm, nhưng thằng bé không chịu mà cứ chui đầu vào bụi cỏ, chẳng biết là đang chơi cái gì trong đó.

- Thật ra đứa bé này không phải là nhi tử thân sinh của Mã Hoàng. – Vương Trung đột nhiên lên tiếng. – Nghe nhị ca nói Mã phu nhân là đệ tử cuối cùng của sư phụ nàng. Khi còn trẻ Mã phu nhân rất xinh xắn, tới năm mười tám tuổi thì nảy sinh tư tình với sư phụ rồi sinh con, nhưng chưa được bao lâu thì sư phụ qua đời. Nàng được gả cho Mã Hoàng là nhi tử của sư phụ mình, cũng là người kế thừa vị trí Bảo chủ của Mã Gia Bảo. Nói Mã Tú Tần là nhi tử của Mã Hoàng nhưng thật ra lại chính là thân đệ.

Lý Liên Hoa giật mình.

- Mã bảo chủ đồng ý cho huynh đệ của mình thành nhi tử?

Vương Trung cười khan một tiếng.

- Cái này… có thể là do có tình cảm sâu đậm với Mã phu nhân, cho nên Mã bảo chủ mới không để ý tới ánh mắt của thế tục…

Lý Liên Hoa nghe vậy lắc đầu liên tục.

- Ngạc nhiên… đáng ngạc nhiên… không thể hiểu nổi…

Hà Chương nói thản nhiên:

- Không ít người biết việc này. Nhưng nghe nói Mã Hoàng không hề nhắc tới mà thật sự yêu quý Mã Tú Tần.

Vương Trung nở nụ cười.

- Mã Hoàng mới chết, đứa bé này liền trở thành thiếu chủ trong bảo. Mấy tên sư huynh kia chắc chắn là rất khó chịu với nó…

Gã còn chưa dứt lời thì ngoài phòng vang lên một tiếng “vù”. Hà Chương vo tròn tờ giấy viết thư búng ra ngoài, viên giấy chạm phải một vật gì đó từ xa phóng đến rồi rơi xuống đất. Đã mười năm không gặp nhưng Vương Trung và Hà Chương vẫn phối hợp với nhau rất tốt. Trong nháy mắt khi Hà Chương búng viên giấy, Vương Trung đã phóng qua cửa sổ, nhặt lấy vật kia rồi lên tiếng:

- Phi Vũ Tiễn.

Hà Chương nhìn Mã Tú Tần chẳng hay biết gì ở bên ngoài cửa sổ mà nói thật chậm rãi:

- Chẳng lẽ có kẻ nào đó oán thù sâu đậm với Mã gia tới mức ngay cả một đứa bé bảy tuổi cũng không tha…

Lý Liên Hoa nhìn về phía mũi tên bay tới. Bên ngoài cửa căn phòng phu phụ Mã Hoàng ở là một hồ nước. Xung quanh hồ trồng rất nhiều cây cối và các loại hoa, đa số trong đó là liễu. Thấp thoáng sau bóng liễu là con đường mòn dẫn tới chỗ mấy đệ tử của Mã Hoàng sống. Phía sau nơi ở đám đồ đệ là phòng của người hầu và tỳ nữ. Mũi tên phóng ra từ trong đám cây cối um tùm. Sau đám cây có hơn mười gian phòng đều đang mở cửa, muốn tìm được kẻ nào ra tay quả thật rất khó.

Lúc này, Vương Trung đã nhặt về mũi Phi Vũ Tiễn. Gã quan sát mũi tên cẩn thận rồi cau mày.

- Cái này…

Hà Chương đưa tay đón lấy.

- Cái này…

Sắc mặt của cả hai liền trở nên nặng nề.

- Đây là ám khí của nhị ca.

Lý Liên Hoa ngạc nhiên hỏi:

- Chẳng phải Lưu Như Kinh đã chết rồi hay sao?

Vương Trung hít một hơi thật sâu .

- Đây là ám khí mà nhị ca quen dùng.

Hà Chương là người sâu sắc hơn, y nói:

- Đây là ám khí của lão nhị nhưng không phải lão nhị ra tay.

Lý Liên Hoa hoảng sợ thốt lên:

- Căn cứ vào đâu?

Hà Chương đáp:

- Lão nhị sử dụng Phi Vũ Tiễn đã mấy chục năm, chắc chắn không sử dụng cơ hoàng(*) để phóng thứ ám khí này. Phi Vũ Tiễn dài hai tấc ba phân(**), nặng một tiền bảy(***). Thứ ám khí này cho dù là một đứa trẻ cũng ném được, đâu cần tới cơ hoàng chứ? Điều này chứng tỏ người phóng không am hiểu ám khí.

(*) Cơ hoàng: một loại máy cơ thô sơ dùng để bẩy vật, giống với lò xo bây giờ.

(**) Tấc: đơn vị đo chiều dài, 10 phân là 01 tấc, 10 tấc là 01 thước Trung Quốc.

(***) 10 tiền là 01 lượng, một lượng bằng 37,5 gam.

Lý Liên Hoa thở dài:

- Cái này… cũng hơi có lý…

Vương Trung nhìn Mã Tú Tần, nói:

- Đứa bé này đang gặp nguy hiểm.

Hà Chương gật đầu.

- Không biết người nào sát hại lão nhị và vợ chồng Mã Hoàng. Hiện giờ lão nhị mất tích, Mã Tú Tần gặp nguy hiểm. Chi bằng ta triệu tập trên dưới toàn bộ Mã Gia Bảo phong tỏa các lối ra vào trong bảo, điều tra từng người một đồng thời bảo vệ an toàn cho Mã Tú Tần.

Vương Trung thở dài một tiếng.

- Nếu hung thủ vẫn muốn giết Mã Tú Tần thì chúng ta có thể “bắt ba ba trong rọ”.

Lý Liên Hoa liên tục khen phải rồi chợt hỏi một câu:

- Nếu hung thủ là quỷ hồn của Lưu Như Kinh thì sao?

Vương Trung và Hà Chương nghe vậy đều ngẩn người. Lý Liên Hoa vừa đi qua đi lại vừa tự lẩm bẩm:

- Trăm triệu lần không có khả năng, trăm triệu lần không có khả năng đâu…

Hai người kia quay mặt nhìn nhau. Sắc mặt vị thần y giang hồ này hiện rõ vẻ sợ ma sợ quỷ, khiến cho cả hai đều nhíu mày. Hà Chương liền nói:

- Nghe nói sức khỏe của Lý thần y không được tốt lắm, chi bằng về nghỉ sớm đi.

