Màu Hoa Hạnh Phúc

Lượt đọc: 259775 | 99 Đánh giá: 7,8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 19

Cả tháng nay cô không gặp Khương . Cũng không thể điện thoại , vì bị mẹ theo dõi chặt chẽ . Đến trường thì không dám tìm , mà có tìm cũng không gặp vì thầy chỉ dạy buổi chiều . Sáng nay chịu không nổi , cô phải bỏ học đến nhà thầy . Đi mà có tâm lý như làm chuyện mờ ám , tâm trạng thật nặng nề.

Vào đến sân , cô đứng lại thở hổn hển . Và tháo chiếc foulard cầm trên tay, cô loay hoay định bỏ vào giỏ , thì chợt phát hiện chiếc xe Thục Ánh dựng ở phía góc sân.

Anh Thư quên cả ý định của mình . Cô cứ cầm chiếc foulãd trên tay, đi nhanh qua khoảng sân . Đứng ở cửa , cô thấy Thục Ánh và thầy Khương đang ngồi trong phòng khách Cô còn đang lưỡng lự chưa biết nên vào hay không , thì chợt thá6 Thục Ánh đứng lên , cô tưởng chị ta sẽ đi ra , nên vội đứng nép qua một bên tránh mặt.

Nhưng chờ mãi không thấy Thục Ánh đi ra , Anh Thư bước trở lại cửa . Cô như hoa mắt khi thấy cảnh bên trong . Thục Ánh nằm trong lòng thầy Khương , úp mặt lên vai anh như khóc.

Anh Thư cảm thấy khó thở kỳ lạ , cô không biết làm gì , ngoài việc đứng im như pho tượng , nhìn hai người chằm chằm.

Hình như linh cảm có người , Khương quay ra nhìn . Anh đẩy nhanh Thục Ánh ra , đi về phía cửa :

- Em đến lúc nào vậy ?

Anh Thư không trả lời , chỉ nhìn một cách oán giận . Nước mắt rưng rưng và đôi môi mím chặt, cô hết nhìn Khương đến Thục Ánh rồi bật ra :

- Thầy là như vậy đó sao ?

Cô quẹt nhanh ngang mắt rồi bỏ về . Nhưng Khương kéo mạnh tay cô lại , giọng trầm tĩnh :

- Em ở lại đi, thầy sẽ giải thích.

Ngay lúc đó Thục Ánh bước tới. Đứng trước mặt Anh Thư , cô nhìn trừng trừng , giọng phẫn nộ :

- Vẫn còn đeo thầy như vậy sao ?

Cô quay qua Khương , gằn giọng:

- Vì vậy mà anh quyết liệt chia tay với em , con nhỏ nầy cuối cùng đã quyến rũ được anh sao ?

Qua phút bối rối, Khương trấn tĩnh rất nhanh , anh nói bình tĩnh :

- Vào nhà nói chuyện , đã lỡ gặp thế này thì anh sẽ nói dứt khoát , em vào nhà đi , cả Anh Thư nữa.

Nhưng Thục Ánh lắc đầu không thèm nghe . Cô hành động theo cách của cô , là bước một bước tới trước mặt Anh Thư , cười gằn :

- Đã đến nước này rồi , thì không cần gì phải giữ tốt đẹp nữa.

Và nhanh như cắt , cô vung tay tát vào mặt Anh Thư một cái như trời giáng :

- Cái này cho mày, như vậy mới xứng.

Khương hoảng hốt giữ tay Thục Ánh lại , anh quắc mắt nhìn cô :

- Không được làm như vậy.

Anh quay qua Anh Thư :

- Em có sao không ?

Anh Thư lắc đầu , hai tay vẫn bụm lấy mặt , không thể nào phản ứng ngay.

Khương nhìn Thục Ánh một cách lạnh lùng:

- Em hành động thế này, chỉ càng làm mọi chuyện thêm tồi tệ mà thôi , em nên về đi.

Thục Ánh nghiến răng, rõ ràng cô đang phẫn nộ ghê gớm :

- Cuối cùng tôi cũng biết được vì sao anh bỏ tôi , cũng được , rồi các người sẽ phải trả giá.

