Lời Tố Cáo Thầm Lặng

Lượt đọc: 8450 | 5 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Vụ Án Thứ 9
chiếc áo mưa đỏ phần 1

Ác quỷ đều là con người, hơn nữa còn rất bình thường, ngủ cùng giường với chúng ta, ăn cùng bàn với chúng ta.

- W. H. Auden -

“Nguyên nhân tử vong rốt cuộc là gì?”

Người nhà nạn nhân đang chất vấn. Lại là một vụ khiếu nại qua thư.

Thực sự là tôi không hề thích xử lý các vụ khiếu nại.

Từ sau khi bộ Công an đề xuất tiếp nhận khiếu nại rộng rãi, công việc điều tra vụ án khiếu nại qua thư đã chiếm đến một nửa lượng công việc của phòng Pháp y. Dẫu rằng giải đáp khúc mắc cũng là nhiệm vụ mà pháp y phải đảm đương, thế nhưng trong quá trình xử lý vô số vụ khiếu nại qua thư, quả tình rất hiếm khi gặp vụ án oan sai nào đáng chú ý, đem lại cho tôi cảm hứng phá án.

“Đầu tiên, thì nói là sốc do mất máu, nhưng chúng tôi có nhìn thấy chảy máu mấy đâu?” Thắc mắc của người nhà đã lôi tôi ra khỏi dòng suy nghĩ, trở về với thực tại.

“Không phải là sốc do mất máu.” Tôi nói.

Nạn nhân là một bà cụ, 70 tuổi, có năm người con. Bình thường, thì các con đùn đẩy nhau trách nhiệm phụng dưỡng mẹ, bà ở vò võ một mình trong làng, sống lay lắt qua ngày nhờ vào khoản trợ cấp xã hội.

Vào một buổi sáng cách đây một tháng, người dân trong làng phát hiện ra bà cụ chết trong cánh rừng nhỏ đầu làng, quần áo rách tan tành. Qua điều tra, đêm hôm trước, có người dân loáng thoáng nghe thấy tiếng kêu của bà cụ và tiếng chó sủa bèn mở cửa ra xem, nhưng không thấy có gì bất thường nên quay lại vào nhà ngủ tiếp. Đầu tiên, cảnh sát tìm thấy trên những tờ tiền mệnh giá mười tệ rơi rải rác quanh người bà cụ có vết máu dính lông chó, sau đó điều tra toàn bộ số chó trong làng, cuối cùng tìm ra ADN của bà cụ trên mõm hai con chó của một hộ dân.

Vụ án tưởng chừng rất đơn giản, nhưng người nhà lại gửi đơn đề nghị phúc tra.

“Mọi người nhìn này.” Tôi cầm mảnh vải gạc lau lên vết thương trên thi thể nạn nhân, nói: “Tuy những vết thương đều rất nông, về cơ bản chỉ tổn thương tới tầng biểu bì và tổ chức dưới da, nhưng diện tích lại rất rộng, diện tích da bị mất đã vượt quá mười phần trăm diện tích bề mặt cơ thể. Tuy mạch máu ở tầng biểu bì không phong phú, lượng xuất huyết không nhiều, nhưng ở đó lại có rất nhiều dây thần kinh. Bề mặt da tổn thương nghiêm trọng sẽ dẫn tới đau đớn kịch liệt, bởi vậy, có lẽ nạn nhân đã bị tử vong do sốc vì đau đớn và mất máu.”

Người nhà nạn nhân ngẫm nghĩ một lát, rồi nói: “Chó mà cũng cắn chết người được à?”

Tôi chỉ vào các vết thương, nói: “Xung quanh vết thương có những vết trầy xước kéo dài, toàn bộ những vết rách trên biểu bì đều là vết giằng xé, chính là đặc trưng của vết thương do bị động vật cắn xé. Ngoài những tổn thương kiểu này thì không còn tổn thương nào khác. Nếu không phải bị chó cắn dẫn đến tử vong thì còn có thể là nguyên nhân gì khác được?”

“Là do chính phủ quản lý yếu kém.” Người nhà nạn nhân không còn thắc mắc về nguyên nhân tử vong nữa, nhưng lại quay sang lý luận: “Nên đáng lẽ cũng phải chịu chút trách nhiệm chứ?”

Tôi sầm mặt xuống, dặn cậu thực tập sinh của Đại Bảo khâu các vết thương lại, rồi vừa cởi trang phục giải phẫu, vừa nói: “Đây không phải là việc của tôi.”

Đám con cháu kia chẳng hề bận tâm tới việc mẹ mình trước đây, đã phải sống khổ sống sở thế nào mà chỉ chăm chăm vòi tiền chính phủ, khiến tôi vô cùng phản cảm. Tôi lặng lẽ bước lên chiếc xe cảnh sát đỗ bên ngoài cửa.

“Mất bao nhiêu công sức để điều đình.” Đồn trưởng đồn cảnh sát địa phương đang ngồi trên xe nói với tôi: “Chủ chó đồng ý bồi thường hai trăm nghìn tệ, nhưng nhà này chê ít, yêu cầu chính phủ bồi thường thêm hai trăm nghìn tệ nữa. Chẳng có lý do gì cả, chỉ viện cớ không đồng ý với nguyên nhân tử vong để vòi thêm chút tiền.”

“Tôi thấy rồi.” Tôi nói: “Họ chẳng thèm quan tâm đến nguyên nhân tử vong.”

Tôi lấy điện thoại ra, nhìn vào màn hình, kinh ngạc khi thấy đã để lỡ hơn chục cú điện thoại.

“Sư phụ, đừng nói là lại xảy ra việc gì đấy nhé!” Sư phụ gọi liên tù tì hơn chục cuộc điện thoại, chắc chắn là có chuyện không hay.

“Tôi đang xử lý một vụ án ở Dương Cung, nhưng bây giờ ở Anh Thành lại xảy ra một vụ, có vẻ như rất nan giải. Năm nay họ đã có một án mạng vẫn chưa phá được, giờ cậu tới đó ngay đi. Đại Bảo và Lâm Đào đang đợi cậu trên đường cao tốc.”

Tôi xoa nắn cái lưng đã cứng đờ vì đứng quá lâu, thầm nghĩ mỗi năm mỗi tuổi, tôi chưa tới ba mươi mà đã mắc chứng đau lưng thế này, già thêm chút nữa không biết còn có thể đứng bên bàn giải phẫu được bao lâu.

Đau lưng thì rất sợ lái xe, nhưng từ chỗ này tới Anh Thành phải đi xe mất hơn năm tiếng đồng hồ, đúng là xuyên suốt toàn tỉnh từ nam tới bắc.

Đi tới lối rẽ bên đường cao tốc của tỉnh, tôi nhìn thấy Đại Bảo và Lâm Đào xách hòm đồ nghề đứng chờ sẵn bên đường.

Lúc này, đã là đầu đông, nhìn thấy hai người họ đứng co ro trong gió lạnh, tâm trạng bực bội của tôi trước đám con cháu bất hiếu bỗng chốc tiêu tan.

“Đến trạm dừng nghỉ phía trước nghỉ ngơi một chốc.” Tôi duỗi thẳng lưng, nhìn hai kẻ không biết lái xe kia mà ngao ngán: “Hai người không nghĩ tới chuyện thi lấy bằng lái xe thật đấy à?”

* * *

Đang đổ xăng ở trạm dừng nghỉ, chợt thấy Đại Bảo tấp tểnh chạy từ trong cửa hàng ra.

“Hai em xem này, anh trúng thưởng rồi!” Đại Bảo vừa mua lon nước uống, trên tay cầm một lon nữa: “Hàhà, anh chưa bao giờ trúng thưởng cả, lần này thì thưởng được một lon!”

“Cứ tưởng chuyện gì động trời, có thế mà cũng nhặng lên.” Tôi khinh khỉnh lườm Đại Bảo một cái, rồi quay sang hỏi nhân viên bán xăng: “Thẻ xăng của tôi còn bao nhiêu tiền nữa?”

Thẻ xăng do đơn vị cấp, mỗi quý không tới hai nghìn tệ, với giá xăng dầu tăng chóng mặt như hiện nay, về cơ bản số tiền này chỉ đủ cho chúng tôi dùng trong vòng một tháng, hơn nữa tuyệt đối chỉ được phép dùng vào việc công. Tiêu hết tiền trong thẻ sẽ phải đối diện với cảnh hóa đơn mua xăng chờ phê duyệt qua vô số cấp, nửa năm sau mới được thanh toán, đó chính là gánh nặng to lớn đối với chúng tôi. Đến giờ tôi vẫn không thể hiểu nổi, những kẻ lấy xe công đi làm việc tư tại sao lại có thể được thanh toán phí xăng dầu dễ dàng đến vậy?

“Sáu trăm sáu mươi sáu tệ tám hào tám xu.” Nhân viên bán xăng thấy chúng tôi mặc thường phục thì cất giọng mỉa mai: “Đủ đi chơi một vòng đấy.”

“Hô hô, vừa trúng thưởng, lại được dãy số may mắn.” Đại Bảo nói: “Hôm nay, thật là một ngày tốt lành!”

“Tốt lành cái đầu anh ấy!” Lâm Đào đã nhận ra ý tứ xếch mé của nhân viên bán xăng: “Chết người rồi kia kìa!”

Chắc là nhân viên bán xăng cho rằng chúng tôi đang dùng xe công làm việc tư nên mới tỏ vẻ khinh thường, khiến tôi cảm thấy vô cùng oan uổng. Sau khi bỏ chiếc thẻ vào trong ngăn kéo trước ghế lái phụ, móc khóa ngăn kéo lại còn cứa rách cả mu bàn tay tôi.

“Tại sao anh thì may mắn, còn em lại không?” Tôi vừa lấy giấy ăn thấm máu, vừa càu nhàu với Đại Bảo.

“Tớ lại thấy là may mắn đấy.” Lâm Đào lấy băng cá nhân từ trong hộp dụng cụ khám nghiệm đưa cho tôi, cười nói: “Có nghĩa là vụ án sắp phá được rồi.”

