Thiên Vi ngã người xuống giường, cô khẽ thở dài, mỉm cười cay đắng. Cô nhớ lại vẻ mặt rạng rỡ hạnh phúc của Phương Đình khi bám lấy cánh tay Duy Phong đi vào. Bao nhiêu năm rồi, ngoại trừ việc đôi mắt bị mù ra, Phương Đình dường như chẳng thay đổi là bao so với lần đầu tiên hai người gặp nhau.
Năm đó, khi cô đang ở nhà, đột nhiên ba cô – ông Hữu Hùng đi về, đập cửa liên hồi gào thét bảo cô mở cửa. Thiên Vi hoảng sợ vô cùng, cô biết ông ta đã lại uống say. Cô trùm chăn kín người, mặc kệ ông ta đập cửa, nhất quyết không mở khóa.
Một lát sau, cô thấy ông ta đã thôi đập cửa, mới nhẹ nhàng thở ra.
Bên ngoài lại đổ một cơn mưa lớn, sấm chớp vang trời, Thiên Vi sợ hãi bịt chặt tai lại.
Bỗng bên ngoài tiếng lách cách vang lên, Thiên Vi hoảng hốt hiểu ra chuyện gì thì đã thấy ông Hữu Hùng đẩy cửa đi vào. Thiên Vi bật người ngồi dậy kêu lên:
- Ba muốn gì chứ?
- Tại sao hai mẹ con mày lại đối xử với tao như thế? – Hai mắt ông Hữu Hùng đỏ ngầu.
Thiên Vi sợ hãi co rúm người lại. Mặt mũi cô tái mét, nước mắt chực trào rơi trên gương mặt.
- Khóc, mẹ con mày chỉ biết khóc thôi sao? Tao ghét nhìn thấy hai mẹ con mày khóc nhất. Hai mẹ con mày cùng một giuộc với nhau, dám bắt cá hai tay.
- Ba, ba đang nói gì vậy hả ba? – Thiên Vi co rúm người lại, giọng cô yếu ớt kêu lên – Ba tỉnh lại đi, con xin ba mà.
- Im miệng đi. Là tao nuôi hai mẹ con mày mười mấy năm nay, là tao cho tiền, lo cái ăn cái mặc cho hai mẹ con mày. Vậy mà hai mẹ con mày dám phản tao. Được lắm, muốn phản tao à. Tao nhất định phải đòi lại tất cả.
Nói rồi ông Hữu Hùng lao đến bên Thiên Vi, Thiên Vi sợ hãi muốn thoát ra nhưng lại bị ông ta nhanh tay giữ lại, cô sợ hãi chắp tay cầu xin ông:
- Con xin ba, con lạy ba, ba tha cho con. Ba đừng làm như vậy mà. Ba à, ba tỉnh lại đi.
Cô biết ba cô đã say đến mức loạn trí rồi.
Đáng tiếc lời cầu xin của cô chẳng thể nào làm lay động được người say mất lí trí như ông Hữu Hùng. Cô vùng vẫy muốn thoát khỏi nơi này, đáng tiếc chẳng thể nào vùng thoát được, trái lại chỉ đổi lấy những cái tát tai đầy đau đớn.
Ông ta nhìn thấy sợi dây chuyền trên cổ cô, ánh mắt trừng trừng nhìn nó đến là đáng sợ. Đưa tay nắm lấy sợi dây chuyền giật đứt, rút nó ra khỏi cổ cô và bảo:
- Không được đeo nó nữa, nghe rõ chưa?!
- Đừng mà – Thiên Vi muốn giữ lại sợi dây chuyền mà mẹ đưa cho mình, không muốn đánh mất nó, cô giơ tay cố gắng giành lại nhưng đáng tiếc là không thể giành được. Ông Hữu Hùng quăng mạnh ném nó đi khỏi tầm tay của Thiên Vi. Cô ngoái đầu nhìn theo hướng bay của sợi dây truyền. Không ngờ nó bị ném lên bàn trong góc phòng của cô, nằm chỏng chơ trên chiếc hộp mẹ đã đưa cô.
Thiên Vi bỗng nhớ đến lời mẹ cô dặn: “Nếu con cảm thấy không còn nơi nương tựa, hãy mở cái hộp này ra”. Thiên Vi ngoái đầu nhìn chiếc hộp không rời mắt.
Bên ngoài vẫn mưa lớn và sét đánh ầm ĩ. Nước mắt cô lặng lẽ rơi.
Thiên Vi cũng không biết mình khóc bao lâu, bao nhiêu nước mắt đã rơi. Chỉ biết đến khi nước mắt đã khô cạn thật lâu mà nỗi đau đớn của cô vẫn không giảm bớt.
Nuốt nỗi cay đắng vào trong lòng, Thiên Vi cố gắng ngồi dậy, bước đến bên chiếc hộp mẹ cô để lại, cầm lấy chìa khóa trên sợi dây chuyền, mở khóa chiếc hộp. Cô lần lượt nhìn từng thứ kỉ vật của mẹ bên trong: một tấm hình có mẹ, ba cô và một người đàn ông, cả ba còn rất trẻ, một tấm hình khác là tấm hình mẹ cô thân mật dựa đầu vào vai người đàn ông kia, giống như hai người là người yêu của nhau. Thiên Vi có thể nhận ra nụ cười của mẹ cô rạng rỡ đến mức nào, trông mẹ thật hạnh phúc.
