Căn phòng tràn ngập ánh sáng, cửa sổ phòng mở ra, những làn gió trong lành cuốn tung bức màn in hoa khiến nó phất phơ.
Phương Đình ngồi thẳng trên giường với tâm trạng hồi hộp, tay run run đưa lên trên đầu sờ nhẹ phần băng gạc đang băng kín đôi mắt của mình, có chút hoang mang, lo lắng lẫn sợ hãi. Một bàn tay to lớn ấm áp khẽ chạm vào tay cô, kéo nhẹ tay cô xuống, rồi vỗ nhẹ vài cái trên bàn tay cô trấn an.
- Đừng lo lắng, mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi mà – Duy Phong ngồi xuống bên cạnh giọng trầm ấm cười khẽ bảo.
- Em lo lắm, đã lâu như vậy rồi, làm sao còn có thể…
Duy Phong nhẹ đặt một ngón tay lên khóe môi của Phương Đình.
- Tin anh đi, sẽ được mà.
Phương Đình dựa đầu vào vai Duy Phong, giọng đầy vui sướng.
- Anh biết không. Em lúc nào cũng tưởng tượng trong đầu về gương mặt anh hiện giờ, có khác với lúc em gặp anh hay không?
- Vậy em tưởng tượng anh ra sao?
- Càng lúc càng đẹp trai, đầy thu hút khiến cho nhiều cô gái phải đỏ mặt khi nhìn, trầm ổn… – Phương Đình càng kể, gương mặt càng tỏ vẻ thẹn thùng.
Ánh mắt Duy Phong bỗng trầm lại, anh đưa mắt nhìn ra bên ngoài cửa sổ, trái tim thắt lại từng cơn, một bàn tay lặng lẽ siết chặt lại. Từng có người dựa vào vai anh cười rạng rỡ vẽ nên gương mặt và hình dáng anh lúc trưởng thành.
“Cạch”, tiếng cửa mở khiến cả hai người đều tỉnh trí, Phương Đình ngồi thẳng dậy, Duy Phong đứng lên khỏi giường vẻ mặt tự nhiên nhìn người bên ngoài bước vào.
Thanh Phong mặc áo blouse trắng bước vào, theo sau là ông Hoàng Minh và bà Kim Phượng. Vẻ mặt của hai người đều căng thẳng vô cùng. Bà Kim Phượng chạy lại nắm tay Phương Đình, nét mặt vừa mừng vừa lo.
- Hôm nay chúng ta sẽ tháo băng – Thanh Phong nhìn Duy Phong gật đầu chào rồi nói.
Duy Phong gật đầu đứng lùi sang một bên, bà Kim Phượng buông tay Phương Đình lại đỡ ông Hoàng Minh đi đến ghế ngồi đợi.
Thanh Phong đi đến vỗ về Phương Đình.
- Đừng căng thẳng, cứ thả lỏng. Bây giờ tôi sẽ tháo băng mắt của cô ra.
Phương Đình gật đầu. Thanh Phong bắt đầu tháo băng quấn đầu của cô ra, còn vòng cuối cùng, Thanh Phong lên tiếng nhắc nhở.
- Đừng vội mở, hãy từ từ đợi đến lúc mắt thích ứng với ánh sáng rồi hãy mở ra.
Nói xong, Thanh Phong tháo nốt vòng băng cuối cùng khỏi mắt của Phương Đình. Mọi người hết sức căng thẳng nhìn chằm chằm Phương Đình. Rèm mi của cô khẽ động, rồi từ từ chầm chậm mở ra. Đôi mắt trong veo và long lanh từ từ hé mở. Thanh Phong có chút xúc động nhìn vào đôi mắt đó rồi đưa tay huơ qua huơ lại trước mắt Phương Đình.
- Cô thấy rõ không?
- Thấy, tôi thấy… rõ lắm… – Phương Đình xúc động lắp bắp nói không thành lời.
Mọi người nghe vậy thì đều vui mừng ra mặt chạy đến bên cạnh Phương Đình. Phương Đình nhìn từng người một xúc động thét lớn.
- Con thấy đường rồi, con lại có ánh sáng lần nữa rồi.
- Đừng xúc động quá. Hiện tại mắt cô vẫn chưa thật sự tốt. Cần theo dõi thêm một ít thời gian nữa để xem có thích nghi được hay không? – Thanh Phong nghiêm túc khuyên can để Phương Đình không quá xúc động.
