Sáng sớm ngày thứ Sáu trong khi tôi đang vui vẻ làm việc với tư cách một người hoạt động xã hội trên lĩnh vực pháp luật thì Arthur Jacobs với tư cách cá nhân thình lình đến gõ cửa phòng làm việc của tôi. Tôi chào đón ông một cách vui vẻ, có nhắc nhở ông khi ông ngồi xuống cái ghế sơn đỏ của tôi. Ông không muốn uống cà phê, ông chỉ muốn nói chuyện.
Arthur đang có chuyện gì đó. Tôi bàng hoàng cả người khi tôi nghe ông già này tâm sự. Mấy tuần vừa qua là một thời gian khó khăn nhất trong sự nghiệp vẻ vang của ông kéo dài cho đến nay là 56 năm. Cuộc dàn xếp đã làm cho ông dễ chịu hơn. Công ty đã trở lại con đường đã định của nó sau lần va vấp này, nhưng Arthur vẫn còn cảm thấy khó mà yên lòng cho những giấc ngủ sâu thanh thản của ông. Một trong những người chung vốn với ông đã phạm vào một sai lầm nghiêm trọng và kết quả là những người vô tội chết oan. Drake & Sweeney sẽ mãi mãi có lỗi với những cái chết của năm mẹ con này mặc cho bao nhiêu tiền nó đã bỏ ra để dàn xếp. Và Arthur băn khoăn là liệu có khi nào ông nguôi ngoai được chuyện này không.
Tôi quá ngạc nhiên để có thể mở miệng, vì thế tôi chỉ im lặng lắng nghe. Tôi ước gì Mordecai có thể nghe ông nói.
Arthur vẫn bị dằn vặt và tôi cảm thấy thương ông. Ông đã 80 tuổi và sẽ chuẩn bị về hưu trong một vài năm tới vậy mà giờ đây ông cũng không rõ là mình phải làm gì nữa.
Ông mệt mỏi vì cuộc rượt đuổi theo đồng tiền rồi.
"Tôi chẳng còn được bao năm nữa," ông nói. Ấy vậy mà tôi nghĩ là ông có thể sống cho đến lúc đưa đám tôi đấy.
Ông kinh ngạc trước cơ sở của chúng tôi, và tôi kể cho ông nghe đầu đuôi là sao mà tôi lại trôi dạt vào đây. Ông đặt nhiều câu hỏi. Cơ sở này có từ bao giờ? Bao nhiêu người làm việc ở đây? Nguồn kinh phí cho nó hoạt động từ đâu ra? Chúng tôi điều hành nó như thế nào?
Ông cứ gợi ý cho tôi và tôi cứ thế mà tuôn ra hết. Bởi vì tôi không thể sử dụng cái bằng luật sư của mình trong vòng 9 tháng, cơ sở của tôi quyết định tôi sẽ khởi đầu một chương trình khuyến khích các luật sư tự nguyện làm cho người nghèo từ các công ty lớn trong thành phố. Bởi vì công ty của ông là lớn nhất ở đây cho nên tôi nghĩ đến việc bắt đầu từ công ty này. Những người tình nguyên sẽ làm vài giờ một tuần dưới sự giám sát của tôi. Và chúng tôi có thể đến với hàng ngàn người không nhà cửa.
Arthur có nhận thức được chương trình này, một cách mơ hồ thôi. Ông đã không làm việc không công suốt trong 20 năm nay, ông buồn bã thú nhận như vậy. Những điều đó người ta thường chỉ làm vào thời trẻ, như tôi cũng biết rõ điều đó.
Nhưng ông thích ý tưởng đó. Trên thực tế, chúng tôi càng thảo luận lâu hơn thì chương trình càng được phát triển về tầm vóc hơn. Vài phút sau đó ông nói với vẻ cởi mở, ông sẽ yêu cầu tất cả 400 luật sư của công ty ở D.C. phải làm việc vài giờ một tuần cho những người nghèo.
"Anh có thể điều hành được cả 400 người này không?" Ông hỏi tôi.
"Tất nhiên là được," tôi đáp trong đầu không mảy may có một ý nghĩ là tôi sẽ bắt đầu như thế nào. Nhưng óc tôi làm việc rất nhanh. "Dù vậy tôi cũng cần một sự giúp đỡ." Tôi nói thêm.
"Liệu Drake & Sweney một người hợp tác tình nguyện toàn phần cho chúng tôi không? Người này sẽ làm việc cùng với tôi trên tất cả những khía cạnh về luật pháp của những người vô gia cư. Một cách thành thực, với 400 con người chúng tôi cần một ai đó từ phía công ty."
Ông suy ngẫm về điều này. Mọi việc đều thật mới mẻ và mọi việc đều nghe hay lắm. Tôi tiến thêm bước nữa.
"Và tôi biết một người cần cho một công việc như thế. Anh ta không nhất thiết phải là luật sư. Một phụ tá luật sư giỏi cũng có thể làm việc đó."
"Ai vậy?"
"Ông đã nghe cái tên Hector Palma chưa?"
"Hơi quen quen."
"Hiện nay anh ta ở chi nhánh ở Chicago, nhưng anh ta đã từng ở đây. Anh ta làm việc cho Braden Chance, và bị điều đến đấy."
Mắt Arthur nheo lại khi ông cố nhớ mọi chuyện. Tôi không chắc lắm về những gì ông biết, nhưng tôi tự hỏi liệu ông có thành thật không. Xem ra ông có vẻ hài lòng với sự gột rửa tâm hồn này.
"Bị điều đi hả?"
"Vâng. Cách đây ba tuần anh ta còn sống tại Bethesda, rồi anh ta đột ngột chuyển đi vào lúc nửa đêm. Một sự thuyên chuyển chóng vánh tới Chicago. Anh ta biết mọi chuyện về việc trục xuất và tôi đồ rằng Chance muốn giấu nhẹm anh ta đi." Tôi cần phải cẩn thận, tôi không muốn phá bỏ lời cam kết bí mật giữa tôi và Hector.
Tôi đã không cần phải làm thế. Arthur như thường lệ có thể đọc được những điều mà người ta mới nói một nửa.
"Anh ta từ D.C. ra đi hả?"
"Vâng, cùng với vợ. Họ có bốn con. Tôi chắc rằng anh ta thích quay lại đây lắm."
"Anh ta có quan tâm đến việc giúp đỡ người nghèo à?"
"Sao ông không hỏi anh ấy?"
"Tôi sẽ hỏi. Đây là một ý tưởng hết xảy."
Nếu Arthur muốn Hector quay trở lại D.C. để đứng vào cương vị mới để đáp ứng nhiệt tâm của công ty trong việc giúp đỡ làm luật cho người vô gia cư thì điều này chỉ mất một tuần.
Chương trình đã hình thành trước mắt chúng tôi. Mỗi một luật sư ở công ty sẽ được yêu cầu giải quyết một trường hợp trong một tuần. Mỗi một luật sư trẻ sẽ đến đây dưới sự giám sát của tôi. Và một khi những vụ cần giải quyết được chuyển đến công ty thì Hector sẽ chịutrách nhiệm phân công cho những người khác. Một số trường hợp chỉ mất 15 phút, một số trường hợp mất đến vài giờ trong một tháng, tôi giải thích cho ông rõ. Chẳng có vấn đề gì, ông nói.
Tôi cảm thấy thương cho những người làm chính trị, những ông quan chức cạo giấy, và những người làm công tác xã hội với cái ý nghĩ là 400 luật sư của Drake & Sweeney bỗng nhiên lao vào cơn sốt quan tâm đến quyền của những người vô gia cư.
Arthur ngồi với tôi đến gần 2 tiếng đồng hồ, rồi xin lỗi tôi vì ông đã làm mất nhiều thời giờ của tôi. Nhưng ông phấn khởi hơn nhiều khi ông ra về. Ông sẽ về thẳng văn phòng với một mục tiêu mới, một con người của một nhiệm vụ mới. Tôi tiễn ông ra xe và quay trở vào thuật lại tất cả cho Mordecai.
Cậu của Megan có một ngôi nhà ở bãi biển Delaware, gần Fenwick Island trên đường giáp ranh của Maryland. Cô miêu tả nó là một ngôi nhà cũ kĩ cổ lỗ, hai tầng, với một cái sân rộng gần như chạm tới mép nước, ba phòng ngủ, một nơi lí tưởng cho một kì nghỉ cuối tuần. Bây giờ là giữa tháng Ba vẫn còn lạnh chúng tôi có thể ngồi sưởi bên nhau và đọc sách.
