Tại Quắc Quốc phu nhân phủ.
Tiết Bạch vừa đặt bản thảo trong tay xuống bàn, ánh mắt Dương Ngọc Dao liền sáng lên, nàng hỏi: "Tân cố sự sao?"
"Cũng tạm xem là vậy."
"Ngốc à, mỗi ngày dâng một chút cho Thánh nhân thì người mới nhớ đến ngươi, dâng cả bản thảo một lần thế này thì chỉ được tính là một lần công lao thôi."
"Kia là với tầm thường cố sự, còn hí văn này lại khác." Tiết Bạch đáp: "Bản thảo chỉ là khởi đầu, sau này còn phải tuyển vai, tập luyện, đến lúc có thể diễn ra một vở hí khiến Thánh nhân hoan hỉ phấn chấn, ít nhất cũng phải đợi tới đầu xuân."
"Tuy tỷ tỷ không hiểu hí khúc, nhưng lại hiểu ngươi. Đến lúc đó, ngươi chắc đã kim bảng đề danh, chuẩn bị chọn quan rồi phải không?"
"Đúng là có ý này."
Dương Ngọc Dao ban đầu cười đắc ý, nhưng sau đó lông mày chau lại, nói: "Chỉ tiếc là, người muốn làm Thánh nhân vui đâu chỉ có mình ngươi. Ta vừa nhận được tin, hôm nay Tạp Hồ cũng muốn diễn một vở đại hí."
"Hử?"
"Tạp Hồ than thân trước mặt Thánh nhân, tự nói là mang bệnh, có lẽ vì từ nhỏ đã là cô nhi, lúc sinh ra chưa được làm tẩy tam lễ. Quý phi nghe vậy động lòng thương xót, hôm nay gọi chúng ta vào cung, cùng nhau tổ chức tẩy tam lễ cho hắn, rửa sạch ô uế, trừ tai giải họa, cầu lấy điềm lành."
"Tẩy tam cho hắn?"
Tiết Bạch chợt nhớ đến vẻ mặt lo lắng của Vương Trung Tự khi bàn về tình hình phương Bắc với Nhan Cảo Khanh, trong lòng bỗng dâng lên cảm giác chia cắt mãnh liệt.
Bao nhiêu tệ nạn tích tụ cùng những hiểm họa âm ỉ trong bóng tối của Đại Đường, không phải không ai nhìn thấy, mà là luôn bị che lấp bởi những điều hoang đường, do những kẻ nắm quyền đều đang ra sức tìm cách làm cho Lý Long Cơ vui lòng.
Dĩ nhiên, hắn cũng chẳng có tư cách để trách ai, vì hắn cũng là một trong số đó, hơn nữa còn là kẻ làm giỏi nhất, khiến ai nấy đều ghen tị.
"Tắm thì tắm thôi." Tiết Bạch thu lại bản thảo, thản nhiên nói: "Có thể bày ra chuyện này, chứng tỏ hắn cũng đã sốt ruột rồi."
---❊ ❖ ❊---
Dương Chiêu đang ở trong phủ, thúc giục các thư sinh mà hắn thuê đến viết cố sự.
"Hầu tử cố sự của Tiết Bạch đã viết xong, Thánh nhân giờ đang thiếu cố sự để đọc, các ngươi còn không dốc sức? Mỗi ngày viết thêm một chút, nhanh chóng hoàn thành tân cố sự. Hơn nữa, đừng có viết mấy thứ ngắn ngủn, phải dài, phải rộng! Các ngươi không thấy Tây Du Ký trải đến bốn mươi vạn chữ đó sao? Thánh nhân đọc càng lâu, sẽ càng nhớ đến chúng ta."
"Dương lang trung, tiểu nhân có một ý tưởng, viết một cố sự về Hán Vũ Đế, ca ngợi ân đức của Thánh nhân…"
"Không được viết về Hán Vũ Đế!"