Một ít đồ kỉ niệm như đồng hồ đeo tay nữ đã hết pin, một chiếc nhẫn bằng bạc hình trái tim… và một lá thư.
Trong lòng Thiên Vi có gì đó nhoi nhói, một linh cảm mơ hồ khiến tay cô run rẩy khi chạm vào bức thư và lần giở nó ra. Thiên Vi nhận ra nét chữ của mẹ mình, cô nhìn từng chữ một trên bức thư, càng đọc, tay cô càng siết chặt lá thư hơn, cuối cùng cô không chịu đựng nổi ngã phịch xuống chiếc ghế bên cạnh, úp mặt xuống bàn bật khóc. Sự thật cô vừa biết thật quá tàn nhẫn.
Cô cảm thấy mình không thể ở lại ngôi nhà này khi đã biết sự thật khủng khiếp này. Hóa ra cô không phải con gái ông Hữu Hùng, mẹ bị người đàn ông mình yêu nhất bỏ rơi để cưới người phụ nữ khác, mẹ vì có thai cô mới chấp nhận lấy ông Hữu Hùng – người đã yêu đơn phương mẹ bao nhiêu năm làm chồng.
Ông ta không phải là ba cô cho nên mới…
Ông ta chắc chắn là hận mẹ cô, vì thế mà trở nên điên cuồng như vậy. Cô phải trốn đi, phải rời khỏi nơi đây.
Nghĩ là làm, Thiên Vi vội vã thu dọn một ít quần áo và gom hết tiền bạc mà cô có, ôm chiếc hộp của mẹ nhanh chóng rời khỏi ngôi nhà ngập tràn đau thương đó. Chỉ là đi ra ngoài, cô mới biết trời cao rộng lớn biết bao nhiêu, một cô gái như cô biết phải đi đâu. Nhà ngoại không còn ai, nhà nội thì… những người đó với cô hoàn toàn không có quan hệ. Hơn nữa họ chắc chắn sẽ báo cho ông Hữu Hùng. Cô cũng không muốn đến làm phiền Dạ Thảo, ông Hữu Hùng chắc chắn sẽ tìm đến nhà Dạ Thảo đầu tiên.
Chẳng có ai để cô có thể ở lại, bạn bè cũng không, Thiên Vi đến bệnh viện từ bên ngoài nhìn vào mẹ cô thật lâu.
- Mẹ, mẹ nói xem con phải đi đâu hả mẹ, con có nên đi tìm ông ấy hay không? Ông ấy liệu có nhìn nhận con hay không?
Trong lòng Thiên Vi cảm thấy thật nặng nề, cuối cùng cô khẽ nói:
- Dù ông ta có muốn nhận lại con hay không, con cũng không muốn gặp ông ấy.
Đáng tiếc, cuối cùng cô bất đắc dĩ vẫn đến nhà ông ấy nhấn chuông cửa, và cũng chính là lúc cô biết đến Phương Đình lần đầu tiên. Phương Đình là cô gái có gương mặt tròn bầu bĩnh dễ thương, đôi mắt trong sáng và có chiếc răng khểnh rất đáng yêu, vẻ mặt chẳng tí phiền muộn nào, cuộc sống dường như tràn đầy hạnh phúc. Đó là ấn tượng đầu của Thiên Vi với Phương Đình.
Lúc Phương Đình hỏi cô tìm ai, Thiên Vi thấy bối rối vô cùng, cô vẫn biết người ba ruột của cô chắc chắn cũng sẽ có con, chỉ không ngờ lại đối mặt nhanh như thế. Đối mặt với một Phương Đình như thế, lòng Thiên Vi chùn xuống, cô không nỡ làm gia đình hạnh phúc đó trở nên xào xáo.
Vậy nên cô nhìn Phương Đình mỉm cười và nói:
- Chị nhầm nhà thôi. Để chị đi tìm nhà khác.
- Chị muốn tìm nhà nào ở khu này, nói ra đi, biết đâu em biết thì sao – Phương Đình nhiệt tình giúp đỡ.
- Không cần đâu, chị tự đi tìm được rồi. Cám ơn em.
Nói xong cô rời bước chân đi ngay lập tức, môi cắn chặt kìm nén nước mắt, nhưng nước mắt vẫn chảy ra.
- Thiên Vi.
Tiếng gọi từ xa vang lại khi Thiên Vi ngồi trên một bậc thang nhìn những chiếc lá vàng rụng rơi theo cơn gió, lòng cô ước ao mình có thể là gió, để có thể tự do bay đi khắp nơi mà không chút vướng bận nào.
- Thanh Phong – Cô quay đầu lại khẽ ngạc nhiên, Thanh Phong trên tay cầm cái túi lưới banh, cưỡi xe đạp dừng lại trước mặt cô – Sao bạn lại ở đây?
