Trận sốt liệt giường làm cơ thể tôi nặng nề hơn cả một cái trống bằng thép đổ đầy nhựa đường đun chảy. Tôi cảm thấy mình cứ phình ra và phình ra như một khối lỏng làm từ món trà và si-rô mà mẹ tôi rót cho tôi uống. Cha tôi lại nói rằng thực ra tôi đang teo tóp lại chỉ còn da bọc xương, và nhiệt từ cơn sốt đã làm cạn kiệt gần hết nước trong cơ thể tôi.
“Chúng ta đã mang bệnh về cho con bé từ một nơi khác,” mẹ tôi kết luận trong lúc đứng ở đầu giường nhìn xuống tôi. Môi mẹ bặm lại và miệng mẹ đưa đẩy hết bên này tới bên kia như những lần mẹ tập trung suy nghĩ. “Tôi nghĩ có thể là bé gái mà chúng ta đã chữa cho hai tuần trước, ông có nhớ không?”
Mẹ làm cho tôi một con búp bê từ tất cả những vật tôi yêu thích: những sợi ruy băng sa tanh màu đỏ khâu lại với nhau làm da, hai cái lõi ngô làm chân, một hạt xoài khô làm thân mình, lông gà trắng để tạo màu da, hai mẩu than chì làm mắt, và những sợi chỉ thêu màu nâu cacao làm mái tóc.
Có những khi tôi muốn quay trở lại làm một bé gái, để được sờ vào con búp bê này. Khi tôi chạm vào nó, tôi cảm thấy gần gũi mùa thu hoạch xương với mẹ tôi còn hơn cả khi da thịt chúng tôi cọ vào nhau trong chậu tắm hay dưới suối, hoặc khi bà cúi xuống chườm một nắm lô hội lên trán tôi.
Trong những giây phút hiếm hoi khi tôi nằm một mình trên giường với con búp bê và cơn sốt hầm hập, con búp bê đứng dậy trên cặp chân lõi ngô của nó, giật một búi chỉ trên đầu và bện chúng lại để chơi nhảy dây. Nó hát những bài hát nhảy dây yêu thích của tôi, chơi với các miếng oslè của tôi, và nói, “Chị sẽ khỏe lại thôi, Amabelle yêu dấu của em. Em biết chị sẽ khỏe lại thôi.” Giọng nói của nó nhẹ nhàng và du dương, nhưng âm vang như thể con búp bê đang nói vọng lên từ bên trong một chiếc bình cổ cao. “Em chắc chắn chị sẽ sống tới một trăm tuổi, sau khi đã cận kề với cái chết như thế này khi còn nhỏ.”
Ngắm nhìn con búp bê chơi đùa, tôi muốn đặt cho nó một cái tên. Nhưng tôi không nhớ nổi một cái tên nào cả ngoại trừ tên chính mình, chỉ vì con búp bê đã gọi tên tôi lúc nói chuyện với tôi.
Khi tôi đã khỏe lại như lời con búp bê nói, tôi hỏi mẹ tôi, “Con nên đặt tên gì cho con búp bê đã chạy quanh phòng, chơi đùa hộ con, và trông chừng con trong lúc con bị ốm?”
“Làm gì có con búp bê nào như vậy chứ,” mẹ tôi gạt đi. “Trận sốt đã làm con trở nên ngớ ngẩn rồi.”