* * *

Anh Thành là một nơi khá phát triển, khi màn đêm buông xuống, phố phường rực rỡ ánh đèn. Không hiếm người có tiền đã coi Anh Thành là 'sân sau' của tỉnh lỵ, lại thêm cả chính phủ quản lý yếu kém nên Anh Thành đã dần dần biến thành một nơi đầy rẫy tệ nạn.

Một chỗ thế này, tội phạm rất dễ phát sinh. Năm nào Anh Thành cũng có vài cô gái mại dâm bị sát hại, và cũng tồn đọng kha khá vụ án mạng chưa phá được.

Biết rằng các đồng nghiệp ở đây đang rất bận, không muốn gây thêm phiền hà cho họ nên ba chúng tôi sau khi ghé lại một quán ăn bên đường lùa vội ba bát mì bò đã lái xe thẳng tới hiện trường án mạng ở phía đông thành phố.

Vụ án xảy ra vào buổi sáng, bởi vậy đến tối đã không còn mấy người hiếu kỳ đến xem.

Bên trong vòng dây cảnh giới là một thẩm mỹ viện cửa đóng im ỉm, từ bên trong hắt ra ánh sáng đỏ yếu ớt và từng vệt trắng xanh, tôi biết đó là ánh sáng phát ra từ đèn khám nghiệm.

Sau khi trình thẻ khám nghiệm hiện trường với viên cảnh sát khu vực phụ trách bảo vệ hiện trường, chúng tôi kéo mở cánh cửa của thẩm mỹ viện.

Một mùi máu tanh lợm xộc thẳng vào mũi.

Tôi vội đưa tay lên dụi mũi, nói: “Sao nặng mùi như vậy, mà các anh không hé cửa sổ ra một chút?”

“Lãnh đạo bên sở Công an tỉnh tới rồi.” Phân đội trưởng Đinh Khắc Minh của phân đội Cảnh sát hình sự Công an huyện Anh Thành kéo khẩu trang xuống, nói: “Nhà này không có cửa sổ, mở cửa chính lại sợ gây ảnh hưởng xấu, đành phải cố chịu vậy.”

Tôi thực sự khâm phục những đồng chí cảnh sát khu vực đã phải làm việc gần mười tiếng đồng hồ trong điều kiện tệ hại thế này.

“Hiện trường có quá nhiều máu, chúng tôi biết các anh sắp tới nên tạm thời chưa kiểm tra thi thể vội.” Bác sĩ pháp y Kỳ Mậu Sâm của Công an huyện Anh Thành bước lại gần, tháo găng bắt tay tôi, nói: “Nãy giờ chỉ ở đây phân tích hình thái vết máu.”

Theo điều tra sơ bộ, nạn nhân là cô gái bán hoa đắt giá nhất trong mạng lưới gái bán hoa cấp thấp nơi đây, một mình mở một thẩm mỹ viện. Do nạn nhân khá xinh đẹp, giá tiền lại phải chăng nên thẩm mỹ viện từ sáng tới tối lúc nào cũng đông khách.

Cô chủ sáng nào cũng tới quán quẩy mua đồ ăn sáng, anh chàng chủ quán lâu nay vẫn thầm yêu trộm nhớ cô, sáng nay mãi không thấy cô nữa, anh ta mới sinh nghi.

Anh ta tới trước cửa thẩm mỹ viện, thấy cửa cuốn đóng chặt, gõ cửa không thấy ai trả lời, nhưng lại nhìn thấy có vệt máu chảy ra ngoài qua khe cửa, biết là có chuyện chẳng lành, liền vội vàng báo cảnh sát.

Sau khi cảnh sát khu vực cậy cửa ra, thấy cô chủ đã chết, khắp nhà nồng nặc mùi máu tanh.

Tôi nhớ ra vừa nãy trước khi bước vào, có thấy một người ngồi bệt dưới đất bên ngoài vòng dây cảnh giới, bèn ngoái đầu nhìn ra ngoài qua khe cửa, thấy đúng là một anh thanh niên. Anh ta đã ngồi thẫn thờ như vậy, suốt một ngày trời bên ngoài vòng dây cảnh giới, có lẽ đang vô cùng đau xót trước cái chết của người mình yêu. Tình yêu là như vậy đấy, không phân biệt cao thấp sang hèn, đã yêu là yêu, bất chấp đối phương là người thế nào.

“Càng ăn nên làm ra thì rủi ro lại càng lớn.” Bác sĩ Kỳ nói: “Làm cái nghề mạt hạng này thì sớm muộn cũng xảy ra chuyện thôi, báo hại chúng ta phải ở đây làm thêm đến tối tăm mặt mũi.”

Tôi chợt nhớ tới vụ án cô gái bán hoa một mình vật lộn nơi thành thị bán thân nuôi sống cả nhà, sau đó bị sát hại và chặt xác vào hai năm về trước[24], trong lòng bỗng trào dâng một nỗi xót xa. Nhìn thái độ khinh miệt của bác sĩ Kỳ, tôi bỗng thấy hơi phản cảm đối với anh ta.

* * *

“Sư phụ từng bảo, sinh mệnh không phân biệt sang hèn.” Tôi khẽ nói.

“Qua điều tra sơ bộ.” Phân đội trưởng Đinh nhận ra tôi không vui, vội nói: “Nạn nhân có lẽ bị đứt động mạch ở nhiều chỗ, phần lớn vết máu có dạng phun bắn, mất máu khá nhiều. Nhưng, hiện trường quá lộn xộn, thực sự không phát hiện ra manh mối nào hữu ích.”

“Vật chứng cũng không có?” Tôi hỏi.

Trong bước điều tra sơ bộ, nếu phát hiện ra mẫu xét nghiệm quan trọng, thứ nhất có thể củng cố niềm tin cho tổ chuyên án, thứ hai có cách để xác nhận nghi phạm, bởi vậy, vật chứng có ý nghĩa quyết định đối với vụ án.

“Đã tiến hành xét nghiệm vết tinh dịch đối với mẫu vật lấy từ âm đạo, khoang miệng và hậu môn, nhưng đều không có phản ứng.” Bác sĩ Kỳ nói: “Có lẽ là không có hành vi tình dục, cũng có lẽ là đã dùng bao cao su.”

“Hiện trường có bao cao su không?” Tôi hỏi.

“Nạn nhân là người rất cẩu thả.” Phân đội trưởng Đinh nói: “Hiện trường vô cùng bừa bộn, ‘phòng làm việc’ cũng không được quét dọn thường xuyên, giấy vệ sinh và bao cao su vứt bừa khắp nơi. Nhặt được vài chục bao cao su, đang tiến hành xét nghiệm ADN ngay trong đêm.”

“Sợ là cũng chẳng có tác dụng gì.” Tôi nói: “Dù có tinh dịch của nghi phạm cũng không thể chứng minh được ai là hung thủ. Nạn nhân là gái bán hoa, bao cao su trong phòng gái bán hoa chỉ có thể chứng tỏ có những ai tới mua dâm chứ không thể chứng tỏ ai đã giết người.”

Phân đội trưởng Đinh gật đầu.

Tôi bước vào gian bên trong của thẩm mỹ viện. Trong căn phòng chật chội bưng bít đâu đâu cũng loang lổ vết máu, mùi tanh tưởi lại càng nồng nặc hơn nữa. Trong phòng có một chiếc ghế massage dạng nằm đã bị máu nhuộm quá nửa.

Tôi chỉ đám giấy vệ sinh vương vãi khắp nhà, hỏi: “Vì sao không lấy mẫu xét nghiệm giấy vệ sinh?”

“Giấy vệ sinh đều dính máu, dù có một lượng nhỏ ADN của hung thủ thì cũng đã bị máu của nạn nhân dây vào, bởi vậy, chúng tôi cho rằng không có mấy giá trị.” Bác sĩ Kỳ nói: “Hơn nữa, như anh đã nói vừa nãy, dù có phát hiện ra vết tinh dịch ở đây cũng chẳng thể chứng minh được điều gì.”

“Khám nghiệm hiện trường cần phải có mục đích.” Tôi chau mày nói: “Nhưng đồng thời, cũng cần phải bủa lưới trên diện rộng, phải lấy mẫu ở tất cả các vật chứng có khả năng xét nghiệm ra manh mối, bởi vì rất có thể sẽ vô tình tìm được điểm đột phá bất ngờ.”

Tôi cúi xuống, nhặt lấy vài tờ giấy vo viên trông còn khá mới, đúng là đều bị thấm máu, vết máu đã khô.

Tôi cẩn thận trải rộng một tờ giấy vo viên ra, thấy ở giữa tờ giấy cứng đơ, không bị dính máu.

Tôi nói: “Anh xem, tờ giấy này ở giữa cứng đơ, cho thấy đã từng dính phải tinh trùng. Từ tờ giấy này chắc chắn sẽ xét nghiệm ra ADN của một người đàn ông.”

Phân đội trưởng Đinh gật đầu tán thành.

“Nhưng, chẳng phải đã dùng bao cao su sao?” Bác sĩ Kỳ hỏi: “Sao còn dính tinh trùng ra giấy được?”

“Ồ, gái mại dâm ở khu vực này đều là cấp thấp, có thể dùng bao cao su, cũng có thể không.” Một điều tra viên nói xen vào: “Nếu cô ta ưng thuận, có thể cho phép khách không dùng bao cao su, lấy giấy lau là xong.”

Chúng tôi đồng loạt quay sang nhìn điều tra viên vừa lên tiếng.

Đó là một anh chàng trẻ tuổi, rất điển trai. Thấy chúng tôi đều đổ dồn ánh mắt nhìn lại, anh chàng đỏ mặt giải thích: “Không không, đừng hiểu lầm, là hồi trước khi điều tra vụ án tôi có nghe họ nói như vậy.”

“Vậy có nghĩa là.” Tôi nói: “ADN trên những tờ giấy này sẽ không trùng với ADN trong bao cao su, vậy thì chúng cũng có giá trị giống như bao cao su.”

Phân đội trưởng Đinh gật đầu: “Lấy mẫu xét nghiệm.”

Chiếc Áo Mưa Đỏ

Phần 2

Ghế massage đặt giữa phòng, chính giữa ghế loang lổ một vết máu lớn. Trên vách tường xung quanh ghế có vết máu dạng phun bắn, vị trí cao nhất cách mặt đất khoảng 1,8 mét.