Lý Liên Hoa như được đại xá. Hắn quay người bước một chân ra khỏi rồi như nhớ ra điều gì đó liền khách khí lên tiếng:

- Tại hạ bị cảm phong hàn, cần phải về phòng nghỉ ngơi thôi.

Nói xong, hắn tức khắc bốc hơi luôn. Vương Trung thấy vậy không kìm nổi, buột miệng nói:

- Người này được giang hồ lưu truyền là thần y, vậy mà không ngờ lại nhát gan thế…

Hà Chương “hừ” một tiếng:

- Theo tin báo từ các cơ sở ngầm trên giang hồ của ta, Lý Liên Hoa được xưng tụng có khả năng cải tử hoàn sinh thực ra chỉ là lừa người lấy tiếng. Thi Văn Tuyệt và Hạ Lan Thiết được cứu về từ tay Diêm Vương đều là bằng hữu thân thiết của hắn. Cơ bản hai người đó chỉ giả chết mà thôi, chứ trên đời lấy đâu ra người nào có thể cải tử hoàn sinh. Người này lừa đời lấy tiếng, tham sống sợ chết, lại chẳng có học vấn hay khả năng gì cả. Đợi xong việc của Mã Gia Bảo ta sẽ đích thân đưa hắn tới cho Phật Bỉ Bạch Thạch, để hắn nếm một chút trừng phạt.

Hà Chương là tâm phúc của Bổ Hoa Nhị Thanh Thiên nên lời nói của y hết sức có sức nặng. Mã Gia Bảo nhanh chóng đóng chặt cửa ra lối vào, tất cả đều là trong phòng đợi lệnh. Hà Chương dẫn mấy đệ tử của Mã Hoàng tới lục soát từng phòng, nhưng ngoài một vài thứ người hầu ăn cắp được hay thư từ yêu đương đám tỳ nữ viết trộm cùng một ít quần cộc lười giặt giấu dưới giường ra, vẻ mặt mọi người đều bình thường, cũng không hề phát hiện có điều gì khả nghi. Khi đêm xuống, trong bảo tuyệt nhiên không một ai đi lại khiến không gian yên tĩnh đến lạ thường. Hà Chương tự mình tuần tra hòng quan sát tất cả mọi hoạt động bên trong Mã Gia Bảo.

Một đêm yên tĩnh trôi qua.

Lý Liên Hoa ngủ trong phòng mình. Đêm nay thời tiết mát mẻ, không tiếng cãi nhau cũng chẳng tiếng đánh bạc, hắn ngủ cực kỳ thoải mái. Trong lúc đang mơ thấy một chuột một ốc sên đánh nhau bất phân thắng bại, hẹn sau hai năm mười tháng lại tiếp tục… thì đột nhiên có người lay mạnh tới mức hắn sợ quá ngồi bật dậy.

- Có quỷ…!

Lý Liên Hoa mở mắt ra thì thấy người lay mình là Vương Trung. Chỉ có điều lúc này sắc mặt của gã trắng bệch, trán đầy mồ hôi.

- Lý Liên Hoa! Dậy mau! Hà Chương bị người ta đánh lén tới mức bất tỉnh, ngươi có cứu được huynh ấy không?

Lý Liên Hoa giật nảy mình. Hắn giật mình cũng đúng bởi trong Tứ Hổ Ngân Thương, võ công của Hà Chương đứng thứ nhất. Làm thuộc hạ của Bổ Hoa Nhị Thanh Thiên nhiều năm, kinh nghiệm phá án của y lại càng phong phú, mắt sáng như sao. Chưa kể Hà Chương có tính cách lạnh lùng trầm ổn, đa nghi nhưng không tò mò. Vậy mà y lại bì người ta đánh lén sao? Sát thủ ẩn nấp trong Mã Gia Bảo này rõ ràng thần thông quảng đại so với hắn tưởng tượng nhiều…

- Hà Chương bị làm sao?

Vương Trung dùng một tay xách hắn khỏi giường rồi chạy nhanh về phía phòng khách. Gã bất chấp ánh mắt săm soi của người trong Mã Gia Bảo, ném thẳng Lý Liên Hoa vào trong phòng của Hà Chương.

- Hồi nửa đêm ta với huynh ấy còn phân công nhau tuần tra. Gần sáng khi ta đi tuần đến hoa viên đã thấy huynh ấy nằm trên đất, toàn thân nóng rực, mắt mở to nhưng không nói thành tiếng.

Lý Liên Hoa tiến tới sờ vào người Hà Chương rồi chợt quát lớn:

- Vương Trung! Ra ngoài.

Vương Trung ngạc nhiên, lại thấy Lý Liên Hoa há miệng thét:

- Ra ngoài!

Gã chưa kịp lĩnh hội đã bị đẩy ra khỏi phòng. Lý Liên Hoa đóng sập cửa lại, khóa mình và Hà Chương ở bên trong.

Sắc mạnh lạnh lùng của Lý Liên Hoa lúc đó thật sự rất giống với Môn chủ. Vương Trung ngơ ngác đứng ngoài cửa mà trong đầu hoàn toàn trống rỗng. Cho tới khi gã sực nhớ không hiểu Lý Liên Hoa đuổi mình ra ngoài làm gì, định thò tay đẩy cửa nhưng lại bất thần không dám. Lý Liên Hoa… theo lời Hà Chương là một kẻ lừa đời để lấy danh tiếng giang hồ thần y. Chẳng biết hắn có thể cứu người hay không? Hắn đuổi mình ra ngoài làm gì? Chẳng lẽ hắn không muốn để cho người khác biết bí kíp y thuật của mình? Nói vậy thật sự có bí thuật độc môn muốn cho ai thấy hay sao?

Cánh cửa phòng đóng chặt…

Trong căn phòng hoàn toàn yên tĩnh không một tiếng động.

Dấu Răng

Qua chừng cạn một chén trà, cửa phòng mở ra. Vương Trung bước vào bên trong ngó nghiêng, thấy sắc mặt của Hà Chương đã hơi hồng hào, còn Lý Liên Hoa đang lúng ta lúng túng thu dọn mấy thứ đồ nghề linh tinh như châm bạc, lọ thuốc… Vương Trung tính tình ngay thẳng nhưng lúc này trong lòng vẫn xuất hiện một câu hỏi, Trong phòng không có đồ ăn nước uống, một đống chai thuốc của hắn chẳng lẽ để thoa ngoài da? Nhưng Hà Chương không có vết thương trên người mà. Có điều câu hỏi đó chỉ lóe lên rồi biến mất. Vương Trung lên tiếng hỏi:

- Tam ca làm sao vậy?

Lý Liên Hoa thở dài.

- Hắn trúng một loại kỳ độc tuyệt thế.