Cô bóng gió đến chuyện có ba phòng ngủ, vậy nên chúng tôi sẽ có nhiều khoảng không riêng tư cho mỗi người mà không gây ra chuyện gì phức tạp hết. Cô biết là tôi vừa mới ra khỏi cuộc hôn nhân thứ nhất, và sau hai tuần để ý đến nhau cả hai chúng tôi đều nhận thấy là mọi chguyện diễn tiến rất chậm. Nhưng còn một lí do nữa để đề cập đến chuyện ba phòng ngủ.
Chúng tôi rời Washington chiều thứ Sáu. Tôi cầm lái Megan dẫn đường. Ruby nhấm nháp bánh trái ở ghế sau, đôi mắt hoảng sợ với viễn cảnh sẽ trải qua mấy ngày xa thành phố, xa những con đường, trên bải biển, sạch sẽ và cai nghiện.
Cô đã không chích choác gì từ đêm thứ Năm. Ba đêm ở Delaawre sẽ là 4. Sáng thứ Hai chúng tôi sẽ đưa cô tới kiểm tra ở Eastwood, một trung tâm cai nghiện cho phụ nữ ở phía Đông Capitol. Mordecai có làm ơn cho một người ở đây và Ruby sẽ có một phòng nhỏ với một chiếc giường ấm áp ít nhất trong vòng 90 ngày.
Trước khi chúng tôi rời thành phô, Ruby đã tắm táp ở Naomi và đã mặc đồ mới. Megan đã khám xét từng dường khâu trong quần áo và giỏ sách của Ruby để tìm xem có ma túy không. Cô không tìm thấy gì. 'Đó là một việc làm vi phạm quyền cá nhân nhưng với những người nghiện thì mọi chuyện cũng có khác.
Chúng tôi tìm thấy ngôi nhà vào lúc trời nhập nhoạng tôi. Megan thường đến đây một hai lần trong một năm. Chìa khóa để ở dưới tấm thảm trước ngưỡng cửa.
Tôi được phân cho căn phòng ở dưới nhà, một điều mà Ruby nghĩ là kì cục. Hai phòng ngủ còn lại ở trên lầu và Megan muốn ở cạnh Ruby suốt đêm.
Thứ Bảy trời mưa, những làn nước giá lạnh tuôn xuống như vòi hoa sen từ ngoài biển thổi vào. Tôi ngồi một mình ở sân trước, nhẹ nhàng đu đưa chiếc xích đu và được ủ trong một chiếc mền dày, đắm chìm trong mộng mơ, lắng nghe tiếng sóng vỡ ra mỗi khi đập vàp bờ. Cửa đóng, một tấm màn buông phía sau và Megan bước lại chỗ xích đu. Cô nhấc tấm mền lên và rúc vào người tôi. Tôi ôm cô thật chặt, nếu không cô sẽ ngã xuống sân.
Thật dễ dàng ôm cô.
"Khách hàng của chúng ta đâu?"
"Đang xem TV."
Một làn gió mạnh phả hơi nước vào mặt chúng tôi, và chúng tôi ôm nhau chặt hơn. Dây xích dưới xích đi kêu to hơn sau đó quay chậm lại gần như dừng lại hẳn, khi chúng tôi ngồi im không nhúc nhích. Chúng tôi ngắm nhìn những đám mây vần vụ trên mặt biển. Thời gian đâu còn quan trọng nữa.
"Anh nghĩ gì vậy?" Cô hỏi thật dịu dàng.
Mọi chuyện và chả có chuyện gì cả. Cách xa khỏi thành phố tôi có thể nhớ lại ngày đầu tiên và cố xâu chuỗi lại các sự việc. Ba mươi hai ngày trước tôi đã là chồng một người khác, sống ở trong một căn hộ khác, làm việc ở một công ty khác và hoàn toàn xa lạ với người phụ nữ mà tôi đang ôm trong tay này. Sao mà cuộc đời có thể có những đổi thay đầy kịch tính như thế chỉ trong vòng một tháng?
Tôi không dám nghĩ đến tương lai, quá khứ vẫn còn đang tiếp diễn.