Mời Tình Địch Ăn Cơm (Truyện Cực Ngắn Trung Quốc)

Lượt đọc: 3780 | 1 Đánh giá: 8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Của quý để dành

Cầm giấy chẩn đoán ung thư gan di căn của chồng, bà lau nước mắt trở về buồng bệnh, nói với ông:

- Không sao, bác sĩ bảo không sao, người già, phụ tùng máy móc tránh sao khỏi trục trặc chỗ này chỗ kia, tĩnh dưỡng rồi sẽ khỏi.

Về đến nhà, đeo tạp dề, bà lão sửa soạn nấu cơm. Ông lão giục:

- Khỏi phải vào bếp, mình thử ra khách sạn một lần bà ạ!

Đến khách sạn ông lão gọi ba món ăn. Một món là khoai tây thái nhỏ xào dấm ớt bà thích ăn. Một là món cật súc vật xào giòn ông thích ăn. Còn một món sườn chua ngọt con gái cưng Kiểu Kiểu thích ăn.

Nhìn thức ăn, không nén nổi, bà lão khóc. Ba món ăn đọng lại nỗi buồn vui của gia đình. Từ nhỏ, con gái thích ăn món sườn chua ngọt. Đi làm về ông thường mua một suất sườn chua ngọt. Nhìn con gái ăn ngấu ăn nghiến ngon lành, bố mẹ cũng không muốn đụng đũa. Những tháng ngày hạnh phúc theo bước con gái từ khi vào vườn trẻ cho đến trước khi lấy chồng. Bây giờ thằng cháu ngoại đã lên lớp hai Món sườn chua ngọt của bố mẹ đã mất sức hấp dẫn với nó.Sống trong cùng một thành phố, đầu năm con gái đưa cháu ngoại đến ở một buổi sáng rồi đi .Bây giờ năm sắp hết, Tết sắp đến mà vẫn chẳng nhìn thấy mặt con cháu, ngay đến một cuộc điện thoại nó cũng không thèm gọi về.

Hai ông bà già lẳng lặng nhìn nhau ăn cơm, không ai nói với ai câu nào. Cũng chẳng cai đụng đến món sườn chua ngọt.

Sáng sớm hôm sau ông lão đi đâu đến trưa mới về. Nhìn bà già đang sốt ruột, ông bảo:

- Đưa tôi!

- Cái gì?-bà già hỏi.

- Cái hôm qua mình xem ấy!- ông nói.

Ông lão lấy trong túi một cái hộp xinh xắn, cẩn thận đặt vật kia vào rồi khoá lại, bỏ chìa khoá vào túi áo sát người, chậm rãi nói:

- Tôi đã đến cơ quan của Kiểu Kiểu. Nó bảo nay hoặc mai nó sẽ về.

Ngày hôm ấy cả gia đình con gái về. Nằm trên giường, ông lão nói với con:

- Con ơi, bố không còn sống được mấy nữa. Những năm qua bố mẹ dành dụm được tí chút, không nhiều không ít, nhưng cũng đủ cho cháu Bảo Nhi đi du học.

Cầm chìa khoá nhét vào tay bà già, ông lại nói:

- Sau khi bố ra đi, mẹ con không được động vào cái này. Sau khi mẹ con ra đi, các con hãy mở ra. Nhớ lời bố. Nếu không bố chết không nhắm mắt.

Ông lão không sống được đến Tết. Con gái hờ khóc vật vã, chết đi sống lại, người ta bảo, con gái quý không uổng công yêu thương .

Nhoáng cái đã mười năm trôi qua. Bà già sống mười năm hạnh phúc với con gái. Bảo Nhi sắp sửa thi vào đại học. Trên đường đem cơm cho cháu, bà bị tai nạn ôtô thông, được đưa vào bệnh viện.

Con gái, con rể biết tin vội tìm đến. Bà già nắm tay con gái nước mắt lưng tròng:

- Con ơi, mẹ xin lỗi các con.

Tay bà run run, cởi được chiếc chìa khoá luôn mang bên người thì tắt thở .

Con rể nhoáng nhoàng chạy về nhà lấy hộp, mở ra xem. Bên trên là một bức thư giấy đã ố vàng:

Kiểu Kiểu

Khi con đọc bức thư này, bố mẹ đã đoàn tụ ở Thiên Quốc. Suốt cuộc đời này niềm vui duy nhất của bố mẹ là con, bận tâm duy nhất là con, day dứt duy nhất cũng là con - ở đây bố mẹ xin con lượng thứ.

Những năm qua, ngoài việc chu cấp cho con vào đại học, gia đình mình không dành dụm được mấy. Sau khi con lập gia đình, bố mẹ khám, bệnh mua thuốc cũng khá tốn kém, cho nên không để lại cho con chút tài sản nào.

Dưới bức thư này là một cái lọ đựng sữa của mẹ con. Ngày xưa bố mẹ đựng sữa vào lọ chỉ xuất phát từ lòng hiếu kỳ. Bố mẹ cảm thấy chất lỏng màu trắng sữa thật thần kì, có thể nuôi một sinh mệnh nhỏ nhoi, mềm mại, yếu ớt thành một thiếu nữ xinh đẹp.

Đêm hôm bố phát hiện ra bệnh, trong khi lục tìm đồ dùng, đã vô tình tìm thấy lọ sữa này, vừa nhìn vào bố mẹ không khỏi giật mình ngạc nhiên…

Con gái vội vàng lấy lọ sữa ra xem, vô cùng sửng sốt - Trải qua bốn mươi năm lắng đọng, sữa đã ngả sang màu nâu đỏ, nghiễm nhiên là một lọ máu.

Nhưng trên đời này, hỏi có mấy đứa con hiểu rõ mình đã được nuôi lớn bằng máu?

Nhưng trên đời này, hỏi có mấy đứa con hiểu rõ mình đã được nuôi lớn bằng máu? Máu của những bậc làm cha làm mẹ...

« Lùi
Tiến »