Sợ làm phật lòng Richard nên Katie không gọi taxi, khi họ cùng ra khỏi văn phòng biện lý Scott. Nàng nhận lời để Richard đưa về nhà. Nhưng khi cả hai đã lên xe, Richard nói: "Chúng ta đi ăn tối cái đã. Một bữa ăn ngon và một chai rượu vang sẽ giúp cho cô khỏe hơn".
- Khỏe hơn ư ? - Katie hỏi với vẻ dè dặt.
Richard chọn một nhà hàng xây theo kiểu nhà miền núi, cheo leo trên một vách đá nhìn ra biển. Phòng ăn nhỏ được thắp sáng bằng những ngọn nến và sưởi ấm bằng lò sưởi đun củi.
Katie thốt lên, "Ồ ! Đẹp quá".
Ông chủ nhà hàng có vẻ rất quen Richard. Ông bước đến chào họ và đưa họ về ngồi ở cái bàn trước lò sưởi.
Richard gọi một chai Saint-Emilion và người bồi dọn rượu cùng bánh mì nướng tỏi ra. Họ thưởng thức rượu và nhâm nhi bánh mì trong không khí tĩnh lặng và dịu dàng.
Richard nói:
- Cô có biết rằng từ sáu tháng nay tôi luôn ao ước được có dịp mời cô đi ăn và phải đến hôm nay tôi mới thỏa nguyện.
Katie đáp bằng giọng nước đôi:
- Thì anh có mời tôi bao giờ đâu.
- Cô không cho tôi cơ hội để mời. Cô luôn nghĩ rằng tôi quấy rầy cô, tại sao thế chứ ?
- Tôi thấy tốt hơn không nên đi chơi với những người mà mình đang làm việc chung với họ. Đó là vấn đề nguyên tắc.
- Tôi hiểu. Nhưng đó không phải là điều mà chúng ta đang nói. Tôi và cô thích được gặp nhau. Cả hai chúng ta đều biết như thế nhưng cô không muốn nói ra. Đây là thực đơn, cô hãy chọn.
Giọng nói của Richard trở nên rộn rã hơn: "Lươn bò và thịt nướng tiêu là hai món đặc sản của nhà hàng này". Rồi thấy nàng chần chừ, chàng gợi ý: "Cô dùng thịt nướng tiêu nhé. Ngon lắm".
- Đồng ý - Katie nói.
Khuôn mặt chàng ngời sáng. Chàng gọi cho mình món xà lách dầu dấm, khoai tây đút lò, rồi tựa lưng vào ghế và nhìn nàng.
Chàng hỏi:
- Bộ cô không thích ư ?
- Xà lách, thịt nướng ?
- Thôi, cô hãy bỏ cái trò mèo vờn chuột đó di. Đồng ý là tôi đang tìm cách buộc cô phải nghe tôi nói. Nhưng tôi muốn biết cô đã đi đâu những lúc cô không có mặt ở văn phòng hoặc ở nhà gia đình Kennedy. Tôi biết cô thích trượt tuyết.
- Đúng. Tôi có một người bạn thời còn trung học. Chị ấy đã ly dị chồng. Vào mùa đông, sau khi chồng tôi mất, chị ấy đưa tôi đến Vermont. Giờ thì vào mùa trượt tuyết, chúng tôi mướn một căn hộ ở Stowe và tôi thường đến đó mỗi cuối tuần. Tuy trượt tuyết không giỏi nhưng tôi rất thích môn đó.
Richard nói:
- Trước đây tôi trượt tuyết không đến nỗi tệ, nhưng sau một lần bị bong gân đầu gối thì tôi không chơi nữa. Có lẽ tôi phải chơi lại thôi. Thỉnh thoảng cô cho tôi được đi trượt tuyết cùng cô nhé ? Cô biết không, thuyền buồm vẫn là môn thể thao mà tôi ưa thích. Mùa xuân vừa qua, tôi đã dong buồm đến vùng Caribean, đi từ đảo này sang đảo khác... Món thịt nướng của cô đây.
Ăn xong, họ dành ra khá nhiều thời gian để uống cà phê. Richard kể sơ cho Katie nghe về đời chàng rồi nói sang vụ Lewis.
Chàng nói:
- Chuyện đó làm tôi điên tiết. Cứ mỗi lần thấy một cuộc sống bị huỷ hoại là tôi điên tiết. Vangie là một phụ nữ trẻ, còn cả tương lai trước mắt.
- Anh cho là đó không phải một vụ tự tử sao ?
- Tôi không dứt khoát điều gì cả. Tôi cần nhiều thông tin trước khi đưa ra một phán doán.
Katie nói:
- Tôi không nghĩ rằng Chris là kẻ sát nhân. Vào thời buổi này nếu ta muốn được tự do thì ly hôn là chuyện không khó.
Richard bặm môi:
- Chúng ta có thể xem xét điều đó dưới một khía cạnh khác. Thôi chúng ta không nói đến chuyện đó nữa.
Richard đưa Katie về đến nhà vào lúc hai mươi hai giờ ba mươi. Khi lái xe theo lối đi vào nhà, Richard nhìn ngôi nhà đồ sộ với vẻ bối rối.
Chàng hỏi:
- Này Katie, ngôi nhà này rộng bao nhiêu ? Tôi muốn hỏi nó bao nhiêu phòng ?