- Mình phải hỏi Vi mới đúng. Khu này là khu nhà mình mà, mình vừa đi tập bóng về. Vi đi đâu thế, sao lại ngồi đây? – Thanh Phong bước xuống xe nhìn cô hỏi.
- À… – Thiên Vi cười ngượng ngùng rồi đứng dậy bảo – Mình chỉ đi loanh quanh cho đỡ buồn thôi, nghỉ hè rồi, không biết làm gì nên hơi chán.
- Bạn không đến tìm Duy Phong à? – Thanh Phong khẽ cười buồn lên tiếng hỏi.
Từ lúc bắt đầu với Duy Phong, Thiên Vi thường hay đến chỗ Duy Phong bán bóng bay ngồi chơi, có khi Duy Phong làm phục vụ ở quán nước, Thiên Vi đến đó vừa học vừa ngồi chơi, cả hai rất vui vẻ bên nhau. Tình cảm cô dành cho Duy Phong rất rõ ràng, bạn bè ai cũng biết, Thanh Phong cũng biết rõ nên chỉ ngậm buồn trong lòng. Vì Duy Phong không thể đi thi mà tìm được tình yêu của Thiên Vi, còn cậu thì được tấm bằng khen, xem như một sự trao đổi công bằng của số phận.
- Cậu ấy nghỉ hè rất bận, mình không muốn đến làm phiền thêm.
Thanh Phong không biết nên nói thế nào với Thiên Vi nữa, không khí giữa hai người bỗng im lặng ngượng ngùng. Mãi một lúc sau, Thanh Phong mới lên tiếng:
- Có muốn đến nhà mình chơi không?
Dù sao cô cũng không biết đi đâu nên cô nhanh chóng gật đầu.
Nhà Thanh Phong có rất nhiều sách, nhất là sách y, Thanh Phong có ý nguyện nối nghiệp ba mình nên cậu cũng đọc sách khá nhiều và nghiên cứu rất kĩ. Tuy không hiểu về y cho lắm, thế nhưng Thiên Vi vẫn chăm chú lắng nghe Thanh Phong nói, cô đặc biệt chú ý nghe lời giải thích của Thanh Phong về bệnh của mẹ cô. Cả hai cứ mải miết đến quên cả thời gian, khi hai cái bụng đánh trống, mới giật mình cùng nhau đi ra ngoài ăn.
- Mình phải đi học thêm rồi, không thể nói chuyện tiếp được. Để hôm khác chúng ta trò chuyện tiếp.
- Ừ, bạn mau đi đi, đừng lo cho mình – Thiên Vi gật đầu rồi chào tạm biệt Thanh Phong, cô nhìn Thanh Phong đạp xe quay về nhà mà nụ cười trên môi dần tắt. Cô không biết nên đi đâu.
Lang thang trong công viên vào giờ chiều buồn chán, Thiên Vi không ngờ có thể thấy gương mặt của Dạ Thảo. Dạ Thảo thấy mặt cô thì kích động lao đến ôm chầm kêu lên mừng rỡ:
- Trời ơi, Vi ơi là Vi, bạn đã đi đâu. Mình tìm bạn từ sáng đến giờ, mệt gần chết được.
- Sao lại tìm mình – Thiên Vi nghi ngờ ông Hữu Hùng đã đến tìm Dạ Thảo hỏi thăm về cô. Quả nhiên sự nghi ngờ của cô chính xác khi mà Dạ Thảo trợn mắt kêu lên.
- Còn sao nữa, ba Vi nói cả đêm qua Vi không về nhà, khiến mình lo lắng muốn chết được luôn đây nè. Hôm qua Vi đã ở đâu vậy? Chuyện gì đã xảy ra, mau nói cho mình nghe.
- Chuyện dài dòng lắm, bây giờ mình không muốn kể ra. Nói cho mình biết, ba mình đến tìm Thảo còn nói gì nữa hay không?
- Ờ, ba bạn nhờ mình nếu có gặp bạn thì bảo là bác ấy sẽ đưa mẹ bạn về nhà, bảo bạn mau về nhà – Thảo nhìn vẻ mặt căng thẳng của Thiên Vi cảm thấy lạ lắm, nhưng cũng nói ra.
Thiên Vi vừa nghe xong thì xém chút té xuống đất, may mà Dạ Thảo nhanh tay đỡ kịp.
- Vi sao vậy? – Dạ Thảo lo lắng dìu Thiên Vi đứng lên.
- Mình phải về nhà ngay.
Thiên Vi nói xong thì vội vàng chạy đi, cô ra ngoài đường, mò mẫm lại số tiền mình có để bắt taxi về nhà. Thật may mắn lúc đó một chiếc xe taxi không người đang trờ tới, Thiên Vi liền leo lên về nhà trong cặp mắt ngơ ngác không hiểu chuyện gì xảy ra của Dạ Thảo.