Bà Kim Phượng nghe vậy vội vàng lên tiếng.
- Được rồi. Cứ đợi đến lúc thích ứng hoàn toàn rồi mừng cũng không muộn.
- Chúng ta phải ăn mừng chuyện này – Ông Hoàng Minh cũng mừng ra mặt, ông quay sang Thanh Phong – Tôi muốn cám ơn người hiến mắt, bác sĩ hãy cho tôi thông tin về người đó có được không?
- Không ai tự nhiên hiến mắt cho người khác, người hiến mắt bệnh ung thư nặng nên mới hiến đôi mắt cho cô Phương Đình, bây giờ người đó đã qua đời rồi – Thanh Phong trả lời ông Hoàng Minh, giọng anh có chút xúc động.
- Vậy còn người nhà của người đó thì sao, tôi muốn gửi lòng biết ơn đến họ – Ông Hoàng Minh vẫn muốn cảm ơn.
- Không cần đâu. Họ đã ra nước ngoài hết rồi – Thanh Phong dứt khoát nói để chặt đứt lời đề nghị của ông Hoàng Minh – Xin phép tôi phải ra ngoài làm việc, mọi người hãy chăm sóc cho cô ấy.
Thanh Phong nói rồi nhanh chóng đi ra bên ngoài, Phương Đình nhìn theo anh với lòng biết ơn vô cùng. Cô cười nhẹ quay sang nói với Duy Phong.
- Giúp em rót li nước được không? Sáng giờ hồi hộp quá, em chẳng dám uống nước, giờ thì lại thấy khát khô cả cổ.
Mọi người bật cười vui vẻ, Duy Phong liền đi rót một li nước đem đến cho Phương Đình. Nhưng khi Phương Đình ngẩng đầu nhìn thẳng anh, bàn tay cầm li nước khẽ run run, Phương Đình mở tròn mắt ngạc nhiên nhìn Duy Phong. Bàn tay cầm li nước của Duy Phong bởi vì đôi mắt to tròn đó mà buông lỏng, chiếc li trong tay rơi xuống đất vỡ tan.
Thanh Phong đứng trên sân thượng của bệnh viện, hai tay cho vào trong áo blouse trắng, mắt nhìn hướng xa xăm nơi chân trời xa, thở dài một cách não nề. Tiếng cửa sân thượng bật mở tạo ra âm thanh lớn cho thấy sự tức giận của người mở cửa. Thanh Phong cười nhẹ, từ từ quay người lại nhìn thẳng Duy Phong.
- Tôi biết cậu sẽ tìm tôi.
Duy Phong không nói không rằng xông tới đấm vào mặt Thanh Phong rồi nắm lấy cổ áo Thanh Phong gầm lên giận dữ.
- Chẳng phải cậu đã nói với tôi cô ấy đã đi nước ngoài rồi hay sao?
Thanh Phong không trả lời, anh nhẹ nhàng gạt tay Duy Phong ra khỏi áo của mình rồi lại quay người nhìn về phía chân trời xa xăm kia.
- Lần thứ hai tôi thấy cô ấy khóc một cách thảm thương chính là vào cái ngày đó. Cô ấy không dám bước vào bên trong mà chỉ có thể lén lút nhìn mọi người từ xa. Khi biết Phương Đình và ba không sao, cô ấy đã khóc rất nhiều, cô ấy tự trách bản thân, cô ấy nói cô ấy đã sai lầm rồi, trả thù không khiến lòng cô ấy được vui mà càng khiến trái tim cô ấy đau đớn nhiều hơn. Nếu như hai người họ có mệnh hệ gì, chỉ có cái chết mới khiến cô ấy thấy nhẹ nhõm. Cô ấy nói cô ấy nợ Phương Đình, cô ấy muốn trả món nợ ấy, cho nên nhờ tôi giúp… – Thanh Phong quay lại nhìn Duy Phong khẽ cười khổ nói tiếp – Có biết lần thứ nhất tôi thấy cô ấy khóc là khi nào không?
Duy Phong sững người trước câu hỏi của Thanh Phong, bàn tay khẽ nắm chặt như tự có câu trả lời. Thanh Phong cười buồn, anh biết Duy Phong đã biết đáp án, thế nhưng anh vẫn nói ra.
- Đó là khi cô ấy quyết định nói dối là không còn yêu cậu. Cậu có biết cô ấy đã rơi bao nhiêu nước mắt hay không? Sau khi cậu đi, có biết cô ấy đau đớn thế nào hay không?
