Lồng Chim

Lượt đọc: 1198 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 32

Cô biết rằng việc này đang đến. Làm sao cô có thể không biết chứ? Tất cả các dấu hiệu đã ở đó kể từ ngày họ quay lại với các chú chó. Tom và Jules đã đào tạo chúng mười, mười hai tiếng một ngày. Trong nhà, rồi ngoài sân. Chó thay mắt nhìn. Chuồng chim treo bên ngoài có tác dụng như một hệ thống báo động. Đúng như Tom đã nói. Những chú chim gáy khi Gary đến. Chúng hót khi Cheryl cho chúng ăn. Vì thế, việc Tom tuyên bố anh ấy đã sẵn sàng dùng những chú chó chỉ đường để bước ra thế giới mới lần nữa chỉ là vấn đề thời gian.

Nhưng lần này tệ hơn. Bởi vì lần này anh sẽ đi xa hơn.

Họ dạo quanh một khu phố mất hai ngày. Bao lâu nữa chúng ta mới gặp lại họ nếu họ đi ba dặm?

Ba dặm. Đó là khoảng cách đến nhà Tom. Đó là nơi anh muốn đi.

“Đó là nơi tôi có thể chắc chắn một trăm phần trăm,” anh nói. “Tôi có đồ dự trữ ở đó. Chúng ta cần chúng. Băng cứu thương. Kem mỡ trị vết thương Neosporin. Thuốc kháng sinh. Băng y tế.”

Malorie cảm thấy phấn chấn khi anh nhắc đến thuốc. Nhưng Tom lại ra ngoài, trong thời gian lâu đến thế nên cô không muốn ủng hộ.

“Đừng lo lắng,” Felix nói trong đêm đó. “Chúng ta đã đánh dấu quãng đường đi thành một chữ T. Tom và Jules sẽ đi theo nhịp một bài hát. Chỉ một bài thôi. Nó tên là ‘Nửa đường đến thiên đường’ của một gã tên là Tony Light. Họ sẽ mang theo đài và bật đi bật lại bài đó, đồng thời đi theo hướng chúng ta đã định ra. Chúng ta biết có bao nhiêu bước mỗi lượt đi về và bao nhiêu bước cho mỗi đoạn đường.”

“Vậy là các anh định khiêu vũ ở ngoài đó?” Gary nói. “Hay thật.”

“Không phải khiêu vũ,” Tom hăng hái đáp. “Đi tìm sự giúp đỡ.”

“Tom,” Cheryl lên tiếng, “anh có thể luyện tập việc này như anh muốn, nhưng chỉ cần chân anh bước dài hơn một phân ở ngoài kia, anh sẽ tiêu tùng ngay. Anh sẽ lạc đường, và anh làm thế quái nào để quay trở lại đây? Anh sẽ không thể.”

“Bọn tôi sẽ,” Tom nói.

“Và chúng ta cũng không bất lực nếu lạc đường,” Jules nói thêm. “Chúng ta cần đồ tiếp tế. Cô biết điều đó hơn ai hết, Cheryl. Cô là người cuối cùng lấy đồ từ dưới kho lên.”

Phải, ngày này đã đến. Nhung Malorie không thích nó chút nào.

“Tom,” cô nói, kéo anh sang một bên, ngay trước khi anh và Jules ra đi vào sáng nay. “Tôi không nghĩ ngôi nhà này có thể chống chọi được nếu anh không quay về.”

“Bọn tôi sẽ quay về.”

“Tôi hiểu rằng anh nghĩ anh sẽ trở về,” Malorie ngắt lời anh, “nhưng tôi không nghĩ anh nhận ra rằng ngôi nhà này cần anh nhiều đến thế nào.”

“Malorie,” anh nói, khi Jules gọi bảo rằng anh ấy đã sẵn sàng lên đường, “ngôi nhà này cần tất cả chúng ta.”

“Tom.”

“Đừng quá lo lắng như lần trước. Đổi lại, hãy dựa vào sự thật rằng bọn tôi đã từng đi rồi quay về. Bọn tôi sẽ làm lại điều đó. Và lần này, Malorie, hãy cư xử như một người lãnh đạo. Giúp họ khi họ sợ hãi.”

“Tom.”

“Cô cần thuốc men, Malorie. Thuốc sát trùng. Cô sắp sinh rồi.”

Rõ ràng, Tom có lựa chọn của riêng anh, chuẩn bị mạo hiểm mạng sống của anh nhiều lần vì cuộc sống tốt đẹp hơn cho ngôi nhà này.

Lần trước, họ đã trở lại cùng với đôi giày trẻ con, cô tự nhắc nhở mình.

Và cô nhắc mình nhớ điều đó một lần nữa vào lúc này. Bây giờ, khi Tom và Jules đã rời khỏi đây, dấn thân vào chuyến đi ba dặm trên vùng đất nguy hiểm nhất mà thế giới này biết đến.

