Món nợ danh dự

Lượt đọc: 2230 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 47
dọn dẹp

(Tiêu đề gốc: Brooms/ Cây chổi. Đây là truyền thống của Hải Quân Mỹ dành cho những tàu ngầm đã tiêu diệt được toàn bộ đội tàu của đối phương, quét sạch chúng trên biển.)

“Không phải là cuộc chiến lớn mà chỉ là một bài học?” Tổng Thống hỏi

“Ý tưởng là như thế” Ryan nói, đặt điện thoại xuống. Hình ảnh vệ tinh cho thấy những tổn thất mà cả hai bên đều chịu thiệt hại trong trận không chiến, người Nhật mất 14 máy bay do những quả bom chùm thả xuống sân bay. Các radar tìm kiếm về cơ bản coi như xong, và họ đã bắn ra rất nhiều SAM. Bước tiếp theo rõ ràng là phong tỏa quần đảo cắt đứt hoàn toàn liên lạc đường biển với đường không và việc này sẽ hoàn thành xong trước cuối tuần này. Thông cáo báo chí cũng đang được chuẩn bị để sẵn sàng tung ra nếu cần thiết

“Chúng ta đã thắng” vị cố vấn an ninh quốc gia nói “Vấn đề chỉ còn chờ phía bên kia nhận ra tình hình”

“Cậu đã làm rất tốt” Durling nói

“Sir, nếu tôi làm việc thực sự tốt thì đang nhẽ mấy chuyện này sẽ bị ngăn chặn ngay từ đầu” Ryan ngập ngừng nói. Anh nhớ đã để mấy chuyện này xảy ra và chậm trễ khoảng…1 tuần. Mẹ kiếp

“Chà, xét từ bức điện Dave Williams gửi thì có vể chúng ta đã giải quyết xong vấn đề với Ấn Độ” Tổng Thống dừng lại “Chúng ta sẽ làm gì?”

“Đầu tiên, chúng ta sẽ xem xét chuyện chấm dứt các hành động thù địch”

“Và rồi sau đó?”

“Chung ta sẽ cho họ lối thoát danh dự” Tùy chi tiết cụ thể. Jack vui khi thấy Tổng Thống đồng ý với mình

Còn một điều nữa mà Durling chưa nói ra, nhưng ông cần suy nghĩ lại 1 chút. Cho đến thời điểm hiện tại, Hoa Kỳ dường như đang chiến thắng cuộc chiến này và theo đó ông sẽ tái đắc cử để bảo vệ nền kinh tế và bảo đảm quyền công dân Mỹ. Vừa qua là một tháng thú vị, tổng thống nghĩ, nhìn những người khác trong phòng và tự hỏi liệu chuyện gì sẽ xảy ra khi không có ông ở đây. Sau khi Ryan rời khỏi phòng, ông nhấc điện thoại gọi tới Đồi (Capitol)

• • •

Một lợi thế khác của máy bay radar cảnh báo trên không là chúng có thể dễ dàng xác định được ai thắng ai thua. Không phải lúc nào cũng cho thấy tên lửa nào bắn máy bay nào, nhưng hiển thị được máy bay nào biến mất khỏi màn hình

“Port Royal báo cáo khôi phục hoàn toàn” một nhân viên diều hành điện thoại nói

“Cảm ơn” Jackson nói. Anh hy vọng các phi công lục quân không quá thất vọng khi hạ cánh trên một tàu tuần dương thay vì Johnnie Reb, nhưng anh phải dành chỗ trên boong

“Tôi đếm được 27 máy bay bị diệt” Sanchez nói. 3 máy bay trong phi đội chiến đấu dưới quyền anh bị hạ, chỉ cứu được 1 phi công. Thương vong ít hơn dự kiến nhưng cũng không khiến tâm trạng vị CAG nhẹ đi

“Chà, đây không giống hệt như Turkey Shoot (cuộc thi bắn gà tây), nhưng cũng không tệ. Tomahawks hạ thêm được 14 máy bay nữa, vậy là bọn họ đã mất đi nửa lực lượng máy bay chiến đấu – hầu hết là F-15- và chỉ còn một con Hummer. Từ giờ coi như thất thế” vị chỉ huy lực lượng chiến đấu tiếp tục với các dữ liệu khác. Người Nhật đã mất 1 tàu khu trục và các tàu Aegis còn lại của họ đang không ở đúng nơi có thể tham gia vào cuộc đấu lần này. Chắc chắn 8 tàu ngầm được xác định đánh chìm. Mục tiêu chính của hoạt động này là chặt cánh tay của bọn họ trước, giống như đã làm với cuộc chiến Vịnh Persian và kết quả đã chúng minh làm việc đó trên biển còn dễ hơn so với đất liền “Bud, nếu cậu là chỉ huy phía bên kia, cậu sẽ cố làm gì tiếp theo?”

“Chúng ta vẫn không thể thực hiện cuộc xâm lược” Sanchez dừng lại “Luôn là người chơi thua nếu không thể tiếp tục, nhưng lần cuối chúng ta phải thực hiện cách này…”anh nhìn chỉ huy

“Đúng là thế đấy, Bud, chuẩn bị sẵn chiếc Tom đi, tôi ngồi ghế sau”

“Rõ, sir” Sanchez rời đi ngay tức thì

“Cậu định…”thuyền trưởng Stennis nheo mắt hỏi

“Chúng ta còn gì để mất đâu Phil?”

“Rob, có thể mất đi một vị tướng tài” ông lặng lẽ trả lời

“Anh để bộ đàm ở đâu trên tàu chứ?” Jackson nháy mắt hỏi

• • •

“Ông đã ở đâu?” Goto ngạc nhiên hỏi

“Đi trốn, sau khi người hậu thuẫn của ông bắt cóc tôi” Koga bước vào văn phòng không một lời thông báo trước, ngồi xuống ghế mà không đợi được mời. Sự thô lỗ của ông cho thấy ông đang nắm quyền trở lại “Ông còn điều gì để nói không?” vị cựu thủ tướng hỏi người kế nhiệm

“Ông không thể nói chuyện với tôi theo cách đó” nhưng ngay cả những lời cứng rắn thế này giờ cũng thật yếu ớt

“Tuyệt vời. Ông đã khiến quốc gia của chúng ta tan nát, mà còn khăng khăng muốn người bị ông chủ của ông suýt giết chết coi trọng sao. Mà ông biết chuyện đó không?” Koga nhẹ nhàng hỏi

“Chắc chắn không…và ai giết ….”

“Ai giết mấy tên tội phạm đó? Cũng không phải tôi” Koga bảo đảm “Còn một câu hỏi quan trọng hơn: Ông định sẽ làm gì?”

“Tại sao, tôi vẫn chưa quyết định” nỗ lực cố gắng tuyên bố mạnh mẽ đã thất bại

“ý ông là ông vẫn chưa hỏi ý kiến Yamata”

“Tôi tự mình ra quyết định”

“Tuyệt vời. Vậy làm luôn đi”

“Ông không thể ra lệnh cho tôi”

“Và tại sao không? Tôi sẽ sớm lấy lại cái ghế đó thôi. Ông có 1 lựa chọn. Hoặc ông viết đơn từ chức trong sáng nay hoặc chiều nay tôi sẽ nói chuyện với Nội Các và yêu cầu bỏ phiếu bất tín nhiệm. Chắc chắn ông không thể vượt qua vòng bỏ phiếu đâu. Trong bất cứ trường hợp nào thì vai trò của ông đã kết thúc rồi” Koga đứng dậy rời đi “Tôi đề nghị ông nên từ chức trong danh dự”

• • •

Cùng với một người lính hộ tống đi ngang qua, cơ trưởng Sato nhìn mọi người xếp hàng tại cửa sân bay, đứng thành hàng để lấy vé trở về nhà. Cậu ta chỉ là một trung úy trẻ tuổi, một lính dù vẫn còn mong ước ra trận, hơn hẳn những người khác trong tòa nhà này. Chiếc xe jeep đang đợi sẵn, hướng tới sân bay quân sự. Cư dân địa phương giờ đang ra khỏi nhà, không giống như trước đây, đang cầm những biểu ngữ yêu cầu ‘người Nhật’ rời đi. Sato cảm thấy vài người trong số bọn họ đáng nhẽ phải bị bắn vì thô lỗ, trong khi ông ta vẫn chìm trong nỗi buồn của riêng mình. 10 phút sau, ông ta bước vào một trong những nhà chứa máy bay của sân bay Kobler. Các máy bay chiến đấu vẫn đang lượn vòng trên đầu, ông ta nghĩ, có lẽ sợ lạc ở ngoài khơi

“Xin mời đến nơi này” viên trung úy nói

Ông bước tới tòa nhà với vẻ trang nghiêm tuyệt đối, chiếc mũ đồng phục cài bên cánh tay trái, lưng thẳng đứng, hầu như không nhìn bất kỳ thứ gì, mọi sự tập trung đều hướng tới bức tường phía xa tòa nhà cho đến khi viên trung úy dừng lại và kéo tấm vải cao su chùm thân thể ra

“Vâng, đây là con trai tôi” ông cố gắng không nhìn. May mắn thay khuôn mặt cậu không tổn tại nhiều, có lẽ đươc mũ bảo hiểm bảo vệ trong khi phần còn lại cơ thể đã bị cháy đen khi bị mắc kẹt trong chiếc máy bay chiến đấu bị thiêu rụi đó. Nhưng khi nhắm mắt lại, ông có thể tưởng tượng ra đứa con trai duy nhất đang cố gắng thoái ra khỏi buồng lái, chỉ chưa đầy 1 giờ sau khi em trai bị chết chìm dưới biển. Sao số phận lại nghiệt ngã thế này? Và sao những người phục vụ tổ quốc lai phải chết trong khi một người lái máy bay dân sự tầm thường như ông lại khinh thường lướt qua đám chiến đấu cơ Hoa Kỳ một cách an toàn?

“Chi huy phi đội tin rằng anh ấy đã bắn rơi một máy bay Mỹ trước khi quay trở lại sân bay” viên trung úy nói. Đây chỉ là lời nói bịa, nhưng cũng phải nói gì đó chứ, phải không?

“Cảm ơn, Trung úy. Tôi phải quya lại với máy bay của tôi bây giờ” không một lời nói thêm nào trong suốt quãng đường trở lại sân bay. Viên sỹ quan quân đội để lại người đàn ông một mình với nỗi buồn thương và lòng tự tôn

20 phút sau, Sato ngồi vào buồng lái, chiếc 747 đã lại chuẩn bị bay và ông biết chắc chuyến này sẽ chở đầy người trở về nhà dưới lời hứa bảo đảm an toàn của người Mỹ. Xe kéo mặt đấy đã kéo chiếc Boeing ra đến đường băng, một người dân bản xứ lái chiếc xe này và khi ra hiệu cho máy bay rời đi với đội phi hành đoàn ngồi trên buồng lái không hẳn là cử chỉ thân thiện cho lắm. Một chiến đấu cơ đang hạ xuống, nhưng không phải chiếc Eagle màu xanh là chiếc màu xám sơn chữ Hải Quân trên khoang động cơ

• • •

“Hạ cánh đẹp lắm, Bud. Làm tốt lắm” Jackson nói khi vòm máy bay được nâng lên

“Mục đích là làm anh hài lòng mà, sir” Chanchez lo lắng trả lời. Khi đi taxi sang bên phải, anh thấy cái hội đồng chào đón này, nếu có thể gọi là như thế, tất cả đều mặc áo xanh lá cây và khoác súng trường. Sau khi máy bay dừng lại, một thang nhôm ống lồng được đặt bên cạnh máy bay. Jackson trèo ra đầu tiên và ở bên dưới thang là một sỹ quan cấp tá chào chính xác theo kiểu quân đội

• • •

“Đó là một chiếc Tomcat” Oreza nói, đưa qua chiếc ống nhòm “Và sỹ quan đó không phải người Nhất”

“Chắc cmn rồi” Clark xác nhận, theo dõi viên sỹ quan da đen bước vào xe jeep. Chuyện này sẽ ảnh hưởng thế nào đến các mệnh lệnh anh nhận được không? Ý tưởng được vỗ vai Raizao Yamata thật hấp dẫn, nhưng ngay cả việc tiếp cận và đánh giá xem liệu nó có khả thi hay không – hướng dẫn anh nhận được cho đến hiện tại – cũng không phải là nhiệm vụ hứa hẹn dễ dàng. Anh cũng được báo cáo về tình hình ở Saipan và anh nghĩ trước mắt khá là tốt. Sáng sớm ngày hôm nay anh thấy quân Nhật trông bơ phờ lắm, dù vài sỹ quan, có lẽ là cấp dưới, vân tỏ ra nhiệt tình với nhiệm vụ, bất kể giờ là gì. Đây chính là điều bạn luôn hy vọng vào các sỹ quan cấp bậc úy trong quân đội mà

• • •

Dinh Thống Đốc nằm trên Đồi Capitol Hill địa phương, kế bên Trung tâm Hội Nghị, có kiến trúc khá đẹp. Jacksong giờ đang toát mồ hôi, Mặt trời nhiệt đới khá nóng và bộ đồ bay cách nhiệt tốt quá. Tại đây có một đại tá chào và dẫn anh vào trong

Robby nhận ra ngay tướng Arima, dựa theo hồ sơ anh xem tại Lầu Năm Góc. Anh thấy hai người bọn họ đều có chiều cao và kích thước bằng nhau. Viên tướng chào Jackson. Jackson, đầu trần không đội mũ và mặc quân phục nên không được phép làm thế theo quy định hải quân. Dù sao thì nó cũng không đúng nghi thức đáp trả cho lắm. Anh gật đầu lịch sự và coi như bỏ qua

“tướng quân, liệu chúng ta có thể nói chuyện riêng không?”

