Mưa Trên Phố Lạ

Lượt đọc: 137817 | 169 Đánh giá: 9,3/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 10

Diễm Quỳnh ngồi quỳ dưới nề gạch , loay hoay gói quà . Đó là một chiếc sơ mi . Vì cô chẳng biết tặng gì khác , dù đã vắt óc ra suy nghĩ.

Cô cẩn thận cài chiếc nơ dây lên hộp . Rồi ngồi thừ người mà nhìn . Đúng hơn là nhìn nhưng không thấy gì . Tâm trí cô cứ loay hoay quanh tới sinh nhật Tấn Dũng , tưởng tượng những tình huống ghê gớm mà mình phải đối phó.

Càng nghĩ cô càng thấy xuống tinh thần . Không lẽ sinh nhật anh mà cô tránh mặt . Tránh như thế thì yếu hèn quá . Như thế Kim Thu sẽ nghĩ cô không dám đối mặt với họ . Còn đến đó dự thì chẳng khác nào xông ra chiến trường . Vì phải đối diện tay ba với nhau . Mà trong đó mọi người đều để ý thái độ của mình . Càng nghĩ càng thấy chán.

Đã vậy rồi còn không biết có nên đến trước không nữa . Cô và Kim Thu đều là người thân của Tấn Dũng . Không đến trước để phụ thì coi không được . Mà đến thì …

Diễm Quỳnh không hay mình thở dài liên tục . Cuối cùng cô đứng lên cất hộp quà . Dù muốn dù không cũng phải đến trước thôi.

Cô nhìn đồng hồ . Gần 4 giờ rồi . Tấn Dũng bảo 6 giờ sẽ đến đón . Nhưng cô không muốn mình có vẻ làm khách như vậy . Cô trang điểm qua loa , rồi đến nhà anh.

Tấn Dũng đi đâu chưa về . Chỉ có Hồ Văn đang ở trong bếp với hai ông bà lớn tuổi mà cô không quen . Thấy cô , Hồ Văn giới thiệu ngay :

- Dạ , đây là cô Quỳnh đó bác . Quỳnh này , hai bác đấy là ba má thằng Dũng đấy.

Diễm Quỳnh khẽ gật đầu chào :

- Thưa bác.

Ba của Tấn Dũng không nói gì . Nhưng mẹ anh thì nhìn cô khá lâu . Bà có vẻ không cưỡng lại được ý muốn quan sát cô . Làm cô khó mà tự nhiên . Hồ Văn rất tinh ý điều đó . Anh cất gói quà trên tay cô tah^n mật :

- Sao em đến sớm vậy ?

- Em định đến phụ với mấy anh . Không ngờ có bác lo trước rồi.

Hồ Văn chưa kịp lên tiếng thì bà Nhược đã cười với Diễm Quỳnh :

- Con đến giúp bác một tay vậy . Còn thằng Văn thì lo ở đằng trước đi , để hai bác cháu ở đây thôi.

Diễm Quỳnh ngồi xuống cạnh bà , gọt khoai tây . Cô cứ tưởng sinh nhật Tấn Dũng sẽ đơn giản có bạn bè . Không ngờ ba má anh cũng ở quê lên . Lại còn nấu nướng lỉnh kỉnh . Năm trước đặt đồ sẳn ở nhà hàng gọn nhẹ hơn nhiều.

Nhưng cô không e dè lâu . Vì thái độ của bà Nhược rất thân mật , dễ dãi và thích nói . Bà bắt đầu câu chuyện bằng một câu bông lơn :

- Chắc cháu Quỳnh ngại làm bếp lắm nhỉ , thời bây giờ con gái ít chịu làm bếp như thời của bác.

- Dạ đâu có , đi làm về con cũng tự đi chợ nấu ăn bác a.

- Ôi , vậy hả ? Cháu siêng quá nhỉ . Thế cháu ở với ai ?

- Dạ , có một mình thôi . Lúc trước ở chung với cô bạn . Bây giờ nó có chồng rồi nên con chỉ ở một mình.

- Nghe thằng Văn nói cháu làm nghề luật sư phải không ?

- Da.

- Con gái mà làm nghề này thì lạ lắm . Ở quê bác , bác không thấy cô nào làm nghề này cả.

- Dạ , tại cũng hơi khó nên ít ai chịu đeo đuổi.

- Thế cháu quen với thằng Dũng nhà bác lâu chưa ?

Diễm Quỳnh chưa kịp trả lời thì nghe có tiếng xe ngừng phía trước . Cô quay lên nhìn . Hoài Khang và Kim Thu đang mang ổ bánh về . Tự nhiên cô cúi xuống got. khoai tiếp , như không muốn nhìn thấy gì hết . Cô trả lời mà vẫn lặng lẽ nghe tiếng nói ở phòng khách dội xuống . Đây đúng là một buổi sinh nhật đầy cực hình.

Một lát Kim Thu đi xuống . Cô ngồi xuống cạnh Diễm Quỳnh thật tự nhiên :

- Quỳnh tới lúc nào vậy ?

- Em mới đến chị a.

Bà Nhược cười vui vẻ :

- Từ sáng đến giờ cô Thu ở đây phụ với bác đấy . Nhờ cổ phụ một tay nên bác nấu xong từ hồi trưa . Bây giờ chỉ hâm lại.

- Da.

Kim Thu nói giọng đầy xả giao :

- Tấn Dũng muốn đặt thức ăn ở nhà hàng . Nhưng bác Nhược giành để ở nhà nấu . Bác ấy khéo tay ghê.

- Ôi , khéo gì cô . Ở nhà nấu thường nên quen tay vậy mà.

- Không , cháu nói thật đó . Bác nấu ngon hơn nhà hàng nhiều.

Bà Nhược chối đây đẩy . Nhưng có vẻ rất khoái nghe Kim Thu khen . Diễm Quỳnh nhận ra điều đó ngay . Nhưng cô không xã giao nổi như vậy . Cô đang chán vô cùng , chỉ muốn về mà thôi.

Diễm Quỳnh got. khoai một cách chăm chỉ và rất ít nói . Nhưng bà Nhược và Kim Thu thì nói không ngớt . Cô cảm nhận rất rõ rằng , mặc dù tính bà dễ dãi và thân mật , bà vẫn có gì đó e dè với cô . Gần như là ngại ngần . Còn Kim Thu thì có vẻ bình dị nên bà thấy dễ gần hơn.

Gọt xong khoai , Diễm Quỳnh cố tìm việc gì đó để làm . Cô không muốn lên phòng khách vì ngại đối mặt với Hoài Khang . Mà ở dưới bếp thì chán chịu không nổi . Cô cảm thấy Kim Thu hoà hợp với mọi người như trong gia đình . Còn mình thì luôn lạc lõng . Biết vậy lúc nảy cô đã không đến sớm.

Một lát sau mọi người lên nhà trên . Diễm Quỳnh cũng đi theo . Cô chạm mặt Hoài Khang ở cửa . Nhưng cả hai lập tức làm ngơ với nhau . Từ sau chuyện tư vấn hợp đồng , anh và cô không hề gặp nhau . Bây giờ hai bên đều ngầm thoa? thuận như không hề có lần gặp nhau đó . Diễm Quỳnh cứ tưởng bạn bè rất đông , hoá ra chỉ có mấy người với nhau . Có vẻ là một buổi họp mă/t thân mật hơn là sinh nhật . Kim Thu đi lên đi xuống bày bàn tiệc . Cô có vẻ hoạt bác và đảm đang . Cô càng linh hoạt bao nhiêu thì Diễm Quỳnh càng thấy mình lạc lõng bấy nhiêu.

Tấn Dũng ngồi bên cạnh Diễm Quỳnh . Từ nảy giờ anh có vẻ chăm sóc cô rất đặc biệt . Gần như là âu yếm với một người là của riêng mình . Thấy vẻ thẩn thờ của cô , anh nghiêng đầu qua hỏi nhỏ :

- Sao em không ăn gì hết vậy . Có ba má anh , em ngại hả ?