Bước chân Duy Phong loạng choạng, gần như đứng không vững, anh đưa tay chống lên thành sân thượng, cảm thấy trái tim nhức nhối vô cùng, giống như sống lại những ngày tháng oán hận triền miên, đau khổ đến mức chỉ muốn rời bỏ thế gian này để trái tim thôi không rớm máu.
- Vẫn biết yêu là một nỗi đợi chờ – Thanh Phong cụp mắt cười nhạt – Tôi thật sự mong muốn có một ngày Thiên Vi chấp nhận để tôi chăm sóc cho cô ấy, chấp nhận tựa vào vai của tôi, dù phải đợi bao nhiêu lâu, tôi vẫn sẽ đợi, chỉ đáng tiếc hai người đã gặp lại nhau.
- Cô ấy… cô ấy… hiện giờ ở đâu?
- Điều cậu cần làm bây giờ là hãy chăm sóc cho Phương Đình, đừng phụ đôi mắt của Thiên Vi – Thanh Phong thò tay lấy ra một hồ sơ tài liệu cuốn tròn đặt trong túi áo blouse của mình đưa cho Duy Phong – Cái này Thiên Vi bảo tôi đưa cho cậu.
Thanh Phong nói xong thì vỗ vai Duy Phong rời đi. Còn lại một mình, Duy Phong nhìn về chân trời xa, móng tay bấu chặt vào thành sân thượng đầy vẻ bất lực và cam chịu.
Phương Đình ngồi ngoài sân nhà, cô thích thú lướt tay trên iPad, vẻ mặt rạng rỡ. Lâu rồi cô không được nhìn thấy những hình ảnh chuyển động thế này. Duy Phong từ trong nhà ra, tay anh bê một đĩa trái cây và một li nước cam đưa đến cho Phương Đình. Phương Đình ngước mắt nhìn Duy Phong vẻ rạng rỡ, cô đón nhận li nước cam trong tay Duy Phong rồi nhìn màu sắc li nước cam trong tay mình vui sướng.
- Thật tuyệt khi có thể thấy được màu sắc mọi thứ.
Duy Phong cười ngồi xuống bên cạnh Phương Đình, đưa cho cô một miếng lê trên đĩa. Phương Đình cắn một miếng rồi chìa ra đút cho Duy Phong, Duy Phong có hơi bất ngờ nhưng cũng tươi cười cắn hết miếng lê còn lại. Phương Đình bỏ cái dĩa xuống đĩa rồi quay sang Duy Phong.
- Em muốn được ngắm khuôn mặt anh lần nữa, em muốn ngắm bù cho những năm qua.
Duy Phong ngoan ngoãn ngồi im cho Phương Đình vuốt ve nhìn ngắm gương mặt của mình. Mỗi ngày cô đều muốn nhìn ngắm gương mặt của Duy Phong, như muốn khắc sâu gương mặt của anh vào trong tâm trí. Ánh mắt mở to khẽ chớp nhìn thẳng gương mặt Duy Phong khiến Duy Phong bần thần, mắt anh như chìm vào đôi mắt trên gương mặt Phương Đình.
- Vài bữa nữa là đến đám giỗ của bác, em có thể cùng anh đến mộ của bác được không?
- Được – Ánh mắt Duy Phong vẫn nhìn một cách say đắm vào trong đôi mắt của Phương Đình.
Phương Đình nhìn ra được vẻ dịu dàng vô cùng của Duy Phong khi nhìn cô, nói chính xác hơn là nhìn vào đôi mắt đang ngự trị trên gương mặt của cô. Ngón tay khẽ run run, Phương Đình bất ngờ ôm chầm hôn Duy Phong một cách say đắm. Cả người khựng lại, ngón tay bất giác cử động một cách kiềm chế, phải một lúc lâu Duy Phong mới để nó vuốt ve mái tóc của Phương Đình.
Bỗng bên ngoài vang lên tiếng gào thét ầm ĩ.
- Các người giấu con nhỏ đó ở đâu, mau gọi nó ra đây. Nó là con khốn, nó dám gạt tao – Giọng ông Hữu Hùng vang lên ầm ĩ.
Ông Hoàng Minh và bà Kim Phượng nghe ồn vội vàng chạy ra ngoài đối mặt với ông Hữu Hùng, vừa thấy ông Hoàng Minh, ông Hữu Hùng đã chỉ tay chửi.