Arima gật đầu và dẫn Jackson vào nơi có vẻ kết hợp giữa văn phòng và trung tâm chỉ huy. Robby ngồi xuống ghế và chủ nhà lịch sự đưa qua một cốc nước đá

“Vị trí của ông là…”

“Tôi là Chỉ huy đội đặc nhiệm 77. Tôi nghĩ ông là chỉ huy quân đội Nhật ở Saipan” Robby uống hết ly nước. Anh cảm thấy tức giận khi bị toát mồ hôi kiểu này nhưng cũng không thể làm gì được

“Chính xác”

“Trong trường hợp đó, tôi ở đây để yêu cầu các ông  đầu hàng” Anh hy vọng viên tướng này biết được sự khác nhau giữa ‘yêu cầu/request’ và ‘đề nghị/demand’

“Tôi không nhận được lệnh làm thế”

“Tướng quân, những gì tôi đang nói với ông thể hiện quan điểm của chính phủ Hoa Kỳ. Các ông có thể rời quần đảo này trong hòa bình. Các ông có thể mang theo vũ khí hạng nhẹ đi cùng. Các thiết bị hạng nặng và máy bay sẽ được tạm thời để lại phòng khi tình hình xác định trong tương lai. Hiện tại, chúng tôi yêu cầu tất cả công dân Nhật rời khỏi quần đảo này, trong khi chờ khôi phục quan hệ bình thường giữa hai nước”

“Tôi không nhận được lệnh….”

“Tôi sẽ nói điều tương tự trên đảo Guam trong 2 giờ nữa và Đại sứ Hoa Kỳ tại Tokyo giờ cũng đang yêu cầu một cuộc gặp với chính phủ của anh”

“Các ông không có khả năng đoạt lại hòn đảo này, huống chi cả quần đảo”

“Đúng là như thế” Jackson thừa nhận “Cũng đúng là chúng tôi có thể dễ dàng ngăn cản mọi tàu vào hay ra các cảng của Nhật trong thời hạn không xác định. Chúng tôi cũng có thể chia cắt toàn bộ đảo này với giao thông đường không hay đường biển”

“Đây là một lời đe dọa” Arima chỉ ra

“Đúng vậy, sir, chính xác là thế. Đến một thời điểm nhất định, đất nước của ông sẽ thiếu cái này, cái kia và nền kinh tế sẽ suy thoái hoàn toàn. Điều đó không tốt cho bất kỳ ai cả” Jackson dừng lại một chút “cho đến thời điểm này, chỉ có người bên quân đội hy sinh. Họ trả lương cho chúng ta vì những rủi ro này. Nhưng nếu mọi chuyện đi xa hơn thì mọi người sẽ cùng phải chịu thiệt, tuy vậy đất nước của ông sẽ chịu thiệt hại nặng nề nhất. Hai bên thậm chí sẽ xuất hiện cảm giác thù địch nhiều hơn, nên hành động của chúng ta lầ cần phải bình thường hóa quan hệ càng nhanh càng tốt”

“Tôi không nhận được lệnh…”

“Tướng quân, 50 năm trước ông có thể nói thế, và quân đội của ông quen với việc chiến đấu đến người cuối cùng. Quân đội của ông đã quen đối xử với người dân của các vùng lãnh thổ bị chiếm đóng theo cách mà bây giờ ông cho là dã man – tôi nói điều đó bởi vì ông đã cư xử rất đáng trân trọng hoặc đó là những gì mà nguồn tin của tôi đã thông báo thế. Vì điều đó, tôi xin cảm ơn ông, sir” Jackson tiếp tục, giọng điềm tĩnh và lịch sự. “Giờ không còn là những năm 1940 đó nữa. Tôi không sinh ra vào thời cuộc chiến đó kết thúc và hồi đó ông mới chỉ là đứa trẻ chập chững biết đi. Cách cư xử kiểu đó giờ đã là quá khứ. Không còn chỗ cho mấy chuyện này trong thế giới ngày nay”

“Lính của tôi cư xử rất tốt” Arima xác nhận, không biết phải nói gì hơn trong hoàn cảnh này

“Tính mạng con người là tài sản vô giá, Tướng Arima, quá quý giá để đừng lãng phí nó một cách khong cần thiết. Chúng tôi chỉ giới hạn các hoạt động quân sự của mình ở những mục tiêu quân sự quan trọng. Chúng tôi, cũng như ông, không làm hại những người vô tội. Nhưng nếu cuộc chiến này tiếp tục, điều đó sẽ thay đổi và hậu quả sẽ tệ hơn cho chúng tôi và thậm chí còn tồi tệ hơn nữa với các ông. Cả hai bên sẽ không còn danh dự nữa. Dù sao thì giờ tôi cũng phải bay tới Guam. Ông biết cách liên lạc qua radio với tôi bằng cách nào” Jackson đứng dậy

“Tôi phải đợi lệnh từ chính phủ Nhật Bản”

“Tôi hiểu” Robby trả lời, cảm thấy nhẹ nhõm vì Arima hàm ý rằng ông ta sẽ thực hiện theo mệnh lệnh do chính phủ Nhật Bản đưa ra

• • •

Thường thì Al Trent đến Nhà Trắng cùng với Sam Fellows, thành viên cấp cao của Ủy Ban Chọn Lọc/ Tiểu Ban Đặc Biệt (Select Committee), nhưng không phải lần này, vì Sam thuộc đảng đối lập. Một trong những lãnh đạo Thượng viện của đảng ông cũng có mặt ở đó. Các cuộc họp được tổ chức vào thời điểm này luôn là các cuộc họp chính trị, và hầu hết các nhân viên Nhà Trắng đều được nghỉ làm, và Tổng Thống có thể được giải phóng khỏi áp lực công việc trong phút chốc

“Ngài Tổng Thống, tôi nghĩ mọi người hẳn đang diễn ra tốt đẹp?”

Durling thận trọng gật đầu “Thủ tướng Goto chưa thể gặp Đại Sứ. Chúng tôi không biết chắc lý do tại sao, nhưng Đại sứ Whiting nói không cần lo lắng. Phản ứng của công chúng tại Nhật đang diễn biến nhanh chóng theo hướng có lợi cho chúng ta”

Trent lấy một đồ uống từ một phục vụ viên của Hải Quân trong Phòng Bầu Dục. Nhân viên Nhà trắng luôn nhớ khẩu vị ưa thích của các vị khách quan trọng. Trong trường hợp của Al thì là vodka pha tonc, vodka nguyên chất của Phần Lan, theo thói quen từ thời sinh viên ở Đại học Tufts University 40 năm trước”

“Jack liên tục nói rằng họ vẫn chưa nhận ra tình hình của mình”

“Ryan, cậu nhóc thông minh” thượng nghị sỹ đồng tình “Cậu ta hẳn đã hỗ trợ anh khá nhiều đấy, Roger” Trent khó chịu nhận thấy cái chức thành viên mà ông thích gọi là “thượng viện /upper house” cho phép ông được gọi tên của Tổng Thống trong các cuộc nói chuyện riêng tư. Vị nghị sỹ hạ viên nghĩ, đúng là thượng nghị sỹ điển hình

“Bob Fowler hẳn đã cho anh vài lời khuyên có ích” Trent nói tiếp

Tổng Thống gật đầu đồng ý “Đúng thế, và anh chính là người nhét con bọ đó vào tai ông ta, Al, phải không?”

“Tội lỗi quá” Trent cười phá lên

“Chà, tôi có một ý tưởng mà muốn hỏi ý kiến của cả hai người” Durling nói.

Đội trưởng Checa dẫn đội Ranger vượt qua hàng cây cuối cùng sau buổi trưa, theo giờ địa phương, sau khi vượt qua quãng đường đầy bùn với tuyết.  Có một con đường 1 làn bên dưới, chắc chắn là dẫn tới vài resort vào mùa hè, viên đội trưởng nghĩ. Các bãi đậu xe của khách sạn hầu hết còn trống không, dù có một minibus đang đỗ trong đó. Viên đội trưởng lấy ra chiếc điện thoại di động từ trong túi và bấm nhanh dãy số

“alo?”

“Senor Nomuri?”

“À, Diego! Tôi đang đợi vài giờ rồi.  Chuyến đi bộ khám phá thiên nhiên của anh thế nào?” giọng nói bên kia cười rất vui vẻ

Checa đang cân nhắc câu trả lời thì đèn minibus nhấp nháy 2 lần. 10 phút sau thì cả đám đã ở trong xe, nơi có sẵn đồ uống nóng và phòng thay quần áo. Trong khi lái xe xuống núi, viên sỹ quan CIA nghe radio trong khi đám lính cũng dần thả lỏng khi thấy phong thoái thải mái đó

• • •

Cơ trưởng Sato thực hiện 1 màn hạ cánh hoàn hảo xuống Sân bay quốc tế Narita, hoàn toàn không cần suy nghĩ gì, thậm chí còn không nghe thấy lời chúc mừng của viên phi công phụ như thường khi. Bên ngoài thì tỏ ra bình tĩnh, nhưng bên trong ông cảm thấy hoàn toàn trống rỗng, làm công việc thường khi như một cái máy. Viên phi công phụ không can thiệt, cho rằng việc điều khiển máy bay sẽ an ủi phần nào cho cơ trưởng, vì vậy anh nhìn Sato lái chiếc 747 đi taxi đến cầu hàng không, và dừng máy bay chính xác từng mm như thường lệ. Chưa đầy 1 phút, cửa máy bay mở và các hành khách lục tục đi xuống. Qua cửa sổ sân bay, họ có thể thấy đám người đợi ở cổng, chủ yếu là vợ và con những người gần đây đến Saipan để…trở thành công dân, có thể bỏ phiếu cho lãnh thổ mới nhất. Nhưng giờ thì không còn nữa. Giờ họ đang trở về nhà và các gia đình chào đón như thể đón những người mất tích về nhà, lại được an toàn. Viên phi công phụ lắc đầu khi thấy chuyện vô lý như vậy, không để ý đến khuôn mặt Sato như hóa đá. 10 phút sau, phi hành đoàn rời máy bay. Vài giờ sau sẽ có một phi hành đoàn thay thế bay trở lại Saipan để thực hiện các chuyến bay đặc biệt đưa người Nhật ra khỏi đó

Trên đường ra khỏi phi trường, họ thấy những người khác đang chờ đợi ở các cửa ra vào, vể mặt tỏ vẻ lo lắng, hầu hết đang đọc báo chí buổi chiều có trong các shop quà tặng của sân bay

Tin tức từ chức của Goto chiếm toàn bộ trang nhất của các tờ báo: Koga sẽ quay lại thành lập chính phủ mới

Các cửa sân bay quốc tế không đông đúc như thường lệ. Những doanh nhân da trắng đứng gần đó, rõ ràng đang rời khỏi Nhật, tò mò nhìn xung quanh, nhiều người trong số đó hơi mỉm cười khi nhìn thấy cảnh nhà ga, hầu hết đều chú ý đến các máy bay trở về từ Saipan. Suy nghĩ của bọn họ đâu có gì khó đoán, đặc biệt là những người đang đợi chuyến bay đi nước ngoài ở góc phía đông

Sato cũng thấy điều đó. Ông ta dừng lại, nhìn vào một tờ báo trong giỏ, chỉ cần liếc qua tiêu đề là đã hiểu mọi chuyện. Rồi ông ta nhìn vào đám người nước ngoài ở cổng ra máy bay và thì thầm “Bọn Gaijin…” Trong suốt 2 giờ qua, ông ta chỉ lầm bầm cái từ vô nghĩa này, và không nói gì nữa trong suốt quãng đường ra ô tô. Có lẽ ngủ một chút sẽ giúp ông đỡ hơn, viên phi công phụ nghĩ, rồi cũng hướng về ô tô riêng của mình

• • •

“Chúng ta đáng nhẽ không nên rút lui và…”

“Và làm gì hả Ding?” Clark hỏi, nhét chìa khóa xe vào túi sau 30 phút lái qua nửa hòn đảo đi về phía nam “Đôi khi cậu phải biết buông. Tôi nghĩ đây chính là lúc đó đấy, con trai”

“Anh nghĩ thế là xong à?” Pete Burroughs hỏi

“Chà, nhìn xung quanh xem”

Các máy bay chiến đấu vẫn lượn vòng trên đầu. Đội dọn dẹp vừa dọn sạch các mạnh vỡ xung quanh Sân bay Kobler, nhưng các máy bay chiến đấu vẫn chưa chuyển qua sân bay quốc tế, nơi có đường bằng vô cùng bận rộn với các chuyến bay thương mại. Ở phía đông, trạm tên lửa Patriot vẫn đang ở chế độ báo động, nhưng những người không có trong xe chỉ huy thì đứng túm năm tụm ba nói chuyện với nhau thay vì bận bịu công việc như thường lệ. Cư dân địa phương giờ đang diễu hành, đôi khi hét lớn tại vài địa điểm, nhưng không bị ai bắt giữ. Trong vài trường hợp, các sỹ quan được hộ tống bởi lính quân đội lịch sự yêu cầu đám biểu tình tránh xa quân đội và người dân địa phương cũng làm theo. Dọc đường đi, Clark và Chavez chứng kiến 5 hay 6 vụ như thế, và tất cả đều như nhau: đám lính hơi xấu hổ nhưng không tức giận, không có dấu hiệu gì giống một đội quân sẵn sàng chiến đấu, John nghĩ, và quan trong hơn, vẻ mặt nghiêm khắc của các sỹ quan quản lý lính dưới quyền cho thấy bọn họ nhận được lệnh cấp trên không để tình hình leo thang

“Cậu nghĩ mọi chuyện đã kết thúc chưa?” Oreza hỏi

“Nếu may mắn, Portagee”

• • •

Hoạt động chính thức đầu tiên của Thủ tướng Koga sau khi thành lập nội các là triệu tập Đại sứ Charles Whiting. Vị đại sứ vừa trải qua 4 tuần tại đất nước này trong tâm trạng rõ ràng vô cùng căng thẳng và sợ hãi. Đầu tiên Whiting nhận thấy lính canh gác xung quanh ĐSQ đã giảm 1 nửa.  Xe của ông được một xe cảnh sát hộ tống tới Tòa nhà chính phủ. Các máy quay ghi được cảnh ông bước qua cửa VIP, nhưng họ được yêu cầu lùi lại và 2 bộ trưởng mới được bổ nhiệm dẫn ông vào trong

“Mr. Whiting, cảm ơn đã nhanh chóng có mặt”

“Ngài Thủ Tướng,thật lòng, tôi vô cùng vui mừng khi nhận được lời mời của ngài” 2 người bắt tay nhau và cả hai đều biết đây là niêm vui thực sự, dù cuộc nói chuyện sẽ đề cập đến rất nhiều vấn đề

“Ông hẳn biết rằng tôi không hề làm điều gì liên quan đến…”

Whiting giơ tay lên “Xin phép ngài, phải, tôi biết điều đó và tôi bảo đảm rằng chính phủ của tôi cũng biết điều đó. Chúng tôi hoàn toàn hiểu thiện chí của ngài” Đại Sứ thoải mái nói “Cuộc gặp này chính là minh chứng cho điều đó”

“Và quan điểm của chính phủ ông là gì?”