Tôi bước ra khỏi gian phòng, tiếp tục quan sát. Trên nền nhà có rất nhiều vết máu dạng nhỏ giọt kéo dài từ phòng trong ra tới tận cửa cuốn, mặt tường ở một bên lối đi có vết máu dạng phun bắn đứt quãng. Trên nền nhà cách cửa cuốn khoảng một mét có một vũng máu lớn, chính giữa vũng máu có một vùng trống trơn, xung quanh có thể nhìn thấy vết máu dạng phun bắn.

“Quanh đây có camera giám sát không?” Tôi hỏi: “Máu chảy nhiều thế này, dù hung thủ không tiếp xúc nhiều với nạn nhân, có lẽ cũng sẽ bị máu dính lên người. Không biết có thể tìm ra điều gì từ camera giám sát không?”

Phân đội trưởng Đinh lắc đầu: “Đây là góc chết, chúng tôi cũng đã xem dữ liệu camera gần đây, nhưng chưa phát hiện ra điều gì cả.”

Tôi thấy Lâm Đào đang ngồi chồm hỗm dưới đất quan sát các dấu vết bèn ngồi xuống bên cạnh hỏi: “Các cậu có phát hiện ra gì không?”

“Đây là loại cửa cuốn tự động.” Lâm Đào nói: “Kéo xuống sẽ tự động khóa lại. Có lẽ, sau khi giết người, hung thủ đã tẩu thoát qua lối cửa, sau đó sập cửa cuốn xuống.”

“Vậy thì trên cửa cuốn phải có dấu vân tay chứ?”

Lâm Đào lắc đầu: “Cửa cuốn quá rộng, không biết hung thủ chạm tay vào chỗ nào. Dấu vết còn mới không hề ít, nhưng không phát hiện ra dấu vân tay dính máu, nên sợ là không lấy được dấu vân tay có giá trị.”

“Thế còn dấu chân?” Tôi lại hỏi.

“Càng không có.” Lâm Đào nói: “Điều tra từ nãy đến giờ thấy có một dãy vết chân màu đỏ đi từ phòng trong ra tới cửa cuốn, là vết chân dính máu, qua giám định, chính là vết chân của nạn nhân. Ngoài ra, không có vết chân dính máu nào khác. Chỗ này đông người ra vào nên những vết chân dính đất không có giá trị gì cả.”

“Vậy mũi chân của dãy vết chân màu đỏ kia hướng về phía nào?”

“Từ trong phòng hướng ra phía cửa cuốn.” Lâm Đào nói, rồi cầm lấy chai nước lọc một nữ nhân viên pháp chứng đưa cho, uống một ngụm.

“Này, anh không có à?” Tôi cười hỏi: “Nước lọc chỉ dành cho soái ca thôi sao?”

Nữ nhân viên pháp chứng đỏ mặt ấp úng: “Anh… anh ấy học cùng trường với em.”

“Nạn nhân gục ngã ở đây à?” Tôi chỉ vào vũng máu trên nền nhà phía sau cửa cuốn, hỏi phân đội trưởng Đinh.

Phân đội trưởng Đinh đáp: “Đúng vậy.”

“Có hàng vết chân dính máu của nạn nhân, hướng đi là từ trong phòng ra ngoài.” Tôi nói: “Trên tường ven lối đi có vết máu dạng phun, xung quanh ghế massage trong phòng cũng có vết máu dạng phun, có thể suy đoán nạn nhân đã bị đâm ở trên ghế massage?”

Phân đội trưởng Đinh nói: “Chưa thể khẳng định, bởi vì trên đường đi cũng có vết máu dạng phun, không loại trừ khả năng nạn nhân bị tấn công ở phòng ngoài, sau đó chạy vào phòng trong, ngã xuống, rồi lại chạy ra ngoài.”

Tôi bước trở vào phòng trong, nhìn xung quanh, rồi nói: “Không, anh nhìn lên trần mà xem.”

Trên trần nhà cũng có mấy giọt máu kéo dài xuống như hình sao chổi, nổi rõ mồn một dưới ánh sáng mạnh của đèn khám nghiệm chuyên dụng.

“Vết máu kéo dài rõ rệt.” Tôi nói: “Cho thấy tốc độ bắn rất nhanh. Hơn nữa, lại ở độ cao thế này, không thể là máu phun ra từ động mạch mà phải là máu vẩy ra từ hung khí.”

“Phải!” Phân đội trưởng Đinh bừng tỉnh: “Đây chính là tác dụng của việc phân biệt vết máu dạng phun hay vết máu dạng vẩy?”

Tôi khẽ gật đầu, nói: “Sau khi giết người, hung thủ không nấn ná lại mà lập tức rời khỏi hiện trường, rồi đóng chặt cửa lại nên mới không để lại vết chân dính máu trên nền nhà. Nếu hắn nán lại thêm một lúc nữa, rất có thể sẽ giẫm lên vết máu đang nhanh chóng loang rộng trên sàn nhà và để lại vết chân. Hung thủ hành động mau lẹ, ra tay rất tàn nhẫn.”

“Trưởng phòng Tần có ý kiến gì về tính chất vụ án không?” Bác sĩ Kỳ hỏi.

“Hiện trường rất đơn giản, có lẽ nên cân nhắc tới khả năng giết người vì thù oán.” Tôi nói: “Nhưng, tôi lại thấy vụ án này không giống với giết người trả thù. Đợi có kết quả khám nghiệm tử thi, rồi sẽ suy đoán tiếp.”

“Vì sao anh lại có cảm giác đó?” Phân đội trưởng Đinh hỏi.

“Bởi vì, giết người thì phải làm cho người ta chết.” Tôi nói: “Nhưng, hung thủ lại không quan tâm xem lúc đó, nạn nhân đã chết hay chưa, đâm xong, là bỏ đi ngay. Trong khi nạn nhân sau khi bị đâm vẫn có năng lực hành vi, nếu cô ta cố gắng mở được cửa cuốn chạy ra ngoài, chưa biết chừng sẽ được cứu sống.”

“Đúng vậy.” Phân đội trưởng Đinh nói: “Nếu được cứu sống, kẻ sát nhân sẽ bị vạch mặt.”

“Nhưng, cũng không thể loại trừ khả năng thuê côn đồ hành hung.” Đại Bảo nói: “Cho nên, có vẻ như hung thủ không sợ bị nạn nhân nhận mặt.”

“Thế nhưng theo phân tích của chúng tôi, có lẽ sau khi làm chuyện đó xong, hung thủ mới ra tay giết người.” Bác sĩ Kỳ nói: “Bởi vì, nạn nhân trong tình trạng lõa thể.”

“Chưa biết chừng là mâu thuẫn về tiền nong.” Đại Bảo nói: “Trước đây, anh từng gặp một vụ án, do tranh cãi về số tiền mua dâm mà xảy ra xô xát, cuối cùng khách mua dâm đã giết chết cô gái bán hoa.”

“Vụ án như vậy, không ít.” Tôi nói: “Tuy nhiên, phần lớn đều thượng cẳng chân hạ cẳng tay trước sau đó mới tăng lên cấp đâm chém, chứ rất ít trường hợp động dao giết người ngay từ đầu.”

“Cũng có khả năng giết người trong trạng thái tinh thần bị kích động mạnh.” Đại Bảo nói: “Anh cũng đã từng gặp một vụ án gái bán hoa trêu chọc khách mua dâm ‘máy móc’ kém, bị khách nổi giận giết chết tại chỗ.”

Tôi cúi đầu ngẫm nghĩ một lát, nói: “Dù thế nào đi nữa, vẫn cần phải khám nghiệm tử thi xong, mới có thể đưa ra kết luận.”

“Hiện trường có tiền mặt không?” Tôi quay sang hỏi Lâm Đào.

“Không có.” Lâm Đào nói: “Điểm này khá lạ lùng, một đồng cũng không tìm thấy.”

“Có phát hiện!” Một nhân viên pháp chứng phụ trách tìm kiếm vòng ngoài kéo cửa bước vào, nói: “Chúng tôi đã phát hiện thấy thứ này trong thùng rác cách hiện trường năm trăm mét.”

Nhân viên pháp chứng cầm trên tay một hộp đựng trà nhỏ, không có nắp đậy.

“Theo điều tra của chúng tôi.” Anh chàng điều tra viên đẹp trai lúc nãy nói: “Tiền kiếm được hàng ngày, nạn nhân đều cất kỹ, chỉ để một chút tiền lẻ trong hộp. Theo như mô tả của một số bạn bè nạn nhân thì cái hộp đựng trà này có lẽ chính là hộp đựng tiền lẻ của nạn nhân.”

Trên hộp trà có vết máu rõ ràng, tôi hỏi Lâm Đào: “Trên đó có vân tay không?”

Lâm Đào nhận lấy cái hộp, lấy kính lúp ra soi một lượt, nói: “Đây là vết máu dạng bôi quệt nhưng không có đường vân, chỉ có dấu vết của những sợi nhỏ.”

“Hung thủ đeo găng tay?” Tôi khá bất ngờ.

“Không.” Lâm Đào nói: “Không giống vết găng tay, có lẽ hung thủ đã dùng thứ gì đó giống như quần áo để lót tay.”

“Cũng có nghĩa là, trên cái hộp này cũng không thể lấy được vật chứng có giá trị?” Giọng tôi tràn trề thất vọng.

Lâm Đào gật đầu.

“Dùng quần áo lót vào tay để cầm.” Tôi nói: “Hung thủ cũng có ý thức xóa dấu vết đấy.”

Tôi mở cửa, nhìn ra ngoài trời, đã tối mịt, liền nói: “Chúng ta đi giải phẫu thôi, nếu không chẳng biết đêm nay mấy giờ mới được ngủ. Hôm nay, mệt quá rồi, thức khuya không nổi đâu.”

* * *

Nhà xác của thành phố Anh Thành trông thì rất bề thế nhưng lại chưa xây dựng phòng giải phẫu pháp y, bác sĩ pháp y phải giải phẫu tử thi ngay tại đại sảnh của phòng bảo quản tử thi trong nhà xác.