Vương Trung nghe vậy không kìm nổi vội hỏi:

- Rốt cuộc là loại độc gì?

Lý Liên Hoa không trả lời mà nói lảng sang vấn đề khác:

- Khí huyết của hắn đã thông, chỉ có điều chất độc vẫn chưa được trừ hết, có khả năng phải mấy ngày nữa mới tỉnh.

Vương Trung nghiến răng nghiến lợi.

- Rốt cuộc là kẻ nào đánh lén được cả tam ca? Ta không tin trong Mã Gia Bảo thật sự có quỷ!

Lý Liên Hoa chỉ chỉ vào ngón tay của Hà Chương, nói:

- Hà đại nhân cũng chẳng phải bị đánh lén mà không biết gì, ít nhất chúng ta cũng biết “thứ” giết người không phải là quỷ hồn của Lưu Như Kinh.

Vương Trung nhìn kỹ thì thấy trên đầu ngón tay của Hà Chương có mấy dấu răng nhỏ, nông đến mức gần như nhìn không ra, dấu vết lưu lại giống như bị ấn một vòng. Gã thắc mắc:

- Cái gì đây?

Sắc mặt của Lý Liên Hoa cũng đầy thắc mắc giống hệt gã.

- Ta không biết.

Vương Trung nhìn kỹ một lúc rồi nói:

- Cái này hình như là… dấu răng của một con sâu con thú nào đấy.

Lý Liên Hoa nghe vậy liền lên tiếng khen:

- Vương đại hiệp thật tinh mắt.

Vương Trung nhíu mày. Từ trước đến nay sức phán đoán của gã không được tốt cho lắm cho nên suy nghĩ một lúc lâu mới nói tiếp:

- Chẳng lẽ thứ giết người ở Mã Gia Bảo lại là một loại sâu nhỏ kỳ lạ? Nói vậy không phải có người muốn giết cả nhà họ Mã mà chỉ là do vô tình bị trùng độc cắn mà thôi?

Lý Liên Hoa nghe vậy liền nói:

- Cái này… Vương đại hiệp nói sai rồi. Hôm qua ta và đại hiệp đều nhìn thấy có người đánh lén Mã Tú Tần. Nếu như con trùng nhỏ này phát độc giết vợ chồng Mã Hoàng, chẳng lẽ nó biết phóng ám khí hay sao?

Vương Trung cười khổ:

- Phán đoán của ta không được tốt lắm, tam ca lại hôn mê thế này chẳng biết làm sao. Mấy tên đồ đệ ngốc của Mã Hoàng chẳng khác nào mấy con lừa, có lẽ chẳng hơn được ta. Xem ra phải mời Phật Bỉ Bạch Thạch Bỉ Khâu tiên sinh tới mới được.

Lý Liên Hoa như không nghe thấy lời than của gã, thản nhiên hỏi tiếp:

- Vương đại hiệp từng thấy loại côn trùng biết bay rất to nào ở Mã gia chưa?

Vương Trung lắc đầu:

- Chỉ thấy có mấy con bươm bướm.

Lý Liên Hoa cúi xuống quan sát miệng vết thương của Hà Chương rồi nói:

- Dấu răng này tuy rất nhỏ nhưng nếu có thể cắn thành một vòng quanh đầu ngón tay thì đầu cái thứ này cũng phải to hơn ngón tay một chút, cho nên không phải là loại trùng nhỏ đâu. Nó cắn được vào đầu ngón tay của Hà đại nhân thế này, nếu như không phải đang bay hoặc là lúc Hà đại nhân nằm sấp trên mặt đất… thì chắc chắn có người cho nó bám vào tay của Hà đại nhân rồi.

Vương Trung nghe vậy liền vỗ đùi.

- Có lý lắm.

Lý Liên Hoa liếc mắt nhìn gã.

- Đại hiệp từng thấy ở đây có loại trùng nào to mà biết bay tới cắn người không?

Vương Trung lắc đầu liên tục.

- Khi tam ca cho phong bế toàn bộ Mã Gia Bảo đã nghĩ tới điểm này và có hỏi quản gia, nhưng được biết là nơi này không có hoa cỏ gì kỳ lạ chứ đừng nói là trùng độc hại người.

Nói tới đây, gã hơi ngập ngừng một chút rồi ngẩn người nói tiếp:

- Có người sai khiến trùng độc giết phu phụ Mã bảo chủ. Có người chặt đứt tay của nhị ca và cánh tay của Mã bảo chủ. Có người ám sát Mã Tú Tần… Những chuyện này thật sự rất lạ. Trong bảo, kẻ nào có khả năng chặt đứt cánh tay của một người có võ công như Lưu Như Kinh chứ? Kẻ nào nuôi trùng độc mà không người nào biết? Tại sao sau khi hạ độc lại phải chém đứt cánh tay? Còn ai muốn giết Mã Tú Tần? Cho dù sau khi Mã Hoàng chết, Mã Tú Tần chính là Bảo chủ nhưng bây giờ mà giết chết nó thì hung thủ cũng chẳng được lợi. Liên tục giết chết mấy người theo cách tàn độc như vậy, cho dù là ai lên vị trí Bảo chủ thì cũng đều rất đáng nghi, chẳng lẽ hung thủ không nghĩ tới điều này sao? Mã Tú Tần chỉ là một đứa bé ngốc nghếch, có giết cũng vô dụng.

Lý Liên Hoa cau mày:

- Vương đại hiệp là người thông minh tuyệt đỉnh, mắt sáng như sao. Nếu Vương đại hiệp không nghĩ ra thì làm sao tại hạ nghĩ ra được chứ.

Hai người nhìn sắc mặt đang chuyển biến tốt đẹp của Hà Chương, không ai bảo ai cùng đánh tiếng thở phào. Vương Trung bất ngờ lên tiếng:

- Tam ca nói ngươi là kẻ lừa đời lấy tiếng nhưng ta thấy cũng không hẳn.

Lý Liên Hoa nghe vậy thì hơi thẹn, vội nói:

- Quá khen! Quá khen!

Lúc này, ánh nắng ban mai đã dần tắt, thay vào đó là ánh mặt trời ấm áp khiến tàng cây càng thêm xanh biếc. Quang cảnh trong bảo thật sự không hề giống với một nơi có hung thủ giết người đang ẩn nấp. Cho tới giờ có hai người bị giết, một người mất tích, một người hôn mê, nhưng vẫn không phát hiện ra đầu mối về hung thủ thần bí trong Mã Gia Bảo. Hệt như một loại âm hồn tan biến theo từng giọt sương giữa những hạt nắng ban mai.

Buổi chiều ngày hôm ấy…

- Một con bướm lại thêm một con nữa là mấy con?

