Màu Hoa Hạnh Phúc

Lượt đọc: 259772 | 99 Đánh giá: 7,8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 16

Thục Ánh hậm hực nhìn chỗ khác , như không thèm nghe.

Thái độ của cô là Thục cũng bực , nhưng vẫn nhỏ nhẹ :

- Lúc nãy cậu ta hẹn gặp , hay em tự đến tìm cậu ta ?

Thục Ánh cau có :

- Ai hẹn thì có gì quan trọng , bây giờ chị cũng như mẹ phải không ? Nếu biết tôi hẹn thì bảo tôi lụy chứ gì ?

Thục lắc đầu :

- Chị chỉ hỏi để biết ý cậu ta thôi.

Thục Ánh im lìm một lát , rồi bỗng khóc rức lên :

- Tại con nhỏ em chồng chị mà hắn chia tay với tôi , bây giờ chị xử sao đây.

Thục hơi giận :

- Nếu xử được thì chị đã xử lâu rồi . Em biết là chị không làm gì được mà . Nếu lúc trước em nghe chị thì sự việc không đến nỗi như vậy đâu.

- Giờ còn ngồi đây trách móc nhau nữa phải không ?

- Chị không trách nhưng nói để em biết lỗi của em ở đâu.

Thục nhăn mặt :

- Đến giờ mà em còn chưa tỉnh trí ra sao ? Chị bảo đảm Anh Thư không liên quan gì đến chuyện này cả , tất cả là tại em đó.

- Nếu nó không quyến rũ hắn thì làm sao có chuyện , sao chị không bắt lỗi nói , cứ đổ thừa em không vậy ?

Thục điềm nhiên :

- Anh Thư có thể quyết rũ , hoặc làm hơn như vậy , nhưng nếu em cư xử tế nhị thì đã không đưa đến đổ vỡ.

- Hứ.

Thục nói một hơi dài :

- Chị không ngờ em gởi đơn đến trường cậu ta , em có biết làm vậy là chặn con đường tiến thân của người ta không , chưa kể là cậu ta bị mất uy tín với đồng nghiệp , với học trò . Con người nếu mất cái đó thì còn ra giá trị gì nữa , sao em hủy diệt người ta như vậy . Mà người ta có xúc phạm gì em đâu.

- Ai bảo phản bội em , thì em trả thù cho hết ngóc đầu lên luôn.

- Chị dám chắc sau chuyện đó , cậu ta lập tức quyết định chia tay , em tự hại em chứ không phải Anh Thư hại em đâu.

Thục Ánh vẫn khăng khăng :

- Nếu con quỷ đó không nhào vô phá hoại, thì đã không có chuyện gì , chị không thấy chuyện đó sao.

Thục thở dài ngán ngẩm :

- Chị phải nói thế nào em mới hiểu đây , vợ chồng đi nữa chưa chắc cư xử như em , huống gì em chẳng là gì cả , chỉ có cái tiếng người yêu thì đâu có đủ tư cách thưa kiện , mà Anh Thư cũng đâu có phạm luật , phải nhìn ra vấn đề chứ.

Thục Ánh ngồi yên . Ý nghĩ chuyển sang chuyện khác , rồi cô nói một các rầu rĩ :

- Em hơn ba mươi tuổi rồi , đâu còn trẻ để làm lại từ đầu , chị có hiểu bi kịch của em không ? Nếu hiểu thì chị sẽ biết tại sao em làm vậy.

- Nhưng khi làm vậy , em đã tự tay đập vỡ tất cả , Khương không bỏ em vì có Anh Thư , mà chính vì em xúc phạm cậu ta , em hiểu ra chưa ?

- Cho là như vậy đi , bây giờ có cứu vãn được không đây.

Cô nhìn Thục với tất cả nỗi lo canh cánh , sự hy vọng mãnh liệt :

- Theo chị thì anh có thể nghĩ lại không ? Nếu bây giờ em xin lỗi , anh ta chịu bỏ qua không ?

