Dần mạt, dạ ẩn. Đêm Nguyên Tiêu sắp tàn, trước Hưng Khánh cung, xe ngựa cùng dòng người đang lục tục rời đi. Lư Phong Nương đứng cùng người nhà cạnh một chiếc đại hoa đăng, trông thấy rất nhiều người từ Hoa Ngạc Lâu đang đổ về phía này.
"Tiết Bạch, nơi này!" Đỗ Ngũ Lang vẫy tay gọi lớn: "Rốt cuộc huynh cũng tới, bọn ta chờ lâu lắm rồi."
---❊ ❖ ❊---
Tiết Bạch sánh vai cùng Tiết Linh, vừa đi vừa phân phó: "Ai bảo ngươi tới nhận ta, ngươi cứ đến tìm hắn mà đòi tiền. Đòi bao nhiêu ta không quản, nhưng phải lưu lại năm mươi quan cho Liễu phu nhân dùng vào việc nhà."
"Nhiều vậy sao?" Tiết Linh ngạc nhiên hỏi: "Có thể đòi được không?"
"Được."
Tiết Bạch hiểu rõ chuyện nhận thân này hẳn là do Đông Cung sắp đặt, Đỗ Hi Vọng chẳng qua chỉ làm cầu nối mà thôi. Lúc này đòi chút tiền không khó, quan trọng hơn là khiến Tiết Linh nảy sinh mâu thuẫn với đối phương, về sau dễ bề lung lạc hắn.
---❊ ❖ ❊---
Trong lúc nói chuyện, trông thấy bọn người Đỗ gia, Tiết Bạch bước chậm lại, dặn dò: "Chiều nay cùng ta đến Hữu tướng phủ một chuyến."
"Đến Hữu tướng phủ làm gì?" Tiết Linh hỏi.
"Hạ sính."
"Được!"
Tiết Linh vui mừng khôn xiết, định khen Tiết Bạch một câu "Đúng là hảo nhi tử", nhưng khi liếc qua thấy ánh mắt lạnh lùng của đối phương, hắn đành nuốt lời vào trong, chỉ khen: "Có bản lĩnh!"
"Các ngươi trở về đi." Tiết Bạch tiến tới chỗ Đỗ gia.
Liễu Tương Quân vội hỏi: "Lục Lang, ngươi không về nhà sao?"
"Không vội."
"Không sao đâu." Tiết Linh lên tiếng: "Trưa nay ta chờ ngươi ở nhà, cùng đến Hữu tướng phủ đề thân hạ sính!"
Câu nói này không chỉ khiến Đỗ gia nghe rõ, mà những người qua lại xung quanh cũng ngoái nhìn. Tiết Linh chắp tay sau lưng, ngửa mặt lên trời, bày ra phong thái thế gia, bễ nghễ chúng nhân, đầy vẻ tự đắc. Người Đỗ gia bỗng mất hứng tiếp xúc với Tiết Linh, chỉ chào hỏi qua loa vài câu rồi dẫn Tiết Bạch đi ngay.
---❊ ❖ ❊---
"Phụ thân ngươi sao lại dáng vẻ như thế này?"
"Cút."
Đỗ Ngũ Lang vừa hỏi, chưa kịp nghe câu trả lời đã bị Đỗ Cấm đẩy ra. Đỗ Cấm kéo Tiết Bạch lại, hạ giọng hỏi: "Ngươi nhận tổ quy tông chính là Tiết gia, còn dám đến tướng phủ hạ sính sao?"
"Xuất hiện biến cố ngoài kế hoạch, với lòng dạ của Lý Lâm Phủ, chuyện này không thể thành. Nhưng lời đồn về hôn sự đã lan truyền, ta tới đề thân là để cho Hữu Tướng phủ có cơ hội từ chối, bảo vệ thanh danh cho đàng gái, đây là cách bày tỏ lập trường."
Đỗ Cấm vội nói: "Nếu hắn muốn hại ngươi thì sao?"
