Mùa Hạn Kinh Hoàng

Mùa Hạn Kinh Hoàng

Lượt đọc: 1458 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
MỞ ĐẦU

Không phải là nông trại này chưa từng chứng kiến cảnh chết chóc, và lũ nhặng thì chẳng phân biệt đối xử. Đối với chúng, xác gia súc hay xác người nào có gì khác biệt.

Đợt hạn hán mùa hè năm ấy giúp lũ ruồi nhặng có dư thừa sự lựa chọn. Chúng lao đi, tìm kiếm những cặp mắt trơ thao láo và những vết thương nhớp nháp mỗi khi những người nông dân ở Kiewarra giương súng nhắm vào đàn vật nuôi chỉ còn da bọc xương của mình. Không có mưa nghĩa là không có thức ăn. Và không có thức ăn sẽ khiến người ta phải đưa ra những quyết định khó khăn, khi mà thị trấn bé nhỏ ấy hết ngày này qua ngày khác, lấp lóe bên dưới bầu trời xanh ngăn ngắt như thiêu như đốt.

“Nắng mãi rồi cũng phải hết thôi.” Những người nông dân nói, khi những tháng ngày nóng nực đã bước sang năm thứ hai. Họ nhắc đi nhắc lại những câu từ ấy, họ nói to với nhau, như một câu thần chú, và họ thì thầm với bản thân như một lời cầu nguyện.

Nhưng những người làm dự báo thời tiết ở Melbourne thì không đồng tình với họ. Com-lê chỉnh tề, bằng sự đồng cảm trong những trường quay điều hòa mát lạnh, gần như mỗi tối, vào lúc sáu giờ, họ lại phát đi những bản tin liên quan. Nói một cách chính thức thì đó là đợt hạn hán kinh khủng nhất của thế kỷ. Hình thái thời tiết đó có tên gọi, cách phát âm của nó chưa bao giờ thực sự được thống nhất. El Niño .

Chí ít thì có lũ nhặng là vui sướng. Tuy nhiên những gì chúng kiếm được ngày hôm ấy lại khá bất thường. Nhỏ bé hơn và con đường để chúng tìm đến với lớp thịt thì mềm mại, bằng phẳng hơn. Nhưng chuyện đó cũng chẳng quan trọng. Đích đến sau cùng vẫn là giống nhau. Những con mắt vô hồn. Những vết thương tươm máu.

Cái xác ở ngoài khoảng rừng thưa là tươi mới nhất. Lũ nhặng tốn nhiều thời gian hơn một chút mới phát hiện ra hai cái xác còn lại bên trong căn nhà xây kiểu nông trại, mặc cho cánh cửa chính bung mở như một lời vẫy gọi. Những con nhặng liều gan bỏ qua món tặng phẩm đầu tiên ngoài sảnh sẽ nhận được một món khác, lần này là trong phòng ngủ. Phần tặng phẩm này nhỏ hơn, nhưng cũng ít kẻ tranh giành hơn.

Tại hiện trường, dưới cái nóng, lũ nhặng vẫn bu lấy nhung nhúc trong sự thỏa mãn, bởi máu tràn ra, tưới thẫm nền nhà và thảm trải sàn. Bên ngoài, đồ giặt giũ vẫn còn nguyên trên dây phơi, khô cong, cứng đờ dưới nắng. Một chiếc xe trượt của trẻ con nằm bơ vơ trên con đường lát đá. Trong vòng bán kính một cây số xung quanh nông trại đó, chỉ có một con người duy nhất mà trái tim còn đang đập.

Thế nên chẳng có ai phản ứng gì khi mà ở sâu bên trong căn nhà, đứa trẻ bắt đầu cất tiếng khóc.

« Lùi
Tiến »