Buổi sáng, Thiên Vi thức dậy đi xuống lầu với vẻ mệt mỏi vô cùng, cả đêm dài bị bao phủ bởi một tầng kí ức, mãi đến gần sáng mới chợp mắt. Nếu như có thể, cô chỉ muốn vùi mình trên giường ngủ một giấc thật dài để đến khi tỉnh lại, mọi kí ức đều theo nước mắt cô mà trôi đi. Nhưng cuộc sống hiện tại của cô không cho phép cô trở nên yếu đuối, nó buộc cô phải mạnh mẽ, thật mạnh mẽ, nếu không cô sẽ bị nó nuốt chửng.
Thiên Vi không muốn ăn sáng, không muốn đối mặt với những người tưởng chừng là thân thuộc nhất với cô bây giờ.
Họ đối với cô còn xa lạ hơn những người xa lạ khác. Nhưng cô buộc bản thân ngồi xuống bàn đối diện với họ.
- Mắt con làm sao vậy?
Nghe ông Hoàng Minh hỏi, Thiên Vi mới vội dùng tay xoa nhẹ trên quầng mắt, cô cười ngượng ngồi xuống bảo:
- Tối qua con ngủ không được.
- Uống ít cà phê thôi, có việc gì đợi ngủ dậy rồi làm tiếp. Công việc thì có người khác thay mình làm tiếp, nhưng sức khỏe của mình chẳng ai giúp mình được đâu – Ông Hoàng Minh ân cần nhìn cô khuyên bảo – Con còn trẻ, cứ học tập và tiếp thu là được rồi.
- Phải đó, dù sao thì Henry, à Duy Phong cũng về nước rồi, có cậu ấy thì sau này ông đỡ vất vả hơn – Bà Kim Phượng bất chợt nói xen vào cuộc đối thoại của hai cha con. Bà vốn quen gọi anh là Henry, nhưng giờ bà muốn tỏ ra cho Thiên Vi thấy Duy Phong là người của bà ta, cho nên mới đổi cách xưng hô như thế.
- Hôm nay Henry có đến không? – Ông Hoàng Minh nghe nhắc đến Duy Phong bèn quay lại nhìn Phương Đình lên tiếng dò hỏi.
- Dạ có – Phương Đình ngồi trên bàn ăn nhưng trước mặt cô không hề có dĩa trứng ốp la như ông Hoàng Minh và bà Kim Phượng – Lát nữa anh ấy đến đón con cùng đi ăn sáng – Vẻ mặt Phương Đình khi nhắc đến Duy Phong đầy rạng rỡ.
Phương Đình vừa nói xong thì vừa lúc gia đình họ nghe tiếng bước chân tuy không gây âm thanh lớn nhưng mạnh mẽ dứt khoát, sau đó là thân hình cao lớn của Duy Phong.
- Con chào hai bác – Duy Phong khẽ cười chào ông Hoàng Minh và bà Kim Phượng, sau đó ánh mắt quét lướt qua ánh nhìn của Thiên Vi với sắc mặt lạnh lùng, rồi đi thẳng đến bên Phương Đình.
- Henry đến rồi đó hả con? – Ông Hoàng Minh ngẩng đầu lên nhìn thấy Duy Phong thì vui vẻ cười nói – Mau ngồi xuống ăn sáng cùng mọi người.
Nói dứt lời ông quay đầu nhắc nhở người giúp việc làm thêm một phần cho Duy Phong, nhưng anh nhanh chóng từ chối.
- Không cần đâu ạ, con đến là để đưa Phương Đình cùng đi ăn sáng.
Bà Kim Phượng nghe thế bèn cười bảo:
- Hèn chi Phương Đình cứ nhất quyết không chịu ăn sáng, hóa ra là chờ con đến đón.
Phương Đình nghe mẹ nói thế, dù không thể nhìn thấy ánh mắt của mẹ, cũng khiến cô đỏ bừng mặt xấu hổ. Cô nhỏ nhẹ kêu lên một tiếng đầy hờn dỗi khi bị mẹ trêu chọc.
- Mẹ.
Bà Kim Phượng bật cười lớn. Ông Hoàng Minh cũng khẽ cười nhìn đứa con gái nhỏ, ông cảm thấy rất hài lòng về Duy Phong. Xem ra năm đó ông quyết định giữ Duy Phong ở lại là quyết định đúng đắn. Mặc dù mọi thứ ngày nay Duy Phong có được một phần đều là do ông nâng đỡ, nhưng ông có thể nhìn thấy ở anh một ý chí vươn lên, không hề lệ thuộc hay có ý đồ với tài sản của ông, hơn nữa ông nhận thấy Duy Phong một lòng một dạ với Phương Đình. Duy Phong là một tay ông đào tạo nên, ông rất hài lòng về anh, ý định của ông rất rõ ràng, sau này anh sẽ là người thay Phương Đình tiếp quản việc công ti.
Lần này anh về nước cũng là theo ý của ông, dù sao kế hoạch khai thác thị trường trong nước của ông vừa được đẩy mạnh giao cho Thiên Vi phụ trách, thế nhưng ông đánh giá cao năng lực của Duy Phong. Vì thế mới gọi anh về nước sớm hơn dự định.
