Lộ Diện

Lượt đọc: 23591 | 6 Đánh giá: 9,7/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
- 42 & 43 -

Phil Cunningham và Charley Nugent chán chường nhìn những hành khách sau cùng lần lượt rời khỏi nhà khách sân bay Newark qua cổng 11. Cái vẻ trầm mặc muôn thuở của Charley lại càng lộ rõ hơn.

Ông nhún vai:

- Thế đó. Hẳn Chris Lewis biết chúng ta đang chờ y ở đây nên đã lánh mặt. Ta đi thôi.

Charley bước đến cabin điện thoại gần nhất và nhấn số của Scott. Ông nói: "Thưa sếp, sếp có thể về nhà để nghỉ thôi. Hôm nay có lẽ cơ trưởng Chris Lewis buồn tình nên không đáp chuyến bay về thành phố này.

- Chris không có mặt trên máy bay à ? Thế còn cái quan tài ?

- Quan tài đã được đưa xuống và các nhân viên của bác sĩ Richard đang làm thủ tục để nhận. Hay là chúng tôi ở lại sân bay ? Còn hai chuyến bay không thuộc tuyến trực tiếp sẽ đến và Chris có thể có mặt trên một trong hai chuyến đó.

- Thôi các anh về đi. Nếu ngày mai Chris không đến trình diện thì tôi sẽ tính chuyện với y. Sáng mai, để bắt đầu, tôi muốn các anh đến khám xét thật kỹ căn hộ của Edna.

Charley gác máy. Quay sang Phil, ông nói: "Nếu tôi không lầm về Scott thì tối mai, vào giờ này, chúng ta sẽ có lệnh bắt giữ Chris Lewis do xếp ký".

Phil gật đầu và nói:

- Sau khi bắt giữ Chris, tôi mong rằng chúng ta sẽ không buông tha lão bác sĩ tâm thần nếu lão ta là tác giả của cái bầu trong bụng Vangie Lewis.

Vẻ ủ rũ, Charley và Phil xuống cầu thang để ra khỏi nhà khách sân bay. Họ ngang qua khu nhận hành lý, không buồn quan tâm đến số hành khách đang đứng cạnh những tấm thảm chuyển hành lý. Vài phút sau đó, khu này hoàn toàn vắng người. Chỉ còn một cái túi hành lý lớn đang nằm trên thảm và quay mãi theo vòng xoay tròn trông rất buồn bã. Trên nhãn tên hành khách là dòng chữ: Cơ trưởng Christopher Lewis.4, Winding Brook Lane. Chapin River, N.J. Bên trong túi hành lý là bức ảnh mà bố mẹ Vangie đã trao lại cho Chris. Ảnh chụp một cặp tình nhân trẻ với dòng chữ ghi: Để nhớ lần hẹn hò đầu tiên với Vangie, người con gái đã làm thay đổi đời anh. Thương mến, Chris.

- 43 -

Về đến nhà, Richard gọi ngay đến khách sạn Essex House. Nhưng lại một lần nữa, chẳng có ai ở phòng bác sĩ Salem nhấc máy. Cuối cùng, khi cô nhân viên trực tổng đài của khách sạn lên tiếng, chàng nói: "Thưa cô, chẳng hay bác sĩ Salem có nhận được lời nhắn yêu cầu ông gọi điện cho tôi chưa ạ ? Tôi là bác sĩ Richard Carroll đây.

- Thưa ông, để tôi kiểm tra xem. - Cô nhân viên đáp, giọng ngập ngừng đến kỳ lạ.

Trong khi chờ đợi. Richard với tay mở truyền hình. Chương trình phóng sự trực tiếp vừa mới bắt đầu. Ông kính của phóng viên truyền hình đang hướng về khu Nam Central Park. Trên màn ảnh lúc này là cổng vào của khách sạn Essex House. Rồi vào lúc cô nhân viên trực điện thoại nói: "Thưa ông, tôi xin chuyển máy để ông giám đốc của chúng tôi nói chuyện với ông ạ". Thì Richard nghe phóng viên Gloria Fojas loan báo: "Tối nay, tại khách sạn năm sao Essex House, nơi hội tụ các bác sĩ dến dự hội nghị của Hiệp Hội Y Học Hoa Kỳ, bác sĩ Emmet Salem của bang Minneapolis, một bác sĩ hàng đầu về khoa phụ sản đã chết vì té ngã hoặc do tự ý nhảy xuống từ cửa sổ phòng ông".

« Lùi
Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang