Tôi yêu đến si mê, gần như điên cuồng, hai tiếng 'điên cuồng' theo cách gọi của mọi người, đối với tôi, chính là cách duy nhất để thể hiện tình yêu.
- Francoise Sagan -
Bây giờ vẫn là mùa hè. Nhiệt độ ngoài trời cao hơn cả thân nhiệt bình thường của cơ thể người đã cung cấp điều kiện sống lý tưởng cho các vi khuẩn thối rữa sinh sôi nảy nở. Khi khối nhân viên văn phòng ung dung làm việc trong phòng điều hòa mát rượi thì đội ngũ pháp y vẫn phải phơi mình dưới ánh nắng chang chang, trèo đèo lội suối, để tìm kiếm, trục vớt những thi thể rùng rợn theo đủ mọi cách khác nhau, rồi chuyển về giải phẫu khám nghiệm. Nói là rùng rợn theo đủ mọi cách khác nhau là hoàn toàn không ngoa chút nào, thi thể bị phân hủy cứ mỗi ngày mỗi khác, từ lúc ngả màu xanh lục cho đến khi mạch tĩnh mạch nổi phồng, cho đến khi sạm đen, trương phềnh. Nhưng, cho dù thi thể có biến dạng khủng khiếp đến mức nào, bác sĩ pháp y cũng không thể từ chối hay làm việc qua quýt cho xong. Bởi vậy, say nắng hay cháy nắng rộp da vào mùa hè đã là chuyện cơm bữa đối với pháp y cơ sở.
Tôi thuộc kiểu người rất dễ bắt nắng, mùa hè và mùa đông nào cũng vậy, tôi cứ như thể khoác lên người hai bộ da khác hẳn màu nhau, năm nay cũng không ngoại lệ. Thứ hai đầu tuần, vừa bước vào phòng làm việc với làn da đen nhẻm, tôi nhìn thấy Đại Bảo đang ngồi ăn sáng trước bàn làm việc.
“Một tháng trời không gặp, em đi đâu thế?” Đại Bảo hỏi: “Vé máy bay đi châu Phi có đắt không?”
“Đi châu Phi cái đầu anh ấy, cứ đến hè là bộ dạng em lại thành ra thế này.” Tôi cũng rất ngạc nhiên khi thấy Đại Bảo trở lại làm việc. Một tháng trước, để chuẩn bị cho kỳ thi tuyển nhân sự, sư phụ đã cho anh ấy nghỉ ở nhà văn ôn võ luyện. Giờ thấy anh ấy xuất hiện, chắc là đã thi xong rồi.
“Thi cử thế nào?” Tôi hỏi.
“Bẩm Bao đại nhân, thi rất tốt, thi pháp luật thôi mà, đơn giản hơn thi tư pháp nhiều.” Đại Bảo tràn đầy tự tin.
Nghe Đại Bảo nói vậy, tôi cũng thấy yên tâm. Đơn vị dùng người không thể tự tuyển chọn nhân viên cho mình, vậy thì tôi chỉ còn cách duy nhất là cầu nguyện.
Điện thoại thình lình réo lên ầm ĩ, Đại Bảo ngừng nhai, lúng búng nói: “Đừng trùng hợp thế chứ? Ngay ngày đầu tiên tái xuất giang hồ đã phải chạy rồi à?”
“Không biết là hên hay xui đây?” Tôi chau mày nhấc ống nghe lên.
“Tôi ở dưới tầng, nắng kinh, nên nếu các cậu không xuống ngay trong vòng năm phút, tôi chẳng hơi đâu mà đợi các cậu đi cùng tới hiện trường thành phố Thanh Hương nữa đâu.” Sư phụ gần đây, có vẻ rất vui, không những chịu gạt công việc quản lý hành chính sang một bên để chạy hiện trường vụ án mà nói năng cũng hóm hỉnh ra trò.
Tôi dập máy, nói với Đại Bảo: “Vụ án đầu tiên sau khi anh tái xuất lại xảy ra ở đúng quê hương anh đấy, mau lên nào!”
Trong thang máy, tôi và Đại Bảo đụng đầu Lâm Đào đang mồ hôi mồ kê nhễ nhại, mắt còn ngái ngủ. Nhìn cái hòm trên tay cậu ta, tôi biết ngay chúng tôi lại sắp trở thành bạn đồng hành.
“Thanh Hương toàn gái xinh.” Tôi cười nói: “Nhưng, hình tượng của cậu hôm nay thật chẳng giống với tính cách của cậu chút nào.”
Lâm Đào lắc đầu: “Thôi đừng nói nữa, tối qua tớ phải trực đêm, cứ chốc lại có điện thoại gọi đến quấy rối, đang định sáng nay ngủ nướng một lúc thì mới hơn 7 giờ đã nhận được điện thoại từ Thanh Hương gọi tới thông báo tin án mạng. Còn chưa cả kịp đánh răng đây này!”
“Có biết là vụ án gì không?” Thấy Lâm Đào ghé đầu lại nhe ra hàm răng trắng bóc, tôi vội vàng bịt mũi tránh sang một bên, hỏi.
“Người gọi nói, buổi sáng hôm nay có dân làng phát hiện ra thiếu phụ xinh đẹp nhà hàng xóm chết trên giường ngủ trong tình trạng lõa thể, đoán là án mạng nên gọi điện báo cảnh sát.” Lâm Đào rút giấy ăn ra lau mồ hôi trên trán.
“Chúng ta chỉ xử lý những vụ án nghiêm trọng và phức tạp thôi mà, sao một vụ án thế này cũng phải lên đường gấp gáp thế? Lại còn huy động lực lượng rầm rộ nữa chứ, đến sư phụ cũng đi cùng?” Đại Bảo băn khoăn.
“Không phải, em đã nói hết đâu!” Lâm Đào vừa thở dốc vừa nói tiếp: “Khi cảnh sát khu vực tới hiện trường, còn phát hiện ra gian bên cạnh có một ông cụ lõa thể, cũng chết rồi.”
“Cùng một nhà?” Tôi hỏi, thầm nhủ chẳng lẽ cả hai người đều có sở thích ngủ nude?
“Có lẽ vậy.” Lâm Đào nói: “Tổng đội phó Trần muốn đích thân tới hiện trường. Một chuyên gia tầm cỡ thế này mà tối ngày phải vùi đầu vào công việc hành chính, khác nào bắt người miền Nam ăn mì thay cơm, chịu thế quái nào được.”
Sư phụ đang đứng dưới nhà nhìn chằm chằm vào đồng hồ đeo tay, thấy chúng tôi bước ra thì cười nói: “4 phút 49 giây, suýt nữa thì thiếu mất ba người nhé!”
Vừa chui vào trong xe, tôi đã hỏi ngay: “Sư phụ, có thông tin gì chưa?”
Nắm bắt thông tin hiện trường càng sớm thì nhân viên khám nghiệm hiện trường sẽ càng có thêm thời gian để suy đoán, chưa biết chừng nhờ vào chút thời gian ít ỏi lại có thể tìm ra trọng điểm để phá án.
“Vụ án này có lẽ không quá khó.” Sư phụ chậm rãi nói: “Theo điều tra sơ bộ, hai nạn nhân là bố chồng và nàng dâu, hiện tại tính chất vụ việc chưa rõ ràng, nghe nói trong nhà có một vài giấu vết giằng co ẩu đả.”
“Liệu có phải là loạn luân không?” Tôi bỗng túa mồ hôi lạnh.
“Cậu nghĩ cái quái quỷ gì thế? Xem nhiều phim người lớn quá rồi phải không?” Sư phụ gắt lên.
Tôi lẩm bẩm: “Lâm Đào nói, đều chết trong tình trạng lõa thể.”
Lâm Đào trợn tròn mắt, dang tay ra điều vô tội.
Sư phụ nói: “Ông cụ xuất huyết não mấy tháng trước, giờ đang sống thực vật.”
Ba người chúng tôi cùng ngỡ ngàng 'ồ' lên một tiếng. Tôi thầm nghĩ, là kẻ nào mà táng tận lương tâm đến vậy, đến người thực vật mà cũng sát hại? Có đến mức phải như thế không? Chắc là phải có thù hằn gì ghê gớm lắm. Hay là giữa ông cụ và hung thủ có thù oán gì, còn nạn nhân nữ chỉ là bị vạ lây? Thế nhưng, nếu tôi là kẻ thù của ông cụ, chẳng thà cứ để ông cụ tiếp tục sống cuộc đời thực vật có lẽ còn khốn khổ hơn nhiều so với giết chết ông ta.
Trên đường đi, tôi và Đại Bảo bàn tán về kỳ thi tuyển nhân sự, còn Lâm Đào dựa lưng vào ghế ngủ ngon lành.
“Nó vẫn chưa có bạn gái à?” Sư phụ đang ngồi ở ghế trước quay đầu lại nhìn Lâm Đào, hỏi tôi.
“Sao sư phụ biết?” Tôi nói: “Anh cũng bà tám thật đấy!”
“Còn phải nói!” Sư phụ nói: “Chuyện hôn nhân của lính tráng là chuyện tối quan trọng, tôi quan tâm tới cấp dưới chứ ai bảo là bà tám? Còn tại sao tôi biết nó chưa có bạn gái, là nhờ quan sát cả thôi. Vừa bước trên xe, cậu và Đại Bảo đã hí hoáy nhắn tin gửi đi, tôi đoán không sai, chắc chắn là báo cáo với bạn gái mình phải đi công tác. Còn cái thằng Lâm Đào kia vừa leo lên xe đã ngủ tít thò lò.”
Tôi và Đại Bảo im thin thít, thầm nghĩ có cần thiết phải thế không? Bạ chỗ nào cũng phân tích hiện trường!
Vừa rẽ xuống đường cao tốc đã nhìn thấy xe cảnh sát của Công an huyện Thanh Hương nháy đèn xanh đỏ chờ sẵn. Phân đội trưởng Lưu nhìn thấy người ngồi ở ghế trước là sư phụ vội chạy ngay lại chào hỏi: “Chào tổng đội phó Trần, anh đích thân tới kia à?”
“Phải, tôi tới kiểm tra xem, mấy cậu nhóc này gần đây, có tiến bộ được tí nào không?” Sư phụ chỉ vào chúng tôi, đáp.
Tôi và Đại Bảo đưa mắt nhìn nhau, nghĩ bụng, sư phụ cũng thật là, thích chạy hiện trường thì cứ nói thẳng ra, còn bày đặt lý do này nọ.
Sau đó, xe cảnh sát dẫn đường, đưa chúng tôi băng qua trung tâm thành phố sầm uất, đi vào một con đường xóc nảy dẫn tới một ngôi làng nhỏ ở vùng ngoại ô hẻo lánh. Đường làng rất hẹp nhưng có tới hơn chục xe cảnh sát đỗ đầy trước cổng làng.
Chúng tôi xuống xe, xách hòm dụng cụ tiến về phía hiện trường trung tâm.
Tôi rất thích cảm giác tay xách hòm đồ nghề rẽ đám đông hiếu kỳ tiến vào bên trong, nghe mọi người xì xầm bàn tán, đón nhận những ánh mắt đầy ngưỡng mộ của các cô gái trẻ trung. Dẫu tôi biết rằng, gã 'Bao Công mặt đen' tôi đây không thể nào so bì được với anh chàng thư sinh mặt trắng Lâm Đào.