- Lão già khốn khiếp, ông được lắm, dám cho con gái ông lừa gạt tôi.
- Tôi không hiểu ông muốn nói gì, chẳng phải ông đã nuốt hết số cổ phần đó rồi hay sao? – Ông Hoàng Minh tức giận quát lại.
- Con khốn đó dám lừa tôi, nó nói nó hận các người, nó chấp nhận bán cổ phần lại cho tôi, không ngờ tôi tung hoành bao nhiêu năm trên thương trường lại bị nó gạt. Gọi con khốn đó ra đây.
- Hừ… không ngờ ông còn rảnh rỗi chạy đến đây gào thét như vậy – Duy Phong cũng đi đến cười chế nhạo lên tiếng – Tôi mà là ông, tôi sẽ lo tìm cách để thoát tội.
- Mày… mày… Mày tưởng mày ngon lắm sao, mày muốn đấu với tao nhưng mày nghĩ mày có khả năng thắng được tao hay sao? – Ông Hữu Hùng quay sang trừng mắt nhìn Duy Phong, hận muốn lập tức bóp chết anh – Nếu không phải có con nhỏ đó giúp mày lừa tao thì mày nghĩ mày có thể đạp đổ được tao hay sao?
Duy Phong đột nhiên tung nắm đấm vào mặt ông Hữu Hùng, ông ta bất ngờ không kịp đỡ, bị đấm ngã nhào xuống đất. Duy Phong như phát điên tiếp tục tiến tới đánh ông ta không thương tiếc.
- Tôi cấm ông xúc phạm đến cô ấy. Ông không xứng, không xứng… – Duy Phong nghiến răng tung chân đá liên tiếp vào người ông Hữu Hùng.
- Được rồi, được rồi, đánh nữa chết người đó – Bà Kim Phượng thấy vẻ mặt tái nhợt lo lắng của Phương Đình vội đi đến kéo Duy Phong ra. Duy Phong vẫn nhìn ông ta với ánh mắt căm thù.
Ông Hữu Hùng sau giây phút đau đớn và phẫn nộ, ông đứng lên đưa tay quẹt khóe môi bị đánh bật máu, sau đó phá ra cười lớn nhìn Duy Phong vẻ thách thức.
- Sao nào, mày tức giận khi tao nhục mạ nó sao?
- Ông còn dám nói, tôi sẽ không để ông yên đâu – Duy Phong chỉ tay vào mặt ông ta lớn tiếng đe dọa, nếu không phải bà Kim Phượng vẫn níu tay anh và Phương Đình đang mang ánh mắt lo lắng thì anh nhất định sẽ để ông ta lết ra khỏi đây.
Ông Hữu Hùng vẻ mặt hiểm ác nhìn Duy Phong cười nham hiểm.
- Mày có giỏi thì đánh chết tao, nếu không tao vẫn sẽ nói…
Ông Hoàng Minh cũng run run, một tay đặt lên ngực trái để kiềm chế trái tim bị bệnh của mình. Duy Phong tức giận muốn nhào lên nện cho ông ta một trận.
- Đừng mà anh… – Phương Đình bật khóc níu tay Duy Phong lại. Bà Kim Phượng thấy Phương Đình khóc, giận dữ quát lớn – Bác sĩ đã nói không được để Phương Đình xúc động quá cậu biết không hả? Con nhỏ đó đáng cho cậu vì nó mà ở tù hay sao?
- Con gái của tôi, con gái của tôi… – Ông Hoàng Minh ôm ngực, nét mặt đau đớn khụy xuống đất. Bà Kim Phượng vội vàng chạy đến đỡ ông, nhưng ông lại gạt tay đẩy bà tránh xa. Ông bật khóc lớn như một đứa trẻ rồi nhìn bà Kim Phượng trong căm phẫn nói.
- Tôi không muốn nhìn thấy bà. Đi đi. Li dị đi.
- Ông nói cái gì?! – Bà Kim Phượng trợn mắt sững người nhìn ông Hoàng Minh, rồi sau đó tức giận gào lên – Li dị, tại sao ông có thể nói với tôi như vậy chứ hả? – Bà nhào đến nắm lấy tay ông lắc hỏi.
- Mẹ, mẹ đừng như vậy, sức khỏe ba yếu mà – Phương Đình sợ hãi kéo tay bà Kim Phượng ra khỏi ông Hoàng Minh.
