Lời Nhắn Cuối Cùng

Lượt đọc: 12727 | 6 Đánh giá: 9,7/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Mở Đầu

Owen vẫn thường trêu tôi vì cái gì cũng để mất được, nói tôi đã nâng tầm việc đánh mất đồ thành một loại hình nghệ thuật theo cách riêng. Kính râm, chìa khóa, găng tay, mũ lưỡi trai, tem, máy ảnh, điện thoại, chai Coca, bút, dây giày. Tất. Bóng đèn. Khay đá. Anh không hoàn toàn sai. Đúng là tôi hay để thất lạc đồ đạc. Đãng trí. Dễ quên.

Tôi đánh mất vé gửi xe của garage nơi bọn tôi đỗ xe để đi ăn tối vào buổi hẹn hò thứ hai. Chúng tôi mỗi đứa đi một xe. Về sau, Owen hay chọc tôi về chuyện này - thích chọc tôi vì cứ khăng khăng đòi tự lái xe đến buổi hẹn thứ hai ấy. Cả trong đêm tân hôn anh cũng vẫn chọc tôi về vụ này. Còn tôi thì giễu anh vì đã quay tôi suốt tối, không ngừng hỏi về quá khứ của tôi - về những người tôi bỏ và những người bỏ tôi.

Anh gọi họ là các anh chàng suýt-thành. Anh nâng ly với họ, nói dù họ đang ở đâu thì anh cũng rất mừng vì họ không phải thứ tôi cần, nhờ thế anh mới được ngồi đây đối diện với tôi.

Anh hầu như không biết gì về em, tôi nói.

Anh mỉm cười. Nhưng cảm giác không thế, đúng không?

Anh không sai. Tôi choáng ngợp trước cảm nhận sống động giữa hai chúng tôi ngay từ đầu. Tôi thích coi đó là lý do mình mất tập trung. Lý do tôi đánh mất vé xe.

Bọn tôi đỗ trong bãi xe Ritz-Carlton ở trung tâm San Francisco. Anh chàng coi xe lớn tiếng tuyên bố việc tôi nói chỉ đậu xe để ăn tối chẳng có giá trị gì cả.

Mức phạt khi đánh mất vé là một trăm đô la. “Nhỡ cô đỗ ở đây mấy tuần rồi thì sao,” anh ta nói. “Làm sao tôi biết cô không lợi dụng? Mỗi vé thất lạc là một trăm đô la và thuế. Đọc bảng thông báo đi.” Một trăm đô la và thuế để được về nhà.

“Em có chắc mất rồi không?” Owen hỏi tôi. Nhưng anh vừa hỏi vừa mỉm cười, như thể đây là mẩu thông tin hay nhất về tôi anh thu thập được tối nay.

Tôi chắc chứ. Tôi đã lục soát từng xăng ti mét trong chiếc Volvo đi thuê của mình, thậm chí lục soát cả chiếc xe thể thao sang chảnh của Owen (dù chưa hề vào ngồi trong đó) và khắp sàn xi măng xám màu vô lý của bãi đỗ xe. Không vé. Không thấy ở bất cứ đâu.

Tuần lễ sau khi Owen biến mất, tôi nằm mơ anh đứng đúng chỗ đỗ xe ấy. Anh mặc đúng bộ com lê đó - nở đúng nụ cười quyến rũ ấy. Trong mơ, anh đang tháo nhẫn cưới.

Nhìn này, Hannah, anh nói. Giờ em đánh mất cả anh nữa.

« Lùi
Tiến »