Lúc trước, Duy Phong chỉ là một thằng nhóc hai bàn tay trắng và một người cha bị bệnh. Là ông đưa tay ra cưu mang giúp đỡ anh trong lúc khó khăn, dù rằng ông làm điều này là vì Phương Đình. Cho nên ông biết, Duy Phong khi về đây, chẳng có một nơi để ở, là trợ lí mà ông tuyển cho anh giúp anh thuê một căn hộ cao cấp ở tạm trong khi chọn mua một căn nhà vừa ý. Ông từng đề nghị để ông mua nhà và sắp xếp mọi thứ cho anh trước khi anh về, nhưng Duy Phong từ chối, anh muốn tự mình mua nhà.
Hôm nay thấy Duy Phong đi đến rước Phương Đình bèn hỏi:
- Căn hộ đó con thấy tốt chứ?
- Chỉ là một nơi che nắng che mưa thôi, con cũng không để ý nhiều lắm – Duy Phong liền nói thẳng tâm ý của mình. Anh vốn chẳng cần một căn hộ rộng lớn như thế.
Ông Hoàng Minh gật đầu, ông cũng hiểu tính tình giản dị của anh, nhưng rồi ngẩng đầu nhìn anh bảo:
- Bác thấy con nên dọn đến đây ở tạm sẽ hay hơn. Dù sao con mới về nước, công việc bác cần bàn giao cho con khá nhiều, ở lại đây, mình trao đổi dễ dàng hơn, với lại chuyện cơm nước cũng có người lo, thức ăn bên ngoài chẳng ngon bằng ở nhà.
Ông quay mặt nhìn Phương Đình cười bảo:
- Hơn nữa con với Phương Đình sẽ có cơ hội gặp mặt nhau thường xuyên, để con bé này đỡ ngày nhớ đêm mong.
- Ba… – Phương Đình khẽ kêu lên xấu hổ, mặt vốn đỏ nay càng đỏ hơn.
Bàn tay cầm dĩa của Thiên Vi nghe lời đề nghị của ông Hoàng Minh bỗng khựng lại, lại nghe tiếp lời ông trêu Phương Đình, những ngón tay bất giác run lên, mặc dù sống lưng cô đã cứng lại. Ánh mắt bỗng trở nên mờ ảo ngẩng đầu nhìn về phía Duy Phong, chờ đợi câu trả lời của anh.
Duy Phong nghe ông Hoàng Minh đề nghị như thế, anh có chút lưỡng lự, không ngờ lại bắt gặp ánh mắt Thiên Vi ngẩng lên nhìn, ngón tay bỗng siết chặt lại, anh quay đầu nhìn ông Hoàng Minh khẽ cười bảo:
- Vậy thì con sẽ làm phiền hai bác và mọi người. Đợi con tìm được căn nhà thích hợp sẽ dọn ra sau.
Trái tim Thiên Vi như đã rơi khỏi lồng ngực, vẻ mặt trở nên thất thần, từ đầu đến cuối khi Duy Phong xuất hiện, cô bỗng trở nên lu mờ. Chẳng ai phát hiện ra tâm tình xao động hiện rõ trên nét mặt của cô.
Ông Hoàng Minh thấy Duy Phong nhận lời, vui vẻ nói:
- Vậy thì Henry, con với Phương Đình cứ đi với nhau đi, bác bảo trợ lí giúp con dọn đồ đạc đến đây.
- Coi kìa, con cũng gọi là Duy Phong, mà ông cứ gọi Henry Henry hoài. Về nước rồi, chứ có phải ở bên đó nữa đâu – Bà Kim Phương khẽ lên tiếng trách chồng.
Duy Phong cũng cười gật đầu tán thành lối xưng hô của bà Kim Phượng:
- Dạ, con cũng thích được gọi là Duy Phong hơn. Con xin phép đưa Phương Đình đi ăn sáng.
- Hai đứa đi đi.
Duy Phong cẩn thận đỡ lấy tay Phương Đình dìu cô đứng lên, động tác rất nhẹ nhàng và đầy yêu thương khiến người khác nhìn thấy sẽ ghen tị. Thiên Vi không ghen tị, cô chỉ thấy đau lòng. Có những chuyện tưởng là có thể dứt bỏ, thế nhưng cô phát hiện mình chôn nó quá sâu vào lòng, muốn vứt bỏ thì cần lần nữa đào sâu để lấy nó ra.
Duy Phong vừa đưa Phương Đình trở về, anh nhận được điện thoại thông báo của trợ lí, cau mày một cái, anh liền bắt máy.
- Có chuyện gì?
- Căn nhà lần trước đã có người mua rồi ạ.
- Có biết người mua là ai hay không?
- Họ mua qua trung gian nên vẫn chưa rõ người mua là ai – Anh trợ lí ở đầu dây bên kia nghẽ rõ sự thất vọng trong lòng Duy Phong bèn cẩn thận trả lời.
- Tìm cho được người mua, trả giá cao mua lại, giá bao nhiêu cũng không thành vấn đề. Không cần biết anh làm cách nào, tôi muốn có căn nhà đó.