Dương Chiêu lập tức ngắt lời. Hắn không rõ vì sao lão giả tóc lưa thưa trước mặt lại nghĩ đến Hán Vũ Đế, nhưng dám chắc những kẻ như bọn họ sẽ không xử lý tốt chủ đề này.
"Chúng ta chỉ viết mấy chuyện tình tình ái ái là được."
Sở dĩ hắn để người viết 《 Lục Y Sứ Giả Tục Truyện 》, là vì Tể tướng Trương Thuyết từng viết 《 Lục Y Sứ Giả Truyện 》 được Thánh nhân khen ngợi. Vậy nên về phương diện này, hắn rất rành, nói rồi lấy ra một quyển sách có tranh màu.
"Lại đây, mở mắt ra mà xem."
Mọi người liền bu lại, thấy cuốn sách còn rất mới, được in trên giấy phong lưu chuyên dùng cho văn chương trữ tình, có cả hình ảnh minh họa.
Loại giấy trúc này mới ra đời không lâu, nhưng Trường An đã xuất hiện vài loại sách mới, do những kẻ nhạy bén với lợi nhuận phát hành, và loại sách này chính là một trong số đó.
"《 Du Tiên Quật Tân Khan Đồ Văn 》, ta muốn các ngươi dựa theo đây mà viết cho ta."
Đây là một truyền kỳ cố sự trong năm Khai Nguyên, chủ yếu kể về chuyện phong lưu của Trương Trạc, văn phong sinh động, từ ngữ hoa lệ nhưng đơn giản dễ hiểu.
"Cố sự này... Dương lang trung, chuyện này e là hơi tục tĩu, hữu tổn văn nhã, liệu Thánh nhân có hài lòng chăng?"
"Cho nên ta mới bảo các ngươi chỉ là tham khảo, chớ viết mấy thứ 'nữ thần' gì đó, phải sửa thành 'nữ quan'." Dương Chiêu nói: "Ta cho các ngươi xem là để học cách dùng từ của Trương Trạc. Thánh nhân vốn không ưa lời văn quá đỗi thô lậu, hiểu chưa?"
"Đã rõ. Tài hoa của Trương Trạc quả thực cực giai, dùng tứ lục biền văn mà vẫn viết ra được phong tình muôn vẻ."
"Đúng thế, hãy dốc lòng mà viết, chỉ cần Thánh nhân vui lòng, phần thưởng của các ngươi sẽ không thiếu."
Dương Chiêu cao giọng, nói tiếp: "Trước đây chúng ta cứ mải miết học theo Tiết Bạch, học mãi mà chẳng bằng hắn, nhưng lần này thì khác rồi!"
---❊ ❖ ❊---
Khi đám người còn đang bận rộn phân công, Bùi thị vác bụng bầu lớn vội vã chạy tới, nói: "Phu quân, trong cung truyền lệnh, gọi chàng đến Hưng Khánh Cung dự yến."
Dương Chiêu cười lớn bước ra ngoài, vuốt nhẹ má thê tử, đắc ý nói: "Giờ ta càng ngày càng thấu hiểu lòng Thánh nhân. Nàng cứ chờ xem, chẳng mấy chốc ta sẽ thay thế tên Ca Nô kia làm Tể tướng, ha ha ha!"
Mang theo khát vọng ấy, Dương Chiêu một đường tiến đến Hưng Khánh Cung. Từ xa đã thấy huynh muội Dương gia đứng trước cung môn, hắn liền vội vàng đến hành lễ.
Mọi người vừa trò chuyện đôi câu thì hay tin hôm nay tổ chức tẩy tam lễ cho An Lộc Sơn. Dương Chiêu nghe vậy, sắc mặt lập tức tối sầm, niềm vui trước đó bỗng chốc tan thành mây khói.
"Thật không biết xấu hổ."
Nghĩ đến bản thân tuy cũng làm trò dỗ Thánh nhân vui, nhưng ít ra là dùng văn chương, dâng lên những điều tao nhã. Sao có thể sánh với kẻ làm bậy làm bạ đến độ bôi nhọ văn phong như An Lộc Sơn?
"Thật là..."
"Cữu cữu!"
Đột nhiên có tiếng gọi vang lên, Dương Chiêu quay đầu lại, thấy An Lộc Sơn ục ịch đang chạy tới.
"Khỉ thật."
"Phải vui vẻ lên." Dương Tiêm nghiêm mặt dặn: "Đừng phá hỏng nhã hứng của Thánh nhân."
Nói đoạn, hắn xoa mặt cười rạng rỡ. Dương Chiêu dù trong lòng phiền muộn nhưng cũng đành cười theo. Ban đầu là cười gượng, nhưng đến khi vào đến Hưng Khánh Cung, nét mặt hắn đã tươi như hoa.
---❊ ❖ ❊---
Mọi người được dẫn đến Nam Huân Điện. Nơi đây nằm cạnh Hưng Khánh Trì, là chốn Thánh nhân thường luyện chữ ngắm cảnh, yến ẩm du nhạc cùng các thị thần và học sĩ.
Bên hồ, hàng chục cung nữ xinh đẹp đang bận rộn chuẩn bị. Tham dự tẩy nhi yến lần này, ngoài huynh muội Dương gia còn có vài cận thần của Thiên tử như Lý Quy Niên, Giả Xương...
Chờ đợi một hồi, Lý Long Cơ dẫn Dương Ngọc Hoàn bước ra. Người chưa đến mà tiếng cười đã vang, rõ ràng bậc quân vương đang cảm thấy chuyện này rất thú vị.
Lúc này, mọi người đều đứng hai bên quan lễ, chỉ có An Lộc Sơn ngơ ngác đứng giữa. Thấy Thánh nhân đến, gã lập tức lăn thân hình tròn vo về phía trước, quỳ sụp xuống đất, hướng Dương Ngọc Hoàn hành đại lễ.
"Hài nhi bái kiến mẫu thân!"
Cao Lực Sĩ thấy vậy quát lên: "Không biết lễ nghi! Sao không bái kiến Thánh nhân trước?"
An Lộc Sơn lúng túng ngẩng đầu đáp: "Hồ Nhi là người Hồ, người Hồ luôn đặt mẫu thân lên trước, phụ thân ở phía sau."
Cao Lực Sĩ cố ý nghiêm mặt hỏi: "Ai là phụ thân ngươi?"
Lý Long Cơ bật cười ha hả, rộng lượng khoát tay nói: "Không sao, Hồ Nhi không có tâm cơ, đừng chấp nhặt mấy chuyện nhỏ này."
Dương Ngọc Hoàn che miệng cười, liếc Lý Long Cơ một cái, làm nũng: "Hiếm khi thiếp lại đứng trước Tam lang, sao lại chấp nhặt được chứ?"
"Ha ha, trẫm nào dám, Thái Chân vốn nên đứng trước trẫm, mời."
Lý Long Cơ ra hiệu, Dương Ngọc Hoàn bước lên vài bước, nói: "Hồ nhi đứng lên. Nếu ngươi đã bái ta, thì hôm nay vi nương sẽ làm tẩy nhi yến cho ngươi, cầu mong bách bệnh tẫn trừ, trường mệnh bách tuế."
An Lộc Sơn mừng rỡ, lập tức dập đầu thật mạnh, lớn tiếng hô:
"Hài nhi đa tạ nương nương!"
"Khai yến, tân khách nhập tọa."
Thánh nhân cùng Quý phi an tọa nơi thượng vị. Tiết Bạch nhờ vào thứ bậc của huynh đệ Dương gia nên được xếp ngồi vào vị trí đắc địa, ngay dưới Dương Tiêm. Hắn đảo mắt nhìn quanh, thấy An Lộc Sơn không phải tắm gội ngay tại điện, mà được sắp đặt ở một tiểu các cạnh Hưng Khánh Trì, nơi cung nữ và thái giám đang tất bật nhóm lửa.
