Món nợ danh dự

Lượt đọc: 2174 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 7
chất xúc tác

Làm việc đó vao ban đêm chẳng giúp ích được gì. Ngay cả trong ánh sáng chói lòa – phải đến nửa tá cái đèn- cũng không thay thế được ánh mặt trời miễn phí. Ánh sáng nhân tạo tạo nên những cái bóng kỳ lạ dường như luôn đặt sai chỗ, và nếu điều đó chưa đủ tệ thì những người đàn ông di chuyển xung quanh tạo nên bóng của chính mình còn cản trở công việc quan trọng

Mỗi “tên lửa đẩy” SS-19/H-11 đều đã được bọc trong nang.  Kế hoạch xây dựng những nang – ở đây gọi là kén – đi kèm với kế hoạch sản xuất chính tên lửa, nhiều hoặc ít hơn  dự định; dù sao thì tập đoàn Nhật Bản này cũng đã trả toàn bộ chi phí xây dựng và họ đều đang ở cùng một con thuyền và vì vậy họ làm theo. May mắn thay, viên kỹ sư giám sát xây dựng nghĩ, vì dường như không ai yêu cầu họ sử dụng

SS-19 được thiết kế là tên lửa đạn đạo xuyên lục địa, một vũ khí chiến tranh do người Nga thiết kế cho phép binh sĩ vận hành đơn giản ngay cả khi không được huấn luyện có hệ thống. Về khía cạnh này, viên kỹ sư công nhận, người Nga rất có khả năng và đáng học hỏi. Những người đồng hương Mỹ của anh ta có xu hướng nghĩ quá lên về mọi thứ, thường làm cho mọi thứ trở nên nhạy cảm và khó chịu được việc di chuyển nhiều. Để giữ cho vũ khí không bị hư hại trong môi trường khắc nghiệt và các yếu tố bất lợi của con người. Người Nga đã tạo ra một container vận chuyển/chất tải cho những “con chim” của họ để chống lại những nhân tố gây ảnh hưởng. Bằng cách này, các công nhân lắp ráp trong nhà máy có thể khớp nối tất cả phích cắm và phụ kiện trong nhà máy, đưa thân tên lửa vào kén, và chuyển ra chiến trường, tại đó tất cả những gì người lính cần làm trên thực địa là cẩu tên lửa và đưa nó vào silo/ hầm phóng. Sau khi hoàn tất, một nhóm ba người được đào tạo bài bản sẽ lắp đặt phích cắm điện bên ngoài và thiết bị đo từ xa. Mặc dù nhiệm vụ này không đơn giản như nạp đạn cho súng trường, nhưng đây vẫn là phương pháp lắp ráp ICBM hiệu quả nhất mà chưa ai nghĩ ra vượt rội – chắc chắn đủ hiệu quả đến mức mà người Mỹ đã bắt chước phương pháp này cho các tên lửa MX “Peacekeeper” của mình, tất cả giờ đã bị phá hủy., Cái kén cho phép tên lửa không phải lo lắng bị hư hại, vì tất cả các điểm chịu lực đều tiếp xúc chắc chắn với phần bên trong của cấu trúc. Nó khá giống với cái kén của một con côn trùng và vì thế, tên lửa trông khá giống một loại côn trùng đang nằm tránh tất cả các tai nạn có thể xảy đến. Buồng phóng tên lửa được lắp đặt theo nguyên tắc của một viên nang, cho phép tên lửa quay theo phương thẳng đứng rồi đưa vào vị trí. Ngay cả trong ánh sáng yếu thì toàn bộ quy trình hoạt động cũng chỉ diễn ra trong vòng 90 phút – chính xác thời gian như trong sách hướng dẫn của Liên Xô miêu tả

Tại đây, silo đang có 5 người. Họ đã lắp đặt ba dây cáp và bốn ống mềm, được sử dụng để duy trì áp suất khí trong thùng nhiên liệu và chất oxy hóa – tên lửa chưa được tiếp nhiên liệu và các thùng bên trong cần áp suất để duy trì tính toàn vẹn của cấu trúc. Nằm trong phòng điều khiển sáu trăm mét ở phía đông bắc của hẻm núi, ba thành viên của nhóm điều khiển nhận thấy rằng hệ thống bên trong của tên lửa “quay” đúng như dự kiến. Họ không ngờ việc lại suôn sẻ đến thế, dù không mong đợi trước như vậy. Sau khi biết được tình hình, họ gọi điện đến cửa hầm phóng và đội công nhân ra hiệu cho tàu rời đi. Động cơ diesel này sau đó sẽ kéo lại xe đẩy để đưa tên lửa khác. Hai tên lửa sẽ được lắp vào đêm đó và bốn đêm tiếp theo cho đến khi tất cả mười hố phóng ngầm được lắp đặt xong. Viên giám đốc điều hành cấp cao ngạc nhiên khi mọi việc diễn ra suôn sẻ thế, trong khi ai cũng tự hỏi sao phải ngạc nhiên thế. Dù sao thì công việc cũng diễn ra hoàn hảo ngay từ đầu. Và nghiêm túc mà nói, mỗi người cũng biết rằng thế giới sẽ sớm trở thành một nơi rất khác vì những gì họ đã làm, và ở một mức độ nào đó, họ thậm chí còn mong đợi bầu trời sẽ thay đổi khi kế hoạch diễn ra hoàn hảo. Và khi hai điều đều không xảy ra thì giờ liệu họ có chán nản hay vui mừng?

“Quan điểm của chúng tôi là ông nên cứng rắn với họ hơn” Goto nói trong văn phòng đầy tôn nghiêm của vị chủ nhà

“Nhưng tại sao?” Thủ tướng cố ý hỏi, dù đã biết rõ câu trả lời

“Bọn họ đang tìm cách chèn ép chúng ta. Họ muốn tìm cách trừng phạt chúng ta vì đã đạt đến mức sống cao hơn mà những công nhân lao động lười biếng cuả bọn họ muốn” vị lãnh đạo đảng đối lập để dành giọng nói quyết đoán của mình cho mấy buổi phát biểu trước công chúng. Còn khi nói chuyện với vị đứng đầu chính phủ, ông ta vẫn tỏ ra hết sức lịch sự dù thật lòng ông ta đang tìm cách thay thế người đàn ông yếu đuối, thiếu quyết đoán này

“Goto-san, không nhất thiết phải như thế. Ông, cũng như tôi, đều biết rõ rằng chúng ta đã khẳng định lại quan điểm của mình về vấn đề gạo, ô tô và chip máy tính. Và họ đã nhượng bộ chúng ta chứ không phải ngược lại” Thủ tướng tự hỏi Goto đang định làm gì. Tất nhiên, ông cũng biết phần nào đó, đủ để khẳng định. Goto đang giở trò bằng mấy mánh vụng về của mình để tập hợp các đảng thiểu số khác nhau trong quốc hội. Vị thủ tướng vẫn chiếm đa số ủng hộ, dù tỷ lệ chênh lệch không cao và lý do chính đáng cho các biện pháp cứng rắn của chính quyền ông về thương mại là để thu hút những người theo chủ nghĩa tự do. Thường thì một số nhà đầu cơ và một số đảng phái thành lập các liên minh cùng có lợi với chính phủ, từ đó gia tăng quyền lực của họ. Nó cũng cho phép họ thậm chí chống lại khách hàng và kiểm soát tình hình, bởi vì họ biết rằng cán cân quyền lực nằm trong tay mình. Trong trò chơi lần này, vị PM/ thủ tướng đã chơi một trò chơi nguy hiểm là đi thăng bằng trên 1 sợi dây trên cao và không có lưới bảo hiểm ở dưới. Một mặt, ông phải làm hài lòng các đồng minh chính trị, mặt khác ông lại không thể làm mất lòng đối tác thương mại quan trọng nhất quốc gia. Tệ hơn cả, đây là một trò chơi mệt mỏi, đặc biệt khi có những người như Goto lúc nào cũng như hổ rình mồi, thỉnh thoảng lại gây ồn ào, hy vọng tiếng ồn ào của bọn họ sẽ đuổi ông ra khỏi vũ đài chính trị

Cứ như thể hắn ta có thể làm tốt hơn ấy, vị thủ tướng nghĩ, lịch sự rót trà xanh vào ly của Goto, đáp lại Goto cũng lịch sự gật đầu cảm ơn