Hiện trường là một khoảnh sân nhỏ được lát gạch rất đẹp, trong sân có một ngôi nhà cấp bốn gạch trắng ngói đen. Ngôi nhà chỉ có một cửa ra vào, nhưng nhìn qua cửa sổ có thể thấy rằng bên trong có một phòng khách và hai gian phòng đông, tây.
Phân đội trưởng Lưu gọi điều tra viên phụ trách tới, giới thiệu về tình hình điều tra sơ bộ cho chúng tôi nghe.
“Vào lúc 7 giờ sáng, bà cụ hàng xóm của nạn nhân gọi điện báo công an, nói rằng chủ hộ của nhà hàng xóm tên là Khổng Uy, hai năm về trước đã dốc hết toàn bộ khoản tiền tích cóp để mua một cô vợ, nghe nói cái giá không hề rẻ chút nào, vì cả làng ai cũng biết chị ta rất xinh đẹp. Chị vợ họ Thái, mọi người quen gọi là Tiểu Thái. Tiểu Thái là người Vân Nam, sau khi bị bán tới đây lại không hề làm ầm ĩ mà an phận sống ở nhà chồng. Chị ta tính cách hướng nội, dè dặt, thận trọng, bình thường không giao tiếp với người ngoài, lúc nào cũng khóa trái cổng, người làng rất ít khi nhìn thấy chị ta. Thế nhưng sáng hôm nay, bà cụ lại thấy cổng nhà chị ta khép hờ nên rất ngạc nhiên, sợ là có trộm bèn đi vào trong sân, nhìn thấy cửa nhà mở toang thì biết là có chuyện chẳng lành. Vừa bước vào phòng khách, đã nhìn thấy Tiểu Thái chết trên giường ngủ.”
“Thế Khổng Uy đâu rồi?” Sư phụ hỏi.
“Chúng tôi đang tìm.” Điều tra viên phụ trách nói: “Theo như điều tra, nửa năm về trước, nhờ người thân giúp đỡ, Khổng Uy đã tìm được một công việc khá ổn ở Thượng Hải nên đã tới đó làm việc, rất hiếm khi về nhà. Ba tháng trước, bố của Khổng Uy là Khổng Tấn Quốc, đột nhiên bị xuất huyết não, dù đã được tận tình chữa trị nhưng do phát hiện quá muộn nên đã trở thành người thực vật, hoàn toàn mất đi ý thức.”
“Lúc đó, Khổng Uy có về ngay không?”
“Có. Ngày hôm sau, Khổng Uy về nhà, biết được ông bố trở thành người thực vật là do Tiểu Thái phát hiện muộn quá thì tức giận đánh đập Tiểu Thái. Anh ta chăm sóc bố cho đến khi ông cụ xuất viện mới về Thượng Hải. Từ đó trở đi, việc chăm sóc bố chồng do một tay Tiểu Thái lo liệu.”
“Khổng Uy cũng có hiếu thật. Thế Tiểu Thái chăm sóc bố chồng thế nào?” Tôi hỏi.
“Bình thường, Tiểu Thái ít giao tiếp với người ngoài nên không ai biết được chuyện này.” Điều tra viên đáp.
“Khổng Uy đang ở đâu?” Tôi hỏi.
“Hiện vẫn chưa liên lạc được.”
Tôi lắc đầu nghĩ thầm, anh con trai hiếu thảo nếu biết tin bố đẻ và người vợ xinh đẹp do mình mua về đều đã thiệt mạng thì không biết sẽ phản ứng ra sao.
Sư phụ vẫy tay ra hiệu cho chúng tôi mặc trang phục khám nghiệm, rồi tiến vào hiện trường.
Bước qua cửa chính là gian phòng khách rộng rãi, trong phòng không có nhiều đồ đạc, chỉ có ghế sofa dài và bàn ăn bằng gỗ. Hai phía đông tây phòng khách đều có cửa dẫn sang hai gian phòng ngủ. Trong gian phòng ngủ phía tây, đồ đạc bày biện rất gọn gàng ngăn nắp, còn trong gian phòng ngủ phía đông có cảm giác như vừa xảy ra một cuộc xô xát nho nhỏ, nhưng tủ quần áo và tủ đựng đồ lại không hề có dấu hiệu bị lục lọi.
“Cửa chính và cửa sổ đều nguyên vẹn, không có dấu vết cậy phá.”
“Vào xem thử tình hình thi thể trước đã, rồi phân tích hiện trường sau.” Sư phụ nhìn thấy Lâm Đào và vài nhân viên pháp chứng đang lúi húi khám nghiệm hiện trường, liền quay sang nói với tôi và Đại Bảo.
Chúng tôi tiến vào gian phòng ngủ phía đông. Nằm trên giường là thi thể lõa lồ của một người phụ nữ trẻ, da rất trắng, nhưng là kiểu trắng nhợt trắng bệch, thân hình rất đẹp, đúng là một thiếu phụ xinh đẹp giống như lời kể của dân làng. Bên dưới cơ thể nạn nhân đã hình thành những vết hoen tử thi[17] màu đỏ. Một chiếc váy liền bị xé rách toang và một chiếc quần lót màu trắng vứt bừa ở mé trong giường.
“Hiện trường có vẻ giống như một vụ hiếp dâm.” Giọng của tôi trở nên lí nhí qua lớp khẩu trang.
Sư phụ khẽ gật đầu, nói: “Cậu xem này, vết hoen tử thi cứng đờ nhưng hiện tượng co cứng tử thi lại chưa xuất hiện ở tất cả các khớp xương, vậy là đã tử vong bao lâu rồi?”
“Tầm mười tiếng đồng hồ.” Tôi vừa đọc chỉ số thân nhiệt trên nhiệt kế đo qua hậu môn thi thể, vừa nói: “Tính theo thân nhiệt của tử thi, đã tử vong mười một tiếng đồng hồ rồi. Bây giờ sắp 11 giờ, cũng có nghĩa là, Tiểu Thái chết vào khoảng 12 giờ đêm qua.”
Sư phụ nói: “Phải, chết vào 12 giờ đêm qua. Vừa rồi, nghe nói Tiểu Thái rất cẩn thận, dè dặt, lại không giao tiếp với ai trong làng. Hiện trường cửa chính khép hờ, cửa sổ đóng chặt, nếu là hiếp dâm, sao hung thủ lại xâm nhập hiện trường muộn thế? Nếu Tiểu Thái là người thận trọng, sẽ không có chuyện đêm đến quên đóng cửa.”
Tôi cúi đầu suy nghĩ.
Sư phụ nói: “Sang kia xem thi thể ông Khổng.”
Chúng tôi quay trở ra phòng khách, Lâm Đào đang tìm kiếm vết chân ở cửa phòng ngủ phía tây, thấy chúng tôi bước ra thì hỏi: “Vụ án mới xảy ra đêm qua kia mà? Sao thi thể đã bốc mùi thế nhỉ? Sao lại thối rữa nhanh như vậy được?”
Tôi nói: “Chẳng phải cậu chưa đánh răng đấy à? Khéo cậu đang ngửi thấy mùi của chính mình đấy!”
Lâm Đào đứng dậy cho tôi một đấm.
“Lâm Đào nói đúng đấy!” Sư phụ nói: “Vụ án xem ra, phức tạp rồi đây.”
Người Đẹp Bên Song
Phần 2
“Nói đúng chuyện gì cơ?” Tôi bước lại gần, quan sát thi thể.
Thi thể ông Khổng đắp một tấm khăn bông, hai mắt khép hờ, miệng hé mở, khóe miệng có vài vết xước có lẽ do va quệt gây ra.
“Đúng là rất kỳ quặc.” Sư phụ nói: “Ông Khổng hình như chết trước Tiểu Thái một ngày.”
Tôi khẽ nâng cánh tay ông Khổng lên, nói: “Mức độ co cứng tử thi của ông Khổng tương tự như Tiểu Thái.”
Sư phụ nói: “Đừng có vội vàng kết luận, xem thử cái này đi.”
Sư phụ lật tấm khăn bông lên, để lộ lớp da bụng của ông Khổng.
“Tay và chân của nạn nhân đều có hiện tượng teo cơ rõ rệt.” Tôi nói: “Nhưng, bụng vẫn phình to, chắc là Tiểu Thái chăm sóc bố chồng rất chu đáo.”
“Trọng điểm không phải ở đó!” Sư phụ nói: “Cậu nhìn xem, vùng bụng của ông Khổng đã ngả sang màu xanh lục, mạng lưới tĩnh mạch thối rữa cũng đã bắt đầu nổi lên, nhưng xác Tiểu Thái chưa có hiện tượng này.”
“Em hiểu rồi!” Tôi nói: “Sau khi co cứng tối đa, thi thể lại dần dần mềm ra. Nên muốn biết mức độ cứng đờ thế này là ở giai đoạn co cứng tử thi hay là ở giai đoạn mềm xác, cần xem mức độ phân hủy của thi thể. Thi thể ngả màu xanh lục, cho thấy đã chết hơn một ngày rồi.”
“Đúng vậy, căn cứ theo mức độ co cứng và phân hủy của thi thể.” Sư phụ cúi đầu ngẫm nghĩ một lát, rồi nói tiếp: “Có lẽ, ông Khổng đã chết vào đêm hôm kia.”
“Cũng có nghĩa là.” Tôi tiếp lời: “Ông Khổng chết trước Tiểu Thái một ngày. Vậy là thế nào nhỉ?”
“Cái gì thế này?” Đại Bảo chợt kêu lên, cắt ngang dòng suy nghĩ của tôi và sư phụ.
Tôi ngoảnh lại nhìn, thấy trên tay Đại Bảo là một ống tiêm cỡ lớn: “Trên kệ đầu giường để một ống tiêm, ông Khổng đã thành người thực vật, chắc là không cần phải tiêm chứ? Hơn nữa, nếu có tiêm cũng không thể dùng thứ ống tiêm ngoại cỡ thế này được.”
“Hay là tiêm thuốc độc cho chết?” Tôi đoán.
Sư phụ quan sát xung quanh kệ đầu giường, nói: “Không giống! Không nhìn thấy kim tiêm ở xung quanh, chắc không phải dùng để tiêm. Quan sát trên da thi thể cũng không có vết tiêm nào. Mang xét nghiệm xem, có thuốc độc hay không?”
Tôi cầm ống tiêm lên xem, nhìn thấy bên trong hình như còn đọng lại thứ gì đó, thử lắc khẽ, thấy phần lớn là chất lỏng nhưng vẫn có ít cặn lắng rất rõ ràng.
Tôi cất ống tiêm vào túi đựng vật chứng, đưa luôn cho Lâm Đào, nói: “Mang về làm xét nghiệm xem thử, bên trong là thứ gì.”
Sư phụ dẫn chúng tôi quay trở lại phòng ngủ phía đông, bắt đầu quan sát kỹ lưỡng hiện trường.
Hiện trường rất đơn giản. Lâm Đào cho biết không phát hiện ra dấu chân hay dấu vân tay nào có giá trị. Một chiếc điện thoại cố định rơi vỡ tung tóe dưới đất, đã hỏng hoàn toàn. Trên đầu giường, điều hòa vẫn chạy ro ro, phả hơi mát lạnh nhưng cánh đảo gió lại rơi ở trên gối, bị đầu Tiểu Thái đè lên.