Câu hỏi đó làm Thục thấy nhói lòng , cô trả lời dịu dàng :

- Chị không biết , dù chị cũng mong như vậy.

Thục Ánh lẩm bẩm :

- Hai đứa quen nhau mấy năm , có biết bao kỷ niệm với nhau , chẳng lẽ bỏ dễ dàng vậy sao ?

- Có thể.

- Xét kỹ ra , em đâu có xấu hơn Anh Thư , tuổi trẻ chưa hẳn đã là ưu điểm , phải không chị ?

Thục nhìn Thục Ánh một cách thương hại nhưng vẫn lặng im.

Thục Ánh vẫn miên man với hy vọng mới :

- Bảo là Anh Thư trẻ hơn , nhưng thật ra em đâu có già đâu , em vẫn là con gái kia mà , thậm chí đẹp hơn nó , lẽ nào em thua nó.

Thục dịu dàng :

- Tại sao em đem chuyện đẹp xấu so sánh với Anh Thư ? Bây giờ cái đó đâu có quan trọng.

- Sao lại không ? Vì có nó anh ấy mới so sánh , em muốn tìm điểm trội hơn của mình để phát triển nó , để cho anh ta nhận ra ai hơn ai.

- Chị nghĩ Khương chưa bao giờ so sánh ngoại hình của em với Anh Thư . Vấn đề quan trọng là cách xử sự của em , em hiểu không ?

Thục Ánh gật đầu :

- Vậy thì em sẽ xin , sẽ đổ tất cả cho mẹ , em sẽ bảo em làm vậy vì bị mẹ bắt buộc , mà anh ấy cũng biết chuyện đó mà , em nói vậy chắc cứu vãn được , phải không ?

Thục im lặng . Sự thô thiển của Thục Ánh làm chị vừa đau lòng vừa thất vọng . Trước giờ chị luôn thua cô em gái về học vấn , tư chất thông minh , trí tuệ sắc sảo . Thục Ánh là như thế , sao bây giờ đâm ra kém tự tin đến vậy ? Đến mực có những ý nghĩ ngờ nghệch.

Thục khẽ thờ dài một mình . Khi người ta gặp chuyện bất trắc mới biết được tư chất . Còn lúc bình thường thì ai cũng có thể là người thông minh cả.

Cô không giấu được vẻ thương hại khi nhìn Thục Ánh :

- Em đừng đổ thừa ai cả , cách hay nhất là nhận lỗi về phía em , và xin lỗi cậu ta.

- Nếu cần thì em sẽ làm , nhưng không biết làm vậy có thuyết phục được không , còn đổ cho mẹ thì coi như em không có lỗi gì hết , như vậy ảnh sẽ nghĩ em đứng về phía ảnh , vì ảnh đâu có ưa mẹ.

Thục xẵng giọng :

- Vậy nếu cậu ta yêu cầu bỏ mẹ , chắc em cũng bỏ phải không ?

Thục Ánh đang quá rối nên không suy nghĩ được gì , cô gật đầu :

- Thì cứ giải quyết cho được việc của mình đi , sau đó tính nữa.

- Em nên bản lĩnh một chút đi , quy lụy kiểu đó cậu ta sẽ khinh em theo kiểu khác đó.

- Vậy chị muốn em phải làm sao bây giờ ?

- Xin lỗi nhưng không hạ mình quá đáng , cho dù có thế nào , thì em cụng phải giữ lại lòng tự trọng , đừng có lúc thì quá hung hăng , khi không được thì quá hạ mình , đến nỗi nói xấu cả mẹ mình , không được làm như vậy.

Thục Ánh gật đầu :

- Từ đây về sau em nghe chị chứ không nghe mẹ nữa , mẹ xúi cái gì cũng bậy cả.

- Không phải chỉ toàn là mẹ quyết định , mà tại em muốn như vậy , em và mẹ đều có ý nghĩ giống nhau , mai mốt em đừng đổ lỗi cho mẹ nữa.

Thục Ánh khoát tay :

- Thôi được , thôi được , bây giờ chị nghĩ cách giúp em đi , chị có vẻ hợp với ảnh , chắc ảnh nghe chị hơn , chị khuyên ảnh phụ với em nhé.