Ông biết nhiều vấn đề cơ bản hơn nhà lãnh đạo đảng đối lập này. Nhật Bản, về bản chất, không phải làm nền dân chủ thực sự, nó giống nước Mỹ vào cuối thế kỷ 19 hơn.  Bỏ vấn đề pháp lý sang một bên, chính phủ này thực chất giống như kiểu tấm khiên/ con rối chính trị cho các tập đoàn kinh tế. Đất nước thực chất được điều hành bởi số ít thương nhân – con số dưới 30 người, thậm chí dưới 20 người, tùy thuộc vào cách tính toán và mặc dù các công ty, các vị chủ tịch tạp đoàn có thể là đối thủ một mất một còn trên thương trường nhưng thực tế họ cũng chính là đồng phạm, liên minh theo mọi cách có thể, nắm giữ các vị trí trong ban giám đốc của nhau, đối tác ngân hàng của nhau, sử dụng tất cả các cách thức để hợp tác giữa các công ty. Hiếm có nghị sĩ nào lại không lắng nghe một cách cẩn thận nhất đối với đại diện của một zaibatsu. Nếu tập đoàn thực sự có ý định hỗ trợ, các quan chức chính phủ được lựa chọn sẽ có tham vọng lớn. Bởi vì những người này sẽ cung cấp một cách hiệu quả thứ mà mọi chính trị gia cần – tiền. Vì vậy, lời của bọn họ là luật. Kết quả là nghị viện cũng tham nhũng triệt để như mọi nghị viện trên trái đất này mà thôi. Hoặc có lẽ ‘tham nhũng’ không phải từ thích hợp ở đây, vị thủ tướng tự nhủ, mà nên dùng từ ‘phục tùng’ thì đúng hơn. Những công dân bình thường của đất nước này thường tức giận bởi những gì họ nhìn thấy bởi một hoặc hai nhà báo thẳng thắn dám tiết lộ câu chuyện nội bộ của chính quyền. Đối với người phương Tây, mức độ tiết lộ vẫn còn quá dè dặt để tránh làm mất lòng chính quyền, nhưng đối với người dân địa phương, tin tức này đã rất giật gân như bất cứ điều gì Emile Zola đã từng làm trên khắp Paris. Tuy nhiên, những công dân bình thường không có nhiều quyền lực như các zaibatsu (tập đoàn) và mọi hy vọng cải cách hệ thống chính trị đều tan thành mây khói. Kết quả là, Nhật Bản, quốc gia tự xưng là một trong những nền kinh tế hùng mạnh nhất thế giới, có một cơ quan chính phủ giả mạo được điều hành bởi các doanh nhân không cần được ai bầu cử và hiếm khi bị giám sát bởi chính các cổ đông của mình. Họ đã sắp xếp để ông được trở thành Thủ tướng, giờ thì ông đã biết…có lẽ là để xoa dịu những người dân bình thường? Ông tự hỏi. Liệu ông sẽ thất bại ở vị trí này chứ? Có phải là do số phận đã tạo dựng như thế không? Sau khi thất bại để trở thành người bình thường thì liệu những người từng đặt nhiều hy vọng vào ông có còn chấp nhận ông nữa không?

Nỗi sợ đó đã đẩy ông vào vị trí đối đầu với người Mỹ vốn ông biết sẽ rất nguy hiểm. Và ngay cả khi ông làm điều đó thì vẫn chưa đủ, phải không?

“Nhiều người sẽ nói vây” Goto đồng tình với vẻ duyên dáng hoàn hảo “Và tôi khâm phục lòng dũng cảm của ông. Chao ôi, các điều kiện tự nhiên chống lại đất nước chúng ta. Ví dụ, tỷ giá thay đổi giữa đồng usd và yên đã khiến các khoản đầu tư nước ngoài của chúng ta thua lỗ nghiêm trọng và đây là kết quả của chính sách có chủ ý của những đối tác thương mại lớn vốn được kính trọng của chúng ta”

Vị thủ tướng nghĩ, ông ta đúng phần nào. Nhưng lời nói của ông ta sao giống như đọc kịch bản vậy. Kịch bản này do ai viết? Chà, giờ thì đã rõ ý. Vị thủ tướng tự hỏi liệu Goto có biết ông ta thậm chí còn đang ở vị thế tệ hơn cả đối thủ mà ông ta định thay thế hay không. Có lẽ không, nhưng đó cũng chỉ là niềm an ủi nhỏ nhoi. Nếu Goto được ngồi vào vị trí của ông bây giờ, ông ta thậm chí sẽ trở thành con tốt trung thành, sẵn sàng thực hiện các chính sách được cân nhắc hoặc không. Và không giống như ông, Goto có thể sẽ trở thành thằng ngu tin rằng những chính sách mình thực hiện thực sự vừa thông minh vừa do chính mình nghĩ ra. Ảo tưởng này có thể tồn tại được bao lâu chứ?

Christopher Cook biết rõ rằng làm việc này thường xuyên sẽ rất nguy hiểm. Thường xuyên? Chà, khoảng mỗi tháng hoặc hơn. Đó có phải là thường xuyên không? Cook là thứ trưởng, trợ lý bộ trưởng ngoại giao Hoa Kỳ, không phải là một sỹ quan tình báo và không phải tuân theo quyển sách hướng dẫn đó, nếu có

Sự hiếu khách rất ấn tượng như mọi khi, thức ăn và rượu ngon, sắp xếp chu đáo hài lòng, các cuộc nói chuyện trải dài về các chủ đề khác nhau, bắt đầu với những lời chào hỏi lịch sự, hỏi thăm về gia đình, thú chơi golf, quan điểm về các vấn đề khác nhau trong xã hội thời nay. Phải, thời tiết luôn là chủ đề được yêu thích vào dịp này trong năm – một kinh nghiệm lâu năm của Seiji, cũng đúng thôi, vì mùa thu và mùa xuân luôn đặc biệt dễ chịu ở Washington, nhưng mùa hè thì nóng nực và mùa đông thì âm u ẩm ướt. Cuộc nói chuyện thật tẻ nhạt, ngay cả đối với nhà ngoại giao chuyên nghiệp vốn thông thạo với các cuộc trò chuyện phiếm vô nghĩa. Nagumo đã ở Washington đủ lâu để bỏ qua mấy cái nhìn quan sát ban đầu và những chủ đề này cứ lặp đi lặp lại trong nhiều tháng qua. Chà, tại sao ông ta lại khác biệt với các nhà ngoại giao khác trên thế giới được chứ? Cook tự nhủ, sắp cảm thấy ngạc nhiên vì chính câu hỏi của mình

“Tôi hiểu rằng các anh vừa đạt được một thỏa thuận quan trọng với người Nga” Seiji Nagumo nói sau khi bữa tối được dọn đi

“Ý anh là sao?” Cook hỏi, như thể đang nói chuyện phiếm

“Chúng tôi nghe tin các ông đang đẩy nhanh quá trình cắt giảm ICBM” người Nhật nói trong khi hớp một ngụm rượu

“Các anh có thông tin thật tốt” Cook nhận xét, ngạc nhiên đến nỗi bỏ lỡ một dấu hiệu mà đáng lẽ ông chưa bao giờ bỏ lỡ trước đây “Đó là một chủ đề khá nhạy cảm”

“Tất nhiên là thế rồi, nhưng cũng là một sự phát triển tuyệt vời, phải không?” ông ta nâng ly lên cụng ly thân thiện, Cook cũng vui vẻ nâng ly lên

“Tất nhiên là thế rồi” vị quan chức bộ ngoại giao Hoa Kỳ đồng ý “như anh biết đấy, đây luôn là mục đích chính sách đối ngoại của Hoa Kỳ kể từ cuối những năm 1940, thời Benard Baruch, nếu tôi nhớ không lầm – cắt giảm loại vũ khí có sức hủy diệt hàng loạt đối với con người. Và như anh đã biết rõ…”

Ngạc nhiên thay, Nagumo đã cắt ngang “Tôi biết nhiều hơn những gì anh nghĩ đấy, Christopher. Ông tôi đã sống ở Nagasaki, là thợ máy của căn cứ hải quân khi chuyện đó xảy ra. Ông ấy sống sót sau quả bom nguyên tử- nhưng tôi rất tiếc phải nói rằng bà tôi không có được may mắn đó – nhưng ông ấy bị bỏng nặng sau vụ hỏa hoạn và tôi vẫn còn nhớ những vết sẹo trên người ông.  Thật đáng buồn khi phải nói chính trải nghiệm này đã khiến ông ấy chết sớm hơn” đây đúng là lá bài tuyệt vời vì tất cả đều là nói dối

“tôi không biết chuyện đó, Seiji. Tôi rất tiếc” Cook nói thêm, thực lòng như thế. Dù sao thì mục đích của ngoại giao là ngăn chặn mọi cuộc chiến có thể xảy đến, và ngay cả khi thất bại cũng nên cố gắng tránh đổ máu để giải quyết các tranh chấp

“Vậy, đúng như anh nghĩ, tôi cũng rất quan tâm đến việc cắt giảm mấy thứ kinh khủng đó” Nagumo rót đầy ly cho Cook. Đây là một loại rượu ngon, phù hợp với chủ đề

“Chà, thông tin của các anh là chính xác. Tôi không nhận được thông báo tóm tắt về chuyện này, anh biết đấy, nhưng tôi có nghe được vài điều trong bữa trưa” Cook nói thêm, để cho người bạn này biết ông ta ám chỉ bữa trưa trên tầng 7 của tòa nhà ngoại giao, chứ không phải ở quán cà phê thông thường

“Mối quan tâm của tôi, tôi thừa nhận, mang tính cá nhân. Vào cái ngày cái thứ vũ khí cuối cùng bị phá hủy đó, tôi có kế hoạch tổ chức một buổi cầu nguyện riêng để cầu nguyện linh hồn của ông nội trên thiên đường, để cho ông biết rằng ông đã không chết vô ích. Ông có biết khi nào đến ngày đó không, Christopher?”