Ông bảo vệ mặt khó đăm đăm miễn cưỡng mở cửa phòng bảo quản thi hài cho chúng tôi. Hai bên đại sảnh, các tủ bảo quản thi hài xếp san sát, máy nén khí chạy uỳnh uỳnh. Ở chính giữa đại sảnh có một chiếc giường đẩy chuyên để chuyển xác, bên trên là một thi hài được bọc kín trong túi đựng tử thi màu trắng, hiển nhiên, đó chính là nạn nhân của vụ án này.

Tôi hỏi: “Bình thường, các anh vẫn giải phẫu tử thi trước bao nhiêu con mắt nhìn vào thế này à?”

“Đừng có nói vớ vẩn.” Đại Bảo biết tôi đang ám chỉ những tử thi nằm trong tủ bảo quản xung quanh thì lau mồ hôi lạnh nói: “Nửa đêm nửa hôm rồi, đừng có dọa dẫm người ta.”

Tôi mặc trang phục giải phẫu, đằng hắng một tiếng, trong phòng bảo quản tử thi trống trải, liền dội lên tiếng vọng âm u. Tiếng vọng trộn lẫn với tiếng máy nén khí của tủ bảo quản cứ như vẳng lên tận nóc nhà.

Đại Bảo ngó nghiêng khắp lượt trong kho lạnh, nói: “Ờ… giải phẫu ở chỗ thế này cũng rùng rợn thật đấy.”

“Thế đã là gì?” Bác sĩ Kỳ nói: “Chỗ chúng tôi nhân lực không đủ, tôi thường phải một mình giải phẫu tử thi tử vong bất thường tại đây, có lúc còn làm cả buổi tối.”

Tôi thấy bác sĩ Kỳ khoe khoang sự gan dạ của mình, chợt nhớ tới cái lần bị bảo vệ nhốt vào trong nhà xác để 'thử gan dạ' trong kỳ thực tập chuẩn bị tốt nghiệp đại học thì nghĩ thầm: “Không phải là anh không sợ, mà là chưa có ai dọa anh thôi.”

Tôi mở túi đựng tử thi, bên trong là thi hài một cô gái lõa thể, mặt trước thân người nhuốm đầy những máu.

Tôi đưa tay lên dụi mũi, nói: “Thời gian tử vong đã xác định được rồi chứ?”

“Không thành vấn đề.” Bác sĩ Kỳ nói: “Sáng nay chúng tôi tới hiện trường lúc 9 giờ đúng, phán đoán nạn nhân tử vong khoảng tám tiếng đồng hồ trước đó, bởi vậy có lẽ là vào khoảng 1 giờ đêm.”

“Phải, có lẽ vậy.” Tôi nói: “Chỉ có lúc đêm khuya, hung thủ mới dám giết người trắng trợn đến vậy. Sau khi giết người, còn mặc nguyên bộ quần áo đấy ngang nghiên đi lại trên phố.”

Do mái tóc dài của nạn nhân đã thấm đầy những máu, lòa xòa trước mặt nên không thể chụp ảnh chính diện. Tôi bèn bảo Đại Bảo cạo sạch tóc nạn nhân, còn tôi bắt đầu làm sạch vết máu trên thi thể.

Không có bàn giải phẫu, chúng tôi đành phải dùng xô nhựa xách nước về, rồi dùng khăn bông lau chùi từng chút một.

Nạn nhân tên là Trần Giao, 27 tuổi, đã hành nghề mại dâm bảy, tám năm, trên người có một số vết sẹo cũ do dao cứa và vết bỏng đầu thuốc lá. Trên phần cổ bên trái của nạn nhân xăm một bông hoa mẫu đơn nhiều màu, tại phần nhụy của bông mẫu đơn, máu vẫn tiếp tục ứa ra ngoài mỗi khi chúng tôi dịch chuyển thi thể.

“Hơi bất ngờ đấy.” Tôi nói: “Nạn nhân không có vết thương thứ hai, chỉ có duy nhất một tổn thương này. Đây đúng là một dao đoạt mạng!”

Bông mẫu đơn rực rỡ đã gây khó khăn cho chúng tôi trong việc quan sát hình thái vết thương, tôi buộc phải giải phẫu vùng cổ của nạn nhân để quan sát phía dưới da.

Từ chính giữa vùng cổ, tôi rạch mở làn da trắng mịn, từ từ tách rời da và cơ, thấy phần cơ cổ đã bị thấm máu, xung quanh vết đâm dính đầy những cục máu đông. Tôi từ từ tách bỏ những cục máu đông, để vết thương lộ ra hoàn toàn.

“Hai mép vết thương một tù một sắc.” Tôi nói: “Dài khoảng 4 centimet, ở giữa vết thương có một góc ngoặt, có lẽ là vết thương đâm cứa. Từ điểm ngoặt tới mép vết thương dài khoảng 2 centimet, có lẽ là độ rộng của lưỡi dao, đây là con dao gọt hoa quả có thể mang theo người.”

Tôi cầm dao phẫu thuật lên, cứa đứt cơ ức đòn chũm của nạn nhân, kiểm tra kỹ lưỡng từng mạch máu tại vùng cổ bên trái. Rất nhanh, tôi đã tìm thấy chỗ đứt của mạch máu, liền dùng kẹp cầm máu kẹp lấy chỗ đứt ở hai bên, rồi chụp ảnh.

“Nạn nhân bị đứt động mạch cảnh trong.” Tôi nói: “Mũi dao này đã trực tiếp đâm đứt rời mạch máu lớn này, quá trình mất máu diễn ra nhanh chóng, gây tử vong tức thì. Hơn nữa, vết thương tại vùng cổ của nạn nhân khá đặc biệt, là vết thương đâm cứa, cho thấy sau khi hung thủ đâm vào, trong lúc rút dao đã có động tác gẩy mũi dao khiến lưỡi dao vạch xuống dưới, tạo ra chỗ ngoặt ở chính giữa vết thương.”

Tôi lại cầm khăn bông lau cẩn thận khắp bề mặt da trên thi thể, nói: “Trên thi thể không phát hiện ra dấu vết chống cự hay bị khống chế.”

“Cho thấy nạn nhân bị tấn công bất ngờ trong tình trạng không phòng bị.” Đại Bảo nói.

“Hơn nữa, hung thủ không có quá trình khống chế nạn nhân.” Tôi nói: “Rất có thể khi hung thủ vào nhà đã nhìn thấy hộp trà đựng tiền lẻ. Sau khi hành sự xong, thì ra tay giết người, rồi lấy hộp trà bỏ đi luôn.”

“Hừm!” Đại Bảo lầm bầm: “Đến tiền lẻ cũng lấy?”

“Không, có lẽ phải nói là giết người chỉ vì mấy chục đồng tiền lẻ.” Tôi nói: “Hung thủ có lẽ rất bần cùng.”

Tôi nâng hai tay nạn nhân lên, có lẽ trước khi chết, nạn nhân đã dùng tay bịt lấy vết thương trên cổ nên mới để lại vết máu dạng phun đứt quãng trên vách tường từ trong phòng tới cửa cuốn. Hai tay cô cũng dính đầy những máu. Tôi nâng bàn tay phải của cô lên xem, phát hiện thấy tại vị trí hổ khẩu có dính một mẩu giấy nhỏ cỡ hạt đậu tương.

“Ở đây có một mẩu giấy.” Tôi nói: “Nhìn vào hình dạng, có lẽ là giấy vệ sinh, nhưng đáng tiếc đã thấm đầy máu, không có giá trị giám định ADN.”

Có lẽ, do không gian giải phẫu quá ư rùng rợn nên chúng tôi hoàn tất công việc giải phẫu tử thi rất nhanh chóng, rồi rời khỏi nhà xác.

* * *

“Thời gian tử vong là 1 giờ đêm. Có lẽ là sau khi hung thủ quan hệ tình dục, hoặc đang chuẩn bị quan hệ tình dục với Trần Giao, đã bất ngờ dùng dao gọt hoa quả đâm thẳng vào cổ nạn nhân, làm đứt động mạch cảnh trong. Trong quá trình bị tấn công, Trần Giao hoàn toàn không hề đề phòng. Sau khi giết người, hung thủ lập tức lấy ngay hộp trà đựng ít tiền lẻ, rồi tẩu thoát khỏi hiện trường, còn kéo sập cửa cuốn xuống trước khi bỏ đi.” Trong buổi họp chuyên án, tôi chậm rãi trình bày: “Nhìn vào hành động lấy đi hộp đựng tiền và vét sạch số tiền lẻ bên trong, kể cả tiền xu, có thể suy đoán mục đích giết người có lẽ là cướp của. Hung thủ giết người chỉ vì chút tiền chẳng đáng là bao, cho thấy điều kiện sống của hắn có lẽ rất túng quẫn.”

“Lại là cướp của.” Phó giám đốc Vương Thành của Công an huyện Anh Thành đưa hai tay xoa mạnh lên sống mũi, nói: “Vụ án thế này thực không biết phải điều tra từ đâu. Vẫn còn một vụ án gái bán hoa bị sát hại xảy ra vào hai tháng trước chưa phá được.”

“Ồ?” Tôi nói: “Hai tháng trước cũng xảy ra vụ án tương tự? Vậy có thể xâu chuỗi hai vụ án với nhau không?”

Phân đội trưởng Đinh lắc đầu, nói: “Chưa có chứng cứ để xác thực.”

“Ngày mai, tôi muốn xem hồ sơ của vụ án kia.” Tôi nói: “Nhưng, vụ án này đúng là rất nan giải, tới hiện tại, chúng ta vẫn chưa có được manh mối hay chứng cứ có giá trị nào.”

“Trước tiên, bắt đầu điều tra những đối tượng có điều kiện sống nghèo khổ ở quanh hiện trường.” Phó giám đốc Vương nói: “Ngoài ra, thông báo hậu tạ cho người cung cấp manh mối. Dù sao, Anh Thành đêm đến kiểu gì cũng có người qua lại trên phố, xem thử, có ai nhìn thấy một người dính máu đi ngoài đường không.”