Tôi bê đến một chiếc ghế đẩu, trèo lên đó quan sát cái điều hòa.
“Bên dưới điều hòa có mấy vết trầy xước rất rõ rệt.” Tôi nói: “Chắc là bị vật cứng ném trúng, vỏ nhựa bị vỡ nên cánh đảo gió đang mở mới rơi xuống gối.”
“Rất có thể là bị cái này đập vào.” Đại Bảo chỉ vào chiếc điện thoại nằm chỏng chơ trên sàn ngay bên dưới điều hòa.
“Hơn nữa, sau khi bị ném, nạn nhân mới nằm xuống giường.” Sư phụ chỉ vào cánh đảo gió điều hòa bên dưới đầu Tiểu Thái: “Cái này cho chúng ta thấy trình tự trước sau.”
Chúng tôi đều gật đầu.
“Lát nữa, bọn em sẽ kiểm tra thật kỹ cái điện thoại.” Lâm Đào nói: “Xem thử có phát hiện ra dấu vân tay nào có giá trị giám định không.”
Sư phụ ngồi xuống, cầm điện thoại lên, nói với Lâm Đào: “Quan trọng nhất là mặt đế điện thoại. Cậu nghĩ xem, nếu muốn cầm cái điện thoại này để ném, đương nhiên ngón tay sẽ phải bám vào phần đế. Nếu mặt đế có dấu vân tay mới, cho thấy chủ nhân của dấu vân tay chính là nghi phạm quan trọng.”
Lâm Đào khẽ gật đầu, nói: “Chúng em sẽ lập tức mang điện thoại đi kiểm tra, khoảng hai tiếng đồng hồ nữa sẽ có kết quả.”
Sư phụ nói: “Được, giờ thì chúng ta tới nhà xác.”
Trên đường đi, tôi cứ suy nghĩ mãi về tình trạng tử vong của ông Khổng. Ông cụ tứ chi khẳng khiu nhưng bụng lại phình to. Quan trọng là chết trong tình trạng lõa thể, không nhìn thấy có vết thương nguy hiểm nào, cũng không thấy có dấu hiệu ngạt thở rõ rệt. Người mắc bệnh xuất huyết não có khả năng đột tử hay không? Nếu như đột tử, tại sao Tiểu Thái không đi tìm dân làng giúp đỡ? Lại để nạn nhân ở trong nhà cả ngày trời? Một người phụ nữ yếu đuối thì không thể to gan đến thế được.
Chẳng mấy chốc, chúng tôi đã tới nhà xác. Bác sĩ Tôn của Công an huyện Thanh Hương đã đứng sẵn trước cửa phòng giải phẫu chờ chúng tôi. Đây là phòng giải phẫu hiện đại hàng đầu trong tỉnh, nhưng sư phụ còn chưa kịp lên tiếng khen ngợi, bác sĩ Tôn cất giọng áy náy: “Hệ thống thông gió của phòng giải phẫu bị hỏng hai hôm nay rồi, bây giờ cả quạt thông gió và điều hòa đều không sử dụng được, phòng giải phẫu giờ chẳng khác gì cái lồng hấp.”
Tôi bước vào phòng giải phẫu, đúng là nóng hầm hập như chui vào trong chiếc xe không dán kính chống nắng phơi cả ngày dưới ánh mặt trời. Tôi bị sốc nhiệt, vội vã giật lùi ra ngoài.
Sư phụ ngán ngẩm lắc đầu, nói: “Tìm người sửa nhanh lên. Hôm nay, chắc chúng ta phải giải phẫu ngoài trời thôi.”
“Sư phụ, bắt đầu từ ai trước?” Tôi khoác lên người bộ quần áo giải phẫu bí bức, tìm kiếm một chỗ râm mát hơn cả.
“Ông Khổng trước.” Sư phụ nói: “Trên đường đi, tôi chỉ băn khoăn về nguyên nhân tử vong của ông ấy.”
Tôi mừng thầm trong bụng vì thấy mình đã có chung suy nghĩ với sư phụ.
Ca giải phẫu được tiến hành chóng vánh. Tôi mổ tách da đầu nạn nhân ra, thấy xương sọ của nạn nhân thiếu mất một mảng, phần mép lỗ thủng tròn trịa nhẵn nhụi, có lẽ là do ca phẫu thuật mở hộp sọ hút máu tụ trong não để lại. Có sẵn lỗ thủng này, chúng tôi mở hộp sọ nạn nhân cũng nhẹ nhàng hơn nhiều.
Chúng tôi rạch mở màng cứng đã được khâu lại của nạn nhân, bên trong hộp sọ trông có vẻ rất sạch sẽ.
“Có thể loại trừ khả năng tử vong do chảy máu não tái phát.” Sư phụ nói: “Vùng đầu không có vấn đề gì.”
“Vùng cổ cũng không có vấn đề gì.” Tôi nói: “Không có dấu hiệu ngạt thở rõ rệt.”
“Vậy thì… giống như là… đột tử.” Giọng nói lào phào của Đại Bảo khiến chúng tôi ngạc nhiên.
Tôi thấy Đại Bảo mặt mũi tái nhợt, mồ hôi túa ra như tắm thì vội hỏi: “Đại Bảo, anh có sao không?”
Đại Bảo lắc đầu, nói: “Hơi say nắng thôi, lát nữa sẽ khỏi ngay ấy mà.” Nói xong, anh ấy bước tới bóng cây râm mát bên cạnh đứng nghỉ.
Sư phụ quay trở lại chủ đề chính, nói: “Tôi đoán rằng Tiểu Thái chăm sóc bố chồng rất chu đáo.”
“Anh căn cứ vào đâu mà suy đoán như vậy?” Tôi hỏi.
“Tôi cũng chỉ suy đoán thôi.” Sư phụ nói: “Trong nhà chỉ có bố chồng và con dâu, bố chồng lại hoàn toàn mất ý thức, nếu con dâu cởi hết quần áo của bố chồng ra thì cũng là để tiện cho việc lau rửa vệ sinh thôi.”
Tôi gật đầu, nói: “Đúng vậy, dù sao cũng đang là mùa hè. Hơn nữa, trên người ông Khổng không hề có vết tróc da hay lở loét, đó là điều rất hiếm thấy ở người bệnh nằm liệt giường lâu ngày. Chắc chắn là ông ấy luôn được vệ sinh sạch sẽ.”
“Không chừng đúng là đột tử thật cũng nên.” Sư phụ nói.
Đúng lúc này, mây đen đột nhiên kéo đến, giăng kín bầu trời, rồi mưa rào rào trút xuống. Chúng tôi vội vã đẩy thi thể vào trong phòng giải phẫu nóng hầm hập. Bác sĩ Tôn nhờ mấy anh cảnh sát khu vực phụ trách chụp ảnh giúp chúng tôi mở cửa sổ.
“Có vẻ như không phải đột tử đâu!” Sư phụ nói: “Cậu xem, ông trời cũng phản đối kìa, tự dưng lại đổ mưa.”
Tôi nghe sư phụ nói mà lạnh toát sống lưng: “Sư phụ, chúng ta phải căn cứ vào khoa học chứ không được mê tín dị đoan.”
Sư phụ bật cười, nói: “Tôi thấy các cậu nghiêm túc quá, Đại Bảo nghiêm túc đến mức say nắng rồi kia kìa, nên mới đùa cho vui thôi.”
Mưa trút sầm sập khiến bầu không khí mát mẻ hẳn lên. Tôi đứng bên cửa sổ, tận hưởng làn gió mát rượi thổi tới sau lưng. Khuôn mặt trắng bệch của Đại Bảo cũng nhờ có trận mưa mà dễ coi hơn nhiều.
Tuy nhiên, vào khoảnh khắc mũi dao phẫu thuật nhọn hoắt của sư phụ rạch mở khoang bụng của ông Khổng, tất cả chúng tôi đều sững sờ kinh hãi.
* * *
Khi phần da bụng tách ra làm đôi dưới đường dao, đập vào mắt chúng tôi là một màu vàng ệch, không có nội tạng, không có ruột non, chỉ một màu vàng gớm ghiếc, mùi hôi thối bốc lên lợm giọng. Nói không ngoa, toàn bộ khoang bụng của ông ta chẳng khác nào một hố phân đầy ắp.
“Gì… gì thế này…” Tôi đưa cánh tay lên dụi mũi, nói: “Chẳng lẽ nội tạng thối rữa cả rồi?”
Sư phụ quay đầu lại lừ mắt nhìn tôi: “Cậu đã nhìn thấy nội tạng thối rữa kiểu này bao giờ chưa?”
“Nhưng, em cũng chưa bao giờ nhìn thấy khoang bụng nào như thế này cả!” Tôi lắc đầu nói: “Chẳng lẽ cả một bụng phân?”
Sư phụ nói: “Đúng là hiếm gặp thật, nhưng giờ thì rõ rồi. Chúng ta đã mở dạ dày của nạn nhân ra.”
“Dạ dày?” Tôi biết dạ dày của người rất nhão và dai, lại nằm ở chính giữa phía sau khoang bụng, thường thì dùng dao phẫu thuật khó mà rạch tới được.
“Phải!” Sư phụ dùng kẹp cầm máu gắp ra một lớp tổ chức mềm mỏng tang, nói: “Cậu xem, đây chính là dạ dày của nạn nhân.”
“Em hiểu rồi.” Tôi nói: “Dạ dày của nạn nhân bị nhồi nhét quá đầy nên đã căng phồng hết cỡ, áp sát vào thành bụng, nên dao của chúng ta mới rạch phải dạ dày.”
Sư phụ nói: “Đúng vậy, vị trấp[18] trong dạ dày đáng lẽ vẫn phải giữ được màu sắc vốn có của thức ăn, nhưng giờ thì thành phân cả rồi. Băng dày ba thước không phải vì lạnh một ngày.”
“Ý anh là thức ăn đã tích tụ rất nhiều ngày.” Đại Bảo hỏi: “Sau đó, vị trấp thối rữa thành phân?”
“Đúng vậy!” Sư phụ men theo mạc treo ruột cắt rời ruột non của nạn nhân ra, vuốt thẳng, rồi nói: “Xem này, chỗ này bị lồng ruột.”
“Lồng ruột sẽ khiến phần lớn ruột bị tắc nghẽn.” Tôi nói: “Nên nạn nhân hàng ngày ăn rất nhiều, nhưng lại thải ra rất ít, lâu dần, dạ dày ngày một phình to.”
“Đáng tiếc là sau khi phẫu thuật xuất huyết não, ông cụ không nói được nữa.” Sư phụ than thở: “Khi được cho ăn, ông ấy buộc phải ăn.”
“Thì cứ ngậm miệng lại là được mà!” Đại Bảo nói.
“Chỉ sợ là có người nhiệt tình cộng dốt nát bằng phá hoại.” Sư phụ chỉ vào Tiểu Thái nằm bên cạnh, nói: “Các cậu quên mất cái ống tiêm rồi à?”
“Ồ!” Tôi sực nhớ tới cái ống tiêm cỡ lớn: “Sợ ông Khổng bị đói nên dùng ống tiêm bơm thức ăn vào miệng ông cụ. Ông cụ chỉ cần hơi hé miệng là sẽ không thể dừng lại được nữa, buộc phải nuốt liên tục.”
“Đợi có kết quả xét nghiệm vật chất trong ống tiêm là rõ ngay thôi.” Sư phụ nói.