• • •

Chính xác vào lúc 9.00 sáng, xe của phó tổng thống Edward Kealty đi vào tầng hầm của Bộ Ngoại Giao. Các đặc vụ dẫn ông ta vào thang máy VIP đưa lên tầng 7, tại đó có trợ lý của Brett Hanson dẫn ông ta tới cửa đôi dẫn tới văn phòng của viên Ngoại Trưởng

“Xin chào, Ed” Hanson nói, nhanh chóng đứng dậy gặp người đàn ông mà ông ta biết đời sống trước công chúng cũng lênh đênh chìm nổi suốt 2 thập kỷ qua

“Chào Brett” Kealty không tỏ vẻ gì thất vọng. Trong suốt vài tuần qua, ông ta phải đối mặt với nhiều thứ. Sau ngày hôm nay ông ta sẽ phải đưa ra tuyên bố công khai, xin lỗi Barbara Linders và nhiều người khác Nhưng trước đó ông ta phải làm theo Hiến Pháp yêu cầu. Kealty lấy một phong bì trong túi áo khoác và đưa ra cho viên Ngoại Trưởng. Hanson cầm lấy và đọc 2 đoạn văn thông báo Kealty từ chức. Không nói thêm bất cứ điều gì. 2 người bạn già bắt tay nhau và Kealty quay trở về. Ông ta sẽ quay trở lại Nhà Trắng nơi các nhân viên đã sắp xếp xong đồ đạc. Vào tuổi tối, văn phòng của ông ta tại đó đã sẵn sàng cho người mới đến

• • •

“Jack, Chuck Whiting vừa chuyển điều kiện của chúng ta và họ phản ứng chính xác theo những gì cậu nói tối qua”

“Ngài có thể phải đối mặt với vài lời phản đối chính trị” Ryan nhận xét, thở phào nhẹ nhõm khi thấy Tổng Thống Durling sẵn sàng chấp nhận rủi ro đó

Người đàn ông đang ngồi phía sau bàn làm việc được trang trí công phu lắc đầu “Tôi không nghĩ thế, nhưng nếu xảy ra chuyện đó thì tôi sẽ giải quyết. Tôi muốn ra lệnh cho các hoạt động quân đội tạm dừn lại, chỉ phòng thủ”

“Đã rõ”

“Sẽ mất một thời gian để mọi thứ có thể trở lại bình thường”

Jack gật đầu “Vâng, sir, nhưng chúng ta vẫn sẽ tìm cách giải quyết nó một cách văn minh nhất có thể. Người dân Nhật sẽ không bao giờ ủng hộ mấy hành động quân sự thế này. Hầu hết những người chịu trách nhiệm đều đã chết. Chúng ta phải làm rõ điều này. Ngài có muốn tôi xử lý nó không?”

“Rất tốt. Hãy bàn chuyện đó tối nay nhé. Sao cậu không đưa vợ cậu đến đây ăn tối với vợ chồng tôi? Chỉ làm bữa ăn riêng tư cho thay đổi không khí” Tổng thống mỉm cười đề nghị

“Tôi nghĩ Cathy hẳn sẽ thích lắm”

• • •

Giáo sư Catherine Ryan vừa kết thúc một ca mổ. Không khí trong phòng mổ giống như trong một nhà máy điện tử. Cô thậm chí còn hkhoong phải đeo găng tay phâu thuật, và các quy tắc và quy định ở đây không giống như các quy tắc và quy định của phẫu thuật truyền thống. Bệnh nhân chỉ phỉa dùng thuốc an thần nhẹ trong khi bác sĩ phẫu thuật đẩy thiết bị laser giống như ống ngắm bắn vào, tìm kiếm xung quanh mạch máu hoại tử cuối cùng trên bề mặt võng mạc của ông lão. Cô căn chỉnh đường cơ sở, nhấn nút điều khiển một cách cẩn thận như thể một người đàn ông hạ gục một con cừu Rocky Mountain từ  cách đó nửa dặm. Đột nhiên, một luồng sáng xanh lục bật ra, tĩnh mạch được “hàn”

“Mr. Redding, xong rồi” cô khẽ chạm vào tay ông, khẽ nói

“Cảm ơn bác sỹ” người đàn ông vẫn còn hơi mơ màng ngủ

Cathy Ryan ngắt nguồn điện cho hệ thống laser, sau đó ngồi xuống ghế, duỗi người thoải mái. Tại góc phòn, đặc vụ Andrea Price, vẫn đóng giả là thành viên bệnh viện Hopkins,  theo dõi toàn bộ quá trình. 2 người phu nữ bước ra ngoài tìm Giáo sư Bernard Katz với bộ râu Bismarck và ánh mắt lấp lánh cười

“Bernie, có chuyện gì thế?” Cathy nói, điền vào hồ sơ của Mr. Redding

“Cath, cô vẫn còn chỗ trên lò sưởi chứ??” nghe thấy câu hỏi này, cô ngước mắt lên. Katz đưa tới một bức điện, đây vẫn là cách truyền thống để truyền những tin tức kiểu này “Bé yêu, cô vừa giành được Giải Lasker” Katz ôm lấy cô đột ngột khins Andrea Price suýt thì sờ tay đến súng

“Ồ, Bernie!”

“Tiến sỹ, cô đã giành được nó. Ai mà biết được, có lẽ cô cũng sẽ có một chuyến đi tới Thụy Điển ấy chứ. Cathy, 10 năm làm việc để cho ra một đột phá lâm sàng”

Những thành viên khoa giờ đã tới, vỗ tay và bắt tay chúc mừng Caroline Muller Ryan, MD, F.A.C.S., khoảnh khắc này giống như sự xuất hiện của một em bé. Chà, cố nghĩ, gần giống thế….

Đặc vụ Price nghe tiếng máy nhắn tin, hướng tới điện thoại gần nhất, nghe tin nhắn và quay lại

“Thật sự tố đến mức đó à?” cuối cùng cô cũng hỏi

“Chà, đó là một trong những giải thưởng danh giá nhất của y học Mỹ” Katz nói trong khi Cathy mỉm cười đáp lại lời chúc mừng của các đồng nghiệp “Cô sẽ nhận được bản sao nho nhỏ bức tượng Hy lạp, tôi nghĩ là Tượng Thần chiến thắng Samothrace, nữ thần Nike. Cùng 1 số tiền nho nhỏ. Nhưng chủ yếu là cô được khẳng định rằng mình đã làm được những điều tuyệt vời khác biệt. Cô ấy là một bác sỹ xuất sắc”

“Chà, đúng lúc thật. Tôi phải đưa cố ấy về nhà thay quần áo” Price nói

“Vì sao?”

“Bữa tối ở Nhà Trắng” viên đặc vụ nháy mắt trả lời “Chồng cô ấy cũng đã làm được vài điều rất tốt” chỉ là việc đó gần như bí mật với tất cả mọi người, ngoại trừ cơ quan mật vụ vốn chẳng có gì là ‘mật’ với họ

• • •

“Đại sứ Whiting, tôi muốn gửi lời xin lỗi tới ông, chính phủ của ông và người dân Mỹ vì những gì đã xảy ra. Tôi chân thành cam đoan với ông rằng điều này sẽ không bao giờ xảy ra nữa. Tôi cũng xin cam đoan rằng, những kẻ gây án sẽ bị pháp luật trừng trị” Koga nói với vẻ nghiêm túc, hơi cứng nhắc

“Thưa Thủ Tướng, lời hứa của ngài là đủ đối với tôi và chính phủ Hoa Kỳ. Chúng ta sẽ cùng gắng hết sức để khôi phục quan hệ hai nước” Đại sứ hứa, vô cùng xúc động trước sự chân thành của chủ nhà và cũng như nhiều người, mới chỉ 6 tuần trước ông chỉ hy vọng Hoa Kỳ không cắt tất cả chức vụ của mình “Tôi sẽ chuyển ngay lập tức đề nghị của Ngài đến cho chính phủ nước tôi. Tôi tin rằng phản ứng của chúng tôi đối với quan điểm của ngài sẽ rất thuận lợi”

• • •

“Tôi cần ông giúp” Yamata khẩn cấp

“Giúp cái gì?” Phải gần ngày hôm nay mới tìm được Zhang Han San, và giờ giọng của người đàn ông đó cũng lạnh như tên

“Máy bay của tôi có thể đón tôi ở đây và tôi có thể bay thẳng tới…”

“Đó có thể được coi là một hành động không thân thiện chống lại 2 quốc gia khác. Không, tôi rất tiếc rằng chính phủ của toi không thể cho phép điều đó” Đồ ngu, ông ta không nói thêm vào. Ông không biết cái giá thất bại của chuyện này sao?

“Nhưng ông….chúng ta là đồng minh!”

“Đồng minh cái gì?” Zhang hỏi lại “Ông là doanh nhân, tôi là một quan chức chính phủ”

Cuộc nói chuyện này sẽ chẳng đi đến đâu cả, nhưng rồi cánh cửa văn phòng Yamata mở ra và Tướng Tokikichi Arima bước vào, cùng với 2 sỹ quan khác. Họ không hề gặp khó khăn khi báo với viên thư ký không cần thông báo trước

“Tôi cần nói chuyện với ông, Yamata-san” Vị tướng nghiêm nghị

“Tôi sẽ gọi lại cho ông sau” nhà công nghiệp nói vào điện thoại, rồi cúp máy. Ông ta  không thể biết chuyện đầu dây bên kia đã chỉ thị chính thức cho nhân viên dưới quyền không được phép chuyển các cuộc điện thoại của Yamata cho mình nữa. Nhưng dù sao thì cũng chẳng còn quan trọng

“Được rồi- có chuyện gì thế?” Yamata hỏi. Câu trả lời cũng lạnh lẽo không kém

“Tôi được lệnh bắt giữ ông”

“Lệnh bởi ai?”

“Đích thân thủ tướng Koga”

“Vì tội gì?”

“Phản quốc”

Yamata sửng sốt. Ông ta quay lại nhìn những người khác trong phòng vốn đang đứng hai bên vị tướng. Trong mắt họ không hề có thiện cảm. Vậy hóa ra chuyện là như thế. Những con robot không đầu óc này đã nhận lệnh, nhưng không có trí thông minh để hiểu. Có lẽ bọn họ vẫn phải còn danh dự chứ

“Nếu anh chấp thuận, tôi muốn ở một mình trong vài phút” Hàm ý của yêu cầu này rất hiện nhiên

“Lệnh của tôi” Arima sát “là đưa ông còn sống trở về Tokyo”

“Hả?”

“Tôi rất xin lỗi, Yamata-san, nhưng ông sẽ không được phép trốn mình theo cách đó” rồi viên tướng ra hiệu cho 2 sỹ quan cấp dưới, họ bước lên 3 bước và còng tay viên doanh nhân. Chất thép lạnh lẽo khiến nhà tư bản công nghiệp giật mình

“Tokikichi, ông không thể….”

“Tôi phải làm thế” viên tướng quân cảm thấy đau đớn khi không thể cho phép người đàn ông này làm việc đó. Ông ấy là…bạn? Không, họ chưa bao giờ là bạn, không thật sự là bạn. Nhưng ngay cả thế thì ông ta cũng cảm thấy đau lòng khi không để Yamata tự kết thúc cuộc đời để chuộc tội, nhưng ông ta nhận được lệnh rất rõ ràng từ Thủ Tướng về chuyện này. Và vì thế, ông ta dẫn người đàn ông đó ra khỏi tòa nhà, cho lên đồn cảnh sát ngay tòa nhà quân sự bị-bỏ-trống, nơi có 2 người luôn để mắt đến Yamata để ngăn ông ta nỗ lực tự tử

• • •

Khi chuông reo, mọi người đều ngạc nhiên khi thấy đó là điện thoại nổ chuông mà không phải thiết bị vệ tinh của Burroughs. Isabel Oreza nhấc điện thoại, hy vọng là điện thoại công việc. Rồi bà quay lại gọi “Mr. Clark?”

“Cảm ơn” anh nói “Vâng?”

“John, Mary Pat đây. Nhiệm vụ của anh đã xong rồi. Về nhà thôi”

“Vẫn duy trì vỏ bọc?”

“ Xác nhận, làm tốt lắm John. Nói với Ding như thế nhé” Bên kia cúp điện thoại. vị DDO đã vi phạm các nguyên tắc bảo mật rất nhiều, nhưng cuộc gọi chỉ diễn ra trong vài giây và sử dụng đường dây dân sự khiến cho cuộc điện thoại này thậm chí còn chính thức hơn là trong các chiến dịch mật

“Chuyện gì thế?” Portagee hỏi

“Chúng tôi vừa nhận được lệnh về nhà”

“Không phải thế chứ?” Ding hỏi trong khi Clark đưa điện thoại qua

“Gọi cho sân bay, nói với họ rằng chúng ta là phóng viên của hãng thông tấn quốc gia và có thể nhận được ưu tiên lấy vé” Clark quay lại “Portagee, anh có thể giúp tôi một việc và quên rằng anh đã gặp tôi được không?”

• • •

Tín hiệu rất đáng hoan nghênh, dù hơi ngạc nhiên. Tennessee ngay lập tưc quay lại hướng đông và tăng tốc lên 15 hải lý/giờ, vẫn lặn sâu. Trong phòng họp sỹ quan, các sỹ quan tập trung lại vẫn đang tán gẫu với các vị khách bên lục quân, như chuyện vốn hay xảy ra với những người lính mới nhập ngũ

“Chúng ta cần một chiếc chổi” một sỹ quan phụ trách cơ khí thở sâu rồi nói

“Vậy chúng ta cần lên tàu à?” Trung úy Shaw hỏi

“Mọi tàu ngầm đều cần một cây chổi dọn dẹp, Mr. Shaw. Cậu đã đi đây đó đủ lâu để biết chuyện đó mà” Chỉ huy Claggett nháy mắt nói

“Các anh đang nói chuyện gì thế?” viên sỹ quan lục quân hỏi. Có phải họ lại đang bị trêu đùa không đây?”