- Chị sẽ ráng.

- Còn nhỏ Thư thì sao ? Nó cứ đeo ảnh hoài , em bực mình quá , chị lo cho em hay nó đây ?

- Làm sao chị lo cho người ngoài hơn em chứ , có điều em đừng gây chiến với Anh Thư nữa , không gây em sẽ có lợi hơn nhiều.

Thục Ánh nóng nảy :

- Mỗi lần nghĩ tới nó làm em muốn điên lên được.

- Cho dù là vậy thì cũng đừng tấn công người ta , cứ kiên nhẫn đi , có lẽ em phải học kiên nhẫn nhiều hơn người ta gấp đôi đó.

- Coi như em nghe lời chị , nhưng chừng nào anh ấy mới quay lại với em đây , chị phải nhanh lên đấy.

Thục lắc đầu :

- Làm đổ vỡ thì dễ , nhưng hàn gắn rất khó , kiên nhẫn chờ , chứ đừng bắt chị đem kết quả về ngay , không được đâu.

Chị nhìn đồng hồ , nói với vẻ sốt ruột :

- Chị phải về sớm , sợ bé Bo khóc , nay mai gì chị qua.

Thục Ánh không để tâm đến chuyện đó , chuyện của cô mới là quan trọng , và cô níu tay Thục lại :

- Chị Ở lại chút nữa đi , em đang cần nói chuyện với chị mà.

- Chị đã nói xong rồi đó chứ , có lẽ mai chị đến tìm cậu ta nói chuyện xem sao.

- Chị sẽ nói thế nào , nói thử xem.

Thục lắc đầu :

- Bây giờ chị phải về , để mai chị qua.

Thục Ánh sốt ruột :

- Nhà bên đó bao nhiêu người , không lẽ không giữ nổi thằng nhỏ , còn em thì đang cần chị , chuyện của em như dầu sôi lửa bỏng đây này , chị Ở đây với em đi.

- Thì nhiều người giữ , nhưng tới giờ phải cho nó bú sữa chứ , sữa chị sắp chảy rồi đây này.

- Chảy thì lau , bỏ nó một chút đâu có sao . Thế nào , theo chị thì lúc em nhận lỗi rồi , anh ấy có chịu bỏ qua không ?

Thục rất bực , nhưng cũng nói nhẹ nhàng :

- Chuyện đó không biết được , em đừng hấp tấp quá , thôi chị về , mai chị qua.

Nói xong cô vội vã ra về . Mặc cho Thục Ánh níu kéo . Hình như cô có vẻ giận , nhưng sốt ruột đứt bé ở nhà nên chị không thể chiều ý cô.

Trên đường về , Thục lại nghĩ đến Thục Ánh . Bằng mọi cách chị phải cứu vãn mối quan hệ của cô . Nhưng chị cảm thấy hơi thiếu tự tin . Người ta đập phá sao dễ dàng quá , nhưng dọn dẹp lại thì khó khăn rất nhiều . Vậy mà không ai chịu khó kiên nhẫn để giữ gìn cả.

o O o

Tan buổi họp , các thầy cô trong khoa lần lượt ra khỏi hội trường . Khương vắt cây viết vào túi . Anh đứng lên đi ra cửa . Vừa lúc gặp thầy Phi cùng vừa đi tới . Hai người mỉm cười chào nhau . Thầy Phi hỏi một cách quan tâm :

- Chuyện đó tới đâu rồi , giải quyết xong chưa ?

- Tương đối , nếu như bên kia rút lui thì sẽ không còn gì để nói nữa.

- Mấy hôm nay Anh Thư nghỉ học đó , anh biết chuyện đó không ?

Khương hơi đứng lại :

- Sao vậy ?

- Không biết , nghỉ không có lý do , thấy cô ta vắng mắt hai buổi của tôi , tôi hỏi hai cô ngồi gần thì mới biết cô ta nghỉ trước đó nữa , không biết chuyện này có liên quan đến vụ lá thư không.