- Vì thủ đoạn của bà, tôi dứt lòng từ bỏ người phụ nữ tôi yêu nhất, tôi không biết cô ấy có thai, nếu tôi biết, nếu như tôi biết… – Giọng ông Hoàng Minh đau đớn – Con gái của tôi cũng vì bà mới trở nên thế này. Nếu bà không đuổi nó đi, nếu bà không ngăn nó gặp tôi, nó đã không đau khổ đến như thế, cũng không bị tên cầm thú này làm nhục như vậy. Dù sao nó cũng là con gái của tôi, bà xem, vì tội lỗi của bà mà Phương Đình mới bị mù bao nhiêu năm qua.
Bà Kim Phượng lảo đảo ngồi phịch xuống mặt đất, cảm thấy toàn thân run lên không ngừng.
- Tôi đã nuôi con ông bao nhiêu năm qua, đó là phần nợ các người nợ tôi – Ông Hữu Hùng cười nhạo muốn châm thêm những đau đớn vào người những kẻ mình hận.
“Bốp” – Duy Phong đấm một đấm vào mặt ông ta rồi giận dữ chỉ tay xua đuổi – Cút, ông cút ngay cho tôi. Nếu không… – Ánh mắt anh hằn lên vẻ căm thù đáng sợ đầy mùi vị chết chóc khiến ông Hữu Hùng tái mặt, nghiến răng trừng mắt hậm hực bỏ đi.
Ông Hữu Hùng đi xa. Bà Kim Phượng bật khóc lết lại gần ông Hoàng Minh cầu xin.
- Em sai rồi. Cho em một cơ hội nữa đi, anh biết em yêu anh mà, đừng li dị mà.
- Ba… – Phương Đình cùng quỳ xuống nắm tay ông Hoàng Minh bật khóc.
Duy Phong đứng nhìn nỗi đau trên gương mặt của ba người kia, lòng anh đau xót vô cùng, chuỗi bi kịch này là do ai tạo ra để rồi tất cả những người trong cuộc đều mang nỗi đau tột cùng. Nhưng nỗi đau nhất trên thế gian lại đè lên đôi vai nhỏ nhắn của người con gái anh yêu nhất.
Những cơn mưa vừa dứt, không khí trở nên trong lành hơn. Phương Đình mang đôi giày bệt lặng lẽ nhìn người con gái mù quờ gậy chầm chậm mò mẫm bước đi, chân chạm đến những vũng nước đọng dưới chân. Bên cạnh cô ấy là người đàn ông mà cô yêu nhất. Cô khẽ mỉm cười nhìn hai người họ tay nắm tay nhìn nhau, mặc dù đôi mắt của cô gái ấy đang ngự trị trên gương mặt cô.
“Chị, chị không nợ gì em hết. Là em nợ chị” – Phương Đình đưa tay lên sờ đôi mắt mà Thiên Vi đã tặng cho cô – “Chị xứng đáng hạnh phúc, hai người xứng đáng hạnh phúc. Em sẽ không ích kỉ mà giữ anh ấy lại cho riêng mình. Chúc hai người hạnh phúc”.
Phương Đình khẽ mỉm cười, một giọt nước mắt từ đôi mắt trong veo của cô rơi xuống.
Một chiếc khăn tay chìa đến trước mặt cô, nụ cười nhẹ hiền từ của Thanh Phong xuất hiện trước mặt Phương Đình. Sau đó anh nhẹ nhàng lau đi nước mắt trên gương mặt cô.
- Đừng để anh phí công giúp em sáng mắt lại phải nhìn em làm hỏng nó như vậy.
- Em chưa từng cám ơn anh thì phải – Phương Đình cười nhẹ – Cám ơn anh.
- Về thôi, ngoài này lạnh lắm – Thanh Phong thu lại chiếc khăn cho vào túi, rồi nhẹ giọng giục.
Phương Đình gật đầu, hai người xoay đầu cùng bước đi về. Bước chân cô vụng về, dường như bước hụt vào một cái hố suýt té, Thanh Phong nhanh chóng đỡ lấy cô.
- Cẩn thận, mắt em còn yếu, để anh dìu em.
Hai người cùng dìu nhau đi ngược lại, bên kia, một cặp đôi khác đã tựa đầu vào vai nhau thật ấm áp.
Phía sau lưng họ là những cơn gió, thế nhưng chẳng ai thấy lạnh lẽo. Bầu trời sau cơn mưa xuất hiện một cầu vồng rực rỡ, đẹp như một giấc mơ.