Hung thủ giết Annie Boone bắt đầu lo lắng.
Hắn chưa có lý do gì lo ngại vì cảnh sát còn lâu mới theo dõi hắn. Nhưng hắn nhớ đến mọi chi tiết nhỏ, muốn qua mắt cảnh sát, gọi một cú điện thoại và có lẽ đó là một sai lầm lớn.
Hung thủ gọi điện cho đứa bé, gọi Monica. Hắn dặn đừng cho bà biết có người gọi điện cho nó, nhưng Monica vẫn nói chuyện lại với bà, vì vậy Carella và Kling đến thăm ngay.
Con bé nhận ngay ra Kling, kêu lên.
- Xin chào chủ Bert.
- Chào Monica. Chú giới thiệu đây là thanh tra Carella.
Bà Travail đề nghị:
- Tôi mong việc này không làm cho con bé quá đảo lộn tâm trí. Dù sao nó cũng chỉ là một đứa bé.
- Chúng tôi chỉ hỏi cháu mấy câu thôi. Đây là thanh tra Carella.
- Được rồi - bà nói và gật đầu chào Carella - Tôi ở lại đây được không?
- Bà ở lại chứ - Carella nói với một nụ cười.
Kling nhận thấy bà Travail thái độ vui vẻ, cười với Carella, tự hỏi anh này vì sao có những thành công như vậy đối với đàn bà đủ các lứa tuổi và trong mọi trường hợp. Anh khẽ thở dài và tự an ủi mình đã gây được tình cảm với Monica.
- Bà bảo cháu bé sáng nay nhận được cú gọi điện thoại? Anh hỏi.
- Vâng. Ít nhất thì cháu xác định với tôi như thế.
- Sao, đúng đấy chứ - Monica nói to lên.
- Bà chắc là đúng rồi, bà nói và ngảnh lại với hai anh thanh tra: Các anh biết không, cháu nói không rõ ràng nên tôi...
- Không rõ ràng là thế nào? Monica hỏi.
- Cháu đúng là có nhận được một cú điện thoại? Kling mỉm cười hỏi.
- Đúng chứ, cháu nói rồi. Sao?
- Vào lúc mấy giờ?
- Cháu không biết.
- Cháu chưa biết đọc giờ - bà Travail cắt ngang. Lúc đó vào buổi sáng, cháu không đi học vì hơi cảm. Vả lại tôi sợ... ông hiểu chứ? Tôi ngại anh ta có thể bắt lấy cháu, tôi không muốn để cháu ra ngoài nhiều.
- Bà nghĩ người gọi điện thoại biết cháu ở nhà?
- Tôi cũng không rõ.
- Cháu yêu này, người gọi điện thoại muốn nói riêng với cháu à? Kling hỏi.
- Cháu nghĩ thế! Người ta nói thế này: Monica phải không? Cháu bảo vâng. Người ta bắt đầu nói chuyện như thế đấy.
- Bà cháu lúc ấy ở đâu?
- Tôi đi mua thực phẩm - bà Travail trả lời.
- Người gọi điện thoại là đàn bà hay đàn ông?
- Cháu không biết.
- Các ông thấy tôi muốn nói không rõ ràng là như vậy đấy - bà Travail ngắt lời.
- Không rõ ràng nghĩa là gì? Monica nhắc lại.
- Nghĩa là người ta không chắc chắn về điều người ta nói, cháu yêu ạ. Kling dạy cho Monica.
- Đúng thế. Cháu không chắc chắn lắm.
- Cháu không nhận ra giọng nói của người ấy à? Chưa bao giờ nghe nói.
- Không.
- Giọng nói ra sao? mạnh, trầm trầm?
- Như thế. Gần gần thế.
- Như một giọng đàn ông.
- Như thế.
- Cháu không biết rõ lắm à?
- Không. Cũng có thể là một người đàn bà. Khó biết lắm. Như người ta nói trong một ống các tông. Buồn cười lắm.
- Qua một chiếc khăn tay chăng? Kling gợi ý với Carella.
- Có thể. Thế người ấy nói gì với cháu, Monica.
- Thế này. Lúc đầu người ấy nói: Monica Boone phải không? Cháu nói: Vâng, cháu đây. Người ta nói: chào Monica, cháu có khỏe không? Cháu nói: Cháu khỏe lắm, xin cám ơn. Vì bà ngoại dặn cháu bao giờ cũng phải lễ phép khi gọi điện thoại.
- Rồi sao?
- Người ta nói: Cháu có muốn là một bé gái ngoan không? Dĩ nhiên cháu nói có. Người ta bảo: Cháu có phải là một đứa bé thông minh không? Cháu không thích khoe khoang nhưng cháu cũng nói có.
- Sau đó?
- Sau đó người ta hỏi: Cách đây tám ngày mẹ cháu nhận được một bức thư, trong chiếc phong bì màu xanh. Cháu có thấy bức thư ấy không? Cháu không nhớ đã thấy bức thư nên trả lời: Có lẽ có, nhưng ai hỏi đấy?
- Người ấy trả lời thế nào?
- Người ta bảo: Là ai cũng thế thôi Monica; người quen của mẹ cháu. Cháu bảo: Vâng nhưng là ai?
- Và người đó nói tên với cháu?