"Không đâu." Tiết Bạch khẽ nói: "Trước mắt Dương Thận Căng mưu nghịch án phát, ta là nhân chứng quan trọng, lại có Dương quý phi cùng Cao tướng quân bảo vệ. Vào thời điểm này, chỉ cần bọn họ động đến ta, mọi hiềm nghi trong đại án này liền sẽ đổ dồn lên đầu bọn họ..."
---❊ ❖ ❊---
"Ôi, bọn tiểu bối các ngươi thật là..."
Lư Phong Nương cầm quạt tròn, đẩy Đỗ Ngũ Lang sang bên, chen qua Đỗ Xuân, kéo Đỗ Cấm ra khỏi Tiết Bạch, nói: "Suốt ngày thì thầm to nhỏ, chờ vi nương nói chính sự trước đã, các ngươi muốn bàn gì thì để sau."
"Bá mẫu."
"Lang quân mệt nên về trước rồi, chúng ta đứng đây chờ ngươi mãi." Lư Phong Nương có chút oán trách: "Không phải nói tiệc tàn lúc Sửu chính sao? Hiện đã gần sang giờ Mão, bọn hài tử hẹn ngươi cùng ngắm hoa đăng, nhưng cuối cùng lại chẳng ngắm được..."
Tiết Bạch hướng mắt nhìn phía hoa đăng của Lư gia, quả thực được chế tác rất tinh xảo. Tuy chỉ là đèn lồng bát giác thông thường, nhưng các họa tiết trên đó lại vô cùng sống động, màu sắc hòa quyện hoàn hảo với ánh lửa bên trong lớp vải lụa. Đáng tiếc đến cuối giờ Dần, không còn thêm dầu nến vào đèn, ánh lửa đã yếu bớt.
Nghe Lư Phong Nương lải nhải bên tai, Tiết Bạch lễ độ đáp: "Tại hạ vốn nghĩ sẽ hầu yến đến lúc Sửu chính, chẳng ngờ Thánh nhân giữ lại tới tận lúc tiệc tan. Thật là hữu duyên vô phận, không được chiêm ngưỡng hoa đăng tinh mỹ nhường này."
"Ai, huynh đài không hiểu ý thiếp rồi."
Lư Phong Nương khẽ thở dài. Nàng thấy Tiết Bạch cứ chăm chú ngắm nhìn hoa đăng, thầm nghĩ hài tử này quả thực không hiểu được ẩn ý sâu xa trong lời mình. Song, đường huynh đã chờ quá lâu mà nổi giận, nàng cũng chẳng biết nói sao cho phải, chỉ tiếc mối lương duyên này không thành.
"Vậy đó thật là phụ thân của ngươi sao? Nay Phong Vị Lâu đã là danh lâu, ngươi cũng nên đề phòng kẻ khác mạo nhận thân thích."
"Dù thế nào đi nữa, Thánh nhân đã đích thân quyết định."
"Sao có thể đơn giản như vậy được?"
Lư Phong Nương có vạn điều muốn nói nhưng chẳng biết bắt đầu từ đâu, chung quy cũng chỉ biết thầm oán trách Thánh nhân một chút.
---❊ ❖ ❊---
Trở về Thăng Bình phường, dọc đường đâu đâu cũng nghe quan quyến bàn tán xôn xao. Sau khi bước vào Đỗ trạch, Lư Phong Nương đi thẳng đến chính phòng, thấy Đỗ Hữu Lân đang nằm ngáy o o, liền đánh thức hắn dậy, liên tục kể lại hai việc đại sự.
"A lang, nghe nói Dương Thận Căng mưu phản! Tên gian tặc này còn định nhận Tiết Bạch làm con, may mà Tiết gia giành lại được cốt nhục trước mặt Thánh nhân..."
Đỗ Hữu Lân bật dậy, mơ màng nghe đến đoạn cuối, liền cảm khái một câu: "Xem ra, là lão phu nhờ đại bá xuất thủ, mới bảo vệ được đứa trẻ này."
Lư Phong Nương nghe vậy, mắt sáng rực, càng thêm khâm phục trượng phu nhà mình. Chính vì trong lòng tràn đầy ngưỡng mộ Đỗ Hữu Lân, mãi tới trước khi ngủ, nàng mới chợt nhớ ra một chuyện: "Xém chút quên mất, sát tỳ kia không có ở đây, chuyện trong hậu viện lang quân cũng nên sớm ra tay quản lý..."