“Chính xác thì không, nó được giữ kín”

“Sao lại thế?” Nagumo hỏi “tôi không hiểu”

“Chà, tôi đoán Tổng Thống muốn có một sự kiện lớn về chuyện này.  Roger thường thích làm mấy việc to to kiểu này trên truyền thông, đặc biệt khi năm bầu cử sắp diễn ra”

Seiji gật đầu “À, đúng vậy, tôi có thể hiểu. Vậy đây không hẳn là vấn đề an ninh quốc gia, phải không?” ông ta tận tình hỏi

Cook suy nghĩ vài giây trước khi trả lời “chà, không. Tôi không nghĩ nó là vấn đề an ninh quốc gia. Thực thế, nó khiến chúng ta an toàn hơn nhưng xét hoàn cảnh nó xảy đến…chà,khá thuận luận, tôi nghĩ vậy”

“Trong trường hợp đó, tôi có thể nhờ anh 1 việc được không?”

“Có chuyện gì vậy?” Cook hỏi, bị mua chuộc bởi rượu và công ty và thực tế ông ta đã cung cấp thông tin thương mại cho Nagumo trong vài tháng nay rồi

“Chỉ làm một ân huệ cá nhân, liệu ông có thể tìm hiểu giúp tôi ngày chính xác tên lửa cuối cùng bị phá hủy không? Ông biết đấy,”ông ta giải thích “tôi muốn làm buổi lễ thật long trọng và cần chuẩn bị”

Cook hầu như muốn nói, Xin lỗi, Seiji, nhưng đây hoàn toàn là vấn đề an ninh quốc gia về mặt kỹ thuật và tôi không bao giờ đồng ý cung cấp thông tin kiểu này cho bất kỳ ai. Nhưng vẻ mặt ngập ngừng ngạc nhiên trên khuôn mặt đã thay đổi cách nhìn thường thấy của các nhà ngoại giao. Tâm trí anh ta đang đấu tranh hoặc cố gắng chống lại ý muốn của bạn mình. Được rồi, trong suốt 3 năm rưỡi qua, anh đã nói chuyện với Nagumo về một số vấn đề thương mại, thỉnh thoảng nhận được những thông tin hữu ích giúp ông ngồi ở vị trí DASS hiện tại và thỉnh thoảng ông cũng tiết lộ vài thông tin, vì…vì sao vậy? Vì một phần trong anh cảm thấy mệt mỏi với Bộ ngoại giao và mức lương liên bang và có lần, một đồng nghiệp cũ nói với anh rằng với mười lăm năm kinh nghiệm làm việc trong chính phủ, anh chắc chắn có thể chuyển sang khu vực tư nhân với tư cách là nhà tư vấn hoặc vận động hành lang trong chính phủ và chúa ơi, đó chẳng phải anh đã trở thành gián điệp chính đất nước mình hay đại loại thế hay sao? Chúa ơi, không, đây chỉ là công việc thôi

Đây có phải là đang chơi trò gián điệp không? Cook tự hỏi. Thực thế sao? Mấy tên lửa này không nhắm vào Nhật và không bao giờ như thế. Thực tế, nếu báo chí đúng thì nó chẳng nhắm đến bất kỳ ai ngoại trừ giữa Đại Tây Dương. Không ai bị hại. Thực sự, nó không liên quan gì đến bất kỳ ai khác ngoài ngân sách và nó cũng chẳng hại gì cho những người quan tâm. Vài thì, không, nó không hẳn là vấn đề an ninh quốc gia, phải không? Không. Vậy thì anh ta có thể tiết lộ chút tin tức, phải không?

“Được rồi, Seiji, tôi đoán có thể. Để xem tôi có thể tìm hiểu được gì không”

“Cảm ơn, Christopher” Nagumo mỉm cười “Tổ tiên của tôi sẽ cảm ơn anh. Đó sẽ là một ngày tuyệt vời cho toàn thế giới, bạn của tôi và thật đáng để ăn mừng” Trong nhiều môn thể thao, nó được gọi là theo dõi. Chẳng có thuật ngữ nào trong đó liên quan đến gián điệp

“Anh biết đấy, tôi cũng nghĩ nó đáng ăn mừng” Cook nói sau một lúc suy nghĩ. Anh ta chưa bao giờ nghĩ mình có thể bước qua bước đầu tiên vượt qua ranh giới vô hình mà anh tự xây bao năm qua dễ dàng đến thế và vẫn còn ngạc nhiên.

“Tôi rất vinh dự” Yamata thật khiêm tốn nói “Tôi thật may mắn khi có những người bạn thông minh và chu đáo như thế”

“Chính ngài khiến chúng tôi tự hào” một trong những nhân viên ngân hàng lịch sự nhấn mạnh

“Chúng ta không phải là đồng nghiệp sao? Không phải tất cả chúng ta đều cống hiến phục vụ quốc gia, người dân, văn hóa sao? Ngài, ichiki san, ông đã sửa chữa những ngôi đền đó. À!” Ông ta khua tay trên chiếc bàn thấp sáng bóng “Tất cả chúng ta đều cố gắng hết sức, không đòi hỏi đáp lại bất cứ điều gì, chỉ để đóng góp cho quốc gia này mạnh lên, và rồi thực tế đang diễn ra đúng như vậy” Yamata nói thêm “ vậy tối nay tôi có thể giúp gì cho các bạn bè của mình đây?” gương mặt ông ta rất bình tĩnh, trầm lặng, như thể chờ đợi câu trả lời mà ông ta biết trước. Xung quanh bàn là những đồng minh thân cận nhất, những người mà danh tính chưa hẳn được 19 người khác biết đến rộng rãi, cũng như họ không biết nhiều về danh tính rộng rãi của ông ta dù đúng là ông ta cũng khéo léo che đậy nó thật. Không khí trong phòng hơi căng thẳng, như có mùi của người nước ngoài

Mọi con mắt đổ dồn về Matsuda-san, gần như im lặng. nhiều người thực tế nghĩ tình hình khó khăn của ông ta sẽ khiến Yamata bất ngờ, dù yêu cầu gặp mặt hẳn đã gợi lên trí tò mò của Yamata đủ để tạm gác qua một bên khối tài sản khổng lồ của mình. Matsuda, người đứng đầu một trong những tập đoàn lớn nhất thế giới giải thích với lời lẽ bình tĩnh, buồn bã và trang nghiêm rằng ông ta phải làm thế, rằng các vấn đề về dòng tiền đương nhiên không phải lỗi quản lý của công ty. Sự nghiệp kinh doanh của ông ta khởi đầu ở lĩnh vực đóng tàu, sau đó mở rộng sang lĩnh vực xây dựng, rồi điện tử gia dụng. Vào giữa những năm 1980, Matsua đã nắm giữ vị trí chủ tịch, mang lại những khoản lợi nhuận ngoài sức tưởng tượng cho các cổ đông. Matsuda kể lại lịch sử bản thân và Yamata lắng nghe không chút mất kiên nhẫn. Dù sao thì mọi người cũng nên lắng nghe mấy câu chuyện khởi nghiệp thành công kiểu này, vì càng biết nhiều các câu chuyện tương tự, họ càng cảm nhận được thêm nỗi sợ hãi về thảm họa cá nhân này. Anh chàng mọt sách nhỏ bé đó đã trở thành một tay chơi khổng lồ ở Hollywood, chi hàng triệu usd cho 80 mẫu Anh trên Đại lộ Melrose với một mảnh giấy cho phép anh ta có thể làm phim, chà, đó chính là nỗi bất hạnh của anh ta, phải không nào?

“Thật không thể tưởng tượng mấy người đó đồi bại và trơ trẽn đến mức nào” Matsuda tiếp tục với giọng điệu nghe như một linh mục thường nghe trong phòng giải tội, đồng thời khiến ông ta tự hỏi liệu tội nhân có đang thú nhận ăn năn hay chỉ để than thở cho sự xui xẻo của mình. Trong trường hợp này thì 2 tỷ usd vừa bị đốt thành tro

Yamata lẽ ra có thể nói “tôi đã cảnh báo anh” nhưng ông ta không nói gì, thậm chí ngay cả các cố vấn đầu tư của ông ta, trong đó có một số người Mỹ, đã kiểm tra cẩn thận thương mua và cảnh báo ông ta tránh xa tình trạng lộn xộn này bằng những lời cảnh báo mạnh mẽ nhất. Thay vào đó, ông ta chỉ trầm ngâm gật đầu

“Rõ ràng anh không thể lường trước được điều đó, đặc biệt là sau khi họ đã đảm bảo tất cả và anh đã trả cho họ những khoản hậu hĩnh. Bạn của tôi, có vẻ như bọn họ không còn có những điều cơ bản của đạo đức kinh doanh” ông ta nhìn quanh bàn và thấy những cái gật đầu đồng tình “Matsuda-san, có người nào hợp lý có thể nói rằng tất cả là lỗi của ông chứ?”