- Đâu có.

Bà Nhược ngồi một bên cô , nói như nhận xét :

- Sao cháu ăn ít vậy , hay là bác nấu không ngon.

Cách nói của bà làm mọi người đều tập trung nhìn Diễm Quỳnh . Tự nhiên bị làm nhân vật trung tâm , cô đâm ra lúng túng . Và cố cười nói cho hoà hợp . Không ai biết rằng cô khổ sở vì không biết nhìn đi đâu . Khi người đối diện với cô là Hoài Khang . Anh ta có vẻ thoải mái và bằng lòng . Bên cạnh anh ta , Kim Thu dịu dàng đằm thấm như hoàn toàn lệ thuộc vào anh ta . Tự nhiên cô quay nhìn đi nơi khác.

Hồ Văn hơi ngạc nhiên vì vẻ hiền lành của Diễm Quỳnh . Anh nhận ra cả sự hờ hửng của Hoài Khang . Nhưng anh phớt lờ một cách tế nhị . Anh biết Diễm Quỳnh không vui và rất muốn giúp cô . Chỉ có điều là không thể giúp được.

Kim Thu hình như cũng không thoải mái khi có mặt Diễm Quỳnh . Nhưng cô khoa? lấp tâm trạng đó bằng cách dựa vào Hoài Khang và bà Nhược . Vì cô biết bà rất thích cô . Thấy bà cứ tìm cách gợi chuyện với Diễm Quỳnh , cô lôi kéo một cách khéo léo :

- Bác có theo dõi chương trình da,y nấu ăn trên ti vi không hả bác ?

Bà Nhược xua tay :

- Bác có rảnh đâu mà xem mấy cái đó , chủ yếu là học kinh nghiệm của mấy người nấu đám . Nhưng ở quê làm không đẹp mắt bằng ở than`h phố đâu.

- Con thấy bác bày trí đẹp đấy chứ , mà ngon hơn nhiều.

Tấn Dũng xen vào :

- Nếu cần học nấu nướng , Thu có thể nhờ má tôi đó . Chỉ sợ là cô không chịu nhớ cách nấu thôi.

- Đâu có , tôi thích nấu ăn lắm . Bên Nhật tôi cũng có học vài món . Định hôm nay đãi mấy anh . Nhưng có bác nên không dám múa rìu qua mắt thơ.

- Ôi , vậy sao ? Sao con không nói với bác . Bác cũng thích biết món ăn của Nhật . Về dưới làm cho mấy bà trong xóm coi . Thế nào mấy bà cũng thích.

Hoài Khang đặt ly xuống bàn mỉm cười :

- Nếu vậy bác hãy ở lại chơi . Kim Thu sẽ đến đây cùng nấu với bác . Luc'' này cổ rảnh lắm nên cũng buồn . Có bác cổ đến đây cho vui.

- Dạ đúng đó , bác ở lại đi bác.

- Được chứ , bác ở chơi vài ngày cũng được . Để ổng về trước coi sóc nhà cửa.

Kim Thu nghiêng người qua gắp thịt cho bà Nhược , cử chỉ đầy vẻ trìu mến . Cô nói mềm mỏng :

- Vậy sáng mai con đến , hai bác cháu mình đi chợ nhé.

Bà Nhược quay sang Diễm Quỳnh :

- Quỳnh có đi chơi không . Đi cho vui nghe con.

Diễm Quỳnh vội lắc đầu:

- Đạ , ngày mai con có hẹn với khách hàng , Con đi không được a.

- Vậy hả , vậy thì trưa mai đến ăn cơm . Buổi sáng bác với Kim Thu ở nhà nấu , trưa mấy đứa về là kịp rồi.

Hoài Khang cười cười nhìn Kim Thu :

- Có việc để làm rồi , em khỏi sợ buồn phải không ?

Bà Nhược nhìn hai người , rồi chuyển đề tài :

- Này , hai cháu định chừng nào đám cưới vậy . Chừng đó nhất định phải mời bác đấy . Bác phụ cho vài ngày.