“Chúng ta đã bắn hai quả ngư lôi và cả hai đều diệt đối phương” viên kỹ sư giải thích “Đó là dọn dẹp sạch sẽ và đó có nghĩa là khi tiến vào Trân Châu cảng, chúng tôi sẽ có một cây chổi treo trên kính tiềm vọng Số -1. Truyền thống là thế” ( cây chổi là một trong những biểu tượng oai hùng nhất mà kíp thủy thủ đoàn nào cũng mong muốn có được, bởi nó tượng trưng cho việc con tàu đã tiêu diệt được toàn bộ đội tàu của đối phương, quét sạch chúng trên biển. Các nhà sử học không rõ truyền thống treo chổi này bắt nguồn từ đâu, nhưng theo câu chuyện được lưu truyền nhiều nhất thì truyền thống này do một Đô đốc Hà Lan khởi xưởng trong những năm 1650, sau khi con tàu của ông quét sạch quân Anh trong trận hải chiến Dungeness.)

“Các anh toàn làm những thứ kỳ lạ” người đàn ông mặc đồng phục màu xanh nhận xét

“Mấy chiếc trực thăng đó có được tính không?” Shaw hỏi CO

“Chúng tôi đã bắn hạ chúng mà” viên lính bộ binh phản đối

“Nhưng họ bay lên từ tàu chúng tôi mà” viên trung úy chỉ ra

“Chúa ơi!” Vậy là bữa sáng đã qua. Đám này sẽ nói chuyện gì tiếp vào bữa trưa đây?

• • •

Bữa tối được tổ chức thân mật, trên tầng phòng ngủ của Nhà Trắng, là một bữa buffet nhẹ nhàng, dù độ ngon thì vượt trội so với bất kỳ nhà hàng nào ơ Mỹ

“Tôi biết có điều gì đó cần phải được chúc mừng” Roger Durling nói

“Hả?” vị cố vấn an ninh quốc gia vẫn chưa hiểu

“Jack, em, ừm, nhận được giải thưởng Lasker” Cathy ngồi đối diện, nói

“Chà, hai người trong gia đình cậu đều là những tài năng xuất chúng” Al Trent nâng ly chúc mừng

“Và ly này dành để chúc mừng cậu, Jack” Tổng Thống nói, nâng ly “Các vấn đề đối ngoại đã được giảm tải rất nhiều. Cậu đã cứu tôi, và cứu rất nhiều người khác. Làm tốt lắm, tiến sỹ Ryan”

Jack gật đầu cảm ơn, nhưng anh biết đã đến lúc rồi đấy. Anh đã ở Washington đủ lâu để nghe thấy dấu hiệu bao cát đang rơi. Chỉ là không biết chính xác tại sao hạt cát lại rơi trúng đầu mình

“Thưa Tổng Thống, tôi đoán ngài hài lòng với..ừm..công việc của tôi. Cảm ơn vì đã luôn ủng hộ và cảm ơn đã hỗ trợ khi tôi….”

“Jack, nếu không có những người như cậu thì, chà, đất nước sẽ đi về đâu chứ?” Turning quay lại “Cathy, cô biết mọi việc Jack đã làm suốt mấy năm qua không?”

“Jack á? Ai đó sẽ nói cho tôi vài bí mật à?” Cô cười phá lên

“Al?”

“Chà, Cathy, đã đến lúc cô nên biết vài điều chứ” Trent nói, khiến thêm Jack thêm không thoải mái

“Có một điều tôi luôn tự hỏi” cô nói ngay “Ý tôi là, hai người là bạn, nhưng lần đầu tiên hai người gặp nhau vài năm trước, tôi….”

“Bữa tối đó, bữa tối trước khi Jack bay đi Moscow?” Trent nhấp 1 ngụm rượu trắng California “Đó là khi cậu ta sắp xếp cho vụ đào tẩu của người đứng đầu cơ quan KGB”

“Cái gì?”

“Kể chuyện đó đi Trent. Al, chúng ta có rất nhiều thời gian” Durling giục. Vợ ông, Anne, cũng tiến tới để nghe. Trent kể câu chuyện trong vòng 20 phút, kể thêm 1 câu chuyện cũ khác bất chấp vẻ mặt của Jack

“Đấy là chồng cô đây, tiến sỹ Ryan” Tổng thống nói khi câu chuyện kết thúc

Jack nhìn Trent, ánh mắt trách cứ. Khi nào mới kết thúc chuyện này đây?

“Jack, đất nước cần cậu làm thêm 1 điều nữa và khi đó chúng tôi sẽ để cậu đi” vị thượng nghi sỹ nói

“Đó là gì?” Lạy chúa, đừng có là chức đại sứ gì đó, anh nghĩ, đây thường là cách để đá đít mấy vị quan chức cấp cao

Durling nâng ly lên “Jack, công việc chính của tôi trong 9 tháng tới sẽ là tái tranh cử. Nó sẽ là một chiến dịch cam go và sẽ chiếm rất nhiều thời gian. Tôi cần cậu trong Đội”

“Sir, tôi thực sự đã là ….”

“Tôi muốn cậu trở thành Phó Tổng Thống của tôi” Durling bình tĩnh nói. Căn phòng trở nên yên tĩnh “Vị trí này đã bị bỏ trống hôm nay, cậu biết đấy. Tôi không chắc mình sẽ sử dụng ai trong nhiệm kỳ thứ hai của mình và tôi đề nghị cậu tạm thời lấp đầy vị trí trống này trong thời gian không quá … à? Thậm chí không quá mười một tháng. Giống như Rockerfeller từng làm cho Gerry Ford. Tôi muốn có ai đó được công chúng tôn trong, ai đó có thể điều hành chính phủ thay tôi khi tôi đi vắng. Tôi cần ai đó hiểu các vấn đề đối ngoại. tôi cần ai đó giúp tôi tái tổ chức lại chính sách đối ngoại” ông nói thêm “và tôi biết cậu muốn ra đi. Cậu đã làm đủ, và vì vậy, tôi không muốn yêu cầu cậu trở lại vị trí cũ khi công việc hoàn thành”

“Đợi 1 phút. Tôi thậm chí còn không trong đảng của ngài” Jack cố tìm từ

“”Khi hiến pháp được soạn thảo, người thua cuộc trong cuộc bầu cử sẽ trở thành Phó Tổng Thống. James Madison và những người khác cho rằng lòng yêu nước sẽ vượ qua chế độ đảng phái. Chà, họ đã sai” Durling nói “Nhưng trong trường hợp này – Jack, tôi biết câu. Tôi sẽ không lợi dụng cậu cho mục đích chính trị nào đó. Cậu không cần phải diễn thuyết hay hôn trẻ sơ sinh”

“Đừng bao giờ bế một trẻ sơ sinh lên hôn nó” Trent nói “Chúng luôn chọc vào anh và ai đó sẽ chụp được bức ảnh đó. Hãy luôn chỉ hôn bọn trẻ trong vòng tay mẹ” Lời khuyên chính trị đã khiến bầu không khí trở nên nhẹ nhàng hơn

“Công việc của cậu là tổ chức công việc ở Nhà Trắng, điều hành an ninh quốc gia, tăng cường củng cố đội ngũ chính sách đối ngoại. Và rồi tôi sẽ để cậu đi và không ai gọi cậu quay lại nữa. Cậu là người tự do, Jack” Durling hứa “Một lần và mãi mãi”

“Chúa ơi” Cathy nói

“Nó là những gì cô cũng muốn, phải không?”

Caroline gật đầu “Phải, đúng thế. Nhưng…nhưng tôi không biết gì về chính trị. Tôi…”

“Cô thật may mắn” Anne Durling nói “Cô không phải vướng bận với nó”

“Tôi có công việc của mình và…”

“Và cô vẫn làm việc đó. Một căn nhà đẹp cùng với công việc” Tổng Thống tiếp tục “Và cũng tạm thời thôi” ông quay đầu lại “Thế nào, Jack?”

“Điều gì khiến ngài nghĩ rằng tôi có thể được….”

“Để chuyện đó cho chúng tôi” Trent nói chắc chắn như thể chuyện đó đã được giải quyết xong rồi

“Ông không hề hỏi tôi…”

“Tôi sẽ giữ lời hứa” Tổng thống hứa “Nhiệm kỳ của cậu sẽ kết thúc vào tháng giêng năm sau”

“Thế còn…ý tôi là, điều đó sẽ khiến tôi trở thành Chủ tịch Thượng Viện Tạm Quyền (President of the Senate)và nếu xảy ra việc bỏ phiếu thuận…”

“Tôi nghĩ tôi nên nói rằng tôi sẽ báo cậu biết tôi muốn cậu bỏ phiếu thế nào và tôi sẽ làm thế, và tôi hy vọng cậu sẽ lắng nghe, nhưng tôi biết cậu sẽ bỏ phiếu theo lương tâm mình. Tôi hiểu điều đó. Thực tế, nếu cậu làm khác thì tôi cũng sẽ không đưa đề nghị này”

“Ngoài ra, sắp tới cũng chẳng có vấn đề gì khó trong lịch trình đâu” Trent đảm bảo. Hai người bọn họ đã bàn bạc về chuyện này đêm hôm trước rồi

“Tôi nghĩ chúng ta nên tập trung nhiều hơn vào quân đội” Jack nói

“Nếu cậu đưa ra đề nghị, tôi sẽ hợp tác trong vấn đề ngân sách. Cậu đã dạy tôi một bài học học về điều đó và tôi có thể cần cậu hỗ trợ thuyết phục quốc hội. Có lẽ đó chính là món quà chia tay của cậu đấy”

“Jack, họ sẽ lắng nghe cậu” Trent đảm bảo

Chúa ơi, Ryan nghĩ, mong mình chỉ là đang uống quá nhiều. Theo phản xạ, anh nhìn về phía vợ mình, ánh mắt họ gặp nhau và cô gật đầu. Em chắc chứ? Ánh mắt anh lại hỏi. Cô lại gật đầu

“Ngài Tổng Thống, theo các điều khoản của ngài, và chỉ đến hết nhiệm kỳ này, vâng, tôi sẽ làm”

Roger Durling ra hiệu cho một đặc vụ bên Sở Mật Vụ, để cô ấy đưa tin cho Tish Brown có thể chuẩn bị một thông cáo báo chí cho các tờ báo phát hành buổi sáng mai

• • •

Lần đầu tiên Oreza cho phép mình lên lại thuyền kể từ khi Burroughs bắt được con cá ngừ đó. Họ rời bến tàu vào lúc bình minh, và khi màn đêm buông xuống đã bắt được rất nhiều cá, viên kỹ sư giờ đã có thể kết thúc kỳ nghỉ câu cá của mình bằng con cá ngoại cỡ khác, rồi bắt chuyến bay của hãng Continental tới Honolulu. Khi trở lại công việc anh có thêm câu chuyện khác ngoài câu cá để kể, nhưng không bao gồm thiết bị đắt tiền mà viên thuyền trưởng vứt xuống biển ngay khi họ rời đất liền. Thật đáng tiếc khi phải vứt bỏ mấy chiếc máy ảnh với đèn chiếu sáng đó, nhưng chắc chắn chuyện này phải có lý do hơp lý.

Clark và Chavez, vẫn dưới vỏ bọc là người Nga, tìm cách để lên được chuyến bay của JAL tới Narita. Trên đường lên máy bay họ thấy một người đàn ông trong trang phục đắt tiền bị còng tay cùng với sự hộ tống của một sỹ quan quân sự, cách đó 20 feet, đưa vào cabin hạng nhất, Ding Chavez nhìn thẳng vào đôi mắt của người đã ra lệnh giết Kimberly Norton, đột nhiên ước mình vẫn còn cầm theo đèn hay một cây súng, hoặc thậm chí có lẽ là một con dao, nhưng hiện tại trong tay chẳng có gì. Chuyến bay đến Nhật kéo dài hơn 2 giờ nhàm chán, và cả hai người cầm hành lý xách tay chuyển thẳng sang ga quốc tế, tại đó họ đã đặt vé hạng nhất trên 1 chuyến bay JAL khác đến Vancouver và rồi từ đó lại chuyển tiếp về Washington trên một hãng hàng không của Mỹ

“Chào buổi tối” Viên Cơ trưởng nói bằng tiếng Nhật, sau đó là tiếng Anh

“Đây là Cơ trưởng Sato. Chúng tôi hy vọng đây sẽ là một chuyến bay suôn sẻ với chiều gió đang có lợi cho chúng ta. Với may mắn, chúng ta sẽ có mặt tại Vancouver lúc 7.00 sáng, giờ địa phương” Giọng nói nghe thậm chí còn máy móc hơn cẩ mấy cái loa trần rẻ tiền nhưng  các phi công thích nói chuyện giống như robot vậy

“Tạ ơn Chúa” Chavez lặng lẽ nhận xét bằng tiếng Anh. Anh thầm tính toán và thấy rằng họ sẽ có mặt ở Virginia vào khoảng 9 hay 10 giờ tối

“Đúng thế” Clark nghĩ

“Tôi muốn cưới con gái ông, Mr. C. Tôi tính cầu hôn khi quay về” Đó, cuối cùng anh cũng thốt lên được. Cái nhìn của người đó khiến anh co rúm người lại

“Ngày nào đó ậu sẽ biết những lời như vậy sẽ đau đớn với người đàn ông thế nào Ding” con gái nhỏ của mình ư, anh nghĩ, cảm thấy lúc này mình dễ bị tổn thương như bất kỳ người cha nào khác, thậm chí còn hơn thế

“Ông không muốn có một người giống mình trong gia đình sao?”