Và cô nguẩy người , hung hăng bỏ đi ra sân . Chẳng bao lâu , bóng cô mất hút dưới đường . Và cơn thịnh nộ vẫn còn lang thang đâu đó trong không gian.

Khương cúi xuống nhặt chiếc giỏ rơi dưới đất khoác lên vai cho Anh Thư , giọng vẫn còn bồi hồi :

- Em còn đau nhiều , ngước lên cho thầy xem.

Nhưng Anh Thư vẫn quay đầu trốn đi hướng khác :

- Có phải vì chị ấy mà lúc này thầy không liên lạc với em không ?

Khương lắc đầu :

- Trong thời gian này thầy chưa muốn gặp em , còn nhiều chuyện...

Nghe đến đó , Anh Thư òa lên khóc tức tưởi :

- Thầy có biết em đã sống nặng nề thế nào không , trong lúc em khổ sợ vì bị mẹ cấm đoán , thì thầy thản nhiên gặp gỡ chị ấy , thầy cư xử như vậy đó sao ?

Khương kéo cô vào phòng khách , ấn cô ngồi xuống , vẻ mặt lo ngại :

- Em nói gì ? Mẹ em như thế nào ?

- Cả tháng nay mẹ cấm em không được gặp thầy, không được điện thoại , ngay cả đi chơi với bạn cũng không được , vì mẹ sợ em gặp thầy . Em thì khổ sở , còn thầy thì thản nhiên đi chơi với chị Ánh , vậy mà bảo là yêu em , mẹ em nói đúng lắm , thầy là người không đáng tin.

Khương chợt trở nên lầm lì:

- Gia đình cấm em quen với thầy phải không ?

Anh cười nhẹ :

- Thầy đã đoán không sai.

Thái độ của anh làm Anh Thư thấy lo sợ . Cô hối hận vô cùng , vì đã nói cái điều không nên nói . Cô không muốn anh bị tổn thương , điều đó cũng giống như gia đình Thục Ánh đã làm.

Ý nghĩ đó làm cô hoảng sợ đến mức nín khóc ngay:

- Mẹ em không coi thường thầy , nhưng mẹ không tin thầy yêu em , vì mẹ nghĩ thầy đã hứa hôn với chị Ánh.

- Mẹ em cấm cũng đúng thôi , vì bác ấy phải bảo vệ con gái mình , thầy đã nghĩ không sai.

Anh Thư nói nhanh :

- Nhưng mẹ em không coi thường thầy , em tin chắc như vậy , chưa khi nào mẹ em phê bình thầy cả.

- Điều đó cũng đâu có quan trọng.

- Thầy nói vậy nghĩ là sao ? - Anh Thư hỏi một cách hoang mang.

Khương không trả lời , chỉ hỏi lạnh lùng :

- Gia đình đã cấm , sao em còn đến tìm thầy ?

Thái độ xa lạ đó là Anh Thư thấy vừa sợ vừa tức , cô nói mà miệng mếu như sắp khóc :

- Nhưng em có nghe lời ba mẹ đâu , em nghĩ dù có thế nào em cũng sẽ chống đối tới cùng , cả tháng em luôn tìm cách gặp thầy , vì em nhớ thầy , thế mà thầy cư xử với em như vậy , em chán đời lắm.

Và cô khóc nức nở . Cô thấy từ lúc biết Khương đến giờ , cô khóc nhiều hơn là cười . Trước kia cuộc sống vui vẻ biết bao nhiêu , cô chẳng biết buồn là gì . Tối ngày có chuyện để cười , còn bây giờ thì...

Ý nghĩ bi đát đó làm cô xuống tinh thần hơn bao giờ hết . Đến nỗi cô muốn bỏ mặc tất cả . Nhưng cô không nói ra ý nghĩ đó , chỉ biết khóc.

Khương ngồi bên cạnh Anh Thư . không phải là anh không nghe tiếng khóc của cô , nhưng anh vẫn ngồi im , vẻ mặt lầm lì của một người bị chạm tự ái.