- Đạ , chắc cũng sắp thôi . Tụi con chưa ổn định gì cả nên chưa nghỉ tới.

Bà Nhược vô tình :

- Thằng Khang gặp Kim Thu là có phước đấy , vừa hiền lại vừa chịu bếp núc . Mà hai đứa cũng lạ , học chung với nhau mấy năm mà không để ý nhau , tới chừng sau này mới thương , như vậy là duyên nợ đấy.

Bà quay lại chỉ vào Tấn Dũng :

- Còn thằng Dũng nhà bác đến chừng này tuổi mà không chịu có vợ , nó làm bác lo đến sốt ruột.

Hồ Văn chợt xen vào :

- Bác đừng lo . Đến chừng có dâu , bác sẽ có một cô dâu chất lượng đấy

Mọi người phì cười . Bà Nhược phẩy tay :

- Nếu được vậy thì bác mừng lắm , chứ đám nào làm mai cho nó , nó cũng chê . Bác rầu hết sức.

Kim Thu chợt đứng dậy :

- Để con lấy thêm soup , cái này nguội hết rồi.

Cô đi xuống bếp . Nhưng chỉ một lát sau , tiếng hét của cô vọng ra phòng khách . Hoài Khang đứng bật dậy :

- Chuyện gì vậy kìa.

Mọi người cũng lo lắng :

- Hay là cổ bị phỏng rồi.

Hoài Khang đi nhanh vào nhà trong . Vừa lúc Kim Thu cũng đi lên . Bàn tay cô còn dính vài sợi nấm , những ngón tay ửng đỏ . Cô cười như có lỗi :

- Em vô ý quá , để trượt tay đổ cả soup.

- Em bị nóng lắm không ? Ra rửa tay đi.

Bà Nhược suýt xoa :

- Lấy nước đá đắp lên đi con.

Hoài Khang dìu Kim Thu ngồi xuống ghế . Anh rút chiếc khăn tay ướp nước đá . Rồi đặt lên tay cô :

- Mát không ?

- Dạ mát , chăc'' không sao đâu , em dễ chịu lại rồi.

Mọi người một câu góp ý , tập trung vào Kim Thu . Diễm Quỳnh gương mắt nhìn cô , không biết nói gì . Cô định đứng dậy mang soup lên thì Kim Thu đã lên tiếng :

- Em muốn về nhà thay đồ , áo em bị ướt hết rồi.

Bà Nhược sốt sắng :

- Về thay đồ rồi trở lại chơi nghe con . Tội nghiệp , soup nóng như vậy chịu sao nổi.

- Dạ không sao đâu bác.

Hoài Khang đưa Kim Thu về rồi . Diễm Quỳnh đứng lên định xuống bếp thì Tấn Dũng cản lại :

- Em đi đâu vậy ?

- Để em mang soup lên.

- Thôi khỏi , coi chừng em bị như Kim Thu , để anh.

Anh đi ra nhà sau . Bà Nhược nhìn theo rồi cười :

- Thằng này cũng biết chiều bạn gái quá nhỉ.

Ông Nhược nảy giờ vẫn im lặng , chợt lên tiếng :

- Vậy cháu Quỳnh thấy nó thế nào ?

Bị hỏi đột ngột , Diễm Quỳnh ngơ ngẩn :

- Dạ , thế nào là sao ạ ?

Hồ Văn vội xen vào :

- Tụi con thân với Diễm Quỳnh lắm bác . Cổ cũng thích chơi với tụi con , bạn bè thân nhau quá khó nhận xét nhau được lắm . Bác hỏi vậy Diễm Quỳnh không biết trả lời đâu.

Bà Nhược đập nhẹ tay lên chân ông :

- Cái ông này , gì cũng từ từ chứ.

Tấn Dũng đã mang soup lên . Bà Nhược chủ động múc ra chén cho Diễm Quỳnh . Cử chỉ đó làm cô ngại thật sự . Cô vội giữ lại :

- Dạ , bác để con

- Sao con ăn ít thế ?