- Không, người ta chỉ lặp lại: người quen của mẹ cháu, cháu có thấy bức thư ấy không? Lúc ấy cháu nhớ lại vì lúc nhận bức thư mẹ cháu có vẻ khổ sở lắm. Cháu thấy mẹ mở thư đọc rồi có vẻ rất bối rối. Cháu bèn nói là có thấy bức thư.
- Người ta lại nói thế nào?
Carella ngồi trên đi văng, bắt đầu ghi lại cuộc nói chuyện qua điện thoại theo con bé kể lại, viết nhanh những từ chữ, từng lời của Monica và người khả nghi.
Người khả nghi: Cháu thấy bức thư ấy ở đâu, Monica?
- Monica: Cháu không biết. Chỉ thấy mẹ đọc.
Người khả nghi: Mẹ nói gì với cháu?
Monica: Mẹ không nói gì. Vẻ bối rối lắm, thấy rất rõ.
Người khả nghi: Không nói ai gửi à?
Monica: Không.
Người khả nghi: Bây giờ cháu gắng nhớ lại đi, Monica. Sau khi đọc xong thư, mẹ cháu làm gì. Suy nghĩ tí nào.
Monica: Cháu không biết. Hình như mẹ đi gọi điện thoại.
Người khả nghi: Gọi cho ai? Cho cảnh sát chăng?
Monica: Cháu không biết. Này, cháu có quen một chú cảnh sát thực sự. Chú có một khẩu súng ngắn cũng súng thực.
Người khả nghi: Cháu có nói về bức thư với chú cảnh sát không?
Monica: Không. Sao cháu lại nói với chú ấy, một bức thư cũ chẳng để làm gì cả. Chú đi tìm một đứa trẻ ở mẫu giáo làm gì đó không tốt.
Người khả nghi: Cháu suy nghĩ xem, bây giờ bức thư ấy ở đâu?
Monica: Cháu không biết. Cháu phải đi đây. Búp bê của cháu đang ở trần và nó giận đấy.
Người khả nghi: Nó không lạnh đâu. Cháu có thấy bức thư trong phòng khách không?
Monica: Cháu không nhớ
Người khả nghi: Trong phòng ăn?
Monica: Nhà không có phòng ăn.
Người khả nghi: Trong phòng ngủ của mẹ?
Monica: Cũng có thể. Hoặc mẹ để trên bàn làm việc?
Người khả nghi: Mẹ để trên bàn làm việc à?
Monica: Cháu không biết. Ai mà hỏi lắm thế?
Người khả nghi: Chỉ cố gắng giúp đỡ mẹ cháu thôi. Bức thư ấy rất quan trọng. Cháu đi xem một tí được không?
Monica: Đi ngay à? Cháu xem ở đâu?
Người khả nghi: Trên bàn làm việc, trong ngăn kéo, trong tủ.
Monica: Cháu không đi xem được đâu. Không được sờ vào đồ đạc của mẹ, không có quyền lục lọi ngăn kéo. Mẹ không muốn thế. Mẹ đang đi nghỉ ở nông thôn, bà ngoại bảo thế. Khi về mẹ sẽ biết thôi.
Người khả nghi: Hiểu rồi, nhưng mẹ đi vắng, không biết được cháu lục lọi đồ đạc, ngăn kéo, đúng không?
Monica: Ồ! Biết đấy! Mẹ biết hết, ngay cả khi cháu nói dối. Ngón tay út của mẹ cháu mách hết. Mẹ đoán ra, cừ lắm.
Người khả nghi: Nếu cháu làm cẩn thận, mẹ không đoán ra đâu. Và nếu cháu tìm được bức thư, sẽ có quà đẹp cho cháu.
Monica: Cháu cũng chẳng muốn quà lắm. Còn nhiều việc phải làm. Cháu phải đi bận quần áo cho búp bê đây.
Người khả nghi: Monica.
Monica: Không nên thét lên. Mẹ bảo thét lên không lễ phép dù ở trong máy cũng vậy. Xin chào...
Carella ngẩng lên, hỏi.
- Thế là hết rồi à.
- Vâng, Monica trả lời. Cháu bỏ máy. Phải đi bận quần áo cho búp bê. Vả lại cháu chán rồi, ít nói chuyện lâu qua điện thoại, nhất là đối với người lớn.
- Người ấy có nói sẽ gọi lại không?
- Không. Cháu bỏ máy mà.
- Thế rồi người ta có gọi lại không?
- Không.
- Bức thư ấy đâu. Monica?
- Cháu không biết. Cháu nghĩ mẹ vứt đi rồi.
- Thế sao cháu nói với người ấy...
- Theo cháu, người ta có vẻ quan tâm về bức thư đến thế nên cháu ngại nói với họ mẹ đã vứt đi. Vả lại, cháu không biết chắc.
- Chúng tôi có thế lục tìm phòng con gái bà được không, thưa bà Travail, Carella đề nghị.
- Được chứ ạ.
- Có lẽ mất khối thì giờ đấy. Chúng tôi muốn truy xét đúng mức, thật kỹ càng.
Cho đến lúc đó, hung thủ vẫn còn may mắn. Họ tiến hành một cuộc truy xét kỹ càng - nhưng hai viên thanh tra không tìm thấy bức thư.