Mùa thu hoạch xương

Lượt đọc: 698 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 3

Chi tỉnh táo trong bóng tối, Sebastien nói, nếu chúng ta không âu yếm nhau thì chúng ta cần phải nói chuyện với nhau. Chúng ta phải lên tiếng để nhắc nhở nhau rằng chúng ta chưa hoàn toàn rơi vào màn đêm của mộng mị mà bản thân nó là một cái chết bất tận, một hang động luôn chìm trong bóng tối.

Tôi nói với anh rằng tôi muốn anh ôm ấp tôi nhiều hơn, muốn anh vuốt ve khắp mọi chỗ trên người mình như cách anh vẫn làm. Anh quá mệt rồi, anh nói, nên chúng ta phải nói chuyện. Sự im lặng với anh giống như giấc ngủ, như giây khắc cận kề với cái chết.

Anh hỏi về gia đình tôi, rằng bố mẹ tôi là người thế nào lúc họ còn sống.

“Em ngưỡng mộ điều gì nhất ở mẹ mình?”

Đôi lúc, tôi thích thú khi anh chỉ hiện hữu như tiếng vọng từ nơi xa, từng thanh âm nối đuôi nhau luồn lách tới mọi ngóc ngách của căn phòng. Một giọng nói tựa như chưa từng trải qua giai đoạn rên rỉ của trẻ sơ sinh, thì thầm của bé trai, hay lầm bầm của cậu trai mới lớn. Một giọng nói âm vang từng tiếng như thể chúng đã luôn và sẽ luôn dành riêng cho tôi.

“Nói cho anh nghe em thích nhất điều gì ở mẹ em?” Anh hỏi lại, trong lúc tâm trí tôi mải mê cảm thán giọng nói của anh mà quên mất việc trả lời.

“Em thích sự thư thả của mẹ,” tôi đáp. “Mẹ là một người đàn bà làm gì cũng chậm rãi theo nhịp điệu riêng của bà, như cách cha em hay nói. Mẹ là một người kiệm lời. Khi mẹ cất lời, những câu chữ của bà luôn thẳng thắn và chính xác. ‘Cái tổ cũ của đứa bé sẽ từ từ đi ra. Nó giống như một sinh linh thứ hai vậy.’ Mẹ là một người đàn bà với gương mặt cương nghị và trán mẹ thì như một quả bầu đựng nước. Ý em là trán mẹ rất to, rộng và cao giống như em, dấu hiệu của một trí óc thông tuệ như ai đó đã nói. Mẹ không hay thể hiện tình cảm với em. Có lẽ bà cho rằng cách nuôi dạy đó không tốt với một cô con gái có thể sẽ luôn phải sống thiếu thốn tình thương. Mẹ cũng không hay cười.”

“Em cũng không hay cười.”

“Mẹ cũng gầy gò như em. Em nghĩ là em trông giống mẹ, nhưng em cười nhiều hơn.”

“Em có đang cười không?” Tôi có thể nghe thấy anh mỉm cười trong bóng tối. Nụ cười lẫn vào giọng nói, thi thoảng làm ngắt quãng câu chữ của anh.

Những ngón tay anh lướt qua không khí về phía tôi. Ngay cả trước khi tay anh đặt lên hai bên eo tôi để thọc lét, tôi đã ré lên và bật cười khanh khách như một con gà mái ho hen.

“Kể cho anh nghe thêm về mẹ em đi,” anh nói sau khi ngừng cù buồn và tiếng cười của tôi đã lắng xuống. “Nói cho anh biết tên bà là gì.”

“Tên mẹ là Irelle Pradelle,” tôi nói, “và sau khi mẹ mất, mỗi khi hiện ra trong mơ, mẹ luôn tươi cười. Tất nhiên là trừ lúc mẹ và cha em đang chết đuối.”

« Lùi
Tiến »