Diễm Quỳnh chỉ cười vì không biết trả lời thế nào . Tối nay bị áp lực tâm lý , cô trở nên thụ động rất nhiều . Bây giờ Hoài Khang và Kim Thu đã về rồi cô tah^''y bớt nặng nề hơn . Nhưng không vì vậy mà cô linh hoạt lên được.

Bà Nhược giữ cô lại đến tối . Diễm Quỳnh định về sớm trước khi Hoài Khang trở lại . Nhưng cô không sao về được vì bà cứ nói chuyện nọ bắt qua chuyện kia . Một lát sau , cô nghe tiếng xe ngừng ngoài sân , Hoài Khang đi vào . Bà Nhược hỏi ngay :

- Tay nó có làm sao không Khang.

- Không sao đâu bác , cổ về nhà bôi thuốc chắc mai sẽ khỏi thôi.

Diễm Quỳnh lợi dụng cơ hội , đứng lên về . Cô chào mọi người một cách bình thường . Bà Nhược và Hồ Văn tiễn cô ra cửa . Hoài Khang chỉ ngồi yên hút thuốc . Anh ngửa người ra ghế , lơ đảng nhìn lên trần nhà , như mọi chuyện đều không liên quan đến mình.

Ra ngoài đường rồi , Tấn Dũng hỏi ngay :

- Tối nay em có vui không ? Sao em ít nói quá vậy ?

Diễm Quỳnh hất tóc ra phía sau , cô tựa người vào nệm một cách thoải mái :

- Tại vì em không biết gì để nói cả.

- Hình như em không vui , em không thích má anh phải không ?

- Sao tự nhiên anh nghĩ vậy ?

- Anh sợ như vậy , vì má anh nói nhiều quá . Thật ra bà ấy rất dễ tính và mến em nửa . Còn em ?

- Em thích bác lắm.

Diễm Quỳnh nói giản dị . Thật ra cô không có ấn tượng gì về người khác . Không còn tâm trí để mà có ấn tượng . Tâm trạng cô nặng triũ như thế , cô còn có thể nghĩ gì khác nữa.

Khi xe ngừng trước cổng , cô bước xuống , vẩy tay với một chút thờ ơ :

- Em vào nghe.

- Chúc em ngủ ngon . À nầy , Quỳnh.

- Gì anh ?

- Trưa mai đến nhà anh ăn cơm nhé.

Diễm Quỳnh lập tức lắc đầu :

- Dạ thôi , mai em có hẹn rồi.

Giọng Tấn Dũng có vẻ nài nỉ :

- Em không hồi lại được sao ?

- Họ là khách đặc biệt của luật sư Nhu , em không dám từ chối đâu.

Tấn Dũng suy nghĩ một lát , rồi nhìn vào mặt cô :

- Nói thật với anh đi Quỳnh . Em muốn tránh mặt thằng Khang phải không ?

Diễm Quỳnh lắc đầu ngay , thậm chí giọng cô hết sức tự nhiên :

- Chuyện đó củ rồi , em quan tâm làm gì nữa . Không có đâu.

Tấn Dũng gật gật đầu , như rất tin . Anh khẽ giơ tay :

- Chúc em ngủ ngon , anh về nghe.

- Da.

Diễm Quỳnh đứng yên bên lề đường , chờ xe đi rồi cô mới lững thững đến mở cổng . Cô lên phòng với tâm trạng lặng lờ . Vì hôm nay là sinh nhật Tấn Dũng nên cô phải nén lòng chịu đựng . Chứ nếu là một buổi họp mặt nào đó , chắc cô sẽ không bao giờ tham gia.

Sáng hôm sau Diễm Quỳnh vừa thức giấc thì có tiếng bấm chuông ngoài cổng . Cô ra ban công nhìn xuống . Hoài Khang đang đứng ở dưới , tay thọc trong túi với dáng điệu chờ đợi . Trong một thoáng Diễm Quỳnh lo đến thót tim . Khi anh ta đến tìm cô như vậy , thì chắc chắn là có chuyện không bình thường rồi.