Quay qua thấy khuôn mặt đăm chiêu của Khương , anh cười cười :

- Chuyện này chắc phải nhờ thầy chủ nhiệm cổ giải quyết phụ quá . Có những chuyện tế nhị mà thầy cô bình thường không thể xen vào can thiệp được.

- Anh định nhờ tôi khuyên cô bé à ?

- Thầy Khương ra lệnh thử xem sao , sợ rằng cô ta không nghe lời khuyên của bất cứ ai khác , ngoài người mà cô ta thích.

- Cũng không chắc lắm , nhưng tôi cứ thử xem sao ?

- Vậy thì cám ơn rất nhiều , thú thật , mấy hôm nay tôi hơi nhức đầu vì cô nầy , mình quen không bị sinh viên quậy rồi , nên có trường hợp rắc rối thì hơi ngẩn.

Khương bật cười :

- Tôi hiểu rồi , nhưng cô ta không đến nỗi khó trị đâu.

Hai người chia tay nhau ở cuối hành lang . Thầy chủ nhiệm đi lên lớp . Khương ra xe về nhà . Trên đường đi anh không ngừng nghĩ về Anh Thư . Nhớ lại những gì cô nói trong buổi tối ở nhà Anh Thư . Lúc đó anh hơi buồn cười vì nghe cô dọa nghỉ học đi bụi đời . Không ngờ cô làm thật.

Không biết Anh Thư có đi bụi như đã nói , nhưng nghỉ học thì đã làm thật , cô bé này chẳng hề biết sợ là gì , ngang bướng kinh khủng.

Khương nhìn đồng hồ . Giờ này lẽ ra là giờ học của Anh Thư . Nhưng nghỉ rồi không biết cô đi đâu . Anh lấy máy gọi thử về nhà , rất may người nghe là cô :

- Alô.

Nhận ra giọng cô , Khương thở nhẹ . Nếu là chị Thục thì có lẽ phải giải thích dài dòng rất phiền.

Anh còn đang suy nghĩ thì tiếng Anh Thư lặp lại lớn hơn :

- Alô.

Khương nói thân mật :

- Thầy đây Anh Thư , em đang làm gì vậy ?

Hình như Anh Thư bị bất ngờ lắm , giọng cô thay đôi hẳn :

- Thầy gọi em chi vậy , em đã nói là không bao giờ gặp thầy mà.

- Trước khi đi đến quyết định đó , em hãy trả lời cho thầy biết , tại sao giờ này em còn ở nhà , đáng lẽ em phải ở trường đúng không ?

Anh Thư nói ngang :

- Tại em không thích đi học , em đã nói thì sẽ giữ lời.

- Thôi được , bây giờ thầy sẽ đến quán café gần nhà em , em ra đó gặp thầy ngay nhé.

- Không , em không thèm đi tìm thầy đâu , em nói rồi.

- Nhưng đây là thầy gọi , chứ không phải tự em tìm thầy . Nếu em không ra gặp thì thầy sẽ đến nhà em , với tư cách là thầy chủ nhiệm đi gặp phụ huynh.

Giọng Anh Thư có vẻ hoảng :

- Thầy gặp ba mẹ em làm gì , giờ này không ai có nhà đâu , chỉ có chị Thục thôi.

Khương chợt muốn đùa :

- Nếu không có người lớn ở nhà thì thầy sẽ chờ . Thầy muốn hỏi tại sao ba mẹ để học sinh nghỉ học mà không xin phép nhà trường.

Anh Thư kêu lên :

- Thấy đừng nói giọng đó , em không phải là học sinh phổ thông.

Khương nói như ra lệnh :

- Bây giờ thầy đến đó chờ em , em ra ngay , không được để thầy chờ lâu nghe chưa.

Nói xong anh tắt máy ngay , như không để Anh Thư có lời yêu sách . Trong thâm tâm , anh tin rằng Anh Thư không bướng đến độ gan lì với anh.

Khương rẽ qua con đường đến Anh Thư . Anh ngừng xe trước quá café , đi ra phía nhà thủy tạ ngồi chờ cô.