“Không, không hẳn là thế. Nó còn…ôi, mẹ kiếp, Ding. Sẽ dễ dàng để đánh vần chữ Chavez hơn là Wojohowitz gì đó. Nếu con bé đồng ý thì tôi nghĩ tôi không có vấn đề gì”

Dễ thế thôi à? “Tôi cứ nghĩ ông sẽ cắt đầu tôi”

Clark cho phéo mình cười “Không, tôi thích súng giải quyết mấy việc kiểu này hơn. Tôi nghĩ cậu đã biết chuyện đó chớ”

• • •

“Tổng Thống không thể có lựa chọn tốt hơn” San Fellows nói trong chương trình ‘Chào Buổi Sáng, Nước Mỹ’ “Tôi Biết Jack Ryan gần 8 năm. Cậu ta là một trong những người thông minh nhất trong chính phủ. Hiện giờ tôi có thể nói cho các anh biết rằng cậu ta là một trong những người chịu trách nhiệm nhất trong quá trình giải quyết vụ con tin với Nhật Bản và cũng là người có công nhất trong quá trình hồi sinh thị trường chứng khoán”

“Có những báo cáo rằng công việc của ông ta tại CIA…”

“Anh biết rằng tôi không được phép tiết lộ các thông tin mật” Tức là mấy cái tin rò rỉ này do người khác chịu trách nhiệm và các thượng nghị sĩ chủ chốt của cả hai đảng sẽ được thông báo ngắn gọn vào buổi sáng “Tôi có thể nói rằng tiến sỹ Ryan đã phục vụ đất nước mình với tất cả danh dự. Tôi chưa thấy có sỹ quan tình báo nào khác được tin tưởng và tôn trọng như Jack Ryan”

“Nhưng 10 năm trước…trong vụ đụng độ với bọn khủng bố đó. Chúng tôi từng nghe chuyện Phó Tổng Thống đã thực sự…”

“Giết người?” Fellows lắc đầu với phóng viên “Rất nhiều Tổng thống và Phó Tổng Thống đều từng đi lính. Jack đã bảo vệ gia đình chống lại một cuộc tấn côn trực tiếp và ác ý, như bất kỳ người Mỹ sẽ làm. Tôi sống ở Arizona và tôi có thể nói với anh rằng không ai buộc tội chống cậu ta vì chuyện đó cả”

“Cảm ơn Sam” Ryan nói, đang xem TV trong văn phòng. Nhóm phóng viên đầu tiên dự định sẽ tấn công anh trong 30 phút nữa và anh phải đọc qua bản tóm tắt, thêm một loạt các hướng dẫn từ Tish Brown. Đừng nói quá nhanh. Đừng có trả lời bất kỳ câu hỏi trực tiếp nào liên quan đến câu hỏi chính trị

“Mình rất mừng được ở đây” Ryan tự nhủ “Mình chỉ chơi với họ mỗi lúc 1 trò. Chẳng phải đó là những gì họ nói với tân binh hay sao?”

• • •

Chiếc 747 hạ cánh sớm hơn viên phi công đã hứa, nhưng cũng không giúp được gì nhiều trong chuyến bay nối chuyến. Tin tốt trong lúc này là các hành khách ở khoang hạng nhất đã xuống trước và tốt hơn nữa là một quan chức bên ĐSQ Mỹ đón Clark và Chavez ở cổng để đưa thẳng qua cửa hải quan. Dù cả hai người đã ngủ được 1 giấc trên máy bay nhưng vẫn chưa quen với múi giờ địa phương. Một chiếc máy bay phản lực Delta L-1011 cất cánh 2 giờ sau đó, đưa họ về Sân bay quốc tế Dulles

Cơ trưởng Sato vẫn còn ngồi trên ghế lái. Một vấn đề với các chuyến bay quốc tế là tất cả đều giống nhau. Sân bay này gần như giống hệt các sân bay khác ở khắp mọi nơi, ngoại trừ các khuôn mặt đều là bọn gaijin. Ông ta sẽ được nghỉ 1 ngày trước khi bay về nước, chắc chắn khi đó sẽ lại đầy những khuôn mặt của các nhà quản lý Nhật Bản tháo chạy về nước

Và đây sẽ là quãng đời còn lại của ông ta, chở những người ông ta không biết tới những nơi mình cũng chẳng quan tâm. Giá như ông ta còn ở lai Lực Lượng Phòng Vệ Nhật Bản thì có lẽ sẽ làm tốt hơn, có lẽ sẽ tạo nên khác biệt nào đó. Ông ta là phi công giỏi nhất thuộc hãng hàng không tốt nhất thế giới và giờ những kỹ năng này…nhưng ông ta sẽ không bao giờ biết, phải không, và chũng chẳng bao giờ tạo ra sự khác biệt nào, chỉ là một cơ trưởng của một hãng bay thương mại, bay hết máy bay này đến máy bay khác, đưa người đến và đi từ một quốc gia đã mất hết danh dự. Chà, ông ta đội mũ, cầm hồ sơ chuyến bay cùng các giấy tờ cần thiết khác, nhét vào túi xách tay và bước xuống máy bay. Hiện tại cửa ra vào đã hết người và ông ta có thể đi đến nhà ga sầm uất và xa hoa. Nhìn thấy tờ báo USA today trong cửa hàng, nhặt nó lên, liếc nhìn trang đầu tiên, nhìn các bức ảnh ở đó. 9 giờ tối nay? Tất cả suy nghĩ chợt ùa đến trong lúc này, chỉ tập trung tính toán đo tốc độ và khoảng cách

Sato lại liếc nhìn xung quanh, rồi hướng tới văn phòng hành chính của sân bay. Ông ta cần một bản đồ thời tiết, xác định xong thời điểm rồi

• • •

“Có một điều tôi cần phải giải quyết” Jack nói, cảm thấy thoải mái hơn trong Phòng Bầu Dục

“Là gì?”

“Một sỹ quan CIA. Anh ấy cần được ân xá”

“Vì tội gì? Durling hỏi, tự hỏi liệu bao cát có rơi xuống đầu ông hay không

“Tội giết người” Ryan trung thực trả lời “Chuyện xảy ra là cha tôi đã tham gia vào vụ án khi tôi còn học đại học. Những người mà anh ấy giết đều xứng đáng….”

“Không phải điều hay khi chúng ta nhìn nhận sự việc theo cách đó. Ngay cả khi thực chất là thế”

“Nhưng đúng là thế đấy” vị phó tổng thống giải thích câu chuyện trong2 hay 3 phút. Từ kỳ diệu ở đây là “ma túy” đã đủ cho Tổng Thống gật đầu

“Và từ khi nào?”

‘Một trong những sỹ quan hiện trường giỏi nhất của chúng ta. Anh ấy chính là gã đã gô cổ Qati và Ghosn ở Thành phố Mexico”

“Là cái anh chàng đó à?”

“Vâng, sir. Anh ấy xứng đáng được trả lại tên”

“Được rồi. Tôi sẽ gọi Bộ trưởng tư pháp và xem chúng ta có thể làm việc đó thật yên ắng được không. Còn việc gì cậu cần quan tâm nữa không?” Tổng Thống hỏi “Cậu biết dấy, cậu học bài học chính trị khá nhanh so với một tay amateur đấy. Nhân thể, cậu đối phó với truyền thông khá tốt sáng nay”

Ryan gật đầu nhận lời khen “Tướng Jackson. Anh ấy cũng làm việc rất tốt, nhưng tôi nghĩ bên hải quân sẽ lo việc đó”

“Một chút ý tưởng của tổng thống chưa bao giờ làm tổn thương sự nghiệp của sỹ quan quân đội nào. Dù dao tôi cũng muốn gặp cậu ta. Cậu nói đúng. Bay thẳng đến quần đảo để gặp họ nói chuyện là một bước đi khôn ngoan”

• • •

“Mất mát không đáng kể’ Chambers nói, và đã tiêu diệt được rất nhiều kẻ thù. Tại sao cậu ta trông vẫn có vẻ không vui

“Mấy con tàu ngầm đã đánh chìm Charlotte và Asheville thì sao?” Jones hỏi

“Chúng tôi sẽ hỏi khi đến lúc, nhưng ít nhất có 1 con trong số đó đã bị đánh chìm” Nhận định này mới chỉ là thống kê nhưng có khả năng chính xác

“Ron, làm tốt lắm” Mancuso nói

Jones rút điếu thuốc lá. Giờ anh sẽ lại phải cai lại thuốc. Và giờ anh cũng hiểu chiến tranh là gì và cảm ơn Chúa là anh chưa bao giờ thực sự tham gia vào cuộc chiến nào. Có lẽ đó là điều mà bọn trẻ đang làm, nhưng anh cũng đã góp phần nhỏ bé của mình và giờ anh cũng biết, nếu may mắn, mình sẽ không bao giờ phải chứng kiến chiến tranh nữa. Vẫn luôn chỉ nên theo dõi cá voi thôi

“Cảm ơn thuyền trưởng”

• • •

“Một trong những chiếc 747 của chúng tôi  gặp sự cố máy móc” Sato giải thích “Nó sẽ được sửa trong 3 ngày, tôi phải bay tới Heathrow đẻ thay thế chiếc máy bay này. Một chiếc 747 khác sẽ thay thế máy bay của tôi chở khách qua Thái Bình Dương” nói xong, ông ta bàn giao kế hoạch bay

Vị quan chức phụ trách hàng không dân dụng Canada nhìn qua “Còn hành khách thì sao?”

“Không có hành khách, không, nhưng tôi sẽ cần đầy bình nhiên liệu”

“Cơ trưởng, tôi hy vọng hãng bay của ông sẽ thanh toán” Vị quan chức mỉm cười nhận xét. Anh ta ký duyệt vào kế hoạch bay, giữ lại 1 bản làm hồ sơ lưu trữ và đưa lại cho viên phi công 1 bản. Anh ta nhìn lại vào mẫu đơn

“tuyến phía nam? Nó sẽ dài hơn 500 dặm đấy”

“Tôi không thích dự báo về gió” Sato nói dối, cũng chẳng mất nhiều công sức. Rất ít người giỏi dự báo thời tiết hơn phi công, và điều này ai cũng hiểu

“Cảm ơn” vị quan chức tiếp tục quay lại công việc của mình

1 giờ sau, Sato đã đứng dưới máy bay của mình, đang đậu trong nhà chứa máy bay bảo dưỡng của Air Canada – không gian thường khi trong nhà ga đã lại bị một hãng hàng không quốc tế khác chiếm giữ. Ông ta dành thời gian kiểm tra trước chuyến bay, kiểm tra các khả năng rò rỉ,  đinh tán lỏng lẻo, lốp xẹp và bất cứ điều gì bất thường – được gọi là “hangar rash” / những lỗi nhỏ có thể gây ra tai nạn máy bay – nhưng không thấy gì. Viên phi công phụ đã lên máy bay, tức giận vì phải bay đột xuất không có trong lịch trình ngay cả khi nó có nghĩa là sẽ có 3 hay 4 ngày ở London, thành phố ửa thích của các phi hành đoàn hàng không quốc tế. Sato đã kiểm tra xong 1 vòng và trèo lên máy bay, dừng lại một lúc ở khu vực chuẩn bị bữa ăn cho khoang hành khách phía trước.

“Tất cả đã sẵn sàng chưa?” ông ta hỏi

“Đã hoàn thành checklist/ danh sách kiểm tra trước chuyến bay, đang kiểm tra checklist trước khi khởi động động cơ” viên phi công phụ nói, rồi bất chợt bị một con dao cắt bít tết đâm thẳng vào ngực. Đôi mắt anh ta mở to do bị sốc và ngạc nhiên hơn là đau đớn

“Tôi rất xin lỗi phải làm điều này” Sato nhẹ nhàng nói. Rồi ông ta ngồi vào ghế bên trái, thắt dây an toàn rồi bắt đầu thủ tục xuất phát. Đội mặt đất đang ở quá xa để thấy những gì đang xảy ra trong khoang máy bay và cũng không thể biết chuyện chỉ còn 1 người sống trên đó

“Tháp Vancouver, đây là chuyến bay của hãng JAL 5-0-0, yêu cầu taxi”

“5-0-0 Heavy, đã nhận được thông tin chuyến bay, anh được phép taxi qua đường băng 2-7 ở bên trái. Hướng gió 2-8-0, tốc độ 15 hải lý”

“Cảm ơn Vancouver, 5-0-0 Heavy được phép tới đường băng 2-7 ở bên trái”. Rồi máy bay bắt đầu chuyển bánh. Mất 10 phút, máy bay đã có mặt trên đường băng cất cánh. Sato phải đợi thêm một phút vì một chiếc 747 khác đang đậu phía trước, tạo ra nhiễu loạn nguy hiểm từ đuôi. Ông ta suýt vi phạm quy tắc bay đầu tiên mà những đồng hương của mình từng vi phạm, đó là luôn cố gắng đạt số lượng chuyến cất cánh bằng số lượng chuyến hạ cánh (tức là đi lại bình an). Sau khi tháp thông hành, Sato tăng ga để đạt được sức mạnh cất cánh và chiếc Boeing không chở khách nhưng đầy xăng tăng tốc băng qua đường băng, vòng lại sau khi đạt độ cao 6.000 feet, và bay về phía bắc ngay lập tức, tránh vùng trời được kiểm soát xung quanh sân bay. Chiếc máy bay tải nhẹ bay lên độ cao 39000 feet, độ cao cho tiết kiệm nhiên liệu tốt nhất. Kế hoạch bay của ông ta là bay dọc biên giới Canada-Hoa Kỳ, rồi ra khỏi vùng ngay phía bắc của làng chài Hopedale. Ngay sau đó ông ta sẽ ra khỏi phạm vi phát hiện của radar mặt đất. 4 giờ, Sato nghĩ, trong khi nhấp ngụm trà, để chế độ bay tự động, thầm cầu nguyện của linh hồn người đang ngồi phía bên phải, viên phi công phụ, sẽ được yên nghỉ, cũng như linh hồn của ông ta

• • •

Chuyến bay Delta hạ cánh xuống sân bay Dulles chỉ chậm 1 phút. Clark và Chavez thấy có một chiếc xe đang đợi sẵn, trèo lên chiếc Ford của cơ quan và hướng xuống Xa lộ tiểu bang số 64, trong khi viên tài xế tự bắt taxi về

“Ông nghĩ điều gì sẽ xảy ra với ông ta?”

“Yamata á? Đi tù, thậm chí tệ hơn. Cậu có tờ báo nào không?” Clark hỏi

“Có” Chavez mở tờ báo và liếc qua trang nhất “Ôi chó thật!”

“Hả?”

“Có vẻ như Mr. Ryan lại lên chức” Nhưng Chavez có điều khác bận tâm khi lái xe xuống Virginia Tidewater, anh cần phải ngỏ lời (Big Question) với Patsy thế nào đây? Chuyện gì xảy ra nếu cô nói không?