“Giờ thì cứ để chúng tôi tiến hành công tác điều tra sơ bộ đã.” Phân đội trưởng Đinh nói với tôi: “Các anh hãy về nghỉ ngơi trước đi. Tổng đội phó Trần đã nói, phải để anh nghỉ ngơi sớm, sáng nay anh vừa từ chỗ xử lý vụ án khiếu nại đến thẳng đây.”

Tôi cười gật đầu, thầm cảm động trước sự quan tâm của sư phụ.

Đêm khuya, Đại Bảo đã ngáy khò khò còn tôi lại chẳng thể chợp mắt nổi. Không biết bắt đầu từ bao giờ, cứ hễ mệt mỏi quá độ là tôi lại không tài nào ngủ được, đây là biểu hiện của chứng thần kinh suy nhược. Tôi bật máy tính, mở xem ngẫu nhiên những bức ảnh của vụ án Vân Thái. Cách đây không lâu lại xảy ra một vụ án giết người hãm hiếp ở Long Đô, căn cứ vào manh mối do tôi phát hiện về cách thắt dây thừng của hung thủ, vụ án này đã được liệt vào chuỗi vụ án Vân Thái. Hiện tại, tổ chuyên án của vụ án Vân Thái đã được tổ chức trở lại, quân tướng thiện chiến lại một lần nữa 'xung trận', truy tìm nghi phạm của vụ án Long Đô, tiến hành sàng lọc dữ liệu ADN.

Tôi tin rằng vụ án này đã sắp sửa phá được.

Đột nhiên, Đại Bảo lồm cồm bò dậy, xuống giường, chầm chậm bước ra cửa, mở cửa đi ra ngoài, sau đó xoay tay đóng cửa lại.

Chiếc Áo Mưa Đỏ

Phần 3

Tôi lấy làm khó hiểu, giữa đêm hôm khuya khoắt lạnh lẽo thế này, anh ta ra ngoài làm gì? Còn mặc độc cái quần đùi, chẳng nhẽ không sợ lạnh?

Tôi vội vã mở cửa chạy theo ra ngoài, Đại Bảo đang cúi đầu đi thơ thẩn ngoài hành lang. Tôi túm lấy anh ta, hỏi: “Anh đi đâu đấy?”

Đại bảo nhìn tôi, nói: “Tới phòng giải phẫu chứ đi đâu, bảo là cần phải xâu chuỗi với một vụ án khác cơ mà.”

Câu trả lời càng khiến tôi ngơ ngác: “Anh làm sao thế? Sắp 2 giờ sáng rồi, anh đi đâu giải phẫu?”

Nói xong, tôi mới bừng hiểu ra, cái tay Đại Bảo này chắc là đang mộng du mất rồi!

Thế là tôi lôi cổ Đại Bảo về phòng. Đại Bảo ngơ ngác nhìn tôi, nhưng chẳng nói câu nào, chui vào trong chăn, rồi lại bắt đầu kéo gỗ.

Sáng hôm sau, tôi hỏi: “Anh có biết đêm qua tự dưng anh chạy ra ngoài đòi tìm phòng giải phẫu không?”

Đại Bảo lắc đầu: “Vớ vẩn, em ảo giác đấy à?”

“Trước đây, anh đã bị mộng du bao giờ chưa?”

“Chẳng bao giờ!”

“Bác sĩ pháp y mà mộng du là chuyện cực kỳ khủng khiếp.” Tôi cười nói: “Sau này, mà ở chung phòng với anh thì phải gửi hòm đồ nghề giải phẫu ở chỗ Lâm Đào mới được, nếu không thì sớm muộn gì cũng bị anh mổ bụng cho xem.”

“Anh mộng du đi tìm phòng giải phẫu ấy à?” Đại Bảo vẫn không tin.

Tôi gật đầu.

Đại Bảo đẩy gọng kính trên sống mũi, ngẫm nghĩ một lát, rồi nói: “Nghe em nói vậy, hình như anh nhớ láng máng đêm qua mơ thấy mình đi giải phẫu một thi thể, sau đó phát hiện ra manh mối để xâu chuỗi vụ án này với một vụ án khác.”

“Không biết chừng anh lại có tài tiên tri cũng nên.” Tôi cười nói: “Nhiệm vụ hôm nay của chúng ta chính là khám nghiệm tử thi của nạn nhân trong vụ án cô gái bán hoa bị sát hại cách đây hai tháng tại phía nam thành phố.”

“Em cảm thấy có thể là chuỗi vụ án?” Đại Bảo hỏi.

“Chưa biết.” Tôi nói: “Nhưng, dù sao đã tới đây rồi, nhân tiện xem qua vụ án đó, biết đâu có phát hiện mới thì sao? Phá luôn một thể!”

“Phải, đúng đấy.” Đại Bảo nói: “Trước khi tới đây đã có điềm báo tốt lành, kết quả là vụ án này lại chẳng phát hiện ra gì cả.”

* * *

Trên đường tới nhà xác, tôi lật giở hồ sơ vụ án.

Đó là một vụ án mạng xảy ra cách đây hai tháng, người bị hại cũng là một cô gái bán hoa, tên là Trịnh Xảo Huệ. Vụ án xảy ra ở trong một thẩm mỹ viện cách hiện trường vụ án Trần Giao hai mươi cây số, nạn nhân được phát hiện khi đã tử vong khoảng một tuần. Lúc đó, trời đã trở lạnh, nhưng do trong nhà đóng kín cửa nên nhiệt độ vẫn khá cao, lại thêm nửa người dưới của nạn nhân ngâm trong vũng máu nên đã thối rữa nghiêm trọng.

Trong ảnh chụp hiện trường, thi thể bị dòi bu kín, đầu, ngực đen sạm, trông vô cùng khủng khiếp.

Nạn nhân cũng tử vong do bị đâm bằng dao, lưỡi dao sắc nhọn, nhưng do thi thể đã thối rữa nên không thể đo chính xác độ rộng của lưỡi dao. Điều tra bước đầu cho thấy hung thủ đã mang áo khoác của nạn nhân đi, hiện tại vẫn chưa tìm thấy.

“Lấy áo khoác và lấy hộp trà, có thể đều vì cùng một mục đích.” Tôi nói: “Chính là muốn vơ vét chút tiền.”

“Nhưng, khoảng cách giữa hai hiện trường xa quá, một ở phía đông, một ở phía nam thành phố. Thường thì khách mua dâm hay tìm gái dâm theo khu vực nên rất khó xâu chuỗi hai hiện trường cách xa nhau như vậy với nhau.” Đại Bảo chậm rãi lật giở tập hồ sơ, nói: “Ngoài ra, Trần Giao vóc người mảnh mai nhỏ nhắn, trong khi cô gái này phải nặng đến gần trăm cân. Chỉ tính về thị hiếu thì đã có sự khác biệt rất lớn.”

“Suy đoán của anh hơi chủ quan đấy.” Tôi vẫn không từ bỏ hy vọng: “Hiện tại, thứ chúng ta cần tìm là chứng cứ khách quan để xâu chuỗi vụ án.”

Mối quan hệ giữa bác sĩ pháp y của cơ quan công an và nhân viên nhà xác đóng vai trò hết sức quan trọng, bác sĩ pháp y các nơi đều cố gắng tạo dựng mối quan hệ thân thiết với phía nhà xác. Nếu hai bên hợp tác tốt đẹp, phía pháp y sẽ giảm bớt được rất nhiều công đoạn, ví dụ như vận chuyển thi thể.

Có điều mối quan hệ giữa pháp y và nhà xác ở Anh Thành rõ ràng không mấy tốt đẹp. Khi chúng tôi tới nhà xác, thi thể vẫn chưa được đưa ra khỏi tủ bảo quản thi hài. Bác sĩ Kỳ cứ giải thích mãi, rằng anh ta đã yêu cầu nhà xác đưa thi thể ra ngoài rã đông từ trước nhưng khi nhân viên nhà xác giao ban đã quên bẵng mất việc này.

Chẳng còn cách nào, chúng tôi đành phải tự thân vận động, đưa thi thể của nạn nhân ra khỏi ngăn trên cùng của dãy tủ bảo quản thi hài.

Thi thể nặng gần trăm kí lô này đã khiến chúng tôi phải tiêu hao vô khối sức lực. Phải chịu sức nặng quá lớn, xe chuyển xác cứ chòng chành chực đổ.

Tử thi chưa được rã đông nên chưa thể tiến hành khám nghiệm toàn diện, nhưng cũng có cái hay là không bốc mùi hôi thối.

Sau khi mang đông lạnh, thi thể thối rữa nghiêm trọng sẽ bớt mùi đáng kể. Tuy nhiên, nếu để tan chảy thì mùi hôi thối lại càng ghê sợ hơn nữa.

Thế nhưng, cảm giác ghê sợ không chỉ đến từ khứu giác mà còn cả từ thị giác.

Thi thể trước mắt chúng tôi đã đông cứng thành một cục băng dài. Vùng mặt đen sì hầu như không thể nhận diện. Trên đường khâu kéo dài từ ngực đến bụng, mỡ rỉ ra vàng quạch, trên da còn lấm tấm những con dòi đã chết cứng.

Tôi đưa tay dụi mũi, chau mày nói: “Thi thể đã thành ra nông nỗi này, sao không mang hỏa thiêu đi? Đã giải phẫu khám nghiệm rồi cơ mà? Có ảnh, có video lưu trữ là được. Thi thể này có thể khiến toàn bộ hệ thống tủ bảo quản thi hài bị bám mùi, cuối cùng chưa biết chừng chính phủ còn yêu cầu nhà xác không được thu phí bảo quản thi hài nữa. Thảo nào phía nhà xác tỏ ra bất mãn đến thế, nếu là tôi thì tôi cũng bất mãn.”

“Chồng cô ta là kẻ chơi bời lêu lổng, chỉ biết rượu chè cờ bạc, sống ăn bám vợ.” Điều tra viên chính của vụ án nói: “Sau khi cô ta chết đi, gã chồng không còn nguồn tiền nữa nên cứ viện cớ vụ án chưa được phá, dùng thi thể làm công cụ để bắt ép nhà nước phải bồi thường.”

Tôi nghiến răng trèo trẹo. Đúng là thời buổi này, người ta vì tiền mà chuyện gì cũng dám làm.