Lý Liên Hoa cầm hai tờ  giấy trắng gấp hai con bướm rồi mỉm cười hỏi Mã Tú Tần. Mã Tú Tần như không nghe thấy câu hỏi của Lý Liên Hoa vẫn cúi đầu nghịch tờ giấy trong tay đã được gấp cả trăm lần. Lý Liên Hoa lại lấy giấy gấp hai con bọ ngựa.

- Một con trùng thêm một con nữa là bao nhiêu con?

Mã Tú Tần vẫn hờ hững. Lý Liên Hoa lại tươi cười cầm hai con bướm và hai con bọ ngựa.

- Hai con trùng thêm hai con nữa là bao nhiêu con?

Rốt cuộc Mã Tú Tần cũng ngẩng đầu lên nhìn hắn một cái. Tròng mắt của đứa bé này đen nhánh nhưng không hề có sự thông minh lanh lợi. Khuôn mặt của nó giống mẹ cho nên rất thanh tú. Chỉ nghe nó lẩm bẩm:

- Một con.

Lý Liên Hoa liền nói:

- Hai con trùng thêm hai con nữa là bốn con… Ngươi nhìn xem một, hai, ba…

Hắn chỉ vào mấy tờ giấy gấp trong tay mình, nhưng Mã Tú Tần không thèm để ý mà chỉ nhìn tờ giấy trắng trong tay nó.

Mã Hoàng có tổng cộng ba đồ đệ. Một người là Trương Đạt, một người là Lý Tư còn một người là Vương Vũ. Cả ba người trở thành môn hạ của Mã Hoàng đã nhiều năm. Trong ba người, Trương Đạt là đại sư huynh, Lý Tư đứng thứ hai còn Vương Vũ xếp hàng cuối. Xét về mặt võ công và văn tài thì cả ba người tương đương, ngay cả tính tình cũng lỗ mãng, nóng nảy như nhau. Thấy Lý thần y mất cả buổi sáng gấp hai con bướm và hai con bọ ngựa rồi lại bỏ cả buổi chiều để dụ dỗ Mã Tú Tần nói chuyện, cuối cùng không thể nhịn được nữa, Trương Đạt bèn nói:

- Lý thần y! Nhất định là sư phụ và sư nương bị Lý Tư mưu hại. Chờ Hà đại nhân tỉnh lại, ngài phải nói rõ trước mặt đại nhân…

Lý Tư nghe thấy vậy thì quát to:

- Nói hươu nói vượn, tại sao ta lại mưu hại sư phụ? Ngươi có tận mắt thấy ta mưu hại sư phụ hay không? Ngày đó nửa đêm canh ba ngươi còn đi ngang qua cửa phòng của sư phụ, rõ ràng ngươi là kẻ khả nghi nhất.

Trương Đạt cả giận nói:

- Ta đi nhà vệ sinh. Chẳng lẽ nửa đêm mót quá cũng không được tới nhà vệ sinh à? Tới nhà vệ sinh mà cũng thành mưu hại sư phụ hay sao?

Vương Vũ lại cùng Lý Tư kẻ xướng người họa:

- Đại sư huynh tố nhị sư huynh mưu hại sư phụ cũng chỉ là nói mà không có bằng chứng. Nhưng đêm hôm khuya khoắt, huynh tới nhà vệ sinh có đi ngang qua cửa phòng sư phụ thì ta cũng thấy.

Trương Đạt nghe thấy vậy càng giận hơn.

- Lý Tư! Ngươi biết bí mật của sư phụ và sư nương, sợ sư phụ giết ngươi bịt miệng cho nên ra tay trước. Ngươi nghĩ ta giống cái loại người như ngươi à? Ngươi cho rằng sư phụ chết sẽ không ai biết tới âm mưu của mình hay sao? Đừng quên trên đời này còn có Trương Đạt ta ở…

- Bí mật gì?

Trong lúc cả ba người đang hồn nhiên cãi vả thì có người ngạc nhiên lên tiếng hỏi. Cả ba sững sờ rồi mới phát hiện ra bên cạnh vẫn còn Lý Liên Hoa. Lý Tư mặt đỏ bừng, còn Trương Đạt chỉ thẳng vào mặt gã mà mắng:

- Nó biết bí mật của sư phụ và sư nương. Lần trước khi uống rượu, tên tiểu tử Lý Tư này có kể đã vô tình nghe được một bí mật động trời, chỉ cần ta bỏ ra ba trăm lượng bạc là sẽ bán ngay.

Lý Liên Hoa nhìn về phía Lý Tư thì thấy sắc mặt gã lúc đỏ lúc trắng.

- Đó là do uống say nói bậy, chứ ta… không biết gì hết.

Lý Liên Hoa “ồ” một tiếng.

- Ngươi tửu lượng kém rồi.

Lý Tư vỗ bàn một cái rồi nói:

- Sao lại nói ta tửu lượng kém? Mặc dù võ công của ta không được cao nhưng uống rượu cũng là kẻ có tiếng.

Lý Liên Hoa nói:

- Ngươi say rượu nói linh tinh.

Lý Tư giận dữ chỉ vào Vương Vũ.

- Ngươi hỏi tên tiểu tử này xem, trong Mã Gia Bảo, luận tửu lượng, thẩm định chất lượng nếu lão tử xưng đệ nhị thì không ai dám nhận mình đệ nhất đâu.

Lý Liên Hoa liền nói:

- Lạ thật, ngươi vừa nói do uống say nói bậy mà…

Nghe thấy vậy, Lý Tư sững người còn Trương Đạt thì vui sướng khi thấy người khác gặp họa.

- Lỡ miệng à? Ngoan ngoãn khai ra xem ngươi biết bí mật gì của sư phụ và sư nương!

Lý Tư trừng mắt nhìn Lý Liên Hoa. Sắc mặt của hắn đầy vẻ áy náy như thể câu nói vừa rồi chỉ là buột miệng nói chứ không hề có ý gì cả. Lý Tư như người mất hết sức lực ngồi phịch xuống.

- Ta cũng không biết đó là thật hay giả… Có lần ta uống rượu với sư phụ…

Nói tới đây, gã dừng lại một lúc thật lâu rồi mới cẩn thận nói:

- Sư phụ nói… mặc dù người rất yêu thương sư nương nhưng sẽ có một ngày người phải giết sư nương.

Trương Đạt và Vương Vũ giật mình, đồng thanh kêu lên:

- Cái gì?

Lý Liên Hoa cũng cảm thấy ngạc nhiên:

- Tại sao?

Lý Tư nói:

- Bởi vì sư nương biết sư phụ… sư phụ… hại chết sư tổ…

- A! – Cả Trương Đạt và Vương Vũ đều trợn mắt há mồm. – Sư phụ hại chết sư tổ?

