Lục Bình Tím

Lượt đọc: 29430 | 52 Đánh giá: 9,2/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Tập II

Gia Thiều khoác áo ấm lên vai Ỷ Bình, xong anh giúp cô cột lại chéo khăn trùm đầu, rồi ôm qua vai cô dìu đi:

- Đi chậm thôi nghe Bình, kẻo động vết mổ .

- Anh Gia Thiều ... Em muốn nhìn con em 1 chút, giúp em đi anh . Em van anh!

Gia Thiều lưỡng lự:

- Chi vậy em ? Em sẽ lại nhớ và lại đau lòng .

- Em phải đi và lâu lắm mới trở về, lẽ nào 1 chút ân huệ nhỏ cho em cũng không có ?

- Thôi được, để anh nói với chị Hiệp .

Gia Thiều dìu Ỷ Bình qua phòng dưỡng nhi . Hiệp đang ở bên đó . Cô nhìn Ỷ Bình 1 thoáng khi Gia Thiều ngỏ ý muốn nhìn con .

- Được! Cô nhìn mặt nó 1 lát rồi đi đi, kẻo anh Tân vào .

- Dạ .

Ỷ Bình xúc động nhìn con, nó xinh quá . Mặt tròn trắng, gương mặt giống hệt Tân . Con khẽ cựa mình hấp háy mắt rồi mở ra, đôi mắt to đen lay láy . Ỷ Bình choáng ngợp trong cảm xúc, cô run tay sờ nhẹ lên mặt con . Con của mẹ! Mẹ sẽ rời xa con, nhưng mẹ có niềm tin rồi "lá sẽ rụng về cội", "nước sẽ về nguồn".

- Đi thôi Ỷ Bình!

Gia Thiều dìu Ỷ Bình đi, cô còn cố lưu luyến nhìn lại . Ra đến bên ngoài, cô đứng tựa vào Gia Thiều, khóc nức nở:

- Đi thôi Ỷ Bình!

Hôm nay trời buồn với tâm sự của Ỷ Bình, nên nắng không muốn lên . Đường phố vẫn nhiều xe, vẫn bụi bặm, vẫn ồn ào, nhưng ngày hôm qua và ngày hôm nay của Ỷ Bình khác nhau rồi . Cô đang làm người lữ hành chạy trốn, tương lai phía trước không biết được, còn hiện tại đầy nỗi buồn đau . Khi anh đến bệnh viện chỉ còn chiếc giường trống không, anh sẽ đau đớn và giận dữ ...

Xin lỗi anh, Tân ơi!

o O o

Tân ngơ ngác trước căn phòng trống không vật dụng và cả Ỷ Bình nữa . Anh quay ra, bắt gặp cô y tá đi vào, vội chộp cô lại .

- Cô ơi! Người nằm phòng này ...

- À! Cô đã được người nhà lo thủ tục xuất viện, đi về từ lúc sáng sớm .

Sao Ỷ Bình không đợi anh đưa cô về ? Có 1 điều gì đó không bình thường lắm . Cám ơn cô y tá, Tân hấp tấp lái xe về nhà . Anh xông vào phòng, chỉ có Hiệp và thằng bé, không có giỏ xách hay là cái gì đó của Ỷ Bình . Tân nhìn vợ:

- Ỷ Bình đâu ? Cô ấy xuất viện về nhà rồi mà, sao không đợi anh mang xe đến đưa về ?

Hiệp thong thả kéo tấm đắp lại cho con:

 Ỷ Bình không còn về đây nữa .

- Không còn về đây nữa ? Vô lý! Hiệp, em đã làm gì Ỷ Bình rồi hả ?

Tân vặn mạnh tay vợ . Hiệp lạnh lùng đẩy tay anh ra:

- Anh xem lá thư đi thì rõ .

Một lá thư trên bàn, Tân run rẩy cầm lấy . Lá thư của Ỷ Bình, anh đọc ngấu nghiến:

Anh Tân!

Xin lỗi là em đã đi mà không nói lời nào với anh . Anh biết đó, em thỏa thuận sinh con cho anh và đổi lại, em có một số tiền . Xem như hợp đồng của chúng ta đã kết thúc, đã đến lúc em phải rời khỏi nhà anh . Cám ơn anh đã yêu em thật lòng, nhưng mà em không thể để ước mơ cúa mình mai một . Em đi đây . Hãy nuôi con và lo cho con giùm em! Hãy hôn con giùm em!

