Scott Myerson cảm thấy mệt mỏi hơn là cáu kỉnh. Từ khi phát hiện cái xác Vangie Lewis vào sáng thứ ba, đã xảy ra thêm hai cái chết nữa - một cô nhân viên tiếp tân có đời sống hiền hòa và một bác sĩ có nhiều đóng góp cho nền y học.
Sở dĩ họ chết là vì ông không kịp nhanh chóng ra tay. Chris Lewis là một tên sát nhân. Ông tin chắc như thế. Giờ đây, mạng lưới mà ông bủa vây quanh y thật vững chắc. Phải chi ngay từ đầu, ông biết Vangie Lewis bị sát hại thì ông tóm cổ Chris Lewis ngay và như thế Edna Bums và Emmet Salem sẽ không mất mạng.
Chris Lewis và cô bồ nhí của y xuống sân bay Newark lúc mười chín giờ và cả hai sẽ đến văn phòng biện lý lúc hai mươi giờ. Như thế là Chris vẫn còn đủ trầm tĩnh và khôn ngoan để không bỏ trốn. Scott thầm nghĩ, hẳn Chris sẽ viện đủ lý do để chối tội và lần này, ông quyết không để y thoát.
Lúc mười chín giờ mười lăm, Richard vào phòng biện lý.
Chàng nói ngay:
- Chúng tôi đang hướng mắt vào khoa phụ sản bệnh viện Westlake và thấy đó thực sự là một nơi bẩn thỉu.
Scott nói:
- Nếu anh nghĩ rằng ông bác sĩ tâm thần ở đó đã quá quan tâm đến Vangie Lewis thì tôi đồng ý. Nhưng hồi chiều chúng ta đã nói đến chuyện đó rồi. Dẫu sao, sẽ chẳng khó khăn gì nếu chúng ta muốn biết về mối quan hệ giữa Fukhito và Vangie. Ta cứ cho xét nghiệm máu của thai nhi rồi sau đó mời Fukhito đến đây để lấy mẫu máu của ông ta. Hẳn ta sẽ không thể viện lý do để từ chối được.
Richard nôn nóng ngắt lời Scott:
- Người tôi muốn nói không phải là Fukhito mà là Highley. Tôi quan tâm đến ông ấy vì tôi nghĩ rằng ông ta đã thực hành thí nghiệm trên các bệnh nhân của ông. Tôi vừa nói chuyện với chồng của một bệnh nhân trước đây từng chữa trị với Highley. Xét theo thực tế, ông ấy chẳng thể là cha ruột của đứa bé nhưng có điều là ông đã tận mắt chứng kiến vợ ông sanh nở. Như thế có nghĩa là vợ ông đã chọn phương pháp thụ thai nhân tạo và đã giấu ông ta. Nhưng theo tôi nghĩ, điều tệ hại hơn nữa là Highley đã áp dụng phương pháp thụ thai nhân tạo mà không cho các bệnh nhân của ông hay biết. Đó là lời giải thích cho những điều mà người ta gọi là "thần kỳ" của Highley.
Scott càu nhàu:
- Anh muốn nói Vangie Lewis đã được thụ thai nhân tạo bằng tinh trùng của một người Châu Á và Highley muốn ém nhẹm chuyện đó ? Thôi nào, Richard !
- Có thể Highley không ngờ đó là tinh trùng của người Á Châu. Có thể ông ấy đã nhầm lẫn.
- Các bác sĩ không đời nào phạm phải một nhầm lẫn như thế ! Ngay cả nếu giả thuyết của anh đúng... thú thật tôi không tin được... và điều đó đâu đến nỗi phải khiến ông ta thủ tiêu Vangie Lewis.
Richard khăng khăng:
- Highley thật đáng ngờ. Ngay lần đầu tiên gặp ông ấy, tôi đã thấy đáng ngờ.
- Này Richard, chúng ta sẽ tiến hành điều tra khoa phụ sản Westlake. Nếu Highley có hành vi đúng như anh nói thì chúng ta sẽ truy tố ông ta. Nhưng hãy gác lại chuyện đó cái đã. Lúc này tôi đang quan tâm đến Chris Lewis.
- Mong ông hãy nghe tôi. Chúng ta phải điều tra về quá khứ của Highley. Tôi đang dò hỏi những người trước đây đã thưa kiện ông ấy. Lát nữa đây, một người trong số họ là bà Horan sẽ đến gặp tôi để cho biết lý do đã khiến bà thưa kiện Highley. Ngoài ra, bài báo trong tờ Newmaker tiết lộ rằng trước khi đến định cư tại thành phố này, Highley đã làm việc tại Liverpool, Anh quốc. Tôi mong ông gọi đến Liverpool để xem Highléy có những hành vi gì bất thường ở đó không.