“Nhiều người sẽ nói thế” ông ta trả lời đầy cũng cảm, thực tế mọi người đều nghĩ thế thôi

“Không phải tôi, bạn ạ. Ai trong số chúng ta ngồi đây đáng kính hơn, trí tuệ hơn anh? Ai trong chúng ta ngồi đây có thể tự hào đã cống hiến nhiều cho công ty như anh chứ?” Raizo Yamata lắc đầu buồn bã

“Các bạn, quan trọng hơn, số phận tương tự đang chờ đợi tất cả chúng ta” một chủ ngân hàng nói nhỏ, hàm ý rằng ngân hàng của ông ta trên giấy tờ đang sở hữu tất cả các bất động sản của Matsuda ở cả Nhật bản và Hoa Kỳ, và sự thất bại của tập đoàn Matsuda sẽ làm giảm dự trữ của ngân hàng này đến mức nguy hiểm. Vấn đề là ngay cả khi ông ta có thể tồn tại vượt qua cơn khủng hoảng của tập đoàn này, xét cả mặt lý thuyết và thực tế, nhưng chỉ cần một thông tin sai lầm của một phóng viên báo địa phương về dự trữ dưới chuẩn của ngân hàng lộ ra thì đế chế của ông ta cũng sụp đổ. Hậu quả của những bài báo hoặc tin đồn sai có thể khiến ngân hàng lao vào cuộc đua và biến những không thành có. Chắc chắn số tiền được rút ra ở ngân hàng ông ta rồi cũng sẽ được gửi ở nơi khác – suy cho cùng vẫn còn một số bước đệm – và ông ta sẽ lại được một chủ ngân hàng khác cho vay để bảo vệ đồng nghiệp. Nhưng sau đó sẽ dẫn đến cuộc khủng hoảng thứ hai và sẽ phá hủy mọi thứ

Điều chưa được nói ra, và cũng có thể còn chưa được tất cả mọi người nghĩ tới, là những người ngồi trong chính căn phòng này đều có thể là nguyên nhân khủng hoảng vì những quyết định đầu tư tồi tệ của chính mình. Đây chính yếu, đây lại là điểm mù của tất cả mọi người – hoặc gần như tất cả, Yamata tự nhủ

“Vấn đề cơ bản là nền tảng kinh tế của đất nước chúng ta không được xây dựng trên đá, mà trên cát” Yamata bắt đầu nói như một triết gia “Chúa đã ban cho bọn Mỹ ngu ngốc và yếu đuối đó những gì chúng ta thiếu, vì vậy, dù người dân chúng ta có thông minh đến đâu thì chúng ta cũng luôn gặp bất lợi” ông ta đã từng nói những điều này trước đây, nhưng bây giờ là lần đầu tiên bọn họ lắng nghe cẩn thận và ông ta tự nhủ mình phải kiểm soát được bản thân, không quá kích động. Ông ta cố gắng tiết chế lời nói của mình một chút để tỏ ra thuyết phục hơn, nhìn liếc qua một người trong số những người ngồi đây, vốn trước đây thường tỏ ra chống đối

“Hãy nhớ những gì các anh đã nói, sức mạnh thực sự của chúng ta nằm ở sự cần cù của ông nhân và kỹ năng các nhà thiết kế? Bạn của tôi, đúng là như thế. Đó là sức mạnh của chúng ta, và hơn thế, đó là điều mà người Mỹ không có, nhưng do may mắn mỉm cười với những kẻ gaijin đó mà họ có thể biến vận may thành sức mạnh thực sự mà chúng ta thiếu, vì vậy họ có thể kiềm chế lợi thế của chúng ta” Yamata tạm dừng lại, đánh giá lại đám khán giả của mình, nhìn vào đôi mắt họ và thấy bầu không khí lạnh lẽo ở đó. Ngay cả khi được sinh ra trong nền văn hóa này và bị ảnh hưởng bởi các nguyên tắc của nó thì giờ ông ta vẫn phải tham gia vào canh bạc của chính mình. Đây chính là thời khắc đó. Ông ta chắc chắn “Nhưng cũng không hoàn toàn thực sự là thế. Họ đã chọn con đường đó và chúng ta đã chọn con đường khác. Và vì vậy, giờ chúng ta phải trả giá cho sai lầm của mình. Ngoại trừ một điều”

“Và đó là điều gì?” Một trong số người lên tiếng hỏi, thay mặt cho tất cả

“Bây giờ, các bạn, số phận đã mỉm cười với chúng ta, và con đường thực sự vươn tới sức mạnh vĩ đại của dân tộc đã mở cho chúng ta. Trong nghịch cảnh, nếu chúng ta tìm đúng, thì đó còn là những cơ hội”

Yatama tự nhủ ông ta đã đợi khoảnh khắc này suốt 15 năm rồi. Rồi ông ta cân nhắc, nhìn mọi người và chờ đợi câu trả lời, và nhận ra ông ta đã đợi cả đời cho chính khoảnh khắc này, từ năm 10 tuổi, vào cái tháng 2 năm 1944 đó, từ khoảnh khắc ông ta một mình rời nhà bước chân lên con tàu từ Saipan đến quần đảo chính của Nhật. Ông ta vẫn còn nhớ mình đứng trên đường ray, nhìn bố và mẹ và những người anh em đứng bên đường, Raizo rất dũng cảm và cố ghìm nước mắt, từ góc nhìn của đứa trẻ, biết rằng mình sẽ gặp lại họ, nhưng trong thâm tâm lại biết mình sẽ không bao giờ có thể gặp lại họ nữa

Họ đã bị giết, do bọn người Mỹ đó, xóa sổ ngôi nhà của ông ta khỏi mặt đất, bọn người Mỹ đó đã buộc gia đình ông ta phải nhảy xuống vách đá đó, lao xuống biển để tìm sự sống. Bởi vì các công dân Nhật, dù là quân đội hay không, đối với bọn người Mỹ, cũng chỉ là những con vật nuôi. Yamata vẫn còn nhớ nghe giọng đọc radio về chiến trường, về những “Wild Eagles” của Kido Butai đã diệt hạm đội Mỹ như thế nào, những người lính bất khả chiến bại của hoàng đế đã đánh đuổi bọn hải quân Mỹ đáng ghét quay trở lại biển ra sao, cách họ chiến đấu. Sau chiến tranh thế giới thứ nhất, họ đã tàn sát một số lượng lớn người Mỹ trên các ngọn núi của hòn đảo, vốn bị quân Đức chiếm giữ, và ngay lúc đó ông ta nhận ra rằng ép mình tin vào những lời nói dối đó là vô ích, và ông ta phải sống tiếp. Và rất nhanh sau đó radio lại đưa tin chiến thắng của quân Mỹ và thực tế quân Mỹ đang ngày càng tiến sát mảnh đất quê hương. Điều làm ông ta khó chịu là quê hương rộng lớn và hùng mạnh của mình không có khả năng ngăn chặn bọn man rợ, nỗi kinh hoàng của vụ ném bom, đầu tiên là ban ngày và sau đó là ban đêm, đốt cháy đất nước thành từng thành phố một. Máy bay Mỹ ngày đêm bắn phá các thành phố lớn, thiêu rụi từng thành phố thành tro bụi. Màu cam rực rỡ trên bầu trời đêm, đôi khi gần, đôi khi xa, và những lời nói dối của người chú, cố gắng giải thích điều đó, và cuối cùng là sự nhẹ nhõm mà ông ta nhìn thấy trên khuôn mặt của người chú khi tất cả đã kết thúc. Tuy nhiên, dối với Raizo Yamata, nỗi đau chưa bao giờ nguôi ngoai, không bao giờ khi ông ta mất cả gia đình, tổ ấm đã mất tăm mất tích, và thậm chí nỗi đau đó vẫn không thể biến mất khi lần đầu tiên nhìn thấy người Mỹ, một người vạm vỡ với mái tóc đỏ và làn da trắng đầy tàn nhang, cắt mái tóc kiểu thân thiện kiểu như một con chó, thì ông ta đã biết kẻ thù trông như thế nào

NGười trả lời không thể là Matsuda, không thể là ông ta, mà phải là một người khác, người có công ty vẫn còn trong tình trạng tốt. phải là người chưa bao giờ đồng ý với ông ta. Quy tắc này rất quan trọng, mặc dù bất thành văn và dù những đôi mắt không chuyển động thì những ý nghĩ vẫn còn đó. Người đàn ông nhìn xuống tách trà đã uống 1 nửa của mình – đây không phải là đêm uống rượu – và xem xét số phận tương lai của chính mình. Ông ta nói mà không nhìn lên, vì ông ta sợ hãi phải nhìn thấy những đôi mắt đang hau háu trên bàn

“Vậy, Yamata-san, làm thế nào mà chúng ta có thể đạt được mục tiêu mà anh đề xuất?”