Họ khởi hành sáng nay. Felix giảng giải về tấm bản đồ với họ một lần nữa. Gary động viên bọn họ. Olympia đưa họ hòn đá Petoskey mà cô tin là nó luôn mang lại may mắn cho cô. Nhưng Malorie không nói lời nào. Khi cánh cửa khép lại với Tom lần thứ hai, Malorie không gọi anh. Cô không ôm anh. Cô không nói tạm biệt.

Và điều đó giờ đang dằn vặt cô, chỉ vài giờ sau khi họ rời đi.

Tuy nhiên, vài lời Tom nói với cô trước khi ra đi đang phát huy tác dụng. Không có anh ở đây, ngôi nhà này cần một người lãnh đạo. Một người có thể giữ bình tĩnh giữa rất nhiều lo lắng, rất nhiều nỗi sợ chính đáng.

Nhưng điều đó thật khó. Mọi người trong nhà không có tinh thần lạc quan.

Cheryl chỉ ra rằng khả năng gặp một sinh vật rõ ràng lớn hơn rất nhiều trong một chuyến đi dài ba dặm so với việc họ chỉ dạo qua hai khu phố. Chị ấy nhắc những người vẫn còn ở trong nhà rằng không ai biết động vật bị tác động như thế nào. Chuyện gì sẽ xảy ra với Tom và Jules nếu lần này những con husky nhìn thấy thứ gì đó? Họ sẽ bị ăn thịt? Hay tệ hơn?

Cheryl không phải là người duy nhất tin vào những khả năng tối tăm.

Don đang gợi ý một nhóm khác chuẩn bị lên đường trong trường hợp Tom và Jules không quay lại. Chúng ta cần thêm thức ăn, anh ấy nói. Cho dù họ có quay về được hay không.

Olympia nói cô ấy bị đau đầu. Cô ấy nói điều đó có nghĩa là một cơn bão lớn đang đến. Và một cơn bão hẳn sẽ thay đổi những số liệu của Felix, do đó Tom và Jules buộc phải tìm cách khắc phục. Cheryl đồng ý.

Don đang xuống hầm để “tự mình kiểm tra” đồ dự trữ, xem xem chính xác họ cần thứ gì và đi lấy ở đâu. Olympia đang nói về sấm sét và việc ở ngoài trời. Cheryl tranh cãi với Felix về tấm bản đồ. Chị ấy nói bản đồ chằng có nghĩa lí gì nữa.

Don đang nói về việc sắp xếp lại chỗ ngủ. Olympia đang miêu tả một cơn bão từ lúc cô ấy còn trẻ. Cheryl và Felix đang trở nên gay gắt. Olympia có vẻ hơi kích động.

Don đang phát điên. Malorie, phát ốm vì sự hoảng sợ ngày càng tăng, cuối cùng cũng phải nói:

“Mọi người,” cô nói, “Có vài việc mà chúng ta có thể làm. Ngay trong ngôi nhà này. Chúng ta cần chuẩn bị bữa tối. Thùng phân vẫn chưa được dọn ra ngoài cả ngày rồi. Có thể sắp xếp lại hầm cho gọn gàng hơn. Felix, cậu và tôi có thể tìm công cụ trong sân, thứ gì đó chúng ta có thể đã bổ qua. Thứ gì đó chúng ta có thể sử dụng. Cheryl, chị đi cho chim ăn đi. Gary, Don, sao các anh không gọi điện thoại đi? Gọi tất tật các dãy số. Biết đâu các anh có thể liên lạc được với người nào đó ấy chứ. Olympia, cô đi giặt chăn ga thì sẽ có ích hơn đấy. Chúng ta đã làm việc đó một tuần trước nhưng vì chúng ta tắm rửa ít đến thế, những thứ nhỏ nhặt như là ga giường sạch hơn, khiến mọi chuyện trở nên dễ chịu đựng hơn.”

Những người cùng nhà nhìn Malorie như thể cô là một kẻ xa lạ. Trong phút chốc, cô cảm thấy xấu hổ vì đã liều mình như thế. Nhưng rồi, nó có hiệu quả.

Gary lặng lẽ đi đến chỗ điện thoại. Cheryl ra cửa hầm.

Cô sắp sinh rồi, Tom nói với cô trước khi anh đi.

Cô nghĩ về việc này, khi những người trong nhà bận rộn bời những việc vặt của họ, khi cùng Felix đi lấy băng bịt mắt, cô nghĩ về những thứ Tom và Jules có thể mang về. Liệu họ có mang về được thứ gì không, bất cứ thứ gì, có thể đem lại một cuộc sống tốt đẹp hơn cho con cô?

Nhặt một dải băng bịt mắt lên, Malorie hi vọng.

« Lùi
Tiến »