---❊ ❖ ❊---
Bỗng một tiếng hồ già vang lên, đoàn vũ nữ uyển chuyển tiến vào điện, khởi vũ tựa gió cuốn tuyết bay, mỗi bước chân chạm đất đều hòa nhịp cùng tiết phách hỷ khánh. Dương Tiêm lập tức vỗ tay cười lớn, chúng nhân phụ họa, không khí trong điện tức thì trở nên náo nhiệt tột độ.
Hứa Hợp Tử nhẹ nhàng bước ra, cất giọng hát vang:
"Lộc nhi đản hề kim ngọc đường,
Tam nhật tẩy hề hỉ khí dương,
A nương hạ hề tứ y thường,
Nhi xuất dục hề xuyên tân trang."
Những ca từ ngẫu hứng ấy lại càng khiến bầu không khí thêm phần nhẹ nhàng, thú vị. Dương Ngọc Hoàn như đang chơi trò gia đình, cười nói: "Được thôi, vậy vi nương sẽ ban thưởng tân y, các ngươi mau khiêng Hồ nhi đi tắm."
Lý Long Cơ cười đùa: "Hồ nhi nặng thế kia, vài người e là không kham nổi, phải thêm nhân thủ mới được."
Mấy tên thái giám vạm vỡ liền khiêng một chiếc kiệu rực rỡ đến, chuẩn bị đưa An Lộc Sơn đi tắm. Bỗng nghe An Lộc Sơn lên tiếng: "Có thể mời tiểu cữu cữu dẫn Hồ nhi đi tẩy tam được chăng?"
Tiết Bạch đang nâng chén rượu, nghe vậy thì kinh ngạc, quay đầu nhìn lại, chạm ngay ánh mắt chân thành của An Lộc Sơn. Hắn ngước nhìn lên phía trên, vừa vặn bắt gặp ánh mắt của Dương Ngọc Hoàn. Nàng cũng ngạc nhiên, rồi khẽ bật cười, đôi mắt long lanh lấp lánh như đang xem một màn kịch vui.
Tiết Bạch không muốn phá hỏng nhã hứng của Lý Long Cơ, bèn đứng dậy, lấy thân phận cữu cữu bước đến bên cạnh kiệu, dẫn An Lộc Sơn đi tắm. Phía sau lưng, tại Nam Huân Điện, tiếng ca tiếng múa lại càng thêm rộn ràng.
---❊ ❖ ❊---
Vào đến tiểu các, một đoàn cung nữ tiến tới, giúp An Lộc Sơn cởi y phục.
"Tiểu cữu cữu dường như không ưa Hồ nhi?"
"Không đến mức ấy, chỉ là chưa thân thuộc mà thôi."
Trước mặt đám cung nữ, An Lộc Sơn vẫn giữ vẻ cười ngây ngô, tỏ ý thân thiện: "Hồ nhi muốn cùng tiểu cữu cữu kết thân, làm Thánh nhân vui lòng, sau này chúng ta có thể qua lại nhiều hơn."
"Đáng tiếc là ngươi sắp phải quay về rồi."
"Chỉ cần kết được thiện duyên là tốt rồi, nếu cần nhân sâm hay dược liệu quý, cứ nói với Hồ nhi."
Tiết Bạch nghe vậy thì hơi cau mày, quay đầu nhìn lại, đã thấy An Lộc Sơn được cung nữ dìu vào thùng tắm, chiếc bụng phệ nổi lềnh bềnh trên mặt nước, trông thật khoa trương. An Lộc Sơn thấy ánh mắt hắn nhìn đến, liền nhiệt tình cười nói: "Tiểu cữu cữu vì ta tẩy tam, nếu bách bệnh toàn bộ tiêu tan, đều là nhờ phúc của tiểu cữu cữu cả."