“Không bịa đấy chứ?” Chavez hỏi. Anh đang nói chuyện bằng tiếng Nga, vì tiếng Anh không được phép nói ở Monterey và anh vẫn còn chưa học tiếng Nhật

“14 điệp viên” thiếu tá Oleg Yurievich Lyalin, KGB (đã nghỉ hưu) trả lời, đúng như thực tế bản ngã thẳng tính của ông

“Và họ chưa bao giờ hoạt động trở lại à?” Clark hỏi, đảo mắt liên hồi

“Họ không thể” Lyalin mỉm cười và lấy tay gõ nhẹ vào thái dương “THISTLE là kiệt tác của tôi. Nó hóa ra đã trở thành khoản bảo hiểm nhân thọ của chính tôi”

Ồ, không nói dối đấy chứ, Clark gần như thốt lên. Thật là phép màu khi Ryan có thể giữ cho ông ta còn sống. Trước đó, Lyalin đã bị đưa vào danh sách cần tử hình sau khi bị kết tội phản quốc, điều thường được KGB đích thân giải quyết. Nghe kể rằng ông ta biết được ngày hành quyết của mình sẽ diễn ra trong 1 tuần, bị áp giải đến văn phòng viên chỉ huy nhà tù, yêu cầu quyền của ông ta với tư cách là công dân Liên Xô, có quyền yêu cầu Tổng thống ân xá và nhờ viết một lá thư. Những người có đầu óc đơn giản có thể coi đó là điều hiển nhiên của kẻ sắp chết níu kéo khắp nơi. Lyalin thì lại nghĩ khác. Ông ta biết việc đó sẽ chỉ khiến đưa mình vào cái chết dễ dàng hơn, sau khi lá thư được niêm phong, ông ta sẽ được đưa trở lại phòng giam, và ở đó đao phủ sẽ đợi sẵn ngay khi cánh cửa mở, chỉ thẳng khẩu súng vào đầu ông ta và bóp cò. Vì biết sẵn điều này trong đầu, nên khi cầm cây bút, tay ông ta run lên và chân thì gần như muốn quỵ khi được đưa ra ngoài. Oleg Yurievich vẫn còn nhớ mình đã ngạc nhiên đến mức nào khi quản giáo yêu cầu ông thu dọn đồ đạc cá nhân và đi theo một lính gác, thậm chí còn tuyệt vời hơn khi quay lại văn phòng của viên chỉ huy, ở đó gặp một người mà lẽ ra chỉ có thể là công dân Mỹ, với nụ cười và bộ quần áo chỉnh tề của anh ta, không nhận ra sự ghê tởm của viên chỉ huy thể hiện khi phải nói lời từ biệt với tên phản bội

“Nếu là tôi chắc sẽ đái ra quần mất” Ding nhận xét, không khỏi rùng mình khi nghe đoạn cuối câu chuyện

“Tôi đã rất may mắn” Lyalin mỉm cười thừa nhận “Tôi đã đi tiểu ngay trước khi họ áp giải tôi lên văn phòng chỉ huy. Gia đình tôi đang đợi ở sân bay Sherremetyevo. Đó là một trong những chuyến bay cuối ngày của hãng PanAm”

“Hẳn phải có màn ăn mừng ra trò sau chuyến đi ấy nhỉ?” Clark mỉm cười hỏi lại

“Ồ, đúng thế” Oleg đảm bảo, không kể thêm rằng thật ra trên chuyến bay dài tới Sân bay quốc tế JFK ở New York, ông đã nôn mửa suốt và khi đến New York, ông đã khăng khăng làm chuyến taxi quanh thành phố để bảo đảm viễn cảnh tự do tưởng như bất khả thi đó lại có thật

Chavez rót đầy ly cho người thầy hướng dẫn của mình. Lyalin không muốn uống quá nhiều rượu nên gọi một ly bia “Tôi đã từng ở vài nơi rất căng thẳng, tovarich/ đồng chí, nhưng nơi đó khiến người ta thực sự khó chịu đấy”

“Tôi đã nghỉ hưu, như các cậu thấy đấy. Domingo Estebanovich, cậu học tiếng Nga ở đâu tốt thế?”

“Cậu nhóc này thật sự có tài năng về ngôn ngữ đấy, phải không?” Clark nói “đặc biệt là tiếng lóng”

“Này, tôi thích đọc sách, được chứ? Và bất cứ khi nào có thể tôi đều xem mấy chương trình truyền hình Nga hoặc đại loại thế. Có chuyện gì sao?” Câu cuối anh thản nhiên nói bằng tiếng Anh. Không có câu tương tự kiểu này trong tiếng Nga

“Cậu quả là có tài năng trong lĩnh vực này, anh bạn trẻ” thiếu tá Lyalin nói, nâng cốc

Chavez chấp nhận lời khen. Khi gia nhập quân đội Hoa Kỳ, anh còn chưa có bằng tốt nghiệp trung học, chủ yếu vì được hứa hẹn làm lính bộ binh, chứ không phải kỹ thuật viên tên lửa, nhưng anh rất vui mừng khi chỉ trong thời gian ngắn đã tốt nghiệp Đại học George Mason và lấy bằng cử nhân, và giờ thì đang hoàn thành luận văn thạc sỹ. May mắn của anh quả là kỳ diệu và anh tự hỏi liệu có bao nhiêu người từ quê hương mình có thể đạt được như vậy

“Vậy Mrs. Foley có biết ông để lại mạng lưới tình báo đó không?”

“Có, nhưng hầu hết các nhân viên nói tiếng Nhật của cô ấy phải ở nơi nào đó khác. Tôi không nghĩ họ sẽ cố gắng tái hoạt động nếu không cho tôi biết trước. Bên cạnh đó, họ chỉ tái hoạt động nếu nhận được chỉ thị đúng”

“chúa ơi” Clark thì thào, cũng bằng tiếng Anh, vì mọi người thường có thói quen chửi thề bằng tiếng mẹ đẻ. Đây là hệ quả của việc CIA hạ số lượng nhân viên tình báo để ủng hộ mấy cái dữ liệu điện tử vớ vẩn, tất nhiên dữ liệu điện tử rất hữu ích nhưng nó không toàn năng như mấy người ngồi văn phòng máy lạnh cả ngày tin tưởng. Trong số 15.000 nhân viên CIA thì chỉ có đâu đó khoảng 450 người là sỹ quan hoạt động hiện trường, tham gia các hoạt động thực địa, nói chuyện với người thực và cố gắng xâu chuỗi các ý tưởng thay vì chỉ ngồi đếm hạt đậu và đọc báo “Ông biết đấy, đôi khi tôi tự hỏi làm thế nào chúng ta có thể chiến thắng được cuộc chiến chết tiệt đó”

“Hoa Kỳ đã cố gắng làm việc chăm chỉ để tránh cuộc chiến đó, nhưng Liên Xô làm việc chăm chỉ hơn” Lyalin tạm dừng lại “THISTLE chủ yếu thu thập thông tin tình báo thương mại. Chúng tôi ăn cắp rất nhiều thiết kế và quy trình sản xuất công nghiệp từ Nhật, và chính sách của đất nước anh thì không sử dụng các tổ chức tình báo cho mục đích đó” ông lại tạm dừng lại rồi tiếp tục nói “ngoại trừ một điều”

“Là gì, Oleg?” Chavez hỏi, mở một lon bia Coors khác

“Domingo, ở Nhật không có sự khác biệt nhiều giữa doanh nhân và chính phủ. Tôi đã mất nhiều tháng trời để giải thích cho người bên cậu biết điều này. Ở đó doanh nhân chính là chính phủ. Quốc hội và bộ trưởng, họ đều là những ‘huyền thoại’, maskirovka (chiến thuật ngụy trang) để xây dựng đế chế kinh doanh mà thôi”

“Trong trường hợp đó, có lẽ có một chính phủ trên thế giới này biết cách để chế tạo một chiếc xe của thập kỷ” Chavez khúc khích cười. Anh đã từ bỏ việc mua con xe Corvette mơ ước – mẹ kiếp nó đắt quá – và định tậu một con “Z” thể thao với giá bằng môt nửa. Và giờ mình lại phải xem xét lại, Ding tự nhủ. Anh cần phải có trách nhiệm và ổn định hơn nếu dự định kết hôn, không phải sao?