“Do dạ dày của nạn nhân liên tục phình to, chèn ép vào các nội tạng và mạch máu quan trọng trong khoang bụng khiến cho các cơ quan nội tạng bị thiếu máu. Cuối cùng, khi bị chèn ép tới một mức độ nhất định, các cơ quan nội tạng sẽ bị suy kiệt dẫn tới tử vong.” Tôi nói: “Bởi vậy, trông mới giống như là đột tử.”
Đại Bảo nói: “Thì ra, cơ chế tử vong của bội thực là như vậy, trước đây em chưa được biết. Nhưng, sư phụ mê tín cũng đúng thật đấy!”
Tôi đưa mắt nhìn ra xung quanh, cảm thấy cứ như có ai đó đang nhìn mình chằm chằm.
Người Đẹp Bên Song
Phần 3
“Chất lỏng bên trong ống tiêm là nước cơm, tạp chất là vụn cơm.” Lúc này, phân đội trưởng Lưu bước vào phòng giải phẫu thông báo: “Ngoài ra, dưới đế điện thoại bàn đúng là có vân tay của bốn ngón liền nhau, qua giám định đã xác nhận, vân tay trên ống tiêm và đế điện thoại là của cùng một người, chính là Tiểu Thái.”
“Phải, tôi cũng đoán là như vậy!” Sư phụ nói: “Vừa rồi, khám nghiệm tử thi cho thấy, ông cụ đã bị cho ăn bằng cách bơm ống tiêm trong một thời gian dài, nhưng do bị lồng ruột nên không thể bài tiết phân, khiến cho dạ dày phình to hết cỡ chèn ép vào tĩnh mạch trong khoang bụng. Các cơ quan nội tạng bị thiếu máu khiến chức năng suy thoái, cuối cùng dẫn đến tử vong.”
Nghe sư phụ giảng giải một hồi, phân đội trưởng Lưu ngây người trợn tròn mắt, rõ ràng là rất ngạc nhiên.
“Là bội thực.” Tôi bổ sung.
Phân đội trưởng Lưu lúc này, mới bừng tỉnh, gật đầu nói: “Hóa ra hung thủ là Tiểu Thái.”
“Có lẽ, chỉ là vô tình.” Sư phụ nói: “Nhìn vào thi thể của ông Khổng, biết rằng trước lúc chết, ông cụ luôn được vệ sinh sạch sẽ, cơ thể không hề có vết hoại tử. Điều đó chứng tỏ Tiểu Thái luôn tận tụy chăm sóc bố chồng nên chắc cũng không có động cơ để sát hại ông cụ. Có lẽ, tại Tiểu Thái thiếu hiểu biết nên mới vô tình hại chết bố chồng mình.”
“Nghe anh phân tích.” Phân đội trưởng Lưu nói: “Liệu có phải vì phát hiện ra bố chồng đã chết nên Tiểu Thái tự sát không?”
“Anh thì chỉ thích đơn giản hóa.” Tôi nói: “Nếu là vụ án giết người tự sát thì các anh khỏi phải thức đêm đúng không?”
Phân đội trưởng Lưu bật cười.
Lúc này, bác sĩ Tôn đã cùng cậu thực tập sinh chuyển thi thể của Tiểu Thái lên bàn giải phẫu thế chỗ cho thi thể của ông Khổng. Sư phụ bước lại, tiến hành khám nghiệm bên ngoài thi thể theo trình tự từ đầu tới chân.
“Kết mạc có điểm xuất huyết, môi tím xanh, má cũng tím xanh, giường móng[19] đỏ tím.” Sư phụ nói.
“Hiện tượng ngạt thở rất rõ ràng!”
“Vùng cổ có hiện tượng xuất huyết dưới da dạng sợi rõ rệt.” Tôi chỉ kẹp cầm máu vào cổ nạn nhân, nói: “Về cơ bản có thể khẳng định là bị bóp cổ đến chết.”
Sư phụ nói với phân đội trưởng Lưu: “Có vẻ như ước muốn của anh đã bị dập tắt rồi. Có rất nhiều cách dẫn đến tử vong nhưng chết do bóp cổ thì không thể tự mình gây ra được. Tiểu Thái đã bị kẻ khác giết hại.”
Tuy về cơ bản đã xác định được nguyên nhân tử vong nhưng sư phụ vẫn hướng dẫn chúng tôi tiếp tục giải phẫu thi thể Tiểu Thái theo đúng trình tự giám định. Vừa khẽ dịch chuyển thi thể, từ trong hạ bộ, liền rỉ ra dòng chất lỏng màu vàng nhạt.
Tôi quấn mảnh vải gạc quanh kẹp cầm máu, lấy mẫu xét nghiệm từ trong âm đạo của nạn nhân.
“Chắc chắn là tinh dịch, hơn nữa, lượng không hề ít.” Tôi chau mày nói: “Cửa mình sưng tấy, thành trong âm đạo có nhiều vết xây xước. Hành vi giao cấu rất thô bạo.”
“Lát nữa, giải phẫu xong, đưa đi xét nghiệm sau vậy.” Sư phụ thấy mọi người đều bận, bèn nói.
“Khả năng cao là xâm hại tình dục.” Đại Bảo nói: “Nạn nhân đã bị bóp cổ tới chết, cổ tay có tổn thương nhẹ do bị khống chế, trong âm đạo có một lượng lớn tinh dịch còn mới, thành trong âm đạo bị tổn thương, vùng bả vai sau lưng có hiện tượng xuất huyết dạng mảng do bị chèn ép. Hoàn toàn trùng khớp với đặc trưng của tổn thương trong vụ án giết người hiếp dâm.”
“Nhưng, sư phụ đã nói.” Tôi thắc mắc: “Tiểu Thái là người thận trọng, sẽ không thể mở cửa cho người lạ vào nhà lúc đêm hôm, mà chị ta lại chẳng quen ai ở đây cả.”
“Vụ án này cần phải phán đoán một cách tổng hợp.” Sư phụ chau mày nói: “Thời điểm rất đặc biệt, Tiểu Thái chết vào buổi tối sau khi ông Khổng chết một ngày. Ông Khổng chết vào đêm hôm kia, có lẽ đến sáng hôm sau, Tiểu Thái mới phát hiện ra bố chồng đã chết, đến đêm thì bị tấn công. Chắc là không có chuyện trùng hợp ngẫu nhiên đến thế. Hai sự việc này chắc chắn là có mối liên quan mật thiết với nhau.”
“Liên quan thế nào ạ?” Tôi thấy đầu óc rối tinh rối mù: “Nếu nhất định phải kết nối lại với nhau thì chỉ anh chồng mới có khả năng.”
“Đúng vậy, là anh chồng.” Đại Bảo nói: “Vì sao không thể là chồng cô ấy kia chứ?”
Tôi chống hai tay lên bàn giải phẫu, hồi tưởng lại tình hình hiện trường, nói: “Giờ ngồi nghĩ lại, mới thấy rất có thể là do chồng nạn nhân gây ra.”
“Vậy cậu hãy nói thử xem, căn cứ là gì?” Sư phụ bắt đầu đặt câu hỏi.
“Thứ nhất, qua điều tra cho thấy, Khổng Uy rất hiếu thảo với bố, vì bố nằm viện mà anh ta đã đánh đập vợ mình. Nếu anh ta mà biết bố mình chết vì cách cho ăn của vợ thì hậu quả không biết sẽ thế nào.” Tôi nói: “Thứ hai, em nhớ lại hiện trường có dấu vết đập phá đồ đạc, tức là đập vỡ điều hòa xong, liền bóp cổ nạn nhân. Hơn nữa, em thấy quá trình này diễn ra rất chóng vánh, vì cánh đảo gió điều hòa không bị xê dịch, vẫn nằm nguyên trên gối. Trước mắt, có thể khẳng định chắc chắn rằng, Tiểu Thái đã cầm điện thoại ném vào điều hòa. Thông thường, khi vợ chồng cãi vã kịch liệt sẽ đập phá đồ đạc. Chứ nếu vật lộn với người ngoài thì phải dùng điện thoại để chống đỡ, chứ ném lên cao để làm gì? Nói tóm lại, dựa vào tình hình hiện trường, có lẽ là hai vợ chồng cãi vã, Tiểu Thái đã cầm điện thoại ném vào điều hòa. Sau đó, hung thủ đã đè chị ta xuống giường, bóp cổ đến chết. Vậy chồng chị ta chính là nghi phạm số một trong vụ án này.”
“Thế còn hành vi giao cấu gây tổn thương âm đạo, phải giải thích thế nào?” Đại Bảo hỏi.
Tôi nói: “Rất bình thường. Tổn thương ở âm đạo có phản ứng sống, phần lớn tinh dịch không chảy ra ngoài, cho thấy nạn nhân đã bị hãm hiếp khi còn sống, sau đó mới bị bóp cổ đến chết. Nói cách khác, sau khi kết thúc hành vi giao cấu, nạn nhân vẫn không hề thay đổi tư thế, nếu không thì tinh dịch đã chảy ra ngoài, không thể còn nhiều như vậy. Còn về tổn thương âm đạo và quần áo bị xé rách, cũng có thể giải thích được. Khổng Uy làm việc xa nhà lâu ngày, thiếu thốn tình cảm, về đến nhà giận vợ nên đã cưỡng bức nạn nhân, điều đó cũng có khả năng.”
“Vậy Khổng Uy có biết cha mình đã chết không?” Đại Bảo hỏi.
“Em cảm thấy có lẽ là biết. Theo em, hiện tại không phải là lễ tết hay ngày nghỉ, cũng không phải là ngày mùa bận rộn, đáng lẽ phải ở ngoài làm việc kiếm tiền. Vậy anh ta trở về nhà để làm gì?” Tôi phân tích: “Khả năng lớn nhất vẫn là sau khi Tiểu Thái phát hiện ra ông cụ đã chết, liền gọi điện báo cho Khổng Uy về, thời gian cũng rất trùng khớp.”
“Tôi bảo họ kiểm tra nhật ký cuộc gọi là biết ngay thôi.” Phân đội trưởng Lưu bước sang bên cạnh, lệnh cho điều tra viên kiểm tra nhật ký cuộc gọi giữa Tiểu Thái và Khổng Uy.
“Cậu nói rất có lý!” Sư phụ lên tiếng: “Mọi phân tích đều đã có căn cứ, lập tức tìm kiếm Khổng Uy ngay, xét nghiệm ADN của tinh trùng. Kiểu gì thì Khổng Uy cũng có liên quan trực tiếp tới vụ án này. Còn nếu không phải do anh ta làm thì trong lòng tôi vẫn còn một khúc mắc.”
“Khúc mắc gì kia?” Tôi và Đại Bảo đồng thanh hỏi.
“Hiện chưa nói rõ được!” Sư phụ nói: “Các cậu đi giám định ADN đi đã, tôi muốn suy nghĩ kỹ thêm.”
* * *
Tôi và Đại Bảo mau chóng lái xe tới phòng Giám định ADN của Công an huyện Thanh Hương. Chuyên gia giám định ADN ở đây là chị Trịnh, một người giàu kinh nghiệm bậc nhất về kỹ thuật ADN trong tỉnh chúng tôi.
Chị Trịnh thấy chúng tôi bước vào, liền nói ngay: “Các anh tới thật đúng lúc, vừa phân tích được mẫu ADN của Khổng Uy, Khổng Tấn Quốc và Tiểu Thái. ADN của Khổng Uy được điều tra viên lấy ở nhà Khổng Uy, đủ điều kiện đối chiếu.”