---❊ ❖ ❊---
Ngoài cửa sổ, tiếng chim hót ríu rít. Trong phòng không thắp đèn, nhưng ánh sáng mờ nhạt của buổi sớm đã len lỏi vào. Đỗ gia tỷ muội ngồi trên chiếc ghế nhỏ cạnh giường, vẫn đang cùng Tiết Bạch trò chuyện.
Tiết Bạch kể lại quá trình cung khai trước mặt Thánh nhân, rồi đối chiếu lại với các nàng: "Đến lúc định án, cả thiên hạ đều biết đại tỷ đã nhiều lần từ chối Dương Thận Căng, những lời đồn đại kia cũng sẽ tự tan biến..."
Đỗ Xuân khẽ liếc nhìn Tiết Bạch, ánh mắt dành cho hắn đã khác hẳn trước đây.
Sau đó, bọn họ bàn tới những biến cố đã xảy ra. Đỗ Cấm nhíu mày, trầm ngâm nói: "Xem ra, khế thư trong tay Tân Thập Nhị không phải ngụy tạo. Nếu công chúa Hàm Nghi đã khẳng định ngươi có mối thâm thù với Lý gia, suy đi tính lại, chỉ có thể vì nàng nhận ra ngươi là Tiết Bình Chiêu. Với tính cách của nàng, chẳng mấy chốc sẽ nói cho Lý Lâm Phủ, sớm muộn gì Thánh nhân cũng sẽ biết."
"Đêm nay gặp Thánh nhân, ta cảm thấy hắn không quá khó gần, tấm lòng cũng rộng rãi... tiền đề là làm hắn vui vẻ."
Đỗ Cấm vốn nhiều tham vọng, suy tính một hồi lâu rồi hạ giọng: "Nếu ngươi có thể được Thánh nhân tin cậy, sau này chưa chắc không thể đòi lại tước vị Hà Đông Quận công."
Có vẻ nàng đã ngầm thừa nhận Tiết Bạch chính là Tiết Bình Chiêu.
Tiết Bạch không để ý, thản nhiên đáp: "Từng bước mà đi, thân phận nào cũng có thể đạt được, quan trọng là phải có thực lực tương xứng. Nếu ta không có chức quan, không có tai mắt, không duy trì được các mối quan hệ trong cung, thì nhận lại thân phận Tiết Bình Chiêu chẳng khác nào tự tìm đường chết. May thay, Lý Lâm Phủ không dám tùy tiện nhắc đến chuyện này."
"Ân."
Đỗ Cấm gật đầu, thầm hiểu chưa ai dám tùy tiện nhắc Tam Thứ Nhân án trước mặt Thánh nhân, nên bọn họ vẫn còn nhiều thời gian để trù tính.
Nàng trầm ngâm suy tính kế sách tiếp theo, khẽ lẩm bẩm: “Tiết Linh phẩm hạnh chẳng ra sao, gia thế lại tầm thường, đến cả tư cách môn ấm cũng không có…”
“Môn ấm tuy tốt, nhưng tại hạ dám chắc khởi đầu từ con đường tiến sĩ sẽ có quan đồ rộng mở hơn.” Đỗ Xuân tiếp lời: “Nhất là khi kẻ chẳng học vấn chẳng tài cán như Lý Lâm Phủ lại ngồi ghế Tể tướng hơn mười năm, vô tình khiến khoa cử ngày càng được đề cao.”
“Tóm lại phải nhanh chóng mưu cầu quan chức.” Tiết Bạch cảm thấy mệt mỏi, dứt khoát nằm xuống giường.
Đỗ Cấm hỏi: “Kể ra thì, Dương Ngọc Dao cũng chẳng sắp xếp cho ngươi được chỗ tốt nào, ngươi còn định đi cảm tạ nàng sao?”