Nghe giọng nói đầy chiếm hữu của Duy Phong, người trợ lí trong lòng không khỏi sầu não, anh không biết căn nhà rách nát đó có gì mà Duy Phong lại muốn có đến thế. Nhưng giải quyết công việc do ông chủ mình giao là nhiệm vụ của anh, cho nên anh khẩn trương bảo:
- Tôi sẽ cố gắng hết sức.
Duy Phong không để anh ta nói thêm lời nào đã ngắt máy. Anh thảy chiếc điện thoại lên ghế phụ, đầu tựa vào thành ghế, hai tay đưa lên xoa xoa thái dương đầy mệt mỏi. Lát sau trấn tĩnh lại, anh lái xe đi thật nhanh chạy thẳng đến con đường ở ngôi nhà cũ của anh.
Để xe ở con đường lớn bên ngoài, Duy Phong từng bước đi vào trong con hẻm nhỏ quen thuộc, dừng lại ở trước căn nhà được đóng cổng rào, tấm biển bán nhà anh còn nhìn thấy treo hôm qua, nay đã được tháo xuống, anh đứng bần thần nhìn vào bên trong ngôi nhà im lìm.
Anh đưa tay đẩy mạnh một cái, cánh cổng vốn khép hờ bỗng bật vào bên trong khiến Duy Phong sững người. Mọi thứ đã thay đổi ít nhiều, duy chỉ có cái cây trước nhà là vẫn còn nguyên vẹn, chỉ là thân cây đã lớn hơn nhiều.
Duy Phong bước vài bước tiến về phía cái cây, thân cây sau mấy năm đã gồ ghề xù xì nhiều hơn. Anh đưa tay chạm vào thân cây, từ từ chạm vào một vết khắc chữ ở trên thân cây. Trên đó là vết khắc hai trái tim lồng vào nhau, trong mỗi trái tim có khắc một chữ P và V – Phong và Vi. Đây chính là lời hứa của anh dành cho Thiên Vi.
Tiếc là dòng đời thay đổi, Thiên Vi mà anh yêu khác xa Thiên Vi của bây giờ. Tựa như chỉ cách một ngày cô đã khác lạ, cô của ngày hôm qua là một Thiên Vi trong sáng, dịu dàng, có tình yêu chân thành, có nhiều nỗi buồn ẩn chứa tận trong tim. Còn cô của ngày hôm nay thì trở nên xa lạ, tham lam cùng ích kỉ khiến trái tim anh khi đó đau đớn không ngừng.
Tay khẽ mân mê những vết chạm khắc trên cây, trái tim của anh không ngừng rung động, Duy Phong khẽ cười khổ tự trách bản thân mình, cảm giác của trái tim vì sao vẫn nguyên vẹn như vậy.
Anh khẽ nhắm mắt lại, hình bóng Thiên Vi đẹp đẽ trong lòng anh lại hiện về cùng những giây phút hạnh phúc bên nhau của họ.
Duy Phong cũng không biết mình đến đây lúc nào, chỉ khi định thần lại thì đã thấy chiếc xe đưa mình đến con đường hướng đến nhà Thiên Vi rồi. Từ hôm cô đến nhà cậu xin ở lại và bị ba cậu từ chối, Duy Phong chẳng nghe tin tức gì của Thiên Vi nữa. Trong lòng có chút lo lắng lẫn bất an, Thiên Vi đã hứa với cậu là sẽ đến tìm cậu, ấy vậy mà đã ba hôm rồi, chẳng thấy cô đến. Nếu như Thiên Vi không trở về nhà… nếu như cô gặp chuyện không may nào đó… Tim Duy Phong thắt lại khi nghĩ đến nhiều mối nguy hiểm mà Thiên Vi gặp phải nếu cô không có nơi nương tựa.
Duy Phong đạp xe nhanh hơn, phóng thật nhanh đến nhà Thiên Vi, cậu muốn xác định xem, Thiên Vi đang ở nhà hay không. Vừa đến trước cửa nhà Thiên Vi, Duy Phong đã thấy bóng dáng của Thiên Vi rồi, trong bụng vui mừng khôn xiết định đạp nhanh đến hỏi cô, nhưng Duy Phong nhận ra đứng gần Thiên Vi là một người đàn ông. Cả hai người bọn họ đều có vẻ mặt đầy căng thẳng, dường như cả hai đang cãi nhau. Duy Phong bèn thắng xe dừng lại cách họ một khoảng không xa, nhưng vừa đủ để hai người đó không nhận ra sự hiện diện của cậu.
“Bốp…”.
Tiếng tát tai vang vọng đến tận tai của Duy Phong khi người đàn ông đó đánh Thiên Vi. Duy Phong thấy Thiên Vi rơi nước mắt đưa tay ôm lấy gương mặt của mình, trong lòng cậu bỗng như được châm lên một ngọn lửa.
Duy Phong nhìn thấy người đàn ông nắm tay lôi lôi kéo kéo Thiên Vi đi, trong khi Thiên Vi quyết liệt phản đối, cô gào lên, vừa cố gắng thoát khỏi tay người đàn ông, vừa chùn chân, cố để không bị ông ta lôi đi.
- Thả tôi ra, tôi không muốn.