“Đã loại trừ khả năng chồng nạn nhân là nghi phạm chưa?” Tôi hỏi.

Điều tra viên gật đầu: “Anh ta ngồi lì hai tuần liền trong một chiếu bạc phi pháp, không bước chân ra khỏi cửa. Camera giám sát có thể chứng thực cho chuyện này.”

“Các anh phán đoán thế nào về tính chất của vụ án này?” Tôi mặc trang phục giải phẫu, cầm dao từ từ cứa đứt lớp da ở bên cạnh vết thương, phân tách tổ chức dưới da, hy vọng có thể nhìn rõ hình thái của vết thương.

Do thi thể đã thối rữa nghiêm trọng, mũi dao vừa cứa xuống, một dòng chất lỏng màu xanh đen đã rỉ ra, men theo cán dao chảy xuống găng tay của tôi khiến găng tay trơn nhầy nhẫy, cảm giác vô cùng rùng rợn.

Thi thể đang đông cứng, muốn phân tách da và tổ chức dưới da tại vị trí vết thương không phải là chuyện dễ dàng. Tôi dùng mũi dao nhích từng chút một, cho đến khi toàn bộ tổ chức dưới da tại vết thương lộ ra hoàn toàn, sau đó dùng cồn lau kỹ mặt cắt phần cơ bên dưới vết thương. Rất nhanh, hình thái vết thương đã hiện rõ.

Mắt tôi vụt sáng.

“Mọi người xem này!” Tôi nói: “Vùng cổ và ngực của nạn nhân có bốn vết thương, nhát dao gây tử vong là nhát dao đâm vào tim. Tuy nhiên, bốn vết thương lại có chung một đặc điểm.”

“Đều là bị đâm cứa.” Đại Bảo nói.

Bác sĩ Kỳ đứng bên cạnh nhìn chăm chú vào vết thương, không nói câu nào.

Tôi nói: “Phải, cả bốn vết thương trên cơ thể nạn nhân đều là vết đâm cứa, miệng vết thương bị cứa xuống dưới, chứng tỏ khi hung thủ rút dao có động tác hất mũi dao lên trên.”

Tôi dừng lại một lát, nói tiếp: “Vết thương trên cổ Trần Giao cũng giống y như vậy. Một vết thương thì chưa thể nói lên điều gì, nhưng cả năm vết thương đều trùng hợp đến vậy thì đã chứng tỏ được một điều.”

“Chứng tỏ cho thói quen dùng dao của hung thủ.” Đại Bảo cắt ngang: “Hung thủ có thói quen hất mũi dao khi rút dao ra.”

Tôi gật đầu, nói: “Đây có thể trở thành bằng chứng để xâu chuỗi hai vụ án với nhau.”

Sau khi tôi đưa ra chứng cứ xâu chuỗi vụ án, cả phòng họp của tổ chuyên án lặng ngắt như tờ.

“Lấy thói quen sử dụng dao để xâu chuỗi hai vụ án, có vẻ như rất khiên cưỡng.” Phân đội trưởng Đinh phá vỡ sự yên lặng.

“Thông thường, sẽ có hai trường hợp xuất hiện vết thương dạng đâm cứa.” Tôi nói: “Thứ nhất, người bị hại thay đổi vị trí cơ thể, khiến cho góc độ của lưỡi dao khi hung thủ rút ra khác với lúc đâm vào, hình thành vết thương đâm cứa. Thứ hai là vị trí của vết đâm nằm ở các bộ phận khác nhau trên cơ thể nạn nhân, như vậy sẽ có một số vết thương xuất hiện dạng đâm cứa, một số vết thương thì không. Tuy nhiên, trong hai vụ án này, nạn nhân đều bị đâm trên ghế massage. Hơn nữa, sự việc xảy ra rất đột ngột, không kịp phản kháng, bởi vậy, không phải là trường hợp cơ thể nạn nhân xê dịch vị trí. Trên cơ thể của hai nạn nhân, đặc biệt là ở trên thi thể Trịnh Xảo Huệ có những bốn vết thương ở các vị trí khác nhau, nhưng đều xuất hiện hiện tượng đâm cứa, nên không thể giải thích theo quan điểm góc độ đâm vào và rút ra khác nhau. Chỉ có một cách giải thích duy nhất, chính là do thói quen.”

“Phải, mọi người thử nghĩ mà xem.” Đại Bảo nói: “Khi rút dao lại hất mũi lên trên, động tác này không thường gặp nên hoàn toàn có thể coi là một đặc trưng bất thường.”

Tổ chuyên án vẫn im lặng, rõ ràng chưa hoàn toàn đồng ý với chứng cứ mà tôi đã đưa ra.

“Tôi ủng hộ ý kiến của bác sĩ Tần.” Chu Bưu, trưởng phòng ADN của Công an huyện Anh Thành, vừa nghe xong một cuộc điện thoại, liền quay sang nói: “Vừa mới nhận được thông tin, chúng tôi đã tiến hành xét nghiệm ADN đối với ba mươi hai bao cao su và mười bảy tờ giấy vệ sinh được lấy tại hiện trường Trần Giao bị hại, đều xét nghiệm ra kiểu gen ADN của đàn ông. Trong đó, kiểu gen ADN trên một tờ giấy vệ sinh tại hiện trường Trần Giao bị hại trùng với kiểu gen ADN trong bao cao su lấy được tại hiện trường Trịnh Xảo Huệ bị hại.”

Lời nói của trưởng phòng Chu hơi rối rắm phức tạp, tôi ngẩn ra một lát mới nói: “Cũng có nghĩa là, gã đàn ông đã tới thẩm mỹ viện của Trần Giao, và cũng đã tới thẩm mỹ viện của Trịnh Xảo Huệ?”

Trưởng phòng Chu gật đầu.

“Nếu như vậy, tôi xin mạnh dạn khẳng định, ADN này chính là ADN của hung thủ.” Tôi hào hứng nói: “Đại Bảo có nói, khách mua dâm thường chọn gái bán hoa theo khu vực, nhưng đối tượng này lại xuất hiện ở hai nơi thẩm mỹ viện cách nhau những hai mươi cây số. Hơn nữa, đều có án mạng xảy ra, vậy rất có thể hắn chính là hung thủ!”

Đại Bảo gật đầu xác nhận.

“Thế nhưng tất cả những điều này cần phải có một tiền đề là giữa nạn nhân và hung thủ có phát sinh hành vi tình dục.” Phân đội trưởng Đinh nói: “Nhưng, trong cơ thể nạn nhân lại không phát hiện ra vết tinh dịch, trong khi nghi phạm, tức chủ nhân của kiểu gen ADN này, rõ ràng lại không dùng bao cao su mà chỉ dùng giấy vệ sinh. Vậy hắn đã làm thế nào để không lưu lại ADN trong cơ thể nạn nhân?”

“Xuất tinh ra ngoài, hoặc dùng tay!” Lại là giọng nói của anh chàng điều tra viên điển trai hôm qua.

Mọi người lại đổ dồn ánh mắt vào anh ta.

Anh ta lại đỏ bừng mặt rối rít: “Không không, đừng hiểu nhầm, tôi biết được điều này khi điều tra vụ án mà.”

Tôi nói: “Tôi ủng hộ quan điểm này. Trần Giao có lẽ đã dùng tay, bằng chứng chính là tấm ảnh này.”

Tôi dùng đèn chiếu lên tấm ảnh chụp mẫu giấy vệ sinh dính ở vị trí hổ khẩu trên tay phải Trần Giao, nói: “Tinh dịch của người có độ dính nhất định, vì tay của nạn nhân dính tinh dịch, lại dùng giấy vệ sinh dễ rách để lau nên rất có thể vụn giấy sẽ dính lên tay.”

Hai hiện trường có dấu vết ADN trùng nhau, trên bàn tay Trần Giao có dính mẩu giấy vệ sinh, tổn thương của hai nạn nhân có đặc điểm chung, từng ấy chứng cứ đã ủng hộ cho quan điểm của tôi: đây là một chuỗi vụ án.

Phân đội trưởng Đinh gật đầu, nói: “Nếu đã như vậy thì tôi cũng đồng ý xâu chuỗi hai vụ án này lại để điều tra. Vậy trước hết, bắt đầu từ kết quả giám định ADN. Các anh có nghi ngờ ai là nghi phạm không? Nếu có, lập tức lấy mẫu ADN của người đó xét nghiệm.

Các điều tra viên theo nhau lắc đầu. Rõ ràng, thông qua điều tra sơ bộ, sáu nhóm điều tra viên được cử đi làm nhiệm vụ đều chưa tìm ra được nghi phạm.

Phân đội trưởng Đinh cúi đầu, thở dài một tiếng, rồi nói: “Mau đi điều tra ngay!”

Tôi nói: “Hay là để chúng tôi tới xem thử, hiện trường nơi Trịnh Xảo Huệ bị sát hại?”

Chiếc Áo Mưa Đỏ

Phần 4

Vụ án còn chưa được phá thì hiện trường vụ án còn bị đơn vị điều tra 'cày xới' liên tục, hy vọng có thể phát hiện thêm manh mối hoặc chứng cứ có giá trị. Hiện trường vụ án của Trịnh Xảo Huệ cũng không ngoại lệ, vẫn được niêm phong kín mít.

Đây cũng là một căn hộ mặt tiền nhỏ nằm riêng biệt, mép dưới của cửa cuốn đã bị gỉ, bên ngoài cửa cuốn có một vòng dây cảnh giới trắng xanh xen kẽ.

Cảnh sát khu vực nhận được thông báo đã chờ sẵn ở đó, thấy chúng tôi đến thì vội cầm chìa khóa mở ổ khóa treo bên ngoài cánh cửa cuốn đã bị bậy hỏng.

Tôi nhìn ổ khóa trên cửa cuốn, nói với Lâm Đào: “Cậu xem, trong vụ án này, hung thủ cũng khóa chặt cửa cuốn, thủ đoạn gây án giống hệt nhau.”

“Hy vọng lần này có thể phát hiện ra một số manh mối đã bị bỏ qua tại hiện trường trước đây.”