“Vẫn phải cảm tạ. Đêm qua nàng thức trắng, hôm nay lại có ngự yến, muốn ở Hoa Ngạc Lâu rải kim tiền. Ta đã hẹn với nàng rồi, qua tết Nguyên Tiêu sẽ đến phủ tạ ơn.”
---❊ ❖ ❊---
Thấy các nàng cuối cùng cũng im lặng, Tiết Bạch ngáp một cái, nói: “Chuyện khác để sau hẵng tính, dù sao tạm thời cũng có thể yên ổn một chút. Đêm nay bình yên vượt qua, nói ra cũng nhờ công lao của hai người. Nhờ các nàng giữ chứng cứ mà còn sẵn sàng đứng ra làm chứng, Đông Cung mới không dám tùy tiện động vào ta, đa tạ nhé.”
“Đã cùng nhau đi đến bước này, còn khách sáo làm chi?”
Đỗ Cấm đứng lên, thoáng liếc nhìn Tiết Bạch, thầm nghĩ phụ huynh trong nhà đều là hạng người tầm thường, bản thân lại là phận nữ nhi, những ngày qua hoàn toàn chỉ có hắn đang chống đỡ Đỗ gia môn hộ. Tiếc rằng rất nhanh thôi, hắn sẽ trở thành nhi tử của nhà khác, nữ tế của nhà khác, người thân của nhà khác…
Cùng lúc, Đỗ Xuân cũng lén nhìn Tiết Bạch, ánh mắt dịu dàng như nước. Những lưu ngôn phỉ ngữ bủa vây nàng đều được hắn nhẹ nhàng giải quyết, không có điểm nào khiến nàng cảm nhận được khoảng cách tuổi tác, ngược lại còn chững chạc hơn nàng rất nhiều…
Trước đây, do có Hiểu Nô làm phiền, nhiều lời muốn nói mà chẳng thể thốt ra. Giờ đây, lại không biết phải mở lời thế nào, đành bất đắc dĩ rời khỏi phòng.
Tiết Bạch trở mình, đã chìm sâu vào giấc ngủ.
---❊ ❖ ❊---
Giấc này ngủ rất say sưa.
Có lẽ vì đêm Nguyên Tiêu gặp quá nhiều mỹ nhân tuyệt sắc, Tiết Bạch lờ mờ nhớ mình đã mơ một giấc mộng xuân.
Dù tâm trí chín chắn, rốt cuộc hắn vẫn là một thiếu niên, cơ thể khó tránh khỏi những phản ứng tự nhiên.
Hắn trở mình ngồi dậy, cánh cửa bỗng “két” một tiếng, Thanh Lam đẩy cửa bước vào.
“Nếu ngươi muốn đi đến Tiết gia, còn không dậy thì sẽ muộn đấy.”
Tiết Bạch vẫn ngồi ngây người, Thanh Lam đã đặt một chồng y phục lên đầu giường.
“Cảm ơn, ta tự mình làm được.”
Thanh Lam gật đầu, quay lưng lại.
Tiết Bạch cầm bộ y phục lên, thấy có cả lan bào mặc ngoài lẫn xuân sam mặc trong. Hắn lặng lẽ thay đồ, gấp chiếc xuân sam cũ đã cứng lại vì vết bẩn, giấu xuống dưới chăn.
“Lang… phu nhân có chuyện muốn nói với ngươi.”
Thanh Lam quay đầu liếc nhìn hắn một cái, rồi chạy đi. Có thể thấy rõ, vì Hiểu Nô không còn ở đây, nàng rất cao hứng.
---❊ ❖ ❊---
Đỗ gia tỷ muội đã đến Phong Vị Lâu từ sớm. Sau khi rửa mặt chải đầu, Tiết Bạch đi tìm Lư Phong Nương.
“Cái này cho ngươi.” Lư Phong Nương mỉm cười, đưa một tờ khế thư cho hắn.
Tiết Bạch cầm lên xem, trên đó ghi: “Ngày 8 tháng 6 năm Khai Nguyên thứ 25, được Thiếu Phủ Giám chứng nhận, Hoàng Phủ Tung chi nữ Hoàng Phủ Ngạc nghịch tội tương tọa, năm nay 6 tuổi, bán cho Đỗ phu nhân Lư Phong Nương.”