Lời đã nói đến mức này giữa chốn cung đình, nếu Tiết Bạch không đáp lễ thì quả là quá nhỏ nhen. Hắn bèn mỉm cười, tạm gác định kiến, thuận theo mà đùa: "Ngươi đã tự nhận là ngoại sanh của ta, sau này chớ có ngỗ nghịch đó."
"Hồ nhi nào dám, cũng mong tiểu cữu cữu đối tốt với Hồ nhi."
Nói đến đây là đủ, An Lộc Sơn đã bày tỏ thiện ý, lại ngấm ngầm uy hiếp, chỉ rõ hắn đã nhìn thấu thủ đoạn của Tiết Bạch. Lúc này, một đoàn nội thị bước vào, cười nói: "Quý phi ban tân y cho Lộc nhi."
Gồm có mũ đầu hổ, yếm mặt hổ và các đồ vật khác mang ý nghĩa trừ tà, cầu cho lớn lên mạnh khỏe như hổ. An Lộc Sơn mặc vào trông càng buồn cười, lại ngồi trên thải kiệu, chẳng khác nào một đứa trẻ. Cả đoàn khiêng kiệu quay về Nam Huân Điện.
Dương Chiêu tâm tư nặng trĩu, nâng chén rượu nhấp một ngụm. Bỗng nghe trong điện vang lên tiếng cười nói rộn rã, hắn ngẩng đầu nhìn, thấy An Lộc Sơn đội chiếc mũ đầu hổ lệch sang một bên, cố tình bày ra vẻ ngớ ngẩn. Gương mặt béo mầm bóng nhẫy ấy phối cùng bộ dạng kia tạo nên một sự tương phản đầy châm biếm.
Thế mà, kẻ kia còn cố ý vươn tay ra, ra hiệu muốn Tiết Bạch dắt mình. Hắn cất giọng gọi: "Tiểu cữu cữu."
Dương Chiêu thoáng thấy trên mặt Tiết Bạch hiện lên vẻ bực bội, tựa hồ muốn vung tay tát cho An Lộc Sơn một cái, không nhịn được liền khẽ nhếch miệng cười: "Ha."
Đã cười thì cười cho trót, Dương Chiêu cất tiếng ha hả, góp vui nói: "Thỉnh Quý phi rải tẩy nhi tiền!"
Nghe đến chuyện rải tiền, Lý Long Cơ liền hào sảng vung tay. Tức thì, mấy tên nội thị khiêng vài rương lớn tiến vào, mở ra bên trong toàn là kẹo và tiền được buộc bằng dải lụa màu.
"Rải đi, rải đi."
Dương Ngọc Hoàn bước lên, bốc một nắm tiền buộc lụa rải vào kiệu An Lộc Sơn, vừa rải vừa cười nói: "Ba ngày tắm rửa đầy tiền vàng, con ta cả đời không lo ghẻ lở."
Chẳng rõ nàng có thực sự vui vẻ hay không, nhưng rõ ràng nàng rất thích đùa nghịch. Đôi mắt cong cong, khuôn mặt lộ vẻ tinh nghịch như một tiểu nữ hài đang chơi trò chơi.
Thế nhưng, khi xoay người lại thấy Tiết Bạch đứng đó, mơ hồ nhận ra hắn không được vui, nàng bèn nhét một viên kẹo vào tay hắn: "Ăn kẹo nè."
Tiết Bạch ngửi thấy mùi hương thoảng qua, quay đầu nhìn lại thì Dương Ngọc Hoàn đã nhấc váy rời đi, chỉ còn lại bóng dáng uyển chuyển dịu dàng.
"Các người mau rải đi."
"Vâng, nương nương."
Các cung nữ nhận lệnh, thi nhau rải kẹo và tiền vào kiệu, gần như chôn vùi An Lộc Sơn bên trong. Đám thiếu nữ bật cười khanh khách, bầu không khí trong điện càng thêm hoan náo.
