Lời Nguyền Của Người Cá

Lượt đọc: 8267 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 15, 16

Kat chỉnh lại chiếc mũ trên đầu theo một góc toát lên vẻ ngang tàng, bất cần, rồi cô xoay mũ tới lui, ngắm nghía mình trong tấm gương của cửa tiệm. Có thời, cô phải khoác lên người bộ quần áo rách rưới, nhàu nhĩ, cô là đứa trẻ đầy sợ hãi, đơn độc trên những con phố London, vừa học cách xin tiền vừa học cách trộm cắp chỉ để sống sót. Giờ thì cô sở hữu cả một tủ đầy quần áo, nhưng thế vẫn là chưa đủ. Sẽ không bao giờ là đủ để khiến cô quên đi.

Sau cái chết của mẹ và cha dượng, Kat tìm thấy chút an ủi mong manh bên người chị gái của mẹ, một phụ nữ sùng đạo khá đồng bóng tên Emma Stone. Quyết tâm ngăn chặn Kat đi theo vết xe đổ của mẹ, để tránh khỏi tội lỗi và đọa đày, bà bác Emma đã vung cây roi của mình lên với ý định tàn bạo. Nhưng chính những lời tán tỉnh dâm đãng của chồng bà đã buộc Kat cuối cùng phải chạy trốn trong đêm. Trải nghiệm ấy để lại trong cô nỗi khinh miệt đầy cay đắng dành cho thói mộ đạo giả tạo và niềm hân hoan của một đứa trẻ khi tận hưởng chăn ấm đệm êm cùng quần áo đẹp.

Vành chiếc mũ đặc biệt này làm từ vải nhung màu anh đào, với một chùm hoa lụa gắn bên dưới dải ruy băng sậm màu trên mũ và toàn bộ hình ảnh này toát lên vẻ…

“Duyên dáng,” một giọng nam trầm vang lên từ phía sau cô.

Kat xoay người lại, cô nhìn thấy một người đàn ông tóc sẫm, cao lớn đang săm soi cô qua chiếc kính một mắt. Ăn vận bảnh bao trong chiếc quần ống túm màu da bò, áo khoác màu ô-liu và đôi giày ống bóng lộn, ông ta tựa người một cách suồng sã vào khung cửa để mở của cửa tiệm. Phía sau ông ta, cô có thể thấy ánh nắng rực rỡ của một buổi chiều tháng chín đẹp trời, con phố đông đúc với những tiểu thư, mệnh phụ ngồi trên những chiếc xe ngựa thanh lịch và các chàng quý tộc cưỡi trên lưng ngựa oai phong. Nhưng cô cảm thấy - và hiểu chính bản thân mình - lại vô cùng cô đơn.

Cô biết ông ta, tất nhiên. Đó là Đại tá Bryce Epson-Smith. Từng là một nhân viên trong Đội Khinh kỵ binh, ông ta đã có ba hay bốn năm phục vụ với tới tư cách trợ lý riêng của Charles, Lãnh chúa Jarvis, họ hàng với Nhà vua và là một thế lực đã được thừa nhận đứng sau Hoàng thân Nhiếp chính.

“Tại sao? Cảm ơn ngài.” Nhấc chiếc mũ đáng yêu khỏi đầu, Kat với lấy một chiếc mũ nhỏ xinh khác có dải băng viền bằng nhung màu xanh cây rừng và lớp mạng che mặt cùng tông. “Hay ngài thích chiếc này hơn?”

“Tại sao cô không lấy cả hai?”

Kat mỉm cười. “Tại sao lại không nhỉ?” Cô quay sang người phụ nữ đứng phía sau quầy thanh toán, một người rất gầy và mảnh, bỗng trở nên cực kỳ im tiếng. “Gói chúng lại cho tôi.”

Hạ chiếc kính một mắt xuống, Epson-Smith rời khỏi khung cửa và tiến một bước về phía cô. “Cô Boleyn sẽ gửi người tới lấy đồ sau.” Ông ta nói với cô gái thu ngân nhưng ánh mắt vẫn không rời Kat.

Kat chạm phải ánh nhìn chằm chằm của ông ta. “Tôi thích mang chúng về luôn bây giờ.”

“Thật không may, điều đó là không thể. Huân tước Jarvis muốn nói chuyện với cô. Ông ấy không thích phải đợi.”

Dù đã dạn dày với những chuyện thế này, Kat vẫn thoáng thấy chút sợ hãi. Đã bao người đơn giản là bỗng nhiên biến mất khi Jarvis ngỏ ý muốn gặp họ. Những người khác được tìm thấy khi đã hồn lìa khỏi xác, thi thể bị vứt bỏ trên những cánh đồng xa xăm và bị biến dạng khủng khiếp sau những điều đáng ghê sợ người ta làm với họ. “Vậy nếu tôi từ chối?”

Đôi mắt Epson-Smith ánh lên sắc xám lạnh lẽo. Kat phải thu hết can đảm và quyết tâm để không bị khuất phục bởi ánh mắt đó. “Tôi không nghĩ cô ngốc tới mức đó.”

*

CHƯƠNG 16

Buổi chiều hôm đó, theo chỉ dẫn của Tom, Sebastian theo dấu Đại úy Peter Quail tới nhà đấu giá ngựa Tattersall.

