Mặt trời vừa nhô lên ở đường chân trời thì Xà dừng chân ở ngả rẽ rộng trên con đường mà Ngô Công bảo nó đi theo. Suốt đêm Xà không ngủ, nó trải qua rất nhiều tâm trạng căng thẳng từ sau cuộc tấn công. Những mối liên hệ vững mạnh với thế giới chung quanh đang trở nên càng lúc càng rối mù. Nó phải thật thận trọng. Xà tập trung chú ý bên ngoài ngả rẽ và bao tử nó bắt đầu cồn cào khó chịu. Có rất nhiều người đang huyên náo ở phía trước.
Xà quyết định tìm hiểu xem họ là ai trước khi xuất hiện. Nó bước ra khỏi con đường núp vào một đám cây thông dày và ngó xuống chiếc áo bào lụa xanh ngọc mới của nó. Tại sao chiếc áo không là màu xanh lá cây chứ?
Nó kéo chiếc mũ của thương gia cà ngơ trùm lên đầu và lẻn qua đám cây về phía đối diện của ngả rẽ. Xà đi từng bước chậm và êm theo một tấm thảm lá kim ẩm ướt của các cây thông. Nó nhẩn nha, giữ nhịp tim thật chậm và giấu kỹ khí của mình. Sau cùng, nó nghe một giọng nói. Rõ ràng đây là một bọn cướp.
“Đó không phải là cách bọn mi làm, lũ thộn ạ. Xem ta này. Chúng ta không trải qua khó nhọc cướp lấy mớ vàng này chỉ để bọn mi vung vãi ra khắp nơi trên đường. Đây là cách bọn mi cột chặt một tê...”.
Xà định xuất hiện thì nó nhận ra rằng chỉ vì gã đàn ông kia là một tên cướp thì không có nghĩa gã là một tên trong đảng cướp của Mãng. Xà cần phải biết chắc điều đó. Nó thận trọng bước tới một bước và chiếc mũ vướng lại trên một cành cây thấp, rơi khỏi cái đầu trọc của nó. Nó đã quên mất rằng có chiếc mũ trên đầu.
Tên cướp hỏi, “Này, bọn mi có nghe tiếng gì không?”.
Xà không chờ nghe chúng trả lời. Nó nhặt chiếc mũ lên rồi lặng lẽ chạy ngược trở lại lối đã đi. Nó sẽ chờ và cố tiếp cận đám cướp từ một hướng khác. Nó gần đến được con đường thì bỗng một cánh tay to đùng bọc trong lụa đỏ bay ra từ phía sau một cái cây.
Cánh tay tóm lấy trúng ngay ngực Xà, nó phải chụp cánh tay to đùng đó cho khỏi ngã xuống đất.
Xà ngỡ cánh tay đó sẽ phải trĩu xuống dưới trọng lượng của nó, nhưng không phải thế. Cánh tay giữ rất vững, song song với mặt đất và Xà thấy mình đeo lên đó như một con rắn đong đưa tòng teng trên một cây sồi đồ sộ.
“Con nên trông trước trông sau xem mình đi đâu chứ”. Mãng nói khi ông bước từ sau cái cây ra. “Con làm sao biết được mình sẽ húc đầu vào cái gì”. Mãng lắc cánh tay to đùng làm Xà tuột tay ra rơi xuống đất. Nó hạ người xuống trên hai đầu gối.
“Ra ngoài kia phải cẩn thận đấy”. Mãng nói khi ông chỉnh lại chiếc áo bào màu đỏ rộng thùng thình. Những bắp thịt cổ và vai nổi cuồn cuộn bên dưới áo. “Nghề của bọn ta là rất nguy hiểm. Nếu lúc nãy là một lưỡi kiếm thay vì là cánh tay của ta thì mình đã không trò chuyện như vầy nữa rồi. Con hiểu chưa nào?”.