Katie miễn cưỡng đáp:
- Mười hai phòng. Đây là nhà của John.
Katie không có ý định mời Richard vào nhà nhưng chàng không để cho nàng có thời gian nói lời tự biệt khi đứng trước cửa. Lấy xâu chìa khóa từ tay Katie, chàng mở cửa và theo nàng vào bên trong.
Chàng nói:
- Tôi sẽ không nấn ná đây lâu. Thú thật với cô tôi không ngăn được nỗi tò mò muốn biết nơi cô ở.
Katie bật đèn và nhìn Richard đang đảo mắt nhìn lối vào phòng khách. Chàng thốt lên: "Đẹp lắm, rất đẹp". Rồi bước về phía bức chân dung của John, chàng nhìn một lúc và nói: "Hình như chồng của cô rất tài ba".
- Đúng vậy.
- Cô biết anh ấy bị bệnh từ lúc nào ?
- Một thời gian ngắn sau khi chúng tôi đi hưởng tuần trăng mật về.
- Như vậy hai người không còn có một chuyến du lịch nào khác nữa sao ? Và rồi là tang tóc. Katie à, hãy thứ lỗi cho tôi, nghề nghiệp đã làm cho con người tôi trở nên thô bạo. Thôi, tôi về đây.
Rồi Richard đắn đo và nói: "Theo tôi nghĩ thì cô nên buông màn cửa xuống mỗi khi ở nhà một mình".
Katie nhún vai:
- Tại sao chứ ? Sẽ chẳng ai đột nhập vào nhà tôi đâu.
- Hơn ai hết, hẳn cô là người biết rõ con số những vụ trộm đã xảy ra. Trong ngôi nhà này, cô là người đầu tiên bị nhắm đến, nhất là khi bọn cướp biết cô sống một mình. Cô cho phép nhé ?
Không chờ Katie trả lời, Richarđ đến bên cửa sổ và buông xuống.
- Thôi, tôi về đây. Hẹn sáng mai, xe cô đã sửa xong chưa ?
- Chưa, nhưng dịch vụ sửa chữa ô tô sẽ cho tôi mượn một chiếc xe. Sáng mai họ sẽ mang đến.
- Tốt.
Chàng đứng đó một lúc, tay giữ nắm cửa, rồi nói: 'Thôi chào nhé Katie. Bây giờ cô hãy khóa cửa cẩn thận. Tôi không muốn có kẻ đột nhập vào đây để làm hại cô". Chàng cúi xuống, hôn lên má nàng và ra khỏi nhà.
Katie mỉm cười đóng cửa lại. Có tiếng chuông đồng hồ gõ nhịp. Richard đi rồi, phòng khách trở nên vắng lặng. Katie vội vã tắt đèn và lên tầng trên.
Khi nàng chuẩn bị lên giường ngủ thì chuông điện thoại reo. Nhấc ống nghe, Katie thầm nghĩ hẳn là Molly gọi. Nhưng ở đầu đây bên kia là một giọng đàn ông đáp lại tiếng "Allô ?" của nàng.
- Có phải bà Katie De Maio ?
- Vâng, tôi đây.
- Thưa bà, tôi là bác sĩ Highley. Tối nay tôi đã nhiều lần gọi cho bà nhưng không gặp, vì thế tôi phải làm phiền bà trong đêm hôm như thế này. Xin bà thứ lỗi cho. Nêu tôi không lầm thì hôm qua bà đã bị tai nạn và có qua một đêm tại bệnh viện. Bà thấy thế nào ?
- Thưa bác sĩ, bệnh viện rất chu đáo ạ. Cám ơn bác sĩ đã gọi cho tôi.
- Chứng xuất huyết của bà ra sao rồi ? Theo hồ sơ thì đêm qua bà đã được truyền máu.
- Tôi e rằng cái chứng đó chẳng mấy thuyên giảm. Tôi nghĩ rằng kỳ kinh của tôi đã dứt, nhưng hôm qua tôi có lại. Có lẽ do tôi bị choáng trong khi gặp tai nạn.
- Hẳn cô biết rằng theo lẽ cô phải chữa trị cái chứng đó ít nữa là từ một năm nay. Nhưng không sao đâu. Tuần tới chúng ta phải tính chuyện với nó. Nhưng tôi muốn cô phải được truyền máu một lần nữa để cô có đủ sức trước khi chữa trị, đồng thời tôi cũng muốn cô bắt đầu uống ngay một số thuốc. Chiều mai cô ghé lại bệnh viện được chứ ?
- Vâng. Đằng nào thì tôi cũng phải đến. Bác sĩ có nghe tin về bà Vangie Lewis chứ ?
- Vâng. Chuyện thật khủng khiếp và đáng buồn.
- Được, vậy thì ngày mai tôi sẽ gặp bà. Hãy gọi tôi vào sáng mai để có cái hẹn chính xác.
- Vâng. Xin cám ơn bác sĩ.
Katie gác máy. Khi tắt đèn, nàng bỗng nhớ đến người bác sĩ mà trong lần khám đầu tiên, nàng thấy không ưa chút nào. Nàng thầm nghĩ, phải chăng vì cái vẻ lạnh lùng của ông ta ? Giờ thì nàng thấy ông dễ mến khi đã nhọc công gọi điện cho nàng. Người ta đôi khi dễ nhầm lẫn khi vội xét đoán.