“Nyet/ Chưa. Các cậu nên hiểu điều này: Đối thủ không như quốc gia của các cậu nghĩ. Các cậu biết tại sao mà mấy cuộc đàm phán với họ luôn bế tắc không? Tôi đã phát hiện ra sự thật này từ lâu và KGB cũng đã hiểu rất rõ điều này”

Bởi vì họ phải thế, Clark tự nhủ, gật đầu. Mấy lý thuyết cộng sản đã tiên đoán “sự thật” đó mà, không phải sao? Mẹ kiếp, chả có gì vui cả! “Việc chọn lựa thế nào?” anh hỏi

“Tuyệt vời” Lyalin bảo đảm “văn hóa của họ, rất dễ để nhận lời xúc phạm nhưng họ sẽ không tỏ vẻ đáp lại nó đâu. Họ giỏi che dấu sự tức giận. Rồi, tất cả những gì cậu cần làm khi đó là tỏ vẻ thông cảm”

Clark lại gật đầu, trong đầu thầm nghĩ, gã này đúng là dân chuyên nghiệp thực thụ. 14 điệp viên có tên tuổi địa chỉ, số điện thoại đã in dấu trong đầu anh và, không ngạc nhiên gì, không ai ở Langley theo tiếp vì mấy cái đạo luật đạo đức ngu xuẩn bị đám luật sư đè đầu cưỡi cổ CIA- một đám công chức mọc lên như cỏ dại, lúc nào cũng ra rả mọi thứ CIA làm phải tuân theo đạo đức nghiêm ngặt, đã khiến cho hoạt động của họ bị hạn chế khắp mọi nơi. Chà, anh và Ding không phải từng bắt cóc Corp trước đây sao?  Vì công lý, chắc chắn rồi, nhưng nếu họ mang hắn về Mỹ xét xử, thay vì để hắn lại đó cho đám đồng hương của mình, thì vài tên luật sư bào chữa đức cao vọng trọng, có lẽ sẽ la hét trước các máy quay và bồi thẩm đoàn 12 người (đàn ông và phụ nữ) tốt rằng tên đó là một người yêu nước, đã chống lại những kẻ xâm lược nước mình thế nào, vân vân và mây mây…

“Một điểm yếu thú vị” Chavez  thận trọng lưu ý “Tất cả mọi người trên thế giới này đều thực sự giống nhau, phải không?”

“Chỉ có mặt nạ đeo khác nhau thôi, chứ tâm thì như nhau hết” Lyalin khẳng định, cảm thấy mình giống một giáo viên hơn. Cuộc trò chuyện ngẫu hững này là bài học tốt nhất ông có thể dạy họ hôm nay.

Trong số tất cả những lời than thở, câu thường xuyên nhất được nghe chắc chắn là, Giá mà tôi biết biết. Nhưng chúng ta không thể biết, không thể biết khi nào thần chết đến hay khi nào giận dữ, khi nào bắt đầu có sự khác nhau giữa tình yêu và sự nồng ấm. Pierce Denton đã dọn đồ lên xe chuẩn bị cho chuyến đi đến Nashville. Đây không chỉ là một chuyến dã ngoại bình thường. Cả hai cô con gái sinh đôi đều đã ngồi trên ghế an toàn cho em bé được lắp đặt trên băng ghế sau chiếc Cresta và chiếc ghế an toàn nhỏ hơn ở giữa dành cho em bé trai mới sinh của họ, Matthew. Hai bé gái sinh đôi, Jesssica và Jeanine, 3 tuổi rưỡi, đối với cha mẹ của họ có cảm giác như vừa sống sót qua “chuyến đi hai người” khủng khiếp của cuộc hành trình cho hai bé tập đi và nói chuyện. Giờ, cả hai đều mặc váy ngắn màu tím và quần bó trắng, đã cho phép Bố và Mẹ được đặt hai đứa lên ghế ngồi của mình. Matthew được đặt lên sau, khóc lóc khó chịu nhưng hai bé gái biết rằng chuyến đi sẽ nhanh chóng đưa thằng nhóc vào giấc ngủ thôi, và thằng nhóc sẽ luôn ngủ, trừ khi đến giờ mẹ cho bú. Đây là một ngày trọng đại, họ sẽ đến nhà bà ngoại nghỉ cuối tuần

Pierce Denton, 27 tuổi, là một sỹ quan cảnh sát ở Greenville, Tennessee, vẫn đang theo học khóa học ban đêm để lấy bằng cử nhân, nhưng không có tham vọng gì cao xa hơn ngoài việc xây dựng gia đình và có một cuộc sống thoải mái ở vùng núi rợp bóng cây này, nơi trong lúc rảnh rỗi, anh có thể đi săn và câu cá cùng với đám bạn, tham dự lễ ở nhà thờ và có cuộc sống tốt đẹp như bất kỳ người nào mong muốn.  Công việ của anh ít áp lực hơn so với các đồng nghiệp ở nơi khác và anh không hề hối tiếc một chút nào. Giống như mọi thành phố nhỏ của Mỹ, Greenville cũng có vấn đề của riêng mình, nhưng ít hơn nhiều so với những gì anh thấy trên TV và đọc báo chuyên ngành thường đặt ở văn phòng. Vào lúc 8.15 phút sáng, anh lùi xe vào con đường vắng lặng và lái về phía trước, đầu tiên rẽ vào quốc lộ 11E. Anh đã được nghỉ ngơi và hoàn toàn tỉnh táo, với 2 ly cà phê buổi sáng như thường ngày, xua tan cơn buồn ngủ thường có thể xuất hiện khi anh và vợ, Candice, ngủ chung với một đứa trẻ sơ sinh. Trong vòng 15 phút anh đã tiến vào Xa lộ tiểu bang số 81, hướng về phía nam, ngược với ánh mặt trời

Một buổi sáng thứ bảy ít xe cộ qua lại, và không giống như hầu hết các sỹ quan cảnh sát, Denton không thích tốc độ, ít nhất là khi lái xe cùng với cả gia đình. Thay vào đó, anh lái xe ở tốc độ ổn định 70 dặm/giờ, chỉ cao hơn một chút so với giới hạn tốc độ 65 dặm/giờ. Xa lộ 81 là đường liên bang điển hình của Mỹ, rộng và êm ái. Anh nghĩ về con đường uốn khúc hướng về phía tây nam qua những ngọn núi nơi những người định cư châu Âu ban đầu đã để lại dấu chân khi họ lần đầu tiên di chuyển về phía tây. Tại New Market, xa lộ 81 là nơi giao nhau với I-40 và Denton gia nhập với luồng giao thông vành đai phía tây từ North Carolina. Rất nhanh anh sẽ tới Knoxville. Kiểm tra gương chiếu hậu, anh thấy cả hai cô con gái đều trong trạng thái ngủ lơ mơ, và tai anh cũng nghe thấy tiếng thở đều của Matthew. Ngồi phía bên phải, Candy Denton cũng đang ngáy. Cậu con trai nhỏ của họ chưa có thói quen ngủ suốt đêm, điều này khiến vợ anh mệt mỏi hàng đêm và cô không mấy khi được ngủ đủ 6 tiếng từ…chà, từ lúc Matt sinh ra, thực tế là thế, anh tự nhủ. Vợ anh là người nhỏ nhắn, và phải thêm gánh nặng cho lần mang thai này. Đầu Candy tựa vào cửa sổ bên phải, tranh thủ nghỉ ngơi trước khi thằng nhóc Matthew thức dậy thông báo nó cần bú. Với chút ít may mắn, có thể nó sẽ ngủ đến khi họ đến Nashville

Đoạn đường nhó khăn duy nhất nếu có thể có là ở Knoxville, một thành phố cỡ trung nằm bên bờ bắc của Sông Tennessee. Nó là một đường vòng cung đủ lớn bên trong I-640, nhưng Denton sẽ tránh chỗ đó, anh thích lái thẳng về phía tây hơn là đi cao tốc trong nội thành

Thời tiết đang ấm dần lên. 6 tuần trước vẫn còn rất mệt mỏi với những cơn bão tuyết liên tục, chi phí dọn đường và trả thêm giờ cho công nhân của Greenville từ lâu đã vượt qua ngân sách. Anh phải giải quyết hơn 50 vụ tai nạn giao thông nhỏ và 2 vụ lớn, nhưng chủ yếu anh hối hận vì đã không mang chiếc Cresta mới này đi rửa vào đêm qua. Lớp sơn bóng bị dính muối sạn và anh mừng vì chiếc xe có thêm sơn đế như một “tùy chọn tiêu chuẩn” vì chiếc xe bán tải cũ của anh không có cái này và ngày càng cũ nát ngay cả khi nó vẫn nằm trước cửa nhà họ. Ngoài điều đó ra thì xe này được đánh giá tốt. Nếu nó có thêm khoảng trống để chân thì tốt hơn nhiều, nhưng đây là chiếc xe của vợ chứ không phải của anh và nó đủ khoảng không cho cô để chân. Nó cũng nhẹ hơn chiếc xe gắn radio cảnh sát của anh, mã lực nhỏ hơn gần nửa nên lái xe hơi rung, mặc dù phần lớn nó đã bị hấp thụ bởi các giá gắn động cơ bằng cao su. Chà, anh tự nhủ, điều đó đã giúp bọn trẻ chìm vào giấc ngủ

Ở đây chắc chắn có tuyết rơi dày đặc. Anh nhận thấy muối đá chất thành đống ở giữa đường lái xe, giống như đường mòn trên cát. Thật đáng tiếc thì họ phải sử dụng quá nhiều, nó thực sự cản trở chiếc xe. Nhưng không phải chiếc xe của anh, Denton chắc chắn, vì anh đã đọc kỹ bản kỹ thuật trước khi quyết định khiến Candy bất ngờ với chiếc Cresta đỏ này