Xà gật đầu. Lẽ ra nó phải thưởng cho mình một đá ra trò vì tội bị Mãng tóm cổ, không thể nhẹ hơn được.
Mãng nói, “Tốt rồi. Giờ thì con đang làm gì ở đây vậy?”.
Xà cảm thấy mặt mình đỏ rần lên, “Ưng trở lại Ẩn Chân. Mang theo súng. Ngôi chùa đã bị hủy diệt”.
“Ta biết”. Mãng nói. Ông nhìn Xà từ trên xuống dưới. “Ta nhận ra bộ đồ vía đó là của Ngô Công. Có phải nhờ đó mà con tìm ra bọn ta không?”.
Xà gật đầu.
Mãng nói, “Ngô Công không dễ dàng tiết lộ các bí mật của hắn đâu. Và ta chưa bao giờ biết là hắn chịu bỏ áo quần của hắn. Ta ngạc nhiên đó”.
Xà nhún vai.
Mãng hắng giọng, “Thật là may mà con thoát được, Xà à và con đi tìm ta. Đại Sư có chạy thoát được không?”.
Xà đáp, “Con không biết”.
“Ta hiểu được vì sao Ngô Công cho con biết ta ở đâu. Nếu Đại Sư chết, thì thật là quá tệ. Đại Sư là chất keo giữ những mảnh vỡ của vùng này lại với nhau”. Mãng lắc cái đầu trọc to tướng, “Có đứa nào trong đám anh em con thoát chết không? Ý ta muốn hỏi là đứa trẻ nhất trong bọn con”.
Xà đáp, “Đại Sư cứu tất cả bọn con. Ông giấu được con, Hổ, Hầu, Hạc và Long. Tại sao ông ấy làm vậy chứ?”.
Mãng đáp, “Ta tin chắc là Đại Sư có lý do riêng của ông. Ta sẽ không nghiên cứu mục đích của ông làm gì”.
Xà nghiến chặt răng, “Con nhớ có lần cha đến thăm và hỏi Đại Sư xem các anh em con đã ‘sẵn sàng’ chưa. Sẵn sàng cho cái gì vậy?”.
Mãng khựng lại, “Đối với Đại Sư thì Ẩn Chân là tất cả. Ông biết mình đang già đi và ông biết Ẩn Chân đang bị nguy hiểm vì những chính sách thay đổi trong vùng này và trên khắp cả Trung Quốc. Ông muốn bảo đảm sự tồn tại của Ẩn Chân. Để thực hiện điều đó, ông cần có một người kế vị. Lý tưởng là, nhiều kẻ kế vị sẽ bổ túc cho nhau và giữ cho Ẩn Chân là một nơi năng động. Năm đứa bọn con phải là tương lai của Ẩn Chân”.
Xà hỏi, “Nhưng... tại sao lại là chúng con?”.
“Tất cả các con đều là con đẻ của những dũng sư võ công cao cường và định mệnh đã bỏ rơi năm đứa con trên ngưỡng cửa dường như cùng lúc. Đại Sư xem đó là một cái điềm. Con là con trai của ta và thừa hưởng nhiều kỹ năng giống như của ta. Hổ là con trai của một cao thủ hổ quyền tài giỏi tên là Sơn Hổ. Danh sách cứ thế mà tiếp tục”.
“ Sơn Hổ trong tiếng Quảng Đông là ‘Cọp Núi’”. Xà nói, “Có phải cha của Hổ là một vị sư Ẩn Chân - như cha không?”.
Cái trán nhợt nhạt của Mãng nhăn lại, “Ta thấy con lấy được từ Ngô Công nhiều thông tin hơn không chỉ là việc ta đang ở đâu. Thật tốt cho con. Đúng vậy, Sơn Hổ là một dũng sư của Ẩn Chân... giống như ta”.
Xà hỏi tiếp, “Vậy, Đường Lang là ai?”.