Lý Tư cười khan một tiếng rồi nói tiếp:

- Ta cũng không biết có phải là do say rượu mà sư phụ nói mê sảng hay không. Hình như sư phụ có nói rằng… mặc dù người là con của sư tổ nhưng sư tổ lại rất coi trọng Lưu sư thúc, lại quá yêu quý sư nương khi còn trẻ. Còn người dù là con nhưng lại không có địa vị gì. Sư tổ dự tính sẽ truyền Mã Gia Bảo lại cho Lưu sư thúc. Sư phụ cãi nhau với sư tổ, lỡ tay đẩy sư tổ xuống vách núi…

Sắc mặt Lý Liên Hoa tràn ngập vẻ kinh hãi, giống như câu chuyện đã làm hắn khiếp sợ cực điểm, hắn run giọng hỏi:

- Khi… khi đó… Mã phu nhân nhìn thấy à?

Lý Tư cười khổ.

- Ta cũng không biết. Chỉ nghe sư phụ nói rằng sư nương biết chuyện này. – Thấy ánh mắt của mấy người đang nhìn mình, gã lại vội vàng nói tiếp. – Nhưng ta nghe qua thì coi như xong, chưa bao giờ kể với ai chuyện sư phụ say rượu nói linh tinh… Chuyện sư phụ say đắm sư nương, coi Tú Tần như con của mình trên giang hồ ai cũng biết.

Lý Liên Hoa thốt lên một tiếng:

- Đương nhiên... đương nhiên… Đúng rồi Trương đại hiệp…- Hắn đột nhiên chuyển đề tài sang hỏi Trương Đạt. – Đêm hôm xảy ra chuyện, đại hiệp đi vệ sinh, khi đi qua cửa phòng Mã bảo chủ có thấy điều gì khác thường không?

Trương Đạt lắc đầu.

- Khi ta đi qua phòng Bảo chủ thì thấy đèn vẫn sáng, Bảo chủ đang ôm Tú Tần chơi đùa chứ không có chuyện gì.

Lý Liên Hoa quay sang nhìn Lý Tư và Vương Vũ rồi hỏi:

- Vậy đêm hôm đó, các ngươi không ngủ mà lại bám theo Trương đại hiệp là có mục đích gì?

Lý Tư và Vương Vũ giật mình. Vương Vũ liên tục chối không có, còn Lý Tư suy nghĩ một lúc mới bật ra được một câu:

- Tại sao ngươi biết ta lén đi theo đại sư huynh?

Lý Liên Hoa liền giải thích rành mạch:

- Từ phòng các ngươi tới cửa phòng của Mã bảo chủ có rất nhiều cây cối. Mấy ngày trước trăng lại tối nên khó có khả năng vô tình nhìn thấy Trương đại hiệp đi vệ sinh ngang qua cửa phòng Mã bảo chủ. Nếu như từ phòng khó có thể nhìn thấy vậy chỉ còn có khả năng lén theo sau mà thôi.

Lý Tư và Vương Vũ quay sang nhìn nhau rồi Vương Vũ ấp úng:

- Thật ra chúng ta… không phải chúng ta theo dõi đại sư huynh. Chúng ta…

Lý Liên Hoa liền hỏi:

- Làm sao?

Vương Vũ xem chừng lo lắng, mất một lúc mới đột nhiên nói một câu như tiếng sét động trời:

- Chúng ta thấy quỷ hồn của Lưu sư thúc.

Lý Liên Hoa giật mình.

- Nhìn thấy quỷ hồn của Lưu Như Kinh sao?

Trương Đạt há hốc mồm, Lý Tư thấy sắc mặt của Lý Liên Hoa thì vội xua tay.

- Chỉ Vương Vũ thấy chứ ta không thấy. Ta chỉ thấy đại sư huynh ở trong hoa viên, còn Vương Vũ nói thấy Lưu sư thúc.

Vương Vũ nhẫn nhịn một hồi rồi lại bật ra một câu:

- Thật đó! Ta thấy quỷ hồn của Lưu sư thúc bay lượn ở bên ngoài một hồi rồi biến mất. Ngày hôm sau thì sư phụ và sư nương chết.

Lý Liên Hoa cau mày.

- Quỷ hồn của Lưu Như Kinh? Ta sợ quỷ… ta sợ quỷ lắm đấy… trên đời này sao lại có quỷ chứ?

Đang nói tới đó thì Mã Tú Tần quay sang nhìn hắn nên Lý Liên Hoa vội vàng nở nụ cười thật tươi với nó.

- Hai còn trùng thêm hai con nữa là mấy?

Lần này Mã Tú Tần không lờ đi. Chần chừ một chút nó liền nói với âm thanh trong veo của một đứa bé:

- Bốn con.

Lý Liên Hoa liền khen:

- Đúng là một đứa bé thông minh.

Bắt Quỷ

Bốn ngày sau khi sư phụ Mã Hoàng bị hại …

Hà Chương vẫn hôn mê bất tỉnh khiến Vương Trung rất lo lắng. Nếu như trước mặt là kẻ địch thì gã xông lên liều mạng rồi. Nếu như trước mặt là kẻ địch thì gã đã xông lên liều mạng rồi. Đáng tiếc, gã lại không biết hung thủ hại người đang trốn  ở đâu. Qua hai ngày không nghỉ đôi mắt hắn đỏ quạch, ngủ không yên giấc. Còn Lý Liên Hoa cả ngày chỉ bắt bướm, câu cá, gấp giấy với Mã Tú Tần, cứ như án mạng nhà họ Mã không liên quan gì đến hắ. Vốn Vương Trung rất bực mình, nhưng Lý Liên Hoa là thầy thuốc được Mã Hoàng mời tới chữa bệnh cho Mã Tú Tần nên gã không thể đả động tới việc hắn chơi đùa với thằng bé, cuối cùng chỉ đành nuốt giận mà thôi.

Đến hôm nay, Mã Gia Bảo đã đóng cửa hai ngày. Trong bảo không có đủ lương thực, nên dù chưa tra ra hung thủ cũng phải mở cửa. Vì vậy đành phải bỏ mặc chuyện đóng cửa giam giữ hung thủ. Cũng từ sau hôm Hà Chương bị hại, trong bảo có mấy ngày yên tĩnh, mặc dù mọi người rất hoảng loạn nhưng không có chuyện gì mới xảy ra.

Ngày thứ tư từ từ trôi qua được một nửa. Từ sáng sớm, thời tiết rất đẹp, cho tới lúc hoàng hôn, ánh mặt trời rực rỡ khiến cho toàn bộ Mã Gia Bảo như được dát một lớp vàng mỏng chói mắt, đồng thời cũng làm cho sắc mặt mọi người trở nên dễ chịu hơn một chút sau những ngày quái đản vừa qua.