Dãy núi cắt ngang qua phần này của Hoa Kỳ được gọi là Great Smokies, theo truyền thuyết địa phương thì nó được đặt tên bởi Daniel Boone (một anh hùng huyền thoại của biên giới Hoa Kỳ). Trên thực tế, địa danh ở các vùng từ Georgia tới Maine đều được thay đổi thường xuyên dọc theo tiểu bang. Ở khu vực này, , do độ ẩm do nhiều sông hồ mang lại, kết hợp với điều kiện khí hậu địa phương nên sương mù được tạo ra và xuất hiện quanh năm

Will Snyder của công ty Pilot Lines đang làm việc ngoài giờ, một tình huống kiếm thêm khá tiền dành cho các lái xe công đoàn. Chiếc đầu kéo Fruehauf gắn với động cơ diesel Kentworth chất đầy cuộn thảm từ nhà máy Bắc Carolina, đang trên đường chuyển đến một đại lý bán buôn lớn ở Memphis. Là một tài xế giàu kinh nghiệm, Snyder rất mừng được đi giao hàng vào thứ 7 vì được trả công cao hơn và dù sao thì mùa bóng cũng đã kết thúc và cỏ vẫn chưa mọc. Anh đang tràn đầy hy vọng được quay về nhà kịp bữa tối. Đáng mừng là vào ngày cuối tuần mùa đông có rất ít xe cộ qua lại trên đường và anh đang trong khoảng thời gian tốt đẹp, viên tài xế tự nhủ, rẽ vào một góc bên phải, về phía thung lũng

“Uh-Oh” anh thì thầm. Không có gì bất thường khi thấy sương mù ở đây, gần lối ra phía Bắc của quốc lộ số 95,  xa hơn là hướng tới Oak Ridge. Nơi đây là điểm đen của I-40 thường xuyên có tai nạn và bây giờ đang có 1 vụ “Sương mù chết tiệt”

Có hai cách để đối phó với vấn đề này. Vài tài xế đạp phanh để giảm tốc độ nhằm tiết kiệm nhiên liệu, hoặc hoàn toàn có thể không giảm tốc độ chậm hơn. Nhưng Snyder không làm thế. Là một tài xế chuyên nghiệp anh chứng kiến các vụ tai nạn lớn hàng tuần trên cao tốc, vì vậy anh đi chậm lại tức thì, ngay cả trước khi tầm nhìn giảm xuống dưới 100 yard. Cũng phải mất thời gian để con quái vật khổng lồ này từ từ chậm lại và anh biết một tài xế đã từng đâm vào một chiếc xe hơi Nhật chỉ vì tính khoảng cách phanh không đủ, khiến viên tài xế xe con trở thành ổ bánh mì thịt. Thời gian tiết kiệm được không đáng để mạo hiểm đến thế, và anh ghi nhớ bài học. Anh khéo léo chuyển sang số thấp hơn, biết điều gì là khôn ngoan nhất và bật đèn

Pierce Denton bắt đầu thấy tức giận. Một chiếc Cresta khác, chiếc C99 phiên bản thể thao này chỉ được sản xuất tại Nhật. Đôi mắt được đào tạo bài bản của anh nhận ra rằng chiếc xe màu đen với các sọc chéo màu đỏ đang chạy quá tốc độ 80 dặm/giờ. Ở Greeneville là sẽ bị thẩm phán Tom Anders đưa cho vé phạt 100usd cùng lời khiển trách nghiêm khắc. Hai đứa trẻ này đến từ đâu vậy? Anh thậm chí còn không kịp nhìn thấy chúng trong gương chiếu hậu. Biển tạm thời. Hai đứa con gái trẻ, có lẽ chỉ có 1 đứa vừa nhận được bằng lái xe và được bố tặng cho cái xe, mời thêm đứa bạn đi chơi cùng để trải nghiệm tự do thực sự ở Mỹ, sỹ quan cảnh sát Denton nghĩ, tự do để trở thành đứa ngu xuẩn và nhận được vé phạt vào ngày đầu tiên đi trên đường. Nhưng đây không phải khu vực làm việc cuẩ anh mà là của những cảnh sát liên bang khác. Đúng là đám thiếu niên điển hình, anh nghĩ và lắc đầu. Bọn họ nói chuyện phiếm khi đi xe và không thèm quan sát tình hình đường xá, tốt hơn là cứ để bọn họ vượt lên phía trước và mình đi sau sẽ an toàn hơn

“Chúa ơi” Snyder thở ra. Dân địa phương, anh đã từng nghe ở một trạm dừng đỗ, khi gọi họ là “những người điên rồ” ở Oak Ridge.  Bất kể nguyên nhân  gì thì tầm nhìn giờ đã giảm xuống dưới 30 feet. Không tốt. Anh lập tức đưa đèn pha vào trạng thái nhấp nháy khẩn cấp và giảm tốc độ hơn nữa. Anh chưa bao giờ tính toán, nhưng với trọng lượng của chiếc xe kéo, sẽ mất hơn 60 feet để đi chậm ở tốc độ 30 dặm/giờ, trong điều kiện đường khô ráo, nhưng không phải điều kiện đường bây giờ. Mặt khác…không, anh nghĩ, không còn lựa chọn nào khác. Anh giảm tốc độ xuống tiếp 20 dặm/giờ. Vậy là anh sẽ mất thêm nửa giờ chạy xe nữa. Pilots biets rõ về  tình hình tuyến I-40 này và họ luôn nó là thà tốn thời gian còn hơn phải chịu khoản bồi hoàn không được bảo hiểm chi trả.  Với mọi thứ có trong tay, viên tài xế bật radio CB tới tổng đài phát thanh để cảnh báo các đồng nghiệp của mình

Nó giống hệt với tình trạng bên trong quả bóng Ping-Pong, anh nói với họ qua Kênh 19 và mọi giác quan của anh ở tình trạng báo động, chăm chú nhìn màn sương trắng phía trước trong khi không ngờ có thảm họa ập đến từ phía sau

Sương mù đến quá đột ngột. Dự đoán của Denton đã đúng. Nora Dunn chỉ còn cách sinh nhật 8 ngày nữa, bằng lái xe tạm thời của cô chỉ còn 3 ngày và đang lái chiếc C99 đầu tiên của mình ở tốc độ 49 dặm/giờ. Lúc đầu, cô chọn một con đường rộng, bằng phẳng để xem xe có thể đi với tốc độ bao nhiêu, vì cô còn trẻ và người bạn Amy Rice yêu cầu. Chiếc đầu đĩa CD đang bật ở âm lượng lớn trong khi họ trao đổi về mấy chàng trai ở trường, Nora hoàn toàn không chú ý đến tình hình đường xá, vì dù sao thì cũng không khó khi duy trì lái xe ở làn bên phải, đúng không và bên cạnh đó, cũng không ai xuất hiện ở gương chiếu hậu để mà lo lắng và sở hữu một chiếc ô tô còn thú vị hơn nhiều so với hẹn hò với bạn trai mới, vì bọn họ sẽ luôn lái xe, bằng cách này hay cách khác, người ta cứ nghĩ là phụ nữ trưởng thành không thể tự mình lái xe ấy

Nét mặt cô có chút ngạc nhiên khi tầm nhìn giảm xuống nhiều – Nora không thể ước lượng khoảng cách chính xác- và cô nhấn phanh giảm tốc độ một chút so với tốc độ đang chạy 84 dặm/giờ. Phía sau không có xe cộ, phía trước cũng thế. Các giáo viên dạy lái xe đã nói với cô mọi thứ cần biết nhưng có những bài học khác thì có thứ cô lắng nghe, có thứ không. Thường những bài học quan trong lại đến từ kinh nghiệm. Dù sao thì kinh nghiệm là một giáo viên mà cô chưa được học hoàn toàn và trong tình hình hiện tại, độ dốc thay đổi quá nhanh

Cô nhìn thấy ánh đèn nhấp nháy của đầu kéo Fruehauf nhưng con đường này mới với cô và cố nghĩ đèn vàng có thể đèn đường, ngoại trừ việc hầu hết các xa lộ tiểu bang không có đèn, một thực tế mà do kinh nghiệm lái xe còn quá ít nên cô không biết. Tại thời điểm này, cô nhìn thấy cái bóng hình hộp màu xám, nhưng đã quá muộn, và tốc độ của cô chỉ giảm xuống còn 65 dặm / giờ. Đối với một chiếc xe kéo đang chạy ở tốc độ 20 dặm/giờ, điều đó gần tương đương với việc va vào một vật thể đứng yên 30 tấn với tốc độ 45 dặm một giờ.