Thì ra đây chính là thân khế của Thanh Lam.
Trước đó, Tiết Bạch từng tiếp nhận hai mươi nô tỳ từ biệt trạch của Cát Ôn, dự định chờ thời cơ thuận lợi khi không còn kẻ dòm ngó sẽ giải trừ tiện tịch cho bọn họ. Những người này hiện đang làm việc tại Phong Vị Lâu, tựa như được thuê mướn hơn là thân phận nô bộc. Tuy bề ngoài Tiết Bạch như đang tặng Đỗ gia hai mươi nô tỳ, nhưng thực chất là Đỗ gia đang giúp hắn một tay.
Chẳng phải vì đáp lễ, lần này Lư Phong Nương thực lòng muốn tặng Thanh Lam cho Tiết Bạch.
"Chớp mắt một cái, con bé đã theo ta gần mười năm, giờ cũng có những tâm tư riêng. Nó rất muốn hầu hạ ngươi, sau này ngươi nhất định phải đối xử tử tế với nó. Vả lại, ta cũng cần nói với ngươi một câu, lang quân nhà ta là người chính trực hiếm có trên đời, chưa bao giờ khi dễ tỳ nữ trong nhà. Sau Nguyên Tiêu, chờ lúc ngươi đi lạc tịch, chúng ta sẽ đến Đông Thị Thự làm thủ tục chuyển giao khế thư."
"Không cần đâu, ta định giải tiện tịch cho nàng."
"Không được! Nghịch tội tương tọa, nếu không lập đại công thì không thể thoát tiện nhập lương, ngươi chiếu cố nó cho tốt là được rồi."
Tiết Bạch gật đầu, chợt hiểu ra ý nghĩ "mai danh ẩn tích" của Thanh Lam bắt nguồn từ đâu.
Lư Phong Nương lại hỏi: "Đêm nay ngươi có đi ngắm hoa đăng không?"
"Không đi, ta định ở nhà nghỉ ngơi."
"Vẫn nên đi chứ, Nguyên Tiêu kéo dài ba ngày không tiêu cấm, đêm qua ngươi thấy hoa đăng của Lư gia đã tàn, đêm nay có thể thử ngắm lại xem."
Lư Phong Nương vốn tưởng rằng sau đêm qua, đường huynh của nàng đã từ bỏ ý định tác hợp Tiết Bạch. Không ngờ hôm nay hắn lại cử người đến mời, còn khen Tiết Bạch vài câu. Xem ra mối này vẫn có thể thành.
Thấy Tiết Bạch hơi khó xử, nàng nói nhỏ: "Dù sao ngươi cũng phải đến Hữu tướng phủ hạ sính."
"Hữu tướng phủ thì danh tiếng tệ, nữ nhi lại già, có gì tốt đâu?" Lư Phong Nương tiếp tục khuyên: "Thế này nhé, ngươi lo xong việc rồi, tiện đường ghé qua chỗ hoa đăng một lúc. Như thế nào?"
Tiết Bạch không từ chối nữa, đáp: "Cũng được. À đúng rồi, giờ ta đã tìm lại gia thế, có lẽ vài ngày tới ta sẽ chuyển ra ngoài."
Lư Phong Nương ngẩn người. Miệng thì luôn giục Đỗ Hữu Lân quản chuyện trong hậu viện, nhưng khi nghe xong lời này, nàng lại cảm thấy không nỡ.
---❊ ❖ ❊---
Thanh Lam thò đầu nhìn về phía hoa sảnh, trông thấy Tiết Bạch vô cùng trịnh trọng cất khế thư của nàng, trong lòng vừa có niềm vui, lại có sự lưu luyến, cùng nỗi buồn vì vận mệnh không thể tự mình quyết định.
Theo Đường luật, "nô tỳ tiện dân, sánh như súc vật", người bình thường và tiện dân không thể kết hôn. Nay Tiết Bạch đã tìm được phụ mẫu, chẳng bao lâu nữa sẽ trở thành biên hộ, không thể cùng nàng mai danh ẩn tích như trước. Thân là tiện tỳ, ngay cả mong muốn làm thiếp của hắn, nàng cũng không đủ tư cách, nếu sinh con thì đứa trẻ cũng mang thân phận tiện tịch.