Về cơ bản, kết cấu của các thẩm mỹ viện rẻ tiền kiểu này đều na ná như nhau, đằng sau cửa hàng là một gian phòng nhỏ. Nhìn vào cách bày biện trong nhà, có thể thấy tuy Trịnh Xảo Huệ không đỏm dáng bằng Trần Giao nhưng nhà cửa gọn gàng sạch sẽ hơn rất nhiều.

Dù như vậy, thì cái mùi trong phòng vẫn khiến tôi chỉ muốn tháo chạy. Trong không gian bưng bít vẫn bảo tồn nguyên vẹn mùi thối rữa nồng nặc của thi thể phân hủy nghiêm trọng, trộn lẫn với mùi ẩm mốc khiến người ta như thể đã quay trở lại với vụ án mạng thảm khốc từ hai tháng trước.

Nền nhà lát gạch men trắng, trên vài viên gạch còn dán thước tỉ lệ màu đen, cạnh thước tỉ lệ là những vết giày dính bùn.

“Vết giày tìm thấy ở hiện trường khá đồng nhất.” Cảnh sát khu vực thấy tôi và Lâm Đào đều ngồi xuống quan sát vết giày, liền nói: “Nhưng, qua giám định, thấy những vết giày này đều không có giá trị đối chiếu.”

“Hôm đó mưa à?” Tôi không hiểu lắm về lĩnh vực dấu vết, bèn hỏi.

“Phải, mưa không hề nhỏ.” Cảnh sát khu vực nói.

“Nếu mưa thì đúng là không có mấy giá trị.” Lâm Đào dùng kẹp gắp lên một miếng bùn, xem xét kỹ lưỡng, rồi nói: “Nếu như không mưa, bùn đất dính trên vết giày có thể nói lên một vài điều. Nhưng, nếu mưa thì giày ai cũng có thể dính bùn, mà thứ bùn này xem ra, lại chẳng có gì đặc biệt.”

“Không còn sớm nữa, chúng ta phải mau chóng hoàn thành công việc tái khám nghiệm hiện trường trước giờ cơm tối.” Tôi nói: “Chúng ta chia nhau ra làm nhé, tớ và Đại Bảo kiểm tra gian phòng ở hiện trường trung tâm, Lâm Đào và trợ tá của cậu kiểm tra gian ngoài.”

Hai tháng trước, tổ chuyên án đã tiến hành khám nghiệm hiện trường hết sức kỹ lưỡng, vật chứng ở từng chỗ đều được đánh dấu và ghi lại, bởi vậy tôi và Đại Bảo tìm đi tìm lại cũng không phát hiện ra được manh mối nào đáng giá. Cho tới khi nghe thấy Lâm Đào kêu toáng lên: “Mau lại đây xem này”, trong lòng chúng tôi mới bừng lên chút hy vọng.

Trong lòng bàn tay Lâm Đào là một vật thể màu đỏ to cỡ hạt đậu tương, là một mảnh vải.

“Tìm thấy ở đâu thế?” Tôi hỏi.

Lâm Đào chỉ vào một chiếc đinh đóng ở trên tường, nói: “Mắc trên đinh, trông khá mới, không chừng có liên quan tới vụ án cũng nên.”

“Không chừng cái gì nữa, là chắc chắn!” Tôi phấn khởi kêu lên: “Bởi vì, mặt tường bên dưới chiếc đinh có vết máu quệt qua.”

Tôi lấy máy ảnh, chụp lại vết máu nằm riêng lẻ một chỗ nhưng lại bị nhân viên khám nghiệm hiện trường lần trước bỏ qua.

“Hiện trường có dấu vết lục lọi, trước khi bỏ đi, hung thủ đã lục lọi hiện trường nên đã để lại vết máu dạng bôi quệt trên tường.” Lâm Đào nói: “Tuy rất nhiều chỗ bị lục lọi, tại hiện trường đều có vết máu quệt, nhưng vì không để lại dấu vân tay nên đều không có giá trị đối chiếu.”

“Nhưng, có thể chứng minh hung thủ giết người là vì tiền.” Tôi nói: “Hơn nữa, vết máu quệt tại vị trí này lại càng có giá trị. Trước hết, không thể giấu tiền ở nơi này được. Thứ hai, ở đây cách cửa chính khá xa. Tại sao hung thủ lại để lại vết máu quệt ở đây?”

“Bởi vì, hắn với lấy quần áo móc ở trên đỉnh.” Lâm Đào nói.

Tôi mỉm cười gật đầu: “Bởi vậy, mẩu vải vụn mà cậu vừa tìm được vô cùng hữu ích.”

Tôi cầm lấy mẩu vải, vò thử trên ngón tay. Do tay tôi đang đeo găng cao su nên cảm giác tốt hơn là găng tay vải, rất nhanh, tôi đã đưa ra kết luận: “Đây là vải áo mưa.”

“Đúng, hôm đó trời mưa.” Đại Bảo nói: “Khi hung thủ đến đây, hắn đã mặc một chiếc áo mưa màu đỏ!”

* * *

Trước yêu cầu của chúng tôi, tổ chuyên án lập tức triệu tập cuộc họp bất thường. Một cuộc họp được triệu tập thình lình thì chỉ có thể vì một nguyên nhân, chính là phân công công tác.

Khi tôi tuyên bố xong phát hiện mới của chúng tôi, khẳng định chắc chắn hung thủ mặc áo mưa màu đỏ vào đêm sát hại Trịnh Xảo Huệ, trong phòng họp lập tức rộ lên những tiếng xì xầm.

“Chúng tôi đang bận rộn điều tra.” Một điều tra viên nói: “Thế mà gọi chúng tôi tới chỉ vì mỗi một chuyện này à? Có cần thiết không? Trời mưa, biết được có bao nhiêu người mặc áo mưa màu đỏ? Cả Anh Thành có gần hai triệu nhân khẩu, chẳng lẽ lại phải đi tìm kiếm từng chiếc áo mưa màu đỏ? Định đem đám điều tra viên chúng tôi ra làm trò đùa chắc?”

Trước những lời châm chọc của điều tra viên, tôi trầm ngâm một lát, rồi nói: “Mọi người hãy nhìn vào tấm ảnh, tại hiện trường phát hiện thấy rất nhiều vết giày thế này. Nạn nhân đã tử vong một tuần trước khi được phát hiện nên những vết bùn do đế giày để lại đều đã khô và có màu vàng nhạt.”

Tôi nhìn đám điều tra viên vẫn nghênh mặt hậm hực, bèn châm một điếu thuốc, nói tiếp: “Dấu vết này cho thấy khi bước vào hiện trường, giày của hung thủ dính đầy bùn nhão, tức là hỗn hợp bùn và nước.”

“Trời mưa thì đó là chuyện rất bình thường.” Điều tra viên nói.

“Vậy thì, vấn đề xuất hiện rồi đấy.” Tôi nói: “Khi trời mưa, thường thì những người thế nào sẽ mặc áo mưa?”

“Đi xe đạp, đi xe đạp điện, đi xe máy.” Điều tra viên nói: “Đối tượng như vậy, có quá nhiều.”

“Nếu đạp xe, đi xe máy tới hiện trường.” Tôi nói: “Trên đế giày liệu có dính nhiều bùn nhão thế không?”

“Ý anh là.” Phân đội trưởng Đinh hai mắt vụt sáng: “Hung thủ đi bộ tới hiện trường?”

“Đúng vậy.” Lâm Đào nói: “Khi điều tra sơ bộ, đã phát hiện ra những vết giày tương tự với vết giày ở hiện trường xung quanh một hố lầy tại một đoạn đường đang sửa cách hiện trường năm trăm mét về phía đông. Tuy chưa thể khẳng định chắc chắn, nhưng nhìn vào hình dạng thấy rất giống. Lúc đó, chúng tôi chỉ nghĩ hung thủ đi bộ từ phía đông tới hiện trường, nhưng chưa phát hiện ra manh mối áo mưa.”

“Kết hợp hai manh mối lại.” Tôi khẽ gật đầu, nói: “Hung thủ mặc áo mưa đi bộ tới hiện trường. Người như vậy, chắc không nhiều phải không?”

“Không nhiều.” Điều tra viên cũng đã bừng tỉnh.

“Nếu tìm kiếm một đối tượng đi bộ, mặc áo mưa đỏ trong dữ liệu camera giám sát quanh hiện trường, tôi tin rằng sẽ không quá nhiều.” Tôi quay sang hỏi bác sĩ Kỳ: “Có xác định được thời điểm tử vong của Trịnh Xảo Huệ không?”

Bác sĩ Kỳ đáp: “Lúc đó, chúng tôi căn cứ vào mức độ phát triển của dòi trên người thi thể phán đoán Trịnh Xảo Huệ chết vào ngày 21 tháng Chín.”

“Thông qua điều tra.” Điều tra viên nói: “Cũng đã chứng thực suy đoán của pháp y. Sáng ngày 22, có người đã nhận ra Trịnh Xảo Huệ không mở cửa, nhưng do không quen nên cũng không quan tâm lắm.”

“Tôi muốn hỏi thời gian tử vong cụ thể.” Tôi nói.

“Thời gian tử vong cụ thể thì phải căn cứ vào tình hình bên trong dạ dày mới phán đoán được.” Bác sĩ Kỳ nói: “Dạ dày của nạn nhân gần như trống rỗng, chỉ còn lại lượng nhũ trấp cực ít, bởi vậy chúng tôi suy đoán nạn nhân tử vong khoảng bốn tới năm tiếng đồng hồ sau bữa ăn cuối cùng.”

“Về thời gian tử vong cụ thể.” Phân đội trưởng Đinh chen ngang: “Lúc đó, chúng tôi lại không xem trọng lắm. Bác sĩ pháp y và điều tra viên cũng không gặp gỡ trao đổi, nhưng phía điều tra viên đã làm rõ Trịnh Xảo Huệ ăn bữa cuối cùng tại quán cơm ngay bên cạnh vào khoảng 7 giờ tối.”