Chiều nay mưa rất nhẹ . Khương nhìn xa ra mặt hồ . Anh chợt thấy Anh Thư từ con đường phía trước đi tới . Và lặng lẽ ngắm cô . Cô không mặc áo mưa , chỉ khoác chiếc áo có mũ trùm đầu . Quần jean xanh . Màu áo xanh da trời rất hài hòa nhau . Nhìn cô đi giữa trời mưa , anh có cảm giác rất nhẹ nhàng . Và chiều nay không gian như thơ mộng hơn.

Anh Thư bỏ áo khoác ngoài xe , đi vào quán . Cô có vẻ vừa dằn dỗi , vừa ngoan ngoãn . Môi dưới bĩu ra một cách dễ thương . Cô đến trước mặt Khương , hơi cúi đầu.

- Thưa thầy.

- Em ngồi đi . Uống café hay sữa đây ?

Anh Thư tự gọi cho mình một ly trà nóng . Xong cô quay lại ngồi im , hai tay đan vào nhau , ủ giữa chân cho đỡ lạnh.

Khương nhìn cô một lúc rồi lên tiếng :

- Vì giận thầy mà em nghỉ học à ? Em định nghỉ trong bao lâu ? Thầy đáng để em liều lĩnh như vậy sao ?

Anh Thư nguẩy đầu nhìn ra mặt hồ :

- Em ghét thầy.

Khương gật đầu :

- Thầy biết , nhưng thầy đâu còn dạy em , em đâu còn lý do để bỏ học giờ của thầy , đã một lần như vậy rồi , em nhớ không ?

Anh Thư khẽ nhăn mặt :

- Em không thèm nhớ , em ghét thầy , ghét tất cả những gì liên quan đến thầy . Em sẽ xin đi làm và sẽ lấy chồng.

Khương suýt phì cười , nhưng anh vội ghìm lại :

- Lập gia đình cũng là ý tưởng hay , đến lúc nào đó em cũng phải có chồng thôi , nhưng trước khi làm việc đó , em phải lấy được bằng tốt nghiệp đã.

Anh Thư im lặng một lát , rồi hỏi một cách bất bình :

- Có phải thầy gọi em ra đây chỉ để bảo em đi học không ?

Khương gật đầu , mắt không rời khỏi cô , nhưng vẫn không nói gì.

Anh Thư xụ mặt xuống :

- Nhưng em đâu có liên quan gì đến thầy . Thầy đâu còn dạy em nữa.

- Không còn dạy thì không còn là thầy sao , Anh Thư ?

- Không phải em phủ nhận thầy giáo dạy mình , nhưng em đâu có còn xem thầy như một người thầy bình thường , thầy hiểu mà.

- Vì hiểu nên thầy có trách nhiệm với em , lo nghĩ về em , em không hiểu điều đó sao ?

- Nhưng em không cần cách lo như vậy . Em muốn thầy nhìn em cách khác.

- Một cô sinh viên bỏ học không lý do , bây giờ bảo thầy nhìn theo cách khác , nghĩa là muốn thầy khen em ngoan chứ gì ?

Anh Thư khẽ nhăn mặt phụng phịu :

- Em không có đùa mà.

- Nếu em muốn thầy nhìn cách khác thì trước hết em phải làm cách khác , đừng dùng cách này nữa . Nghĩa là hãy học lại đi.

- Thầy càng bảo em lo học , em sẽ càng bỏ học , em sẽ lấy chồng cho thầy hết coi thường em.

Khương chợt nghiêm mặt :

- Chồng đâu cho em lấy bất tử vậy , thầy không thích nghe em nói vậy đâu , hãy bỏ ngay ý nghĩ đó đi.

- Em không bỏ.

- Em trẻ con quá rồi đó Anh Thư.

Anh Thư nói ngang :

- Trẻ con thì không nghĩ đến chuyện lập gia đình một cách nghiêm túc , em sẽ lấy chồng và sẽ làm một người vợ hiền thục , cho thầty sáng mắt và thầy sẽ hối hận.