---❊ ❖ ❊---
Tiết Bạch cảm thấy trò giả ngốc chọc cười này chẳng có gì hay ho, nhưng nhìn sang, Lý Long Cơ lại vô cùng đắc ý. Nói là tẩy tam để trừ bệnh cho An Lộc Sơn, nhưng thực chất Hồ Nhi chẳng khác nào một món đồ chơi. Nụ cười thoải mái trên gương mặt vị Thiên tử phong lưu này, có lẽ là cười vì không còn ai có thể uy hiếp được hắn nữa.
Hết thảy đều theo đúng ý hắn — Lý Hanh bị giam lỏng, Lý Lâm Phủ già yếu, An Lộc Sơn bệnh tật, Vương Trung Tự mất chức… Trên đỉnh cao quyền lực, đã không còn ai có thể lại gần hắn nữa. Hắn muốn làm thần tiên, năm nào cũng cười vui như vậy, ngày nào cũng như Tết đến.
Tẩy nhi yến náo nhiệt đến tận trưa, cuối cùng cũng đổi sang tiết mục ca vũ. Tiếng nhạc vang lên khắp cung điện, vua tôi cùng nhau vui vẻ uống rượu.
Tiết Bạch ngồi thưởng thức những món mới do ngự trù chế biến, bỗng nhớ đến Vương Trung Tự. So sánh ra thì khuôn mặt cau có như sắt thép của người kia thật khó ưa, nói năng thẳng thừng khó nghe, lại còn yêu binh như con, uy vọng quá cao, sao có thể không chết?
"Búi tóc thời thượng, gương mặt tươi tắn như đóa sen, thân thể tỏa hương, đôi mày trời sinh vừa dài vừa đẹp…"
Ánh mắt Dương Chiêu rơi trên bộ ngực trắng như tuyết của các cung nữ, thầm nghĩ ca vũ trong cung ngày nào cũng là mấy trò này, chẳng trách Thánh nhân lại thích xem cố sự. Hôm nay tẩy nhi yến của An Lộc Sơn đúng là vô liêm sỉ đến mức không ai địch nổi. Không thể đối đầu trực diện, cứ đợi vài ngày cho Thánh nhân quên mất thú vị của An Lộc Sơn, rồi dâng bản thảo lên cũng chưa muộn.
"Thánh nhân." Tiết Bạch bất chợt nói: "Nhìn thấy ca vũ trong cung, ta lại nhớ ra có một vật muốn dâng lên Thánh nhân."
"Ồ?" Lý Long Cơ mỉm cười: "Là vật gì?"
"Là hí."
"Ha ha ha!"
Lý Long Cơ đã ngà ngà say, cười không dứt: "Chư khanh xem xem, tiểu tử Tiết Bạch này, chẳng thèm nhìn xem đang ở trước mặt ai, lại dám dâng hí?"
Tiết Bạch lập tức hạ giọng nói: "Không phải là hí, mà là hí văn."
"Ngô, ngươi cũng biết tự lượng sức mình, mang lên đây."
Hí văn 《 Tây Sương Ký 》 được đưa đến ngự tiền.
Ban đầu, Lý Long Cơ vốn chẳng mấy để tâm, chỉ vì xem ca vũ đã chán chường nên mới tiện tay lật xem thử. Thế nhưng, dần dà, ngài ngồi thẳng người lại, bắt đầu đọc một cách chăm chú. Thỉnh thoảng, ngài khẽ lẩm bẩm vài câu, rồi lại nhíu mày trầm tư.
"Tiết Bạch, ngươi xướng thử cho trẫm nghe một đoạn xem sao."
"Hồi Thánh nhân, tại hạ không giỏi xướng khúc, vẫn đang nghiên cứu các loại xướng pháp, chỉ biết xướng một hai câu mà thôi."
"Vậy thì xướng một hai câu đi."
"Tuân chỉ."