“Thời gian rất trùng hợp.” Tôi nói: “Giống như vụ án Trần Giao, hung thủ cũng chọn lúc đêm muộn để gây án. Trịnh Xảo Huệ đã tử vong trong khoảng thời gian từ 11 giờ tới 12 giờ ngày 21, vậy hãy kiểm tra toàn bộ video giám sát tại mọi ngả đường quanh đó trong khoảng thời gian từ 10 giờ tối hôm đó, tới 1 giờ sáng hôm sau, tìm một người đi bộ, mặc áo mưa màu đỏ, điều này chắc là không quá khó.”

“Không khó.” Điều tra viên sốt sắng đáp: “Cho tôi hai tiếng, chúng tôi sẽ tìm ra dữ liệu video về nghi phạm.”

* * *

Sự việc tiến triển thuận lợi hơn nhiều so với tưởng tượng. Bốn mươi phút sau, điều tra viên đã cầm một ổ cứng bước vào phòng chuyên án. Anh ta giơ cao cái ổ cứng trên tay, hớn hở nói: “Tìm thấy rồi!”

Trên màn hình, một người mặc áo mưa màu đỏ hấp tấp đi lướt qua ống kính. Đoạn băng tiếp theo, lại thấy người này hấp tấp đi ngược trở lại. Đoạn tiếp nữa, có một thứ gì đó lủng lẳng ở bên cạnh chiếc áo mưa, đung đưa theo nhịp bước chân.

“Nhìn kìa!” Tôi reo lên: “Thứ kia, nếu tôi đoán không nhầm thì chính là áo khoác của nạn nhân!”

“Các anh có nhận ra không?” Lâm Đào ấn nút tạm dừng, bước tới phía trước màn hình chỉ vào người mặc áo mưa màu đỏ nói: “Sau lưng người này hình như có chỗ nhô lên.”

“Chẳng lẽ là đeo ba lô?” Phân đội trưởng Đinh hỏi.

Tôi bước lại gần, quan sát một lúc, rồi nói: “Không phải ba lô đâu, có lẽ là lưng gù. Nếu là ba lô thì không thể ở vị trí này. Hơn nữa, khi người này bước đi, đầu chúi hẳn về phía trước, chứng tỏ đây là một người gù.”

“Nếu không phải anh nói người này bị gù thì tôi cũng không dám chắc.” Cảnh sát khu vực nói: “Khu vực chúng tôi quản lý có một công nhân vệ sinh bị gù lưng, hơi đi cà thọt. Vừa nãy khi mới bật đoạn video lên, tôi đã cảm thấy dáng đi cà thọt của anh ta rất giống người kia, nhưng hình ảnh mờ quá nên không dám khẳng định.”

Tôi ngẩng lên hỏi: “Phân đội trưởng Đinh, anh xem nên bắt người trước, hay điều tra trước?”

“Dù sao, trong tay chúng ta cũng đã có mẫu ADN của nghi phạm, sợ gì hắn không khai?” Phân đội trưởng Đinh nói: “Theo tôi thì bắt người ngay, đồng thời tiến hành lục soát chỗ ở của hắn.”

“Vậy thì xin bàn giao cho các anh đấy.” Tôi cười nói: “Chúng tôi về ngủ trước đây, Đại Bảo gần đây, mệt tới mức mộng du rồi.”

“Mộng du cái gì?” Đại Bảo trừng mắt nhìn tôi: “Em ảo giác thì có!”

* * *

Sáng hôm sau, vừa bước chân vào phòng làm việc của tổ chuyên án, tôi đã cảm thấy không khí có vẻ bất thường.

Trong phòng, khói thuốc mờ mịt, điều tra viên ai nấy mắt sưng húp, mệt mỏi lật giở tập hồ sơ.

“Sao vậy?” Tôi hỏi: “Có chuyện gì à?”

Phân đội trưởng Đinh rõ ràng đã suốt đêm không ngủ, vươn vai nói: “Thằng cha này rất lì lợm, không khai thác được gì.”

“Khám nhà cũng không có kết quả?” Lâm Đào vội hỏi.

Phân đội trưởng Đinh nói: “Không có. Áo mưa màu đỏ, áo dính máu, áo khoác của Trịnh Xảo Huệ đều không thấy, cũng không phát hiện ra đôi giày nào của Tôn Kiến Quốc có khả năng lưu lại dấu giày tại hiện trường Trịnh Xảo Huệ bị sát hại.”

Tôn Kiến Quốc chính là gã công nhân vệ sinh lưng gù kia.

“Đối chiếu ADN chưa?” Đại Bảo hỏi.

“Có một tin vui duy nhất, chính là ADN xuất hiện trong cả hai vụ án mạng đều là của Tôn Kiến Quốc cả.” Phân đội trưởng Đinh nói.

“Vậy thì còn sợ gì nữa?” Tôi mừng rỡ: “Trước đó, chúng ta đã phán đoán rằng đây có lẽ là ADN của hung thủ. Giờ đã xác nhận ADN này là của Tôn Kiến Quốc, vậy thì các anh không bắt nhầm người đâu, hắn chính là hung thủ!”

Phân đội trưởng Đinh nhún vai bất lực, nói: “Có tác dụng gì chứ? Hắn sống chết không chịu khai gì cả.”

“Khai hay không khai cũng chẳng sao?” Tôi nói: “Chúng ta đã có vật chứng.”

“Vật chứng này không có hiệu lực chứng minh.” Phân đội trưởng Đinh nói: “Tôn Kiến Quốc rất xảo quyệt, hắn thừa nhận hắn đã mua dâm ở cả hai thẩm mỹ viện nhưng một mực phủ nhận việc giết người. Vật chứng của chúng ta cũng chỉ có thể chứng minh rằng hắn có tới mua dâm chứ không thể chứng minh hắn giết người được.”

“Camera giám sát cũng không chứng minh được sao?” Vừa hỏi xong, tôi đã thấy câu hỏi của mình quá vô duyên.

Phân đội trưởng Đinh nhìn tôi, không nói câu nào.

“Tôi muốn gặp Tôn Kiến Quốc.” Tôi nói.

Tôn Kiến Quốc tầm 40 tuổi, mặt mũi khó coi. Thấy tôi bước vào phòng thẩm vấn, hắn liền lấm lét nhìn tôi.

Tôi nhìn thấy trên bàn thẩm vấn đặt một dãy vật chứng đựng trong túi nilon, có lẽ là lấy được từ trên người Tôn Kiến Quốc. Tôi đi đi lại lại trước bàn thẩm vấn, đột nhiên, một túi nilon đựng hơn chục tờ tiền mệnh giá mười đồng, hai mươi đồng và năm mươi đồng đã thu hút sự chú ý của tôi.

Tôi lập tức nhớ tới vụ án khiếu nại chó cắn chết người vừa xử lý trước đó. Tôi đã xem hồ sơ vụ án, sở dĩ cảnh sát khu vực phát hiện ra nạn nhân bị chó cắn chết là vì tìm thấy vài sợi lông chó nhuốm máu dính trên một tờ tiền giấy của bà cụ.

Tôi nhanh chóng đeo găng tay, mở túi đựng vật chứng, lật xem từng tờ tiền giấy.

Đúng là trời không phụ lòng người, tôi đã phát hiện ra vài dấu vết đáng ngờ trên hai tờ tiền hai mươi đồng và một tờ tiền năm mươi đồng. Trống ngực tôi đập thình thịch, tôi lập tức mở hòm đồ nghề mang theo bên mình, lấy ra lọ thuốc thử Benzidine.

Qua xét nghiệm khẳng định, dấu vết trên tờ tiền giấy chính là máu người.

“Đây là tờ tiền của Trần Giao, phải không?” Tôi nhìn xoáy vào Tôn Kiến Quốc hỏi.

Tôn Kiến Quốc chứng kiến tôi thực hiện một loạt động tác lạ lùng thì có phần luống cuống, rõ ràng hắn không biết những thao tác vừa nãy của tôi là để làm gì. Hắn mấp máy môi vài cái, nhưng vẫn im lặng.

“Còn không nói?” Tôi nghiêm trọng hỏi: “Vì sao tiền của Trần Giao lại ở trong túi của anh?”

“Bởi vì, cô ta trả lại tiền thừa cho tôi.”

“Cô ta lấy của anh bao nhiêu tiền?” Tôi hỏi.

“Năm mươi đồng.”

“Năm mươi? Thế anh đã đưa cho cô ta bao nhiêu mà cô ta trả lại anh chín mươi đồng?”

Câu hỏi này rõ ràng nằm ngoài dự kiến của Tôn Kiến Quốc, hắn trợn mắt, nói: “Không biết!”

“Trên tờ tiền tại sao lại có máu của Trần Giao?” Tôi đập tay xuống bàn đánh chát, quát: “Khai mau!”

Một loạt câu hỏi dồn dập đã khiến Tôn Kiến Quốc cho rằng chúng tôi đã nắm đầy đủ chứng cứ, phòng tuyến tâm lý của hắn mau chóng sụp đổ.

Chưa cần xét nghiệm ADN trên tờ tiền giấy, Tôn Kiến Quốc đã khai ra toàn bộ tội ác của mình.

Ngoài hai vụ án này, Tôn Kiến Quốc còn gây ra một vụ án nữa cách đây hai năm, cũng là sát hại một cô gái bán hoa. Theo lời kể của Tôn Kiến Quốc, điều tra viên đã tìm thấy nơi hắn thiêu hủy và chôn giấu vật chứng, nhặt được tàn tro chiếc áo khoác của Trịnh Xảo Huệ cùng với quần áo dính máu và áo mưa của hắn. Tới lúc này, chuỗi vụ án gái bán hoa bị sát hại đã được triệt phá đồng thời.

Trong buổi tiệc chúc mừng, tôi ngả vào vai Lâm Đào, nói: “Cậu thấy không, bên pháp y chúng tớ vẫn có nhiều hơn bên pháp chứng các cậu một nguồn tư liệu, đó chính là vụ án khiếu nại. Trong vụ án khiếu nại, chúng tớ cũng có thể có được một vài 'thu hoạch'. Nếu không phải nhờ vào vụ án khiếu nại xảy ra trước đó, đúng là tớ không biết phải giải quyết vụ án này bằng cách nào.”

Chú Thích

[24]: Xem vụ án 'Xác bay giữa trời', tập 1 'Người giải mã tử thi'.

« Lùi
Tiến »