“Nửa năm nay Khổng Uy không ở nhà, ADN lấy được ở nhà anh ta có đảm bảo không?” Tôi hỏi.
Chị Trịnh nói: “Chuyện này tôi cũng đã tính đến, đã tiến hành phân tích nhiễm sắc thể Y trong mẫu xét nghiệm, có thể khẳng định đó chính là con trai của Khổng Tấn Quốc.”
Tôi gật đầu, khâm phục sự cẩn trọng của chị Trịnh: “Chị Trịnh, đây là mẫu vật lấy từ âm đạo của nạn nhân nữ Tiểu Thái. Hiện tại, chúng em suy đoán Khổng Uy là nghi phạm số một của vụ án này. Hơn nữa, sau khi xảy ra hành vi tình dục, Tiểu Thái vẫn nằm nguyên trên giường. Bởi vậy, mẫu tinh dịch này rất có thể là của Khổng Uy.”
“Được!” Chị Trịnh nhận lấy mẫu thử, nói: “Tôi cần sáu tiếng.”
“Sư phụ dặn chúng em chờ ở đây để lấy kết quả luôn.” Tôi cười nói: “Bởi vì, có được kết quả, rất có thể sẽ phá ngay được vụ án. Ngoài ra, em còn có chuyện này muốn nhờ chị giúp.”
“Chuyện gì thế?” Chị Trịnh tò mò hỏi.
“Giờ chị cứ làm việc đi đã.” Tôi nói: “Vụ án này là quan trọng nhất, đợi lúc nào chị kết thúc công đoạn lấy mẫu, tiến hành thao tác khuếch đại ADN, chị sẽ có thời gian rỗi, lúc đó em sẽ hỏi chị sau.”
Chị Trịnh mỉm cười gật đầu, nói: “Được, các anh đợi nhé.” Nói xong, chị quay vào, đi qua hệ thống cửa bảo vệ, tiến vào phòng Giám định ADN có thiết kế hiện đại đẹp mắt.
Tôi và Đại Bảo thấy các nhân viên của phòng ADN bắt đầu bận rộn bèn nằm xuống dãy ghế ở ngoài cửa phòng. Do đã mệt lử sau một ngày làm việc, chỉ một lát sau, cả hai chúng tôi đều đã mơ màng chìm vào giấc ngủ.
Ngủ được khoảng ba tiếng đồng hồ, tôi bị chị Trịnh lay dậy.
Tôi lau nước dãi bên mép, hỏi: “Ồ, chị bắt đầu khuếch đại ADN rồi à?”
Chị Trịnh cười nói: “Khuếch đại từ lâu rồi, nhưng thấy các anh ngủ ngon, tôi không nỡ gọi dậy. Nói đi, anh muốn hỏi tôi điều gì?”
Tôi liếc sang Đại Bảo đang ngáy đều đều, nói: “Hôm nay, anh ấy suýt nữa thì bị say nắng, để anh ấy ngủ thêm một lát, chúng ta sang phòng làm việc để nói chuyện nhé!”
Vào trong phòng làm việc, tôi đi thẳng vào vấn đề: “Em gặp một vụ án, là một chuỗi vụ án thì đúng hơn, đều là hiếp dâm tử thi, mẫu vật lấy từ âm đạo của thi thể sau khi mang xét nghiệm tinh dịch đều có phản ứng yếu, nhưng lại không thể tìm ra kiểu gen ADN của hung thủ. Tại sao lại như vậy?”
“Anh đang nói tới vụ án Vân Thái phải không?” Chị Trịnh cười hỏi.
“Chị cũng biết vụ án này?” Tôi rất ngạc nhiên.
“Biết chứ. Lúc đó, tôi cũng được mời tới hội chẩn.” Chị Trịnh nói: “Khi vụ án đầu tiên xảy ra, kỹ thuật ADN vẫn chưa thực sự chín muồi, mọi người đều cho rằng nguyên nhân là tại máy móc. Thế nhưng sau đó lại xảy ra vụ án tương tự, đặc biệt là vụ án ở Long Đô khoảng một, hai năm về trước, cũng vẫn không thể tìm ra kiểu gen. Hiện tại, kỹ thuật ADN đã cực kỳ phát triển, bởi vậy, vấn đề không phải là do kỹ thuật hay máy móc nữa.”
“Vậy chị cho rằng nguyên nhân là gì?”
“Acid phosphatase trong tinh dịch có thể phân giải thành Disodium phanyl phosphate, sinh ra Naphthol, sau đó tác dụng với Potassium ferricyanide và kết hợp với Aminoantipyrine sinh ra hợp chất dạng Quinone màu đỏ, đây chính là nguyên lý của thao tác xét nghiệm tinh dịch.” Chị Trịnh nói: “Xét nghiệm tinh dịch cho kết quả dương tính yếu, cho thấy trong âm đạo của nạn nhân chắc chắn có vết tinh dịch. Thông thường trong trường hợp này, chúng tôi vẫn có thể xét nghiệm ra kiểu gen ADN.”
“Vậy tại sao lại không xét nghiệm?” Tôi hỏi: “Chẳng lẽ lại không phải là vết tinh dịch của con người?”
Buột miệng hỏi xong, tôi mới thấy hối hận. Chị Trịnh cũng chỉ tầm 40 tuổi, nghe vậy thì mặt mũi đỏ bừng.
“Không phải!” Chị Trịnh nói: “Kể cả động vật cũng có thể xét nghiệm ra kiểu gen.”
“Vậy thì nguyên nhân là do đâu?” Tôi hết sức băn khoăn.
Chị Trịnh nói tiếp: “Lúc đó, có người hỏi hay là hung thủ đã dùng bao cao su?”
“Nếu đã dùng bao cao su, sẽ không thể có phản ứng dương tính yếu với tinh dịch được!” Tôi nói.
“Có lẽ, từ đầu không dùng, sau đó mới dùng.” Chị Trịnh nói: “Nếu như vậy sẽ để lại lượng tinh dịch cực ít, nhưng không để lại tinh trùng. Anh biết đấy, chỉ khi có tinh trùng mới có thể xét nghiệm ra ADN.”
Tôi gật đầu nói: “Phải rồi, hung thủ đã dùng bao cao su hoặc là có khả năng phóng tinh ra ngoài cơ thể.”
“Thế nhưng cả hai khả năng này đều đã bị loại trừ.” Chị Trịnh nói: “Trước hết, trong mẫu vật lấy từ âm đạo của nạn nhân không tìm thấy thành phần dầu bôi trơn ở mặt ngoài bao cao su, cho thấy chắc chắn hung thủ không dùng bao cao su. Tiếp theo, quanh hiện trường và những vị trí khác của thi thể đều không tìm ra vết tinh dịch. Nếu như phóng tinh ra ngoài cơ thể, thì hắn đã phóng đi đâu?”
Rồi chị Trịnh nói tiếp: “Tôi không phải là bác sĩ, bởi vậy không hiểu lắm về y học. Có người nói rằng có một chứng bệnh có tên là giao hợp không phóng tinh.”
“Không thể!” Tôi cắt ngang lời chị Trịnh: “Không phóng tinh sẽ không có được cảm giác cực khoái, người như vậy sẽ không thể liên tiếp gây ra các vụ án cưỡng hiếp giết người được. Phải rồi, liệu có khả năng hung thủ đã triệt sản không? Triệt sản tức là thắt ống dẫn tinh, khiến tinh trùng không thể phóng ra ngoài, nhưng tuyến tiền liệt vẫn có thể tiết ra tinh dịch. Dung môi dùng để xét nghiệm tinh dịch chính là dung môi trong dịch tuyến tiền liệt. Nếu như hung thủ đã triệt sản, thì dịch tuyến tiền liệt tiết ra vẫn có thể cho kết quả xét nghiệm dương tính, nhưng do không có tinh trùng, nên không thể tìm ra kiểu gen ADN.”
Chị Trịnh nói: “Anh thông minh thật đấy. Lúc đó, bao nhiêu người suy nghĩ nát óc, cuối cùng mới đưa ra được kết luận hung thủ đã thắt ống dẫn tinh, nhưng tôi vẫn không đồng ý với quan điểm này. Thứ nhất, ở nông thôn rất hiếm đàn ông triệt sản mà đều là phụ nữ đặt vòng, vì phụ nữ đặt vòng thì có thể tháo ra, còn nam giới thì không thể hồi phục. Thứ hai, dù có thắt ống dẫn tinh thì dịch tuyến tiền liệt cũng sẽ phải tiết ra một lượng lớn, nên kết quả xét nghiệm cũng không thể là dương tính yếu được.”
“Chuyện này thì chưa chắc.” Tôi nói: “Lỡ đâu hung thủ đã rửa sạch âm đạo của nạn nhân thì sao?”
Chị Trịnh nói: “Cũng chỉ có thể giải thích như vậy.”
Lúc này, anh Ngô ở phòng Giám định ADN bước vào phòng làm việc, nói: “Trưởng phòng Trịnh, đã có kết quả xét nghiệm ADN, qua đối chiếu, trong cơ thể nạn nhân đúng là có vết tinh dịch, nhưng không phải là của Khổng Uy.”
Người Đẹp Bên Song
Phần 4
“Sao kia?” Tôi sửng sốt, kết quả này đúng là nằm ngoài dự đoán của tôi: “Vậy thì là của ai?”
“Hiện vẫn chưa biết được.” Anh Ngô nói: “Nhưng, chắc chắn không phải của Khổng Uy và Khổng Tấn Quốc. Vẫn chưa xác định được liệu có liên quan tới những vụ án cưỡng hiếp khác hay không, hiện đang đối chiếu với số liệu có trong hệ thống.”
Tôi đầu óc nặng trĩu, cùng với Đại Bảo trở về phòng làm việc của tổ chuyên án. Lúc này, màn đêm đã buông xuống, nhưng cuộc họp tổ chuyên án vẫn chưa bắt đầu. Một mình sư phụ ngồi trước máy tính đang lật xem những tấm ảnh chụp hiện trường và thi thể.
“Sư phụ, vết tinh dịch không phải của Khổng Uy, cũng không phải của Khổng Tấn Quốc.” Tôi cúi đầu ỉu xìu nói.
Sư phụ ngước mắt liếc nhìn chúng tôi một cái, nói: “Tôi đã nói rồi mà, tôi vẫn có một khúc mắc.”
Tôi thấy sư phụ không hề ngạc nhiên thì hỏi: “Nhưng, em cảm thấy phân tích ban đầu của chúng ta không hề sai. Hiện trường có một ít dấu vết xô xát, có lẽ chỉ có thể là vợ chồng cãi vả, chúng ta căn cứ vào vật chứ đâu căn cứ vào người!”
“Tôi rất tán thành phân tích của cậu.” Sư phụ nói: “Tuy nhiên, cho dù hiện trường có dấu vết vợ chồng xô xát thì cũng không thể suy đoán Tiểu Thái bị chồng mình giết chết.”