• • •

Phiên họp chung của Quốc hội (thượng viện và hạ viện) luôn được tổ chức trong phòng Hạ viện do nơi đó rộng rãi hơn và cũng có lý do khác, các thành viên ‘hạ’ viện luôn để ý, đó là các ghế của thượng viên luôn có người ngồi và mấy tên khốn đó chẳng bao giờ để bất kỳ ai khác ngồi vào chỗ của họ. Nơi đây an ninh luôn rất tốt. Tòa nhà Capitol có lực lượng cảnh sát riêng, thường phối hợp với Sở Mật Vụ. Các hành lang thường được ngăn cách bằng dây nhung, và các sỹ quan mặc thường phuc thường trong trạng thái báo động hơn bình thường nhưng không ồn ào

Tổng Thống đến Đồi bằng xe dành riêng, loại bọc thép kiên cố, được hộ tống bởi những chiếc Chevy Suburbans thậm chí còn được bọc thép nặng hơn cùng đội Mật Vụ trên đó được trang bị vũ khí đủ để đẩy lui cả một đại đội lính thủy đánh bộ. Nó trông giống như một rạp xiếc lưu động, thực sự, và cũng giống như những người trong rạp xiếc, họ luôn dựng cảnh rồi đóng cảnh luôn. Ví dụ, 4 đặc vụ mang tên lửa Stinger lên mái nhà, đặt nó đến một vị trí được chỉ định và quét khu vực đó để xem cây có phát triển quá cao một chút hay không – những cây được cắt tỉa thường xuyên để có tầm nhìn tốt hơn. Đội Chống Bắn Tỉa của Sở Mật Vụ, được biết đến là những tay thiện xạ giỏi nhất của quốc gia, cũng chiếm các vị trí thuận lợi trên đỉnh tòa nhà Capitol và các tòa nhà gần đó, nâng khẩu súng trường Magnum 7mm được chế tạo riêng từ các thùng xốp có lót xốp và sử dụng ống nhòm quét các tòa nhà không có người của mình trên đó. Không có nhiều mái nhà như thế này, vì những người còn lại của  “Đội Cận Vệ” sẽ đi mọi thang máy và cầu thang lên đỉnh mọi tòa nhà gần với nơi JUMPER sẽ đến đêm nay. Khi màn đêm buông xuống, thiết bị nhìn ban đêm sẽ có ích và các đặc vụ uống đồ nóng để giữ tỉnh táo

• • •

Sato cảm ơn Thánh Thần đã sắp xếp một sự kiện thế này, và cảm ơn ai đó đã phát minh ra hệ thống TCAS (hệ thống cảnh báo và tránh va chạm hàng không. Mặc dù đường bay xuyên Đại Tây Dương không bao giờ trống vắng, việc đi lại giữa châu Âu và châu Mỹ được tính đúng thời gian để trùng với giấc ngủ của con người vì vậy không có nhiều chuyến bay đi hướng Tây vào thời điểm này. TCAS phát tín hiệu thẩm vấn và cảnh báo ông ta để ý các máy bay gần đó. Không có gì xung quanh vào lúc này – mà hình hiện thị CLEAR OF CONFLICT/ KHÔNG CÓ XUNG ĐỘT, có nghĩa là không có máy bay nào xung quanh trong vòng 80 dặm, cho phép ông ta đi vào tuyns vành đai phía tây khá dễ dàng, lần theo đường bờ biển cách đó 300 dặm. Viên phi công kiểm tra thời gian và so sánh với kế hoạch bay đã ghi nhớ. Một lần nữa, ông ta ước lượng chính xác gió theo cả hai hướng. Thời gian phải chính xác, bởi vì người Mỹ có thể rất đúng giờ. Vào lúc 20.30, ông ta rẽ về phía tây, hiện đã rất mệt mỏi khi phải bay liên tục gần 24 giờ. Trời đang có mưa ở Bờ Biển Tây Hoa Kỳ và mặc dù máy bay sẽ gập ghềnh khi bay ở độ cao thấp, nhưng là một phi công, ông ta hoàn toàn không quan tâm đến những điều này. Điều khiến ông ta thực sự khó chịu là loại trà đã uống. Ông ta rất cần đi vệ sinh, nhưng lại không thể ra khỏi buồng lái lúc này được, khó chịu cả tiếng đồng hồ.

• • •

“Daddy, điều đó có nghĩa là gì? Chúng con vẫn được đến trường cũ chứ?” Sally ngồi trên ghế sau, quay mặt ngược hướng với người lái (rear-facing seat), trên chiếc limousine, cất tiếng hỏi. Cathy trả lời câu hỏi này, vì đo là câu hỏi dành cho các bà mẹ

“Phải, và con thậm chí còn có 1 tài xế riêng đó”

“Tuyệt vời!” Jack nhỏ nghĩ

Cha của bọn chúng thì đang nghĩ lại, thường thì khi đưa ra những quyết định quan trọng, anh thường suy nghĩ lại dù anh biết quá muộn để thay đổi. Cathy nhìn anh, đọc được suy nghĩ đó và mỉm cười

“Jack, chỉ cần vài tháng, rồi sau đó….”

“Phải” Chồng cô gật dầu “Anh có thể chơi golf bất kỳ lúc nào”

“Và cuối cùng anh có thể đi dạy học nữa. Đó là điều em muốn anh làm. Đó cũng là điều anh cần làm”

“Chứ không phải quay lại kinh doanh tài chính nữa sao?”

“Em từng ngạc nhiên khi thấy anh làm việc đó được lâu thế”

“Em là một bác sỹ nhãn khoa, đâu phải nhà tâm lý học”

“Chúng ta sẽ nói chuyện đó sau” Giáo sư Ryan nói, sửa lại chiếc váy cho Katie Ryan. Công việc sắp tới chỉ kéo dài 11 tháng thật hấp dẫn với cô. Sau đó thì anh sẽ không bao giờ làm việc cho chính phủ nữa, đúng là một món quà tuyệt vời mà Tổng Thống Durling đã dành cho cả hai vợ chồng

Chiếc xe công vụ đậu bên ngoài tòa nhà văn phòng Longworth House Office Building, không có đám đông nào, chỉ có vài nhân viên tòa nhà văn phòng quốc hội bước qua lại. 10 đặc vụ của Sở Mật Vụ quan sát họ và mọi thứ khác, trong khi 4 người khác hộ tống gia đình Ryan vào tòa nhà. Al Trent đứng ở góc lối vào

“Cậu có muốn đi cùng tôi không?”

“Tại sao…”

“Sau khi đề cử cậu được chấp thuận, chúng tôi sẽ cùng cậu tuyên thệ và sau đó cậu sẽ ngồi sau tổng thống và bên cạnh Chủ tịch Hạ viện” Sam Follows giải thích “đó là ý tưởng của Tish Brown và có vẻ tốt đấy”

“Cho năm bầu cử” Jack khô khốc nói

“Thế còn chúng tôi thì sao?” Cathy hỏi

“Sẽ là một bức ảnh gia đình rất đẹp” Al nghĩ

“Không biết tại sao tôi lại rất hào hứng với điều này” Fellows lẩm bẩm nhẹ nhàng bằng chất giọng tự nhiên nhất “Nó sẽ khiến cuộc bầu cử tháng 11 trở nên khó khăn. Tôi nghĩ chắc cậu chưa bao giờ nghĩ đến chuyện đó”

“Xin lỗi Sam, không, đúng là tôi chưa nghĩ đến” Jack xấu hổ trả lời

“Nơi này là văn phòng đầu tiên của tôi” Trent nói, mở cửa ở tầng dưới cùng vào dãy văn phòng, đó là văn phòng mà ông đã sử dụng trong mười năm “Tôi giữ nó lại để lấy may. Mời ngồi và nghỉ ngơi một chút đi” Một nhân viên của ông bước vào, mang theo đồ uống nhẹ và đá, dưới sự theo dõi của đội cận vệ cho Ryan. Andrea Price vừa bắt đầu chơi với bọn trẻ nhà Ryan. Trông thì có vẻ không chuyên nghiệp, nhưng thực tế không phải vậy. Bọn trẻ cần phải cảm thấy thoải mái với sự có mặt của cô và cô đã có khởi đầu rất tốt khi làm việc đó.

Xe của Tổng Thống Durling đến nơi an toàn. Đội hộ tống đưa ông vào Phòng Diễn Giả ngay bên cạnh Hội Trường. JASMINE, bà Durling, cùng với đội hộ tống của riêng mình, đi thang máy lên ban công có chỗ dành riêng cho mình. Lúc này Hội Trường đã kín nửa số chỗ, khá là khó cho những người đến muộn, có lẽ chỉ những dịp thế này thì các nghị sỹ mới không đến muộn thôi. Hầu hết bọn họ tụ tập với nhau thành từng nhóm quen biết hoặc bạn bè, kết nhóm theo đảng, chỗ ngồi được phân chia theo đảng phái dù không rõ ràng nhưng thực tế. Các thành viên còn lại của chính phủ sẽ đến sau. Tất cả 9 thẩm phán của Tòa án Tối cao, tất cả các thành viên nội các tình cờ đều đang ở trong thành phố cả (chỉ có 2 người là không) và Tổng Tham Mưu Trưởng Liên Quân trong bộ đồng phục gắn sao vạch được dẫn lên ngồi hàng ghế đầu. Tiếp theo là những người đứng đầu các cơ quan độc lập. Bill Shaw của FBI. Chủ tịch FED. Cuối cùng, dưới ánh mắt lo lắng của các nhân viên an ninh và những lời xì xào, thời khắc đó thực sự đã đến

7 mạng truyền thông đã tạm dừng các chương trình lên lịch sẵn. Người dẫn chuowg trình xuất hiện thông báo rằng Tổng Thống sẽ có bài phát biểu, họ đưa ra vài thông tin ý chính đủ để khán giả có thể hiểu qua nội dung dự kiến, đủ để khán giả có thể tranh thủ vô nhà bếp làm cái bánh Sanwich mà vẫn không bị lỡ nội dung chính

Người Giữ Cửa của Hạ Viện (The Doorkeeper of the House: Một viên chức được bổ nhiệm của Hạ viện Hoa Kỳ. Người giữ cửa của Hạ viện Hoa Kỳ được chọn theo nghị quyết khi khai mạc mỗi Quốc hội Hoa Kỳ, thường xuất hiên để giới thiệu Tổng Thống hoặc những vị khách đến phát biểu ở Nghị Viện), một vị nắm giữ công việc tốt nhất trong nước – có mức lương khá và chả có trách nhiệm gì cụ thể – đến giữa lối đi và nói lớn giọng, thực hiện một torngn hững nhiệm vụ chính thức được giao:

“Thưa Chủ tịch hạ viên, Tổng Thống của Hợp Chủng Quốc Hoa Kỳ”

Roger Durling bước vào trong Hội trường, cầm theo một chiếc cặp da màu đỏ, trong đó có một bản sao của bài phát biểu, đề phòng có sự cố xảy ra với (TelePrompTers) máy nhắc chữ điện tử. Từng tràng vỗ tay vang lên, chân thành. Thậm chí ngay cả các đối thủ của Đảng đối lập cũng nhận ra Durling đã giữ lời hứa của mình về duy trì, giữ gìn và bảo vệ Hiến Pháp Hoa Kỳ và dù chính trị có quyền lực mạnh mẽ thì vẫn còn danh dự và lòng yêu nước tồn tại trong căn phòng này, đặc biệt trong những thời khắc thế này. Durling bước đến bục phát biểu và giờ đến lượt Chủ tịch Hạ Viện làm công việc chào mừng của mình:

“Các thành viên của Quốc hội, tôi có một đặc ân riêng và rất vinh dự được giới thiệu Tổng thống Hoa Kỳ” Và tràng pháo tay lại vang lên. Lần này là cuộc thi thường khi giữa các đảng xem ai là người vỗ tay to nhất và lâu nhất

• • •

“Được rồi, hãy nhớ…”

“Được rồi, Al! Tôi vào đây, Chánh án tòa án tối cao (Chief Justice) sẽ đưa tôi lời tuyên thệ và tôi ngồi vào chỗ. Tất cả những gì tôi phải làm là lặp lại tất cả những gì ông ấy nói” Ryan uống ly coke và lau mồ hôi tay vào quần. Một mật vụ đưa cho qua cho anh chiếc khăn

• • •

“Trung tâm Washington, đây là KLM 6-5-9. Máy bay chúng tôi gặp trường hợp khẩn cấp, sir” Thuật ngữ của phi công ngắn gọn, nhưng những lời nói lạnh lùng như vậy chỉ dành cho những kẻ thất vọng

Nhân viên kiểm soát không lưu ngoài Washingtion nhận thấy biểu tượng kỹ thuật số trên màn hình đã tăng gấp ba lần và bật công tắc trên hệ thống liên lạc nội bộ. Màn hình hiển thị tiêu đề, tốc độ và độ cao. Suy nghĩ đầu tiên của anh ta là máy bay đang rơi

“6-5-9, đây là Trung tâm Washington, hãy nói rõ ý định của anh, sir”

“Trung tâm, đây là 6-5-9, 1 động cơ đã bị nổ, mất động cơ số 1 và số 2. Nghi ngờ hỏng cấu trúc thân máy. Hệ thống điều khiển cũng vậy. Yêu cầu radar chỉ hướng thẳng tới Baltimore”

Nhân viên kiểm soát hàng không nhanh chóng vẫy cấp trên, vị cấp trên đến ngay tức thì “Đợi 1 phút, đây là ai?” anh ta đánh lệnh vào máy tính và không tìm thấy thông tin về chiếc KLM-659

Nhân viên kiểm soát hàng không bấm nút gọi radio “6-5-9, xin xác nhận định danh, over” câu trả lời lần này gấp gáp hơn

“Trung tâm Washington, đây là KLM 6-5-9, chúng tôi là chuyến bay thuê đến Orlando, 300 hành khách” giọng bên kia trả lời “Lặp lại: Chúng tôi có 2 động cơ bị hỏng, hư hỏng cấu trúc cánh trái và thân máy bay. Giờ tôi đang ở độ cao 10.000 feet. Yêu cầu radar chỉ đường bay thẳng đến Baltimore ngay lập tức, over!”