Cô vội vàng chải tóc . Rồi chạy xuống mở cổng . Không để cô kịp mời , Hoài Khang đẩy mạnh cửa đi vào nhà . Cử chỉ ngang ngang và gây hấn , hứa hẹn một chuyện chẳng mấy nhẹ nhàng . Cô hơi bất mãn thái độ khiêu khích ấy . Nhưng cũng im lặng đi vào nhà với tâm trạng đối phó.

Hoài Khang ngồi xuống salon . Khuôn mặt có vẻ phờ phạc của người mất ngủ . Và lầm lì đến phát sợ . Thấy Diễm Quỳnh định lấy nước , anh khoát tay :

- Thôi khỏi , tôi ở lại không lâu đâu.

Diễm Quỳnh đến ngồi xuống phía đối diện . Cô ở tư thế sẵng sàng phản ứng hơn là tiếp một người bạn . Nhưng giọng nói vẫn lịch sự :

- Anh tìm có chuyện gì vậy ?

Hoài Khang không trả lời vội . Cặp mắt anh lướt trên mặt cô như chà sát , tạo cho người bị nhìn một cảm giác ớn cả người . Diễm Quỳnh cũng không nằm ngoài cảm giác đó . Cô khó chịu nhìn đi chỗ khác :

- Anh không biết nhìn như vậy là bất lịch sự hay sao.

Hoài Khang không để ý phản ứng của cô . Anh nói bằng giọng điệu đầy châm chích :

- Tối qua cô có vẻ rất e ấp thục nữ , như một cô dâu sắp về nhà chồng vậy.

“Anh ta nói vớ vẫn gì đây ? “ – Diễm Quỳnh nghĩ thầm . Hôm qua cô chán muốn chết , đầu óc đâu mà làm ra vẻ thục nữ , mà việc gì phải đóng kịch như thế . Nhưng cô không buồn giải thích với anh , không lẽ mới sáng anh ta vội đến đây chỉ để nói câu đó.

Thấy cô không trả lời , Hoài Khang nói tiếp :

- Ba má thằng Dũng chịu cô rồi đó , cô nghĩ thế nào ?

Diễm Quỳnh cau mặt :

- Anh nói bậy gì vậy . Nếu họ nghe được , họ sẽ đánh giá tôi thế nào đây.

- Cô không biết thật hay giả vờ không biết ?

- Tôi không hiểu anh muốn nói gì.

Hoài Khang vẫn điềm tỉnh :

- Hai ông bà ở quê lên để xem mặt cô dâu tương lai . Suốt tối qua , khi cô về rồi , họ chỉ nói về cô . Cô nghĩ sao ? Có vui không ?

Diễm Quỳnh vô tình ngồi chồm tới , hai mắt mở to nhìn Hoài Khang :

- Họ muốn coi mắt tôi à ?

- Còn cô , có thấy mến họ không ?

Diễm Quỳnh không trả lời . Cô đờ người ra , kinh ngạc . Thì ra bà Nhược không vô tư với cô . Và Tấn Dũng sắp đặt cho cuộc gặp gỡ đó . Có chuyện đó nữa sao ?

Thật là bàng hoàng , Diễm Quỳnh ngạc nhiên đến mức không biết nói gì . Cứ ngồi đờ ra . Cử chỉ của cô làm Hoài Khang cười gằn , cặp mắt anh nheo lại nhìn cô , rắn đanh :

- Ngạc nhiên lắm hả ?

Diễm Quỳnh buột miệng :

- Tôi không hiểu tại sao anh Dũng không nói trước với tôi.

- Nếu nói trước thì cô đã chuẩn bị cho mình phong cách hiền ngoan chứ gì , đừng lo , hôm qua cô cũng đã dễ thương lắm rồi.

- Nói thật là tôi không biết chuyện đó.

Thật bất ngờ , Hoài Khang chợt quát lên :

- Đừng nói là không biết , nếu cô không có gì với Tấn Dũng thì nó đã không sắp đặt như vậy.

Anh đập mạnh tay xuống bàn :

- Khi không có người này thì cô lập tức thay thế người khác . Lúc nào cũng phải có người đeo đuổi cô mới chịu phải không ?