Tôi khẽ gật đầu, nói: “Về lý mà nói thì đúng là như vậy, nhưng cánh đảo gió điều hòa bị đập rơi xuống dưới gối, sau đó không bị thu dọn hay mang đi. Trong cơ thể nạn nhân lại có một lượng lớn tinh dịch, có thể suy đoán rằng sau khi Tiểu Thái bị hãm hiếp đã bị bóp cổ chết ngay, vị trí cơ thể không hề thay đổi. Điều này cho thấy khoảng thời gian từ khi xô xát đến khi Tiểu Thái bị sát hại rất ngắn.”
Tôi dừng lại một lát, nói tiếp: “Điểm mấu chốt là trên cơ thể Tiểu Thái không hề có tổn thương do bị khống chế. Liệu một kẻ sát nhân có thể lẻn vào nhà người bị hại giữa đêm hôm khuya khoắt, trong lúc chồng nạn nhân có mặt ở nhà, sau đó cưỡng hiếp, rồi giết chết nạn nhân không? Điều này hết sức vô lý!”
“Giả thiết của cậu đã sai rồi!” Sư phụ nói: “Khi hung thủ và Tiểu Thái phát sinh quan hệ tình dục, Khổng Uy chắc chắn không có mặt ở hiện trường. Tôi cảm thấy cậu phân tích nhiều quá nên bị lẫn rồi, để tôi gỡ rối giúp cho.”
Tôi gật đầu, cũng thấy mạch tư duy của mình đúng là đã rối bời canh hẹ.
Sư phụ nói: “Hiện tại, chúng ta đã biết, thứ nhất, giữa hai vợ chồng Tiểu Thái chắc chắn đã xảy ra xô xát; thứ hai, Tiểu Thái bị bóp cổ đến chết; thứ ba, Tiểu Thái đã có quan hệ tình dục với một người đàn ông lạ.”
Sư phụ uống một ngụm nước, rồi nói tiếp: “Vậy thì có hai khả năng. Thứ nhất, Tiểu Thái có nhân tình, bị Khổng Uy phát hiện, nên Khổng Uy đã giết chết Tiểu Thái.”
“Không thể nào!” Tôi phủ định phân tích của sư phụ: “Nếu như vậy, sẽ có hai khả năng, một là bắt gian tại trận, hai là sau khi gian phu đi rồi, Khổng Uy mới trở về. Vậy cơ thể của Tiểu Thái kiểu gì cũng đã phải dịch chuyển. Thấy chồng về, làm gì có chuyện vẫn nằm nguyên trên giường? Vậy thì lượng tinh dịch đọng trong cơ thể nạn nhân không thể nhiều như thế được, và quần áo của nạn nhân cũng sẽ không bị xé rách, cánh đảo gió điều hòa bị đập rơi xuống trong lúc ẩu đả, cũng sẽ không nằm nguyên dưới đầu Tiểu Thái.”
“Nói đúng lắm, nên khả năng này có thể loại trừ.” Sư phụ nói: “Còn khả năng thứ hai, người có quan hệ tình dục với Tiểu Thái chính là hung thủ đã giết Tiểu Thái.”
“Nhìn vào tình hình hiện tại, khả năng này rất lớn.” Tôi nói: “Quần áo bị xé rách, cổ tay có tổn thương do bị khống chế, hành vi tình dục rất thô bạo, đều giống như bị cưỡng hiếp.”
Sư phụ nói: “Thế nhưng, giống như cậu vừa nói, trên cơ thể Tiểu Thái không có dấu vết bị khống chế. Tại sao hung thủ có thể đột nhập vào nhà một thiếu phụ tính tình thận trọng vào giữa đêm khuya? Lại đi theo lối cổng chính, sau đó vào cửa chính. Chẳng nhẽ là lừa nạn nhân mở cửa? Thế thì hung thủ đúng là tài tình quá!”
Đại Bảo chen ngang: “Nghe hai người phân tích, có lẽ chỉ còn lại một khả năng. Chính là sau khi vợ chồng cãi vã, người chồng mở cửa bỏ đi, không đóng cửa lại, khiến hung thủ nhân cơ hội lẻn vào trong nhà.”
Tôi và sư phụ đều gật đầu đồng tình với phán đoán của Đại Bảo. Hiện giờ, chỉ có khả năng này là lý giải được về tình hình hiện trường và thi thể.
“Nhưng, nếu đúng là như vậy, vụ án sẽ phức tạp đấy.” Tôi nói: “Trừ phi ADN của hung thủ có sẵn trong kho dữ liệu ADN, nếu không thì rất khó phá án.”
“Đúng vậy!” Sư phụ nói: “Nếu như thế, tính ngẫu nhiên quá lớn, mục tiêu rất khó xác định. Nếu muốn mô tả nghi phạm, chỉ có thể biết được đó là nam giới, thanh niên khỏe mạnh, còn không tìm ra bất cứ đặc điểm nhận dạng nào khác.”
“Muốn biết chúng ta có đoán đúng hay không, còn phải xem Khổng Uy nói thế nào đã.” Tôi nói.
Vừa nói xong, thì phân đội trưởng Lưu đẩy cửa bước vào, nói: “Muộn thế này mà các anh vẫn ở đây à? Mau về nghỉ ngơi thôi!”
“Chẳng phải 8 giờ rưỡi họp chuyên án sao?” Sư phụ đưa tay lên xem đồng hồ.
“Cuộc họp tối nay đã hủy rồi.” Đội trưởng Lưu cười nói: “Khổng Uy đã bị bắt.”
“Bắt?” Sư phụ ngạc nhiên: “Các anh bắt thế nào?”
“Buổi tối, khi điều tra viên đang đi điều tra xung quanh thì nhìn thấy Khổng Uy một mình đi từ cổng làng về nhà.” Phân đội trưởng Lưu nói: “Điều tra viên bèn tiếp cận và bắt giữ luôn.”
“Sao các anh không chịu suy nghĩ một chút nhỉ?” Sư phụ nói: “Nếu đúng là Khổng Uy giết người, liệu anh ta có trở về nhà vào đúng lúc này không? Làm thế khác nào tự chui đầu vào rọ?”
“Có lẽ, các anh phải đổi ‘thẩm vấn’ thành ‘tìm hiểu’ rồi.” Tôi nói: “Kết quả xét nghiệm vừa cho thấy, tinh dịch không phải của Khổng Uy. Theo phân tích của chúng tôi, về cơ bản có thể loại trừ khả năng anh ta là hung thủ.”
“Vậy các anh suy đoán vụ án xảy ra như thế nào?” Phân đội trưởng Lưu hỏi.
“Chúng tôi không muốn gây ảnh hưởng tới công tác thẩm vấn điều tra, tránh tạo ấn tượng chủ quan.” Sư phụ đưa tay ra hiệu cho tôi im lặng, rồi nói tiếp: “Trước hết, các anh cần làm rõ Khổng Uy về nhà vào lúc nào? Đã tương tác thế nào với Tiểu Thái? Cả ngày hôm nay anh ta đi đâu?”
Đội trưởng Lưu mở sổ, ghi chép lại lời sư phụ, rồi quay trở ra.
Sư phụ vươn vai, nói: “Hôm nay, vất vả quá, nên nghỉ ngơi cho sớm. Tuy hiện tại đã xác định là người lạ gây án nhưng trong lòng tôi vẫn có một khúc mắc chưa được tháo gỡ. Nếu tháo gỡ được, sẽ giúp ích rất lớn cho công tác phá án.”
“Sư phụ cũng lắm khúc mắc thật đấy.” Đại Bảo cười toe toét.
Tôi liếc nhìn Đại Bảo, thầm nghĩ thằng cha này cứ thích chọc vào tổ kiến lửa là sao. Rồi hỏi: “Anh có khúc mắc gì ạ?”
“Chưa nghĩ thông.” Sư phụ nói: “Sáng mai nói sau.”
Trở về nhà khác, tôi gõ cửa phòng bên cạnh. Ra mở cửa là tài xế của sở, nhìn vào trong phòng, thấy Lâm Đào đã nằm ngủ tít thò lò từ lúc nào.
“Thằng ranh này chắc là mệt quá rồi.” Tôi cười, bước vào phòng, xoa đầu Lâm Đào: “Tối qua trực ban, hôm nay lại chạy hiện trường cả ngày. Ngủ say thế này chắc không đánh thức nổi đâu, không biết cậu ta có phát hiện được gì không?”
Tài xế lắc đầu, nói: “Em cũng không biết, anh ấy vừa về đã lăn ra ngủ, còn chưa kịp cả tắm gội.”
“Thế này thì ngày mai bốc mùi lên mất!” Tôi cười, cùng Đại Bảo trở về phòng.
Do đã được đánh một giấc ở bên ngoài phòng Giám định ADN nên đến tối, tôi vẫn khá tỉnh táo.
Tôi bật máy tính, xem lại ảnh chụp vụ án, trăn trở không biết phải bắt đầu từ đâu? Phải mô tả đối tượng tình nghi thế nào đây? Mục đích xâm hại nếu không có điểm gì đặc biệt, thường sẽ làm gia tăng mức độ khó khăn cho công tác điều tra phá án.
“Nhưng, những vụ án kiểu này không hề ít.” Tôi tự nhủ: “Lực lượng cảnh sát hình sự kiểu gì cũng sẽ tìm ra được một vài manh mối để phá án thuận lợi.”
“Anh cảm thấy vụ án này kiểu gì cũng phá được, chỉ là sớm muộn mà thôi.” Đại Bảo cũng có chung suy nghĩ với tôi: “Chúng ta có ADN của nghi phạm, cứ lấy mẫu của tất cả đàn ông trong làng mang đi xét nghiệm, chắc chắn sẽ tìm được hung thủ.”
“Phải!” Tôi gật đầu nói: “Chúng ta có chứng cứ ADN làm căn cứ, không sợ không phá được vụ án, vấn đề chỉ là tốc độ mà thôi. Anh xem, trên mạng đã đưa tin rồi này.”
Dòng tít 'Bố chồng nàng dâu lõa thể chết trong nhà, đối tượng tình nghi đã bị bắt giữ' xuất hiện dày đặc trên khắp các trang báo mạng của thành phố Thanh Hương.
“Có lẽ, phóng viên cũng cho rằng Khổng Uy là kẻ gây án.” Tôi lắc đầu nói: “Thông tin thật không nhạy bén. Nhưng, điều này cũng thúc ép chúng ta phải mau chóng phá án.”
Sáng hôm sau, từ sớm sư phụ đã gọi điện réo chúng tôi dậy, nhanh chóng lái xe tới hiện trường. Trên xe, sư phụ nói với chúng tôi, cuộc thẩm vấn Khổng Uy đã kết thúc, và kể vắn tắt tình hình thẩm vấn cho chúng tôi nghe.
Khi Khổng Uy bị bắt, anh ta hết sức kinh ngạc, ngơ ngác không hiểu chuyện gì. Theo kinh nghiệm của điều tra viên, đúng là anh ta không giống như hung thủ giết người. Sau khi biết tin vợ mình đã thiệt mạng, thoạt tiên, anh ta bàng hoàng cực độ, sau đó thì gào khóc thảm thiết. Cùng một lúc mất cả bố lẫn vợ, anh ta đau đớn khóc suốt một tiếng đồng hồ, rồi mới gắng gượng trấn tĩnh lại được, bắt đầu kể lại hành tung của mình hôm xảy ra vụ án.