Tay Thiên Vi cố gắng vùng ra khỏi tay ông ấy, cuối cùng không cách nào thoát được, Thiên Vi liền cắn lấy tay ông ta thật mạnh, khiến ông ta vì đau đớn nên đành buông tay Thiên Vi ra. Thiên Vi thoát được ông ta, vội vàng quay lưng định bỏ chạy, nhưng bị ông ta túm lại nhanh chóng. Thiên Vi lần nữa gào lên:
- Thả tôi ra. Ông lấy quyền gì mà ép buộc tôi chứ.
Nước mắt giàn giụa trên gương mặt của Thiên Vi, sự phẫn nộ của cô càng khiến những giọt nước mắt rơi nhanh hơn, cô căm ghét nhìn về ông ta, ánh mắt đầy uất hận. Nhưng dường như sự phẫn nộ của cô chỉ làm bùng lên ngọn lửa trong ông ta. Ánh mắt ông ta như có một ngọn lửa bùng cháy.
- Tao lấy quyền gì à. Là ba mẹ mày đã nợ tao. Là tao nuôi mày lớn, là tao cho tiền mày ăn, mày mặc, mày học hành. Nếu không có tao, mày liệu có được sinh ra trên cõi đời này hay không? Nếu không có tao, mày có cuộc sống không lo không nghĩ như hôm nay hay sao? Quần áo trên người mày là ai mua cho hả, mày nói đi.
- Tôi không cần – Thiên Vi thét lên, ánh mắt nhìn ông ta đầy châm biếm lẫn căm ghét khinh bỉ – Tôi chẳng thà không được sinh ra trên cõi đời này. Tôi chẳng thà trở thành một đứa ăn xin đầu đường xó chợ còn hơn phải sống với kẻ mặt người dạ thú như ông.
“Bốp…”.
Cái tát tai nảy lửa lần nữa đập vào một bên má của Thiên Vi, cái tát tai lần này mạnh hơn lần trước, chứng tỏ sự tức giận trong lòng ông ta dâng lên rất cao. Cái tát khiến Thiên Vi té sõng soài dưới đất, mái tóc được buộc gọn của cô bị xổ tung ra phủ kín gương mặt nhòe nước mắt.
- Mày thật giống mẹ của mày, đều là những kẻ một dạ hai lòng.
- Ông không được nhục mạ mẹ tôi. Nếu không…
Thiên Vi gào lên giận dữ khi nghe ông ta lăng mạ mẹ của cô, nhưng lời chưa dứt đã nghe ông ta cười lớn chặn lại.
- Nếu không thì sao? Mày định làm gì tao. Tao cứ mắng đó.
- Tôi sẽ tố cáo ông? – Thiên Vi nén giận nhìn ông ta đe dọa.
- Tố cáo tao? Mày có bằng chứng gì để tố cáo tao. Ai sẽ tin mày chứ – Ông ta cười tự tin nắm chắc phần thắng về phía mình.
Thiên Vi nghe ông ta nói thì gương mặt tái nhợt ngay lập tức, trong bụng đầy uất ức nhìn ông ta. Ông ta là loại cầm thú xấu xa nhất mà cô gặp được. Ông ta lợi dụng Dạ Thảo, nói đưa mẹ cô trở về nhà trong tình trạng vẫn hôn mê như thế. Mặc dù rằng với tình trạng bệnh nhân như thế, ít có bệnh viện nào chịu cho về, nhưng ông ta là người có tiền, chắc chắn sẽ không ngừng dùng thủ đoạn để đạt được mục đích. Cho nên cô lo sợ mà trở về liền bị ông ta giam cầm trong phòng. Ông ta nói những lời xin lỗi, cầu xin cô tha thứ cho hành vi của ông ta, và hứa hẹn sẽ không bao giờ tái phạm. Nhưng Thiên Vi biết hạng người như ông ta không bao giờ thay đổi. Cô tuyệt đối không tin tưởng lời hứa hẹn và cầu xin của ông ta. Nhưng bị ông ta giữ trong nhà, ngay cả điện thoại liên lạc cũng bị ông ta cắt đứt, cô đành giả vờ chấp nhận lời cầu xin của ông ta rồi lợi dụng lúc ông ta sơ ý liền thoát thân ngay lập tức. Tiếc là cô chạy không thoát khỏi ông ta.
Thiên Vi mím môi ngồi dưới đất trừng mắt nhìn ông ta đầy phẫn nộ, cả người run rẩy khi thấy vẻ mặt hiểm ác của ông ta đang tiến đến gần mình. Thiên Vi chống tay xoay người muốn nhổm dậy để vùng chạy, nhưng tay ông ta nhanh hơn, đã túm lấy tóc cô kéo lại. Thiên Vi đau đớn thét lên một tiếng, đưa tay giữ lấy tay ông ta gỡ ra khỏi đầu mình. Nhưng tay ông ta túm rất chặt, cô chỉ có thể ngửa đầu đầy đau đớn vùng vẫy trong nước mắt mà thôi. Thiên Vi khóc thút thít nghĩ đến viễn cảnh bị ông ta bắt trở lại, ông ta sẽ dùng hành động gì để đối phó với cô, chỉ nghĩ thôi mà cả người cô ớn lạnh.