Thậm chí ngay ở nơi đông đúc như vậy, vẫn có thể dễ dàng nhận ra Đại úy Quail: một người đàn ông tóc vàng, cao lớn, với ống tay áo trái bộ quân phục treo lủng lẳng ở phần cánh tay bị mất. Anh ta đang xem xét một con ngựa kéo xe, một con ngựa hồng bóng bẩy với cái cổ cong cong duyên dáng và cái đuôi rủ đầy khí chất hoàng gia lúc Sebastian xuất hiện phía sau lưng.

“Khá phô trương,” Sebastian lên tiếng. “Nhưng lưng thì hơi ngắn một chút, chẳng phải anh sẽ nói vậy sao?”

Quail quay lại, biểu cảm trên gương mặt anh ta như bị đóng khung lại, toát lên vẻ cảnh giác rõ rệt. “Tôi sẽ không nói như vậy. Không đâu. Nhưng từ trước, cậu đã luôn có những con ngựa tốt nhất trong quân ngũ.”

“Tôi nghe nói anh đã mua lệnh thuyên chuyển về Đội Cận vệ Kỵ binh. Vợ anh chắc phải cảm thấy thoải mái lắm khi được ở gần chồng.”

Đôi mắt Quail nheo lại. Khi họ cùng phục vụ tại chiến trường Peninsula, Quail chưa bao giờ sống mà không có một cô bồ người Bồ Đào Nha, đôi khi anh ta cặp với hai cô cùng lúc. “Anh đang muốn nói gì vậy, Devlin? Tôi sẽ không tự ru ngủ bản thân rằng anh tìm tôi chỉ đơn giản là để hàn huyên chuyện cũ?”

Sebastian vuốt một tay dọc xuống cổ con ngựa hồng. Nó thực sự là một con vật đẹp đẽ. “Tôi cho là mình chỉ tò mò thôi. Anh chắc không tình cờ biết một quý ông trẻ tuổi tên Dominic Stanton đấy chứ?”

“Ý anh là cậu thiếu gia vừa mới bị phanh thây?” Quail bật lên tràng cười lớn. “Không có gì nhiều.”

“Nhưng anh đã nghe về chuyện xảy ra với cậu ta.”

“Có ai ở London mà không biết chuyện đó?”

Con ngựa hồng hếch mũi, hít hít vào túi áo Sebastian, tìm kiếm một củ cà rốt. “Vậy còn Barclay Carmichael? Anh có biết cậu ta không?”

Một đường gân hằn lên theo đường viền hàm dưới đầy nam tính của Quail. Cánh mũi anh ta phập phồng hít vào một hơi vội vã. “Tôi biết anh sẽ tiến tới đâu với chuyện này.”

“Lẽ ra tôi nên nghĩ là anh biết chứ nhỉ,” Sebastian nói, sự chú ý của anh dường như đều dồn cả vào con ngựa. “Đó là chuyện xảy ra khi anh nổi tiếng với kiểu hành xác và tùng xẻo. Những chàng trai trẻ bắt đầu cho thấy dấu hiệu bị phanh thây xẻ thịt và nghi ngờ, theo lẽ tự nhiên, đều đổ dồn về phía anh.”

Ngực Quail phồng lên, miếng đồng trên quân phục của anh ta sáng lấp lánh trong ánh mặt trời chiều muộn. “Những việc mà tôi đã làm ở Bồ Đào Nha đều là vì Nhà vua và đất nước.”

“Và anh yêu thích từng phút giây làm việc đó, không phải vậy sao?” Sebastian quay người lại để quan sát người đàn ông đứng cạnh mình. “Vậy chuyện gì đã xảy ra? Có phải anh đã say mê công việc đó, và rồi nhận ra anh nhớ việc đó biết bao khi chẳng có gì khác để làm ngoài những chuyến đi tuần hết lên lại xuống dọc con phố Mall và làm một tấm phông trang trí di động cho Hoàng thân?”

Quail chằm chằm nhìn lại Sebastian, hơi thở khó nhọc nhưng không nói gì.

Mặt trời buổi chiều rọi thẳng vào đám bụi trong không trung, biến chúng thành vô số hạt vàng lóng lánh. Mùi của những con ngựa đắt giá lẫn trong mùi phân phảng phất trong làn gió nhẹ. “Dù sao thì, anh đã ở đâu vào buổi tối thứ Bảy?” Sebastian hỏi.

“Ở nhà. Trên giường với vợ tôi.” Quail rướn người lại gần Se- bastian, đôi mắt xanh giá lạnh như băng. “Tại sao anh hỏi thế? Còn ngài thì lên giường với ai? Thưa Ngài.”

Sebastian mỉm cười. “Không phải với vợ tôi.” Anh dợm bước quay đi.

Quail ngăn anh lại, cất giọng nói: “Về chuyện này thì anh sai rồi. Anh nghe tôi nói chứ, Devlin? Anh đã sai. Tôi chẳng có gì để làm với Carmichael lẫn Stanton.”

“Thật sao?” Sebastian thu nắm dây cương con ngựa hồng lại rồi vỗ vào ngực viên đại úy. “Vậy tại sao anh lại nói dối?”

Sebastian đứng trong bóng râm nơi mặt tiền theo kiến trúc Palladian của nhà đấu giá, dõi theo Quail đang lấm lét nhìn quanh rồi mất hút vào một trong các phòng đăng ký.

“Theo sát anh ta,” Sebastian nói với Tom. “Ta muốn biết anh ta đi đâu, gặp ai.”

Tom kéo sụp mũ xuống thấp đủ để che đi đôi mắt và nhe răng cười tinh quái. “Vâng, thưa chủ nhân.”

« Lùi
Tiến »