Năm giờ rưỡi chiều, tôi tản bộ qua vài dãy nhà rồi dừng lại trước tấm biển điện tử không đèn đề Khách sạn Crawford, đi lên văn phòng ở tầng hai, đăng ký và sau đó được đưa tới một căn phòng tồi tàn. Tôi nhấp vài ngụm scotch từ chiếc bình bẹt rồi mang tấm séc mười ngàn đô la của Elihu già và khẩu súng đi ngủ.
Mười giờ, tôi mặc đồ, đi tới ngân hàng First National, tìm cậu Albury trẻ tuổi và đề nghị cậu ta xác nhận tấm séc của Willsson. Cậu ta để tôi đợi một lúc. Tôi cho là cậu ta đã gọi tới dinh thự của lão già để tìm hiểu xem liệu tấm séc có đáng tin cậy hay không. Cuối cùng, cậu ta đưa nó lại cho tôi, kèm theo một nét bút nguệch ngoạc.
Tôi rút ra một phong bì, cho bức thư của lão già vào và đề địa chỉ gửi tới Hãng, chi nhánh San Francisco, dán tem rồi ra ngoài và thả nó vào hòm thư ở góc phố.
Sau đó tôi quay trở lại ngân hàng và nói với cậu thanh niên:
Giờ hãy nói tôi nghe, tại sao cậu lại giết anh ta?”
Cậu ta mỉm cười và hỏi lại:
“Chim Cổ Đỏ* hay Tổng thống Lincoln?”
Ai đã giết Chim Cổ Đỏ (Who Killed Cock Kobin): Một bài đồng dao của Anh.
“Cậu không thừa nhận rằng mình đã giết Donald Willsson sao?”
“Tôi không muốn tỏ ra khó chịu đâu”, cậu ta nói, miệng vẫn mỉm cười, “nhưng không.”
“Điều đó chỉ khiến mọi việc tệ hơn thôi.” Tôi càu nhàu. “Chúng ta không thể đứng đây và tranh cãi mãi được. Ai phụ trách ở đây?”
Gương mặt của cậu trai đỏ ửng. Cậu ta nói:
“Ông Dritton, giao dịch viên.”
“Giới thiệu đi.”
Cậu ta trông không thoải mái, nhưng vẫn gọi người giao dịch viên. Dritton - một người đàn ông to lớn với gương mặt hồng hào, mái tóc bạc thưa thớt và đeo cặp kính không vành - bước tới chỗ chúng tôi. Cậu trợ lý giao dịch viên lầm bầm giới thiệu, tôi bắt tay Dritton nhưng mắt vẫn không rời khỏi cậu ta.
“Tôi đang tính là”, tôi bảo Dritton, “chúng tôi cần một không gian riêng tư hơn để nói chuyện. Có lẽ cậu ta sẽ không chịu thú nhận, trừ khi chúng tôi ngồi riêng với nhau một thời gian, và tôi không muốn mọi người trong ngân hàng phải nghe tiếng tôi thét vào mặt cậu ta.”
“Thú nhận ư?” Người giao dịch viên líu lưỡi.
“Chắc chắn rồi.” Tôi nhại lại y hệt khuôn mặt, giọng nói và cử chỉ của Noonan. “Ông không biết rằng chính Albury là người đã giết Donald Willson sao?”
Ban đầu người giao dịch viên mỉm cười lịch sự, bởi ông ta nghĩ rằng đó một trò đùa ngu xuẩn, rồi sau đó thái độ của ông ta dần chuyển sang hoang mang khi quan sát viên trợ lý của mình. Mặt cậu ta đỏ lựng và nụ cười mà cậu ta đang cố rặn ra trông thật kinh khủng.
Dritton hắng giọng và nói một cách chân thành:
“Sáng nay thời tiết đẹp thật.”
“Chẳng lẽ không có căn phòng riêng nào để chúng tôi có thể nói chuyện sao?” Tôi vẫn khăng khăng.
Dritton bồn chồn lo lắng và quay sang hỏi cậu thanh niên:
“Chuyện… chuyện gì thế này?”
Albury trẻ tuổi lầm bầm gì đó mà chẳng một ai có thể hiểu nổi.
Tôi nói, “Nếu không thì tôi sẽ phải đưa cậu ta tới Tòa thị chính.”
Dritten nhấc cặp kính đang trượt dần trên mũi, đặt nó lại đúng vị trí và nói:
“Lại đây.”
Chúng tôi theo ông ta đi dọc chiều dài của tiền sảnh, băng qua một cánh cổng và bước vào một văn phòng treo biển Chủ tịch - văn phòng của Elihu già. Không có ai bên trong.
Tôi ra hiệu cho Albury ngồi xuống một chiếc ghế rồi lấy một chiếc khác cho mình. Người giao dịch viên bồn chồn đứng tựa lưng vào bàn và quay mặt về phía chúng tôi.
“Thưa ngài, bây giờ thì xin ngài hãy giải thích đi.” Ông ta nói.
“Chúng ta sẽ làm vậy ngay đây.” Tôi trả lời ông ta, rồi quay sang phía cậu trai trẻ, “Cậu là người bạn trai cũ mà Dinah đã cắt đứt quan hệ. Cậu là người duy nhất có thể biết về tấm séc kịp lúc để có thể gọi điện cho cô Willsson và Thaler. Willsson bị bắn bằng khẩu 32 ly, cỡ súng ưa thích của các ngân hàng. Có thể không phải, nhưng tôi nghĩ rằng khẩu súng mà cậu đã dùng thuộc về ngân hàng. có thể cậu vẫn chưa trả nó lại, và như vậy thì sẽ có một khẩu bị mất. Dù sao thì, tôi cũng sẽ gọi cho một chuyên gia về súng đạn, và người đó hẳn sẽ rất sẵn lòng sử dụng kính hiển vi và trắc vi kế để so sánh viên đạn đã giết chết Willsson với từng viên đạn của các khẩu súng mà ngân hàng sở hữu.”
Cậu ta điềm tĩnh nhìn tôi và không nói gì. Một lần nữa cậu ta lại làm chủ được bản thân. Vậy nghĩa là chưa đủ, tôi cần phải hung hăng hơn. Tôi nói:
“Cậu như một tên ngốc cứ lẽo đẽo theo sau cô ta. Cậu đã thừa nhận với tôi rằng chỉ vì cô ta không chấp nhận nó nên cậu mới không…”
“Đừng… làm ơn đừng.” Cậu ta hổn hển. Mặt cậu ta lại đỏ bừng lần nữa.
Tôi tiếp tục công kích, cho đến khi cậu ta phải cúi gằm mặt xuống. Rồi tôi nói:
“Cậu đã tiết lộ quá nhiều, chàng trai ạ. Cậu đã quá căng thẳng, đến mức với tôi thì đời tư của cậu không khác gì một cuốn sách để mở, chẳng có gì che đậy. Một tên tội phạm nghiệp dư làm sao! Lúc nào cũng thẳng thắn!”
Cậu ta lại nhìn chằm chằm xuống tay. Tôi giáng thêm một cú nữa:
“Cậu biết rõ rằng chính mình đã giết anh ta. Cậu biết rõ rằng nếu mình dùng một khẩu súng của ngân hàng và sau đó trả nó lại chỗ cũ thì cậu sẽ bị tóm, không thể trốn thoát, bởi những chuyên gia về súng đạn chắc chắn sẽ phát hiện ra việc đó. Mà kể cả không thì tôi vẫn sẽ bắt được cậu thôi.
Noonan đang cố đổ tội cho Thaler - Kẻ Thầm Thì. Ông ta không thể kết tội hắn, nhưng nếu Thaler bị giết vì chống đối thì âm mưu của ông ta vẫn sẽ thành công. Đó là điều ông ta muốn… giết Thaler. Thaler đã lẩn trốn cảnh sát cả đêm qua tại hắc điếm của hắn trên phố King. Tên cớm đầu tiên tìm thấy Thaler… lại làm việc cho hắn.
Nếu cậu vẫn nghĩ mình có thể chối tội và để người khác chết thay thì cứ vậy đi. Nhưng nếu cậu biết rằng mình không còn cơ hội nào - và quả thật là không, nếu khẩu súng bị phát hiện - thì vì Chúa, hãy giúp Thaler bằng cách minh oan cho hắn đi.”
“Tôi sẽ làm”, giọng Albury lúc này nghe như của một ông già. Cậu ta ngẩng mặt lên, nhìn Dritton và nói, “Tôi sẽ làm” thêm lần nữa.
“Khẩu súng ở đâu?” Tôi hỏi.
“Ở quầy của Harper.” Cậu ta đáp.
Tôi cau mày hỏi người giao dịch viên:
“Ông có thể lấy nó giúp tôi chứ?”
Ông ta vội chạy đi, như thể mừng rỡ vì được thoát khỏi chốn này.
“Tôi không cố ý giết anh ta.” Chàng trai trẻ nói. “Tôi không nghĩ là mình cố ý.”
Tôi gật đầu khích lệ, cố gắng tỏ ra cảm thông.
“Tôi không nghĩ mình định giết anh ta”, cậu ta lặp lại, “mặc dù tôi đã mang súng theo. Ông đã đúng về việc tôi là thằng ngốc lẽo đẽo theo sau Dinah… Có những ngày mọi chuyện trở nên hết sức tồi tệ. Cái ngày mà Willsson mang tấm séc tới là một ngày như vậy. Tất cả những gì tôi có thể nghĩ đến chỉ là tôi đã đánh mất cô ấy bởi tôi không còn tiền, và anh ta thì lại mang tới cho cô ấy tận năm ngàn đô la. Tất cả là do tấm séc. Ông có hiểu không? Tôi biết rằng cô ấy và Thaler đang… ông biết rồi đấy. Nếu tôi biết về chuyện giữa Willsson và cô ấy mà không trông thấy tấm séc, thì hẳn là tôi đã không làm gì cả. Tôi chắc chắn là vậy. Chính tấm séc đã khiến tôi làm vậy… nó khiến tôi nhận ra rằng mình đã mất cô ấy, chỉ vì không còn tiền.
Tối đó tôi đã theo dõi trước nhà cô ấy và thấy anh ta đi vào. Tôi sợ rằng mình sẽ làm những chuyện xấu xa, bởi hôm đó là một ngày tồi tệ và trong túi tôi thì lại đang có một khẩu súng. Tôi không muốn làm chuyện đó, thật đấy. Tôi sợ. Đầu óc tôi chẳng còn gì ngoài tấm séc và lý do khiến tôi mất cô ấy. Tôi biết vợ của Willsson là người hay ghen. Tất cả mọi người đều biết chuyện đó. Tôi cho rằng nếu gọi cô ta và kể rằng… tôi không biết chính xác mình đã nghĩ gì, nhưng tôi đã tới một cửa hàng ở góc phố và gọi điện. Rồi tôi gọi cho Thaler. Tôi muốn bọn họ phải có mặt ở đó. Nếu tôi có thể nghĩ ra bất kỳ ai khác có liên quan tới Dinah hoặc Willsson, hẳn tôi cũng sẽ gọi họ tới luôn.
Sau đó tôi quay lại và tiếp tục theo dõi căn nhà của Dinah. Cô Willsson tới, rồi đến Thaler. Cả hai cùng quan sát ngôi nhà. Tôi cảm thấy hết sức hài lòng. Họ ở đó rồi thì tôi không còn phải lo gì nữa. Một lúc sau, Willsson bước ra. Tôi nhìn về phía xe của cô Willsson, rồi nhìn về phía cửa, bởi tôi biết rằng Thaler đang đứng ở đó. Không ai trong hai người động đậy, và Willsson thì đang rời đi. Lúc đó tôi đã biết vì sao mình lại muốn họ có mặt ở đây. Tôi đã hy vọng họ sẽ làm gì đó… chứ không phải là tôi. Nhưng không, họ chẳng làm gì cả, và anh ta thì đang đi xa dần. Chỉ cần một trong hai người bước ra và nói chuyện với anh ta, hoặc thậm chí là đi theo anh ta, thì có lẽ tôi đã không phải manh động.
Nhưng họ chẳng làm gì. Tôi nhớ mình đã rút súng ra khỏi túi. Mọi thứ trước mắt đều trở nên lờ mờ, như thể tôi đang khóc. Có lẽ tôi đã khóc thật. Tôi không nhớ mình đã bắn… ý tôi là tôi không nhớ đã cố tình nhắm và bóp cò… nhưng tôi có thể nhớ được âm thanh của phát súng, và tôi biết tiếng động đó đến từ khẩu súng trên tay tôi. Tôi không nhớ Willsson trông ra sao, liệu anh ta có ngã trước khi tôi xoay người và chạy khỏi con hẻm hay không. Khi về đến nhà, tôi lau chùi và nạp đạn lại cho khẩu súng, rồi đặt nó trở lại quầy của giao dịch viên vào sáng hôm sau.”
Trên đường áp giải cậu thanh niên và khẩu súng đến Tòa thị chính, tôi xin lỗi vì những trò lố rẻ tiền mà mình gây ra khi mới tra khảo và phân trần:
“Tôi phải chọc giận cậu, bởi đó là biện pháp tốt nhất tôi có thể nghĩ ra. Cách cậu kể về người phụ nữ đó khiến tôi nhận ra rằng cậu diễn quá tốt để có thể bị lộ bởi một nhát búa trực diện.”
Cậu ta nhăn mặt buồn rầu và chậm rãi đáp lại:
“Tôi không đóng kịch, thật đấy. Khi tôi gặp nguy hiểm và phải đối mặt với giá treo cổ thì cô ấy dường như không… không còn quan trọng với tôi. Tôi đã không thể… hiện tại không thể… hiểu rõ ràng… thấu đáo… tại sao tôi lại làm chuyện như vậy. Ông có hiểu ý tôi không? Bằng cách nào đó, việc này khiến tất cả mọi thứ… kể cả tôi… trở nên ti tiện. Ý tôi là, tất cả mọi chuyện, ngay từ ban đầu.”
Tôi không thể tìm ra bất kỳ điều gì để nói, chỉ trừ một câu vô nghĩa:
“Mọi chuyện đều xảy ra theo cách đó.”
Tại văn phòng của cảnh sát trưởng, tôi thấy một gã đã có mặt tại cuộc đột kích tối hôm trước… một sĩ quan có khuôn mặt đỏ lừ tên Biddle. Hắn nhìn tôi bằng đôi mắt xám đầy tò mò, nhưng không hỏi gì về những chuyện đã xảy ra trên phố King.
Biddle gọi một tay luật sư trẻ tên Dart từ Văn phòng ủy viên công tố quận vào. Khi Albury đang kể lại câu chuyện với Biddle, Dart và một tốc ký viên thì tay cảnh sát trưởng, trông như vừa mới bò từ giường dậy, bước vào.
“Chà, được gặp anh thật tốt quá.” Noonan nói, lắc mạnh tay và vỗ lưng tôi. “Chúa ơi! Đêm qua anh đã thoát chết trong gang tấc… lũ phản bội! Tôi tưởng rằng anh đã ăn đạn rồi, cho tới khi chúng tôi phá cửa và thấy rằng cửa tiệm trống trơn. Kể cho tôi nghe làm thế nào mà những tên khốn ấy thoát được.”
“Vài tay thuộc hạ của ông đã để chúng thoát ra ở cửa sau, dẫn chúng đi tắt qua một ngôi nhà và cho chúng lên một chiếc xe của sở. Chúng mang tôi theo để tôi không thể báo cho ông.”
“Một vài ư?” Hắn hỏi, không chút ngạc nhiên. “Chà, chà! Trông chúng như thế nào?”
Tôi miêu tả.
“Shore và Riordan.” Hắn nói. “Biết ngay mà. Giờ thì chuyện gì thế này?”, và hướng khuôn mặt béo tròn của mình về phía Albury.
Tôi tường thuật lại vắn tắt, trong khi cậu thanh niên tiếp tục lời khai của mình.
Tay cảnh sát trưởng cười khúc khích và nói:
“Chà, chà, tôi đã nghi oan cho Kẻ Thầm Thì. Tôi sẽ phải tìm ra bằng được anh ta và tự mình xin lỗi. Vậy là anh đã bắt được thằng nhóc này? Tuyệt thật đấy. Xin chúc mừng và cảm ơn.” Hắn bắt tay tôi lần nữa. “Anh sẽ chưa rời khỏi thành phố này ngay, phải vậy không?”
“Chưa phải bây giờ.”
“Tuyệt.” Hắn nói với tôi.
Tôi ra ngoài ăn uống và đi cắt tóc, rồi gửi một bức về Hãng, yêu cầu cử Dick Foley và Mickey Linehan tới Personville, tạt về phòng một lát để thay quần áo và lên đường tới nhà khách hàng của mình.
Elihu già đang trùm chăn kín mít trên chiếc ghế bành đặt dưới cửa sổ đầy nắng. Lão chìa bàn tay mập mạp ra và cảm ơn tôi vì đã bắt được kẻ sát nhân.
Tôi đáp lại ít nhiều phải phép, nhưng không hỏi xem làm sao lão lại biết.
“Tấm séc tôi đưa cho cậu tối qua”, lão nói, “là để trả cho những gì cậu đã làm.”
“Tấm séc của con trai ông đã bao gồm khoản đó rồi.”
“Vậy hãy coi như của tôi là tiền thưởng thêm.”
“Hãng Continental có những nguyên tắc về vấn đề nhận thưởng.” Tôi đáp.
Khuôn mặt lão già bắt đầu ửng đỏ.
“Chà, chết tiệt…”
“Ông vẫn chưa quên rằng tấm séc của mình bao gồm cả chi phí điều tra những tên tội phạm và đám tham nhũng ở Personville đấy chứ?” Tôi hỏi.
“Nhảm nhí.” Lão khịt mũi. “Tối qua chúng ta chỉ quá hào hứng mà thôi. Chuyện đó thật vô nghĩa.”
“Không phải với tôi.”
Lão già tuôn ra một tràng những lời báng bổ rồi tiếp tục:
“Đó là tiền của tôi, và tôi sẽ không phí phạm nó vào những thứ ngu ngốc. Hoặc là cậu nhận nó vì những gì cậu đã làm, hoặc là trả nó lại đây.”
“Đừng có hét lên với tôi.” Tôi đáp. “Tôi sẽ chẳng trả lại gì cho ông, ngoại trừ một thành phố được dọn dẹp sạch sẽ tinh tươm. Đó là những gì ông đã thỏa thuận, và sẽ là những gì ông nhận được. Giờ thì ông đã biết con trai mình bị sát hại dưới tay Albury, chứ không phải những tay đồng đảng của ông. Chúng biết Thaler đã không giúp ông chơi xỏ mình. Với cái chết của con trai, ông có thể đảm bảo với chúng rằng báo chí sẽ không đào xới thêm bất kỳ chuyện bẩn thỉu nào nữa. Tất cả mọi thứ lại êm đềm và bình yên trở lại.
Tôi đã nói rằng tôi mong đợi một điều như vậy. Đó là lý do tôi thỏa hiệp với ông. Và ông đã đồng ý. Đó là một tấm séc bảo chi, vậy nên ông sẽ không thể rút lại. Thư ủy quyền có thể không có hiệu lực như một bản hợp đồng, nhưng ông vẫn sẽ phải ra tòa để phủ nhận nó. Nếu ông muốn thì cứ làm đi. Tôi có thể thấy rằng ông sẽ nhận được vô vàn sự chú ý đó.
Tay cảnh sát trưởng béo phị của ông đã cố ám hại tôi tối qua. Tôi không thích chuyện đó. Rồi hắn sẽ phải trả giá. Còn bây giờ thì tôi sẽ chơi theo cách của mình, và tôi có tận mười ngàn đô từ ông để sử dụng. Tôi sẽ dùng nó để bóc trần Poisonville từ gốc đến ngọn. Ông sẽ nhận được báo cáo của tôi thường xuyên, và hy vọng rằng ông sẽ thích chúng.”
Tôi rời khỏi ngôi nhà đó với những lời chửi rủa của lão vẫn xì xào trong dầu.