Ra là vậy , Anh Thư quyết liệt như vậy , tưởng như con nít , nhưng không hề bồng bột chút nào . Khương còn ngẩn người ngạc nhiên , thì cô nói tiếp một cách tự tin :

- Chắc chắn thầy sẽ có một bà vợ vừa hung dữ vừa đa nghi , thầy sẽ không thể nào hạnh phúc , và sẽ hối hận vì tuổi trẻ bồng bộng nhu nhược của mình.

- Tại sao em cứ gán cho thầy từ nhu nhược vậy ? Em không nghĩ ra được chuyện khác sao ?

Anh Thư vẫn khăng khăng :

- Nhu nhược và mù quáng , đó là tính cách đặc trưng của thầy . Rồi thầy sẽ hối hận vì đã không nghe lời khuyên của em.

Khương lắc đầu :

- Thầy chưa từng thấy cô học trò nào khuyên thầy giáo như vậy . Vậy theo em , thế nào mới là sáng suốt.

Anh Thư liếm môi , nói không cần suy nghĩ :

- Nghĩa là biết rõ người nào phù hợp với mình và mình cần một người như thế nào , em thấy ngoài tình cảm ra , thầy và chị Ánh chẳng có điểm nào tương đồng cả.

- Cụ thể ?

- Tính thầy trầm lặng và thích cái gì thuộc về tinh thần , còn chị ấy thì nghiêng về vật chất , thậm chí không hiểu hết giá trị tinh thần là thế nào.

- Chỉ bao nhiêu đó thôi à ?

- Còn nữa , còn nhiều lắm , nhưng thầy có can đảm nghe em nói không ?

Khương cười cười :

- Thầy đã gọi em ra đây là đã có can đảm lắm rồi , em nói đi.

Anh Thư nói ngay :

- Em chắc chắn một người như thầy , sẽ không chịu được một người có các xử thô bạo như vậy , đó là chưa kể thầy sẽ gặp một bà vợ độc đoán , thích áp đặt người khác , như vậy khó chịu lắm.

- Có chuyện như vậy sao ?

Anh Thư không để ý một chút trêu chọc trong cách nói đó , cô đang sốt ruột nói cho hết mình :

- Nếu một người vợ thẳng tay phá hoại công danh của chồng , khi anh ta lỡ có lỗi , thì người chồng ấy sẽ thân bại danh liệt vì vợ thôi , em sợ nhát là trong gia đình có một bà chằn lửa.

- Thầy cũng thừa nhận như vậy , chuyện đó kể cũng đáng sợ thật.

Anh Thư nói như kết luận :

- Nhưng chắc chắn thầy sẽ gặp cảnh như vậy.

Khương bật cười :

- Lần đầu tiên thầy ngồi nghe một cô học trò khuyến cáo mình , thú vị thật.

- Nhưng nếu em không nói điều đó , thì sẽ chẳng có ai nói với thầy đâu , trên đời này không ai nghĩ về thầy nhiều như em , em thề là như vậy.

- Thầy cám ơn em , Anh Thư.

Anh Thư bồn chồn :

- Tại sao thầy không chọn em chứ , em sẽ không bao giờ dồn thầy vào chân tường , và sẽ không gây cho thầy cuộc sống nặng nề bao giờ.

- Em có chắc lắm không ?

- Em biết chắc là mình sẽ rất tuyệt vời khi cư xư với người mình yêu.

Khương chợt nghiêm mặt :

- Trở lại thực tế nhé , thật ra em không hề tuyệt vời dù chỉ một chút , thầy đã thấy điều đó , khi em không hề tôn trọng ý kiến của thầy.

Anh Thư mở lớn mắt :

- Sao ạ ?

- Em bảo sẽ nghe lời thầy , nhưng thực tế lại bỏ học và đòi đi lấy chồng , trong khi thầy chỉ muốn em học hành nghiêm chỉnh.

Anh Thư ngẩn người ngồi im , rồi chống đỡ yếu ớt :

- Ai bảo thầy không yêu em.