Vương Vũ đang luyện võ trên con đường nhỏ bên bờ ao giữa khu viện. Hơi ngốc so với Trương Đạt và Lý Tư, nên gã có phần siêng năng hơn. Nếu như bản lĩnh dạy dỗ đồ đệ của Mã Hoàng cao hơn thì có lẽ gã sẽ là kẻ có võ công cao minh.

- Hây… Hắc Hổ Đào Tâm… Ha… Hầu Tử Lao Nguyệt…

 Luyện chiêu nào, Vương Vũ lại quát lên một tiếng đồng thời phát ra tiếng gió, có thể nói là rất khí thế. Đột nhiên, một bụi cỏ gần đó như bị thứ gì làm cho lay động. Vương Vũ rùng mình vội vàng dừng tay, quát:

- Ai ở đó?

Trong bụi cỏ hoàn toàn im ắng không một tiếng động. Vương Vũ đột nhiên nghĩ tới cảnh tượng thê thảm của phu phụ Mã Hoàng liền cảm thấy ớn lạnh, định bụng lên quát một tiếng “Ai” nhưng lại không dám đến gần. Đợi một lúc , gã nhặt viên đá ném thẳng vào bụi cỏ. Ngay lập tức một đám ruồi bọ từ trong đó bay ra tán loạn. Vương Vũ tiến tới quan sát, lập tức hồn phi phách tán hét lên một tiếng rồi quay đầu bỏ chạy.

- Giết người… giết người… bớ người ta…

Khi Vương Trung và Lý Tư tới nơi đã thấy Lý Liên Hoa đứng quan sát cái thứ đang bị ruồi bọ bâu đầy từ lúc nào. Khi Vương Vũ la toáng lên, hắn đang chơi đùa cùng Mã Tú Tần ở gần  hồ nước, lúc này thằng bé đã được bà vú đưa đi. Vương Trung bước tới hỏi:

- Là ai bị giết?

Lý Liên Hoa đang đắm chìm trong suy nghĩ, nghe thấy vậy giật mình kêu  lên một tiếng rồi mới nói:

- Cái gì…? Ai bị giết?

Vương Trung ngạc nhiên hỏi:

- Tiểu tử Vương Vũ kia nói có người bị giết, ở đâu?

Lý Liên Hoa chỉ vào bụi  cỏ, nói:

- Ở đây chỉ có một cánh tay…

Vương Trung đưa mắt nhìn thì thấy trong bụi cỏ có một cánh tay cụt bâu đầy ruồi bọ, dường như bị chặt đã hơn nửa ngày nên màu da trắng nhợt. Còn chủ nhân của cánh tay đó không biết ở đâu. Tình cảnh lúc này giống hệt như ở trong phòng của Lưu Như Kinh.

- Người đâu? Đây là cánh tay của ai?

Lý Liên Hoa thất thần đáp:

- Đây là cánh tay phụ nữ…

Lý Tư và Trương Đạt nhìn cánh tay một lúc rồi đột nhiên sực nhớ ra.

- Đây là cánh tay của Tiểu Hồng.

Lý Liên Hoa ngạc nhiên hỏi lại:

- Tiểu Hồng là ai?

Trương Đạt nói:

- Tiểu Hồng là tỳ nữ hầu hạ Tú Tần, cũng là của hồi môn của phu nhân.

Vương Trung giật mình. Chính là tiểu cô nương vẫn đuổi theo dỗ Mã Tú Tần ăn cơm. Gã cảm thán:

- Tại sao lại  hạ thủ với một người như vậy?

- Tới phòng Tiểu Hồng xem nha đầu còn ở đó hay không! – Trương Đạt quay sang ra lệnh cho đám tôi tớ đi tìm người. – Nếu không có ai, hãy lục soát toàn bộ căn phòng của nha đầu đó cho  ta!

Lý Liên Hoa lại nói:

- Nơi này còn có một thứ rất kỳ lạ.

Mấy người nhìn kỹ chỉ thấ bên cánh tay có rơi một vài thứ sắc màu kỳ lạ, giống như nội tạng của thứ gì đó, bốc mùi tanh tưởi. Ngay cả đám ruồi bọ cũng không bâu vào mà chỉ có một con thằn lằn ngậm một miếng rồi lẩn nhanh vào trong bụi cỏ. Trương Đạt trầm ngâm một lúc rồi nói:

- Tại sao nha đầu kia lại cầm thứ này tới đây? Tới nhà bếp gọi đầu bếp lại đây, ta thấy thứ này giống như là nội tạng của cá, chim hay rắn gì đó.

Lý Liên Hoa “ừ” một tiếng.

- Nhưng  chúng không bị ruồi nhặng bâu…

Ngẩng đầu lên nhìn Đông nhìn Tây chỉ thấy sau hậu viện dành để luyện công cây cối rất xanh tốt, ngoại trừ hồ nước ra còn có một cái giếng cổ, hắn liền thốt lên một câu:

- Cái giếng kia có dùng để lấy nước không?

Lý Tư sốt ruột đáp:

- Chẳng biết ai đã khơi cái giếng đó, có điều cách đây mười mấy năm khi nước trong hồ vẫn còn cao thì nó vẫn có nước, nhưng hiện tại nước trong hồ giảm một nửa nên cái giếng đó cạn rồi.

Lý Liên Hoa lại “à” lên một tiếng.

-Ta hiểu rồi.

Mọi người nghe thấy vậy thì ngẩn người.

- Ngươi hiểu gì?

Lý Liên Hoa liền nói:

- Vốn nơi này trước đây là của Lưu Như Kinh, Trương Đạt , Lý Tư và Vương Vũ, bên kia là chỗ của phu phụ Mã bảo củ, còn đây là rừng hoa và hồ nước trước cửa phòng của phu phụ Mã bảo chủ…

Mọi người quay sang nhìn nhau, Vương Trung cố nhịn cơn tức, ho khan một tiếng.

- Ngươi ở đây mấy ngày mà không biết đây là đâu à?

Lý Liên Hoa áy náy nói:

- Cái này… trong bảo có nhiều đường nhỏ ngang dọc, chỗ này so với nhìn từ phòng Mã bảo chủ ban đầu có hơi khác…

Trương Đạt “hừ” một tiếng rồi cúi đầu lẩm bẩm:

- Đúng là ngu như lợn.

Lý Liên Hoa vẫn tiếp tục nói:

- Như vậy là cây Phi Vũ Tiễn cũng được bắn ra từ đây…

Vương Trung rùng mình:

- Đúng vậy!