“Chúng ta koong thể để con vịt này bay vòng quanh được” vị cấp trên nghĩ “Để nó hạ cánh đi”

“Rất tốt, sir. 6-5-9 Heavy. Mục tiêu radar. Tôi thấy anh đã hạ độ cao xuống 14000 feet và vận tốc 300 hải lý/giờ. Anh nên rẽ trái theo hướng 2-9-0 và đi xuống độ cao 10.000 feet”

“6-5-9,  hạ độ cao xuống 10.000 feet, rẽ trái hướng 2-9-0” Sato trả lời. Tiếng Anh là ngôn ngữ hàng không quốc tế và tiếng Anh của ông ta rất tuyệt. Cho đến giờ máy bay của ông ta vẫn còn 50% nhiên liệu và theo hệ thống định vị vệ tinh thì ông ta chỉ còn cách mục tiêu 100 dặm

Tại sân bay quốc tế Baltimore-Washington, trạm cứu hỏa đặt cần nhà ga chính ngay lập tức đặt trong tình trạng báo động. Các nhân viên sân bay vốn đang bận rộn với những việc khác thì chạy hoặc lái xe đến tòa nhà, trong khi các kiểm soát viên hàng không nhanh chóng quyết định máy bay nào có thể tiếp tục hạ cánh trước khi chiếc 747 hỏng hóc đến gần và và chiếc nào cho tạm bay vòng. Cũng như mọi sân bay lớn khác, nơi đây luôn có sẵn kế hoạch khẩn cấp/ kế hoạch dự phòng. Cảnh sát và các bộ phận dịch vụ được báo động và hàng trăm người được yêu cầu rời khỏi màn hình TV

• • •

“Tôi muốn kể cho các bạn nghe câu chuyện của một công dân Mỹ, con trai của một sỹ quan cảnh sát, một cựu lính thủy quân lục chiến bị thương trong một vụ tai nạn huấn luyện, một giáo viên lịch sử, một thành viên trong cộng đồng tài chính Mỹ, một người chồng và một người cha, một người yêu nước và một công chức, và cũng là một anh hùng thực sự của Hoa Kỳ” Tổng thống phát biểu trên TV. Ryan cảm thấy xấu hổ khi nghe những lời này, đặc biệt khi sau đó là một tràng pháo tay. Camera lia máy đến Bộ trưởng ngân khố Fiedler, người đang tiết lộ cho một nhóm phóng viên tài chính biết công lao của Jack đối với việc hồi sinh Phố Wall. Ngay cả Brett Hanson cũng vỗ tay, khá nhiệt tình

“Jack,, đúng là luôn xấu hổ thật” Trent phá lên cười

“Nhiều người trong số các bạn biết cậu ta, và nhiều người trong số các bạn đã làm việc với cậu ta. Hôm nay tôi sẽ kể với các thành viên nghị viện” Durling ra hiệu cho các nhà lãnh đạo phe đa số và phe thiểu số, cả hai mỉm cười nhẹ và gật đầu trước máy quay các hãng truyền thông “Và với sự đồng ý của các bạn, giờ tôi muốn đề cử Patrick John Ryan vào chức Phó Tổng Thống của Hợp Chủng Quốc Hoa Kỳ. Tôi có yêu cầu thêm các thành viên thượng viện bỏ phiếu vào tối nay”

• • •

“Khá là bất thường” một bình luận vien nhận xét trong khi 2 thượng nghị sỹ đi về phía bục

“Tổng Thống Durling lựa chọn không thể tốt hơn” chuyên gia chính trị nhận xét “Jack Ryan là một nhân vật gần như không thể phản đối trong thành phố này và lưỡng đảng..”

“Thưa Tổng Thống, chủ tịch Hạ Viện, các thành viên nghị viên, bàn bè và đồng nghiệp của tôi tại Hạ Viện” Thủ lĩnh đảng đa số bắt đầu “Thủ lĩnh đảng thiểu số và tôi rất vui mừng….”

• • •

“Có chắc điều này hợp pháp không?” Jack hỏi

“Hiến pháp nói Thượng viện phải thông qua đề cử cậu. Nó không nói rõ làm cách nào” Sam Fellows nói

• • •

“Sân bay Baltimore, đây là 6-5-9, tôi đang có vấn đề ở đây”

“6-5-9 Heavy, vấn đề gì vậy, sir?” viên kiểm soát không lưu tại pháp hỏi. Anh ta đã mơ hồ nhìn thấy thân máy bay trong tầm nhìn, hướng đi của chiếc 747 đang đến gần không thay đổi theo chỉ dẫn một phút trước. Viên kiểm soát không lưu xoa tay vào với nhau và tự hỏi liệu họ có thể đón chiếc này xuống nơi an toàn không

“Bộ điều khiển của tôi không đáp ứng tốt…không chắc tôi có thể…Baltimore, tôi có thể nhìn thấy đèn đường băng hướng 1 giờ…tôi không biết rõ vùng này….bận rộn…mất động cơ….”

Viên kiểm soát không lưu kiểm tra hướng đến, nó lại đang bay tới…

“6-5-9 Heavy, đó hướng Căn cứ không quân Andrews. Họ có 2 đường băng. Liệu anh có thể hướng tới Andrews?”

“6-5-9 đây, tôi nghĩ được, tôi nghĩ được”

“Đợi một chút” Vine kiểm soát không lưu gọi ngay cho số hotline của Căn cứ không quân “Andrews, liệu bên anh…”

“Chúng tôi đang theo dõi” viên sỹ quan cao cấp chỉ huy tháp nói “Trung tâm Kiểm soát Washington đã giải thích ngắn gọn tình hình. Anh có cần giúp đỡ không?”

“Các anh có thể hỗ trợ anh ta không?”

“Xác nhận”

“6-5-9 Heavy, Baltimore đây, tôi sẽ chuyển anh theo hướng Andrews. Đề nghị rẽ phải 3-5-0…anh có thể làm được điều đó không, sir?” viên kiểm soát không lưu hỏi

“Tôi nghĩ có thể. Tôi nghĩ có thể. Tôi nghĩ lửa đã tắt, nhưng thủy lực sắp hỏng, động cơ hẳn phải….”

“KLM 6-5-9 Heavy, đây là trạm kiểm soát hướng Andrews. Liên lạc radar. Cách 25 dặm, hướng 3-4-0 hạ độ cao xuống 4000 feet. Đường băng bên trái đã sẵn sàng, xe cứu hỏa sẵn sàng” Viên đại úy không quân nói. Anh ta đã bấm nút báo động và những người được đào tạo tại đó nhanh chóng di chuyển “Đề nghị rẽ phải 0-1-0 và tiếp tục hạ độ cao”

• • •

“6-5-9” không có tiếng trả lời

Sato sẽ không bao giờ biết được tình thuống trớ trêu đến mức nào. Dù có rất nhiều máy bay chiến đấu đóng tại Andrews, Căn cứ không quân Langley, Trung Tâm Thử Nghiệm Không Quân Hải quân Patuxent River và ở cả Trạm Không quân Hải quân (NAS) Oceana, cách Washington chưa tới 100 dặm, hưng không ai nghĩ đến điều máy bay chiến đấu tới thủ đô vào đêm thế này. Những lời nói dối và thủ đoạn phức tạp của ông ta hầu như không cần thiết chút nào. Sato lái máy bay của mình một cách chậm rãi, giống như máy bay bị hư hỏng, nhận được sự hướng dẫn nhiệt tình và chuyên nghiệp từ một kiểm soát không lưu người Mỹ từng giây. Ông ta nghĩ, và điều đó thật tệ quá

• • •

“Đồng ý!”

“Phản đối?” Im lặng sau đó, tiếp theo là tiếng vỗ tay, rồi chủ tịch hạ viện đứng dậy

“Người Gác cửa của Hạ Viện sẽ hộ tống Phó tổng thống tới Hội trường để chính thức tuyên thệ”

“Dến lượt cậu kìa. Nhúc nhích chân đi” Trent nói, đứng dậy và hướng ra cửa

Các mật vụ tỏa ra dọc hành lang, dẫn cả nhóm vào lối đi ngầm nối từ Đồi Capitol tới tòa nhà. Ryan buwoswcs theo, nhìn cấu trúc hình cong, thật kỳ lạ, hầu hết các bức tường màu vàng và trắng đều được treo những bức tranh của học sinh

• • •

“tôi không thấy có hỏng hóc gì rõ ràng, không có khói hay lửa” kiểm soát không lưu trên tháp đang đưa ống nhòm về phía chiếc máy bay đang bay tới, giờ chỉ có cách 1 dặm “Không có thiết bị, không có thiết bị!”

“6-5-9, máy bay của anh hướng lên, lặp lại, máy bay của anh hướng lên!”

• • •

Sato có thể trả lời, nhưng chọn cách không trả lời. Giờ ông ta đã quyết tâm, giữ nguyên độ cao một nghìn thước Anh, tăng ga và tốc độ vọt lên 165 hải lý/giờ. Bây giờ mục tiêu đã ở trong tầm nhìn, ông ta chỉ cần rẽ sang trái bốn mươi độ. Ông ta suy nghĩ một chút, sau đó bật đèn định vị của máy bay, chiếu sáng con chim hồng hạc trên đuôi máy bay

• • •

“Hắn ta đang làm cái quái gì vậy?”

“Đó không phải làm KLM! Nhìn kìa!” một sỹ quan cấp thấp chỉ tay. Ngay phía trên sân bay, chiếc máy bay 747 nghiêng về bên trái, hoàn toàn được kiểm soát, cả 4 động cơ đều tăng tốc. Hai người nhìn nhau, hoàn toàn biết chuyện gì sẽ xảy đến và biết rằng họ không thể làm gì được. Gọi chỉ huy căn cứ chỉ là hình thức, vô ích thôi. Nhưng dù sao thì họ cũng phải làm, và sau đó thông báo cho Phi đội Trực thăng số 1. Khi mọi chuyện kết thúc, họ không còn cách nào khác là quay lại xem cảnh mà họ đã đoán được cái kết. Sau khoảng một phút, mọi thứ sẽ kết thúc.

• • •

Sato đã từng đến Washington nhiều lần và làm tất cả những điều mà khách du lịch thường làm, bao gồm đến thăm Tòa nhà Capitol hơn một lần. Ông ta nghĩ, đó là một tòa nhà xấu xí, lúc này nó càng lúc càng lớn và ông ta điều chỉnh hướng bay của mình, bay ngay trên Đại lộ Pennsylvania, lao qua sông Anacostia River.

• • •

Cảnh tượng khiến người ta sửng sốt, viên mật vụ đứng trên nóc phòng Hạ viện tê liệt một lúc, nhưng chỉ cần nỗ lực trong chốc lát. Ngay lập tức, người đàn ông quỳ xuống và mở nắp hộp nhựa lớn.

“Di chuyển JUMPER, NGAY!” người đó hét lên, lấy ra tên lửa Stinger

“Đi nào!” một đặc vụ hét vào microphone, to đến mức làm ù cả tai đội cận vệ đứng bên trong. Một cụm từ đơn giản, nhưng đối với các nhân viên Mật vụ, điều đó đồng nghĩa với việc dẫn tổng thống rời khỏi hiện trường gấp. Ngay lập tự, giống như các đặc vụ hiện trường NFL được đào tạo bài bản, họ hành động tức thì, dù không biết nguy hiểm gì đang xảy ra. Ở ban công bên kia hội trường, cận vệ của đệ nhất phu nhân đến ngay lập tức và dù một trong những đặc vụ vấp cầu thang nhưng vẫn đủ sức kéo cánh tay Anne Durling và cố gắng kéo bà chạy nhanh

• • •

“Cái gì?” Andrea Price là người nói duy nhất trong hầm. Các đặc vụ khác vây quanh gia đình Ryan ngay lập tức, rút súng ra, hầu hết là súng lục, nhưng 2 người cầm súng tiểu liên, tất cả đều quét hết hành lang vàng-trắng tìm kiếm nguy hiểm, nhưng không thấy

“Trống!”

“Trống!”

“Trống!”

“Trống!”

Trên tầng hội trường , 6 người nhanh chóng chạy tới bục. Họ cũng nhìn xung quanh bằng súng, một khoảnh khắc sẽ mãi mãi đọng lại trong tâm trí của hàng triệu khán giả. Tổng thống Durling nhìn vào viên mật vụ đầy vẻ bối rối, chỉ nghe thấy tiếng hét rời khỏi đây tức thì

Viên đặc vụ cầm Stinger trên tầng mái nhà đã đặt bệ phóng lên tấm chắn, và thiết bị theo dõi tên lửa phát ra tiếng bíp. Anh ta đã bắt được mục tiêu. Trong vòng chưa đầy một giây, anh ta đã bắn tên lửa, mặc dù biết chẳng ích con mẹ gì

• • •

Ding Chavez đang ngồi trên ghế sofa dài, nắm tay Patsy – hiện ngồi bên phải anh – cho đến khi nhìn đám người cầm súng. Người lính trong anh luôn nhận ra có nguy hiểm khi nhìn thấy cảnh đó trong TV, dù không chứng kiến mắt nhưng anh biết nó ở đó rồi

• • •

Nhìn thấy ánh chớp đó, Sato giật mình. Không phải sợ hãi, mà nhăn mặt ngạc nhiên, rồi ông ta thấy tên lửa đang hướng tới động cơ bên trái. Tiếng nổ lớn đến kinh ngạc, tiếng còi báo cho ông ta biết rằng động cơ đó hoàn toàn bị hủy, nhưng ông ta còn cách tòa nhà trắng hơn 1000m. Chiếc máy bay hơi xoay về bên trái, vẫn kiên định lao tới mục tiêu. Sato điều chỉnh máy bay không hề nghĩ ngợi, đâm thẳng mũi máy bay về phía nam của Tòa nhà chính phủ Hoa Kỳ. Tất cả bọn họ đều ở đó. Tổng Thống, nghị viện, tất cả bọn họ. Ông ta chọn điểm va chạm, chính xác như thường chọn điểm hạ cánh. Suy nghĩ cuối cùng của ông ta là nếu bọn họ có thể giết gia đình ông ta, và mang lại sự xấu hổ cho đất nước của ông ta, thì bọn họ sẽ phải trả một cái giá rất đắt. Hành động có ý thức cuối cùng của ông ta là chọn điểm tác động, chỉ cần 2/3 chặng đường lên các bậc thang đó. Đó là vị trí lý tưởng, ông ta biết …

Gần 300 tấn máy bay và nhiên liệu đã lao vào phía đông của tòa nhà với tốc độ 300 hải lý / giờ, và chiếc máy bay ngay lập tức bị xé toạc, dễ bị tổn thương như một con chim. Tốc độ và trọng lượng của máy bay đã đập vỡ cột bên ngoài bức tường, và tòa nhà bị đánh sập. Sau khi cánh bị gãy, các động cơ – những vật thể rắn duy nhất trên máy bay – bay về phía trước, và một chiếc đâm vào hội trường Hạ viện và bay ra đầu kia hội trường. Không có khung thép bên trong các bức tường đá của Đồi Capitol, bởi vì khi Đồi Capitol được xây dựng, những tảng đá chồng lên nhau được coi là cấu trúc xây dựng mạnh nhất. Toàn bộ phía đông nửa phía nam của tòa nhà đều bị đập thành đá sỏi, phía tây đá sỏi bị đập nát. Nhưng thiệt hại thực sự là sau một hoặc hai giây, mái của hội trường bắt đầu đè lên hơn 900 người bên trong hội trường: hơn 100 tấn nhiên liệu phản lực bay ra khỏi thùng nhiên liệu bị vỡ và đi qua khoảng trống giữa đá. dễ bay hơi. Trong nháy mắt, các tia lửa ở đây và ở đó đốt cháy nhiên liệu, và một quả cầu lửa khổng lồ nhấn chìm mọi thứ bên trong và bên ngoài tòa nhà. Những ngọn lửa không thể ngăn cản phun ra, tìm kiếm những hành lang có không khí bị mắc kẹt để mở rộng sức mạnh của chúng, tạo ra một luồng áp lực xuyên qua tòa nhà, thậm chí xuống cả tầng hầm.