Nó luôn là âm thanh gây nổi da gà. Will Snyder đã từng nghe thấy trước đây và nói gợi anh nhớ đến âm thanh kêu cót két của một chiếc xe tải chở những chiếc lon bị vò nát và tiếng rít không tưởng của thân xe bị nghiền nát bởi tốc độ và khối lượng, dựa theo các quy luật vật lý mà anh học từ trường đời chứ không phải trường học

Rung động dữ dội ở góc sau bên trái của rơ-moóc khiến nửa trước của chiếc xe dài 45 feet bị xoắn sang phải, nhưng may mắn thay, tốc độ thấp cho phép anh kiểm soát xe mình dễ dàng để dừng lại nhanh chóng. Nhìn về phía sau và phía bên trái, anh thấy phần còn lại của chiếc xe Nhật mới tinh từng rất tuyệt mà em trai anh cũng muốn mua, và ân tượng đầu tiên của Snyder là họ sống sót vì chiếc xe hơi nhỏ, nhưng anh đã nhầm. Phần đầu xe bên phải bị xé toạc, khung xe biến dạng rõ rệt. Snyder chớp chớp mắt rồi cẩn thận nhìn, ở nơi được cho là cửa sổ phía trước là tấm kính sáng, anh thấy màu đỏ …

“Ôi, Chúa ơi”

Amy Rice đã chết dù các túi khí trên xe đã bung. Tốc độ của cú va chạm đã đẩy cô và chiếc xe vào bên dưới của rơ-moóc, nơi có tấm chắn bùn phía sau vốn được sử dụng để tránh hư hỏng cho ụ tải, cắt cơ thể như một chiếc cưa máy. Nora Dunn vẫn còn sống nhưng bất tỉnh. Chiếc xe Cresta C99 mới cứng giờ đã nát bét, thân động cơ bằng hợp kim nhôm bị nứt, khung xe bị bẻ cong đi 16 inch, nặng nhất là bình xăng đã bị hư và nằm ép giữa khung thân xe. và bắt đầu bị rò rỉ dầu

Snyder nhìn thấy xăng dò rỉ. Động cơ chiếc xe tải vẫn đang chạy, anh nhanh chóng đánh lái đến tấm chắn đường và nhảy ra khỏi buồng lái, mang bình chữa cháy chạy đến. Anh không đủ thời gian để đến đó nhưng đã kịp cứu mạng mình

• • •

“Chuyện gì vậy, Jeanie?”

“Jessicca!” Cô gái nhỏ khăng khăng, tự hỏi tại sao không ai có thể phân biệt được hai chị em bé, kể cả cha

“Chuyện gì vậy, Jessicca” cha bé hỏi lại với nụ cười kiên nhẫn

“Nó hôi quá!” bé khúc khích

“Được rồi” Pierce Denton thở dài. Anh lắc vai vợ, đó là khi anh nhìn thấy sương mù và chân thả ga

“Chuyện gì thế, anh yêu?”

“Matt có chuyện kìa”

“Được rồi…”Candace nới lỏng dây an toàn và quay người nhìn lại

“Anh hy vọng em sẽ không làm việc đó đâu, Candy” Anh cũng quay người lại, không phải lúc. Khi anh làm thế, chiếc xe hơi chuyển sang bên phải, và mắt anh cố gắng quan sát đường và những gì trong xe cùng một lúc.

“Cứt thật!” theo bản năng, anh đánh xe sang trái, nhưng quá xa. Khi tay trái quay mạnh vô lăng, anh biết một sự thật không thể thay đổi. Đánh phanh cũng không giúp được gì. Đường trơn trượt khiến bánh sau quay tròn, chiếc xe trượt thẳng sang một bên, sắp tông vào một chiếc Cresta khác. Suy nghĩ cuối cùng của anh, đây chẳng phải chính là chiếc xe đó…? Ngoài khả năng nhận biết nó có màu đỏ, Snyder hoàn toàn không nhìn thấy phần thân của chiếc xe cho đến khi đến gần. Chiếc xe tải đậu cách đó 20 feet, anh cầm bình cứu hỏa chạy đến hiện trường tai nạn, cầm chiếc bình cứu hỏa như cầm quả bóng đá

Chúa ơi! Denton không có thời gian để nói điều gì. Suy nghĩ đầu tiên là cú đâm không quá nghiêm trọng. Anh đã thấy những điều tồi tệ hơn. Vợ bị văng sang một bên khiến chiếc xe bên phải va phải theo quán tính, không hay. Những bọn trẻ vẫn ở trên ghế an toàn ở hàng ghế sau, cảm ơn chúa, và…

Yếu tố quyết định cuối cùng trong việc kết thúc 5 mạng sống là sự ăn mòn hóa học. Bình xăng, giống như chiếc xe C99 đó, không bao giờ được mạ kẽm đúng cách. Nó đã tiếp xúc với nước mặn trong hành trình băng qua Thái Bình Dương, và sau đó bị muối tấn công trên những con đường dốc ở miền đông Tennessee. Các mối hàn trên bình xăng đặc biệt yếu và lỏng lẻo khi va chạm. Khung chiếc xe bị biến dạng khiến bình xăng bị kéo lê trên mặt đường bê tông gồ ghề. Tấm bảo vệ dưới cùng của hộp không bao giờ được cố định hoàn toàn mà chỉ đơn giản là rơi ra, và một điểm yếu khác trong hộp kim loại đã bị nứt. Bản thân hộp làm bằng thép nên sinh ra tia lửa điện, làm xăng bốc cháy, giờ đã bùng thành đám hỏa

Quả cầu lửa thiêu đốt làm tan một phần sương mù, tạo ra một ngọn lửa rất sáng. Các phương tiện chuẩn bị đi qua đây đã hoảng sợ dừng lại, dẫn đến ba chiếc xe tông nhau ở đường lái xe về hướng đông cách đó cả trăm thước, nhưng chưa đến mức nghiêm trọng khiến mọi người phải nhảy ra khỏi xe. Ngọn lửa cũng bốc cháy từ xăng dò trên xe Nora Dunn, ngay lập tức nhấn chìm cô trong ngọn lửa cuồng nộ và thiêu chết cô gái, thật tội nghiệp khi cô không bao giờ có thể tỉnh lại được nữa. Lửa đã cuồng nộ bao trùm và lấy đi mạng sống của cô.

Will Snyder đến đủ gần để nhìn thấy cả 5 khuôn mặt trên chiếc xe Cresta màu đỏ tiếp theo. Khuôn mặt của người mẹ và đứa bé là điều anh sẽ không bao giờ quên trong đời, và anh sẽ không bao giờ quên người mẹ ngồi giữa hàng ghế đầu, ôm đứa con trên tay. Mặt cô chợt quay lại nhìn cái chết sắp xảy ra, đôi mắt mở to nhìn người tài xế xe tải. Ngọn lửa trở nên kinh hoàng. Mặc dù Snyder đã ngừng chạy bộ, nhưng anh vẫn không ngừng tiếp cận. Cửa sau của chiếc Cresta màu đỏ bật mở, tạo cơ hội cho anh, vì ngọn lửa chủ yếu ở bên trái của chiếc xe bị cháy. Khi ngọn lửa bùng cháy trở lại thùng nhiên liệu ở dưới cùng của Cresta đỏ, anh lao thẳng về phía trước với một bình cứu hỏa trên tay như một vũ khí. Ở khoảnh khắc sinh tử này, anh không còn thời gian để nghĩ nữa nên chỉ có thể thử vận ​​may. Lúc này quần áo của anh đã bén lửa, ngọn lửa thiêu đốt cả mí mắt, nhưng may mắn là đôi găng tay lái xe đã bảo vệ tay anh. Anh phun khí chữa cháy vào khu vực ghế sau. Các chất carbon dioxide lạnh để bảo vệ cuộc sống của anh và người khác. Anh tìm kiếm trong một tấm chăn lớn màu vàng và tiếp tục phun sương trắng xung quanh đứa bé, nhưng đứa bé đã mất tích. Lúc này, bé gái ngồi bên trái khóc thét lên vì sợ hãi và đau đớn. Đứa trẻ ở đó, ngay trước mặt anh. Đôi tay đeo găng của anh sờ thấy chiếc khóa và nới lỏng nó. Anh kéo bé khỏi ghế an toàn dành cho trẻ em, làm gãy tay bé trong quá trình này. Sau đó, anh nhảy bằng cả hai chân và nhanh chóng lao ra khỏi biển lửa. Ngay bên cạnh lan can đường cao tốc có một đống tuyết được vun, anh nhảy vào, cởi bỏ quần áo đang cháy và phủ lên người đứa trẻ một lớp bùn nặng như muối để dập lửa. Cơn đau như kim châm trên mi mắt, lời cảnh báo tức thời nhất về điều gì sắp xảy đến. Anh buộc mình không được quay đầu lại. Anh có thể nghe thấy tiếng la hét phía sau, nhưng quay lại chiếc xe đang bốc cháy sẽ chỉ tự sát và anh buộc mình phải nhìn vào Jessica Denton, khuôn mặt bé cháy đen, hơi thở không đều, lúc nhanh lúc chậm, anh chỉ cầu mong cảnh sát và xe cấp cứu đến sớm. Thời điểm cảnh sát và xe cấp cứu đến, đã mười lăm phút trôi qua, anh và đứa trẻ vẫn đang trong trạng thái sốc và bàng hoàng.

« Lùi
Tiến »