Tiết Bạch không từ chối, hắng giọng một cái rồi đột ngột cất tiếng hát: "Tuy nhiên nhãn để nhân thiên lý, thả tẫn sinh tiền tửu nhất bôi. Vị ẩm tâm tiên túy, nhãn trung lưu huyết, tâm nội thành hôi."
Dương Chiêu sững sờ, cảm thấy khúc điệu này nghe rất chối tai. Hắn uống cạn chén rượu, liếc mắt nhìn sang thì thấy sắc mặt Lý Long Cơ vô cùng nghiêm túc.
"Tiếp tục."
"Tại hạ không biết xướng nữa, chỉ biết chừng đó thôi."
Lý Long Cơ phất tay ra hiệu mọi người im lặng. Ngài đứng dậy đi vài bước, bắt chước giọng điệu của Tiết Bạch xướng thử một câu. Quả nhiên, ngài lĩnh hội cách xướng hí này rất nhanh, chỉ hỏi lại ba chữ:
"Dàn dựng được không?"
Tiết Bạch đáp: "Chưa rõ, đang thử nghiệm..."
"Ngươi dọn đến Lê viên, dàn dựng vở hí này cho trẫm xem."
Trong điện, những người như Hứa Hợp Tử, Tạ A Man, Tiết Quỳnh Quỳnh đều ánh mắt sáng rực, lộ vẻ kinh hỉ. Tiết Bạch cảm nhận được những ánh nhìn đó thì lạnh sống lưng, vội cúi người đáp:
"Hồi Thánh nhân, thế thì còn gì thú vị. Hay là tại hạ dựng một vở ngoài cung, Thánh nhân cũng dựng một vở, rồi so xem ai làm tốt hơn, ngài thấy sao?"
Mọi người đều kinh ngạc trước sự to gan của hắn. Lý Long Cơ lại càng hào hứng, cười nói:
"Cược một ván?"
"Tại hạ không dám."
"Có gì mà không dám? Trẫm cũng không làm khó ngươi. Nếu ngươi thua, trẫm ban hôn cho ngươi; nếu ngươi thắng, ngươi có thể đưa ra một yêu cầu."
Tiết Bạch vừa nghe đến chuyện ban hôn, không khỏi tê cả da đầu. Vốn dĩ ván cược này hắn định thắng cũng được, thua cũng chẳng sao, giờ đây lại không thể thua nổi nữa rồi, bất giác cảm thấy vô cùng khó xử. Ngẩng đầu nhìn thoáng qua, hắn thấy Dương Ngọc Hoàn đang cầm hí bản của mình.
"Có thể để nghĩa tỷ phán thắng thua không? Nếu không, làm sao tại hạ thắng được Thánh nhân."
"Hảo, để Thái Chân phán xử." Lý Long Cơ cao hứng nói: "Nói yêu cầu của ngươi đi."
"Tại hạ cũng không tham." Tiết Bạch nói: "Thánh nhân đã hứa phong cho tại hạ làm trạng nguyên, tiện thể ban thêm chức quan lớn là được rồi."
"Khá lắm Tiết Bạch, quả nhiên một lòng chỉ muốn thăng tiến..."
Trong khi bọn họ cười nói, Dương Ngọc Hoàn vẫn cầm hí bản xem mãi không dừng, đôi mắt sáng lấp lánh như vừa phát hiện ra kho báu khổng lồ, vô cùng hân hỉ. Còn về món tẩy nhi yến mang tới cảm giác mới lạ kia? Nàng đã hoàn toàn ném nó ra sau đầu rồi.
---❊ ❖ ❊---
Khi tan yến, Dương Chiêu tò mò hỏi: "A Bạch, hôm nay ngươi dâng là cố sự gì vậy?"
"À, cố sự rất bình thường thôi, chỉ là chút tình cảm nam nữ, ngôn từ có phần hoa mỹ hơn một chút."
"Hửm?" Dương Chiêu nhíu mày hỏi: "Có nữ quan không?"