Gã nhìn về phía bên kia rồi trầm giọng nói:

- Phi Vũ Tiễn  bắn về phía bờ bên kia rất có thể là từ chỗ này.

Lý Tư suy nghĩ nhanh nhạy lập tức nói:

- Nói vậy thì đây là chỗ đáng khả nghi?

Lý Liên Hoa nghe thấy vậy chỉ nói:

- Ở đây có quỷ.

Vương Trung nhíu mày.

- Nói hươu nói vượn, nếu trên đời này thật sự có quỷ thì cái loại người đại gian đại ác đã bị quỷ lôi đi lâu rồi, lấy đâu ra những cái án oan tày trời. Ngươi là danh y đương thời, há lại nói những lời vô căn cứ như vậy!

Nhưng Lý Liên Hoa rất nghiêm túc, kiên trì nói:

- Ở đây có quỷ, nhất định có quỷ mà.

Vương Trung liền lớn tiếng:

- Quỷ ở đâu? Ta đã nghĩ  nhất định trong Mã Gia Bảo có người nuôi động vật rồi nhân cơ hội hại người!

Trương Đạt chán nản nói:

- Vương đại hiệp!  Ta cũng biết hung thủ ở trong bảo nhưng rốt cuộc kẻ nào hại chết sư phụ, ngài có biết hay không?

Vương Trung nghẹn lời, thẹn quá  hóa giận.

- Chẳng lẽ ngươi thì biết?

Lý Liên Hoa ho khan một tiếng cắt ngang hai bên cãi vã, mỉm cười.

- Ta biết đấy.

- Ngươi biết á?

Mọi người tỏ ra kinh ngạc, nhưng cũng xen lẫn một chút khinh thường. Lý Liên Hoa nghiêm ngặt gật đầu:

- Quả thực ta biết mà.

- Ai là hung thủ?

Lý Liên Hoa lại nói:

- Ai là hung thủ chờ sau khi ta bắt được quỷ sẽ biết thôi.

Vương Trung ngạc nhiên hỏi:

- Bắt quỷ gì chứ?

Lý Liên Hoa mỉm cười khoái trá.

- Ở đây có quỷ. Chờ ta bắt được quỷ thích chặt ta người, tất cả cứ tự hỏi xem hắn bị ai giết chết, thế nào?

Mọi người nghe thấy vậy chỉ biết nghẹn họng mở to mắt nửa tin nửa ngờ. Lúc này, vị thần y đệ nhất giang hồ bèn ngáp một cái.

- Chuyện bắt quỷ để tới đêm nói sau đi nhá… Tuy nhiên mọi người phải chú ý tới Tú Tần thiếu gia. Khi còn sống, Mã bảo chủ đã giao nó cho ta, ta không thể để ngài thất vọng được đâu.

Sau khi tới xem đầu bếp liền nhận ra thứ kia là nội tạng của cá. Sở dĩ ruồi bọ không bâu vào là vì đêm qua làm cá nóc, nội tạng của loại cá này có độc, cho nên có thể thấy chúng “chui” ra từ bếp. Trong phòng của Tiểu Hồng cũng không có gì khả nghi, nhưng người đã mất tích, không thấy bóng dáng từ sáng sớm tới giờ. Toàn bộ mọi người không ai đoán ra được chút manh mối nào. Cơm chiều xong, Lý Liên Hoa vẫn chơi đùa với Mã Tú Tần như cũ làm mọi người lại phải sốt ruột đợi hắn “bắt quỷ”. Ánh trăng càng lúc càng lên cao, tất cả đều cảm thấy buồn ngủ nhưng vị thần y kia vẫn mải mê gấp giấy với Mã Tú Tần. Cuối cùng khi canh ba qua đi, đám Trương Đạt, Lý Tư tự mắng chửi mình là lũ óc lợn mới tin lời của Lý Liên Hoa rồi về phòng ngủ, để lại Vương Trung và Vương Vũ ngồi chờ Lý Liên Hoa “bắt quỷ”. Vương Trung vốn không ngủ được còn Vương Vũ thì có phần tin Lý Liên Hoa thật sự sẽ bắt được quỷ.

Khi canh ba đã qua, tới đầu canh tư, cuối cùng Lý Liên Hoa cũng có động tĩnh.

- Tú Tần! Đi theo ta.

Năm từ này hắn nói thật dịu dàng nhưng Mã Tú Tần vẫn giật mình né tránh. Lý Liên Hoa đứng bên cạnh nó tiếp tục dịu dàng nói:

- Đi theo ta.

Mã Tú Tần yên lặng đứng dậy. Lý Liên Hoa kéo tay nó đi về phía bãi cỏ bên hồ nước nằm giữa rừng cây ở  khu luyện võ. Vương Trung và Vương Vũ đều cảm thấy kỳ lạ, vội bám theo phía sau cách chừng năm trượng. Lúc này, sắc trời đã không còn tối như trước. Hai người họ càng đi càng xa, tiến thẳng về phía hồ nước. Vương Trung thầm nghĩ, Hay là trong hồ nước có gì kỳ lạ… Ý nghĩ đó còn chưa hết thì thình lình nghe thấy Lý Liên Hoa quát to một tiếng rồi ngã vật xuống đất. Vương Trung và Vương Vũ hoảng sợ vôi vàng chạy tới thì thấy từ trong rừng cây có một tiếng động vang lên rồi một thứ gì đó đáp xuống bên  hồ nước còn nhanh hơn cả họ. Bất ngờ trong bóng đêm chợt lóe lên một ánh kiếm sáng như tuyết. Một kiếm đó lao tới nhằm thẳng vào vai Lý Liên Hoa như định chặt đứt. Đúng lúc đó, Vương Trung lao tới hét to:

- Dừng tay!

Hai ngón tay gã điểm trúng vào lưỡi kiếm, “thứ kia” lập tức buông trường kiếm, quay người bỏ chạy. Lý Liên Hoa lồm cồm bỏ dậy.

- Lưu đại hiệp tạm dừng bước, tại hạ còn chưa bị trúng độc.

Vương Trung nhìn thẳng vào mặt “thứ đó” rồi bật ra tiếng hô kinh ngạc:

- Nhị ca!

Vương Vũ cũng kinh ngạc hô theo:

- Lưu sư thúc!

Nguời vừa vung kiếm định chặt tay của Lý Liên Hoa rồi bỏ chạy đúng là Lưu Như Kinh . Bị mấy người gọi đúng tên, cuối cùng Lưu Như Kinh  cũng dừng lại liếc nhìn Vương Trung, sắc mặt ảm đạm.

- Ta..,

Vương Trung bước thật nhanh về phía trước. Trong lúc nhất thời, gã gần như quên sạch vụ án mạng ở Mã Gia Bảo, vội vàng nắm vai của Lưu Như Kinh .