Nhưng nghĩ tới về sau vẫn có thể luôn ở bên cạnh hắn, nàng rất nhanh liền vui vẻ trở lại. Khi thấy Tiết Bạch bước ra, nàng chạy tới, e thẹn cười, hành vạn phúc lễ một cách duyên dáng.
"Lang quân."
Tiết Bạch khẽ gật đầu, hỏi: "Các ngươi đã ăn cơm chưa?"
---❊ ❖ ❊---
Vì phòng kỹ nghệ xào nấu lưu truyền ra ngoài, trù nương mới của Đỗ gia hoàn toàn không biết làm món xào. Bữa trưa hôm nay là món mà Tiết Bạch yêu thích nhất — đùi cừu nướng, được tẩm ướp gia vị phong phú hơn hẳn trước kia.
"Thơm quá. Thấy chưa, đưa Hồ Thập Tam Nương ra khỏi phủ đúng là một diệu kế a?"
Thanh Lam nghe vậy bật cười, mi mắt cong cong như vầng trăng sáng khẽ rung lên, ngoan ngoãn đáp: "Để nô tỳ cắt thịt cừu cho lang quân."
"Ngồi xuống ăn cùng đi." Tiết Bạch đã cắt vài lát thịt cừu, dùng bánh nướng cuốn lại. "Bây giờ ngươi là người của Tiết gia, phải theo quy củ của Tiết gia."
"Dạ, lang quân." Thanh Lam vạn phúc ngồi xuống, song nụ cười trên môi vẫn không sao giấu nổi. Kỳ thực, nàng chẳng hề quá sợ hãi người nam tử này.
"Mỗi tháng ngươi được cấp bao nhiêu tiền tiêu vặt?"
"Hả? Nô tỳ vốn không có tiền tháng, mọi chi tiêu đều trông cậy vào tiền thưởng từ phu nhân."
"Tiết gia có quy củ riêng, ta sẽ hỏi lại để cấp phát cho ngươi." Tiết Bạch vừa nói vừa lấy từ trong ngực áo ra một xấp đồ vật, đưa cho nàng: "Sau này những thứ lặt vặt này, ngươi giúp ta quản lý."
"Dạ."
Thanh Lam nhận lấy, bất chợt trông thấy khế thư của chính mình nằm trong đó. Nàng định trả lại, nhưng Tiết Bạch đã lên tiếng: "Ngươi cứ giữ lấy, lỡ ta làm mất thì sao."
Nàng lén liếc nhìn hắn. Đối với một nô tỳ thân phận thấp hèn, việc được chủ nhân giao lại khế thư chẳng khác nào một lời hứa sẽ không bao giờ bán nàng đi.
"Lang quân."
"Hửm?"
"Ta... ta có nên chuyển chăn gối sang gian phòng bên cạnh phòng lang quân không?"
"Không cần đâu, ta cũng chỉ ở đây thêm vài ngày, chuyển qua chuyển lại phiền phức lắm. Nếu ngươi không nỡ, cứ ở lại Đỗ trạch cũng được."
Thanh Lam thực tâm không nỡ, nhưng nhìn Tiết Bạch một cái, nàng lại khẽ đáp: "Nỡ mà."
---❊ ❖ ❊---
Hai người cùng nhau dùng hết đùi cừu. Thanh Lam định đi theo Tiết Bạch ra ngoài, nghĩ rằng nếu Hiểu Nô có thể theo hầu hắn, thì nàng cũng có thể. Song Tiết Bạch thấy mang theo một tiểu cô nương quá mức phiền toái, liền dặn nàng ở lại nhà, cũng đừng làm việc cho Đỗ gia nữa.
Rời khỏi Đỗ trạch, hắn thúc ngựa hướng về phía Bình Khang phường, trong đầu không ngừng suy tính về chuyện nô bộc mang tội mưu nghịch, nếu không lập được đại công thì vĩnh viễn không thể thoát tiện nhập lương.