Diễm Quỳnh sững sờ ngồi im . Đến lượt cô ngạc nhiên vì thái độ của anh . Đầu oc'' cô rối mù lên , như bị quay thành chong chóng . Anh ta thố lộ một chuyện ngoài sức tưởng tượng của cô . Rồi lại lên giọng phê phán kết tội . Cô định nói thì anh nói át đi :

- Cô muốn giở trò gì vậy , muốn chia rẽ bạn bè tôi hay là cần một người để sai khiến , đừng có áp dụng chiến thuật đó với thằng Dũng . Tôi cấm cô đấy . Nó không phải như Quốc Thắng đâu.

Diễm Quỳnh đứng bật dậy :

- Cấm anh không được nói đến anh ấy trước mặt tôi.

- Sao vậy . Sợ à , nếu sợ thì đừng đùa giỡn như vậy.

Diễm Quỳnh trừng mắt :

- Vậy là trong mắt anh , bất cứ ai dính dáng đến tôi đều bất hạnh hết chứ gì , và anh bảo vệ bạn anh vì sợ tôi làm hại ảnh ? Coi thường người ta vừa vừa thôi.

- Tôi đâu dám coi thường , mà là quá sợ , lao.i người như cô đáng sợ hơn cả rắn độc . Ai đến gần cô cũng thân bại danh liệt . Cô còn ghê gớm hơn rắn độc nhiều.

Diễm Quỳnh tức run , cô nói như hét :

- Anh ra khỏi nhà tôi ngay . Nếu anh còn nói nữa , tôi sẽ gọi anh Dũng đến ngay . Anh ấy sẽ không coi anh là bạn nữa đâu.

- Thật là ghê gớm.

Hoài Khang buông một câu giận dữ , khinh miệt rồi bỏ đi nhanh ra cửa . Như thể động tác ào ạt đó mới thể hiện được hết cảm giác sôi sục trong đầu anh.

Diễm Quỳnh cũng bỏ đi vào phòng . Giận dữ ngồi phịch xuống gường . Mới sáng đã bị Hoài Khang đến mắng . Mà tệ hại hơn , anh ta coi cô như phù thủy , và đề phòng cô làm khổ Tấn Dũng . Đúng là một sự xúc phạm quá mức.

Chợt nhớ đến cuộc gặp tối qua , cơn giận trong cô bay biến . Chỉ còn lại cảm giác bàng hoàng . Bây giờ cô vụt hiểu tình cảm của Tấn Dũng . Rồi lại liên tưởng tới Quốc Thắng . Cô cảm thấy một gánh nặng thật sự . Dĩ nhiên không bao giờ cô muốn như vậy rồi . Quốc Thắng đã cho cô một bài học quá đắt giá

Có lẽ Hoài Khang nghĩ cô cố tình quyến rũ anh Dũng . Anh ta bảo vệ bạn anh ta cũng đúng thôi . Cô không thấy giận anh ta nữa . Nhưng cũng không vì vậy mà nhẹ nhàng.

Chợt nhớ ra cô đứng dậy thay đồ đi làm . Vừa thay đồ cô vừa suy nghĩ lan man . Thật ra được nhiều người yêu mình đâu phải là một phần thưởng . Mà là một gánh nặng . Vì người khác buồn là một lổi lầm lớn của mình.

Cô thật sự không biết làm sao để Tấn Dũng hiểu . Buổi trưa khi anh gọi đến , cô vội tìm cách gác máy . Cô biết trưa nay mọi người sẽ chờ cô đến . Nhưng điều đó cũng không làm cô phân vân hơn.

Thật bất ngờ , buổi chiều Diễm Quỳnh định về thì Hoài Khang đến tìm cô . Thái độ nóng nảy lúc sáng không còn nửa , mà có vẻ trầm tỉnh hơn . Anh nói ngay khi cô định mời vào phòng khách :

- Cô về bây giờ chưa ?

- Tôi cũng sắp về , có chuyện gì nữa không ?