- Nhị ca! Mười năm không gặp, huynh có khỏe không?

Lý Liên Hoa bò dậy đứng bên mỉm cười. Lưu Như Kinh  lẩm bẩm thật nhỏ:

- Ta… ôi… ta… - Y đột nhiên ngẩng đầu nhìn Lý Liên Hoa. – Lý thần y rất giống Môn chủ nên vừa rồi suýt nữa ta nhận nhầm. Có điêù… tại sao Lý thần y biết… ta không muốn giết người…

Lý Liên Hoa kéo tay của Mã Tú Tần rồi nói:

- Nơi này rất nguy hiểm, có nên về đại sảnh ngồi không ?

Lưu Như Kinh  gật đầu. Vương Vũ kinh hãi nhìn y mà lắp bắp:

- Lưu sư thúc! Người không chết? Nói vậy thì đêm nọ con thật sự thấy người.. người… giết sư phụ?

Lưu Như Kinh  bật cười một tiếng.

- Su phụ ngươi không thành tài nhưng Lưu mỗ chẳng thèm giết hắn. Ngươi hỏi Vương Trung xem năm đó ta là nhân vật nào trong Tứ Hổ Ngân Thương? Môn hạ xung quanh có nhiều kẻ tiểu nhân, mặc dù Mã sư đệ hành động hồ đồ nhưng cũng không phải quá xấu xa, ta giết hắn làm gì?

Nếu y không sát hại phu phụ Mã Hoàng thì tại sao lại phải trốn tránh, còn đi chặt tay người khác? Sau khi mấy người trở lại phòng, Lý Liên Hoa vẫn nắm tay của Mã Tú Tần. Sau khi ngồi xuống, Vương Trung nhìn cánh tay bị cụt đã được băng bó nhưng vẫn còn rỉ máu tươi của Lưu Như Kinh , thương cảm nói:

- Nhị ca! Rốt cuộc ai làm  huynh bị thương?

Lưu Như Kinh nói thật chậm rãi:

- Về hung thủ, ta thật sự không ngờ… - Y nhìn Lý Liên Hoa rồi nói. – Có điều ngay cả chuyện chính ta cũng không thể tin được sao Lý thần y lại biết? Tại sao ngài biết ta chặt tay người khác để cứu người chứ không phải giết người?

Vương Trung và Vương Vũ ngạc nhiên nói:

- Cứu người?

Lưu Như Kinh  gật đầu.

- Hung thủ sử dụng một loại vật vô cùng độc, một khi trúng độc nếu không chặt cánh tay chỉ sợ chẳng sống được quá một hai, hai canh giờ.

Vương Vũ hoảng sợ nói:

- Thứ độc vật gì mà lợi hại như vậy? Rốt cuộc thì hung thủ là ai?

Vương Trung cũng vô cùng  kinh hãi khi biết không phải hung thủ chặt tay nạn nhân mà đó là do Lưu Như Kinh  chặt để cứu người.

- Vậy hung thủ là ai?

Lưu Như Kinh  nhìn thẳng vào mặt Lý Liên Hoa rồi nói:

- Hung thủ là…

Lý Liên Hoa mỉm cười đẩy Mã Tú Tần về phía trước.

- Hung thủ đây.

Cả Vương Trung và Vương Vũ đều giật mình kêu lên:

- Đứa bé này? Sao có thể như vậy?

Lý Liên Hoa thở dài.

- Điều này  thì ngay cả ta cũng không thể tin. Một đứa bé bảy tuổi khác xa với sự tưởng tượng của chúng ta. Nhưng cho dù như thế nào thì nó cũng chỉ là một đứa bé. Sở dĩ nó biết làm chuyện này cũng là vì có rất nhiều điều còn chưa hiểu. Tú Tần! Ngươi nói xem có đúng hay không?

Mã Tú Tần cúi đầu nắm chặt con heo giấy mà Lý Liên Hoa gấp cho lúc chiều, trên mặt nó đột nhiên xuất hiện sự sợ hãi nhưng nó  chỉ cắn môi im lặng. Lưu Như Kinh  nhìn Mã Tú Tần chằm chằm.

- Tú nhi! Ta đối với con như thế nào con biết rõ. Nhưng tới giờ ta vẫn chưa hề hỏi xem ngày đó con cho thứ gì cắn ta?

Mã Tú Tần rụt người có vẻ hơi sợ hãi. Lưu Như Kinh  chợt lớn tiếng:

- Tại sao?

Mã Tú Tần trốn sau lưng Lý Liên Hoa một lúc mới nhỏ giọng  nói:

- Bởi vì… Lưu sư thúc muốn ép con đọc sách luyện võ mà con không thích đọc sách.

Lưu Như Kinh  tức quá hóa cười.

- Chỉ vì lý do đó? Ngươi giỏi lắm, giỏi lắm…

Mã Tú Tần nắm chặt áo của Lý Liên Hoa.

- Mẹ nói cho dù là ai, chỉ cần cản ta đều có thể giết.

Vương Trung và Vương Vũ nghe vậy bèn lắc đầu. Lưu Như Kinh  lại hỏi tiếp:

- Tại sao ngươi giết cả mẹ mình?

Mã Tú Tần hé miệng:

- Tại mẹ nhìn thấy.

Lưu Như Kinh  cười lạnh:

- Thấy ngươi nuôi cái thứ đó? Vậy  cha ngươi  thì sao? Mặc dù đó không phải là cha ruột của ngươi nhưng vì sao mà ngay cả hắn ngươi cũng hạ độc chết?

Mã Tú Tần đột nhiên nói to:

- Hắn không phải cha con, mẹ nói hắn hại chết cha con.

Vương Trung không kìm nổi hỏi:

- Vậy Hà Chương thì sao?

Ánh mắt của Mã Tú Tần không giấu được vẻ kinh hoàng.

- Hắn… hắn muốn bắt con…

Lý Liên Hoa vỗ đầu Mã Tú Tần rồi nói với giọng hòa nhã:

- Được rồi, không cần nữa. Hãy để thúc thúc nói thay ngươi.

Gương mặt vốn đang lạnh lùng, bình tĩnh của Mã Tú Tần đột nhiên xuất hiện nét kinh hoàng. Bất ngờ miệng nó méo xệch, tay nắm chặt lấy áo của Lý Liên Hoa khóc òa.

- Con nhớ mẹ… hu huh u … con nhớ cha… hu hu hu…

Mấy người nhìn nhau, dù cho rất tức giận nhưng sâu trong lòng họ vẫn dâng lên nỗi xót thương.

« Lùi
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của đẳng bình