Kat đứng bên cạnh khung cửa sổ treo rèm nặng trĩu trong phòng ngủ của cô, hai tay khoanh trước ngực. Căn phòng phía sau lưng cô tối om. Người gác đêm đã gióng giả thông báo từ cách đó khá lâu: Hai giờ sáng vào một buổi tối đẹp trời và mọi việc đều ổn, nhưng cô vẫn còn mặc chiếc váy diễn bằng vải xa-tanh màu dương xanh viền trắng mà cô đã khoác trên người từ buổi trình diễn tối nay. Cô vẫn chưa lên giường đi ngủ.
Cô không muốn nhìn, nhưng buộc phải nhìn. Nắm vào mép tấm rèm che, cô kéo nhẹ sang để có thể quan sát phía dưới phố. Buổi đêm hôm ấy sáng một cách khác thường. Ánh trăng nhập nhòa với ánh sáng hắt ra từ những cột đèn đường, phủ lên vỉa hè một lớp sáng mềm mại. Cô đưa mắt quan sát trong bóng đêm, tìm kiếm một dáng hình lẽ ra không nên ở đó, một dấu hiệu cho thấy sự chuyển động trong đêm khuya tĩnh mịch.
Sebastian có thể nhìn thấy dáng người trong một tích tắc, nhưng Kat thì phải mất nhiều phút. Cô gần như đã từ bỏ việc tìm kiếm, đúng lúc anh ta đưa tay lên miệng, như động tác của một người đang che miệng ngáp.
Cô thả tấm rèm che rơi trở lại vị trí cũ, rồi cứ thế đứng ở đó, hơi thở ngày càng nặng nhọc và gấp gáp hơn. Cô không hề có ảo tưởng gì về tình thế hiện tại của mình. Jarvis không phải kẻ chỉ đưa ra những đe dọa suông, ông ta sẽ làm mọi điều như ông ta nói. Cô có thời gian từ giờ tới thứ sáu.
Ban đầu, cô cảm thấy rất đỗi tò mò, khi ông ta cho cô nhiều ngày tới vậy để giao nộp tên của trưởng nhóm tình báo. Rồi cô nhận ra hẳn ông ta có đặc vụ theo dõi cô từ nhiều tháng nay, kể từ vụ đào tẩu của Pier- repont hồi tháng hai. Đó chắc hẳn là khi Jarvis cảm thấy vô cùng giận dữ khi không thể âm thầm xác định được danh tính tay gián điệp lão luyện nên đã quyết định tiếp cận trực tiếp với Kat. Tin rằng cô thực sự không biết tên của điệp viên mới, ông ta quyết định cần thiết phải giao cho cô thời hạn như vậy để phát hiện ra.
Ấn mấy đầu ngón tay lên môi, Kat quay người rời khỏi chỗ đứng bên cửa sổ. Cô không cần phải phát hiện ra tên của điệp viên mới cho Napoleon hiện đang ở London, vì cô đã biết tên người đó rồi. Aiden O’Connell là một người Ireland, đã hợp tác với người Pháp vì cùng lý do như Kat: phụng sự cho đất nước Ireland. Anh ta tiếp cận cô vào mùa hè năm ngoái với hi vọng tái lập mối liên hệ cô từng có với người tiền nhiệm của mình, Leo Pierrepont. Lúc đó, cô đã nói với anh ta rằng, cô muốn ra khỏi cuộc chơi nhưng nó đã không thể cứu cô khỏi tay Jarvis lúc này.
Các lựa chọn của cô vô cùng ít ỏi và cô biết rõ điều đó. Cô có thể cố trốn thoát nhưng Jarvis nổi tiếng vì mạng lưới tình báo của ông ta và lòng cô nhói lên khi nghĩ đến những thứ ghê tởm mà đám tay sai của ông ta sẽ làm với cô nếu cô bị bắt. Cô cũng có thể đợi tới thứ sáu và từ chối không tiết lộ tên O’Connell trong danh dự nhưng khi đó, Jarvis sẽ đơn giản là dùng nhục hình để moi bằng được thông tin hắn muốn có từ cô. Cô biết cô có thể cho chúng biết bất cứ thứ gì chúng muốn nghe - bất cứ thứ gì, ngay cả khi cô biết như vậy vẫn chưa đủ để cứu mạng cô. Hoặc…
Hoặc cô có thể thoải mái phản bội O’Connell và hi vọng như thế là đủ để được sống.
Rên lên một tiếng, Kat thả người xuống nền nhà, ngồi trong tư thế bó gối. Jarvis đã không chừa lại cho cô một lựa chọn thực sự nào và ông ta biết điều đó. Vào thứ sáu, cô sẽ phải nói cho ông ta cái tên Aiden O’Connell. Vấn đề ở đây là phải tìm ra cách để tự làm việc đó. Bởi vì cô không có bất cứ ảo tưởng nào. Giờ thì Jarvis đã gắn móc câu vào cô, cô sẽ không bao giờ được tự do, không bao giờ được an toàn nữa.
Và Devlin cũng vậy.
Rời khỏi buổi vũ hội của bác Henrietta, Sebastian bước xuống những bậc thang được ngọn đuốc chiếu sáng thì phát hiện một gã đàn ông mặc áo bành tô xù xì và mũ bẻ vành, đang đứng tựa lưng vào bức tường gần chiếc xe ngựa của anh, hai tay đút túi quần. Khi Sebastian tiến lại gần, hắn đứng thẳng người lên và bước lên trước một bước.
Người hầu của Sebastian đang định ngăn gã đàn ông đó lại nhưng Sebastian đã vẫy tay ra hiệu họ lùi lại.