Cú sốc ban đầu quá lớn khiến tất cả mọi người đều quỳ xuống, và lúc này các đặc nhiệm Sở Mật vụ đang thực sự hoảng loạn. Phản ứng bản năng đầu tiên của Ryan là tóm lấy cô con gái út, rồi đẩy mọi người trong gia đình xuống đất và lấy thân mình đè lên. Anh vừa mới ngã xuống thì lập tức có thứ gì đó khiến anh quay đầu lại, ngay phía bắc đường hầm. Tiếng động từ đó phát ra, trong phút chốc, một ngọn lửa màu cam lliếm tới. Thậm chí không có thời gian để nói chuyện. Anh đè đầu vợ, rồi có thêm hai người đè lên trên để che cho họ. Không còn thời gian cho việc gì khác ngoài việc nhìn lại ngọn lửa đang bùng lên đuổi tới mình..

…..ngay trên đầu họ, quả cầu lửa đã hết dưỡng khí. Đám mây hình nấm lao lên cao, tạo một cơn bão nhỏ của chính nó, lấy hết không khí trong tòa nhà, bao gôm cả của những người đã chết…

… Ngọn lửa dừng lại, cách xa chưa đầy 100 feet, rồi rút lui cũng nhanh như khi ập đến. Một cơn gió lốc lập tức thổi vào đường hầm, thổi về phía đầu kia. Gió lốc đã xé toạc một cánh cửa của trung tâm, gần như ập vào người họ, nhưng trượt. Katie bé nhỏ của anh hét lên vì sợ và đau trước trọng lượng dồn lên bé. Đôi mắt của Cathy mở to, nhìn chồng

“Đi!” Andrea Price hét lên trước tất cả mọi người, và cùng với đó, các đặc nhiệm kéo  cả gia đình lên, vừa khiêng vừa kéo, dẫn họ trở lại Tòa nhà Longworth, để lại 2 thành viên quốc hội phía sau. Chưa đầy 1 phút sau, đặc vụ Price là người đầu tiên nói

“Tổng Thống, ngài không sao chứ?”

“Cái quái gì…” Ryan nhìn xung quanh, đến chỗ bọn trẻ. Quần áo rách nát nhưng có vẻ chúng không bị thương “Cathy?”

“Jack, em không sao” Cô kiểm tra lại bọn trẻ như đã từng làm với anh hồi ở London “Jack, chúng không sao. Anh thì sao?” Một tiếng gầm lớn như tiếng sấm khiến mọi thứ xung quanh rung chuyền và lại lại Katie Ryan thét lên

“Price gọi Walker” nữa đặc vụ gọi vào microphone “Price gọi Walker…Có ai không? Hãy xác nhận!”

“Price, đây là LONG RIFLE Số 3, mọi chuyện hỏng cả rồi, man, Mái nhà cũng vừa sập. SWORDSMAN có khỏe không?”

“Chuyện quái gì xảy ra thế?” Sam Fellows quỳ trên mặt đất, thở hổn hển. Price thậm chí không có thời gian trả lời câu hỏi đó

“Xác nhận, xác nhận, SWORDSMAN , SURGEON và…cứt thật, chúng ta còn chưa đặt tên cho bọn trẻ. Bọn trẻ…ỏe đây mọi người đều không sao cả” Ngay cả cô cũng biết đây chỉ là cường điệu. Gió vẫn thổi qua họ và vào đường hầm, đốt cháy ngọn lửa ở Đồi Capitol

Các đặc vụ giờ đã bình tĩnh hơn 1 chút. Súng vẫn đang rút ra và nếu có ai đó vô tình xuất hiện ở hành lang lúc này thì chắc chắn sẽ tan đời. Từng người một, họ hít thở sâu và thư giãn một chút, cùng lúc cố gắng tập trung vào những gì đã được đào tạo

“Lối này!” Price nói, súng giương về phía trước, dẫn đầu “RIFLE số 3, lấy xe đỗ ở góc đông ma của Longworth- làm ngay đi!”

“Rõ”

“Billy, Frank, dẫn đường!” Price tiếp tục ra lệnh. Jack không nghĩ cô là đặc vụ cấp cao trong đội cận vệ, nhưng 2 đặc vụ nam không hề tranh cãi. Họ nhanh chóng chạy đến cuối hành lang. Trent và Fellows vừa quan sát, vẫy tay ra hiệu cho các người khác trên đường

“Trống!” viên đặc vụ cầm Uzi đứng ở xa cuối hành lang

“Tổng thống, ngài không sao chứ?”

“Đợi một chút, thế còn…”

“JUMPER  đã chết” Price đơn giản nói. Các đặc vụ khác đều nghe được cuộc trò chuyện trên bộ đàm và tập hợp thành vòng tròn quanh đối tượng cần bảo vệ. Ryan vẫn bối rối, chưa nhận thức được chuyện gì và cố gắng bắt kịp diễn biến

“Chúng ta có một chiếc xe suburban bên ngoài!” Frank gọi “Đi nào!”

“Ok, sir, chúng tôi sẽ đưa ngài ra khỏi đây. Xin theo tôi” Andrea Price nói, hơi hạ thấp vũ khí xuống 1 chút

“Đợi, giờ thì đợi một chút, cô đang nói gì thế? Tổng Thống, Helen…”

“RIFLE/ Bắn tỉa số 3, Price đây. Có ai thoát được không?”

“Không  có cơ hội, Price. Không có cơ hội nào cả” tay bắn tỉa trả lời

“Ngài tổng thống, chúng tôi phải đưa ông tới nơi anh toàn. Xin hãy theo tôi”

Hóa ra có 2 chiếc xe ngoại cỡ ở đó. Jack bị tách ra khỏi ra đình và đẩy lên xe đầu tiên

“Gia đình tôi thì sao?” anh hỏi, giờ đã nhìn thấy đống đổ nát trong ngọn lửa màu vàng của cây cầu, vốn là trung tâm của chính phủ Mỹ chỉ bốn phút trước đó “Ôi Chúa ơi…”

“Chúng tôi sẽ đưa họ đến…đến….”

“Đến doanh trại Thủy Quân Lục Chiến giữa Đại Lộ Số 8 và Số 1. Tôi muốn lính thủy quân lục chiến bảo vệ họ, okay?”  Sau này, Ryan nhớ lại mệnh lệnh đầu tiên anh đưa ra với vai trò là tổng thống chính là bản năng kinh nghiệm từ quá khứ của chính mình

“Vâng, sir” Price nói vào micro “SURGEON và bọn trẻ đến Đường Số 8 và Số 1. Nói với Thủy quân lục chiến là họ đang đến!”

Xe của anh chạy xuống Đại lộ New Jersey và rời Đồi Capitol. Ryan thấy dựa trên đào tạo chuyên sâu thì tất cả dặc vụ của Sở Mật Vụ giờ chủ yêu là cố gắng dọn một đường trong khu vực

“Quay về phía Bắc” Jack nói với họ

“Sir, Nhà Trắng…”

“Tìm một đài truyền hình và ngay bây giờ. Tôi nghĩ,  chúng ta vẫn cần một thẩm phán” Ý tưởng này không xuất phát từ suy luận hay phân tích, Jack nhận ra, nó chỉ đột ngột lóe lên

Chiếc Chevy Suburban hướng về phía tây trước khi rẽ sang hướng bắc và đi một vòng đến Ga Union. Các đường phố hiện đầy cảnh sát và xe cứu hỏa. Trực thăng từ Căn cứ Không quân Andrews lượn vòng trên bầu trời, có lẽ không muốn trực thăng của các phương tiện truyền thông tin tức đến gần. Ryan bước ra khỏi xe dưới sự bảo vệ và đi thẳng vào lối vào tòa nhà CNN. Đây là nơi gần nhất. Hiện tại đã có thêm nhiều mật vụ hơn đã đến, đủ để Ryan thực sự cảm thấy an toàn, dù anh biết rằng cảm giác này đúng là ngu xuẩn. Anh được dẫn lên lầu và vào phòng khách, vài phút sau 1 đặc vụ khác bước vào cùng với một người

“Đây là Thẩm phán Peter Johnson, Tòa án Liên Bang D.C” một đặc vụ nói với Jack

“Đây có phải là việc tôi nghĩ không?” Vị thẩm phán hỏi

“Tôi sợ là thế, sir. Tôi không phải là một luật sư. Liệu có hợp pháp không?” Tổng Thống hỏi

Một lần nữa, trả lời câu hỏi lại là đặc vụ Price “Tổng thống Coolidge được tuyên thệ nhậm chức bởi Cha của ông ấy, một thẩm phán quận. Điều đó hợp pháp” cô đảm bảo với hai người

Một máy quay tiến lại gần. Ryan đặt tay lên quyển kinh tế và viên thẩm phán đọc lời tuyên thệ theo trí nhớ

“Tôi..xin hãy đọc tên của ngài”

“Tôi, John Patrick Ryan…”

“Tôi long trọng tuyên thệ rằng tôi sẽ trung thành phục vụ với tư cách là Tổng thống của Hợp Chủng Quốc Hoa Kỳ”

“Tôi long trọng tuyên thệ rằng tôi sẽ trung thành phục vụ với tư cách là Tổng thống của Hợp Chủng Quốc Hoa Kỳ… và sẽ làm hết sức mình để gìn giữ, duy trì và bảo vệ Hiến pháp Hoa Kỳ, vì vậy Chúa phù hộ tôi” Jack hoàn thành lời tuyên thệ theo trí nhớ. Điều này không khác mấy so với lời thề của anh khi còn là một sĩ quan Thủy quân lục chiến, ý nghĩa cũng giống như vậy.

“Ngài gần như không cần tôi” Johnson nhẹ nhàng “Xin Chúc mừng, ngài Tổng Thống” Cả hai đều thấy lời chúc mừng lúc này hơi kỳ lạ, không phù hợp, nhưng Ryan vẫn bắt tay ông “Chúa phù hộ ngài”

Jack nhìn quanh phòng. Bên ngoài cửa sổ, anh có thể thấy Capitol Hill là một biển lửa. Sau đó anh quay sang máy quay, có hàng triệu người đang theo dõi mình dù muốn hay không. Họ đang trông cậy vào anh. Ryan hít một hơi, không để ý rằng chiếc cà vạt đang quấn vào cổ áo.

“Thưa quý vị, những gì xảy ra tối nay là do ai đó cố gắng phá hủy chính phủ Hoa Kỳ. Họ đã giết Tổng Thống Durling và tôi đoán họ cũng đã giết hầu hết thành viên quốc hội- vì sự đột ngột của sự việc, trong nhiều trường hợp, tôi chưa chắc có đủ thông tin

Nhưng tôi chắc chắn điều này: Nước Mỹ sẽ khó bị phá hủy hơn nhiều. Bố tôi là một cảnh sát, như các bạn đã nghe. Ông và mẹ tôi bị chết trong một vụ tai nạn máy bay, nhưng vẫn còn những cảnh sát khác. Rất nhiều người vĩ đại đã chết cách đây vài phút, nhưng nước Mỹ vẫn còn đó. Chúng ta vừa chiến đấu và giành chiến thắng. Nền kinh tế của chúng ta bị ảnh hưởng và đã vượt qua. Tất nhiên chúng ta cũng sẽ vượt qua thảm họa này.

Tôi chỉ vừa mới nhậm chức, và tôi e rằng mình không có lời nào thích hợp để nói về điều đó. Nhưng tôi đã học được ở trường rằng nước Mỹ là một giấc mơ, nó là…những ý tưởng mà chúng ta cùng chia sẻ, là những điều mà tất cả chúng ta đều tin, quan trong hơn tất cả là mục tiêu và cách thức chúng ta đạt được. Bạn không thể phá hủy những thứ như vậy. Không ai có thể, bất kể bọn họ có cố gắng thế nào đi nữa, vì chúng ta không chỉ đại diện cho chính mình, chúng ta đại diện cho tất cả mọi thứ chúng ta lựa chọn. Chúng ta đã cùng nhau tạo ra lý tưởng nó ở đây, và không ai có thể phá hủy nó

Tôi không chắc mình sẽ làm gì bây giờ ngoài việc đảm bảo vợ con tôi an toàn đầu tiên, nhưng giờ tôi đã làm công việc này, và tôi vừa hứa trước Chúa rằng tôi sẽ làm hết sức mình. Bây giờ, tôi xin các bạn hãy cùng cầu nguyện và giúp chúng tôi. Khi biết đươc gì thêm, tôi sẽ thông báo đến các bạn. Giờ thì các anh có thể tắt camera được rồi” anh kết luận. Khi đèn quay đã tắt, anh quay sang Đặc vụ Price

“Cùng vào việc nào”

Done.

Giờ đến quyển tiếp theo “LỆNH HÀNH PHÁP”

« Lùi
Tiến »