Vĩnh biệt

Ỷ Bình .

Tân giận dữ vò nát lá thư . Anh quắt nhìn vợ:

- Em đã ép Ỷ Bình phải đi có phải vậy không ?

Hiệp lạnh nhạt:

- Anh đừng có thái độ này với em! Nếu cô ta không tham tiền, em có muốn ép cũng không được .

- Ỷ Bình không phải loại người tham tiền, vì nếu tham tiền cô ấy đã lấy Gia Thiều .

Hiệp cười khẩy:

 Anh lầm rồi! Cô ta đi với Gia Thiều . Anh hoảng loạn tìm kiếm, thì lúc này cô ấy cùng Gia Thiều trên 1 chuyến bay sang Mỹ, anh không tin có thể ra quầy vé phi trường mà hỏi .

- Anh không tin!

Tân giận dữ lái xe đi . Anh lái xe như bay, vượt qua cả đèn đỏ, băng qua giao lộ ... 1 chiếc xe băng vội qua từ phía đèn xanh ...

Ầm ... hai chiếc xe tông vào nhau .

Tân nghe ngực mình đau nhói, mắt anh hoa lên, anh gục trên vô-lăng . Máu chảy tràn trên mặt anh ... Anh cố nhìn lên cao . Hình như có tiếng phi cơ rền vang ... Ỷ Bình! Em đừng đi ...

Cái chân băng bột và vết thương trên đầu cầm chân Tân . Anh đau khổ nhận ra mình bất lực, anh không thể níu kéo Ỷ Bình lại cho mình, cô đã rời xa anh đến nửa vòng trái đất . Cô không màng biết đến chuyện anh vì đuổi theo cô phải nằm bệnh viện với 1 cái chân khập khiễng . Cô đã đi theo ước mơ của mình . Em đã quên tôi thật sao Bình ? Còn ngày tháng vợ chồng, còn lời nói nào em nũng nịu nói yêu tôi, em đã quên hết rồi ...

o  O  o

Trong một căn phòng vắng . Ỷ Bình nằm chết lịm . Vết mổ, vết thương lòng và bầu ngực căng sữa, đẩy cô vào cơn mê chập chùng, tỉnh tỉnh mê mê .

- Em dậy uống miếng thuốc này đi Bình!

Gia Thiều mở cánh cửa, anh lấy thuốc rồi đi lại bên Ỷ Bình, nâng cô cho ngồi dậy .

- Em ăn miếng cháo đi rồi uống thuốc .

Ỷ Bình bật khóc:

- Em không muốn ăn .

Gia Thiều nghiêm mặt:

- Nên nhớ em và anh đang sống trên đất Mỹ, chỉ có anh và em thôi . Nếu em cứ khóc, muốn bệnh hoài thì tốt nhất nên đi về đi . Đi tìm anh ta, rồi suốt đời chịu làm kẻ thứ 3 cho người ta chà đạp . Anh thương em, anh muốn giúp em, tại sao em không chịu nghĩ gì đến anh cả vậy ?

Anh dựng cô dậy, ép ăn cháo và uống thuốc . Ỷ Bình vừa ăn vừa khóc . Cô nào có muốn làm cho Gia Thiều khổ sở đâu . Cô biết anh yêu cô, nhưng con tim có những lý lẽ của nó .

Ăn chén cháo và uống thuốc, Gia Thiều để cho Ỷ Bình nằm xuống, anh nắm tay cô:

- Quên đi em ạ! Vui sướng gì làm kẻ thứ 3 chứ . Bao giờ vòng tay anh cũng mở rộng đón em cả .

Ỷ Bình khép mắt lại . Cô nhớ con nhớ Tân và nhớ những gì 2 người có với nhau .

Vết thương lòng hãy còn hằn sâu . Bảo quên anh không phải điều dễ dàng . Bây giờ anh đang làm gì, có nhớ cô như cô đang nhớ anh ?

Còn con nữa, cô chưa đoực 1 lần ôm con trong vòng tay mình . Có người mẹ nào không yêu con, nỗi nhớ nỗi thương cứ cháy lòng .

« Lùi
Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang