Móng Vuốt Quạ Đen Tập 2, Phi Vụ Bất Khả

Lượt đọc: 1993 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 20
nina

Họ lao ra khỏi bóng tối, ướt đẫm, bầm dập và thở hổn hển dưới ánh trăng. Nina có cảm giác như vừa bị dần cho nhừ tử. Những mẩu còn lại của miếng bóng biển bám dính ở khoé miệng cô. Bộ váy của cô rách tả tơi, và nếu cô không quá mừng rỡ vì bản thân vẫn sống và còn hít thở, chắc cô đã lo lắng hơn về việc mình đang đứng trong tình trạng gần như khoả thân, chân không giầy, tại một hẻm sông cách hải cảng và sự an toàn gần hai cây số. Phía đằng xa, cô vẫn còn nghe thấy tiếng chuông của Lâu Đài Băng.

Kuwei đang ho khạc, còn Matthias thì đang kéo Kaz bất tỉnh nhân sự ra khỏi nước.

“Thánh thần ơi, anh ta còn thở không vậy?” Nina hỏi.

Matthias lật Kaz nằm ngửa ra một cách mạnh bạo và bắt đầu ấn vào ngực anh với một lực mạnh hơn cần thiết.

“Tôi. Nên. Để. Cậu. Chết. Cho. Rồi.” Matthias lẩm nhẩm đứt quãng theo những cú ấn.

Nina bò qua những tảng đá và quỳ gối bên cạnh họ. “Để em giúp, trước khi anh làm gãy xương ức của anh ta. Mạch còn đập không?” Cô kê ngón tay vào cổ Kaz. “Còn, nhưng đang yếu dần. Mở áo anh ta ra.”

Matthias xé toang cái áo đồng phục của drüskelle. Nina đặt một bàn tay lên bộ ngực tái mét của Kaz, tập trung vào trái tim của anh và bắt nó co bóp. Cô dùng bàn tay còn lại kẹp mũi Kaz và mở miệng anh ra để cô thổi khí vào phổi anh. Những Tâm Y lành nghề hơn có thể tự rút nước ra, nhưng cô không có thời gian để bực bội vì sự thiếu huấn luyện của mình.

“Anh ta sẽ sống chứ?” Kuwei hỏi.

Tôi không biết. Nina áp môi vào miệng Kaz một lần nữa, canh chỉnh nhịp thổi của mình theo nhịp đập mà cô đã áp đặt với trái tim anh. Cố lên, cái đồ du côn Barrel nhà anh. Anh đã vượt qua nhiều tình thế còn khó khăn gấp bội kia mà.

Cô cảm thấy sự biến chuyển khi trái tim của Kaz bắt đầu tự đập theo nhịp của nó. Anh ho sặc sụa, lồng ngực co thắt, nước ộc ra từ miệng.

Kaz đẩy cô ra và hít một hơi.

“Tránh xa tôi ra,” anh hổn hển nói, rồi đưa bàn tay đeo găng lên chùi miệng. Đôi mắt Kaz vẫn còn đờ đẫn, giống như đang nhìn xuyên qua Nina. “Đừng có chạm vào tôi.”

“Cậu đang bị sốc, demjin ,” Matthias lên tiếng. “Cậu gần như chết đuối đấy. Cậu lẽ ra đã chết rồi.”

Kaz lại ho, toàn thân run rẩy. “Chết đuối,” anh lặp lại.

Nina chậm rãi gật đầu. “Lâu Đài Băng, anh nhớ chứ? Phi vụ bất khả? Cái chết mười mươi? Ba triệu kruge đang chờ anh ở Ketterdam?”

Kaz chớp mắt, ánh nhìn tỉnh táo lại. “Bốn triệu.”

“Chắc cái đó đã đem anh trở lại.”

Kaz đưa tay lên lau mặt, những cơn ho vẫn làm ngực anh co thắt. “Chúng ta đã thành công,” anh nói với giọng kinh ngạc. “Djel đã tạo ra phép màu.”

“Cậu không xứng được nhận phép màu,” Matthias nhăn mặt. “Cậu đã mạo phạm cây tần bì linh thiêng.”

Kaz đứng dậy, hơi lảo đảo. Anh hít thêm một hơi nữa. “Nó chỉ là biểu tượng thôi, Helvar. Nếu thần linh của anh mong manh đến thế thì có lẽ anh nên đi tìm một vị mới. Chúng ta rời khỏi đây thôi.”

Nina giơ hai tay lên trời. “Không có chi, đồ vô ơn.”

“Tôi sẽ cảm ơn cô khi chúng ta đã ở trên chiếc Ferolind. Đi thôi.” Kaz bắt đầu leo lên những tảng đá nằm dọc theo bờ xa của hẻm sông. “Trên đường đi hai người nên có lời giải thích vì sao nhà khoa học lỗi lạc người Shu của chúng ta lại có bề ngoài giống như một cậu bạn cùng lớp của Wylan.”

Nina lắc đầu, bị giằng xé giữa cảm giác bực bội và sự ngưỡng mộ. Có lẽ đó là điều cần thiết để sống sót tại Barrel. Bạn không bao giờ được dừng lại.

“Anh ta là bạn à?” Kuwei thắc mắc bằng tiếng Shu.

“Tuỳ thời điểm.”

Matthias đỡ cô đứng dậy, và họ làm theo Kaz, chậm chạp leo lên vách đá của hẻm sông để tới đầu bên kia của cây cầu trên đầu họ, gần Djerholm thêm chút nữa. Nina chưa bao giờ kiệt sức đến thế, nhưng cô không thể cho phép mình nghỉ mệt. Họ đã có giải thưởng trong tay. Họ đã đi xa hơn bất kì đối thủ nào. Họ đã thổi bay một toà nhà ở trung tâm của Lâu Đài Băng. Nhưng họ sẽ không bao giờ tới được bến cảng mà không có Inej cùng hai người còn lại.

Cô tiếp tục di chuyển. Lựa chọn khác duy nhất là ngồi xuống một tảng đá và chờ đợi kết thúc. Một tiếng rầm rì bắt đầu vang lên ở đâu đó, từ phía Lâu Đài Băng.

“Thánh thần ơi, mong sao đó là Jesper.” Cô khẩn khoản trong lúc họ leo lên rìa của vách đá và quay nhìn lại hẻm sông cùng cây cầu được trang hoàng lộng lẫy cho lễ Hringkälla.

“Dù có là cái gì thì nó cũng rất lớn,” Matthias nói.

“Chúng ta làm gì đây, Kaz?”

“Chờ đợi thôi,” anh đáp trong lúc tiếng động kia lớn dần.

“Sao không phải là ‘đi trốn’?” Nina vặn vẹo, căng thẳng đổi chân. “‘Chuẩn bị tinh thần’? Hay là ‘Tôi đã giấu hai mươi khẩu súng trong cái bụi cây đằng kia’? Cho chúng tôi cái gì đó đi chứ.”

“Thế vài triệu kruge thì sao?” Kaz đáp.

Một chiếc xe tăng rầm rập chạy lên đồi, làm bụi đất tung lên mù mịt phía sau. Ai đó đang vẫy họ từ trên tháp pháo. Không phải một, mà những hai người: Inej và Wylan đang hò hét và vẫy tay điên cuồng từ phía sau cái đỉnh tròn của tháp pháo.

Nina rú lên một tiếng đắc thắng, trong khi Matthias trố mắt nhìn. Khi cô nhìn sang phía Kaz, Nina không tin nổi mắt mình. “Thánh thần ơi, Kaz. Trông anh thực sự hạnh phúc đấy.”

“Đừng có nực cười như thế,” anh nạt. Nhưng rõ ràng Nina nói đúng. Kaz Brekker đang cười toét miệng như một thằng ngốc.

“Tôi đoán bọn họ là người quen?” Kuwei hỏi.

Nhưng niềm hân hoan của Nina tắt ngấm khi lời đáp trả của người Fjerda xuất hiện nơi đường chân trời. Một đoàn xe tăng hiện lên ở đỉnh đồi và lao xuống con đường đẫm ánh trăng, khói bụi bốc lên mù mịt phía sau. Có lẽ Jesper đã không đóng cổng khu trại drüskelle. Hoặc là bọn họ đã bố trí sẵn những chiếc xe tăng ở phía ngoài. Căn cứ theo hoả lực mà Lâu Đài Băng sở hữu bên trong vòng tường thành, cô đoán họ nên cảm thấy may mắn. Nhưng cô không làm nổi.

Chỉ đến khi Inej và Wylan băng qua cây cầu, Nina mới nghe ra câu hò hét của họ: “Tránh đường mau!”

Họ vội vàng nhảy ra khỏi con đường khi chiếc xe tăng gầm rú vượt qua và đỗ xịch lại.

“Chúng ta có xe tăng,” Nina thốt lên. “Kaz, anh đúng là thiên tài. Kế hoạch đã thành công. Anh đã lấy được một chiếc xe tăng cho chúng ta.”

“Họ chứ.”

“Chúng ta có một chiếc,” Matthias nói và chỉ tay về phía đoàn xe bám đuổi phía sau. “Còn bọn họ có cả đống.”

“Ờ, nhưng anh có biết thứ mà họ không có là gì không?” Kaz hỏi trong lúc Jesper quay nòng pháo của xe tăng. “Một cây cầu.”

Một tiếng rít vang lên từ bên trong cỗ xe. Tiếp đó là một tiếng uỳnh rung chuyển mặt đất. Nina nghe thấy tiếng thứ gì đó xé gió bay vèo qua họ và trúng vào cây cầu. Lửa bùng lên ở hai trụ cầu đầu tiên, những tia lửa và mảnh vụn văng xuống hẻm sông bên dưới. Nòng pháo nhả đạn lần nữa. Với một tiếng oạp lớn, các trụ cầu sụp đổ hoàn toàn.

Nếu người Fjerda muốn băng qua hẻm sông, họ sẽ phải bay.

“Chúng ta có xe tăng và hào nước,” Nina nói.

“Leo lên đi!” Wylan giục.

Họ leo lên sườn xe tăng, cố sống cố chết bám vào bất cứ thứ gì nhô ra trên lớp vỏ kim loại của nó, trong lúc chiếc xe lăn bánh chạy trên đường, tiến về phía hải cảng với tốc độ tối đa.

Khi chiếc xe tăng rầm rập chạy qua những ngọn đèn đường, người dân từ trong nhà đổ ra ngoài để xem chuyện gì đang xảy ra. Nina cố hình dung ra hình ảnh của bọn họ trong mắt của những người Fjerda. Người ta nhìn thấy gì khi ló đầu ra khỏi cửa? Một nhóm thanh niên reo hò, đu bám vào chiếc xe tăng sơn cờ Fjerda đang chạy như một cỗ xe hoa đi lạc khỏi cuộc diễu hành: một cô gái váy lụa tím và một cậu trai có mái tóc xoăn hung đỏ phía sau những khẩu súng, bốn thanh niên ướt sũng bám vào sườn xe - một cậu bé người Shu mặc đồ tù, hai drüskelle lôi thôi lếch thếch và một cô gái trong bộ váy màu xanh két tơi tả đang hét toáng: “Chúng ta có hào nước!”

Khi họ tiến vào thị trấn, Matthias gọi: “Wylan, bảo Jesper đi theo các con đường phía tây nhé.”

Wylan thụp đầu xuống, và chiếc xe tăng rẽ sang hướng tây.

“Đó là khu vực nhà kho,” Matthias giải thích. “Vắng vẻ vào ban đêm.”

Chiếc xe tăng rầm rập lao đi trên lớp đá lát đường, hết nghiêng sang trái rồi lại nghiêng sang phải do leo lề đường và tránh các khách bộ hành, sau đó phóng vào trong khu vực hải cảng, ngang qua các tửu quán, cửa hiệu và văn phòng.

Kuwei ngả đầu ra sau, khuôn mặt rạng rỡ vui sướng. “Tôi ngửi thấy mùi biển rồi,” cậu ta thốt lên.

Nina cũng ngửi thấy nó. Ánh đèn hải đăng chớp tắt xuất hiện ở đằng xa.Thêm hai khối nhà nữa thôi là họ sẽ tới được bến tàu và tự do. Ba mươi triệu kruge. Với phần chia của cô và Matthias, họ có thể đi bất cứ nơi nào, sống bất cứ cuộc đời nào mà họ muốn.

“Sắp tới rồi!” Wylan hét lên.

Chiếc xe vòng qua một góc đường, và ruột gan Nina bỗng quặn lại.

“Dừng xe!” Cô la lớn. “Dừng lại!”

Cô không cần phải làm thế, vì chiếc xe đã thắng gấp, suýt nữa hất cô xuống đường. Bến tàu đang ở trước mắt họ, và phía đằng xa là những lá cờ của hàng ngàn tàu thuyền đang tung bay trong gió biển. Đêm đã về khuya.Trên bến lẽ ra không có người. Nhưng hàng hàng lớp lớp quân lính mặc đồng phục xám đang đứng ở đó. Ít nhất phải đến hai trăm người, và tất cả mọi nòng súng đều đang chĩa thẳng vào họ.

Nina vẫn còn nghe thấy được tiếng chuông Đồng hồ Cả. Cô ngoái nhìn qua vai. Lâu Đài Băng lừng lững trên một vách đá cao, tựa như một con mòng biển ủ rũ với lớp lông xù ra. Những vách tường bằng đá trắng của nó được chiếu sáng từ bên dưới, nổi bật trên nền trời đêm.

“Cái gì thế này?”Wylan hỏi Matthias. “Anh đâu có nói là…”

“Chắc họ đã thay đổi quy trình.”

“Những thứ khác vẫn y nguyên.”

“Tôi chưa bao giờ chứng kiến Quy trình Đen được triển khai,” Matthias gắt lên. “Có lẽ họ luôn có binh lính đóng quân tại cảng. Tôi không hề biết.”

“Yên lặng nào,” Inej lên tiếng. “Đừng có cãi nhau nữa.”

Nina nhảy dựng khi một giọng nói cất lên từ trong những hàng lính. Đầu tiên nó nói bằng tiếng Fjerda, sau đó là tiếng Ravka, tiếng Kerch, và cuối cùng là tiếng Shu. “Hãy trao trả tù nhân Kuwei Yul-Bo cho chúng tôi. Hạ vũ khí và bước ra khỏi xe tăng.”

“Họ không thể nổ súng,” Matthias nói. “Họ không dám làm bị thương Kuwei đâu.”

“Họ đâu cần phải làm thế,” Nina đáp. “Nhìn kìa.”

Một tù nhân gầy gò được đẩy ra phía trước. Mái tóc cậu ta bết vào trán. Cậu ta mặc bộ kefta tả tơi màu đỏ và nắm chặt ống tay áo của người lính bên cạnh, môi lẩm bẩm thật nhanh điều gì đó như thể đang rất muốn truyền đạt một nguyện vọng. Nina biết cậu ta đang đòi parem.

“Một Độc Tâm Y,” Matthias nói một cách chắc nịch.

“Nhưng cậu ta đang ở quá xa,”Wylan phản bác.

Nina lắc đầu. “Điều đó chẳng có nghĩa lí gì.” Có phải bọn họ giữ cậu ta tại đây cùng với binh lính đồn trú trong khu vực Hạ Djerholm? Tại sao không? Cậu ta là một vũ khí tốt hơn bất kì súng ống hay xe tăng nào.

“Tôi có thể trông thấy chiếc Ferolind,” Inej nói khẽ, tay chỉ ra xa. Nina mất một lúc để quan sát trước khi nhận ra lá cờ Kerch và cờ đuôi nheo của công ty Haanraadt Bay vui vẻ tung bay bên dưới nó. Họ đang ở rất gần con thuyền.

Jesper có thể bắn hạ cậu Độc Tâm Y kia. Họ có thể vãi đạn vào đám đông quân lính, nhưng họ sẽ không bao giờ tới được con thuyền. Người Fjerda thà hi sinh mạng sống của Kuwei còn hơn để cho cậu ta lọt vào tay quân địch.

“Này Kaz,” Jesper cất tiếng gọi từ bên trong xe tăng. “Làm ơn nói là anh đã tiên liệu chuyên này đi.”

Kaz đưa mắt nhìn biển quân lính. “Tôi đã không nghĩ đến chuyện này.” Anh lắc đầu. “Có người đã nói với tôi rằng một ngày kia tôi sẽ hết chiêu. Có vẻ như anh đã đúng, Helvar.” Câu nói đó dành cho Matthias, nhưng mắt anh nhìn vào Inej.

“Tôi chán bị bắt lắm rồi,” cô đáp. “Họ sẽ không bắt sống được tôi lần này.”

“Tôi cũng thế,” Wylan nói.

Jesper cất tiếng từ bên trong xe tăng. “Chúng ta cần tìm cho cậu ta những người bạn phù hợp hơn.”

“Thà chết còn hơn để yên cho bọn chúng xiên cọc vào người,” Kaz nói.

Matthias gật đầu. “Vậy là mọi người nhất trí. Chúng ta sẽ tử thủ tại đây.”

“Không,” Nina thì thầm. Tất cả mọi người quay sang phía cô.

Giọng nói kia lại cất lên một lần nữa từ giữa đám quân lính Fjerda. “Các người có từ một đến mười để tuân lệnh. Tôi nhắc lại: Thả tù nhân Kuwei Yul-Bo và đầu hàng. Mười…”

Nina nói nhanh gì đó với Kuwei bằng tiếng Shu.

“Chị không hiểu à?” Cậu ta đáp. “Chỉ cần một liều thì…”

“Tôi hiểu,” cô đáp. Nhưng những người khác thì không. Cho đến khi Kuwei lấy ra một cái túi da nhỏ có miệng dính bột màu rỉ sắt.

“Không!” Matthias hét lên. Anh vươn tay định giật lấy túi parem, nhưng Nina đã nhanh hơn.

Giọng nói phía Fjerda kia tiếp tục đêm: “Bảy…”

“Nina, đừng ngu ngốc thế,” Inej thốt lên. “Chị đã thấy…”

“Có một số Grisha không bị nghiện ngay liều đầu tiên.”

“Không đáng để liều lĩnh như vậy đâu.”

“Sáu…”

“Kaz đã hết chiêu.” Nina mở toang cái túi. “Nhưng tôi thì không.”

“Nina, làm ơn đi,” Matthias nài nỉ. Cô lại thấy trên gương mặt anh sự đau đớn giống như lúc ở Elling, khi anh nghĩ cô đã phản bội mình. Theo một cách nào đó, giờ đây cô cũng sắp làm một chuyện tương tự. Cô sắp bỏ rơi anh một lần nữa.

“Năm…”

Liều đầu tiên có tác dụng mạnh nhất, có phải họ đã nói như thế không nhỉ? Cơn phê thuốc và năng lực mạnh mẽ mà nó mang lại ở những lần sau sẽ không bao giờ bằng lần đầu. Cô sẽ đi tìm nó trong suốt quãng đời còn lại của mình. Hoặc cũng có thể cô mạnh hơn nó.

“Bốn…”

Cô chạm nhanh vào má Matthias. “Nếu mọi chuyện xấu đi, hãy tìm cách kết thúc nó, Helvar. Em tin anh sẽ làm điều đúng đắn.” Cô mỉm cười. “Một lần nữa.”

“Ba…”

Cô ngửa đầu và đổ bột parem vào trong miệng, nuốt chửng. Ngoài vị khét ngọt của hoa jurda mà cô đã biết, nó còn có một thứ gì khác mà cô không thể diễn tả được.

Cô thôi nghĩ ngợi.

Máu cô bắt đầu chảy rần rật, tim cô đập dồn. Thế giới quanh cô bùng nổ những vệt ánh sáng, cô có thể thấy màu mắt thật của Matthias, thứ màu xanh thuần khiết bên dưới những đốm nâu và xám mà cô đã tạo ra cho anh, cô thấy ánh trăng thấm đẫm từng sợi tóc trên đầu anh. Cô thấy những giọt mồ hôi trên lông mày Kaz, và những vết châm kim gần như vô hình của hình xăm trên cẳng tay anh.

Cô nhìn một lượt các hàng lính trước mặt. Cô có thể nghe thấy tiếng tim họ đang đập. Cô có thể nhìn thấy các nơron thần kinh của họ đang hoạt động, và cảm thấy xung lực của họ đang hình thành. Mọi thứ đều rõ ràng. Cơ thể họ là một bản đồ tạo nên bởi các tế bào, hàng ngàn phép tính được giải quyết trong một phần ngàn giây mà cô chỉ biết các đáp số.

“Nina?” Matthias thì thào.

“Tránh ra,” Nina đáp, và cô thấy giọng nói mình bay bổng trong không khí.

Cô cảm thấy Độc Tâm Y kia trong đám đông, cổ họng di chuyển khi cậu ta nuốt liều ma dược của mình. Cậu ta sẽ là mục tiêu đầu tiên.

« Lùi
Tiến »