Mãng đáp, “Đường Lang là một trong những đầu lĩnh giỏi nhất của hoàng đế. Nhưng hắn không liên quan gì với Ẩn Chân. Ta không biết vì sao hắn lại có một cái tên côn trùng bằng tiếng Quảng Đông. Vì sao con hỏi?”.
“Ngô Công bảo con nói với cha rằng ngày hôm qua ông ấy thấy Đường Lang đi với Ưng”.
“Cái gì?” Mãng hỏi, hai cánh tay khổng lồ khoanh lại, “Con có hỏi Ngô Công là hắn có kể với ai không?”.
Xà gật đầu, “Ông ấy bảo ông có kể với Đại Sư”.
“ Trước cuộc tấn công?”.
“Đúng vậy”.
Mãng hỏi tiếp, “Ngô Công có nói điều gì nữa không?”.
“Ông ấy đề nghị cần có ai đó cảnh báo cho các vị sư ở chùa Thiếu Lâm”.
Mãng ngó Xà chằm chằm, “Đó là một ý kiến rất hay. Có ai đó nên cảnh giác họ”.
Xà hỏi, “Con à?”.
Mãng đáp, “Ta không thể nghĩ ra ai khác tốt hơn”. Ông thả hai tay ra và đặt một bàn tay lên vai của Xà, “Ta cần mọi người trong đám thủ hạ của ta giúp vận chuyển chuyến hàng trở về căn cứ. Con trẻ trung, nhanh nhẹn và êm lặng. Con còn thông minh và rất tháo vát nữa. Con có thể đến đó mà Ưng không phát hiện được”.
Xà nhìn Mãng chăm chú, không biết phải trả lời thế nào. Mãng vừa cho nó nhiều lời ngợi khen trong vài câu nói hơn nó đã khen ông trong suốt cuộc đời của mình.
Mãng vỗ lên lưng Xà, “Ta sẽ chỉ cho con phương hướng đến Thiếu Lâm. Sẽ mất chừng mười ngày nếu con chỉ đi vào ban đêm, ta đề nghị đi như vậy. Ở lại một hay hai ngày ở Thiếu Lâm. Các vị sư ở đó là người tốt. Sau đó, hãy nhập với chúng ta ở sào huyệt”.
Xà gật đầu. Nó không chắc mình cảm nhận như thế nào về việc gia nhập một đảng cướp, nhưng ít ra việc đó có nghĩa rằng nó có thể làm cho bọn cướp giúp mình.
Mãng nói, “Con trông có vẻ cần nghỉ ngơi chút ít. Hôm nay hãy ở lại với chúng ta, ngủ trên nóc một chiếc xe. Chúng ta ăn bữa chính ngay trước khi hoàng hôn. Sau đó con có thể đi. Nhớ nhắc ta chỉ cho con phương hướng đến sào huyệt luôn thể, để còn có thể tìm chúng ta về sau. Tuy nhiên, ta vẫn cảnh giác với con rằng, như con đã làm với Ngô Công vậy, có thể con phải đánh nhau với bọn thủ hạ của ta để gặp được ta”.
Xà đáp, “Con không ngán chuyện đó đâu”.
Mãng mỉm cười, “Hay lắm. Vậy mình đi thôi. Tại sao mình không...”.
Mãng đột nhiên thẳng người lên rồi nghiêng đầu về hướng con đường.
Xà cũng nhận ra. Bụng dưới của nó bắt đầu cuộn lên. Ban đầu còn ít, rồi càng lúc càng mãnh liệt cho tới khi như là cả ngàn con kiến đang bò bên dưới rốn của nó. Nó đã trải qua cùng cái cảm giác này ở một lần khác, lúc trốn trong cái chum nước suốt cuộc tấn công ở Ẩn Chân.
Xà thì thào, “Quân lính đang tiến tới”.
Mãng chỉnh lại, “Không phải quân lính đâu, mà bọn khỉ đó”.