- Nếu anh muốn thì tôi dồng ý.
Chuông máy nội đàm reo lên. Scott nhấn vào cái nút và nói:
- Hãy đưa ông ta vào.
Rồi nhìn Richard, ông tiếp: "Cơ trưởng Chris Lewis và cô bồ nhí của ông ta đến đây".
- 65 -
Tâm trạng rã rời, Dannyboy Duke chết sững trên ghế. Run rẩy, vã cả mồ hôi, y không còn đủ trâm trí để nhận thức điều gì đã xảy ra. Chậm mất ba mươi giây nếu không y đã thoát và giờ này hẳn y đang ở nhà, sảng khoái với ma túy ngấm dần trong các mạch máu. Vậy mà, thay vì thế, y đang chết ngộp trong cái địa ngục này.
Y nói nho nhỏ:
- Xin cho tôi một cơ hội.
Không buồn nghe lời y năn nỉ, một nhân viên hình sự nói:
- Danny à, mày phải thành thật khai báo. Có vết máu trên cái chặn giấy. Mày đã dùng cái đó để nện vào ai ? Nào, khai ra đi ! tụi tao biết mày không hề nện vào bà già mà mày đã đánh cắp cái xắc tay ngày hôm qua. Mày chỉ xô ngã và làm bà ấy dập hông thôi. Danny à; với một bà lão bảy mươi lăm tuổi thì như thế là quá tệ. Có thể bà cụ sẽ không qua khỏi và như vậy là mày đã giết người. Tuy vậy, nếu mày thật tình khai báo chuyện cái chặn giấy, thì tụi tao sẽ tính cho. Mày hiểu chứ ?
Danny nói nho nhỏ:
- Tôi không hiểu các ông nói gì.
- Mày hiểu mà. Người ta đã tìm thấy cái túi đựng dụng cụ của ông bác sĩ trong xe mày. Và cái cái xắc tay nữa. Cái ví mà mày vừa đánh cắp ở cửa hàng Alexander thì nằm trong túi mày. Tụi tao biết tối qua mày đã đánh cắp cái túi đựng dụng cụ của ông bác sĩ. Tụi tao đã được báo. Người gác cổng đã trông thấy mày lai vãng trước khách sạn Carlyle và có thể nhận diện mày. Danny à, mày đã dùng cái chặn giấy để nện vào ai ? Hãy thành thật khai báo đi. Còn chuyện chiếc giày cũ thì sao Danny ? Mày có thói quen ăn cắp giày cũ từ bao lâu rồi ? Nào, khai đi.
- Cả hai thứ đó đều có sẵn trong túi đựng dụng cụ.
Hai viên hình sự liếc nhìn nhau. Một trong hai người nhún vai và bước về phía tờ báo đang để trên bàn giấy, sau lưng anh ta. Trong khi người kia bỏ tập hồ sơ bệnh lý anh đang cầm trên tay vào túi dụng cụ.
Anh nói:
- Được rồi, Danny. Tụi tao sẽ gọi điện cho bác sĩ Salem để biết ông ta đã mang theo những gì trong túi dụng cụ của ông. Như thế là rõ nhất, nhưng tốt hơn hết, tao khuyên mày nên tỏ ra biết hợp tác.
Rời mắt khỏi tờ báo đang dọc, viên hình sự kia ngạc nhiên hỏi:
- Bác sĩ Salem à ?
- Đúng. Đó là cái tên ghi trên hồ sơ bệnh lý. Nhưng cái túi đựng dụng cụ thì mang tên bác sĩ Highley. Hẳn Salem đã trao cho Highley hồ sơ bệnh lý của một trong những bệnh nhân của ông ta.
Cầm lấy tờ Daily New, viên hình sự trẻ đến bên túi đựng dụng cụ, mở tập hồ sơ bệnh lý có in tên bác sĩ Salem. Rồi chỉ tay vào trang ba của tờ báo, anh nói:
- Salem là ông bác sĩ đã chết khi rơi xuống trên mái nhà cánh trái khách sạn Essex House. Biện lý hạt Valley đã kết hợp với cảnh sát New York để điều tra vụ này.
Hai nhân viên hình sự nhìn Dannyboy bằng ánh mắt đầy nghi ngờ.