Buổi sáng, khi đến văn phòng biện lý, Katie được biết đêm qua không phải là một đêm bình yên: một bé gái mười bốn tuổi đã bị hiếp dâm, một gã say rượu đã gây tai nạn làm thiệt mạng bốn người. Ngoài ra còn có một vụ cướp và nhiều kẻ tình nghi bị bắt giữ.
Khi thấy ông Scott ra khỏi phòng làm việc, Katie nói: "Một buổi tối không đẹp đẽ chút nào".
Scott gật dầu:
- Khốn nạn thật ! Gã ta say khướt và đâm vào xe của bốn sinh viên năm cuối trường Pascal-Hills đang trên đường đi dự buổi họp mặt. Tôi tính gởi Rita đến bệnh viện Westlake để hỏi các bác sĩ ở đó về vụ Vangie Lewis, nhưng Rita giờ đang bận điều tra vụ hiếp dâm. Tôi đặc biệt quan tâm đến ông bác sĩ tâm thần đã từng điều trị cho Vangie và tôi muốn biết ý kiến của ông ta về tình trạng tâm lý của bà ấy. Tôi có thể cử Charley hoặc Phil đến bệnh viện nhưng theo tôi nghĩ thì một phụ nữ sẽ ít gây chú ý hơn và có thể đi đây đó trong bệnh viện để dò hỏi xem Vangie Lewis có từng nói chuyện với các y tá và có quen biết với một số bệnh nhân nào không.
Katie đắn đo một lúc rồi nói:
- Tôi có thể đến đó thay cho Rita. Vả lại, hôm nay tôi cũng có cái hẹn với bác sĩ Highley.
Scott nhướng mày:
- Cô nghĩ sao về ông bác sĩ đó ? Hôm qua Richard có trình bày sơ qua về tình trạng sức khỏe của Vangie Lewis và theo anh ta thì bác sĩ Highley thiếu trách nhiệm trong việc chữa trị cho Vangie Lewis.
- Tôi không đồng ý với Richard. Bác sĩ Highley là một chuyên gia điều trị chứng hiếm muộn và vô sinh. Mục tiêu của ông là giúp cho các bà mẹ được sinh nở đúng kỳ hạn, điều mà các bác sĩ khác thường khi thất bại. Vấn đề chỉ thế thôi. Tôi tin rằng ông ấy là một bác sĩ tận tâm.
Scott cau mày:
- Cô biết ông ấy từ bao lâu rồi ?
- Chỉ mới đây thôi. Số là ông bác sĩ phụ khoa mà tôi đến khám trước đây đã nghỉ hưu và rời vùng này từ hai năm nay. Sau đó tôi không khám một ai nữa cho đến khi thấy sức khỏe có vấn đề. Lúc đó chị Molly có nghe người bạn ca ngợi tài năng của bác sĩ Highley nên giới thiệu cho tôi. Tôi đã tìm đến phòng mạch của ông trong tháng qua. Highley là một bác sĩ giỏi.
Scott hỏi:
- Thời khóa biểu của cô hôm nay ra sao ?
- Buổi sáng rất bận còn buổi chiều thì khá rảnh.
- Được, vậy thì cô hãy đến bệnh viện Westlake để gặp Highley và ông bác sĩ tâm thần. Hãy hỏi họ xem họ có nghĩ rằng Vangie Lewis là một bệnh nhân có khuynh hướng tự tử. Hãy dò hỏi xem lần cuối bà ấy đến bệnh viện là vào lúc nào. Bà ấy có nói gì về người chồng của bà không ? Hôm nay Charles và Phil đang bận làm việc với Chris Lewis. Đêm qua, tôi trằn trọc mãi với ý nghĩ rằng Richard đã có lý. Có một điều gì đó không ổn trong vụ tự tử đó. Khi đến bệnh viện, cô hãy luôn thể tiếp xúc với các cô y tá.
Katie mỉm cười
- Không phải với các cô y tá mà là với Edna, nhân viên phụ trách tiếp nhận bệnh nhân. Cô ấy biết khá nhiều chuyện về mọi người. Bản thân tôi, tháng qua, khi ngồi ở phòng đợi, cũng đã kể cho Edna nghe về đời mình. Theo tôi, ông có thể nêu tên cô như một nhân chứng trong phần lấy cung.
Scott nói, giọng khô khốc:
- Tôi sẽ nêu tên khá nhiều người. Thôi được, chúng ta sẽ tính chuyện đó sau.
