“Hai vị khách quan muốn dùng gì ạ?”
Hai người vừa bước chân vào quán, đã có người lanh lẹ ra đón, tươi cười niềm nở, không hề tỏ vẻ khinh thị dù họ ăn mặc rách rưới.
Hứa Tam Nhạn đảo mắt nhìn quanh, lầu một là một hiệu thuốc bình thường, chỉ rộng rãi hơn chút, bốn phía kê đầy tủ thuốc.
"Nghe nói ở đây có bán bảo dược, ta đến xem thử." Hứa Tam Nhạn nhìn thẳng vào mắt người kia nói.
"Ấy dà, ngài đến không đúng lúc rồi, bảo dược vừa bán hết rồi ạ." Người kia vừa cười vừa đáp.
Hứa Tam Nhạn lấy từ trong ngực ra mấy đồng bạc vụn, đặt vào tay người kia, "Nói thật cho ta nghe xem."
Người kia cười hì hì đếm bạc, ghé sát lại nói, "Không dám giấu gì ngài, ngài đến lúc nào cũng vậy thôi, không mua được đâu. Bảo dược hiếm lắm, phải ưu tiên cho mấy vị quý nhân kia trước đã."
Nói đoạn, người kia liếc mắt về phía trong thành, Hứa Tam Nhạn hiểu ý, là chỉ những quý nhân trong quan phủ.
"Sau đó đến lượt các đại nhân bang phái cũng đang chờ nữa, ví dụ như Bạch bang chủ của Bạch Mã bang, tháng nào cũng cố định sai người đến lấy một gốc, còn có Lâu chủ Vọng Nguyệt lâu nữa."
"Người hái sâm giỏi lắm thì một tháng cũng chỉ hái được không quá hai nắm tay bảo dược, ít đến nỗi không đủ chia ấy chứ. Chỉ có thỉnh thoảng còn dư lại, may ra người khác mới mua được, mà giá cũng không rẻ, ít nhất cũng một vạn lượng bạc, mà còn đang tăng giá nữa đấy."
"Bây giờ bảo được ở vùng ngoại vi Long Lư sơn hái gần hết rồi, muốn có thì phải vào sâu bên trong. Mà trong Long Lư sơn có yêu thú, lỡ gặp phải thì mất mạng như chơi.”
Hứa Tam Nhạn gật đầu, thứ này rất có ích cho võ giả, nên cung không đủ cầu. Ngô Quyết có được mấy cọng bảo dược kia, chắc hẳn đã tốn không ít công sức.
Xem ra vẫn phải nâng cao địa vị mới được, nếu không dù có tiền trong tay cũng không mua nổi.
"Đa tạ, nếu lúc nào có bảo dược còn dư, làm phiền báo cho ta một tiếng, chắc chắn không để tiểu huynh đệ chịu thiệt."
"Ngài cứ yên tâm."
Hứa Tam Nhạn chấp tay, để lại địa chỉ rồi đi ra.
Đại Hoàng Nha hỏi, "Tứ gia, tiếp theo chúng ta đi đâu?"
Hứa Tam Nhạn ngẩng đầu nhìn về phía thành bắc, "Quan Sơn đao hội."
...
Quan Sơn đao hội được lập ở thành bắc, vì nơi này hỗn loạn nhất, lại đa phần là dân nghèo, chi phí sinh hoạt thấp, Quan Sơn đao hội lại tương đối nghèo, nên thành bắc là thích hợp nhất.
Hứa Tam Nhạn đi xuyên qua một con hẻm dài hun hút, cuối hẻm là một gian đại viện, cánh cổng lớn rách nát mở toang, bên trong ồn ào náo nhiệt.
"Mới sáng sớm đã ầm ĩ, làm cái gì không biết?" Đại Hoàng Nha tò mò.
Hứa Tam Nhạn tự mình bước qua cổng, chỉ thấy trong sân rộng rãi, mười mấy gã đại hán mặc áo rách vây quanh một chỗ, ở giữa hai người đang cầm đao so tài võ nghệ.
"Hay!"
"Mẹ nó, thằng Vương vô lại chém nó đi, lão tử cược hai lượng bạc vào mày..."
"Vương quả phụ còn lột sạch quần áo chờ lão tử đấy, mày mà thua thì tối nay mày đền cho lão."
Hứa Tam Nhạn tiến lại gần xem, hai gã hán tử ngươi tới ta đi đánh nhau kịch liệt, nhưng đều giữ lại một phần lực, tránh sơ sẩy mà giết người.
"Hai vị này lạ mặt quá, đến Quan Sơn đao hội chúng ta có việc gì à?" Một người bên cạnh hỏi.
Hứa Tam Nhạn cười lắc đầu, "Nghe danh Quan Sơn đao hội hảo hán tụ tập, trong lòng ngưỡng mộ, muốn gia nhập."
Hán tử kia nhíu mày, rồi lại toe toét cười, "Hắc, bọn ta đâu có phải hảo hán gì cho cam."
Đúng lúc này hai người trên sân phân thắng bại, hán tử kia hô to một tiếng, "Các huynh đệ, có người đến treo chửi!”
Hứa Tam Nhạn hiểu ra, treo chú chính là ý muốn nhập bọn, cách nói thường dùng trong giới giang hồ, hắn cũng hiểu được chút ít.
Đám người nhao nhao quay đầu nhìn hai người, có người cười nhạo, "Thằng nhãi này chắc lông còn chưa mọc đủ đâu."
"Ha ha ha ha..."
"Sao, ngươi muốn giúp nó đếm xem có mấy cọng lông à?"