Ngay lúc đó, một bàn tay vươn tới với tốc độ rất nhanh, đấm vào mặt ông Hữu Hùng thật mạnh, khiến ông ta đau mà thả tóc Thiên Vi ra, cả người bị dội về phía sau ngã ngửa. Thiên Vi cũng lảo đảo muốn ngã theo ông ta, cũng may Duy Phong nhanh tay đỡ lấy cô.
Vòng tay và hơi ấm quá quen thuộc khiến Thiên Vi ngẩn người, cho đến khi giọng nói dịu dàng đầy lo lắng cùng phẫn nộ vang bên tai, Thiên Vi mới ôm lấy cổ Duy Phong khóc nức nở, cô nghẹn ngào gọi tên Duy Phong trong nước mắt:
- Duy Phong, Duy Phong… hu hu…
- Đừng sợ, đừng sợ… có mình ở đây, mình sẽ không để ông ta làm đau Vi đâu.
Ông Hữu Hùng thấy Duy Phong từ đâu xuất hiện đánh mình, lại ôm lấy Thiên Vi vỗ về thì tức giận lồm cồm ngồi dậy trợn mắt nhìn Duy Phong:
- Mày là thằng nào? Sao mày dám đấm vào mặt tao. Mày có biết hậu quả ra sao hay không hả?
Nghe giọng ông ta đầy khí thế giết người, Thiên Vi rùng mình, cô sợ hãi nép người vào vòng tay của Duy Phong. Duy Phong vẫn ôm chặt Thiên Vi, cậu nhìn ông Hữu Hùng sắc mặt đanh lại nói:
- Tôi không cần biết ông là ai hết. Tôi chỉ cần biết, hễ ông chạm đến một sợi tóc của Thiên Vi, tôi nhất định sẽ liều mạng với ông.
- Ha ha, liều mạng với tao. Mày liệu có được mấy cái mạng để đấu với tao – Ông Hữu Hùng nhìn Duy Phong với ánh mắt khinh thường, tuy ông không thật sự là người giàu có nhất, nhưng ông tin là mình đủ khả năng để giẫm chết một thằng nhóc còn hôi sữa như Duy Phong.
- Cho dù tôi không còn mạng nào, cũng không để ông chạm đến bạn ấy đâu – Duy Phong cứng rắn tự tin, ánh mắt sáng lấp lánh cương quyết nhìn ông ta đáp.
Ông Hữu Hùng nhìn Duy Phong, trong lòng cũng khá giật mình, lão đưa mắt chuyển sang Thiên Vi lớn giọng ra lệnh:
- Thiên Vi, lập tức theo ba vào trong nhà.
- Ông không phải là ba tôi, tôi tuyệt đối không theo ông trở vào căn nhà bẩn thỉu đó đâu – Thiên Vi buông cổ Duy Phong ra, cô xoay người nhìn ông ta căm hận dứt khoát từ chối.
- Mày…
Ông Hữu Hùng giận tái mặt, ông ta quyết định không nói thêm với Thiên Vi nữa mà xấn tới định kéo cô đi, nhưng Duy Phong đã kéo Thiên Vi ra sau lưng của mình, còn mình chắn trước mặt ông Hữu Hùng, cậu đứng thẳng lưng đầu ngẩng cao, mắt nhìn ông Hữu Hùng đầy thách thức, ra sức bảo vệ Thiên Vi, quyết không để ông ta làm tổn thương cô thêm nữa.
Ông Hữu Hùng bị Duy Phong ngăn chặn thì tức lắm, nhưng Duy Phong không những cao hơn ông ta nửa cái đầu mà sức vóc cũng to khỏe, ánh mắt đầy sự tự tin, người khôn ngoan như ông ta cũng tự hiểu nếu bây giờ gây hấn, người chịu thiệt tất nhiên là ông ta. Cho nên ông ta chỉ trợn mắt hùng hổ nói một câu đe dọa tầm thường:
- Mày giỏi lắm.
Thấy lão xoay lưng đi vào trong nhà, bàn tay Thiên Vi đang nắm chặt vạt áo của Duy Phong mới từ từ buông thõng xuống. Cô thở phào một cái trong tiếng nức nở.
Duy Phong không nói thêm lời an ủi nào hết, nắm tay Thiên Vi kéo đi:
- Đi thôi.
Nhưng Thiên Vi không bước đi, cô đứng im tuột tay ra khỏi tay Duy Phong. Duy Phong ngạc nhiên quay lại nhìn cô lo lắng hỏi:
- Sao vậy?
- Mình không biết nên đi đâu hết.
Thiên Vi nghẹn ngào nói, đồng thời nước mắt tủi phận chảy dài trên gương mặt cô, ánh mắt cô nhìn Duy Phong đầy tuyệt vọng.
Duy Phong bước đến, cậu đưa hai bàn tay to khỏe của mình nắm chặt lấy hai bàn tay mềm mại nhỏ bé của Thiên Vi bảo:
- Đến nhà mình ở. Bắt đầu từ hôm nay, mình sẽ chăm sóc và bảo vệ bạn.