21.
Sau khi kể hết chuyện ấy cho tôi nghe, Phu nhân Oichi nói:
- Dạo đó, anh tôi và chồng tôi lúc nào cũng tươi cười với nhau, có vẻ thân tình thật sự. Thử tưởng tượng xem tôi hạnh phúc xiết bao.
Và nàng tiếp:
- Bây giờ tôi thấy mười ngày dạo đó là những ngày hạnh phúc nhất đời tôi. Có lẽ hạnh phúc không phải là điều ta gặp nhiều lần trong đời.
Trong những ngày ấy, từ phu nhân đến tùy tùng, chẳng ai ngờ rằng hai gia đình sẽ nghịch nhau. Ai cũng chào mừng những chiến thắng kế tiếp. Dù sau đó, có người trách Chúa Naga đã đem cho thanh gươm Kanemitsu. Theo họ, chẳng nên cho đi một báu vật như thế, vì thanh gươm ấy là vũ khí thân thiết của ông chàng là chúa đại danh Suke. Họ bảo rằng đem nó trao cho gia đình khác thì dẫu sao đi nữa cũng là điềm triệu cho thấy nhà Asai sẽ bị nhà Oda tiêu diệt.
Nhưng trách cứ thì dễ quá!
Chắc hẳn Chúa Naga cho báu vật ấy vì xem trọng người vợ và anh rể của mình. Đổ tội làm tan nát nhà cửa cho chàng là lối mà bọn biết tất cả vẫn ưa tán. Khi tôi nói thế với Phu nhân Oichi, nàng gật đầu đồng ý:
- Ông đúng lắm. Chẳng ai thành hôn, vào một gia đình mới lại còn nghĩ đến chuyện tiêu diệt nó hay bị nó tiêu diệt. Dù sao, cũng khó nhọc cho anh tôi phải mở chuyến dài từ Mino với một ít tùy tùng băng qua một lãnh quốc có thể coi là thù địch theo như anh ấy biết. Thế thì tự nhiên là một người đàn ông như chồng tôi phải tỏ ra rộng lượng trong tình hình đó chứ sao.
Nàng ngừng một chốc.
- Nhưng chúng tôi cũng có một vài kẻ hiểm độc trong đám tùy tùng. Ngay khi chúng tôi về tới Odani thì Endo lại gần chồng tôi, thì thầm cố không để tôi nghe lọt: “Nobu sắp qua đêm ở Kashiwabara. Đó chính là dịp may để hạ thủ!”. Chồng tôi chỉ cười mà đáp rằng đó là một ý tưởng điên rồ!
Dường như Naga đưa Nobu đến tận đèo Surihari mới chia tay. Chàng ra lệnh cho Endo và hai samurai khác của chàng hộ tống khách xa hơn. Khi Nobu đến Kashiwabara, ông ta ghé tự viện Jobodai để qua đêm. Cho rằng ở đây thuộc lãnh quốc của Naga thì không có gì phải sợ, ông chỉ giữ vài hầu cận và quân canh, còn các samurai khác thì được qua đêm trong thị trấn.
Thấy rõ tình hình, Endo lập tức quất ngựa phi nhanh về Odani. Y tâu với một mình Naga như sau:
- Tôi đã quan sát Sứ quân Nobu rất kỹ lưỡng. Tâm hồn ông ta nhanh nhạy như chớp, và ông ta có mắt tinh như khỉ trên cành. Ta khó mà giao hảo bền với một tướng lĩnh oai quyền như thế. Đêm nay, ông ta rất khinh suất, chỉ có mười bốn mười lăm người hộ vệ, tôi cho là ta nên hành động ngay. Nếu ngài nắm lấy cơ hội này, dùng một lực lượng lớn hạ sát ông ta, rồi tấn công lâu đài Gifu, thì cả Nino lẫn Owari tất cả sẽ rơi vào tay ngài. Và nếu ngài thừa thế tiến đánh Sasaki ở nam Omi, gây chiến với kinh đô, hạ bệ nhà Miyoshi, thì cả xứ sẽ thuộc về ngài trong chớp mắt!
Tuy được gợi ý ráo riết cuồng nhiệt như vậy nhưng Chúa Naga vẫn không nghe theo. Chàng đáp:
- Có luật xử thế mà một vị tướng phải giữ. Ta có toàn quyền phục kích một kẻ thù, nhưng lừa một người khách đang tin cậy mình là đê hèn. Nobu tin ta và sắp ngủ đêm trong lãnh quốc ta. Nếu lợi dụng cơ hội này mà tấn công khi ông ta thiếu phòng vệ thì có thể chiến thắng nhất thời, nhưng rốt cuộc ta sẽ bị Trời phạt. Nếu muốn hạ sát, thì ta, đã thi hành lúc ở Sawayama rồi. Chỉ mới nghĩ tới một hành vi ô nhục như vậy, ta đã thấy ghê tởm.
Endo đành thôi thuyết phục. Y nói:
- Vậy thì không có chi để làm nữa. Nhưng mà sẽ có lúc ngài hối tiếc.
Liền đó, y trở lại Kashiwabara, dự tiệc như không có gì xảy ra. Hôm sau, y hộ tống Nobu đến Sekigahara an toàn.
Kể rõ các sự việc ấy xong, Phu nhân Oichi bảo:
- Hôm ấy khi nhìn lại, tôi phải nhận rằng có sự thật trong lời Endo nói.
Giọng nàng run rẩy kỳ lạ khiến tôi ngỡ ngàng băn khoăn. Nhưng nàng tiếp lời ngay, như thể tự nhủ mình:
- Nếu một bên quyết giữ danh dự mà bên kia lại không thì thật vô ích. Chẳng lẽ cai trị xứ sở thì phải dã thú hay sao?
Thế rồi nàng im lặng, dường như muốn khóc. Tôi ngừng đấm bóp và sụp xuống chân nàng mà kêu lên:
- Tha thứ cho tôi! Xin bà biết cho là tôi rất quý trọng bà!
Nghe thế, Phu nhân Oichi lại trở nên điềm đạm, cám ơn tôi đã phục vụ và cho tôi lui.
Tôi vội vã sang phòng khác. Liền đó, tôi nghe tiếng nấc của nàng vọng qua các cánh cửa kéo. Tôi vẫn còn bối rối trước tâm trạng biến đổi của nàng. Mới đây nàng đã rất vui, điều gì khiến nàng nói năng như thế?
Có phải ban đầu chỉ nhớ lại kỷ niệm, rồi bị lôi cuốn mà nhớ lại cả những điều nàng đã cố gắng quên đi?
Nàng không phải là loại người thích thổ lộ tâm tư với người hầu. Có thể ký ức mà nàng cố khóa chặt trong lòng bao năm bất ngờ bùng vỡ.
Cứ tưởng tượng: bây giờ, mười năm rồi mà nàng vẫn còn cảm thấy cay đắng oán hờn về những gì đã xảy ra ở Odani. Trên tất cả, nàng thù ghét anh mình Nobu.
Lần đầu tiên, tôi nhận thấy một người đàn bà bị cướp chồng con là thế nào.
Tôi không khỏi run rẩy vì xót xa và kinh hoàng.