Vào 7 giờ sáng hôm đó, Khổng Uy nhận được điện thoại của Tiểu Thái. Giọng Tiểu Thái vô cùng hốt hoảng, lắp bắp nói rằng sáng sớm nay phát hiện ra bố chồng đã tắt thở, cơ thể cứng đờ. Khổng Uy từ nhỏ được bố một tay nuôi dạy khôn lớn, nghe vợ nói vậy thì nghi ngờ Tiểu Thái không chăm sóc bố chu đáo, hoặc là cố tình sát hại bố mình nên yêu cầu Tiểu Thái giữ nguyên hiện trường, không được động vào thi thể, ở yên trong nhà. Còn anh ta lập tức mua vé tàu trở về Thanh Hương.
Về tới Thanh Hương, đã là 9 giờ tối. Sau khi khóc lóc một hồi bên xác cha, Khổng Uy chợt nhìn thấy ống tiêm trên kệ đầu giường. Anh ta ngờ rằng Tiểu Thái đã cố tình giết chết bố mình, liền bạt tai Tiểu Thái hai cái. Nhưng, Tiểu Thái phản ứng vô cùng dữ dội, nói rằng nửa năm qua, chị ta đã chăm sóc bố chồng hết sức tận tụy, vậy mà bây giờ lại bị ngờ oan. Tiểu Thái giận dữ đến mức giật đứt cả dây điện thoại, cầm cả bàn điện thoại ném vào điều hòa. Thấy Tiểu Thái kích động đến vậy, Khổng Uy cũng thấy rối bời, nhưng cơn tức giận vẫn chưa nguôi nên đạp cửa bỏ đi. Anh ta vào quán Internet ngủ lại một đêm, nghĩ đi nghĩ lại, cảm thấy Tiểu Thái có lẽ bị mắng oan thật. Thế là cả ngày hôm nay, anh ta tìm đến công ty dịch vụ tang lễ trong thành phố để xin tư vấn chuyện tang ma.
“Khổng Uy cả ngày hôm nay đều ở công ty dịch vụ tang lễ.” Sư phụ nói: “Chuyện này đã được xác thực.”
“Khi anh ta giận dữ bỏ đi, có đóng cửa lại không?” Tôi hỏi.
“Khổng Uy nói rằng không nhớ.” Sư phụ nói.
“Có vẻ như chúng ta lại đoán đúng rồi.” Tôi nói: “Có lẽ, đúng là có người lẻn vào nhà anh ta thật.”
* * *
Tái khám nghiệm hiện trường cũng là một công việc quan trọng đối với pháp y, nhiều khi hôm nay gặp bế tắc ở vấn đề này, sau một thời gian xem lại, vấn đề lại được giải quyết chóng vánh.
Sau khi tới hiện trường, tôi thấy Lâm Đào và các nhân viên pháp chứng của Công an huyện Thanh Hương đều đã có mặt ở hiện trường.
“Thằng ranh này tối qua chắc ngủ ngon lắm đây!” Tôi tự nhủ, rồi đi về phía các nhân viên pháp chứng đang xúm quanh chiếc giường trong gian phòng phía đông.
Lâm Đào mặt mũi tươi tỉnh cầm nguồn sáng nhiều dải chiếu về phía giường.
“Có phát hiện gì không? Tôi hỏi.
Lâm Đào khẽ gật đầu, nói: “Có! Cậu hãy xem đôi dép của Tiểu Thái!”
Tôi cúi đầu nhìn xuống, thấy dưới sàn nhà, sát thành giường có một đôi xăng đan nữ xếp ngay ngắn, dưới đế và bên cạnh dính một chút bùn đất màu vàng nhạt.
“Đôi dép làm sao kia?” Tôi hỏi: “Trước hôm xảy ra vụ án, trời đổ mưa, chị ta đã ra vườn nên dép mới dính bùn.”
“Kết hợp với dấu vết trên giường.” Lâm Đào chỉ vào chính giữa chiếc chiếu trải trên mặt giường.
Sư phụ cũng vươn cổ lại nhìn, nói: “Không dùng đèn chiếu đặc biệt đúng là không thể nhìn ra được. Đây là dấu vết giẫm đạp giãy giụa?”
Lâm Đào nói: “Đúng vậy. Tối qua em đã phát hiện ra nhưng chưa chắc chắn, sáng nay xem xét kỹ lại một lần nữa, còn mang mẫu về soi dưới kính hiển vi. Có thể khẳng định đây là dấu vết giẫm đạp, hơn nữa, còn là do đôi dép xăng đan nữ để lại.”
“Nếu là như vậy.” Trên mặt sư phụ bừng lên một nét cười tự tin: “Khúc mắc trong lòng tôi đã được tháo gỡ một nửa rồi.”
Người Đẹp Bên Song
Phần 5
“Sư phụ có khúc mắc gì vậy?” Thói tò mò của tôi lại trỗi dậy.
Sư phụ đeo găng tay, lấy từ trong hòm vật chứng ra bộ quần áo mà Tiểu Thái đã mặc trước khi bị sát hại. Một chiếc váy liền màu trắng, trông giống như váy ngủ và một chiếc quần lót màu trắng, đều đã bị xé rách toạc.
“Trên giường có dấu vết chà đạp của Tiểu Thái, đúng không?” Sư phụ hỏi.
Tôi đáp: “Vâng!”
Sư phụ hỏi tiếp: “Nói lên điều gì?”
Tôi nghĩ một lát rồi, nói: “Em hiểu ý rồi, ý sư phụ là lúc bị xâm hại, Tiểu Thái vẫn đi dép?”
“Phải rồi!” Sư phụ nói: “Cô ấy bị đè xuống giường xâm hại trong lúc vẫn đi dép xăng đan, thế nhưng tại sao đôi dép lại được bày ngay ngắn ở bên cạnh giường?”
“Phải tháo dép của nạn nhân ra thì mới cởi được váy?” Tôi nói.
“Cậu thấy váy bị xé tan tành thế này thì có cần cởi dép nữa không?” Sư phụ giũ chiếc váy rách tả tơi.
Tôi gật đầu, thừa nhận: “Phải, mà dù không bị xé rách thì cởi loại váy này cũng không cần phải tháo dép.”
“Em am hiểu chuyện cởi quần áo gớm nhỉ.” Đại Bảo đứng bên cạnh châm chọc.
Sư phụ lừ Đại Bảo một cái, nói: “Nghiêm túc đi! Không cần cởi dép mà vẫn có thể hoàn thành toàn bộ quá trình hiếp dâm, giết người, vậy thì tại sao hung thủ còn phải cởi dép của nạn nhân ra?”
“Phải, điểm mấu chốt là trên cơ thể nạn nhân lại không có nhiều vết thương do kháng cự.” Tôi cầm chiếc dép lên nhìn, nói: “Kiểu xăng đan cũ này muốn giật ra cũng không phải dễ. Móc khóa dép đã được mở ra, cho thấy hung thủ trước tiên phải tháo quai dép, sau đó mới cởi dép nạn nhân ra. Nếu như vậy, hung thủ còn tay đâu để khống chế nạn nhân nữa?”
“Khi hung thủ cởi dép ra, nạn nhân đã mất khả năng chống cự.” Đại Bảo nói.
Tôi gật đầu, nói: “Tổn thương gây ra trong quá trình cưỡng hiếp có phản ứng sống rõ rệt, điều này chứng tỏ sau khi hung thủ thực hiện hành vi cưỡng hiếp, giết người mới tháo dép của nạn nhân ra. Đây đúng là một hành động dư thừa rất kỳ quặc.”
“Bởi vậy, tôi mới nói rằng khúc mắc của mình đã được tháo gỡ một nửa.” Sư phụ nói: “Tới nhà xác, khám nghiệm lại tử thi.”
Trên xe, tôi băn khoăn hỏi sư phụ: “Khi chúng ta khám nghiệm tử thi, không phát hiện ra trên chân của nạn nhân có vết xước hay vết thương nào. Hơn nữa, tối hôm qua, em còn quan sát rất kỹ từng tấm ảnh chụp, không thấy bàn chân của nạn nhân có gì khác thường.”
“Đừng vội!” Sư phụ xua tay: “Nếu là tổn thương nhẹ, có lẽ rất khó phát hiện ra. Nhưng, sau khi thi thể đưa vào kho đông lạnh, tổn thương sẽ hiện ra rõ hơn.”
Tôi gật đầu đồng ý. Đúng vậy, trong rất nhiều vụ án, sau khi thi thể được làm lạnh, những tổn thương chưa phát hiện trước đó, lại hiện lên rất rõ. Cuốn 'Tạp chí Pháp y học' cũng đã từng công bố một bài nghiên cứu có tên là 'Phát hiện tổn thương trên thi thể bằng phương pháp đông lạnh.'
Suốt dọc đường, không ai nói với ai lời nào, chúng tôi mau chóng tới phòng bảo quản tử thi trong nhà xác.
Trong tiếng động cơ máy lạnh chạy ầm ầm điếc tai, chúng tôi mau chóng tìm thấy tủ bảo quản thi hài của Tiểu Thái. Thi thể vừa được lôi ra, ánh mắt chúng tôi đều đổ dồn vào tổn thương trên ngón chân Tiểu Thái.
“Đúng là có tổn thương thật!” Tôi kinh ngạc thốt lên.
“Đáng lẽ trong lần khám nghiệm tử thi đầu tiên, chúng ta đã phải phát hiện ra mới phải.” Sư phụ đeo găng tay, dùng kẹp cầm máu cạo khẽ vào vị trí tổn thương: “Biểu bì hơi bong tróc, nhưng trong lần khám nghiệm đầu tiên đã không phát hiện ra, bởi vì nó hoàn toàn đồng nhất với màu sắc của phần da xung quanh.”
Tôi dùng kẹp cầm máu gắp lấy một miếng bông gòn thấm cồn, lau lên chỗ tổn thương, mấy chỗ biểu bì bong tróc dần dần hiện rõ.
“Đây là tổn thương trong lúc hấp hối[20].” Tôi nói: “Biểu bì bong tróc nhưng lại không thấy có hiện tượng xuất huyết rõ rệt, chỉ thấy xuất huyết rất nhẹ dưới da, đó là đặc trưng của tổn thương vào thời điểm sắp chết.”
“Như vậy, chúng tỏ chúng ta đã suy luận chính xác.” Sư phụ nói: “Sau khi Tiểu Thái bị bóp cổ đến chết, hoạt động của tế bào trong cơ thể vẫn chưa dừng, đúng lúc đó, hung thủ đã tháo xăng đan của Tiểu Thái, gây ra vết trầy xước trên ngón chân nạn nhân. Các cậu nghĩ xem, là thứ gì đã gây ra vết xước?”
“Các vết tổn thương xếp thành một hàng đều đặn, mỗi vết dài chưa tới 0,5 centimet, rộng không tới 1 minimet.” Tôi bỗng lạnh toát sống lưng: “Vết răng!”
“Sau khi cưỡng hiếp giết người, còn cắn chân nạn nhân?” Đại Bảo trợn trừng mắt.
“Chưa gặp bao giờ à?” Sư phụ nói: “Tôi cũng rất hiếm khi gặp phải, kẻ này có sở thích âu yếm bàn chân.”
“Nhưng, em nghe nói kẻ có sở thích âu yếm bàn chân chỉ đam mê bàn chân thôi, chứ không có hứng thú với các vị trí khác.” Tôi nói: “Trong khi vụ án này lại có hành vi cưỡng hiếp.”
