Lời Nguyền Của Màn Đêm

Lượt đọc: 2977 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
- VII -
thành phố new york ngày 10 tháng 3 năm 2014

Khu chợ như một đám các bà nội trợ luống tuổi ngồi ở rìa công viên.

Nếu mùa đông ép nó thành một vệt mỏng dài thì giờ số lượng quầy hàng phủ vải trắng đã mọc trở lại, nhỏ những giọt màu lấm tấm lên khắp quảng trường, nơi các sản phẩm mới nhú lên giữa đống rau củ, thịt, bánh mì và những loại thực phẩm chịu lạnh khác.

Addie len lỏi giữa đám người, đi về phía một căn lều nhỏ màu trắng nép mình vào cổng trước của Prospect. Trỗi dậy Tỏa sáng là một quầy cà phê bánh nướng của một cặp chị em, họ luôn khiến Addie nhớ về Estele, nếu như bà lão là hai người thay vì một và bị chia làm đôi bởi tính nết. Nếu bà hiền lành hơn, dịu dàng hơn, hoặc nếu bà sống một cuộc đời khác, ở một thời đại khác.

Hai chị em họ ở đây quanh năm, dù trời nắng nóng hay phủ đầy tuyết trắng, một hằng số nhỏ trong một thành phố toàn biến số.

“Chào cô gái ngọt ngào,” Mel lên tiếng. Bờ vai rộng, những lọn tóc hoang dã và sự ngọt ngào của cô ấy đem lại cảm giác thần thuộc như người nhà. Addie yêu điều đó, cô muốn cuộn mình trong sự ấm áp, thoải mái đó, như thể nó là một chiếc áo len mặc nhiều đến nỗi sờn hết cả.

“Chúng tôi lấy gì cho cố được nhỉ?” Maggie hỏi, cô ấy già hơn, gầy hơn, với những nếp cười hằn quanh mắt đập tan mọi suy nghĩ rằng cô ấy hiếm khi cười.

Addie gọi một cốc cà phê lớn và hai chiếc bánh muffin, một cái vị việt quất và một cái phủ vụn sô-cô-la, sau đó đưa ra tờ mười đô nhàu nát mà cô nhặt được trên bàn cà phê của Toby. Đương nhiên, cô có thể trộm thứ gì đó ở chợ, nhưng cô thích quầy hàng nhỏ này và hai người phụ nữ đứng đằng sau nó.

“Cô có đồng mười xu không?” Maggie hỏi.

Addie lục những đồng tiền lẻ trong túi, lôi ra được vài đồng hai mươi lăm xu, một đồng năm xu - và rồi nó lại ở đó, ấm áp giữa những đồng kim loại lạnh lẽo. Ngón tay cô sượt qua chiếc nhẫn bằng gỗ, cô khẽ nghiến răng khi cảm nhận được nó. Chiếc nhẫn giống như một suy nghĩ cứ dằn vặt mãi trong tâm trí cô, không thể gạt bỏ. Lục lọi giữa những đồng xu, Addie cẩn thận tránh chạm vào vòng gỗ một lần nữa và tiếp tục tìm tiền lẻ, chống chọi lại ước muốn ném cái nhẫn vào trong cỏ, vì cô biết rằng có làm vậy cũng chẳng thay đổi được gì. Nó luôn tìm đường quay trở lại.

Bóng tối thì thầm bên tai cô, hai cánh tay của hắn ôm ấp như một chiếc khăn choàng quấn quanh cần cổ cô.

Ta luôn bên em.

Addie móc đồng mười xu ra và nhét chỗ còn lại vào túi.

Maggie gửi trả cô bốn đô-la.

“Em từ đâu đến thế, búp bê?” Mel hỏi, nhận ra hơi thở phương xa mỏng manh lẫn trong giọng nói của Addie, dù tới bây giờ chỉ còn lại sự thiếu vắng của âm J cuối và sự mềm nhẹ của âm T. Đã lâu lắm rồi, vậy mà cô dường như vẫn không thể buông bỏ hết.

“Chỗ này chỗ kia,” cô nói, “nhưng tôi sinh ra ở Pháp.”

“Ố là la,” Mel ngân dài chất giọng Brooklyn bằng phẳng của mình.

“Của em đây, tia nắng,” Maggie nói, đưa cho cô một túi bánh ngọt nướng và một cái cốc cao. Addie cuộn những ngón tay quanh lớp giấy, tận hưởng hơi ấm trên bàn tay lạnh. Cà phê mạnh và đậm, khi nhấp một ngụm, cô cảm thấy hơi ấm thấm xuống, thế là cô được lần nữa trở lại Paris, trở lại Istanbul, trở lại Naples.

Đầy một ngụm nhung nhớ.

Cô sải bước về phía cổng công viên.

“Au revoid*!” Mel gọi với theo, từng từ nặng nề rơi xuống. Addie mỉm cười lẫn vào trong làn hơi nước.

Không khí trong công viên lúc này se lạnh. Mặt trời đã ló rạng, gắng sức truyền đi hơi ấm, nhưng cái bóng bao trùm vẫn thuộc về mùa đông. Thế nên, Addie đi theo ánh sáng, chìm xuống dốc cỏ bên dưới bầu trời không mây.

Cô đặt chiếc bánh muffin vị việt quất lên trên túi giấy, nhấm nháp ly cà phê, nghiên cứu cuốn sách đã mượn ở bàn của Fred. Ban nãy cô không buồn nhìn thứ mình đã lấy, nhưng giờ trái tim cô hơi trĩu nặng khi nhìn vào cuốn sách bìa mềm, bìa bên ngoài èo uột, sờn rách, có tiêu đề bằng tiếng Đức.

Kinder und Hausmärchen của Brüder Grimm.

Truyện cổ Grimm.

Vốn tiếng Đức của cô đã phai màu theo năm tháng, bị nhét sâu dưới đáy tâm trí, trong một góc chẳng mấy khi cô dùng đến kể từ thời chiến.

Giờ cô phủi lớp bụi trên đó đi, biết rõ rằng dưới lớp cáu bẩn là một không gian nguyên vẹn, không bị xáo trộn. Một lợi ích khi có trí nhớ tốt. Cô lật những trang giấy cũ mỏng manh, mắt lần theo từng con chữ.

Ngày xửa ngày xưa, cô từng yêu những câu chuyện này.

Khi cô còn là một đứa trẻ, thế giới thật nhỏ bé và cô mơ về những cánh cửa mở.

Nhưng giờ Addie đã hiểu quá rõ rằng những câu chuyện này toàn kể về những con người ngu ngốc làm những điều ngu ngốc, những câu chuyện cảnh tỉnh về thần thánh, quái vật và những kẻ phàm tục tham lam, sau đó không nhận ra điều mình đã đánh mất. Tới khi phải trả giá thì mọi sự đã rồi.

Một giọng nói xuất hiện như làn khói trong lồng ngực cô.

Đừng bao giờ cầu nguyện các vị thần đắp lời khi trời đã tối.

Addie vứt cuốn sách sang một bên và ngã xuống cỏ, nhắm mắt cố tận hưởng ánh nắng.

« Lùi
Tiến »