- Thầy làm sao yêu mến được cô học trò không chút bản lĩnh , cô ta không hề biết quý trọng tương lại của mình thì sao coi trọng tương lại người khác.

- Nhưng em...

- Em thế nào ?

- Em ghét thầy , vì thầy mù quáng.

- Vì ghét thầy mà em phá luôn tương lai của em , nổi loạn như vậy , chứng tỏ em không hề có bản lĩnh , và tình cảm của em cũng không có gì đáng tin , nói chung , em không chứng tỏ được sự trưởng thành của mình.

- Em...

- Em làm thầy thấy em giống như đứa bé ngang bướng , chỉ đòi cho được điều mà nó muốn mà thật ra nó không biết chắc là mình muốn vậy không.

- Chắc chứ , chắc chắn làm em rất yêu thầy.

- Nhưng thầy sợ là nó không sâu sắc , rồi em sẽ chán khi định được điều mình muốn thôi.

Anh Thư quýnh quáng :

- Không có đâu thầy , thầy nói vậy là coi thường tình cảm của em đó thầy biết không.

- Thầy không hề coi thường , chỉ hoài nghi , và thầy em phải chứng tỏ mình là người có bản lĩnh.

- Không phải là em rất kiên định sao ? Đã hơn một năm rồi , vậy mà em có đổi ý đâu.

Khương lắc đầu :

- Em không phải chứng minh bằng cách đó , cách hay nhất là đừng nghỉ học , nếu em cứ như vậy , thầy sẽ không nhìn mặt em nữa , dứt khoát là như vậy.

- Nhưng thầy có yêu em không hả thầy ?

- Đừng hỏi thầy câu đó.

Anh Thư tiu nghỉu ngồi làm thinh . Nhưng chỉ một lát sau , cô hớn hở lên :

- Không sao đâu , chỉ cần thầy trả lời là có thích em không , thầy nói thật đi.

Khương nói tránh né :

- Nếu em đừng bỏ học , thầy hứa chiều thứ bảy mỗi tuần sẽ gặp nhau một lần.

Mắt Anh Thư sáng lên :

- Thầy chắc chứ , thầy không được thất hứa nhé.

- Thầy chưa bao giờ thất hứa với em cả.

Anh Thư nói như nhắc :

- Có đấy , có một lần đấy , lần đó thầ hứa đi dự sinh nhật của câu lạc bộ , thế rồi thầy đi chơi với người yêu của thầy.

Khương nghiêm mặt :

- Nếu em nhắc chuyện đó lần nữa , thầy sẽ giận đó.

- Vâng , em sẽ không nhắc nữa , nhưng... bây giờ thầy đưa em đi chơi đi thầy.

- Lạnh thế này , em còn muốn đi đâu nữa.

- Đi Trúc Lâm nha thầy , em thích ngồi trên đồi thông nhìn xuống phía dưới , nếu còn sớm mình sẽ qua bên kia hồ , đi há thầy.

Khương lắc đầu :

- Không được , thế này cũng là đi chơi rồi.

Anh Thư nài nỉ :

- Thầy đi với em đi thầy , mấy lần bọn em đến đó , em buồn lắm.

- Tại sao buồn ?

- Thầy biết lúc đó em nghĩ gì không ? Em ao ước có thầy đi cùng , chỉ có thầy với em thôi.

Khương khẽ vuốt sống mũi , thấy mềm lòng đến nơi . Nhưng anh cố cứng rắn :

- Nếu em hứa ngày mai đi học bình thường , thì thứ bảy này thầy sẽ đưa em đi.

Mặt Anh Thư sáng rỡ :

- Thầy hứa chắc chứ ?

- Tất nhiên.

- Vậy nghéo tay em mới tin.

Và cô vô tư đưa ngón tay ra . Khương lưỡng lự nhìn quanh , rồi làm theo ý cô . Cử chỉ của anh làm Anh Thư thích lắm , cô cười híp cả mắt :

- Vậy là thầy hứa chắc rồi nhé .

« Lùi
Tiến »