“Buổi tối đẹp trời,” gã đàn ông lên tiếng, lớp da ở đuôi mắt hắn nhăn lại thành một nụ cười. Hắn ta tầm ba mươi tuổi, bờ vai rộng và kiểu cách của một người luôn không ngừng âm thầm dịch chuyển, khiến Sebastian nhớ đến những người đàn ông anh từng biết trong quân ngũ, những người làm công tác tuyệt mật.
Sebastian tự nhiên thọc một tay vào túi quần và cảm nhận thấy lớp gỗ bọc trơn láng, được chạm khắc tinh xảo của khẩu súng lục. “Vậy sao lại có chiếc áo khoác lớn thế kia?”
Lần này, gã đàn ông nhe cả răng ra cười. “Anh biết tại sao mà.” Giọng điệu của hắn không hẳn của một quý ông, cũng không hẳn của dân đường phố.
Di chuyển một cách thận trọng, Sebastian rút khẩu súng lục nhỏ từ túi ra rồi nhẹ cầm lấy nó trong lòng bàn tay để xuôi bên người.
Anh cẩn thận giữ khoảng cách đã tính toán trước với gã đàn ông kia. “Anh muốn gì?”
Trong tích tắc, ánh mắt gã đàn ông rời khỏi khuôn mặt Sebastian và lướt nhẹ lên vị trí của khẩu súng lục mà Sebastian đang giữ bên người. Biểu cảm trên gương mặt hắn không hề thay đổi. “Tôi đến để cho anh vài lời khuyên thiện chí.”
“Lời khuyên?”
“Đúng là lời khuyên. Tôi được thuê để tới cảnh báo anh. Anh biết là kiểu gì mà. Một con mèo chết trên bậc thềm nhà. Một viên gạch xuyên qua cửa sổ lúc nửa đêm. Nhưng rồi tôi nghĩ, Tại sao phải chơi mấy trò đó? Có đôi điều mà một quý ông cần hiểu, vậy tại sao lại không đơn giản là giải thích nó cho anh ta?”
“Vậy ra lời khuyên là như thế.”
“Đúng vậy.” Gã đàn ông đội mũ cong vành nhấc tay trái lên để gãi gãi một bên cánh mũi. “Vấn đề là, như anh biết đấy, anh đã đặt quá nhiều câu hỏi. Quý ngài thuê tôi muốn anh dừng lại.”
“Ý anh là những câu hỏi về Barclay Carmichael và Dominic Stanton?”
Gã đàn ông lại mỉm cười. “Đúng rồi. Thấy không? Tôi biết là anh hiểu mà.”
“Ai thuê anh vậy? Nam tước Stanton hay Ngài Humphrey Carmichael?”
Nụ cười của gã đàn ông trôi tuột đi. “Giờ anh lại thế rồi, lại tiếp tục đặt câu hỏi. Không phải một ý hay, anh nhớ chứ?”
Người đàn ông bắt đầu chọc giận Sebastian. “Dù sao thì, tôi chỉ hỏi, anh là ai thôi nhé?”
“Tên tôi không quan trọng. Tôi chỉ là người đưa tin.”
“Và là người đưa ra lời khuyên.”
“Có thể coi như vậy.”
“Và nếu tôi không lưu tâm tới lời khuyên của anh?”
Nụ cười trên gương mặt gã đàn ông tắt ngấm. “Như vậy không khôn ngoan đâu.”
Sebastian ra dấu cho người hầu của mình nhảy ra phía trước để hạ đế đặt chân của xe ngựa xuống. “Sao anh không chuyển lời khuyên của tôi tới cho người đã thuê anh?” Sebastian nói.
Gã đàn ông xoay người để giữ khuôn mặt mình hướng về phía Sebastian khi anh đi ngang qua hắn để về phía chiếc xe ngựa. Bàn tay phải của hắn chưa hề rời khỏi túi. Sebastian cũng chưa hề nhấc khẩu súng lên. “Nói với người thuê anh rằng tôi không thích ai giết mèo. Tôi cũng cực lực phản đối việc ném đá tảng qua cửa sổ phòng tôi. Và nếu ông ta lại cử ai đó theo dõi tôi, tôi sẽ giết kẻ đó.”
Có thứ gì đó lóe lên trong đôi mắt gã đàn ông kia, một thứ gì đó chứa đựng cả sự cảnh báo và lời hứa hẹn. “Vậy thì hãy đợi tới lần gặp tiếp theo của chúng ta,” nói rồi gã biến mất vào bóng đêm.
Sebastian ngồi vào góc chiếc xe ngựa, khẩu súng đặt trên đùi. Anh có thể nghe thấy vang vọng từ xa tiếng nhạc của buổi dạ hội trong nhà bác mình và gần hơn, chỉ cách khoảng gang tay, là tiếng cười của một phụ nữ.
Những câu hỏi của anh rõ ràng đã khiến kẻ nào đó khó chịu. Nỗi đe dọa chống lại anh là nghiêm trọng và người đàn ông chuyển lời đe dọa ấy là một tay chuyên nghiệp. Ngả người về phía trước, Sebastian ra dấu cho người đánh xe ngựa xuất phát. Anh không hề có ý định lưu tâm tới cảnh báo của gã đàn ông kia, tất nhiên rồi. Điều đó có nghĩa là anh sẽ gặp lại quý ông với chiếc mũ bẻ vành một lần nữa.
Nhưng chỉ tới lần tiếp theo, Sebastian mới biết, anh sẽ không còn thấy gã đàn ông đó xuất hiện.
a