Hứa Tam Nhạn vẫn giữ nụ cười trên môi, Đại Hoàng Nha liếc nhìn người vừa nói, lặng lẽ tránh xa hắn.
Người ngoài không biết Tứ gia tâm ngoan thủ lạt, chứ hắn thì biết rõ mười mươi. Tứ gia cái gì cũng tốt, hào phóng với anh em, tiền bạc không thiếu bao giờ, nhưng tuyệt đối đừng chọc giận hắn.
Trước đây ở trại có một tên mã phỉ mới nhập bọn, thấy Tứ gia suốt ngày cười hì hì, đối với ai cũng một bộ dạng tươi cười, tưởng Tứ gia dễ bắt nạt, giở trò đùa cợt không nặng không nhẹ.
Ngày hôm sau đã bị lột da trói vào cột, đau đớn hai ngày rồi chết.
Hứa Tam Nhạn không hề hay biết suy nghĩ của Đại Hoàng Nha, chỉ lên tiếng, "Vị nào là đương gia?"
”A, còn muốn gặp đương gia? Không cần phiền toái vậy đâu, vượt qua ba cửa ải là thành huynh đệ." Trong đám người có người nói.
"Không biết là ba cửa ải nào?"
Một đại hán râu quai nón bước ra, "Cửa thứ nhất, côn đao, các huynh đệ, bắt đầu đi."
Đám người chia thành hai hàng mặt đối mặt đứng cạnh nhau, cầm đao đặt dọc trước ngực, ở giữa chỉ để lại một lối đi vừa một người lọt.
"Đi qua, mặt không biến sắc coi như qua." Đại hán râu quai nón nói.
Cửa thứ nhất đơn giản nhất, chỉ là để đo gan dạ, làm nghề này mà nhát gan thì vứt đi.
Hứa Tam Nhạn cười nhạt một tiếng, mắt nhìn thẳng nhẹ nhàng đi qua, Đại Hoàng Nha cũng theo sát phía sau. Bọn họ vốn là mã phỉ xuất thân, chút chuyện này đối với bọn họ mà nói, chẳng khác nào ăn cơm uống nước.
Đại hán râu quai nón thấy vậy khẽ gật đầu, "Cửa thứ hai, thử tay nghề, trong sân có mấy huynh đệ này, ngươi tùy ý chọn một người, chống đỡ được hai mươi chiêu coi như qua."
Đại Hoàng Nha liếc nhìn người vừa chế giễu Tứ gia, thầm mặc niệm cho hắn.
Ánh mắt Hứa Tam Nhạn khẽ động, như thể tùy ý chọn đại, "Vậy thì vị huynh đệ kia đi."
Đại Hoàng Nha thầm nghĩ, quả nhiên.
Chính là người vừa nói Hứa Tam Nhạn lông còn chưa mọc đủ.
"Ha ha ha, thằng nhãi, dám chọn ông đây, bây giờ mày van xin lão, lão còn châm chước cho mày qua đấy."
Đại Hoàng Nha khẽ nhếch mép, người này vẫn còn đang tự tìm đường chết.
"Mời."
Hứa Tam Nhạn đưa tay.
Đám người tản ra, chừa lại một khoảng trống cho hai người.
"Thằng nhãi, coi như mày xui xẻo..."
Hán tử kia rút trường đao, "Đừng bảo là lão ức hiếp mày, mày động thủ trước đi."
"Được..."
Lời còn chưa dứt, chỉ thấy thân ảnh Hứa Tam Nhạn bỗng nhiên biến mất, khi mọi người còn chưa kịp phản ứng, một cước đã đá vào bụng gã đại hán kia.
"Phanh!"
Đại hán văng xa bảy, tám mét, lập tức ngã xuống đất bất tỉnh nhân sự.
Đây là Hứa Tam Nhạn đã nương tay, mới đến mà đã giết người, sợ ảnh hưởng không tốt.
Hán tử kia nhiều nhất cũng chỉ là võ giả Luyện Tinh sơ kỳ, đối với những đao khách bình thường, một bản công pháp phàm tục cũng khó mà có được. May mà Luyện Tinh cảnh giới chỉ đơn thuần rèn luyện nhục thể, dù không có công pháp cũng có thể tu tập.
“Nội Khí cảnh?”
"Lão tử không nhìn lầm chứ? Trẻ như vậy mà đã đạt Nội Khí cảnh?"
Chung quanh lập tức vang lên tiếng ồn ào, bọn họ thế nào cũng không hiểu nổi, có thiên phú cao như vậy, sao lại đến cái Quan Sơn đao hội này làm gì, dù là đến Bạch Mã bang, cũng có thể được đãi ngộ tốt hơn nhiều.
Đôi mắt gã râu quai nón trừng đến căng tròn, thằng nhãi này tuổi còn trẻ mà đã là Nội Khí cảnh!
Quan Sơn đao hội của bọn họ từ trước đến nay, cũng chỉ có hai người đạt Nội Khí cảnh, lần lượt là bang chủ và Phó bang chủ, hôm nay lại sắp nghênh đón người thứ ba sao?
"Vị tiểu huynh đệ này không biết trước đây làm việc ở đâu?" Đại hán râu quai nón vội vàng tiến lên chắp tay.
Thái độ thay đổi rõ rệt.
Hứa Tam Nhạn cười đáp, "Ở Đại Phong khẩu năm trăm dặm kiếm miếng cơm ăn."
Râu quai nón lúc này đã hiểu, thì ra cũng là hạng người sống trên sa mạc.
Cái gọi là Đại Phong khẩu năm trăm dặm, chính là một cách nói khác về sa mạc Tây Bắc.
"Cửa thứ ba đâu?" Hứa Tam Nhạn hỏi.