Katie vào phòng làm việc, vội vã lấy những tập hồ sơ để đi gặp một luật sư đại diện cho thân chủ là một phạm nhân can tội sử dụng ma túy.
Trong chồng thư và điện nhắn tin gởi cho cô, có hai cuộc gọi cho bác sĩ Richard Carroll. Cuộc gọi thứ nhất vào chín giờ mười lăm và cuộc gọi thứ hai lúc chín giờ bốn mươi. Katie gọi lại cho Richard nhưng chàng đã rời khỏi văn phòng và điều đó làm cô hơi thất vọng.
Rồi nàng gọi cho cô thư ký của bác sĩ Highley, chờ được nghe cái giọng vồn vã của Edna. Nhưng thay vì Edna thì là một giọng trầm và đanh thép của trên phụ nữ xa lạ: "Thư ký phòng khám y khoa nghe đây".
Katie suy tính thật nhanh rồi hỏi:
- Cô Edna Bums có đó không ạ ?
Thoáng chốc im lặng trước khi trả lời:
- Hôm nay cô Edna không đi làm. Cô ấy đã xin nghỉ bệnh. Tôi là bà Fitzgerald đây, cô có cần gì không ?
- Tôi rất tiếc khi nghe tin cô Edna bị bệnh - Katie nói.
Rồi nàng ngắn gọn giải thích rằng bác sĩ Highley có dặn nàng gọi điện đến và đồng thời nàng cũng mong được gặp bác sĩ Fukhito.
Bà Fitzgerald yêu cầu Katie chờ máy một lúc. Vài phút sau, bà trở lại và nói:
- Thưa cô, cả hai bác sĩ đều đồng ý sẽ tiếp cô. Bác sĩ Highley cho biết nếu không gì trở ngại, tốt nhất cô nên đến vào lúc mười lăm giờ.
- Vâng, vậy thì tôi sẽ đến gặp bác sĩ Highley lúc mười lăm giờ và mười lăm giờ bốn mươi lăm, tôi sẽ gặp bác sĩ Fukhito.
Katie gác máy. Nàng chợt nhớ đến khuôn mặt Vangie Lewis và thắc mắc chẳng hiểu tại sao khuôn mặt đó lại liên tục hiện lên trong tâm trí nàng. Tại sao trong cơn ác mộng nàng lại trông thấy cái khuôn mặt đó ?
- 16 -
Richard đã qua một đêm mệt lử. Vào lúc hai mươi giờ, vài phút sau khi chàng về đến nhà, chuông điện thoại đã reo để báo rằng bốn sinh viên trẻ đã được đưa vào nhà xác.
Rỉchard chậm rãi gác ống nghe. Chàng sống ở tầng thứ mười bảy của một cao ốc nằm ở phía Bắc cầu George-Washington. Qua ô kính rộng lớn, chàng chiêm ngưỡng một lúc những chiếc xe đang lao nhanh trên trục Henry-Hudson, và những ánh đèn màu xanh lục xa xa, những đường nét thanh tao của cây cầu George-Washington.
Cũng vào lúc đó, chuông điện thoại nhà phụ huynh của các sinh viên đã reo lên, báo cho họ biết rằng các con của họ sẽ mãi mãi không trở về.
Richard đảo mắt nhìn căn phòng khách của chàng. Một phòng khách được trang trí xinh xắn với trường kỷ và ghế bành rộng, thảm len Phương Đông màu xanh và nâu, một tủ sách và những cái bàn bằng gỗ sồi chắc chắn. Trên tường là những bức tranh màu nước với chủ đề về biển cả.
Richard thở dài. Cái ghế dài bọc da êm ái mà chàng ưa thích được đặt gần tủ sách. Chàng đã định cho mình một ly rượu sau cùng và đọc sách khoảng một tiếng dồng hồ trước khi đi ngủ. Nhưng thay vì thế, chàng quyết định đến nhà xác để đón phụ huynh của các nạn nhân khi họ đến nhận diện xác con.
Và rồi, chỉ sau bốn giờ sáng, chàng mới trở về căn hộ của mình. Trong khi thay quần áo, chàng thầm nghĩ liệu nghề nghiệp có tác động đến chàng. Những người trẻ đã chết không toàn thây sau tai nạn dữ dội và chàng thấy đau lòng trước cái xác của cô sinh viên trẻ. Cô bé có mái tóc nâu, sống mũi thẳng xinh xắn và ngay cả chết rồi, vẫn còn giữ vẻ kiều diễm.
Cô sinh viên làm chàng nhớ đến Katie.
Chàng thắc mắc không hiểu tại sao Katie có vẻ sợ hãi ? Tại sao nàng không quên được John De Maio ? Tại sao nàng không thể nói "giã từ kỷ niệm" để tiếp tục bước đi ?
Rồi chàng ngủ thiếp đi trong hai tiếng, một giấc ngủ không yên và đến văn phòng vào lúc bảy giờ. Ít phút sau, chàng được tin có một phụ nữ lớn tuổi treo cổ tự tử trong một khu phố nghèo ở Chester. Chàng đi ngay đến hiện trường. Người chết đã tám mươi mốt tuổi, gầy và mong manh như một loài chim. Trên áo bà có ghim một mẫu giấy với dòng chữ: "Tôi chẳng còn người thân nào cả. Tôi quá bệnh và mệt mỏi. Tôi muốn được gặp lại Sam. Xin các bạn hãy tha thứ cho tôi vì đã gây phiền toái".
Mẩu giấy đó khiến Richard nghĩ đến một chi tiết làm chàng thắc mắc. Theo như chàng được biết thì Vangie Lewis thuộc loại người sẽ ghi lại trên giấy những lời lẽ nhằm giải thích hành vi của mình hoặc nhằm trút trách nhiệm lên chồng - trong trường hợp bà tự sát.
Khi trở về văn phòng, Richard gọi điện cho Katie hai lần nhưng không gặp. Chàng ao ước được nghe giọng nói của nàng. Vì một lý do nào đó mà chàng chẳng thể hiểu nổi, nhưng chàng không muốn để Katie sống một mình trong ngôi nhà to lớn mà chàng đã đến tối qua.
Chàng quay lại phòng thí nghiệm, làm việc không ngưng nghỉ đến mười sáu giờ ba mươi. Rồi về văn phòng. Chàng thầm nghĩ hẳn mình không nói quá khi cho Scott biết rằng có lẽ Vangie sẽ không dùng đến xianua trừ khi bà ta biết rằng mình sẽ hư thai. Chàng muốn biết có bao nhiêu phụ nữ đã bị sẩy thai tại khoa phụ sản của bệnh viện Westlake ? Sỡ dĩ Molly đã không ngớt ca ngợi bác sĩ Highley là vì bà ta có một người bạn mẹ tròn con vuông tại bệnh viện Westlake và bà chỉ biết có thế thôi. Nhưng còn những thất bại thì sao ? Nào ai biết ? Richard nhấn nút máy nội đàm để gọi Marge, cô thư ký vào.
Marge ở độ tuổi bốn mươi lăm, với mái tóc bới phồng theo kiểu Jacqueline Kennedy của thập niên 60. Cô ta là hình ảnh của một phụ nữ đảm đang tỉnh lẻ và là một thư ký bản lĩnh, có thể chịu đựng cái không khí thường xuyên bi thảm của văn phòng bác sĩ pháp y.
Vừa trông thấy Marge, Richard nói ngay:
- Cô Marge à, trực giác thôi thúc tôi phải kín đáo mở cuộc điều tra khoa phụ sản của bệnh viện Westlake. Khoa phụ sản đó đã hoạt động trước tám năm nay và tôi muốn biết có bao nhiêu sản phụ đã chết trong khi sinh con hoặc chết trong thời kỳ thai nghén và tỷ lệ đó là bao nhiêu so với số nhập viện. Tôi muốn cuộc điều tra phải diễn ra một cách kín đáo, không để ai biết rằng tôi quan tâm đến chuyện đó. Cô có biết ai trong văn phòng chúng ta có thể kín đáo rà soát các hồ sơ ở Westlake ?
Marge cau mày:
- Tôi cần có thời gian để suy nghĩ.
- Được. Ngoài ra còn một chuyện khác. Hãy kiểm tra xem hai ông bác sĩ của khoa phụ sản đó có từng bị thưa kiện hay truy tố gì không. Tôi muốn biết những lý do thưa kiện, dù những vụ đó có được bãi nại.
Hài lòng sau khi quyết định mở cuộc điều tra, Richard phóng xe về nhà để tắm rửa và thay quần áo. Vài giây sau khi Richard rời khỏi văn phòng, bác sĩ David Broard của phòng thí nghiệm tiền thai sản thuộc bệnh viện Mount Sinai gọi đến. Ông yêu cầu Marge nhắn bác sĩ Richard hãy liên lạc vói ông vào sáng mai vì có chuyện khẩn.