Anh Thư nói một hơi như kể lể :

- Yêu thầy sao khổ thế chứ , bị đủ thứ chuyện từ mắng nhiếc đến cấm đoán , làm thần kinh em sắp đứt tung , vậy mà em vẫn cố gắng vượt qua , chịu đựng tất cả , còn thầy thì không có một cố gắng nào cả.

Cô ngừng lại , lấy khăn ra hỉ mũi , rồi nói tiếp :

- Từ đó giờ thầy đâu có bao giờ yêu đơn phương , thầy luôn được người ta yêu tự nguyện , nên thầy đâu hiểu được cái khổ củ người bị thất vọng và thầy luôn tìm cách đứng phía ngoài nỗi buồn để tránh phiền toái.

Khương quay lại :

- Em nói gì vậy ?

- Từ đó giờ thầy không hề cố gắng làm gì để thể hiện tình cảm , chỉ tìm cách né tránh để tránh phiền toái , không cần biết em khổ sở ra sao . Thầy ích kỷ lắm.

Khương lặng thinh như suy nghĩ . Mãi rất lâu anh vẫn không nói gì . Sự im lặng đó càng làm Anh Thư ấm ức :

- Trước đây mỗi lần em nói đến tình cảm thì thầy luôn cấm , vì thầy sợ yêu em sẽ phiền phức , vậy mà không chịu là ích kỷ sao ?

- Thầy có lý do để tránh né , và đúng như thầy nghĩ , điều đó đã xảy ra rồi.

- Lý do gì chứ , nhưng dù có lý do gì đi nữa , nếu là em , em cũng sẽ vượt qua , vì tình yêu , em bất chấp tất cả , và sẽ bảo vệ tình cảm của mình đến cùng , không giống như thầy.

Khương hỏi lại :

- Anh Thư thấy thầy ích kỷ lắm à ?

- Đúng , vì thầy chỉ nghĩ đến mình , luôn sợ phiền phức cho mình , nếu em không kiên nhẫn yêu thầy , thì thầy có chủ động tới với em không ?

- Sao em biết thầy không chủ động ?

- Em chưa bao giờ thấy điều đó cả.

- Có lẽ em chưa bao giờ đặt mình vào vị trí của thầy để hiểu.

- Em có đặt đi nữa cũng không chấp nhận được.

Khương cười nửa miệng :

- Bây giờ gia đình em cấm em yêu thầy, em sẽ làm gì đây Anh Thư ?

- Còn thầy , thầy sẽ làm gì ?

- Thầy cũng đang tự hỏi , điều mà thầy sợ rốt cuộc cũng đã xảy ra.

- Nhưng chẳng lẽ thầy không muốn lam gì sao ? Có phải thầy đang muốn chia tay với em để yên ổn không ?

Thấy Khương không trả lời , cô buồn rầu:

- Em cứ tưởng tình cảm của thầy đối với em không giống như với chị Ánh , nhưng rốt cuộc cũng không khác gì nhau . Rồi thầy sẽ cư xử với em thế nào đây ?

Khương nheo nheo mắt tư lự :

- Có lẽ thầy phải suy nghĩ , thầy cảm thấy mình đã hành động sai lầm.

Anh Thư lặng người :

- Nghĩa là thầy thấy sai lầm khi yêu em , phải vậy không ?

- Thầy cũng không khẳng định gì hết , trong thời gian này em cũng đừng tìm thầy , thầy cần thời gian để nhìn lại toàn bộ mọi chuyện . Anh Thư đừng quấy rầy thầy , được không ?

Anh Thư ngồi im một lúc lâu rồi đứng dậy bỏ về . Cô cũng không lý giải được tại sao mình làm như vậy , nhưng cô đã không hề giận hờn hay trách móc gì Khương.

Cô trở lại trường , học tiếp hai giờ cuối . Làm tất cả những công việc phải làm , mà cũng không biết được là chính mình đang làm việc đó . Có cái gì đó rất kỳ lạ , không thể giải thích được . Hình như là tâm trạng tê liệt cảm xúc , trước một thất vọng quá lớn . Mà lần đầu tiên cô bị như vậy.

« Lùi
Tiến »