- Đi với tôi một chút . Lát nửa tôi sẽ đưa về . Tôi muốn nói một chuyện quan trọng.

:lại là chuyện luc'' sáng “ – Diễm Quỳnh nghĩ thầm . Cô đồng ý ngay . Dù sao thì cô thông cảm được anh rất tội . Nếu là cô thì cô cũng làm vậy thôi.

Hoài Khang lái xe khỏi thành phố . Anh đưa cô vào một quán cà phê vắng ngắt nằm chơ vơ giữa đồng . Khuôn mặt anh có vẻ đa cảm . Còn cô thì mang tâm trạng của người có lỗi . Cả hai không có vẻ đối nghịch nhau như trước đây nữa.

Anh quậy ly cam đẩy về phía cô . Rồi chủ động lên tiếng :

- Thật ra lúc sáng anh có hơi nóng nảy . Lẽ ra anh không nên lớn tiếng như vậy.

Diễm Quỳnh gật đầu :

- Lúc đó tôi cũng rất giận . Nhưng sau đó nghĩ lại , tôi không giận nữa . Ở vào trường hợp anh , tôi cũng làm vậy thôi.

Cô ngồi thẳng lên :

- Anh biết không , tôi qúy anh Dũng giống như anh Văn , cho nên hôm qua như vậy , tôi ngạc nhiên lắm . Không bao giờ tôi cư xử với anh như vậy nữa đâu . chuyện anh Thắng vẫn còn ám ảnh tôi , làm sao tôi dám đùa giỡn với người khác nữa.

Hoài Khang lắc đầu :

- Em hiểu lầm rồi , không phải anh nhăc'' chuyện đó.

Diễm Quỳnh hơi lạ về cử chỉ thân thiết của anh . Cô dịu giọng :

- Thế thì là chuyện gì ?

- Chuyện tụi mình thôi.

Anh hơi suy nghĩ một lát , rồi nghiêng người qua nhìn cô :

- Hơn một năm nay , có lẽ em hận anh lắm.

Giọng cô rời rạc :

- Không , tôi quên rồi , dù sao thì anh cũng có trách nhiệm với chị ấy , làm sao mà anh làm khác được.

- Em có biết tại sao anh về đây không ?

- Tôi không thắc mắc chuyện của người khác.

- Kể cả chuyện liên quan đến em ?

Diễm Quỳnh lắc đầu :

- Tôi không nghĩ nó liên quan đến mình . Thật đấy.

Cô nghiêng nghiêng đầu như cố nhớ . Rồi ngẩn lên nhìn anh :

- À , sẵn đây tôi muốn nói một chuyện . Thật ra lúc anh đến phòng tư vấn . tôi không biết đó là anh . Người ta cử tôi đến gặp chứ tôi không cố ý đâu.

- Ta,i sao em lôi chuyện đó ra nói ở đây ?

Diễm Quỳnh cười khẽ :

- Vì luc'' đó anh có thái độ kỳ cục quá . Nó gay gắt và có vẻ đề phòng tôi . Luc'' đó tôi nghĩ có thể anh dùng cách đó để ngầm cảnh báo rằng tôi đừng có hy vọng gì ở anh.

Cô ngừng lại , nhún vai :

- Tôi đâu có thiếu tự trọng đến vậy.

Hoài Khang nhìn cô một cái :

- Em suy diễn xa quá . Thật ra luc'' đó anh đang bận bù đầu , anh chưa chuẩn bị tinh thần để gặp em . Lúc đó anh rất tức em.

Diễm Quỳnh ngạc nhiên :

- Tôi không hiểu mình đã làm chuyện gì ?

- Vừa về nước anh đã nghe nói em bây giờ thuộc về thằng Dũng . Lúc đó anh choáng cả người.

- Ờ … vậy ha?

Diễm Quỳnh hỏi một cách lơ mơ . Cách nói của anh làm cô mơ hồ cảm thấy một chuyện quan trọng có liên quan đến mình . Cô nhìn chăm chú vào một điểm , im lặng chờ nghe .

« Lùi
Tiến »