"Có."
Tuy Tiết Bạch đáp qua loa vài câu, nhưng trong lòng đã rõ Dương Chiêu cùng mình nghĩ đến giống nhau, chỉ là lần này hắn đã đi trước một bước. Con đường của hắn đã được trải sẵn, vừa hay có thể dẫn Vương Trung Tự bước vào phong hoa tuyết nguyệt, tửu sắc tài khí một phen, chỉ hi vọng phương diện này Vương Trung Tự không quá kém cỏi.
Hôm nay những lời An Lộc Sơn nói, hắn đều nghe hiểu cả, nhưng có một câu hắn nói ra mà An Lộc Sơn chưa chắc đã để tâm:
"Đáng tiếc là ngươi sắp phải quay về rồi."
---❊ ❖ ❊---
Muốn thò tay vào Hà Đông trước khi rời khỏi Trường An ư? Không có cửa đâu.
"Tẩy tam" vốn là nghi lễ trọng yếu trong phong tục sinh nở thời cổ đại. Vào ngày thứ ba kể từ khi hài nhi chào đời, gia tộc sẽ tổ chức lễ tắm rửa, đồng thời mời mọc thân bằng quyến thuộc đến chung vui, cầu chúc phúc lành cho đứa trẻ.
---❊ ❖ ❊---
"Lộc nhi sinh tại kim ngọc đường,
Ba ngày tắm rửa hỷ khí dương,
A nương mừng rỡ ban y thường,
Nhi xuất dục hề xuyên tân trang."
---❊ ❖ ❊---
"Tuy nhiên nhãn để nhân thiên lý, thả tẫn sinh tiền tửu nhất bôi. Vị ẩm tâm tiên túy, nhãn trung lưu huyết, tâm nội thành hôi." Tạm dịch: Dẫu người trước mắt sắp phải chia xa ngàn dặm, thôi thì cứ cạn chén rượu này. Chưa uống mà lòng đã say, máu chảy trong mắt, tâm can lạnh giá như tro tàn.
---❊ ❖ ❊---
Về chữ "Hí" trong lời của Lý Long Cơ: Cho đến thời nhà Đường, nó đã phát triển thành "Tham quân hí" (hay còn gọi là Lộng tham quân), bao gồm hai vai diễn. Một người vận y phục xanh lục tề chỉnh, cơ trí linh lợi gọi là Tham quân; kẻ còn lại ăn mặc lôi thôi, khờ khạo đần độn gọi là Thương cốt. Hai nhân vật này thường có những màn đối đáp khôi hài, trào lộng. Tham quân đóng vai chính, Thương cốt đóng vai phụ, đôi khi Tham quân lại trở thành đối tượng bị trêu chọc và cuối cùng bị Thương cốt đánh đập. Loại hình này thuần túy là đối đáp, chưa bao gồm hát múa.
---❊ ❖ ❊---
Từ "Hí văn" mang hai tầng nghĩa: Một là "Nam hí", loại hình kịch hát trưởng thành đầu tiên trong lịch sử hí kịch Trung Quốc, phổ biến ở miền Nam vào thời Nam Tống, đã có sự kết hợp giữa hát, múa và kỹ thuật thanh nhạc riêng biệt. Hai là cách viết tắt của văn học kịch nghệ và điện ảnh, chỉ chung lời thoại, lời ca và kịch bản vở diễn.
---❊ ❖ ❊---
Còn "Hí khúc" là Hán Việt của hí kịch, Kinh kịch hay Kinh hí, một thể loại ca kịch phát triển mạnh tại Bắc Kinh vào thời vua Càn Long triều Thanh, vốn kế thừa và phát triển từ Nam hí.
---❊ ❖ ❊---
Cuối cùng, "tửu sắc tài khí" bao gồm rượu, sắc, tiền tài và khí phách; đây là bốn điều cấm kỵ dễ khiến bậc nam nhi sa ngã, lầm đường lạc lối.