“Cậu nói đúng.” Sư phụ nói: “Nhưng, bệnh lý lệch lạc tình dục khác nhau ở mỗi người, có người tuy có sở thích âu yếm bàn chân nhưng vẫn có hành vi tình dục bình thường, có người mắc hội chứng ái tử thi hay ấu dâm cũng sẽ có hành vi tình dục với người bình thường. Người có sở thích âu yếm bàn chân sau khi hiếp dâm không đạt được cực khoái nên mới tiếp tục xâm hại bàn chân nạn nhân để được thỏa mãn.”
Sư phụ im lặng một lát, rồi quay sang nói với Lâm Đào: “Tôi thấy tổn thương này đã có đủ điều kiện để lấy mẫu răng làm chứng cứ, cũng giống như mẫu ADN.”
Lâm Đào gật đầu, bấm điện thoại gọi cho nhân viên pháp chứng của Công an huyện lập tức mang theo dụng cụ lấy mẫu răng tới nhà xác.
* * *
Tới tổ chuyên án, sư phụ trình bày toàn bộ nội dung công việc mà chúng tôi đã thực hiện, đồng thời khoanh vùng phạm vi điều tra: “Có thể dễ dàng nhận thấy, đây là một vụ án hung thủ lẻn vào nhà hiếp dâm, giết người. Hung thủ có lẽ là một kẻ biến thái tình dục, cụ thể hơn là một kẻ có sở thích âu yếm bàn chân. Kẻ này bình thường rất thích nhìn chân người khác, thích lấy tất của người khác, thậm chí thích người khác giẫm đạp lên mình. Còn về phạm vi điều tra, có lẽ nên khoanh vùng trong làng xóm lân cận.”
“Vì sao không phải là làng này?” Phân đội trưởng Lưu hỏi đúng thắc mắc của tôi.
“Nếu nói về căn cứ thì vẫn chưa đầy đủ.” Sư phụ nói: “Là trực giác mách bảo. Tôi cảm thấy nếu là người trong làng này muốn thực hiện hành vi hiếp dâm thì kiểu gì cũng tìm được cơ hội, chẳng hạn như lúc Tiểu Thái mở cửa đi đâu hay từ bên ngoài quay về nhà vào ban ngày. Nhưng, nếu là người làng khác, nếu cứ quanh quẩn rình mò trong làng sẽ thu hút sự chú ý của người dân, nên hắn mới chọn lúc đêm tối để hành động. Chúng ta đã biết, Tiểu Thái là người thận trọng dè dặt, đêm nào cũng khóa chặt cổng cửa. Chỉ vì sơ suất của Khổng Uy mới ngẫu nhiên tạo cơ hội cho kẻ xấu đột nhập. Tôi tin rằng, hung thủ rất thường xuyên lảng vảng quanh khu vực hiện trường vào buổi tối nên mới chộp được cơ hội này.”
“Thôi được!” Phân đội trưởng Lưu nói: “Đối tượng cần khoanh vùng sẽ là nam thanh niên khỏe mạnh trong làng lân cận từng đi qua khu vực hiện trường vào buổi tối, hoặc tối đến thường xuyên lảng vảng gần hiện trường, có thể có sở thích âu yếm bàn chân. Đồng thời cũng phái một vài cảnh sát điều tra người trong thôn này. Đã có manh mối là có sở thích âu yếm bàn chân, tôi tin rằng tỉ lệ phá án thành công sẽ khá cao. Có mẫu ADN làm chứng cứ, không sợ nhận diện được hung thủ.”
“Tôi có một manh mối.” Một viên cảnh sát khu vực giơ tay nói.
“Anh nói đi!” Trong mắt sư phụ ánh lên một tia hy vọng.
“Cách đây nửa năm, chúng tôi từng xử lý một thằng bé, nhà ở làng bên cạnh hiện trường vụ án.” Viên cảnh sát khu vực nói: “Có người bắt quả tang nó lấy trộm đồ lót của phụ nữ, cho là kẻ biến thái nên đã giải tới đồn cảnh sát chúng tôi. Lúc đó, chúng tôi rất ngạc nhiên, vì trong số các tang vật thu giữ, ngoài đồ lót phụ nữ còn có cả tất chân.”
“Thằng bé? Bao nhiêu tuổi rồi?” Sư phụ hỏi.
“15 tuổi.”
“Không phải chứ?” Phân đội trưởng Lưu kêu lên: “Trẻ con bây giờ phát triển sớm thế à?”
Sư phụ liếc nhìn phân đội trưởng Lưu, nói: “Sao lại không thể? Nếu không có chính sách kế hoạch hóa gia đình, 30 tuổi lên chức ông cũng là chuyện thường tình. 15 tuổi, hoàn toàn có khả năng tình dục.”
“Em cảm thấy rất có thể.” Tôi nói: “Vết thương do bị khống chế trên tay nạn nhân rất nhẹ, thậm chí trên mặt chiếu còn lưu lại một lượng lớn vết giẫm đạp giãy giụa, cho thấy sức khỏe của hung thủ có hạn. Nếu là một người đàn ông cường tráng, tổn thương gây ra sẽ phải nghiêm trọng hơn rất nhiều.”
“Thế thì thằng bé này không chỉ có sở thích âu yếm bàn chân mà còn mắc hội chứng ái vật.” Sư phụ đồng ý với quan điểm của tôi: “Tình hình của đối tượng này như thế nào? Buổi tối có thể ra khỏi nhà được không?”
“Có thể.” Viên cảnh sát khu vực nói: “Đối tượng từ nhỏ đã không sống với cha mẹ, được ông bà nội nuôi lớn. Hai năm trước, bà nội qua đời, ông nội không quản nổi nó, ngày nào nó cũng trốn học, lông bông ngoài đường.”
“Bắt người!” Đội trưởng Lưu đập bàn đánh chát.
* * *
Sư phụ dẫn tôi, Đại Bảo và Lâm Đào tới phòng giám sát ở bên cạnh phòng thẩm vấn, theo dõi trực tiếp cuộc hỏi cung cậu thanh niên choai mặt mũi dễ coi qua màn hình máy tính.
Do ADN và mẫu răng đều trùng khớp nên điều tra viên hết sức tự tin. Chỉ một lúc sau, trước những câu hỏi nghiêm khắc của điều tra viên, thằng bé đã phải cúi đầu nhận tội.
“Cháu không muốn giết chị ấy.” Thằng bé sụt sùi: “Cháu rất thích chị ấy, thích từ lâu rồi, nhưng chị ấy không biết cháu.”
“Tại sao cậu lại thích chị ấy?” Điều tra viên hỏi: “Cậu thường xuyên gặp chị ấy phải không?”
“Mấy tháng vừa rồi, lúc nào nhớ chị ấy, cháu lại trèo tường vào trong sân nhà chị ấy, đứng bên ngoài cửa sổ chống trộm ngắm chị ấy qua khe rèm. Chân của chị ấy đẹp lắm, rất rất đẹp.”
Sư phụ nhìn sang Lâm Đào, Lâm Đào liền hiểu ý: “Nếu tìm thấy vật chứng dấu vết mà thằng bé để lại trên tường sẽ phá được vụ án. Em sẽ tới đó ngay để tìm thử xem sao.” Nói xong, Lâm Đào xách hòm dụng cụ đi luôn.
“Kể lại sự việc tối hôm đó đi!” Điều tra viên nói.
“Tối hôm ấy, cháu ra quán Internet, chơi một lúc thì nhớ chị ấy quá nên cháu đi đến gần nhà chị ấy. Cháu thấy cổng nhà chị ấy khép hờ, thế là cháu không cần phải trèo tường nữa, cứ thế đi thẳng vào trong.” Thằng bé quẹt nước mắt, kể tiếp: “Cháu vào trong sân, nhìn qua khe cửa sổ, cháu thấy chị ấy đang gục xuống đầu giường khóc nức nở. Cháu thấy nóng ruột nên đẩy thử vào cánh cửa nhà, nào ngờ cánh cửa lại mở ra luôn. Cháu chỉ định vào an ủi chị ấy thôi, nào ngờ vừa trông thấy cháu, chị ấy đã hét toáng lên, còn vớ lấy cái chổi bên cạnh đánh cháu. Chị ấy càng làm thế, cháu lại càng bị kích thích. Thế là cháu đẩy chị ấy xuống giường, bịt miệng chị ấy, bóp cổ chị ấy.”
“Cậu định cưỡng hiếp chị ấy?” Điều tra viên hỏi.
“Mới đầu thì không, đầu tiên cháu chỉ muốn ngăn không cho chị ấy kêu lên thôi.” Thằng bé nói: “Nhưng, khi chân chị ấy cứ đạp liên tục lên chân cháu thì cháu không thể kiềm chế được nữa, cho nên…”
Thấy tôi bừng bừng căm phẫn, sư phụ vỗ nhẹ vào vai tôi, rồi đứng dậy, bước ra mở cửa phòng giám sát: “Đi thôi, không cần nghe tiếp nữa, hoàn toàn trùng khớp với phân tích của chúng ta. Tôi biết cậu căm hận nhất là tội phạm hiếp dâm.”
Tôi cũng đứng dậy, giận dữ nhìn vào thằng nhóc trên màn hình máy tính, sau đó lắc đầu, cùng Đại Bảo đi ra khỏi phòng giám sát.
“Vụ án đã được phá, các cậu không có cảm nghĩ gì à?” Sư phụ hỏi.
“Ờ… sư phụ đúng là quá siêu.” Đại Bảo nịnh nọt.
“Tôi hỏi cảm nghĩ của các cậu về vụ án này cơ mà.” Sư phụ lừ mắt với Đại Bảo.
Đại Bảo nói: “Ờ, thì… thì… cần phải chú ý tới sức khỏe tâm lý của những đứa trẻ thiếu cha mẹ.”
“15 tuổi, mức án sẽ không quá nặng, chỉ mong có thể uốn nắn được chướng ngại tâm lý tình dục cho thằng bé.”
Sư phụ quay sang nhìn tôi: “Cậu thì sao? Tôi biết cậu sẽ không bao giờ cảm thông với tội phạm hiếp dâm.”
Tôi khẽ gật đầu, rồi lên giọng triết lý: “Hóa ra đẹp cũng là một cái tội.”
Chú Thích
[17]: Vết hoen tử thi hay hồ máu tử thi hình thành sau khi tử vong khoảng hai tiếng đồng hồ, do tuần hoàn máu ngừng lại, dưới tác động của trọng lực, máu trong tim và mạch máu sẽ dồn xuống dưới, tụ lại ở bên dưới cơ thể, khiến màu da ở chỗ đó ngả sang màu đỏ sẫm hoặc đỏ tía. Vết hoen tử thi thoạt tiên có dạng mây mù, dạng dải, cuối cùng dần hình thành dạng mảng. Vết hoen tử thi là một trong những dấu hiệu xác nhận tử vong.

[18]: Thức ăn sau khi xuống dạ dày được nhào trộn với dịch vị và nghiền thành dạng hồ đặc, gọi là vị trấp.
[19]: Giường móng (nail bed), tức lớp mô mềm nằm bên dưới phiến móng, chứa rất nhiều mạch máu nhỏ, khiến cho móng tay trông có màu hồng.
[20]: Tổn thương khi sắp chết là chỉ tổn thương vào giai đoạn não đã tử vong nhưng một phần tế bào tổ chức vẫn chưa dừng hẳn hoạt động nên sẽ có phản ứng sống mờ nhạt.